NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, mẹ, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Chương 20: Tôi Được Điểm Cao, Mẹ Phải Thực Hiện Lời Hứa
Một tuần sau ngày thi, tôi lên trường để nhận giấy báo trúng tuyển. Có một sự trùng hợp đến kỳ lạ: ngày đầu tiên bước chân vào trường cấp hai, tôi đứng hạng mười một của lớp; và nay, khi cầm tờ giấy báo rời khỏi mái trường này, tôi cũng ra đi với vị trí hạng mười một.
Bảng thông báo của trường dán kín danh sách điểm thi và thứ hạng của từng học sinh, kèm theo đó là tên trường cấp ba mà mỗi người đã trúng tuyển.
Hầu như tất cả học sinh trong lớp đều bu đen bu đỏ trước bảng thông báo, xôn xao bàn tán. Người thì cười nói rôm rả vì đậu vào trường như ý, kẻ thì mặt mày ủ rũ, buồn bã vì kết quả không mong muốn.
“Lâm yên tâm nha, lên cấp ba tụi mình vẫn là học sinh chung trường mà!”
“Trời ơi, từ nay về sau tụi mình không còn được cùng nhau đạp xe đi học về chung nữa rồi…”
“Hu hu hu, mốt mỗi đứa một nơi, nhớ tụi bây chết mất!”
“Thôi đi mấy má, không đậu cấp ba thì ở nhà phụ gia đình cày cuốc, kiếm tiền tiêu vặt cũng ngon vậy!”
Đủ mọi cung bậc cảm xúc, tiếng cười tiếng khóc vang vọng khắp sân trường. Đây là lễ tốt nghiệp trọn vẹn đầu tiên trong đời học sinh của chúng tôi. Thầy giáo chủ nhiệm, người đã gắn bó, đồng hành cùng chúng tôi suốt ba năm ròng rã, bước đến giữa đám đông. Thầy mỉm cười chúc mừng những em đạt thành tích cao, đồng thời cũng gửi gắm những lời dặn dò, động viên đến những em còn lại. Buổi chia tay nhỏ diễn ra trong không khí xúc động, có vài bạn nữ đã sụt sùi rơi nước mắt.
Bản thân tôi cũng cảm thấy chạnh lòng, lưu luyến khi phải chia xa đám bạn thân chí cốt. Cũng may là phần lớn tụi bạn vẫn học tiếp ở các trường trong thành phố, chỉ có vài đứa phải chuyển đi nơi khác. Lần đầu tiên tôi thấm thía cái cảm giác bùi ngùi, tiếc nuối khi phải rẽ đi những hướng khác nhau, nhưng tôi cũng nhận ra rằng, sự chia ly này là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành mà bất kỳ ai cũng phải trải qua.
Ba năm cấp hai cứ thế trôi qua, khép lại.
Sau khi buổi lễ kết thúc, một số bạn học nán lại lớp để trò chuyện thêm với thầy chủ nhiệm, tôi cũng hòa vào đám đông đó.
“Lâm à, lúc đầu thầy thật sự rất lo lắng cho tình hình học tập của em. Không ngờ giai đoạn nước rút em lại cố gắng hết mình như vậy. Kết quả thi rất tốt, coi như em đã không phụ lòng mong mỏi của mẹ, xuất sắc đậu vào trường chuyên của thành phố rồi. Thầy chúc mừng em nha!”
Thầy vỗ vai tôi, tươi cười chúc mừng. Nghe thầy nhắc đến tên ngôi trường chuyên ấy, tôi bỗng sực nhớ đến bản giao kèo “xôi thịt” giữa tôi và mẹ Trâm. Khổ nỗi, không khí ngày ra trường rộn ràng quá, đầu óc tôi mải chìm đắm trong cảm xúc chia tay mà quên béng đi mất cái phần thưởng béo bở đang chờ đợi mình ở nhà.
Nghĩ đến đó, máu trong người tôi như sôi lên bần bật. Tôi háo hức muốn bay ngay về nhà để tận hưởng cái giây phút “thăng hoa” khi được chính tay lột đồ lót trên người mẹ xuống.
Tôi vội vã nói lời chào tạm biệt thầy rồi co chân chạy như bay về nhà.
Điều khiến tôi bất ngờ là hôm nay mẹ lại đi làm về sớm hơn mọi khi, đang lúi húi dưới bếp nấu nướng. Mùi thức ăn thơm phức bay ra, toàn là những món tủ mà tôi cực kỳ thích ăn.
Tôi nhón gót, bước đi rón rén nhẹ nhàng như một con mèo, luồn ra phía sau lưng mẹ. “Hù!”
Tôi định bụng hù cho mẹ giật mình một phen, nhưng nào ngờ đôi tai nhạy bén của mẹ đã bắt được tiếng động từ trước.
“Tưởng hù được mẹ chắc? Mẹ nghe tiếng mở cửa rột rẹt ngoài kia là biết ngay ông tướng về tới nhà rồi.”
“Mẹ đang nấu món gì mà thơm nức mũi vậy mẹ?” Tôi rướn người tới, tựa cằm lên bờ vai mềm mại của mẹ, chun mũi hít hà mùi thức ăn xen lẫn hương thơm quen thuộc tỏa ra từ mái tóc mẹ. Trong từng món ăn này đều gói ghém cả tình thương bao la của mẹ dành cho tôi.
“Thôi đừng có nịnh nọt! Sáng nay cô giáo chủ nhiệm gọi điện báo tin cho mẹ rồi, nói con xuất sắc thi đậu trường chuyên. Vậy nên mẹ mới xin về sớm một bữa, nấu mấy món con thích để ăn mừng đó.”
“Mẹ biết kết quả rồi hả? Vậy… vậy cái thỏa thuận giữa hai mẹ con mình… mẹ tính sao đây?” Tôi ngập ngừng, đưa mắt dò xét thái độ của mẹ.
“Cái thằng quỷ này, trong đầu con ngoài mấy thứ bậy bạ đó ra không còn cái gì khác hả?”
Mẹ càu nhàu, nhưng vẫn tiện tay tháo chiếc tạp dề ra, tắt bếp lửa rồi nói: “Thôi được rồi, đi theo mẹ vô phòng.”
Tôi lẽo đẽo đi theo sau mẹ như một cái đuôi, trong lòng mở cờ khấp khởi. Cuối cùng thì tôi cũng sắp được thỏa mãn cơn khát khao bấy lâu nay. Lần này khác hẳn với những lần trước, tôi không chỉ muốn ôm một mớ vải vụn rỗng tuếch, mà tôi muốn được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc mẹ từ từ lột bỏ chiếc quần lót lọt khe gợi cảm đó ra khỏi cơ thể, để phơi bày trọn vẹn “cảnh xuân” tuyệt mỹ bên trong.
Vừa bước vào phòng, mẹ quay lại, thảy một chiếc quần lót lên giường, hất cằm về phía tôi.
“Đó, lấy đi. Yên tâm, cái này mẹ mới vừa thay ra lúc nãy…”
Tôi vô thức đưa tay chụp lấy chiếc quần lót mỏng tang. Cầm trên tay, tôi có thể cảm nhận rõ ràng độ mỏng nhẹ của chất liệu vải, nhưng hơi ấm cơ thể thì đã nguội ngắt từ đời nào. Rõ ràng là mẹ đang lừa tôi, tôi làm sao mà dễ bị qua mặt như vậy được.
Ngay khi định mở miệng bóc trần lời nói dối của mẹ, trong đầu tôi chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo hơn.
“Mẹ ơi, con không thèm lấy cái này đâu.” Tôi bĩu môi, quăng chiếc quần lót trở lại giường.
“Không lấy cái này chứ con muốn cái gì nữa?”
Lúc này, tôi đảo mắt quan sát cách ăn mặc của mẹ. Hôm nay mẹ diện một set đồ khá trẻ trung: áo thun ôm sát cơ thể tôn lên vòng ngực đầy đặn, kết hợp cùng chân váy xòe bồng bềnh bằng chất liệu voan mỏng nhẹ. Set đồ lấy tông màu hồng phấn làm chủ đạo, phần váy điểm xuyết thêm màu trắng tinh khôi, khiến mẹ trông như một thiếu nữ đôi mươi rạng rỡ và đầy sức sống.
Và tôi quyết định chớp lấy cơ hội ngàn vàng này để đưa ra yêu cầu táo bạo của mình.
“Con muốn… con muốn cái quần lót mẹ đang mặc trên người cơ! Mẹ cởi ra ngay tại đây cho con đi!”
“Cái gì? Con đừng có được đằng chân lân đằng đầu hén!” Mẹ trố mắt, hai hàng lông mày lại nhíu chặt vào nhau.
Nhưng tôi đã hạ quyết tâm, lần này nhất định không thể để tuột mất miếng mồi ngon. “Mẹ ơi, cái quần lót kia lạnh ngắt rồi, con không có hứng thú. Mẹ đã hứa là sẽ đáp ứng cho con một điều kiện bất kỳ mà, đúng không? Đằng nào mẹ cũng đang mặc váy rộng bềnh bồng thế này, chỉ cần thò tay vào kéo tuột cái quần lót xuống là xong, đâu có gì khó khăn đâu!”
“Trong cái đầu con rốt cuộc đang chứa cái thứ cặn bã bệnh hoạn gì vậy hả? Mẹ không làm cái chuyện điên rồ đó đâu!”
“Mẹ đã lỡ hứa rồi, người lớn nói lời phải giữ lấy lời! Nếu mẹ mà nuốt lời, từ ngày mai lên cấp ba con cúp cua, bỏ học, quậy phá cho mẹ xem! Dù sao lỗi cũng do mẹ thất hứa trước mà thôi.”
Bị tôi lấy chuyện học hành ra uy hiếp, mẹ cứng họng, không thể phản bác được nửa lời. Khuôn mặt xinh đẹp của mẹ hiện rõ vẻ sượng sùng, lúng túng, pha lẫn sự bất lực tột cùng. Cuối cùng, mẹ khẽ thở dài thườn thượt, từ từ khom người xuống, đưa tay luồn vào bên dưới lớp váy voan bồng bềnh.
Chiếc váy xòe rộng, che khuất hoàn toàn mọi hành động bên trong. Mẹ nhắm nghiền mắt lại, nét mặt lộ rõ sự căng thẳng, rón rén luồn tay mò mẫm, sợ hớ hênh lộ hàng. Một tay mẹ giữ mép váy, tay kia chật vật kéo chiếc quần lót xuống từng chút một.
Khung cảnh diễn ra trước mắt tôi lúc này quả thực là một tuyệt tác nghệ thuật. Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm qua, tôi cảm thấy mình hoàn toàn kiểm soát và nắm thế thượng phong trước người mẹ uy quyền của mình. Cái cảm giác được chứng kiến mẹ ruột khúm núm cởi quần lót ngay trước mặt, lại còn phải tự tay dâng nộp cho thằng con trai, mang đến cho tôi một thứ khoái cảm đê mê, kích thích tột độ. Thằng nhỏ bên dưới đũng quần tôi đã sớm cương cứng như một thanh sắt nóng rực.
Thế nhưng, đời đâu như là mơ. Thứ mà mẹ lôi từ trong váy ra lại là… một chiếc quần đùi bảo hộ màu vàng nhạt chóe.
Mẹ ném chiếc quần bảo hộ xuống sàn nhà ngay trước mặt tôi, vẻ mặt vừa lúng túng vừa tức giận đến mức đỏ tía tai.
“Nè, cầm lấy đi!”
“Mẹ… cái này đâu phải là quần lót!” Tôi há hốc mồm, cảm giác như mình vừa bị tạt một gáo nước lạnh buốt giá.
“Mẹ nói cho con biết, giới hạn của mẹ chỉ tới đây thôi! Lúc trước mẹ hứa cũng không có bao gồm cái vụ bệnh hoạn này!”
“Mẹ đừng có ngụy biện! Mẹ bảo điều kiện gì mẹ cũng đáp ứng mà!”
Hết đường chối cãi, mẹ đành nhắm mắt đưa chân, tiếp tục khom lưng luồn tay vào váy. Một tay mẹ vẫn nắm chặt mép váy, sợ sơ sẩy là lộ hàng cho thằng con trai háo sắc xem. Cởi quần đùi thì dễ, chứ cởi quần lót trong tư thế này thì đúng là làm khó mẹ. Nếu lỡ tay làm tuột mép váy, chắc chắn toàn bộ khu rừng rậm rạp bên dưới sẽ phơi bày trọn vẹn trước mắt tôi.
Mẹ chật vật dùng một tay còn lại kéo chiếc quần lót xuống. Dù là người phụ nữ trưởng thành, nhưng cởi đồ lót bằng một tay đúng là thao tác không hề đơn giản chút nào.
Khi chiếc quần lót được kéo xuống đến bắp chân, khuôn mặt mẹ đã đỏ lựng lên như gấc chín. Lúc này, cảm giác ngượng ngùng đã nhường chỗ cho sự tủi nhục, xót xa. Là một người mẹ, mẹ cảm thấy lòng tự trọng của mình bị chà đạp tơi bời khi phải cun cút nghe theo lời sai khiến bệnh hoạn của chính đứa con trai dứt ruột đẻ ra.
Cuối cùng, chiếc quần lót cũng rơi xuống cổ chân mẹ. Đó là một chiếc quần lót cotton mỏng tang màu xanh lam nhạt, loại thường hay mặc vào mùa hè cho mát mẻ.
Mẹ buông tay khỏi mép váy, nhấc từng chân bước ra khỏi chiếc quần lót đang nằm sõng soài trên sàn, rồi cúi người nhặt nó lên.
“Nè, lấy đi! Vừa lòng con chưa hả cái thằng ôn con!” Mẹ gắt lên, nhưng trong ánh mắt và giọng điệu lại chất chứa đầy sự sượng sùng, bối rối và cả nỗi tủi hổ ê chề. Lời mắng mỏ yếu ớt ấy chẳng còn chút uy lực nào của một người mẹ.
Tôi vội vàng đón lấy chiếc quần lót từ tay mẹ. Đúng như mong đợi, lớp vải cotton mỏng vẫn còn vương vấn hơi ấm nóng hổi từ cơ thể mẹ. Cảm giác hoàn toàn khác xa so với cái chiếc quần lót lạnh lẽo lúc nãy. Từng đợt sóng kích thích mạnh mẽ dội thẳng từ não bộ xuống con cặc của tôi, khiến nó càng thêm cương cứng dữ dội.
“Lấy được đồ rồi sao chưa xéo ra ngoài cho khuất mắt mẹ?” Cảm giác ngượng ngùng trên mặt mẹ dần tan biến, thay vào đó là vẻ lúng túng, khó chịu và bực tức.
“Bộ mẹ giận con hả?”
“Chứ sao? Con không thấy nãy giờ mẹ ở trần truồng bên dưới sao? Hay là con còn định đứng đó rình xem mẹ mặc quần lót vô lại nữa?”
“Nếu mẹ không phiền thì cứ mặc trước mặt con luôn cũng được mà…”
“Lâm! Mẹ thấy con dạo này bị lờn mặt rồi hén, con được đằng chân lân đằng đầu quá rồi đó! Cút ngay ra ngoài cho mẹ!”
Mẹ đùng đùng xô tôi ra khỏi phòng rồi đóng sầm cửa lại đánh “Rầm!” một cái rõ to. Đứng bên ngoài, tôi chưng hửng, định bụng gõ cửa để trả lại chiếc quần lót cho mẹ, bởi sâu thẳm trong lòng, tôi cũng nhận ra cái đòi hỏi ban nãy của mình quả thực là quá quắt và bệnh hoạn. Nhưng dục vọng dâng trào mạnh mẽ đã lấn át mọi lý trí, tôi đành im lặng quay gót.
Sau khi mặc lại đồ đạc chỉnh tề, mẹ bước ra khỏi phòng, đi thẳng vào bếp. Ánh mắt mẹ lướt qua chỗ tôi đang ngồi xem tivi ở phòng khách, mang theo sự ghê tởm, lảng tránh và gượng gạo thấy rõ.
Bầu không khí trong nhà bỗng chốc trở nên ngột ngạt, căng thẳng tột độ. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, len lỏi giữa hai mẹ con.
Trong bữa cơm tối, tôi cắm cúi và cơm, không dám hé răng nửa lời. Cảm giác như chỉ trong chớp mắt, tôi và mẹ đã trở thành hai người xa lạ sống chung một mái nhà.
Mãi đến lúc chuẩn bị đi ngủ, mẹ mới mở lời phá vỡ sự im lặng ngột ngạt ấy: “Nghe đây, chuyện xảy ra ngày hôm nay… là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng! Đừng bao giờ mong có lần thứ hai!”
Tôi cúi gầm mặt, biết mình đã chơi đùa quá trớn, chỉ lí nhí đáp: “Dạ, con xin lỗi mẹ.”
“Thôi được rồi, đi ngủ đi.”
Và kể từ cái đêm định mệnh đó, một bức tường vô hình đã dựng lên, ngăn cách tình cảm giữa hai mẹ con. Khoảng cách giữa tôi và mẹ ngày một nới rộng ra, lạnh nhạt và xa cách vô cùng.
Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến hai tuần sau…
Hôm đó, mẹ bỗng nhiên ôm bụng kêu đau quằn quại, sắc mặt tái nhợt. Tệ hơn nữa, lúc đi vệ sinh, mẹ hốt hoảng phát hiện nước tiểu có lẫn máu tươi.
Thấy tình hình có vẻ nghiêm trọng, tôi không dám chần chừ, lập tức dìu mẹ ra khỏi nhà, vội vã bắt taxi đưa mẹ đến bệnh viện cấp cứu.
Ra đến mặt đường lớn, tôi vẫy ngay một chiếc taxi đang trờ tới. Nhưng vừa dìu mẹ lên xe ngồi chưa ấm chỗ, tôi đã để ý thấy bà tài xế lại cố tình rà phanh, tấp xe vào lề đường ở ngã tư phía trước, định bụng bắt thêm khách.
Tôi thừa hiểu cái mánh khóe bắt khách dọc đường này của cánh tài xế taxi. Bình thường thì tôi cũng nhắm mắt cho qua, bởi ai cũng vì miếng cơm manh áo. Nhưng lúc này, quay sang nhìn thấy mẹ đang oằn mình vì đau đớn, mồ hôi hột vã ra như tắm, lòng tôi như lửa đốt, không thể nào kiên nhẫn nổi nữa.
“Cô ơi, mẹ cháu đang đau bụng dữ dội, cần phải cấp cứu gấp, cô làm ơn chạy thẳng tới bệnh viện giùm cháu đi ạ!”
Bà tài xế quay lại nhìn tôi với ánh mắt khinh khỉnh, xéo xắt, miệng lầm bầm gì đó rồi vẫn cứ cho xe chạy rề rề, hoàn toàn không có ý định tăng ga.
Tức mình, tôi lôi ngay điện thoại ra, đưa máy ảnh hướng thẳng về phía bảng tên, mã số nhân viên của bà tài xế được dán trên táp-lô bên cạnh ghế phụ. Trên đó có đầy đủ hình ảnh, họ tên và số hiệu của bà ta. Tôi gằn giọng, kiên quyết tuyên bố:
“Tôi nói cho cô biết, tôi đang quay lại toàn bộ sự việc trên xe rồi. Theo quy định, xe taxi đang chở khách không được phép dừng lại bắt thêm khách dọc đường. Nếu cô còn cố tình câu giờ để đón thêm người, tôi sẽ dìu mẹ tôi xuống xe ngay lập tức và từ chối thanh toán cuốc xe này. Tôi cũng đã chụp lại bảng tên của cô rồi, chỉ cần tôi tung đoạn clip này lên mạng và gửi đơn khiếu nại lên hãng, cô tự biết hậu quả rồi đấy!”
Bị thằng ranh con hù dọa bằng luật lệ, bà tài xế xanh mặt, vẻ xéo xắt lúc nãy bay biến đâu mất. Bà ta hậm hực nhưng cũng đành phải đạp ga, phóng thẳng một mạch đưa mẹ con tôi đến cổng bệnh viện.
Vừa thanh toán tiền xe xong, tôi lật đật dìu mẹ chạy thẳng vào khu khám bệnh cấp cứu. May mắn thay, gặp được vài vị khách tốt bụng đang xếp hàng chờ khám, thấy mẹ tôi đau đớn quằn quại quá, họ đã chủ động nhường chỗ cho mẹ tôi được vào khám trước.
Sau khi thăm khám và làm các xét nghiệm cần thiết, bác sĩ kết luận mẹ bị nhiễm trùng đường tiết niệu cấp tính. Bệnh này không quá nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cơn đau mà nó mang lại thì thực sự rất khủng khiếp. Bác sĩ kê đơn thuốc giảm đau liều mạnh cho mẹ uống ngay lập tức, rồi yêu cầu nhập viện truyền nước biển kháng sinh liên tục trong một tuần. Tôi lăng xăng chạy đi lo liệu mọi thủ tục nhập viện cho mẹ.
Nằm trên giường bệnh truyền nước, sắc mặt mẹ đã hồng hào trở lại, cơn đau cũng dịu bớt phần nào. Mẹ đưa mắt nhìn tôi đang thở hồng hộc vì chạy ngược chạy xuôi nãy giờ, rồi khó nhọc cất lời:
“Cái lúc trên xe taxi, con trai của mẹ ngầu lắm đó. Biết dùng lý lẽ để bảo vệ quyền lợi của mình nữa cơ. Đổi lại là mẹ thì chắc mẹ chỉ biết cắn răng chịu đựng thôi. Mấy ngày tới nằm viện, chắc mẹ lại phải làm phiền con trai túc trực chăm sóc rồi. Con trai mẹ lớn thật rồi, trưởng thành biết lo toan rồi. Mẹ cảm ơn con nhiều nha!”
“Trời, mẹ nói gì khách sáo vậy? Mẹ đẻ con ra, nuôi con khôn lớn, lúc mẹ ốm đau con chăm sóc mẹ là bổn phận làm con, là lẽ đương nhiên rồi. Mẹ ráng tịnh dưỡng cho mau khỏe đi, chừng nào mẹ xuất viện con dẫn mẹ đi bơi cho khuây khỏa nha. Cái hồ bơi trong chung cư mình mới mở lại rồi đó, vé có 30 ngàn một người thôi à.”
“Ừ, để mẹ khỏe lại rồi tính.” Mẹ mỉm cười nhẹ nhõm. Cuối cùng thì cái không khí căng thẳng, lạnh nhạt giữa hai mẹ con vì vụ cái quần lót dạo nọ cũng đã được phá vỡ, tan biến theo cơn bạo bệnh này.
Nằm truyền nước được một lúc, mẹ bỗng nhăn mặt bảo buồn đi vệ sinh.
“Lâm, lại đây phụ mẹ một tay cầm cái chai nước biển, dìu mẹ vô nhà vệ sinh đi con.”
Nghe vậy, tôi thoáng chút ngập ngừng, đưa mắt nhìn mẹ đầy vẻ lúng túng.
“Có sao đâu con, vô trỏng con cứ quay lưng lại, đưa tay giơ cao cái chai lên cho mẹ là được. Mẹ tự xoay xở đi vệ sinh được mà.” Mẹ động viên tôi.
Bà cụ nằm giường bên cạnh thấy vậy cũng chen vào nói góp: “Chị sướng nha, có cậu con trai vừa cao to đẹp trai lại còn hiếu thảo, chu đáo quá chừng!”
Được người lạ khen, tôi cũng bớt ngượng, liền bước tới cầm lấy chai nước biển giơ lên cao, rồi cẩn thận dìu mẹ bước vào trong nhà vệ sinh của bệnh viện.
Khi đã vào hẳn bên trong, đối mặt với tôi trong không gian chật hẹp, mẹ có vẻ hơi bối rối, e thẹn.
“Lâm… phụ mẹ kéo cái quần jean này xuống chút xíu đi con. Hồi chiều đau bụng quá chạy tới đây gấp nên mẹ quên thay váy, mặc quần jean ôm sát thế này một tay mẹ kéo không nổi…”
Tôi một tay vẫn giơ cao chai nước biển, tay kia thò xuống định kéo quần giúp mẹ.
Theo thói quen, ngón tay tôi luồn vào cạp quần, vô tình móc luôn vào mép quần lót bên trong, định bụng kéo tuột cả hai thứ xuống cùng một lúc.
“Ấy, con chỉ cần kéo cái quần jean bên ngoài xuống thôi, cái quần lót để mẹ tự lo. Rút cái ngón tay con ra đi!” Mẹ hốt hoảng la lên, gạt tay tôi ra.
Tôi vội rút tay lại, chỉ kéo mỗi chiếc quần jean xuống. Lớp vải jean dày cộp trượt xuống, để lộ ra chiếc quần lót trắng tinh khôi mẹ đang mặc bên trong.
Đó là một chiếc quần lót màu trắng, chất liệu vải mềm mại, với những đường viền đen mảnh mai ôm sát lấy vòng ba quyến rũ của mẹ.
Thấy tôi cứ đứng trân trân dán mắt vào vùng nhạy cảm của mình, mẹ nhăn nhó, hối thúc:
“Quay mặt đi chỗ khác đi ông tướng! Đứng đó nhìn ngó cái gì?”
.
LH telegram: Cuulongdiquan123