Mạt Thế Chi Dâm – Trịnh Nhã Doanh ( NP / Xuyên Không )
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mạt Thế Chi Dâm – Trịnh Nhã Doanh ( NP / Xuyên Không )
Tác Giả: Giang Nhược Cẩn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Theo bản năng, hắn đưa tay xuống dưới kiểm tra “thằng em”.
Không có gì cả. Hắn lại trở thành nữ nhân.
Cảm thấy ngực đau tức, hắn sờ lên và tự cảm thán về kích thước.
Hắn bật dậy, vạch áo bóp mạnh một cái. Một tia sữa bắn ra.
“Khụ…”
Tiếng ho vang lên. Hai nam nhân bên cạnh đỏ mặt, nhìn hắn ngại ngùng hỏi:
– Cô tỉnh rồi à? Thấy cơ thể có gì bất thường không?
Một cơn đau đầu nhẹ ập đến mang theo ký ức đứt quãng. Thân xác này tên Lạc Yên, mười chín tuổi. Cô có người chồng tên Tần Mặc và đứa con trai một tuổi.
Hai vợ chồng cô vừa bị zombie cắn. Khi bị cắn, nếu không hóa zombie thì sẽ hôn mê. Trong đó 99% là chết. Chỉ có 1% may mắn sống sót và thức tỉnh dị năng biến dị.
Lạc Yên này đã sống sót. Trước đây, cô sở hữu dị năng hệ trị liệu. Còn chồng cô, một dị năng giả hệ hỏa, vẫn đang hôn mê bất tỉnh ngay bên cạnh.
Ánh mắt cô lướt qua hai nam nhân lạ mặt, rồi nhìn sang gã đàn ông vẫn đang hôn mê bên cạnh. Trong đầu cô, những mảnh vỡ ký ức bắt đầu chắp vá lại.
Nguyên chủ Lạc Yên gia nhập đội cứu hộ này hai năm trước. Ngay khi vừa vào đội, cô đã bị tên đội trưởng kia quyến rũ, rồi nhanh chóng trở thành vợ chồng.
Nhưng hiện tại, linh hồn bên trong là Trịnh Nhã Doanh, là một kẻ tôn sùng khoái lạc, làm sao chịu gông xiềng của một người chồng? Hắn quyết định vứt bỏ gánh nặng này.
Lạc Yên nhíu mày, khàn giọng hỏi:
– Các anh là ai? Đây là đâu?
Hai nam nhân nhìn nhau kinh ngạc. Một người tiến lên một bước, lo lắng nói:
– Lạc Yên, cô không nhận ra bọn tôi sao? Đây là căn cứ tạm thời. Cô và đội trưởng Tần Mặc bị zombie cắn, đã hôn mê hai ngày rồi!
Lạc Yên lắc đầu
Hai nam nhân nghĩ rằng đây chính là di chứng do virus zombie
Một người trong số họ thở dài, dịu dàng an ủi:
– Không sao, không nhớ thì thôi. Sống sót qua hàm răng zombie đã là kỳ tích rồi. Để tôi nói cho cô biết, tôi tên là A Hào, còn cậu ta là Tiểu Vũ.
Bọn tôi đều là thành viên trong đội của cô.
Lạc Yên nhìn hai người đàn ông khỏe mạnh, trẻ trung trước mặt. Đôi mắt cô khẽ cong lên, lộ ra một tia quyến rũ chết người
A Hào và Tiểu Vũ khẩn trương nhìn cô. Họ lo lắng hỏi thăm:
– Lạc Yên, cô có thấy cơ thể mình có gì khác trước không? Cô thử vận dụng dị năng xem có biến đổi gì không?
Ánh mắt cô lướt qua hai người, không chút cảm xúc nói:
– Gọi tôi là Nhã Doanh. Trịnh Nhã Doanh.
Hai nam nhân sử sốt. Ánh mắt áp đảo của người phụ nữ trước mặt khiến họ vô thức rùng mình, liền gật đầu đồng ý ngay lập tức. Họ thầm nghĩ có lẽ di chứng virus đã đánh thức bản ngã thật sự của cô.
Nhã Doanh hơi nghiêng đầu, nheo đôi mắt phượng lạnh lùng nhìn hai gã đàn ông cường tráng, không thèm che giấu, chủ động nắm lấy bàn tay thô ráp của A Hào, thô bạo kéo mạnh rồi ấn thẳng vào bầu ngực đang căng tức của mình:
– Chỗ này có chút khác.
Nói xong, tay kia của cô kéo vạt áo lên cao, phơi bày hoàn toàn hai gò bồng đảo trắng ngần, căng mọng. Đầu ngực hồng hào đang rỉ ra những giọt sữa nhỏ mang theo hương thơm kỳ lạ. Nhã Doanh nhìn thẳng vào mắt họ, ý cười tà mị
– Mút đi
Sự tương phản giữa khuôn mặt lạnh lùng, cao ngạo và thân hình rực lửa, đầy sữa của cô tạo nên một sức hút nghẹt thở. Mùi sữa ngọt ngào đánh thẳng vào khứu giác làm máu trong người hai gã đàn ông sôi sục. Lý trí hoàn toàn đứt gãy dưới ánh mắt mê hoặc của Nhã Doanh.
Cả hai nhào tới như những con thú bị thuần hóa, quỳ sụp bên giường. Họ vội vã ngậm lấy hai đầu ngực, thèm khát bú mút say mê. Những tiếng mút mát chùn chụt vang lên dâm mỹ. Đôi bàn tay to lớn của họ bóp mạnh, nhào nặn theo nhịp cố gắng dùng khoang miệng để xoa dịu sự căng tức cho nữ vương của mình.
Những bàn tay thô bạo bắt đầu bóp mạnh, nhào nặn hai gò bồng đảo để dòng sữa ngọt ngào phun ra nhiều hơn, tưới đẫm cả khoang miệng của họ.
– Ưm… liếm ở dưới nữa.
Nhã Doanh khẽ thở gấp, giọng nói khàn thấp đầy mê hoặc.
Dường như nghe thấy lời nữ vương sai khiến, hai cái đầu đồng loạt trượt xuống định khám phá vùng cấm địa. Thế nhưng, Nhã Doanh bất ngờ đưa tay túm chặt lấy tóc của Tiểu Vũ, thô bạo kéo ngược gã trở lại bầu ngực của mình. Giọng cô lạnh lùng nhưng pha chút kiều suyễn vì tình dục:
– Anh liếm ở đây.
Cô hơi ưỡn ngực lên, ép đầu gã dính chặt vào bầu sữa căng tròn. Cúi xuống nhìn hai gã đàn ông đang say mê bú mút, cất tiếng hỏi:
– Ưm… ngon không?
A Hào và Tiểu Vũ lúc này đã hoàn toàn bị dục vọng che mờ lý trí. Thần trí họ mê man, đôi mắt đỏ ngầu vì kích tình, miệng vừa ngấu nghiến bú mút vừa phát ra những âm thanh ú ớ, mê muội:
– Ngon… ngọt quá… Nhã Doanh… Sữa của em làm anh phát điên rồi…
– Cho anh thêm… Liếm sạch… anh muốn liếm sạch cho chủ nhân… Ưm…
Giữa căn phòng hoang tàn, tiếng mút mát dâm mỹ phối hợp với tiếng rên rỉ khàn đục vang lên nghe vô cùng kích thích. Ngay lúc không khí trong phòng đang nóng bỏng đến đỉnh điểm, cánh cửa bỗng bật mở.
Hai nam nhân khác trong đội bước vào, đồng thời, gã chồng Tần Mặc trên giường cũng vừa vặn tỉnh dậy.
Đập vào mắt ba người họ là cảnh tượng vô cùng chấn động. Vừa mở mắt ra, Tần Mặc đã thấy hai cấp dưới của mình đang say mê bú mút, nhào nặn bầu ngực trần trụi của vợ mình.
Cơn giận dữ bùng lên, gã gầm lên một tiếng định lao vào đánh chết hai kẻ cả gan cắm sừng mình. Thế nhưng hai nam nhân mới vào nhanh chân chạy tới giữ chặt gã lại để can ngăn.
– Đội trưởng! Bình tĩnh đã!
– Thả tao ra! Hai thằng khốn kia, tao phải giết tụi mày! – Tần Mặc điên cuồng gào thét.
Nghe tiếng động lớn, A Hào và Tiểu Vũ giật mình, định ngóc đầu dậy nhìn. Thế nhưng, đôi bàn tay thon dài lạnh lùng ghìm chặt đầu của cả hai lại, ấn mạnh vào không cho phép họ dừng lại
Trước sự chứng kiến của người chồng đang phát điên và hai nam nhân đang ngơ ngác giữ người, Nhã Doanh hoàn toàn không có một chút xấu hổ. Cơ thể cô run lên, tiếng rên rỉ mỗi lúc một gấp gáp, dồn dập hơn.
Cô đột ngột cong người lên, hai chân co rút, dòng mật dịch ấm nóng từ nơi tư mật cứ thế bắn ra xối xả.
Sau trận cao trào bùng nổ, Nhã Doanh thả lỏng người, lười biếng nằm trên giường. Cô nhìn hai gã đàn ông thản nhiên nói
– Liếm sạch đi.
Tiếng bú mút dâm mỹ vẫn vang vọng khắp căn phòng hoang tàn. Đi kèm với đó là tiếng rên khẽ đầy thỏa mãn trong cổ họng của A Hào và Tiểu Vũ. Hai gã đàn ông hoàn toàn mất đi lý trí. Họ không thể kiềm chế được dục vọng đang cuồn cuộn trong người, cứ thế quỳ sụp quấn lấy thân thể Nhã Doanh.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Tần Mặc tức đến nổ mắt. Gương mặt gã đỏ bừng vì nhục nhã và phẫn nộ. Hai thanh niên mới vào dù đang cố sức giữ chặt đội trưởng nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vào cơ thể rực lửa của Nhã Doanh. Gương mặt họ đỏ rực, ngượng ngùng. Thế nhưng, hạ thân bên dưới lớp quần bảo hộ từ lúc nào đã nhô lên một cục cứng ngắc.
Nhã Doanh hờ hững liếc nhìn Tần Mặc. Ánh mắt cô lạnh lùng như nhìn một người xa lạ. Cô khẽ cất tiếng, giọng nói mang theo chút lười biếng:
– Khi nãy nghe hai kẻ này nói anh là chồng tôi, lại còn có đứa con.
Tần Mặc tròn mắt ngạc nhiên. Cơn giận của gã bỗng chốc khựng lại, chuyển sang mờ mịt:
– Ý em là gì? Lạc Yên, em đang nói cái gì vậy?
– Tôi không nhớ gì về anh hết… ưm…
Nhã Doanh khẽ rên lên một tiếng khi đầu ngực bị Tiểu Vũ liếm mạnh. Cô điều chỉnh lại nhịp thở, dùng ánh mắt đầy áp lực nhìn thẳng vào Tần Mặc, tuyên bố thẳng thừng:
– Trước đó hai chúng ta như thế nào tôi không biết. Nhưng nếu anh còn muốn tôi ở lại đội, thì tốt nhất đừng nhắc chuyện cũ với tôi.
Lời nói tàn nhẫn và dứt khoát của cô làm Tần Mặc chết lặng. Gã chưa kịp tiêu hóa hết sự thật rằng vợ mình đã mất trí nhớ, thì Nhã Doanh đã nhếch môi cười đầy tà ý.
Ánh mắt cô lướt từ khuôn mặt ngơ ngác của Tần Mặc xuống vùng nhạy cảm của hai thanh niên mới vào:
– Làm chồng thì không thể… Nhưng nếu muốn vui vẻ một chút, cũng không phải là không được.
Lời mời gọi đầy tà mị và ngạo nghễ khiến bầu không khí trong phòng lập tức thay đổi. Tần Mặc bàng hoàng nhìn người vợ vốn dĩ ngoan hiền nay lại trở nên xa lạ và đầy quyền lực. Trong khi đó, hai thanh niên mới vào nuốt nước bọt ực một cái, hô hấp bắt đầu trở nên dồn dập.
———