NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Chương 16: Nằm Lên Đùi Mẹ Và Được Mẹ Lấy Ráy Tai

Tôi nhắm nghiền mắt, ngả đầu nằm nghiêng trên đùi mẹ. Đùi mẹ hôm nay diện một chiếc quần tất để chống chọi với cái lạnh, nhưng sờ vào thì trơn láng vô cùng, cảm giác mịn màng y hệt như làn da thật của mẹ vậy. Chỉ cần tôi hơi cục cựa hoặc xoay người mạnh một chút là y như rằng cái đầu sẽ bị tuột luốt xuống ghế sô pha.

Mẹ Trâm lúc này đang ngồi khép chặt hai chân lại với nhau. Cả cái dáng điệu lẫn tư thế ngồi của mẹ trông vô cùng đoan trang và nhã nhặn, y hệt như mấy cô tiểu thư khuê các xuất thân từ gia đình trâm anh thế phiệt mà người ta hay chiếu rần rần trên mấy bộ phim truyền hình dài tập vậy.

Thế nhưng, có một điều khiến tôi vô cùng bực bội là cái gấu váy chết tiệt của mẹ cứ liên tục cọ quẹt vào mặt tôi. Vốn dĩ cái thời tiết lạnh lẽo cắt da cắt thịt của mùa đông đã làm cho da mặt tôi khô khốc, nứt nẻ và nhạy cảm vô cùng. Bây giờ mép váy thô ráp lại cứ hết lần này đến lần khác cọ sát vào da mặt, khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu và bứt rứt. Tôi bực mình phồng má, cứ rúc đầu vào đùi mẹ rồi vặn vẹo xoay tới xoay lui không ngừng nghỉ cốt chỉ để tìm một cái tư thế nằm sao cho thoải mái nhất.

Thấy thằng con trai cứ ngọ nguậy không yên, mẹ nhíu mày nhắc nhở: “Ông tướng của mẹ, con làm cái trò gì mà cứ nhúc nhích uốn éo hoài vậy? Có chịu nằm im nhắm mắt lại ngủ đàng hoàng không thì bảo, không thì ngồi dậy ngay đi!”

“Đâu có đâu mẹ ơi, tại cái gấu váy của mẹ nó cứ chọc chọc vào mặt con quài à, cứng ngắc hà, làm con nằm không có được thoải mái chút nào hết trơn á.” Tôi nhăn nhó, đưa tay chỉ chỉ vào cái mép váy đang vướng víu.

“Vậy thì ngồi xích ra chỗ khác cho mẹ.” Vừa nói, mẹ vừa dùng tay đẩy nhẹ vào vai tôi, ý bảo tôi mau chóng rời khỏi “chiếc gối đùi” êm ái này.

“Nhưng mà con chưa có buồn ngủ mà mẹ…” Tôi mếu máo, trưng ra cái bộ mặt oan ức cún con nhìn mẹ.

“Thì nãy con mới than vãn là cái váy của mẹ làm con nằm không thoải mái còn gì. Con mà không xích ra thì làm sao mà mẹ cởi cái váy này ra được? Dù sao thì bây giờ mẹ con mình cũng đang ở trong nhà kín gió rồi, cởi cái váy này ra chắc cũng không đến nỗi nào bị cảm lạnh đâu.”

Hả? Nghe mẹ nói vậy, tôi bỗng chốc đơ người ra, có chút bối rối không biết phản ứng sao cho phải. Nhưng cái sự bối rối ấy chỉ xẹt qua chưa đầy một giây, tôi lập tức ngoan ngoãn dịch người ra xa một chút, ngoan ngoãn làm theo lời mẹ.

Trong lòng tôi lúc này đang khấp khởi đợi chờ khoảnh khắc mẹ cởi bỏ chiếc váy vướng víu kia. Thấy tôi đã nhường chỗ, mẹ cũng nhanh chóng hành động. Mẹ chống hai tay vào hai bên hông, chỉ bằng một động tác dứt khoát và nhanh gọn, mẹ đã kéo tuột chiếc váy ngắn xuống tận gót chân.

Đến khi mẹ cởi hẳn chiếc váy ra, tôi mới há hốc mồm phát hiện thì ra hôm nay mẹ đang mặc loại quần tất liền thân. Loại quần tất này ôm trọn lấy đôi chân thon dài của mẹ và kéo cao lên bao bọc luôn cả phần eo thon thả. Vì chất liệu của nó cực kỳ ôm sát và bó chặt vào cơ thể, nên cái vùng tam giác thần bí nhất của người phụ nữ, nơi cất giấu bộ phận sinh dục của mẹ hiện ra lồi lồi, căng phồng lên thấy rõ. Xuyên qua lớp tất chân mỏng manh và có phần hơi xuyên thấu dưới ánh đèn phòng khách, tôi có thể lờ mờ nhìn thấy mẹ đang mặc một chiếc quần lót màu xanh lam bên trong. Tuy nhiên, nhìn căng mắt ra thì tôi cũng chịu thua, không tài nào nhìn thấu được kiểu dáng chính xác của chiếc quần lót đó là loại ren rúa sexy hay là loại cotton kín đáo.

Mẹ thong thả đá văng đôi dép bông đi trong nhà màu trắng ra khỏi chân. Đôi chân dài miên man vẫn được bao bọc bởi lớp quần tất đen bóng bẩy ấy nhịp nhàng nhấc lên hạ xuống, dễ dàng luồn ra khỏi chiếc váy. Mẹ lập tức ngồi lại ngay ngắn trên ghế sô pha, tiện tay quăng chiếc váy vừa cởi sang một bên. Sau đó, mẹ đưa tay vỗ vỗ lên đùi mình, rồi rung rung chân vài cái như một tín hiệu cho phép tôi có thể tiếp tục quay lại “chiếc gối đùi” êm ái này để ngủ.

“Ủa mẹ, mẹ sắm cái quần tất này từ hồi nào vậy, sao con chưa thấy mẹ mặc bao giờ ta?” Tôi không có vội vàng nhào vô nằm ngay, mà lại tò mò lên tiếng hỏi mẹ.

“Mẹ mua cái lúc sắm chung với cái váy này đó con. Mùa đông trời lạnh căm căm, mặc váy thì bắt buộc phải mang thêm cái quần tất này thì nhìn nó mới lịch sự và đẹp mắt được. Chứ con nhìn coi, màu đen phối với màu hồng phấn nhìn có phải là tông xuyệt tông, hợp rơ với nhau quá chừng không?” Mẹ vừa nói vừa vuốt ve đôi chân thon dài của mình, vẻ mặt đầy tự hào về gu thời trang của bản thân.

“Vậy sao mẹ không mặc thêm cái quần bảo hộ ở bên trong cho an toàn? Lỡ may đi đứng hớ hênh bị lộ hàng thì tính sao? Nãy con còn nhìn thấy rõ ràng là mẹ đang mặc cái quần lót màu xanh lam ở trong đó đúng không?” Tôi tặc lưỡi, tỏ vẻ rành rọt.

“Cái thằng nhóc háo sắc này, cặp mắt của con nãy giờ chĩa vào đâu mà nhìn ngó lung tung vậy hả? Lớn tướng rồi mà ăn nói không có chút xíu chừng mực nào hết! Cái quần tất này nó chỉ hơi mỏng và xuyên thấu một chút xíu thôi, lúc mẹ thả cái gấu váy xuống che lại thì đố ai mà nhìn thấy được cái gì bên trong. Con làm như ai cũng có cơ hội được kề sát mặt vào mẹ giống như con nãy giờ để mà soi mói…” Giọng mẹ càng về cuối câu lại càng nhỏ dần, dường như cũng nhận ra mình nói hơi hớ. Ngay lập tức, mẹ lại cao giọng lên quát lớn: “Tóm lại là con có chịu nhắm mắt ngủ đi không thì bảo?!”

Thấy tình hình có vẻ không được khả quan cho lắm, tôi quyết định im lặng là vàng, ngoan ngoãn ngả đầu xuống nằm đè lên đùi mẹ. Chứ lỡ mà chọc cho mẹ bực mình, mẹ cáu gắt lên rồi cấm tiệt không cho tôi mượn đùi làm gối nữa thì biết phải làm sao. Phải công nhận một điều là cái quần tất này của mẹ sờ vào trơn láng và mịn màng cực kỳ, cảm giác hoàn toàn khác xa so với cái chất liệu thô ráp của cái gấu váy hồi nãy.

Khi da mặt tôi vừa chạm vào lớp quần tất, ngay tức khắc tôi cảm nhận được một sự khác biệt to lớn, y như kiểu từ địa ngục mà bước chân lên thiên đàng vậy. Bề mặt quần tất nhẵn nhụi, trơn tuột, hơi ấm từ vùng nhạy cảm của mẹ lan tỏa qua lớp vải mỏng manh khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu và ấm áp. Đầu tôi như bị nam châm hút, cứ vô thức nhích tới nhích lui, chui rúc và xích lại gần hơn với vùng háng của mẹ.

Cuối cùng, tôi quyết định nằm sấp luôn, úp trọn toàn bộ khuôn mặt mình vào ngay vị trí bộ phận sinh dục của mẹ. Vì úp mặt quá sát và kín mít không có kẽ hở nào, nên nhịp thở của tôi cũng bắt đầu trở nên gấp gáp hơn, từng luồng hơi thở nóng hổi của tôi cứ thế phả đều đặn vào vùng nhạy cảm của mẹ.

“Cái thằng quỷ nhỏ này, con làm cái trò gì vậy hả, nhột chết đi được, xê cái mặt ra giùm mẹ một chút coi!” Mẹ giật nảy mình, lập tức dùng hai tay túm lấy người tôi rồi mạnh bạo lật ngửa tôi ra.

Thế là cái tư thế úp mặt vào háng êm ái vừa rồi chưa kéo dài được bao lâu đã bị mẹ tôi dập tắt không thương tiếc.

“Mẹ ơi, chỗ đó ấm quá trời quá đất luôn á mẹ!” Bị lật ngửa ra, tôi nằm thẳng đơ người, mắt ngước nhìn lên trần nhà, còn tầm nhìn hướng ngược lại thì đập ngay vào mắt tôi lại là hình dáng bộ ngực căng tròn của mẹ, sừng sững như hai ngọn núi đôi đầy kiêu hãnh ngự trị trên khuôn ngực đầy đặn của mẹ.

Mẹ không thèm đáp lại lời tôi, thay vào đó là một sự im lặng bao trùm không gian. Chợt mẹ lên tiếng: “Ủa? Sao chỗ này có sợi tóc bạc vậy nè?”

Giọng mẹ đầy vẻ ngạc nhiên và khó tin, như thể vừa phát hiện ra một điều gì đó vô cùng kỳ lạ.

“Á á á, đau con quá mẹ ơi, tự nhiên mẹ nhổ tóc con làm chi vậy?” Tôi ré lên oai oái vì đau.

“Mẹ nhìn thấy con còn trẻ măng mà trên đầu đã lòi ra sợi tóc bạc rồi nè. Giới trẻ thời nay đi học áp lực, lao tâm khổ tứ dữ vậy sao? Mà mẹ nghe người ta nói tóc bạc là cấm tuyệt đối không được nhổ, nhổ một sợi mai mốt nó mọc ra thêm một đống nữa đó. Giờ con nằm im xoay đầu lại đây, để mẹ vạch ra kiểm tra coi hai bên thái dương của con còn sót sợi nào trắng trắng nữa không.”

Nghe lời mẹ, tôi ngoan ngoãn xoay mặt lại, hướng thẳng về phía trước ngực mẹ. Mẹ vạch từng thớ tóc, cẩn thận kiểm tra kỹ lưỡng đến từng chân tơ kẽ tóc của tôi, dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc như sợ nhỡ đâu bỏ sót vài sợi tóc bạc là ngày mai thằng con trai cưng của mẹ sẽ biến thành một ông già tóc trắng xóa giống như trong phim chưởng vậy. Thật ra thì tôi cũng mù tịt, chẳng biết cái lý thuyết truyền miệng “tóc bạc càng nhổ càng mọc nhiều” mà người ta hay đồn đại đó liệu có cái căn cứ khoa học nào chứng minh hay không. Điều duy nhất khiến tôi bận tâm lúc này là để quan sát kỹ càng từng sợi tóc trên đầu tôi, mẹ đã phải khom lưng cúi gập người xuống, và hậu quả là đôi gò bồng đảo căng tròn của mẹ đã trực tiếp chạm hẳn vào trán tôi.

Đây là lần thứ hai trong đời tôi có cơ hội được tiếp xúc da thịt ở khoảng cách gần đến thế với bộ ngực của mẹ. Cảm giác lúc đó nó mềm mại, núng nính và êm ái khó tả, mang đến một thứ cảm giác hạnh phúc lâng lâng rất kỳ lạ. Chắc có lẽ sâu thẳm trong tiềm thức của bất kỳ đứa trẻ nào, khi được úp mặt vào bầu sữa mẹ cũng đều sẽ nảy sinh cái cảm giác an toàn và hạnh phúc dâng trào như vậy chăng?

Trong lúc tôi còn đang đê mê đắm chìm trong cái cảm giác sung sướng khi được chạm trán vào ngực mẹ, thì mẹ bỗng bảo tôi quay người sang một bên để mẹ kiểm tra luôn nửa đầu còn lại.

Và dĩ nhiên, đúng như dự đoán của tôi, mặc dù cái trán không còn được hưởng cái đặc quyền cọ xát vào ngực mẹ nữa, nhưng bù lại, phần gáy của tôi lại tiếp tục được tận hưởng cái cảm giác mềm mại ấy.

Sau một hồi săm soi vạch lá tìm sâu, cuối cùng màn kiểm tra tóc bạc cũng kết thúc. Tôi thở phào, định bụng nhắm mắt đánh một giấc cho khỏe, thì mẹ lại tiếp tục càm ràm: “Cái thằng nhóc nhà con, bình thường ăn ở lôi thôi lếch thếch, không có ý thức giữ gìn vệ sinh cá nhân gì hết á. Lỗ tai con ráy tai đóng thành một cục to đùng thế này đây này. Xoay người lại đây để mẹ lấy ráy tai cho, mẹ để ý thấy nhiều lúc con ở dơ khủng khiếp luôn á.”

Cũng đúng thôi, bọn con trai mới lớn tui tôi thường đứa nào cũng xuề xòa, qua loa đại khái, mấy cái chi tiết vệ sinh cá nhân nhỏ nhặt này mấy ai mà thèm để ý tới cơ chứ. Nhưng mà nghe mẹ bảo xoay người lại, tôi lập tức ngoan ngoãn vâng lời ngay tắp lự, vì một khi xoay người lại thì trán tôi lại có thể đường hoàng danh chính ngôn thuận tận hưởng cái cảm giác được chạm vào bộ ngực mềm mại của mẹ thêm lần nữa.

Thế nhưng, đời đâu như là mơ, sự thật lại làm tôi thất vọng tràn trề. Lần này mẹ không cần phải cúi người sát rạt vào mặt tôi để xem xét kỹ như lúc vạch tìm tóc bạc nữa, mà mẹ đi lấy một cái cây ráy tai bằng kim loại ra, rồi bắt đầu cẩn thận dọn dẹp vệ sinh cho cái lỗ tai bên phải của tôi.

“Mẹ làm có mạnh tay thấy đau thì nhớ la lên cho mẹ biết nha.”

“Dạ, con biết rồi.” Tôi ngoan ngoãn ừ hữ hắng giọng đáp lời mẹ.

Mẹ tôi làm công nhận sướng thật, bàn tay mẹ vừa thon thả lại vừa khéo léo, thao tác nhẹ nhàng vô cùng. Đang lim dim tận hưởng cái dịch vụ lấy ráy tai VIP vô cùng khoan khoái này, thì bỗng nhiên một cơn đau nhói thấu trời xanh từ sâu trong lỗ tai phải truyền đến.

“Ái dà!” Tôi xuýt xoa rên rỉ vì đau điếng. Nhìn bộ dạng mẹ lúng túng, tôi biết ngay là mẹ vừa lỡ tay chọc quá đà. Cơn đau bất ngờ ập đến khiến tôi điếng hồn, không diễn tả nổi bằng lời. Cùng lúc phát ra tiếng kêu, tay phải của tôi cũng vung lên theo phản xạ tự nhiên định ôm lấy đầu để xoa dịu cơn đau, nhưng tay vung lên được nửa chừng thì mấy ngón tay tôi lại vô tình quẹt ngang qua một bên ngực của mẹ.

Dù chỉ là một cú va chạm xẹt qua, không phải là tôi chủ động dùng cả bàn tay để bóp hay sờ soạng ngực mẹ, nhưng cái cảm giác mềm mại, đàn hồi truyền đến từ đầu ngón tay quả thật là vô cùng tuyệt diệu. Bầu ngực đầy đặn, căng mọng ấy lại một lần nữa khiến tôi cảm nhận được sự quyến rũ chết người từ cơ thể người phụ nữ trưởng thành của mẹ. Tính ra, đây đã là lần thứ ba tôi được vô tình chạm vào ngực mẹ rồi, và đặc biệt hơn, đây là lần thứ hai sự cố ngọt ngào này xảy ra chỉ trong vòng một ngày hôm nay.

Mẹ Trâm dĩ nhiên là ngay lập tức cảm nhận được sự đụng chạm nhạy cảm đó. Mẹ phản ứng rất nhanh, lập tức vung tay phát một cái rõ mạnh vào bàn tay phải đang giơ lơ lửng của tôi, rồi quát lên: “Cái tay con bị làm sao vậy hả, sờ soạn cái gì lộn xộn vậy?!”

“Mẹ ơi, oan cho con quá, tại hồi nãy mẹ lỡ tay chọc sâu làm tai con đau điếng người, con giật mình phản xạ đưa tay lên ôm đầu theo bản năng thôi mà, chứ con thề là con không hề có ý đồ đen tối gì muốn sờ ngực mẹ đâu.”

Mẹ nghe tôi giải thích, khuôn mặt xinh đẹp thoáng chút ngượng ngùng, giọng cũng dịu xuống: “Vậy đau thì con cứ há miệng ra la lên cho mẹ biết là được rồi, tay chân khua khoắng lung tung làm cái gì?”

“Thì nãy con có kêu lên rồi đó thôi, nhưng mà con đã giải thích rồi, cái đó là phản xạ có điều kiện của cơ thể, con đâu có kiểm soát được.”

“À ra vậy, phản xạ có điều kiện của con là hễ cứ giật mình cái là cái tay tự động chộp vào ngực mẹ phải không? Sao hả, lớn tồng ngồng rồi mà còn đòi bú sữa mẹ nữa hả?” Mẹ cong cớn trêu chọc tôi.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác, há hốc mồm của tôi đang nhìn chằm chằm vào ngực mẹ, mẹ bỗng nhiên bật cười thành tiếng. “Mẹ biết thừa là con không cố ý rồi, ông tướng ạ. Nhớ cái hồi nhỏ xíu á, mỗi lần nửa đêm nửa hôm con khóc ré lên ỉ ôi, mẹ chỉ cần vạch vú nhét cái núm ti vào miệng con là con nín bặt ngay lập tức. Có nhiều đêm con ngủ say tít thò lò mà cái miệng vẫn cứ tóp tép nhóp nhép bú khan liên tục. Sao hả, bây giờ có muốn mẹ cởi áo ra vạch vú cho con bú một miếng không?”

“Mẹ nói thiệt hả mẹ?” Mắt tôi sáng rực lên như đèn pha ô tô. Trong đầu tôi bắt đầu vẽ ra một viễn cảnh vô cùng đen tối: tôi khao khát chờ đợi mẹ tự tay đưa tay lên cởi từng chiếc cúc áo ra, rồi tháo cái móc cài áo lót phía sau lưng xuống, giải phóng đôi gò bồng đảo căng tròn và núm vú đang cương cứng ra ngoài. Sau đó, mẹ sẽ dịu dàng dùng cái núm vú hồng hào đó tìm đúng vị trí khuôn miệng đang há sẵn của tôi rồi nhét trọn vào. Tôi sẽ cứ thế mà vô tư nằm dài trên đùi mẹ, vừa say sưa mút mát núm vú mẹ, tay phải lại còn được thoải mái nắn bóp bầu vú mềm mại của mẹ nữa chứ. Đỉnh của chóp là đây chứ đâu!

