CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2 – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2 – Update Chương 2

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 19/05/2026

CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2

Chương I : Quá khứ

Tôi là Hồng, năm nay ba mươi tám tuổi. Cuộc đời tôi trước giờ chưa từng suôn sẻ. Nó không quá dữ dội để khiến tôi gục ngã ngay lập tức, nhưng cũng chưa từng dịu dàng với tôi lấy một lần. Mọi thứ cứ âm thầm trôi đi qua những ngày tháng nhạt màu và mỏi mệt đến mức đôi khi tôi chẳng còn nhớ mình đã sống như thế nào để đi được đến hôm nay.

Bố mẹ tôi mất sớm vì tai nạn khi tôi còn nhỏ. Từ đó, tôi sống nhờ nhà họ hàng. Có lẽ vì quen với cảm giác mình là người thừa nên tôi trở nên lầm lì, ít nói. Suốt những năm đi học, tôi gần như không có bạn bè.

Học hết cấp ba, tôi thi đỗ đại học. Những tưởng cuộc đời rồi cũng sẽ khá hơn. Nhưng chính vào quãng thời gian ngây thơ nhất ấy, tôi quen anh ta một đàn anh học lại năm thứ tư, sau này trở thành chồng tôi.

Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu vì sao mình lại tin anh ta dễ dàng đến vậy. Có lẽ khi đó tôi chỉ quá cô đơn, chỉ cần một người đối xử tốt với mình một chút cũng đủ để đem lòng dựa dẫm. Hắn dụ dỗ tôi cho hắn chơi trần, rồi tôi có thai ngay sau học kỳ đầu tiên của năm nhất. Một đám cưới vội vàng diễn ra để che giấu điều tiếng. Sau đó tôi cố gắng tiếp tục việc học, nhưng đến gần cuối năm nhất thì cũng phải nghỉ để sinh con. Đứa bé đầu lòng của tôi ra đời. Tôi đặt tên con là Đào.

Từ khoảnh khắc ấy, cuộc sống của tôi gần như chỉ còn quanh quẩn trong căn nhà nhỏ và tiếng khóc trẻ con. Tôi ở nhà chăm con, còn bộ mặt thật của hắn cũng dần lộ ra. Hắn nghiện rượu, gia trưởng và vũ phu. Hắn vào được đại học chỉ nhờ tiền lo lót của gia đình, nhưng vì lười biếng nên mãi chẳng thể tốt nghiệp. Từ ngày cưới tôi về, hắn cũng chưa từng ổn định làm việc. Ngày nào hắn cũng tụ tập nhậu nhẹt với đám bạn, say khướt rồi trở về nhà với đôi mắt đỏ ngầu và mùi rượu nồng nặc.  Được thêm 1 năm hắn bị đuổi học lúc bấy giờ bố mẹ hắn lại lo lót rồi ép cho hắn một chân quản đốc công trường nhưng thực tế không cần làm gì cũng được vài đồng mỗi tháng nhưng hắn không nuôi gia đình mà chỉ đi ăn chơi thâu đêm vậy là tôi 1 tay chăm con 1 tay đi làm thêm miễn cưỡng đủ sống

Ấy vậy mà tôi vẫn mềm lòng trước những lời ngon ngọt của hắn. Mỗi khi hết tiền, không có chỗ xả, hắn lại trở về nhà với bộ mặt năn nỉ. Hắn ôm tôi, thì thầm những câu ngọt ngào mà trước đây tôi từng khao khát nghe:

“Em ơi… Vợ ngoan của anh…”

“Cho anh địt một phát nhé…”

“Anh yêu em lắm mà…”

Tôi biết rõ đó chỉ là lời nói dối để thỏa mãn nhu cầu của hắn, nhưng lúc ấy tôi vẫn gật đầu. Có lẽ vì cô đơn, vì mệt mỏi, vì vẫn ngu ngơ hy vọng rằng hắn sẽ thay đổi.

Khi được thỏa mãn, hắn lập tức lột xác. Hắn không thương hoa tiếc ngọc chút nào. Vừa địt, hắn vừa tát vào mặt tôi, vừa bóp mạnh vú tôi đến tím bầm. Hắn ép tôi nói những câu khẩu dâm nhục nhã, trong khi chính hắn thì gầm gừ khoái trá:

“A… em sướng không? Anh làm khỏe quá đúng không?”

Hắn hành hạ tôi một cách thô bạo, không một chút dịu dàng. Xong việc, hắn lăn ra ngủ ngay trên người tôi, ngáy khò khò như không có chuyện gì. Sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn mặc quần áo đi luôn, không một lời hỏi han, không một cái nhìn.

Thế mà tôi vẫn để hắn làm những điều đó.

Và rồi tôi mang thai lần thứ hai.

Trong thời gian mang thai hắn càng thô bỉ công khai dẫn gái về nhà như thể đó là chuyện bình thường nhất trên đời.

Buổi chiều hôm ấy, tôi đang ngồi ru con Đào trong phòng khách thì cửa nhà bật mở. Hắn ôm một con nhỏ khoảng hai mươi tuổi, son phấn lòe loẹt, tóc nhuộm vàng, váy ngắn cũn cỡn bước vào. Con đĩ liếc nhìn tôi một cái, khinh khỉnh cong môi, rồi cười cợt.

Không một lời giải thích, hắn kéo con nhỏ ấy ngồi ngay lên ghế sofa đối diện tôi và con Đào. Chỉ vài giây sau, hắn lột quần con đĩ ra, dí con cặc vào và bắt đầu dập mạnh.

Lúc ấy con Đào mới hơn hai tuổi, đang ngồi trên đùi tôi chơi với con búp bê. Tôi ôm chặt con, bụng bầu nặng trịch sáu tháng, run lên vì kinh hãi khi biết điều gì sắp xảy ra.

Bốp! Bốp! Bốp!

Tiếng da thịt va chạm vang lên thô bạo. Con bé rên la dâm đãng, cố tình làm to:

“Aaa… anh to quá… địt em mạnh nữa đi anh… em sướng quá…”

Tôi ngồi im, ôm chặt con Đào, toàn thân run lên. Nước mắt tôi lặng lẽ rơi. Con bé kia liếc sang tôi, rồi đột nhiên cười khẩy, giọng the thé đầy khiêu khích:

“Chị là vợ anh ấy hả? Bụng to thế kia mà chồng vẫn phải dẫn em về địt à? Chị không cho anh ấy đụ hả? Hay là chị không biết làm cho anh ấy sướng?”

Tôi cắn chặt môi, không trả lời. Nhưng con bé càng hăng, càng lúc càng lớn tiếng hơn, vừa bị địt vừa nhìn thẳng vào mặt tôi:

“Nhìn gì mà nhìn? Ghen à? Chồng chị cặc to thế này, chị mà không giữ được thì đừng trách em chen chân vào. Aaa… anh địt sâu quá… em chịu hết nổi rồi…”

Hắn cười lớn, cố tình dập mạnh hơn, một tay bóp vú con bé, tay kia chỉ vào tôi:

“Mày nghe chưa? Con đĩ nhà tao còn biết sướng hơn mày nhiều. Mày chỉ biết nằm im như cái xác chết thôi.”

Con bé cười man dại, liếc nhìn bụng bầu của tôi rồi nói thêm:

“Chị mang thai mà vẫn để chồng thèm đến mức phải đi kiếm em hả? Thật thảm hại. Hay chị ngồi đây xem cho rõ đi, học hỏi cách làm cho chồng sướng. Em rên to cho chị nghe này… Aaaanh… em ướt hết rồi… anh đụ em mạnh nữa đi!!!”

Tôi cảm thấy nhục nhã đến mức muốn độn thổ. Tôi muốn chửi, muốn tát vào mặt con bé, nhưng lúc này, tôi không còn quan tâm đến bản thân mình nữa.

Tôi siết chặt con Đào vào lòng, dùng hai tay che kín đôi mắt và tai con. Toàn thân tôi khom xuống, cố gắng dùng ngực và vai che hết cho con, như thể muốn dùng chính cơ thể mình làm bức tường chắn mọi thứ ô uế đang diễn ra trước mặt.Con Đào sợ hãi khóc toáng lên

“Mẹ… mẹ ơi… ”

Tôi thì thầm run rẩy bên tai con, giọng lạc đi vì nước mắt

“Con ơi… đừng nhìn… Mẹ ở đây… Mẹ che cho con…”

“Chị khóc gì? Tủi thân à? Hay chị cũng thèm? Muốn em nhường cho chị một phát không?”

Hắn cười hô hố, càng lúc càng hăng máu vì những lời khiêu khích đó.

Tôi ngồi đó, im lặng, nước mắt rơi lã chã, lòng đầy căm hận và tủi nhục. Không chỉ hận hắn, tôi còn hận cả con đĩ kia vì nó dám sỉ nhục tôi ngay trước mặt con tôi, vì nó dám khoe khoang cái khoái lạc mà tôi chưa từng được hưởng từ chính chồng mình.

Tôi không la hét, không chửi bới. Tôi chỉ im lặng chịu đựng, dùng hết sức lực còn lại để bảo vệ con. Vì tôi biết, nếu tôi phản ứng mạnh, hắn sẽ càng hứng chí hành hạ tôi nhiều hơn, và con Đào sẽ càng hoảng loạn.

“Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi con nhiều lắm… Đừng sợ, con nhắm mắt lại đi… Mẹ ôm con chặt lắm… Không ai làm gì được con đâu…”

2.7 7 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất