NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Mẹ nghiêm khắc nhưng dễ mềm lòng X con trai dâm đãng nhưng nhát gan.

Nam chính nghiện đồ lót của mẹ.

Bộ này hành trình tán đổ mẹ của thằng cu nam chính sẽ khá vất vả nhé các bác, tuy nhiên tình huống mờ ám của hai mẹ con xảy ra liên tục nên sẽ ko bị chán đâu. Chống chỉ định bác nào muốn vào là phập ngay mấy chương đầu. kaka

Truyện đã full 100 chương, LH telegram: Cuulongdiquan123

.

Chương 1: Giới Thiệu Mẹ Trâm Xinh Đẹp Của Tôi

Tôi tên là Lâm, Quê tôi nằm ở một vùng nông thôn khá bình dị, cách xa sự ồn ào vội vã của chốn phồn hoa đô hội, một cái xóm nhỏ thanh bình giống như bao vùng quê khác ở xứ này. Dù là sống ở quê, nhưng bước sang thế kỷ hai mươi mốt rồi thì diện mạo xóm làng cũng đã thay đổi nhiều. Không dám nói là khang trang hiện đại gì cho cam, nhưng chắc chắn là không còn cái cảnh nhà tranh vách đất lụp xụp như hồi những năm tám mươi, chín mươi của thế kỷ trước nữa. Người ta đổ móng xây nhà bằng gạch đàng hoàng hết rồi.

Căn nhà ở quê của gia đình tôi là một ngôi nhà đúc hai tầng tươm tất. Dưới tầng trệt là chỗ ở của ông bà ngoại, còn tôi cùng với ba và mẹ thì dọn lên ở trên lầu hai cho rộng rãi. Gian bếp nấu ăn thì nằm ở dưới tầng trệt. Còn nhà vệ sinh thì mỗi tầng xây một cái. Để kiếm thêm đồng ra đồng vào cho gia đình sung túc hơn, ba tôi đã xin đi theo mấy tốp thợ hồ trong xóm. Ngày ngày ba xách đồ nghề đi xây nhà, nhận thầu công trình cho người ta ở mấy vùng quanh quanh đó.

Ba tôi tuy học hành không tới nơi tới chốn, chữ nghĩa chẳng được bao nhiêu, nhưng bù lại được cái đầu óc lanh lẹ, tính tình lại chịu khó, không nề hà việc nặng nhọc đụng chân đụng tay. Cho nên chỉ một thời gian ngắn sau, ba đã trở thành thợ chính cứng nghề, là thợ ruột có tiếng trong đội thợ hồ. Nhờ có ba cật lực làm lụng vun đắp mà kinh tế nhà tôi phất lên thấy rõ, dần dà trở thành hộ có của ăn của để trong cái xóm nhỏ này.

Ông bà mình hay nói “đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, gia đình tôi cũng y chang như vậy, không chệch đi đâu được. Mọi ngóc ngách lớn nhỏ trong nhà, từ trước ra sau đều một tay mẹ tôi quán xuyến rành rọt. Mẹ là người tháo vát, tay chân lúc nào cũng làm thoăn thoắt không chịu để yên. Nhờ vậy mà nhà cửa lúc nào cũng tươm tất, gọn gàng, sạch bóng. Ba tôi đi làm bên ngoài về nhà chỉ việc nằm nghỉ ngơi, chả bao giờ phải bận tâm hay nhúng tay vào ba cái chuyện nhà cửa lặt vặt.

Cuộc sống lúc ấy yên ả đến mức, mãi cho tới tận bây giờ, mỗi khi ngồi thẩn thờ, tôi vẫn hay bất chợt nhớ về những ngày tháng tuổi thơ trôi qua trong căn nhà đó, thấy lòng dâng lên một cảm giác bình yên khó tả.

Mẹ tôi tên là Bích Trâm. Tất nhiên là mẹ tôi cực kì xinh đẹp rồi, giữa cái nơi thôn quê như này, nơi phụ nữ nhìn chung đều có làn da ngăm đen và vóc dáng thô kệch thì mẹ Trâm của tôi, người sở hữu một làn da trắng nõn nà và vóc dáng cao ráo chuẩn người mẫu thì mẹ thật sự  như một bông hoa nổi bật mà không ai có thể phủ nhận. Còn để mô tả chi tiết về mẹ Trâm, có lẽ tôi sẽ từ từ mô tả sau. Có điều, hồi đó lúc tôi còn bé tí, nếu ai đó hỏi mẹ Trâm của tôi hồi đó trông có xinh đẹp hay không, thì nói thật, do còn nhỏ nên tôi hoàn toàn mù tịt, chẳng có chút khái niệm nào về chuyện đó cả. Một phần là vì tôi còn quá nhỏ để rành rẽ nét đẹp của phụ nữ, phần nữa là ở cái chốn quê mùa này làm gì có ai để mà mang ra so sánh. Con gái con lứa ở quê quanh năm suốt tháng ăn mặc giản dị cục mịch, chứ đâu có chưng diện váy áo lụa là, son phấn sành điệu như mấy cô gái trên thành phố.

Chuyện đẹp xấu không bàn, nhưng có một điều tôi chắc chắn là mẹ tôi là một người cực kỳ kỹ tính, mắc bệnh sạch sẽ. Quần áo của mẹ tuy chỉ là đồ bộ may bằng vải chợ bình dân thôi, nhưng ngày nào tôi nhìn cũng ưng mắt. Bộ nào bộ nấy mẹ mặc lên người đều vừa vặn, thơm tho và sạch sẽ gọn gàng. Cộng thêm mái tóc đen dài mượt mà, lúc nào cũng chải chuốt cẩn thận, không có lấy một cọng tóc rối, tất cả những thứ đó đã tạc nên hình ảnh một người phụ nữ chuẩn mực, một người vợ hiền dâu thảo đảm đang hết mực trong mắt tôi.

Về cái vóc dáng bốc lửa trời cho của mẹ, không phải tự nhiên mà có. Tôi phải nhắc tới gia cảnh nhà ông bà ngoại, ở cái xứ này cũng thuộc hàng khá giả chứ không phải dạng vừa. Nhờ vậy mà từ hồi còn con gái, mẹ Trâm đã được ông bà cho đi học mấy lớp múa hát đàng hoàng. Múa là niềm đam mê ăn vào máu của mẹ rồi. Thậm chí sau này khi đã lấy ba, dù cuộc sống gia đình có bù đầu bứt tóc cỡ nào, mẹ vẫn chưa bao giờ dẹp bỏ cái sở thích ấy.

Hồi còn ở dưới quê, cứ hễ lo toan xong xuôi hết ba cái chuyện lặt vặt trong nhà, mẹ lại hay ra giữa phòng khách, mở nhạc lên rồi phiêu theo từng điệu múa uyển chuyển. Những lúc đó, thằng nhóc Lâm ngây thơ là tôi chỉ biết ngồi ngoan một cục lỳ một bên, mở to mắt ra nhìn và làm nũng bầu bạn với mẹ.

Hồi đẻ tôi, mẹ phải đẻ mổ, chắc cũng nhờ vậy mà cái dáng vóc trời cho của mẹ không bị phá nét hay sập sệ đi chút nào sau khi sinh nở. Cộng thêm cái nết chăm chỉ rèn luyện thân thể, tập múa điều độ, mẹ giữ được một thân hình vòng nào ra vòng nấy, đẹp xuất sắc. Gần như sự tàn nhẫn của thời gian chả in hằn chút vết tích già nua nào lên người mẹ cả. Nước da mẹ lúc nào cũng trắng trẻo, căng mọng và láng o. Nhìn lướt qua, ai cũng đinh ninh mẹ chỉ là một người phụ nữ mới ngấp nghé độ tuổi ba mươi. Thậm chí, mấy người lạ không biết chuyện, có cạy miệng họ cũng chả bao giờ tin được là mẹ đã có một đứa con trai lớn tồng ngồng như tôi.

Nói về những ký ức đầu đời liên quan đến cơ thể của mẹ, thì mọi thứ bắt đầu từ cái dạo nhà tôi còn sống ở dưới quê.

Con nít ở dưới quê lúc nào cũng biết tự lập sớm hơn hẳn đám nhỏ trên thành phố. Từ hồi tôi còn bé xíu, ba mẹ đã dọn hẳn một cái giường riêng cho tôi nằm ngủ ở căn phòng ngay vách bên cạnh. Chuyện ăn uống, ngủ nghê hay mấy thứ lặt vặt tôi đều phải tự thân vận động hết. Và dĩ nhiên, cái việc mắc tè ban đêm rồi tự lết thân đi vệ sinh cũng nằm trong số đó.

Dạo đó, tôi làm gì biết ngủ trưa là cái quái gì. Cứ ngày ngày mở mắt ra là tôi lại tòng teng chạy đi chơi với đám nít ranh trong xóm, quậy tưng bừng từ mờ sáng cho tới tận mặt trời lặn mới chịu vác xác về.