“Mẹ nói giỡn chọc con chút xíu mà con cũng tưởng thiệt hả, đồ cái thằng quỷ râu xanh háo sắc nhà con.”

Nói rồi, mẹ còn không quên dùng sức vỗ nhẹ vào bụng tôi một cái rõ kêu. “Á ui!” Cảm giác tê tê từ bụng truyền lên. Biết là mẹ chỉ đang trêu đùa mình, một cảm giác thất vọng ê chề dâng lên trong lòng tôi. Nhưng mà ngẫm nghĩ lại cũng đúng thôi, mẹ tôi xưa nay vốn dĩ là một người phụ nữ đoan trang, nghiêm túc và đứng đắn vô cùng, làm gì có cái mùa xuân mẹ lại vạch ngực ra cho thằng con trai to xác này bú mớm, sờ soạng cơ chứ.

“Thôi được rồi, bớt giỡn lại đi ông tướng, xoay người qua bên kia lẹ lên, tai bên này mẹ không làm nữa, đổi sang tai bên kia.”

Mẹ bắt đầu cẩn thận lấy ráy tai cho cái lỗ tai bên trái của tôi, vừa làm lại vừa không quên càm ràm trách móc: “Chậc chậc chậc, cái ráy tai bên này của con nó đóng thành cục to đùng luôn nè, nó bịt kín mít cả cái lỗ tai của con rồi đây này. Hèn gì hồi nãy mẹ gọi mà cái lỗ tai con nó cứ bị điếc, không thèm nghe lời mẹ nói gì hết trơn.”

Cảm nhận được hơi ấm và sự ân cần từ bàn tay mẹ lúc ngoáy tai cho tôi, cộng thêm khoảng thời gian dài đằng đẵng mẹ bỏ công bỏ việc để chăm sóc tôi từng ly từng tí lúc tôi bị gãy tay. Tất cả những điều đó khiến tôi sâu sắc nhận ra được tình yêu thương bao la và vô bờ bến mà mẹ đã dành cho tôi.

“Mẹ ơi, chuyện mấy bữa trước con bị gãy tay, con cảm ơn mẹ nhiều lắm nha, ngày nào mẹ cũng cực khổ thức khuya dậy sớm chăm sóc cho con, lại còn phải hạ mình tắm rửa cho con nữa…”

“Cái thằng ranh con này, con đang nói xàm cái gì vậy hả? Con là khúc ruột mẹ đẻ ra, là máu mủ của mẹ, con mà có mệnh hệ gì trắc trở, thì mẹ thà người chịu đựng những nỗi đau đó là mẹ còn hơn.”

Những lời nói chân thành và đầy cảm động của mẹ như chạm đến tận nơi sâu thẳm nhất trong trái tim tôi. Ngay giây phút ấy, tôi đã âm thầm hạ quyết tâm tự hứa với lòng mình, nhất định phải xốc lại tinh thần, chấn chỉnh lại thái độ học tập, cố gắng cày cuốc để giành lại thứ hạng xuất sắc của một học sinh giỏi như ngày xưa. Hơn thế nữa, tôi tự nhủ sẽ không bao giờ được làm những chuyện ngu ngốc chọc tức mẹ, làm mẹ phải buồn lòng hay rơi nước mắt vì tôi nữa. Và cái ý định lén lút đen tối muốn xem trộm đồ lót của mẹ cũng phải được dập tắt ngay lập tức.

Không xem trộm đồ lót của mẹ nữa ư? Chắc là vậy rồi. “Mẹ ơi, mẹ cứ yên tâm đi nha, điểm số bài vở trên trường con nhất định sẽ cày ngày cày đêm để gỡ gạc lại, mẹ không phải lo lắng cho con nữa đâu.”

“Ừm, mẹ tin tưởng thằng con trai của mẹ mà. Con ngoan ngoãn nghe lời mẹ, cố gắng lo học hành cho đàng hoàng để sau này trở thành một người đàn ông có ích cho xã hội, đó là cách con báo hiếu lớn nhất cho mẹ rồi.”

Tôi và mẹ bốn mắt nhìn nhau say đắm. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt mẹ, dường như muốn nhìn thấu cả tâm hồn chất chứa đầy tình thương của mẹ. Khuôn mặt mẹ vẫn xinh đẹp, mặn mà và rạng rỡ y như thuở nào, nhưng nếu nhìn kỹ, nơi khóe mắt mẹ đã bắt đầu hằn lên những vết chân chim mờ nhạt của thời gian.

“Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!”

“Eo ôi, cái đồ dẻo miệng sến súa nổi cả da gà, mới nứt mắt ra có tí tuổi đầu, ranh con hỉ mũi chưa sạch thì biết cái gì gọi là tình yêu cơ chứ?”

“Sao con lại không biết chứ? Trên phim ảnh người ta diễn đầy ra đó thôi. Con chính là đang yêu mẹ của con mà.”

“Rồi rồi, ông tướng, biết rồi khổ lắm nói mãi. Mẹ cũng thương con trai của mẹ lắm.”

Trò chuyện một hồi, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ êm đềm trên đùi mẹ lúc nào chẳng hay.

Cuộc sống những ngày sau đó diễn ra một cách êm ả và bình dị như quỹ đạo vốn có của nó. Tôi ngoan ngoãn cắp sách đến trường, ngày ngày cắm cúi học hành chăm chỉ. Còn mẹ Trâm sau bao ngày tất bật ở nhà lo việc nội trợ thì cuối cùng cũng tìm được một công việc ổn định cho riêng mình.

Mẹ xin ứng tuyển vào vị trí nhân viên lễ tân trực tại quầy của một khách sạn lớn. Ngày ngày mẹ đi làm, khoác lên mình bộ đồng phục váy áo vest công sở trông cực kỳ chuyên nghiệp và ra dáng. Mỗi buổi chiều tối đi làm về, mẹ thường hay rên rỉ than vãn rằng mấy chục năm trời chỉ quanh quẩn xó bếp, bây giờ đột nhiên đi làm lại, cảm giác bỡ ngỡ y chang như cái hồi mới chân ướt chân ráo tốt nghiệp ra trường đi xin việc vậy, hoàn toàn không thích ứng kịp với nhịp độ công việc hối hả.

Và dĩ nhiên, những ngày đó, tôi trở thành cậu con trai hiếu thảo, luôn tự tay xoa bóp, đấm bóp vai gáy cho mẹ để xua tan đi sự mệt mỏi.

Kết quả học tập của tôi dĩ nhiên là có sự cải thiện rõ rệt, vươn lên nằm trong top 20 đến 30 của lớp. Mặc dù vẫn chưa thể nào khôi phục lại cái thời kỳ hoàng kim bách chiến bách thắng đứng đầu lớp như trước kia, nhưng như vậy cũng đã được coi là có sự tiến bộ vượt bậc rồi. Trong buổi họp phụ huynh cuối kỳ, mẹ cũng đã được giáo viên chủ nhiệm tuyên dương trước toàn thể lớp vì sự tiến bộ của tôi.

Thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt cái tôi đã bước vào học kỳ hai của năm lớp Chín. Trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng đó, tôi đã giữ đúng lời hứa với bản thân, không còn lén lút táy máy tay chân đi trộm đồ lót của mẹ nữa. Những lúc bức bối trong người, thực sự khao khát muốn quay tay giải tỏa sinh lý, tôi sẽ tự mình lôi máy tính ra làm vài ván Liên Minh Huyền Thoại để đánh lạc hướng bản thân, hoặc tự giải quyết bằng cách mở một bộ phim heo có nội dung nói về tình cảm loạn luân giữa mẹ và con trai lên xem để thỏa mãn trí tưởng tượng.

Trong suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng như vậy, tôi chưa từng một lần nào mạo phạm hay đụng chạm vào những món đồ nội y nhạy cảm của mẹ. Vốn dĩ tôi luôn đinh ninh rằng sẽ chẳng bao giờ có cái ngày mình lại ngựa quen đường cũ tái phạm cái thói hư tật xấu đó nữa. Tôi thật sự đã hạ quyết tâm từ bỏ ý nghĩ đen tối ấy rồi, nhưng người tính đâu bằng trời tính, tôi thật sự không thể nào lường trước được rằng vào một ngày đẹp trời, chuyện đó lại xảy ra một lần nữa…

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất