NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, mẹ, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Chương 17: Tưởng Tôi Còn Ngủ, Mẹ Thay Đồ Trước Mặt Tôi
Thời gian trôi đi, chẳng mấy chốc tôi đã bước sang học kỳ hai của lớp Chín được gần một tháng. Kể từ sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, thành tích học tập của tôi có nhiều cải thiện, mặc dù chưa thể nói là đã đạt đến kỳ vọng mà mẹ Trâm đặt ra, nhưng nếu so với cái thời điểm tôi đội sổ, xếp thứ hạng bét nhè nằm chót bảng ở lớp Tám thì cũng coi như là một bước tiến đáng mừng, khiến mẹ vui lòng hơn hẳn.
Nhân đây, tôi xin kể lôi thôi một chút về một chuyện khá là hài hước. Bắt đầu từ năm lớp Chín, chúng tôi được bổ sung thêm một môn học mới là Hóa Học. Khổ nỗi, cô giáo dạy Hóa của chúng tôi là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, nhưng phong cách ăn mặc và trang điểm thì lại vô cùng lòe loẹt và diêm dúa. Mỗi lần lên lớp, thay vì diện trang phục công sở kín đáo, cô lại thích khoác lên mình những chiếc áo khoét cổ chữ V sâu hoắm, khoe trọn bầu ngực căng phồng, phối cùng váy ngắn cũn cỡn, có hôm lại còn diện thêm cả những chiếc quần tất mỏng tang gợi cảm. Cái gu thời trang “thiếu vải” này của cô khiến cô trở nên nổi bần bật và khác người hoàn toàn so với những giáo viên khác trong trường.
Điều này đã vô tình biến cô trở thành “tâm điểm” chú ý của lũ con trai trong lớp. Mỗi khi cô diện áo khoét sâu ngực, bọn con trai lại thi nhau tranh giành để lên hỏi bài. Đơn giản là vì mỗi lần cô giáo cúi người xuống bục giảng để giảng bài cho chúng, nguyên một khoảng ngực trắng nõn sẽ bị phơi bày ra trước mắt, thậm chí có thể nhìn thấu được cả lớp áo lót bên trong, thế mà cô giáo lại chẳng hề có vẻ gì là e thẹn hay muốn che đậy. Có mấy thằng trong lớp còn quả quyết rằng những lúc cô mặc áo lót ren mỏng, đôi lúc còn thấy rõ cả núm vú lấp ló bên trong.
Chưa hết, cô giáo Hóa này còn có cái thói quen cực kỳ “bá đạo” là khi ngồi giảng bài, cô hay gác hẳn một chân lên cái kệ để đồ bên dưới bục giảng. Cứ thế, cả nửa ngày trời cô giảng bài với một bên chân giơ cao, chẳng khác nào đang phơi bày cả “vùng kín” ra ngoài. Mặc dù đã có chiếc bục giảng bằng gỗ che chắn phía trước, nhưng như vậy vẫn chưa đủ để ngăn chặn sự tò mò và thói trăng hoa của một số nam sinh cá biệt trong lớp. Lũ con trai bướng bỉnh này cứ me me lúc nào trống tiết là lại lén lút rủ nhau lấy dao rọc giấy khoét một cái lỗ nhỏ trên chiếc bục giảng. Bục giảng làm bằng gỗ nên chẳng mất mấy thời gian, bọn chúng đã khoét xong một cái lỗ vừa đủ để ngắm nhìn “cảnh xuân”. Bình thường thì chúng nhét giấy vào để che lại, nhưng cứ hễ đến tiết Hóa là chúng lại lén rút ra. Mục đích khoét lỗ thì ai cũng thừa biết là để “rửa mắt”, ngắm trộm quần lót của cô giáo Hóa. Cũng may cho bọn chúng là cô giáo này có vẻ hơi vô tâm vô tư, thành ra bọn con trai cứ thế mà “thưởng thức” rồi rỉ tai nhau truyền đi khắp lớp. Thậm chí, cô giáo Hóa còn bị lũ con trai gán cho cái biệt danh vô cùng tế nhị là “dâm đãng”.
Thành thật mà nói, đối với những trò lố bịch này, tôi chẳng mảy may có hứng thú. Đơn giản là vì, dù cô giáo Hóa có diện áo khoét sâu ngực hay quần tất gợi cảm đến đâu đi chăng nữa, thì vóc dáng của cô làm sao có thể so sánh được với mẹ tôi. Quần lót ư? Tôi đã từng được chiêm ngưỡng những bộ đồ nội y còn quyến rũ và bốc lửa hơn gấp trăm lần trên người mẹ rồi cơ mà.
Trở lại với câu chuyện chính. Sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, tiết trời vẫn còn vương chút se lạnh, nhưng đã bắt đầu có dấu hiệu chuyển mình sang mùa ấm áp hơn. Đêm đó, ba lại tiếp tục vắng nhà. Cái điệp khúc quen thuộc cứ lặp đi lặp lại: mỗi dịp năm mới, ba chỉ ở nhà loanh quanh vài ngày rồi lại vội vã cuốn gói rời đi. Tắm rửa xong xuôi, tôi đang loay hoay phụ mẹ xếp gọn quần áo thì mẹ lôi từ trong tủ ra một chiếc áo thun tay dài, dáng rộng thùng thình mà tôi vẫn hay mặc. Giờ thì cái áo này đã có vẻ hơi chật so với tôi rồi.
Thấy tôi đang dán mắt vào màn hình máy tính, mẹ bước tới, ướm thử chiếc áo lên người tôi rồi nói: “Ông tướng con, cái áo này con mặc chật ních rồi phải không? Hay là để mẹ mặc nha, áo này vải dày dặn, mặc làm đồ ngủ buổi tối ấm lắm đó.”
“Dạ hơi chật xíu thôi mẹ, nhưng mà mẹ ơi, cái áo này của con mặc vô coi bộ buồn cười lắm, mẹ mặc làm chi vậy?” Tôi gãi đầu, thắc mắc.
Mẹ tỏ vẻ nghiêm túc: “Áo này còn mới nguyên, bỏ đi thì uổng phí lắm. Với lại… mẹ thích mặc áo của con trai cưng mà!”
“Thôi thôi, con chịu thua mẹ luôn rồi, mẹ muốn mặc thì cứ mặc đi.” Tôi xua tay, cười trừ.
Mẹ hí hửng xếp gọn chiếc áo lại, rồi tiện tay lấy luôn bộ đồ lót của mình cùng với chiếc áo thun tay dài rộng thùng thình của tôi bước vào phòng tắm.
Một lúc sau, mẹ bước ra khỏi phòng tắm trong trang phục là chiếc áo thun tay dài rộng thùng thình của tôi. Rõ ràng là chiếc áo này quá khổ so với thân hình thon thả, mảnh mai của mẹ, trông cứ như một chiếc váy trùm lùng bùng.
“Trời ơi mẹ, mẹ lấy cái áo này làm đồ ngủ thiệt luôn hả? Mẹ không thấy nó quá khổ so với mẹ sao?” Tôi trố mắt nhìn, phì cười.
“Mẹ thấy vừa vặn mà, mặc áo rộng rãi thế này đi ngủ mới thoải mái, cứ như là đang không mặc gì vậy đó.” Mẹ nhún vai, thản nhiên đáp.
Nghe mẹ nói vậy, tôi cũng chẳng thèm suy diễn lung tung làm gì cho mệt. Ngược lại, tôi còn thấy cái dáng vẻ nhỏ nhắn của mẹ trong chiếc áo thun rộng thùng thình này trông khá là đáng yêu, ngộ nghĩnh, y như mấy nhân vật hoạt hình Chibi vậy.
“Ông tướng con, ra đây phụ mẹ một tay thay cái ga giường này đi, sắp tới trời ấm lên rồi, phải thay ga mới cho mát mẻ.” Mẹ lên tiếng gọi.
Tôi răm rắp nghe lời, nhanh nhẹn chạy lại giúp mẹ một tay. Hai mẹ con mỗi người một bên, thoăn thoắt lột bỏ chiếc ga giường cũ.
Được một lúc, tôi bắt đầu giở chứng lười biếng, than thở rên rỉ: “Mẹ ơi, con đau lưng rã rời luôn rồi nè, thôi mình trải đại vậy đi, khỏi cần chỉnh nữa.”
Mẹ tôi vốn là người ưa sạch sẽ, chuộng sự gọn gàng và hoàn mỹ, nghe vậy liền mắng xơi xơi: “Có cái trải ga giường thôi mà cũng than ngắn thở dài. Mẹ ngày nào cũng đi làm đầu tắt mặt tối, về nhà còn phải dọn dẹp nhà cửa, sao không thấy than vãn tiếng nào hả? Tránh ra, để mẹ làm một mình cho xong.”
Mẹ đứng đối diện tôi, vừa nói vừa nhanh tay chỉnh lại góc ga giường. Vì chiếc áo thun mẹ mặc quá rộng, lại thêm những động tác khom người, giũ ga giường khá mạnh bạo, nên vô tình làm cái cổ áo bị xô lệch, trễ hẳn xuống một bên vai.
Tôi chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì mẹ đã cúi rạp người xuống để vuốt phẳng chiếc ga giường. Lúc này, chiếc cổ áo rộng hoác kết hợp với tư thế khom người của mẹ đã tạo ra một khoảng trống chết người. Đứng thẳng từ góc độ của tôi, toàn bộ khe ngực sâu hút của mẹ bỗng chốc lồ lộ ra trước mắt.
Khe ngực sâu thẳm cùng với đôi gò bồng đảo căng tròn cứ thế rung lên bần bật, nhịp nhàng theo từng động tác chỉnh ga giường của mẹ.
Trời đất ơi, mẹ tôi vậy mà lại “hớ hênh” để lộ vòng một trước mặt con trai! Bầu ngực cúp B70 của mẹ thực sự không hề nhỏ bé chút nào. Đã bao lâu rồi tôi mới lại được chiêm ngưỡng khe ngực quyến rũ chết người ấy? Khe ngực lấp ló, ẩn hiện trong chiếc áo thun rộng thùng thình, cứ như đang chực chờ bung ra khỏi lớp áo mỏng manh ấy.
Tôi cuống cuồng định quay mặt đi chỗ khác để tránh ánh nhìn săm soi, nhưng nào ngờ, mẹ lại vô tình rướn người tới, nhoài người về phía mép giường chỗ tôi đang đứng. Lúc này, tầm mắt của mẹ xấp xỉ ngang với… “chỗ đó” của tôi.
Với tác phong nhanh gọn, mẹ định rụt người lại thì đúng lúc ấy, tôi lại vô tình nhìn thấy một thứ không nên nhìn.
Hóa ra, sau khi tắm xong, mẹ đã “thả rông”, hoàn toàn không mặc áo ngực! Và kết quả là, một bên núm vú của mẹ đã lọt thỏm vào tầm mắt tôi.
Núm vú của mẹ trông thật xinh xắn. Dù mẹ rụt người lại rất nhanh, nhưng dưới ánh đèn phòng sáng tỏ, tôi vẫn kịp nhìn rõ màu sắc của nó – một màu hồng nhạt pha lẫn chút sắc tố sẫm màu.
Cái núm vú bé xíu cứ thế phơi bày ra trước mắt, như một lời mời gọi đầy ma lực. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ muốn lao tới mà mút mát, ngấu nghiến. Cái ý định ngoảnh mặt đi chỗ khác vừa lóe lên trong đầu tôi bỗng chốc tan thành mây khói, ánh mắt tôi như bị hút chặt vào cái núm vú xinh đẹp ấy, không tài nào dứt ra nổi.
Tiếc thay, mẹ lùi lại quá nhanh, cảnh tượng “bổ mắt” ấy chỉ kéo dài vỏn vẹn chưa đầy một giây.
Thế nhưng, chỉ một tích tắc ngắn ngủi ấy thôi cũng đủ để đôi mắt tôi tựa như một chiếc máy ảnh siêu tốc, chụp lại và lưu giữ hình ảnh ấy sâu vào trong tâm trí. Dù có cố gắng xua đuổi cách mấy, tôi cũng không tài nào gạt bỏ hình ảnh ấy ra khỏi đầu.
Ngay cả khi mẹ đã đứng thẳng người dậy, dựa vào màu sắc của núm vú mà tôi vừa nhìn trộm được, cộng thêm khả năng tưởng tượng phong phú mà tôi đã trui rèn suốt thời gian qua, tôi có cảm giác như mình có thể nhìn xuyên thấu qua lớp áo thun rộng thùng thình kia để chiêm ngưỡng toàn bộ bầu ngực trần của mẹ. Dưới sức mạnh của trí tưởng tượng, nửa thân trên của mẹ hiện ra hoàn toàn khỏa thân trong tâm trí tôi, và phía dưới đũng quần, thằng nhỏ của tôi đã bắt đầu “biểu tình” mạnh mẽ, cương cứng lên tự lúc nào.
Sợ bị mẹ phát hiện ra sự khác thường, tôi vội vàng ngồi phịch xuống giường, cố gắng tìm cách “hạ nhiệt” cho thằng nhỏ đang sung sức.
Không biết mẹ có nhận ra điều gì bất thường hay không, chỉ thấy mẹ dặn dò tôi đừng có quậy phá trên giường kẻo làm hỏng ga, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng.
Khi mẹ đã đi khuất, tâm trí tôi lại bị ám ảnh bởi hình ảnh núm vú vừa rồi. Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra lời hứa với lòng mình, hứa với mẹ. Tôi không được phép suy nghĩ bậy bạ nữa, tuyệt đối không được lén lút sờ mó đồ lót của mẹ nữa.
Tôi tự vỗ vào đầu mình một cái cho tỉnh táo, rồi với tay bật máy tính lên, quyết định làm một ván Liên Minh Huyền Thoại để phân tán tư tưởng.
Nhưng trớ trêu thay, những ngày đi học sau đó, hình ảnh núm vú của mẹ cứ thi thoảng lại hiện lên trong tâm trí tôi. Dù khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, không thể nhìn rõ từng đường nét, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến lòng tôi dậy sóng, rạo rực không yên.
Tôi đã dùng đủ mọi cách để kiềm chế bản thân, nhưng rồi một sự việc bất ngờ xảy ra vào buổi chiều Chủ nhật tuần đó đã đánh sập hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng của tôi.
Hôm đó là Chủ nhật, mẹ và tôi đều được nghỉ ngơi ở nhà. Sau buổi tập khiêu vũ buổi sáng, khoảng chừng một giờ chiều, mẹ có vẻ khá mệt mỏi.
“Lâm, con có muốn ngủ trưa chung với mẹ không?” Mẹ cất tiếng hỏi.
Lúc này, mẹ vẫn đang mặc bộ đồ tập thể dục: một chiếc áo lót thể thao cùng quần dài bó sát, phối hợp giữa hai màu đen và xanh dương nhạt. “Lâu rồi con không ngủ trưa đó, có muốn nằm ngủ với mẹ một lát không?”
Bị mẹ hỏi dồn hai câu liên tiếp, tôi làm sao mà nỡ chối từ? Thế là tôi leo lên giường nằm cạnh mẹ. Mẹ lại bắt đầu kể lại mấy câu chuyện ngày xửa ngày xưa lúc tôi còn bé xíu, và trong giọng kể đều đều, êm ái ấy, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Tí tách… tí tách… tí tách… tích tích… tí tách… tí tách… tí tách… Tiếng chuông báo thức inh ỏi từ chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, ngay phía bên phải tôi vang lên, kéo tôi ra khỏi giấc ngủ.
Tôi lờ mờ hé mắt, và đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ đang đứng trước tủ quần áo, chuẩn bị thay đồ. Có vẻ như mẹ vừa mới cởi bỏ chiếc áo lót thể thao, phơi bày tấm lưng trần trắng nõn nà, gợi cảm ra trước mắt tôi. Trên tay mẹ đang cầm một chiếc áo lót màu đỏ thẫm, chuẩn bị mặc vào.
Trời ạ, đằng trước là đôi gò bồng đảo căng tròn, còn hiện tại, toàn bộ nửa thân trên của mẹ đang trong tình trạng khỏa thân hoàn toàn! Cơn buồn ngủ tan biến đâu mất, hai mắt tôi trợn trừng, mở thao láo như hai hòn bi.
Mẹ chắc hẳn cũng nghe thấy tiếng chuông báo thức. Mẹ vội vàng mặc chiếc áo lót vào, rồi quơ lấy một chiếc áo sơ mi che trước ngực, định bụng quay người lại để tắt chuông.
Nhận ra ý định của mẹ, tôi lật đật nhắm nghiền mắt lại, cố gắng kiềm chế nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, nín thở, giả vờ như vẫn đang ngủ say sưa.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân mẹ tiến lại gần, rồi tiếng mẹ cầm điện thoại lên, và tiếng chuông báo thức tắt phụt.
“Lâm, Lâm …” Mẹ lay nhẹ vai tôi, gọi khẽ hai tiếng. Tôi nằm im thin thít, không dám he hé nửa lời. Tôi thừa biết mẹ gọi tôi là để kiểm tra xem tôi đã tỉnh giấc chưa. Nếu lúc này mà tôi lên tiếng trả lời, chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”, thú nhận rằng tôi đã nhìn lén toàn bộ cảnh mẹ thay đồ.
Thật may là tôi đã giữ được im lặng, cũng không hé mắt ra. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt, có lẽ mẹ đã thay đồ xong, rồi tiếng bước chân mẹ rời khỏi phòng.
Nằm một mình trong phòng, những hình ảnh về tấm lưng trần gợi cảm của mẹ cứ tua đi tua lại trong đầu tôi. Lần gần đây nhất tôi nhìn thấy mẹ thay đồ đã lâu lắm rồi.
Tôi không dám bật dậy ngay lúc này, nhưng cũng chẳng thể nào ngủ tiếp được nữa. Mãi cho đến khi mẹ gọi tôi ra ăn cơm chiều, tôi mới lề mề bước ra khỏi phòng.
Trên bàn ăn, mẹ vẫn không quên hỏi han tôi về chuyện lúc chiều.
“Lâm, hồi chiều mẹ để chuông báo thức, không làm con thức giấc chứ?”
Tôi vờ vịt chớp mắt, tỏ vẻ ngơ ngác: “Báo thức gì vậy mẹ?”
“À, không có gì. Tại mẹ hẹn giờ báo thức sợ mình ngủ quên không kịp nấu cơm cho con. Cái thằng lười này, ngủ gì mà say như chết vậy.” Mẹ cười, trêu chọc.
“Con có biết trời trăng mây đất gì đâu mẹ.” Tôi gãi đầu, cười hì hì.
“Không sao, ăn cơm đi con.”
Tôi cầm đũa lên, vừa và cơm vào miệng, vừa lén thở phào nhẹ nhõm, nuốt cục tức nghẹn ở cổ họng xuống.
Những ngày sau đó, hình ảnh tấm lưng trần trắng muốt của mẹ, cùng với ký ức về khoảnh khắc núm vú lấp ló đêm hôm ấy cứ ám ảnh tôi, khiến tôi có cảm giác như mình đã chiêm ngưỡng trọn vẹn cơ thể khỏa thân của mẹ.
Đầu óc tôi lúc nào cũng lơ lửng trên mây, không tài nào tập trung vào việc học được. Sự tò mò, khao khát khám phá cơ thể mẹ lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ngày một mãnh liệt, không thể kiểm soát nổi.
Và rồi, điều gì đến cũng phải đến, tôi đã không thể chiến thắng được bản năng của mình. Đứng trước chiếc tủ quần áo quen thuộc, tôi run rẩy mở cánh cửa tủ ra.
Tôi luồn tay vào sâu bên trong, sờ soạng tìm kiếm những món đồ nội y của mẹ.
Ở một góc khuất sâu tít bên phải, có vô số những chiếc áo lót của mẹ được xếp gọn gàng. Trong đó, tôi còn phát hiện ra cả những kiểu dáng vô cùng táo bạo, sexy mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Tôi bốc lấy một chiếc áo lót màu hồng nhạt, đưa lên sát mũi và hít một hơi thật sâu. Mùi hương sữa ngòn ngọt, thơm dịu quen thuộc xộc thẳng vào mũi, khiến thằng nhỏ của tôi lập tức cương cứng như sắt. Tôi vừa vuốt ve thằng nhỏ, vừa ngắm nhìn chiếc áo lót, tưởng tượng đến đôi gò bồng đảo căng tròn của mẹ lấp ló dưới lớp vải mỏng manh kia, và rồi, chẳng mất bao lâu, tôi đã bắn vọt tinh dịch ra ngoài.
Xong xuôi, tôi vội vã dọn dẹp “hiện trường”, y hệt như một tên tội phạm đang phi tang vật chứng. Tôi cẩn thận sắp xếp lại chiếc áo lót vào đúng vị trí cũ, vuốt phẳng từng nếp gấp, cố gắng khôi phục lại hiện trạng ban đầu.
Tôi lùi lại, hài lòng ngắm nhìn những chiếc áo lót được xếp gọn gàng, y chang như lúc tôi chưa đụng tay vào. Mẹ chắc chắn sẽ không thể nào phát hiện ra được, tôi thầm nhủ.
“Hẹn gặp lại các em vào một ngày không xa.” Tôi khẽ mỉm cười, thì thầm. Và quả thật, những ngày sau đó, mẹ tuyệt nhiên không hề nhắc gì đến chuyện này, chứng tỏ kỹ nghệ “ngụy trang” của tôi đã đạt đến độ thượng thừa.