Tôi còn nhớ y nguyên một đêm mùa hè nọ bực bội nóng nực, tôi cũng lên giường đánh giấc sớm như mọi bận. Chẳng biết là thiếp đi được bao lâu, thì tự nhiên tôi bị cơn mắc đái nghẹn ứ dưới bụng làm cho tỉnh giấc. Đầu óc còn đang mơ màng ngái ngủ, tôi lồm cồm bò dậy, xỏ chân vô đôi dép lê nhỏ xíu rồi lò dò bước ra hướng nhà vệ sinh. Cái cửa nhà vệ sinh ở nhà tôi hồi đó là loại cửa gỗ đóng mộc mạc kiểu ở quê hay xài, bình thường không ai chui vô thì chỉ khép hờ lại thôi chứ không có cài chốt.

Hai mắt tôi vẫn còn tèm nhèm díp lại, tôi cứ thế đứng ngay cửa, đưa tay đẩy mạnh cái cửa gỗ khép hờ. Cánh cửa kêu một tiếng kẹt rồi mở toang ra. Cửa vừa mở, ánh đèn vàng chóe trong nhà vệ sinh hắt ra làm tôi mới sực tỉnh, đập ngay vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ Bích Trâm đang đứng dang hai chân ra ở trên bệ xí. Chiếc quần lụa màu đen của mẹ đã bị lột tuột xuống tận đầu gối. Mẹ đang khom người, nhún chân chuẩn bị ngồi xổm xuống. Nhưng cái tiếng động đẩy cửa chói tai của tôi đã làm mẹ khựng lại, cắt ngang cái động tác ngồi xuống ấy.

Mẹ giật bắn mình ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm thằng Lâm đang đứng đực mặt ngay cửa mà hoảng hốt la lên:

“Á! Sao con còn chưa ngủ nữa?”.

Tôi cứ đứng trân trân nhìn mẹ trong nhà vệ sinh. Hai cái bắp đùi của mẹ trắng nõn nà, trắng không tì vết lộ ra rành rành ngay trước mắt. Nhưng cái thứ làm tôi gãi đầu khó hiểu nhất là ngay chính giữa hai đùi của mẹ, chỗ bên dưới ấy lại lù lù một nhúm lông đen thui, nhìn giống như tóc vậy. Thấy tôi cứ nhìn chòng chọc vào chỗ nhạy cảm, hai gò má mẹ tức thì đỏ bừng lên. Mẹ lắp bắp, giọng điệu có phần luống cuống, bảo tôi: “Lâm ngoan, con ra ngoài đợi mẹ chút xíu, mẹ đang mắc đái.”.

Nhưng cái đầu óc non nớt của tôi lúc đó nào có để ý gì đến vẻ bối rối của mẹ đâu. Cặp mắt tôi vẫn dán chặt vào chòm lông đen nhánh giữa hai đùi mẹ, tôi mới ngây ngô há miệng hỏi: “Mẹ ơi, sao chỗ đó của mẹ…”.

Tôi còn chưa kịp nói dứt câu thì mẹ đã quýnh quáng dùng hai tay kéo tuột cái quần lụa đen từ đầu gối lên lại. Cái quần lụa mỏng manh đã che khuất đi hai bắp đùi trắng muốt cùng với chòm lông đen nhẻm kia. Mẹ vội vàng nhoài người tới, đưa tay kéo khép cánh cửa gỗ lại. Vừa đóng cửa, mẹ vừa dỗ ngọt tôi từ bên trong vọng ra:

“Lâm ngoan nha con, con đứng yên ở ngoài chờ mẹ một chút, mẹ tiểu xong rồi tới phiên con vô đái, chịu không?”.

Tôi đứng đực ra ngoài cửa phòng vệ sinh, hai mắt ngơ ngác chớp chớp nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ đóng kín. Trong đầu thằng nhóc vắt mũi chưa sạch cứ xoắn xuýt nghĩ bụng, ủa tại sao chỗ đó của mẹ lại không có con cặc giống mình, vậy thì mẹ tè kiểu gì ta?.

Tôi còn chưa kịp thông não cái mớ bòng bong đó thì cánh cửa đã xịch mở ra từ bên trong. Mẹ vừa bước ra vừa lấy tay vuốt ve chỉnh lại cạp quần cho ngay ngắn. Thấy tôi, mẹ mới cúi xuống cất giọng nhẹ nhàng mắng yêu:

“Lâm, con mắc tiểu hả? Thôi lẹ đi vô đi con.”.

Tôi vác cái bụng đầy một bụng thắc mắc bước vô nhà vệ sinh. Tôi móc con cặc nhỏ xíu của mình ra rồi bắt đầu đứng đái. Vừa nhìn dòng nước đái bắn ra từ con cặc, tôi lại vừa lấn cấn cái suy nghĩ lúc nãy, không có con cặc thì mẹ đái bằng cách nào, rồi sao tự nhiên chỗ bên dưới của mẹ lại có nguyên một nhúm lông mọc lởm chởm như vậy…. Đái xong xuôi, cơn buồn ngủ lại kéo đến ập vào đầu, tôi lủi thủi đi về lại phòng. Mấy cái chuyện thắc mắc tại sao mẹ không có con cặc cũng bị tôi quăng sạch ra sau đầu, lăn ra ngủ khò.

Dù cái đêm năm bốn tuổi đó, mẹ chưa có trả lời cái thắc mắc tò mò của tôi, nhưng mà cũng từ cái dạo đó trở đi, trong đầu tôi cứ ghim hoài một chuyện là chỗ bên dưới của mẹ hoàn toàn không có con cặc như đàn ông con trai, mà ở đó chỉ có một chòm lông đen thui mà thôi….

Hồi đó, mỗi buổi chiều tan học về, tôi cứ khoái tụ tập bù khú với mấy đứa nít ranh trong xóm, chơi giỡn chán chê mỏi mệt rồi mới chịu lết xác về nhà. Nhào lộn đất cát riết nên lúc nào mò về quần áo cũng dính đầy sình lầy dơ hầy, y như rằng sẽ bị mẹ lôi ra rầy la cho một trận nát nước. Mà nói thiệt, trong ký ức của tôi, hình ảnh mẹ lúc nào cũng gắn liền với sự sạch sẽ, tinh tươm. Hồi nhỏ xíu thì đâu có biết thẩm định xem mẹ ăn mặc đẹp hay xấu ra sao, nhưng nếu lấy cái gu thời trang bây giờ mà xét lại, thì cách ăn diện của mẹ dạo đó ở dưới quê cũng thuộc hàng có gu chứ chẳng đùa, dẫu sao thì kinh tế nhà tôi dạo ấy cũng thuộc hàng khá giả mà.

Cứ mỗi lần sán lại gần, tôi luôn ngửi thấy trên người mẹ tỏa ra một mùi hương thơm mát dìu dịu. Cái thứ mùi vị quen thuộc đặc trưng của mẹ ấy lúc nào cũng mang lại cho tôi một cảm giác an toàn khó tả, khiến cho tôi – ngoại trừ những lúc cắm đầu đi chơi giỡn với đám bạn – thì khoái nhất là được lẽo đẽo đứng bám lấy chân mẹ.

Tôi còn nhớ y nguyên một ngày nghỉ hè năm tôi lên bảy tuổi. Bữa đó làm xong hết mớ bài tập rùi, tôi mới xáp lại ngồi coi tivi chung với mẹ ở phòng khách. Coi được một hồi, tự nhiên hai mẹ con lại nổi hứng trêu chọc rồi giỡn hớt với nhau. Tôi và mẹ cứ y như mấy diễn viên xiếc trên tivi, hai mẹ con nắm chặt lấy hai tay nhau, vừa nhảy nhót vòng vòng vừa xoay tít thò lò giữa nhà. Tay ai cũng cố sức xô đẩy đối phương ra. Cả cái phòng khách ngập tràn tiếng cười đùa rổn rảng của hai mẹ con.

Ngay cái khoảnh khắc đó, trông mẹ hệt như một cô bé trạc tuổi tôi ở xóm bên cạnh vậy. Cái vẻ mặt nghiêm khắc thường ngày của mẹ bay biến đi đâu mất tiêu, mẹ cứ thế nắm chặt tay tôi, vừa giỡn vừa cười toe toét. Hôm đó mẹ mặc một bộ váy áo mặc ở nhà màu hồng nhạt, form dáng rộng thùng thình mát mẻ. Cổ áo và tà váy rộng che giấu đi cái vóc dáng nuột nà của mẹ, chỉ chừa lại hai bắp chân đẹp trắng nõn nà đang nhảy nhót thoăn thoắt trên nền gạch.

Sức vóc của mẹ là người lớn nên tất nhiên là khỏe hơn thằng nhóc như tôi nhiều. Mẹ nắm tay tôi, lấy đà định đẩy bật tôi ra khỏi chỗ đứng. Nhưng thằng Lâm này từ nhỏ đã lì lợm dãi nắng dầm sương, đâu có chịu lép vế, tôi gồng hết sức bình sinh để chống lại cú đẩy của mẹ. Mẹ tuy là người lớn, nhưng trong cái lúc tôi dồn hết sức lực kháng cự thì tự nhiên tôi cảm giác sức của mẹ cũng chẳng mạnh bằng một góc của ba tôi. Dù phần lớn thời gian tôi toàn bị mẹ kéo đẩy cho nghiêng ngả loạng choạng, nhưng thỉnh thoảng tôi cũng phản đòn làm mẹ lảo đảo lùi lại mấy bước.

Cứ thế, hai mẹ con chẳng ai chịu thua ai, quậy tưng bừng làm cái phòng khách ồn ào như cái chợ. Tụi tôi giỡn hăng tới mức làm ồn xuống tận dưới trệt, khiến bà ngoại phải vọng giọng lên chửi đổng mấy câu. Nhưng lúc đó hai mẹ con hăng máu quá, ai cũng muốn ép đối phương phải mở miệng xin thua trước, thành ra tiếng chửi của bà ngoại cứ như đàn gảy tai trâu, chẳng ai thèm bận tâm.

Giữa lúc hai mẹ con đang cười đùa hớn hở, trong một nhịp mẹ hăng quá, gồng tay kéo mạnh tôi sát rạt vào người mẹ. Tôi còn chưa kịp đưa hai tay ra cản lại thì tự nhiên trời đất tối sầm lại, đập ngay vào mắt tôi lúc đó là một mảng da thịt trắng bóc, láng mịn, xém chút xíu nữa là đập ịn vào mặt tôi luôn. Cái tình huống ập đến bất thình lình làm tôi hết hồn hết vía, ngay lập tức cứng đờ người, ngưng bặt mấy trò kéo đẩy với mẹ. Mất mấy giây định thần nhìn kỹ lại cái hoàn cảnh trước mắt, tôi mới tá hỏa nhận ra là cái đầu của mình đã chui tọt vào bên trong cái tà váy hồng rộng thùng thình của mẹ từ lúc nào không hay. Và thứ đang phơi ra rành rành ngay sát mặt tôi lúc này đây, chính là cái bụng phẳng lỳ, mềm xèo của mẹ.

Theo phản xạ tự nhiên, tôi ngóc đầu ngước mắt lên nhìn. Ngay phía trên là một chiếc áo vú màu xám tro có viền đen, nó ôm trọn lấy hai bầu vú của mẹ giống hệt như hai cái chén úp ngược. Ở phần nửa trên của hai bầu áo vú còn thêu nổi mấy bông hoa màu sắc sặc sỡ. Mặc dù bị hạn chế chiều cao không nhìn thấy được khe vú của mẹ có sâu hay không, nhưng chỉ nội việc nhìn thấy mảng da thịt trắng ngần cùng với hai bầu vú đang bị cái áo vú bó chặt lù lù ngay trước mắt cũng đủ làm đầu óc thằng nhóc như tôi choáng váng.

Tôi cứ dán tịt mặt mình vào cái bụng trắng muốt của mẹ, ngửa cổ lên chằm chằm nhìn hai bầu vú bị bó trong áo vú mà thở nhẹ hều. Trong cái không gian kín bưng dưới lớp váy ấy, cái mùi hương thơm mát đặc trưng trên người mẹ sộc thẳng vào mũi tôi, nồng nàn hơn hẳn lúc ở ngoài. Bao nhiêu cái sự háo hức quậy phá mới nãy tự dưng xẹp lép, lòng tôi chùn xuống, một thứ cảm giác yên bình đến kỳ lạ len lỏi vào đầu, giống như thời gian ngay lúc này đã đóng băng lại vậy.

Tôi cứ đứng trân trân như pho tượng, để mặc cho mẹ dùng cái tà váy rộng trùm kín đầu mình ở bên trong. Ở bên ngoài, tiếng cười đắc ý của mẹ vẫn lanh lảnh vang lên:

“Chạy đi đâu con! Xem con có chạy đằng trời! Hahaha… còn dám chạy nữa hông con?!…”.

Tôi nghe tiếng mẹ trêu chọc rành rọt bên tai nhưng lại vờ như điếc, chả buồn để ý hay lên tiếng trả lời. Mặt tôi cứ thế dán chặt vào cái bụng mềm mại của mẹ, cổ ngửa ra đằng sau để mà ngắm cho rõ cái áo vú đang nhô lên ngay trước ngực.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất