Cuộc sống khó khăn – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Cuộc sống khó khăn – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 22/06/2026

Chương 1: Giới thiệu

Nhà tôi ở trong 1 cái chợ nhỏ xóm nghèo, tôi và mẹ tôi sống chung với nhau. Năm nay tôi vào lớp 12. Mẹ tôi thì là một nhân viên dọn dẹp của một công ty nhỏ thôi. Ba tôi thì mất sớm do tai nạn lao động. Nên cuộc sống gia đình tôi cực kì khó khăn vì mẹ tôi trước lúc cưới ba tôi thì không được học hành cao chỉ có bằng cấp 3 nên không thể xin được một công việc nào lương cao hơn cả. Nên chính vì vậy mà tôi và mẹ chẳng có nổi một căn nhà đàng hoàng đúng nghĩa. 

Nhà tôi thì như một căn phòng trọ vậy vỏn vẹn 4 bức tường có thêm vài đồ vật thiết yếu trong nhả chứ không có phòng ốc hay bức tường ngăn gì cả. Thứ ngăn duy nhất giữa chỗ ngủ tôi và mẹ là tắm rèm bắt giữa nhà mà thôi. Kể sơ về mẹ tôi thì mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi. Nên body không thể nào giữ được nét thanh mảnh như gái 18 được nữa nhưng mẹ lại không phải người mập mạp vì cái ăn cái mặc còn thiếu thì sao mà có thân hình mập mạp được. Vì mẹ tôi là nhân viên dọn dẹp nên mẹ luôn lao động cả ngày nên mẹ có một vóc dáng săn chắc. Vú mẹ thuộc loại to vừa đủ cỡ tay nhìn từ lớp ngoài áo chắc vì ba tôi mất sớm nên vì vậy vú mẹ cũng chẳng xệ như bao người tầm tuổi mẹ trong xóm. Về gương mặt mẹ tôi dạng nét đẹp sắc xảo quyến rũ, vì lam lũ nên da vẻ mẹ không được đẹp như những người phụ nữ giàu có. Nhưng cũng thuộc dạng trắng sáng da hơi thâm li ti thôi. Nếu so về từ vẻ đẹp tới vóc dáng làng da ở xóm nghèo này thì mẹ tôi thuộc dạng đứng nhất rồi. Mấy ông chồng của mấy bà hàng xóm có khi còn trêu ghẹo mẹ. Có lúc tôi còn nghe được mấy ổng nói:’’ đúng là gái một con trông mòn con mắt’’. Còn tôi thì hiểu được sự khó khăn của gia đình mà rất chăm học, luôn được cô giáo khen trong lớp chỉ có đi học rồi tranh thủ chạy về phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa nấu cơm đợi mẹ về ăn cơm thôi. 

Cuộc sống tuy khó khăn nhưng tôi và mẹ luôn yêu thương nhau và mẹ cũng cực kỳ thương tôi nên mọi khó khăn thiếu thốn trong cuộc sống, ngày ngày mẹ con tôi vẫn vượt qua được. 

Nhưng người ta thường nói cuộc sống làm gì có màu hồng. Tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm đó ngày mà gia đình tôi lao vào sự khó khăn cùng cực, có thể nói như là lao vào đáy của xã hội. Chiều hôm đó như thường lệ tôi đi học về rồi ghé chợ mua đồ về nấu cơm tối. Về tới nhà tôi thấy mẹ ngồi thững thờ trong một góc nhà. Đôi mắt long lanh như muốn khóc. Vừa về thấy vậy tôi liền chào hỏi. Thì mẹ liền cho tôi một kết quả hết sức bất ngờ là công ty mẹ đã phá sản. Tôi cảm thấy gần như muốn khóc cùng mẹ vì mẹ là nguồn thập nhập chính trong nhà nếu như vậy thì mẹ con tôi sắp tới phải làm sao. Phải sống như thế nào. Tôi thấu hiểu gia đình mình khó khăn nên tôi quyết định sẽ nghỉ học và đi làm để phụ mẹ đỡ được một chút khó khăn nhưng mẹ tôi kiên quyết phản đối và bảo mẹ sẽ tìm cách lo được con chỉ cần lo học. Tôi chưa từng dám cãi lời mẹ nên tôi cũng gật đầu vâng dạ cho mẹ vui. Đêm hôm đó là một đêm mà cả mẹ con tôi đều không ngủ được dù ngăn cách một tắm rèm cửa nhưng vẫn hiểu được nổi lòng của người mẹ của mình.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất