NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Chương 18: Mẹ Nhìn Tôi Ngửi Đồ Lót Của Mẹ

Kể từ dạo đó, tâm trí tôi dường như hoàn toàn bị chiếm giữ bởi những món đồ lót gợi cảm của mẹ Trâm. Hễ mẹ vừa rời khỏi nhà đi làm, là y như rằng tôi lại rón rén mở tung cánh cửa tủ quần áo, hít lấy hít để cái mùi hương thơm tho, đặc trưng chỉ có ở mẹ. Ở góc trái tủ, mẹ vốn là người ngăn nắp nên nội y luôn được xếp đặt gọn gàng, đâu ra đấy. Chính cái sự ngăn nắp ấy lại vô tình tiếp tay cho thói hư tật xấu của tôi, giúp tôi dễ dàng đảo mắt một vòng là chọn ngay được “mục tiêu” cho ngày hôm đó.

Mỗi lần mở tủ, trong đầu tôi lại vang lên tiếng reo hò đầy thỏa mãn: “Các cưng ơi, anh lại đến thăm các cưng đây!”

Những món đồ lót nhỏ bé ấy giống như những người thiếu phụ e ấp, lần lượt “phục vụ” nhu cầu bệnh hoạn của tôi. Và dĩ nhiên, sau mỗi lần “hành sự”, tôi đều cẩn thận xóa sạch mọi dấu vết, trả chúng về y nguyên vị trí và hình dáng ban đầu.

Ròng rã suốt một tháng trời, mẹ không hề mảy may đả động gì đến chuyện này, khiến tôi càng thêm to gan lớn mật, tần suất “làm bậy” ngày một dày đặc hơn. Lên lớp thì mong ngóng đến giờ tan học, tan học rồi thì lại nghĩ đến mẹ, nghĩ đến mẹ thì dĩ nhiên hình ảnh tủ đồ lót lại hiện lên mồn một trong đầu.

Và kết quả là, điểm số của tôi tuột dốc không phanh, rơi thẳng xuống vị trí thứ 36 trong lớp. Thật thảm hại, tôi lại quay về cái thời kỳ đội sổ, tồi tệ nhất của mình.

Ba ngày sau kỳ thi khảo sát chất lượng giữa học kỳ hai của năm lớp Chín, giáo viên chủ nhiệm đã gọi điện trực tiếp cho mẹ.

Lúc đó là bảy giờ tối của một ngày thứ Bảy oi bức. Trời vẫn chưa tắt nắng hẳn, những tia nắng hoàng hôn cuối ngày lại càng thêm chói chang, gay gắt.

Bữa tối vừa mới kết thúc không lâu. Mẹ đang dọn dẹp, lau chùi gian bếp, còn tôi thì lúi húi chuẩn bị rủ mẹ đi dạo mát. Mẹ vẫn hay bảo thời tiết dạo này nóng nực, nên đi bộ để đổ mồ hôi cho cơ thể khỏe khoắn.

“Mẹ ơi — sao mẹ còn chưa xong nữa vậy, mình chuẩn bị đi dạo nha mẹ!”

Mẹ tháo chiếc tạp dề màu hồng ra, bước từ trong bếp ra ngoài phòng khách, tiến về phía tôi.

Hôm nay mẹ diện một chiếc áo váy màu vàng nhạt, thiết kế tinh tế giúp tôn lên trọn vẹn vóc dáng nuột nà, đường cong quyến rũ của mẹ. Năm nay mẹ đã ba mươi bảy tuổi rồi, nhưng ngoại trừ vài nếp nhăn mờ nhạt nơi khóe mắt, làn da mẹ vẫn trắng trẻo, mịn màng, căng mướt chẳng khác gì mấy cô gái tuổi đôi mươi.

“Mẹ ơi, hôm nay mình không đi dạo nữa hả mẹ?”

Mẹ nhìn tôi, ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường, giọng nói cũng đều đều, phẳng lặng đến mức đáng sợ: “Lâm à, hai mẹ con mình vào phòng nói chuyện một lát đi.”

Nghe vậy, linh tính mách bảo tôi có chuyện chẳng lành. Chắc mẩm là giáo viên đã báo cáo tình hình học tập bết bát của tôi cho mẹ rồi. Nhưng khoan đã, bình thường có chuyện gì giáo viên đều nhắn tin vào group Zalo của lớp cơ mà, sao không nhắn cho tôi biết với? Mà điểm thi đã có từ ba ngày trước rồi, chẳng lẽ mẹ ráng nhịn đến cuối tuần mới lôi ra tính sổ một thể? Nhưng nhìn thái độ của mẹ, có vẻ như mẹ không hề tức giận chút nào?

Lòng đầy hoang mang, tôi ngoan ngoãn theo chân mẹ vào phòng ngủ. Mẹ chỉ tay, bảo tôi ngồi xuống mép giường, vị trí ấy cũng nằm ngay sát bên chiếc tủ quần áo quen thuộc.

“Ông tướng của mẹ, con có biết hôm nay cô giáo chủ nhiệm gọi điện cho mẹ nói gì không?”

Nghe câu này, tôi mới chắc chắn 100% linh cảm của mình là đúng. Tôi cúi gằm mặt, không dám ho he nửa lời, chuẩn bị tinh thần đón nhận một trận lôi đình và những bài ca “giáo huấn” quen thuộc từ mẹ.

“Cô giáo nói dạo gần đây con đi học cứ như người mất hồn, tâm trí để trên mây, bài vở thì sa sút trầm trọng. Rốt cuộc dạo này con bị làm sao vậy? Có chuyện gì đang làm con phân tâm phải không, nói mẹ nghe thử xem?” Mẹ vẫn giữ cái giọng điệu bình thản, từ tốn ấy.

“Dạ… dạ đâu có gì đâu mẹ, chắc tại dạo này con hơi mệt, trong người không được khỏe nên học không vô thôi.”

“Thật sự là không có chuyện gì sao?” Mẹ gặng hỏi thêm lần nữa, thái độ vẫn rất kiên nhẫn.

“Con đã nói là không có gì rồi mà! Thiệt tình là không có chuyện gì hết á mẹ!”

Bị hỏi dồn, tôi đâm ra bực mình, giọng điệu cũng bắt đầu gắt gỏng lên.

Mẹ hơi nhíu mày, nhưng rồi lại nhanh chóng giãn ra, như đang cố gắng kìm nén cơn giận đang chực trào. Mẹ lại tiếp tục bài ca muôn thuở: “Con à, làm người thì phải có chí tiến thủ, phải ráng học hành cho đàng hoàng để sau này trở thành người có ích cho xã hội. Nhiệm vụ quan trọng nhất của con bây giờ chỉ có học và học thôi. Con ráng nghe lời mẹ một chút đi, tương lai con…”

Những lời răn dạy đạo lý ấy mẹ đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Với bản tính ngang bướng, phản nghịch của tuổi mới lớn, những lời ấy nghe cứ như tiếng ong kêu vo ve bên tai, khiến tôi cảm thấy vô cùng phiền phức và khó chịu. Cuối cùng, tôi không thể kìm nén được nữa, bùng nổ cãi lại:

“Dạ dạ dạ, con biết rồi, con thuộc lòng luôn rồi! Nào là phải sống sao cho xứng đáng với xã hội, với công ơn sinh thành của ba mẹ, rồi quan trọng nhất là không được làm hổ thẹn với lương tâm… Mấy câu này mẹ nói từ hồi con còn tắm mưa cởi truồng tới giờ, mẹ không thấy chán sao?” Tôi cáu kỉnh gắt lên.

Đến nước này thì mẹ không thể nào nhịn được nữa. “Bốp!” Một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống mặt tôi. Mẹ tức giận quát lớn: “Mẹ đang nói chuyện đàng hoàng với con, mà con dám lớn tiếng cãi tay đôi với mẹ hả? Con không biết nhục là gì sao? Quỳ xuống đó cho mẹ!!”

Cái tát của mẹ thực sự rất mạnh, đau điếng. Nhưng kỳ lạ thay, tôi chẳng cảm thấy đau đớn chút nào, có lẽ cái tính bướng bỉnh, chai lỳ của tuổi dậy thì đã khiến da mặt tôi dày lên đáng kể. Tôi gân cổ lên cãi lại: “Con làm gì mà không biết nhục? Chẳng lẽ con làm gì bôi tro trát trấu vào mặt mẹ sao?”

“Con còn giả ngu giả ngơ nữa hả? Con nghĩ những chuyện con làm lén lút dạo gần đây mẹ không biết gì sao?”

Nói rồi, mẹ bất ngờ quay ngoắt người lại, giật tung cánh cửa tủ quần áo, ngón trỏ chỉ thẳng vào góc để đồ lót – nơi cất giấu những món đồ đã từng bị tôi đem ra giở trò đồi bại.

“Con tưởng con qua mặt được mẹ chắc? Từ cả tháng trước mẹ đã thấy con có biểu hiện bất thường rồi, lúc nào cũng lấm la lấm lét như thằng ăn trộm. Sau đó, mẹ phát hiện đồ lót của mẹ cứ bị xếp lệch đi. Ban đầu mẹ cứ tưởng do mình vội vàng nhét đại vào nên nó lộn xộn. Thế là mẹ tự tay lôi hết ra, xếp lại đàng hoàng, ngay ngắn từng cái một. Ai dè, mấy ngày sau kiểm tra lại, mấy cái áo lót nó lại nằm chéo ngoe lộn xộn hết cả lên. Hả? Con ngon con nói mẹ nghe coi, con giấu diếm mẹ làm cái trò mèo gì trong này?”

Tôi đứng chết trân, há hốc mồm kinh ngạc. Tôi cứ đinh ninh rằng mình đã che đậy mọi thứ hoàn hảo, kín kẽ lắm rồi, nào ngờ mẹ lại là người tinh tế, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong nhà. Mà điều khiến tôi khó hiểu hơn nữa là, sao mẹ biết tỏng mọi chuyện mà không lật tẩy tôi ngay từ đầu?

“Mẹ… con…” Chuyện tày đình bị phơi bày trắng trợn trước mặt mẹ, tôi xấu hổ đến mức á khẩu, mặt con đỏ gay, chẳng thốt nên lời.

Thấy tôi ấp úng, mẹ lại tiếp tục tuôn ra một tràng: “Sao? Nhớ ra mình đã làm gì rồi chứ gì? Con không những lén lút lấy trộm đồ lót của mẹ, làm ảnh hưởng đến chuyện học hành, mà giờ bị phát hiện còn mặt dày không biết nhận lỗi! Con nói mẹ nghe coi con có biết nhục nhã là gì không? Ban đầu mẹ nghĩ con trai mới lớn, tò mò chuyện giới tính cũng là chuyện bình thường, nên mẹ định nhắm mắt làm ngơ, không muốn xé to chuyện ra làm gì. Nhưng con coi lại con đi, ngày ngày xách cặp đi học rồi cuối cùng kết quả là gì? Điểm số thì rớt thê thảm! Con nói đi, cái thói bệnh hoạn lấy đồ lót của mẹ ra thủ dâm, con không thấy gớm ghiếc, vô liêm sỉ sao!”

Đang quỳ gối dưới sàn, tôi bất thình lình đứng bật dậy. Bây giờ tôi đã cao gần bằng mẹ rồi. Thấy bộ dạng hùng hổ của tôi, mẹ có chút giật mình, trong đáy mắt thoáng qua một tia sợ hãi đối với thằng con trai đang tuổi bẻ gãy sừng trâu.

“Nhưng mà… nhưng mà con lỡ thích mấy cái đồ lót đó rồi thì làm sao!”

Mẹ lấy lại bình tĩnh, lớn tiếng quát: “Con có biết con đang nói cái gì không? Cái trò đó không chỉ hủy hoại tương lai học hành của con, mà nó còn là hành vi của bọn biến thái, lưu manh bệnh hoạn ngoài đường đó! Chẳng lẽ con là thằng biến thái sao?”

Nhìn thấy nét mặt sượng sùng, bẽ bàng của tôi, mẹ dường như cũng nhận ra mình đã dùng những lời lẽ quá đà, xúc phạm nặng nề đến lòng tự trọng của con trai.

Mẹ hít thở sâu vài nhịp, cố gắng kiềm chế lại sự tức giận đang dâng trào.

“Lâm à, nghe mẹ nói. Từ nay tuyệt đối không được làm mấy cái chuyện bậy bạ đó nữa, nhớ chưa? Con lớn rồi, nếu có nhu cầu sinh lý thì tự tìm cách giải quyết cho lành mạnh, chứ chẳng lẽ con muốn mẹ, một người làm mẹ, phải đứng ra giúp con giải quyết chuyện đó sao?”

Nghe câu này, tôi thấy nó có vẻ mang nhiều hàm ý sâu xa, ngẫm nghĩ một chút, tôi cãi lại: “Con cũng tự giải quyết đó chứ! Mấy cái cách bình thường con không có hứng, con chỉ thích dùng đồ lót của mẹ thôi. Với lại con chỉ lôi ra nhìn ngắm một chút, có bắt mẹ phải mặc vào rồi cởi ra cho con xem đâu. Lần nào làm xong con cũng xếp lại đàng hoàng mà!”

“Vậy bây giờ con muốn mẹ phải làm sao thì con mới chịu chú tâm vào học hành?”

Giọng điệu bực tức của mẹ giờ đây đã pha lẫn sự bất lực tột cùng. Mẹ thừa hiểu tâm sinh lý của một thằng con trai mới lớn, sự tò mò về cơ thể phụ nữ là điều không thể tránh khỏi. Nhưng mẹ lại sợ nếu cứ chửi bới, cấm đoán gay gắt thì mọi chuyện sẽ càng trở nên tồi tệ hơn. Thân làm mẹ, lại một mình nuôi con (bởi người cha thì vô trách nhiệm, chỉ biết quăng tiền rồi đi biền biệt), mẹ thật sự lúng túng, không biết phải xử lý cái vấn đề nhạy cảm này như thế nào cho khéo léo. Nhỡ đâu áp dụng biện pháp mạnh, đẩy tôi vào đường cùng, tôi lại làm ra những hành động bồng bột, dại dột thì hậu quả ai gánh?

Chính sự bế tắc và lo sợ ấy đã khiến mẹ thốt ra một câu nói đầy bất lực.

Tôi hiểu mẹ chỉ nói vậy thôi chứ chẳng có ý đồ gì sâu xa cả. Làm gì có chuyện mẹ đồng ý mặc đồ lót uốn éo trước mặt tôi để chiều chuộng cái sở thích bệnh hoạn này cơ chứ?

Bản thân tôi cũng thừa biết chuyện đó là viển vông, phi thực tế.

“Con không muốn gì hết! Nếu mẹ cấm không cho con đụng vào đồ của mẹ nữa thì con đành chịu thôi. Nhưng mà… con có thể tự lên mạng đặt mua mấy thứ đồ lót đó về nhà, lúc đó mẹ đâu có cấm cản con được.”

“Con nói mẹ không quản được con? Con tự mua đồ lót về thủ dâm thì khác quái gì lấy đồ của mẹ? Con cứ đắm chìm vào mấy cái thứ bệnh hoạn đó, rồi kết quả học tập bết bát như thế này, tương lai làm sao thi đậu vào trường cấp ba tốt hả?”

Mẹ thở dài thườn thượt, bất lực nhìn thằng con trai vẫn cứ trơ ra như đá. Mẹ không ngờ tôi lại có niềm đam mê mãnh liệt, ám ảnh một cách cố chấp với những món đồ lót của mẹ đến như vậy. Hay là đứa trẻ nào ở tuổi này cũng có những suy nghĩ lệch lạc như thế?

Nghĩ đi nghĩ lại, mẹ thấy cũng không đúng. Nhưng bây giờ chẳng phải là lúc để ngồi mổ xẻ phân tích nguyên nhân tâm lý nữa. Mẹ đành phải “xuống nước”, dùng đến hạ sách cuối cùng để kéo tôi về lại quỹ đạo.

“Thôi được rồi, mẹ chào thua con. Nếu con đã nghiện đồ lót của mẹ đến vậy, thì khỏi cần tốn tiền mua trên mạng làm gì. Chỉ cần con hứa với mẹ một điều: kỳ thi giữa kỳ sắp tới, điểm số của con phải lọt vào top những đứa đứng đầu lớp. Nếu con làm được, mẹ sẽ cho phép con tha hồ lấy đồ lót của mẹ ra nghịch. Không những thế, mẹ sẽ đáp ứng thêm cho con một yêu cầu nữa, miễn là trong khả năng của mẹ.”

Nghe đến đây, hai mắt tôi sáng rực lên như đèn pha, háo hức nhìn mẹ: “Mẹ nói thiệt hả? Điều kiện gì cũng được sao?”

“Nhìn cái mặt con kìa, hớn hở chưa kìa! Đừng vội mừng, lo cày cuốc thi cho tốt đi rồi hẵng mơ. Nếu điểm số của con không lọt được vào top 5 của lớp, thì từ nay về sau đừng hòng đụng vào đồ lót của mẹ, mẹ sẽ lôi cổ con đuổi thẳng ra khỏi nhà, nhớ chưa!”

Tôi sảng khoái gật đầu cái rụp, đồng ý với thỏa thuận của mẹ. Từ giờ đến kỳ thi giữa kỳ vẫn còn một khoảng thời gian khá dài. Vốn dĩ nền tảng kiến thức của tôi khá vững, việc chen chân vào top 5 của lớp đối với tôi dễ như trở bàn tay. Chỉ cần tôi xốc lại tinh thần, chịu khó cày cuốc một chút là dư sức qua cầu. Cơ hội ngàn năm có một dâng tận miệng thế này, ngu gì mà từ chối!

Những ngày sau đó, thời gian trôi qua thật nhanh. Vì mục tiêu cao cả phía trước, tôi đành cắn răng “cai nghiện”, gạt bỏ mọi ham muốn nhục dục sang một bên. Tôi thừa hiểu, dẫu có tố chất thông minh đến mấy, nhưng nếu không chuyên tâm ôn luyện thì đừng hòng điểm số nhích lên được.

Tôi cắm đầu vào học ngày học đêm, quyết tâm cao độ của tôi khiến cả giáo viên lẫn bạn bè trên lớp đều không khỏi ngạc nhiên và thán phục.

Ngày nhận bảng điểm thi giữa kỳ, tôi vỡ òa trong sung sướng. Tôi đã lội ngược dòng ngoạn mục, tiến bộ vượt bậc tăng hạng lên 12 bậc, xuất sắc lọt vào top 24 của lớp! Vừa có kết quả, tôi lập tức nhắn tin báo tin vui cho mẹ. Mẹ chỉ trả lời vỏn vẹn một câu qua Zalo:

【Mẹ thấy rồi, (icon mặt cười)】

Chiều hôm đó vừa đi học về, tôi ba chân bốn cẳng chạy đến trước mặt mẹ, hớn hở đòi mẹ thực hiện lời hứa.

“Mẹ ơi, mẹ hứa rồi nha, không được nuốt lời đâu đó!”

Mẹ thoáng chút hối hận vì lời hứa bốc đồng lúc trước, nhưng xen lẫn vào đó là niềm vui khôn tả trước sự tiến bộ vượt bậc của con trai. Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng khen ngợi tôi dạo này thay đổi tâm tính, thái độ học tập rất nghiêm túc và tích cực.

“Rồi rồi, biết rồi khổ lắm nói mãi. Con vô tủ lấy đồ đi, nhưng nhớ là lấy xong thì xếp lại cho đàng hoàng, đừng có quăng lung tung lộn xộn lên đó.”

Nhưng tham vọng của tôi đâu chỉ dừng lại ở đó, tôi được voi đòi tiên, đưa ra yêu sách mới: “Mẹ ơi, con muốn một cái áo lót mới tinh tươm cơ! Mẹ bảo con lọt vào top 5 sẽ thưởng, vậy mà con vượt chỉ tiêu, lọt hẳn vào top 24 luôn! Chẳng lẽ mẹ không thể mua cho con một cái mới làm phần thưởng sao?”

“Con được đằng chân lân đằng đầu hén! Mẹ không ngờ con lại lội ngược dòng giỏi đến vậy. Lúc đầu mẹ chỉ nói khích để con có động lực học hành thôi, ai dè con lại cố sống cố chết học ngày học đêm… chỉ vì cái áo lót! Đúng là cái đồ hết thuốc chữa!”

Vừa nói, mẹ vừa dùng ngón tay ấn mạnh vào trán tôi một cái rõ đau.

“Con không biết đâu, con không biết đâu, mẹ hứa rồi thì mẹ phải giữ lời chứ!” Tôi vùng vằng, ăn vạ.

“Được rồi, mẹ sợ con luôn. Nhưng bây giờ mẹ làm gì có sẵn đồ mới ở nhà? Ráng đợi vài bữa nữa đi.”

Tôi nhẩm tính, vài ngày nữa cũng chẳng chết ai, miễn là sau đó có phần thưởng xứng đáng là được. Nghĩ đến viễn cảnh sắp được mân mê chiếc áo lót mới toanh của mẹ, đêm đó tôi cứ trằn trọc, thao thức mãi không ngủ được, trong lòng rạo rực một nỗi niềm phấn khích khó tả.

Mãi đến chiều tối ngày thứ Năm, mẹ mới mang về một chiếc áo lót mới tinh, còn nguyên tem mác. Nó là loại áo lót màu đen trơn, kiểu dáng khá đơn giản, nhưng điểm nhấn là phần dây vai cực kỳ mảnh mai, gợi cảm.

“Nè, cầm lấy đi, mẹ mới mua đó. Coi như mẹ thực hiện đúng lời hứa với con rồi nha.”

Tôi đón lấy chiếc áo lót, mân mê trong tay. Chất liệu vải ren mềm mại, trơn láng vô cùng. Chắc hẳn mẹ cũng đã cất công lựa chọn rất kỹ, kiểu dáng không quá cầu kỳ, phô trương nhưng lại ưu tiên chất liệu mềm mịn nhất để thằng con trai bệnh hoạn của mình có được cảm giác chân thực và “sướng tay” nhất.

Tôi vội vàng đưa chiếc áo lên mũi, hít hà mùi thơm vải mới. Mẹ đứng cạnh nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ ghê tởm và khinh bỉ.

Nhưng lúc này, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến ánh nhìn của mẹ nữa. Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ, dõng dạc tuyên bố yêu cầu táo bạo tiếp theo: “Mẹ à, ý con là… con muốn mẹ phải mặc cái áo lót này vào người, rồi sau đó… mẹ tự tay cởi ra đưa cho con cơ!”

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất