NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, mẹ, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Chương 11: Thủ Dâm Bên Cạnh Mẹ Ngủ Say
Cái ý nghĩ điên rồ “muốn lột sạch quần lót của mẹ” vừa xẹt qua đã nhanh chóng bốc hỏa, lan truyền từ con cặc đang cương cứng thẳng lên tận não bộ của tôi. Không cho phép bản thân chần chừ thêm một giây nào, tim tôi đập bình bịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi thò tay vào trong đũng quần lôi con cặc đang cứng ngắc ra ngoài. Tay trái tôi nâng niu, xoa nắn thân cặc đang hừng hực khí thế, trong khi bàn tay phải thì nắm chặt lại thành nắm đấm, lòng bàn tay tướt mồ hôi ướt đẫm vì hồi hộp.
Tôi cẩn thận áp sát, quan sát lại một lần nữa để chắc chắn rằng mẹ vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ say sưa. Sau khi xác nhận an toàn, tôi từ từ nới lỏng cái nắm tay đang gồng cứng vì căng thẳng ra. Hai ngón trỏ và ngón cái của tôi lại chụm vào nhau, rón rén kẹp lấy mép váy của mẹ, chầm chậm vén lên cao thêm một chút nữa.
Tôi thở hổn hển từng nhịp nặng nhọc, cổ họng khô khốc liên tục nuốt nước bọt ực ực. Hai ngón tay tôi mon men lần mò, cuối cùng cũng nắm được đường viền của chiếc quần lót. Ban đầu, tôi cứ đinh ninh là kéo cái quần lót ra cũng dễ xơi như lúc vén váy, nhưng đụng vô mới thấy không hề đơn giản chút nào.
Váy thì may rộng rãi, mặc phủ bên ngoài, còn cái quần lót thì nó lại may bằng thun co giãn, ôm sát rịt lấy cái cơ thể tuyệt mỹ, những đường cong bốc lửa của mẹ.
“Giờ tính sao ta?” Tôi vắt óc suy nghĩ tìm cách, nhưng rồi cũng đành bó tay, nhận ra chẳng có cái cao kiến nào khả thi hơn việc phải dùng thêm chút sức lực để kéo nó ra.
Bàn tay phải của tôi lại một lần nữa nhắm chuẩn vào phần viền quần lót. Tôi từ từ tăng thêm lực kéo, não bộ chỉ huy bàn tay phối hợp nhịp nhàng, động tác mỗi lúc một táo bạo hơn. Càng kéo tôi càng hăng máu, và cuối cùng thì tôi cũng lôi tuột được một góc của chiếc quần lót ra khỏi người mẹ.
Nhịp độ nuốt nước bọt và hơi thở của tôi càng lúc càng dồn dập, gấp gáp như người hụt hơi. Tôi gần như mờ mắt, mất đi ý thức tỉnh táo, hành động lột quần lót của mẹ mang lại cho tôi một khoái cảm, một sự kích thích tột độ chưa từng có trong đời. Trải qua một quá trình giằng co chậm chạp, cuối cùng tôi cũng kéo tụt hẳn được một bên hông của chiếc quần lót xuống. Toàn bộ phần xương chậu quyến rũ của mẹ hiện rõ mồn một. Vì mẹ đang nằm nghiêng người, nên đoạn xương chậu nhấp nhô nối liền với cặp đùi thon thả tạo nên một khung cảnh cực kỳ bốc lửa, khêu gợi đến nghẹt thở.
Đang lúc tôi dán mắt thèm khát muốn nhìn cho bằng được đám lông mu, và định bụng sẽ lột sạch sành sanh cái quần lót ra luôn, thì đột nhiên thân hình mẹ khẽ cựa quậy. Mẹ trở mình, từ tư thế nằm nghiêng chuyển sang nằm ngửa dang tay dang chân. Dù thay đổi tư thế, nhưng cặp vú căng mọng, kiêu hãnh của mẹ vẫn vểnh cao sừng sững, chứ chẳng hề bị sức hút trái đất kéo cho chảy xệ, xẹp lép đi chút nào.
Nhưng cái động tác trở mình đột ngột ấy của mẹ đã dọa tôi sợ mất mật, hồn vía lên mây. Con cặc đang thẳng đứng của tôi cũng lập tức ỉu xìu, mềm nhũn đi mất ba phần. Ý đồ to gan lột quần lót cũng theo đó mà bay biến sạch sành sanh. Bởi vì tôi nhận ra một sự thật chí mạng: cái cảm giác bị kéo quần lót cọ xát vào da thịt đã khiến cho người đang ngủ say như mẹ trở nên nhạy cảm hơn hẳn. Nếu tôi ngoan cố làm tới, cố tình lột xuống nữa, thì đảm bảo mười mươi là mẹ sẽ bừng tỉnh giấc.
Khi mẹ đổi tư thế sang nằm ngửa, cái góc quần lót bên hông bị tôi kéo tụt lúc nãy, nhờ độ co giãn của thun nên đã bật ngược trở lại, ôm sát vào vị trí cũ. Thế nhưng, tôi lại vô tình phát hiện ra, cái mép váy của mẹ đã bị tốc ngược lên cao quá phần cạp quần lót. Toàn bộ khu vực vùng tam giác mật bí ẩn được bao bọc bởi chiếc quần lót hiện rõ mồn một ngay trước mắt tôi. Nhìn vào cái phần vải phồng phồng, nhô lên ở ngay chính giữa, tôi chắc mẩm đó chính là nơi trú ngụ của đám lông mu của mẹ, và tôi cũng tin chắc rằng cái đám cỏ rậm rạp, đầy khiêu gợi ấy lông lá chắc chắn không hề thưa thớt chút nào.
Đầu óc vẽ vời ra viễn cảnh đó, con cặc đang xìu xuống của tôi lập tức bơm máu, cứng ngắc trở lại. Lần này, tôi chuyển sang dùng tay phải nắm chặt lấy con cặc, bắt đầu điên cuồng tuốt lên tuốt xuống. Đôi mắt tôi dán chặt vào gương mặt say ngủ của mẹ, rồi lại láo liên đưa mắt nhìn xuống cái vùng tam giác quần lót bí ẩn kia.
Tuy nhiên, sóc lọ được một chốc, tôi nhận ra việc chỉ nhìn trân trân vào cái quần lót không đủ đô để đẩy tôi lên đỉnh và xuất tinh. Bất chợt, tôi nhớ lại cái áo ngực viền ren màu xanh đen mà mẹ hay mặc, cái áo đã bị tôi quăng lại trên giường lúc tôi đi tắm hôm trước.
Tôi ngoái đầu nhìn về phía tủ quần áo của mẹ, quyết tâm phải lấy cái áo lót chưa kịp xài đêm bữa đó ra để làm công cụ hỗ trợ cho việc bắn tinh.
Tôi rón rén mở cánh cửa tủ quần áo ra, đập ngay vào mắt là chiếc áo ngực ren màu xanh đen quen thuộc.
Tay trái tôi chộp lấy chiếc áo lót, vừa cầm lên thì con cặc của tôi đã cứng đờ ra, căng mọng đến mức tôi có ảo giác nếu không quay tay giải tỏa ngay bây giờ thì chắc nó sẽ nổ tung mà chết mất.
Một tay tôi mân mê, vuốt ve con cặc, tay kia thì đưa chiếc áo lót sát vào mũi hít hà. Ánh mắt tôi đắm đuối nhìn người mẹ xinh đẹp đang nằm trước mặt, cảm giác kích thích dâng trào tột độ.
Đến mức không kìm lòng nổi nữa, tôi thè lưỡi ra, liếm láp lên ngay cái phần cúp áo ngực, chỗ vốn dĩ dành để bao bọc lấy đầu vú của mẹ, cứ như thể tôi đang thưởng thức một quả anh đào đỏ mọng nằm chễm chệ trên bầu vú mẹ vậy.
Ánh mắt tôi liên tục đảo qua đảo lại, lúc thì nhìn cái quần lót mẹ đang mặc trên người, lúc thì áp mặt vào cái áo ngực trên tay, còn tay dưới thì điên cuồng sóc con cặc. Khung cảnh trước mắt là hình ảnh người mẹ đang ngủ vô cùng hiền từ, yên bình. Sự đối lập giữa dáng vẻ dịu dàng của mẹ và cái hành động đê tiện của tôi tạo ra một sự kích thích điên cuồng, đánh thẳng vào não bộ trong từng giây từng phút. Nếu ngay khoảnh khắc này mà mẹ chợt tỉnh giấc và ngồi dậy, bắt quả tang thằng con trai ruột đang cầm áo lót của mình để quay tay, thì thật sự không biết hậu quả sẽ thê thảm tới mức nào.
Sự sung sướng tột đỉnh cọ xát ở dưới cặc, hòa quyện với cái cảm giác hồi hộp, nơm nớp lo sợ bị phát hiện trong tâm trí, đã tạo nên một thứ khoái cảm mâu thuẫn nhưng lại mạnh mẽ vô cùng. Cuối cùng, từng đợt tinh dịch trắng đục, nóng hổi phun trào xối xả, bắn văng tung tóe xuống nền nhà ngay cạnh giường ngủ.
Sau cơn khoái cảm, một cảm giác trống rỗng ập tới. Cùng với đó là sự áy náy, hổ thẹn tột cùng dâng lên trong lòng tôi đối với mẹ. “Mày đúng là một thằng con trời đánh, khốn nạn mà, dám lấy mẹ ruột của mình ra để thẩm du.” Tôi tự sỉ vả bản thân.
Quýnh quáng, tôi vội vàng vơ lấy tờ giấy vệ sinh, chùi sạch bãi tinh dịch vương vãi trên sàn, thậm chí còn chưa kịp lau dọn kỹ càng con cặc. Tay trái tôi luống cuống ném trả cái áo ngực về đúng vị trí cũ trong tủ.
Lau vội bàn tay phải, tôi ngước nhìn đồng hồ, giật mình thấy đã sắp sáu giờ chiều rồi.
Sau khi phi tang mọi dấu vết hiện trường, tôi lật đật kéo ghế ngồi phịch xuống trước bàn máy tính, giả bộ như nãy giờ mình vẫn đang say sưa chơi game, rồi cất giọng gọi mẹ.
“Mẹ ơi, mẹ ơi.” Kêu nhỏ thấy mẹ không nhúc nhích, tôi bèn tăng âm lượng, gào lớn lên một tiếng.
“Kêu réo cái gì mà ồn ào vậy, kêu nhỏ nhỏ cái miệng bộ chết hả?”
Mẹ cựa mình tỉnh giấc, đưa mắt nhìn về phía tôi. Tôi chột dạ nuốt nước bọt cái ực, lo sốt vó sợ mẹ phát hiện ra cái trò bỉ ổi mình vừa làm, “Lại dán mắt vô game nữa rồi…”
Mẹ đang nói dở câu thì bỗng khựng lại. Mẹ chun mũi ngửi ngửi trong không khí, cặp lông mày khẽ nhíu lại.
Chết cha rồi, không lẽ mẹ ngửi thấy mùi? Mùi tinh dịch nồng nặc tới vậy sao, sao nãy giờ tôi hít mà không nhận ra mùi gì kì lạ ta?.
Thôi tiêu đời mày rồi Lâm ơi.
“Lại cắm mặt vô máy tính nữa rồi, để mẹ đi nấu cơm, con không làm cho mẹ bớt lo lắng được chút nào hay sao vậy?”
“Dạ con chơi nốt ván này xíu nữa thôi mẹ.” Tôi ráng gồng mình, ra vẻ tỉnh bơ đáp lời. Thấy mẹ quay lưng bước ra khỏi phòng, đi thẳng xuống bếp, tôi mới dám thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Hên quá trời quá đất, mẹ không phát hiện ra gì hết!.
Chơi game cái nỗi gì? Thật ra nãy giờ thằng con quý hóa của mẹ đang cầm áo lót của mẹ để tự sướng bắn tinh đó.
Ngồi một mình, tôi vẫn còn mân mê, dư vị lại cái cảm giác kích thích đê mê vừa nãy, trong đầu lại le lói một ý nghĩ biến thái: “Phải chi lần sau mình canh bắn thẳng tinh dịch lên người mẹ luôn thì sướng phải biết.”.
Cũng kể từ hôm đó, tôi đâm ra nghiện cái trò lén lút thó đồ lót của mẹ ra để nghịch ngợm.
Thời gian cứ thế thoi đưa, cái nóng oi ả của mùa hè đã lùi xa, nhường chỗ cho tiết trời se se lạnh. Mùa thu tàn úa cũng dần khép lại, thời tiết bắt đầu chuyển mình bước sang cái buốt giá của những ngày chớm đông.
Suốt khoảng thời gian dài đó, tôi không có cơ hội được chiêm ngưỡng cảnh mẹ hớ hênh tẩu quang thêm một lần nào nữa. Dù vậy, tôi vẫn không từ bỏ cái thú vui bệnh hoạn là đi rình rập, săn lùng đồ lót của mẹ. Hễ lúc nào rảnh rỗi là tôi lại mò vô mở tủ quần áo, lôi mấy cái áo ngực của mẹ ra để hít hà cái mùi hương quen thuộc.
Nhưng đúng là đi đêm có ngày gặp ma, giấu đầu lòi đuôi.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, ánh nắng mặt trời rọi vào phòng khá gắt, làm cho không khí trong nhà có phần hơi oi bức, nóng nực. Đang ngồi lướt web trên máy tính, ngắm nghía mấy tấm hình gái xinh hở hang, tâm trí tôi lại bay bổng, nhớ về hình dáng quyến rũ của mẹ.
Lúc bấy giờ, hễ mà nhớ tới mẹ là tôi lại tót ra mở tủ quần áo, bới móc mấy cái áo lót ra ngắm nghía, tự kỷ ám thị rằng đó chính là hai bầu vú sữa căng mẩy của mẹ.
Thế nhưng hôm nay, chỉ việc cầm áo lót lên ngắm nghía, hít hà đã không còn đủ đô để thỏa mãn dục vọng trong tôi nữa. Để có thể hình dung chân thực nhất cái cảnh mẹ mặc đồ lót trông như thế nào, tôi nảy ra một ý tưởng điên rồ: tự mình mặc thử cái áo ngực đó lên người coi sao!.
Tôi bắt chước y chang mấy cô người mẫu trên tivi, đầu tiên là vòng cái dây áo qua lưng, kéo từ vai phải vắt sang vai trái cho ngay ngắn, rồi lọ mọ đưa tay ra sau lưng ráng móc mấy cái khuy cài lại với nhau. Thằng nhóc mười lăm tuổi như tôi lúc đó thân hình ốm nhom ốm nhách, vóc dáng nhỏ thó nên tròng cái áo ngực vô người lại thấy vừa vặn, ôm khít rịt một cách kỳ lạ.
Tôi đứng ưỡn ẹo trước tấm gương to đùng trong phòng, xoay trái xoay phải, ngắm nghía phía trước rồi ngó nghiêng mặt ngang. Tôi ảo tưởng tượng rằng cái hình bóng phản chiếu trong gương kia chính là đang chiêm ngưỡng hai bầu vú sữa của mẹ.
Giữa lúc tôi đang say sưa đắm chìm, tự sướng với cái hình ảnh biến thái của mình trong gương, thì đột nhiên tiếng lạch cạch mở cửa phòng vang lên. Phản xạ nhạy bén mách bảo tôi, chắc chắn là mẹ đã đi công chuyện về!.
Hoảng hồn, tôi lật đật quờ tay ra sau lưng, quýnh quáng muốn tháo ngay cái áo lót ra khỏi người. Ngặt một nỗi, do luống cuống, tay chân lóng ngóng cộng thêm sự khẩn trương nên mấy cái khuy áo cứ mắc kẹt vào nhau, tôi móc cỡ nào cũng không tài nào bung ra được. Cánh cửa phòng mở toang ra, ngay đúng lúc tôi vừa vặn giật đứt được cái khuy cài, nhưng khốn nạn thay, cái cảnh tượng tôi đang cầm rịt chiếc áo lót nữ trên tay đã lọt trọn vào tầm mắt của mẹ.
Tôi hoảng hốt ném phịch chiếc áo lót xuống sàn nhà, đứng ngây như trời trồng, hai mắt trợn trừng nhìn mẹ trân trân. Mẹ tôi lúc này cũng chết sững, nét mặt ngỡ ngàng, kinh ngạc tột độ y chang người mất hồn, cứ đứng chôn chân ngay cửa nhìn chằm chằm vào tôi.
Tầm hai phút đồng hồ tĩnh lặng trôi qua, bỗng nhiên mẹ bừng tỉnh, cử động trở lại. Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, mẹ hùng hổ bước những bước dài xông thẳng tới trước mặt tôi. Mẹ cúi xuống, chộp lẹ cái áo lót đang nằm vất vưởng dưới đất lên, vung tay quật thẳng cái áo lót đang cầm trên tay vào thẳng ngay mặt tôi.
Phần dây áo lót tuy may bằng vải mềm, nhưng cái móc cài bằng kim loại ở phía sau thì lại cứng ngắc. Cú quật mạnh bạo đó giáng thẳng vào mặt làm tôi đau điếng người. Dù đau rát nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đựng, không dám khóc ré lên. Tôi đứng đực ra đó như khúc gỗ, mắt cắm gằm xuống nền gạch men, hoàn toàn không có gan ngước lên chạm mặt với ánh nhìn nảy lửa của mẹ.
Sự im lặng bao trùm một lúc, cuối cùng mẹ cũng rít lên qua kẽ răng: “Hèn chi mẹ để ý dạo này mấy cái áo lót của mẹ tự nhiên có dấu hiệu bị xê dịch, lục lọi. Hóa ra cái thằng biến thái, mất nết, vô liêm sỉ đó lại là con!”.
“Khai mau! ! Tại sao con dám đụng vô đồ lót của mẹ! ! Con có biết mấy cái đồ bềnh bồng của đàn bà con gái là thứ mà con trai tuyệt đối không được phép tùy tiện đụng vô không hả?”.
Tôi cắn chặt môi, đứng im thin thít không dám hé răng nửa lời.
Thấy tôi câm như hến, mẹ càng điên tiết hơn: “Mở miệng ra nói coi, hả! Con có hiểu mẹ đang nói cái gì không hả?”.
“Dạ… con hiểu…” Tôi lí nhí đáp lời.
“Hiểu mà con còn dám lén lút lấy đồ của mẹ ra nghịch hả? Mẹ là mẹ con đó, con lấy đồ của mẹ con làm cái trò trống gì, bộ con tính mặc vô người thử coi cảm giác ra sao hả? Con mà thích mặc đồ lót nữ thì nói tiếng mẹ ra chợ mua cho con một lố! Con tưởng tụi đàn bà con gái tụi mẹ khoái mặc ba cái đồ nịt vú này lắm sao, bức bối khó chịu gần chết, chẳng qua là không còn cách nào khác mới phải mặc thôi.”.