CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2 – Update Chương 2
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN 2 – Update Chương 2
Tác Giả: Master Penis
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: )(sex thú, bạo dâm, BDSM, biến thái, bú cu, hiếp dâm, hoc sinh, lỗ đít., Loli, máy bay, Mẹ-Con gái, scat, Truyện Les, truyen sex nguoi lon
Ngày Cập Nhật : 19/05/2026
CẢ NHÀ TÔI ĐỀU LÀ GÁI DÂM LOÀN
Chương II : Phản kháng
Con đĩ càng lúc càng hăng, nó liếc nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt đầy khiêu khích. Hắn đột nhiên rút con cặc ra khỏi lồn , kéo nó đứng dậy và ấn mạnh về phía trước mặt tôi.
“Đến đây! Đụ trước mặt vợ tao cho nó xem!”
Hắn đẩy con đĩ cúi gập người ngay trước mặt tôi, cách chưa đầy một mét. Lồn con đĩ đỏ hằn, ướt nhẹp, nước dâm kéo thành sợi dài. Hắn dí con cặc to lớn vào từ phía sau và dập mạnh như điên.
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Mỗi cú dập đều rất mạnh, con cặc ra vào dồn dập khiến nước dâm trong suốt của con đĩ bị văng tung tóe. Những giọt nước dâm nóng hổi bắn thẳng vào mặt tôi, vào tóc tôi, vào cả người con Đào đang co rúm trong lòng tôi.
“Áaa… anh địt mạnh quá…! Em ướt hết rồi… nước em văng tùm lum kìa!!!”
Con đĩ rên la man dại, cố tình cong lưng, đẩy mông ra sau để hắn dập sâu hơn. Mỗi lần con cặc rút ra là một lần nước dâm bị hất mạnh về phía trước, bắn tóe vào mặt và ngực tôi. Tôi ngồi bất động, không dám lau, nước mắt hòa lẫn với nước dâm của nó chảy dài trên má.
Hắn cười lớn, một tay nắm tóc, tay kia tát mạnh vào mông nó, giọng man rợ:
“Nhìn vợ tao kìa! Nhìn con đĩ đang mang thai của tao mà nước mày vẫn văng đầy mặt nó! Haha!”
Con đĩ quay mặt nhìn tôi, miệng há ra rên rỉ nhưng vẫn cười khẩy:
“Chị… aaa… chị nhìn đi… nước em văng đầy mặt chị rồi… Chị thấy chưa? Lồn em ướt hơn chị nhiều… Anh ấy địt em sướng hơn địt chị đúng không? Aaaanh… em ra… em ra rồi…!!!”
Cơn cực khoái của nó ập đến. Lồn nó co thắt mạnh, phun ra một dòng nước dâm trong suốt mạnh mẽ, bắn thẳng vào mặt và ngực tôi như vòi nước. Tôi nhắm mắt lại, cảm giác ấm nóng, dính nhớp của nước dâm con bé dính đầy mặt, chảy xuống cằm, nhỏ giọt lên tóc và áo con Đào.
Hắn vẫn tiếp tục dập mạnh thêm mấy chục cú nữa mới gầm lên và bắn tinh vào trong lồn con bé. Xong việc, hắn rút ra, để tinh trắng lẫn nước dâm chảy dài xuống đùi con bé, nhỏ giọt xuống sàn ngay trước mặt tôi.
Con bé thở hổn hển, quay sang tôi, cười khinh khỉnh:
“Chị lau mặt đi… Mặt chị toàn nước dâm của em rồi. Thảm hại thật…”
Con bé cười khẩy, nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt trước khi mặc quần áo và rời khỏi nhà cùng hắn.
Tôi ngồi đó, im lặng, toàn thân lạnh buốt. Nước dâm của con bé vẫn dính đầy mặt, chảy dài xuống cằm và nhỏ giọt lên tóc con Đào. Tôi không lau. Tôi chỉ biết ôm chặt con vào lòng, để con vùi mặt vào ngực mình khóc run rẩy. Mùi tình dục nồng nặc bám khắp người tôi, như một lớp nhục nhã không thể rửa sạch.
Đó là giọt nước tràn ly.
Tôi đã nhìn rõ bộ mặt thật của hắn từ rất lâu, nhưng lần này, chứng kiến hắn dẫn con điếm về nhà, địt nó trước mặt tôi và con gái nhỏ, tôi không thể chịu đựng thêm nữa.
Một hôm, khi hắn say rượu trở về, tôi kiên quyết đuổi hắn ra khỏi nhà. Bố mẹ hắn biết tin liền chạy đến làm ầm ĩ, chửi bới, đe dọa đủ thứ. Nhưng khi tôi bình tĩnh nói rằng sẽ kiện hắn vì bạo hành gia đình và đưa cả bằng chứng ra tòa, họ lập tức im bặt, không dám làm gì thêm.
Không lâu sau, đứa bé trong bụng tôi chào đời khỏe mạnh. Tôi đặt tên con là Mai.
Đào và Mai là hai loài hoa tôi mong rằng chúng sẽ nở rộ vào những ngày đẹp đẽ nhất của cuộc đời, dù hiện tại cuộc sống của chúng tôi chỉ toàn gian khổ và nước mắt.
Thế nhưng không cho phép tôi ấp ủ giấc mơ ấy lâu. Cuộc sống ngày càng chật vật. Một mình gồng gánh nuôi hai con bằng những đồng lương lặt vặt từ công việc làm thêm, tôi dần kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần. Chính vào lúc ấy, bố mẹ hắn lại tìm đến, đưa ra một đề nghị khiến tôi vừa tức giận vừa đau đớn: họ sẽ chu cấp tiền cho tôi, nhưng đổi lại tôi phải sinh cho họ một đứa cháu trai đích tôn.
Tôi tức đến run người, đuổi họ ra khỏi nhà ngay lập tức. Thế nhưng dăm bữa nửa tháng họ lại quay lại, khuyên nhủ, ép buộc, đôi khi còn mang theo quà và tiền mặt để dụ dỗ. Áp lực tiền bạc cùng gánh nặng nuôi hai con ngày một lớn khiến tôi cuối cùng cũng phải nhượng bộ.
Tôi thừa đoán được bộ mặt của chúng nên đưa ra một điều kiện: tôi sẽ sinh, nhưng phải được đi học lại đại học. Ban đầu họ gièm pha, mỉa mai tôi đủ thứ, nhưng sau đó cũng đồng ý. Tôi bảo lưu kết quả và đi học tiếp, vừa ôm con vừa đến lớp.
Rồi cứ mỗi tháng, tôi lại phải về cho hắn “làm nhiệm vụ” một lần. Đó là điều kiện để họ tiếp tục đưa tiền cho tôi đi học. Mỗi lần như thế, tôi cảm thấy mình không khác gì một con điếm bị bán theo tháng. Tôi ghét bản thân vì đã phải thỏa hiệp, nhưng nghĩ đến Đào và Mai đang chờ tiền học, tiền sữa, tôi lại cắn răng chịu đựng.
Hắn không còn che giấu bản chất nữa. Mỗi lần tôi về, hắn coi đó là cơ hội để trút hết mọi uất ức, hận thù lên người tôi. Hắn gọi đó là “làm nhiệm vụ”, nhưng thực chất là cách hắn trả thù tôi vì đã dám đuổi hắn ra khỏi nhà, dám dọa kiện gia đình hắn.
Lần nào cũng vậy. Hắn không cần vuốt ve, không cần dạo đầu. Vừa thấy tôi bước vào cửa, hắn đã kéo tôi vào phòng, xé toạc quần áo như thể muốn xé nát cả con người tôi. Hắn ấn tôi xuống giường hoặc dập tôi vào tường, không một lời dịu dàng.
“Đĩ! Mày giỏi lắm hả? Đuổi tao ra khỏi nhà? Sướng không vậy mà giờ mày phải về hầu tao đây!”
Hắn tát vào mặt tôi, bóp mạnh vú tôi đến tím bầm, rồi đẩy mạnh vào từ phía sau. Hắn địt thô bạo, hung hãn, như đang dồn nén hết mọi sự thất bại, tủi nhục của bản thân vào từng nhịp va chạm. Mỗi cú dập đều mạnh đến mức tôi phải cắn chặt môi không cho mình kêu lên. Đau. Rất đau. Nhưng tôi không khóc. Tôi không muốn cho hắn thấy tôi yếu đuối.
Hắn kéo tóc tôi, ép tôi ngẩng mặt lên, buộc tôi phải nhìn vào gương trong khi hắn hành hạ tôi từ phía sau.
“Mày nhìn đi! Nhìn mặt con đĩ của mày kìa! Sinh toàn con gái, giờ còn phải về cho tao đụ để xin tiền. Đời chúng mày chỉ đáng giá từng này thôi!”
Tôi im lặng chịu đựng. Trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh hai đứa con. Tôi tự nhủ rằng mình đang làm điều này vì chúng, vì tương lai của chúng. Mỗi lần hắn xuất tinh bên trong tôi, tôi đều cảm thấy ghê tởm và nhục nhã tột độ. Cơ thể tôi như bị ô uế, nhưng tôi vẫn nằm đó, bất động, chờ hắn xong việc.
Ròng rã hơn một năm trời, tháng nào tôi cũng phải về chịu đựng như vậy.
Tôi căm hận hắn đến mức muốn chết. Nhưng tôi cũng căm hận chính mình vì đã từng yêu một con người như hắn, vì đã mềm lòng, vì đã để cuộc đời mình rơi vào vũng bùn này.
Và rồi, ròng rã hơn một năm sau, tôi lại mang thai. Lần này tôi không cho họ biết giới tính thai nhi. Tôi đợi đến ngày sinh mới để họ biết vì với bộ mặt của chúng nếu là con gái chắc chắn sẽ trở mặt ngay. Quả nhiên, khi đứa bé ra đời là con gái. Tôi đặt tên con là Lan mong nó bám rễ ở bất cứ đâu. Ngay lập tức, họ thay đổi thái độ, phủi tay không thèm đưa thêm đồng nào nữa . không chịu thua, tôi làm căng, đòi bán căn nhà (vốn là nhà của bố mẹ hắn tặng khi cưới). Họ phản đối, nhưng tôi dọa sẽ kiện và làm mọi chuyện ầm ĩ nên họ đành nhượng bộ. Nhà được bán, tiền chia đôi.
Hắn lại được gia đình lo cho đi Đài Loan làm việc cớ gì hắn chỉ ăn chơi nhưng lại có mọi thứ. Còn tôi lấy phần tiền của mình hoàn thành nốt việc học, tìm được một công việc văn phòng bình thường nhưng ổn định ở tỉnh khác. Tôi chuyển đi luôn, cắt đứt hoàn toàn mọi quan hệ với họ.
Ba đứa con tôi Đào, Mai và Lan là tất cả những gì còn lại của một cuộc hôn nhân đau khổ. Tôi tự thề với lòng rằng sẽ không để các con chịu khổ trong đời . Chỉ là cuộc sống thì không nói trước được