NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Chương 19: Tôi Muốn Ngửi Đồ Lót Mẹ Đã Mặc Chứ Không Phải Đồ Mới Mua

“Lâm, con vừa nói cái gì đó? Nhắc lại mẹ nghe thử xem!” Nhìn thấy đôi lông mày của mẹ Trâm bắt đầu nhíu chặt lại, bằng kinh nghiệm mười lăm năm làm con, tôi dư sức hiểu đó là điềm báo cho một cơn thịnh nộ sắp sửa bùng nổ. Tôi cũng thừa biết câu nói vừa rồi của mẹ thực chất là một lời chất vấn đầy đe dọa.

“Dạ… ý con là, cái áo lót mới tinh này mẹ chưa có mặc qua, sờ vào hay ngửi đều không có cảm giác gì hết. Nếu chỉ cầm cái áo mới nguyên thế này thì con tự xách tiền đi mua cũng được, mẹ đưa con làm chi đâu…” Tôi vội vàng lấp liếm, bẻ lái câu chuyện sang hướng khác. Ánh mắt tôi lảng tránh, đảo lia lịa đi chỗ khác chứ hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, vì tôi biết tỏng cái yêu cầu quái gở của mình chắc chắn sẽ gây ra một trận sóng gió tưng bừng.

“Ông tướng, con làm cái trò gì mà tởm lợm quá vậy? Mẹ mua cho cái mới tinh còn chưa đủ hay sao?” Mẹ gắt lên, trong giọng nói pha lẫn sự ghê tởm và cả một chút bất lực ê chề.

“Thì cái áo này mẹ chưa mặc lần nào, con lấy ra cũng đâu có ích lợi gì…”

“Lâm, con…” Mẹ nghẹn họng, tức đến mức không thốt nên lời. Thấy vậy, tôi liền nhanh nhảu bồi thêm.

“Mẹ ơi, chính miệng mẹ đã hứa với con rồi mà! Mẹ bảo sẽ thỏa mãn cho con một yêu cầu nho nhỏ ngoài lề. Mẹ lớn rồi, làm người lớn thì không được nuốt lời ăn vạ đâu nha. Với lại, con chỉ xin một cái áo lót mẹ đã mặc qua thôi, chứ con đâu có ép mẹ phải đứng đây cởi đồ lột trần ra cho con xem ngay lúc này đâu.”

Đến nước này, mẹ Trâm gần như không thể áp chế nổi ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy trong lòng. Thế nhưng, mẹ lại rơi vào thế bí, chẳng biết phải kiếm lý do gì để từ chối thằng con trai ngang ngược này. Rõ ràng chính miệng mẹ đã trót hứa sẽ cho tôi cầm đồ lót của mẹ, lại còn đính kèm thêm một cái điều kiện nhỏ nữa. Mẹ thầm nghĩ trong bụng, nếu hôm nay mà thẳng thừng cự tuyệt, chắc chắn tôi sẽ vin vào cớ mẹ là người không giữ lời hứa, rồi từ đó chán nản bỏ bê luôn chuyện học hành. Tâm lý của tụi con trai tuổi dậy thì lúc nào cũng ẩm ương, dễ kích động như vậy. Mẹ đành tặc lưỡi tự an ủi bản thân: “Chỉ là một cái áo lót thôi mà, dù sao trước đây nó cũng lén lút cầm suốt rồi. Thỏa mãn chút xíu tính tò mò của tuổi mới lớn chắc cũng chẳng to tát gì.”

“Thôi được rồi, để ngày mai mẹ đưa cho con.” Nói dứt lời, mẹ lập tức đưa tay giật phăng lại cái áo lót màu đen mới tinh từ trong tay tôi.

“Hả? Sao lại phải đợi tới ngày mai nữa vậy mẹ?”

“Chứ sao? Con không cho mẹ thời gian để mặc nó vào người một chút à? Chẳng phải con đòi hỏi áo phải có hơi người sao? Hay là con muốn mẹ vạch áo ra cởi ngay tại chỗ này cho con xem?” Mẹ gằn giọng, móc mỉa.

“Dạ…” Nghe đến đó, tôi lật đật nuốt ngược những chữ định cãi lại vào trong bụng. Tôi thừa hiểu tính mẹ, mỗi khi mẹ dùng cái giọng điệu mỉa mai, nói mát như vậy là để bày tỏ sự bất mãn tột độ. Dù trong thâm tâm, tôi khao khát được gào lên rằng: “Đúng rồi mẹ, mẹ cởi ngay ra cho con xem đi!”, nhưng cho vàng tôi cũng không dám mở miệng. Nếu nói ra câu đó, mẹ chắc chắn sẽ không bao giờ làm theo, mà ngược lại, tôi sẽ hứng trọn một trận cuồng phong bão táp kinh hoàng hơn nữa.

“Dạ thôi được rồi mẹ. Vậy ngày mai mẹ nhớ đưa cho con nha.”

Mẹ cầm chặt chiếc áo lót trong tay, bước ra cửa rồi kéo cửa đóng sầm một cái thật mạnh, hậm hực đi thẳng vào trong nhà vệ sinh. Xuyên qua cánh cửa, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lòng mẹ, nhưng ngặt nỗi mẹ lại chẳng thể buông lời chửi mắng tôi thêm được câu nào.

Tối hôm đó, lúc bước vào nhà tắm, tôi dán mắt nhìn lên giàn phơi và thấy chiếc áo lót mới mua đang được treo lủng lẳng ở trên đó. Có vẻ như mẹ thật sự dự tính sẽ mặc nó cho tôi. Mấy cái mác giá, mác thương hiệu treo lủng lẳng phía trước đã bị cắt bỏ sạch sẽ. Mẹ tôi xưa nay vốn dĩ là người cực kỳ kỹ tính và ưa sạch sẽ, trước khi mặc bất cứ món đồ mới nào lên người, chắc chắn mẹ đã phải giặt giũ cẩn thận để đảm bảo vệ sinh.

Nằm lăn lộn trên giường, tôi cứ háo hức, thấp thỏm mong ngóng cho trời mau sáng để đến ngày mai. Suốt cả buổi đi học, tâm trí tôi cứ lơ lửng trên mây, chỉ chực chờ tiếng chuông tan trường reo lên để phi ngay về nhà. Trong đầu tôi không ngừng vẽ ra muôn vàn viễn cảnh: Rốt cuộc mẹ sẽ đưa cái áo lót đó cho tôi bằng cách nào đây? Liệu mẹ có mạnh dạn đến mức cởi phăng nó ra ngay trước mặt tôi không nhỉ?

Cứ ngồi thẫn thờ ảo tưởng viển vông một lúc ngay giữa lớp học, thằng nhỏ bên dưới đũng quần của tôi lại bắt đầu rục rịch có phản ứng. Nó thản nhiên cương cứng lên một cách vô sỉ ngay trong giờ học, làm tôi phải chật vật giấu giếm.

Về đến nhà, mọi thứ bày biện trong phòng khách, những món đồ ăn mẹ đang nấu dở dưới bếp, tất cả mọi thứ đều diễn ra bình thường, quen thuộc y như mọi ngày.

Thế nhưng, có một điều cực kỳ không bình thường sắp sửa diễn ra: hôm nay, mẹ tôi – người phụ nữ mang thiên chức làm mẹ – sẽ tự tay đem món đồ lót thầm kín, nhạy cảm nhất của mình giao cho chính đứa con trai ruột.

“Lâm, con vào đây mẹ biểu.” Vừa thấy tôi vác ba lô bước vào nhà, mẹ liền buông đôi đũa nấu ăn xuống, đưa tay tóm lấy tôi rồi lôi tuột vào căn phòng ngủ mà tôi vẫn thường ngủ một mình. Nói thêm chút, những lúc ba đi làm ăn xa về, tôi mới phải chui rúc vào căn phòng này ngủ để nhường không gian cho ba mẹ.

“Nè, mẹ đưa cho con cái này. Con cầm lấy rồi tự biết chừng mực mà cư xử cho đàng hoàng đi nha.” Mẹ nhặt chiếc áo lót màu đen đang vứt trên giường lên, đưa về phía tôi.

Vừa cầm lấy chiếc áo lót, tôi lập tức cảm nhận được một luồng hơi ấm nóng hổi truyền từ thớ vải sang tay mình. Chẳng lẽ… mẹ vừa mới lột nó ra khỏi người sao?

Tôi còn đang ngẩn tò te thắc mắc thì tay đã vô thức nâng chiếc áo lót lên. Chưa kịp đưa lại gần mũi, mẹ đã lên tiếng giải đáp luôn cục tức tò mò trong bụng tôi.

“Yên tâm đi, mẹ căn chuẩn thời gian con sắp tan học về tới nhà là mẹ mới cởi ra đó…”

Giọng mẹ chợt lí nhí, nhỏ xíu đi. Tôi ngước nhìn, phát hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của mẹ bất ngờ ửng lên một rặng hồng đào nhàn nhạt. Trời đất, mẹ tôi mà cũng biết ngượng ngùng, xấu hổ vì chuyện này sao?

Không kìm được sự kích thích, tôi lập tức đưa chiếc áo lót lên sát mũi, hít lấy hít để. Đúng là mùi hương của mẹ rồi! Trên lớp vải ren mềm mại ấy vẫn còn vương vấn hương thơm nồng nàn đặc trưng của cơ thể mẹ, một thứ mùi hương ngọt ngào, quyến rũ được tạo ra từ sự cọ xát trực tiếp giữa áo lót với đôi gò bồng đảo căng tròn và hai núm vú của mẹ. Một mùi hương sữa ngây ngất lòng người.

Hít được vài hơi, bản năng đàn ông trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ. Thằng nhỏ bên dưới lại tiếp tục biểu tình dữ dội. Quá hưng phấn, bàn tay tôi vô thức thò xuống vị trí đũng quần, cách một lớp vải quần tây mà nắn bóp, xoa nắn con cặc đang cương cứng của mình vài cái.

Nhìn thấy hành động thô thiển đó, mẹ Trâm xinh đẹp của tôi chau mày, thầm nghĩ thằng con trai mình dạo này có vẻ như đã được đằng chân lân đằng đầu, ngày càng to gan lớn mật. Hồi trước chỉ dám lén lút, thậm thụt vào tủ đồ để sờ soạng đồ lót, vậy mà bây giờ nó lại dám thản nhiên, trơ trẽn đứng hít hà đồ lót và sờ nắn của quý ngay trước mặt mẹ ruột mình.

Có lẽ, mẹ cũng bắt đầu mơ hồ nhận ra rằng, thằng bé con ngày nào giờ đây đã thực sự phát triển và mang những khao khát dục vọng của một người đàn ông trưởng thành.

“Chuyện gì mẹ hứa thì mẹ đã làm tròn rồi đó. Từ nay về sau con phải dồn hết tâm trí vào việc học hành, nghe chưa ông tướng!” Mẹ Trâm hắng giọng, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị, chính chuyên để răn đe tôi.

“Dạ, mẹ cứ yên tâm giao cho con.”

Tôi chỉ ậm ừ đáp lời cho có lệ, bởi vì lúc này đây, toàn bộ sự chú ý và dây thần kinh của tôi đều đã dồn hết vào chiếc áo lót đen tuyền, nóng hổi mùi cơ thể kia rồi. Tôi cảm giác như mình đang cầm trên tay một báu vật, tưởng tượng cảnh mình đang dùng tay mân mê, giám sát đôi vú mềm mại của mẹ ngay trước mặt mẹ vậy. Và đương nhiên, tôi thừa sức hiểu câu nhắc nhở “chuyện gì hứa đã làm tròn” của mẹ có nghĩa là gì. Nó đồng nghĩa với việc từ nay về sau, tôi đã có “kim bài miễn tử”, có thể đường hoàng mở tủ và lấy đồ lót của mẹ ra “hưởng dụng” bất cứ lúc nào tôi muốn.

Trong lòng tôi sướng rơn, từng đợt sóng khoái cảm cứ thế dâng trào. Tôi mải mê đắm chìm trong thế giới đê mê của riêng mình, đến mức chẳng hề hay biết mẹ đã quay lưng bước ra khỏi phòng, lặng lẽ quay lại gian bếp để tiếp tục nấu bữa tối từ lúc nào.

Những chuỗi ngày sau đó, cuộc sống của tôi trôi qua như trên thiên đường. Tôi vô tư, thoải mái lục lọi và lấy áo ngực của mẹ ra chơi đùa. Thậm chí, có những lúc mẹ đang đứng ngay bên cạnh, tôi vẫn mặt dày mở toang cánh cửa tủ quần áo, bới tung đồ đạc lên để kiểm tra xem bên trong có thêm bộ đồ lót nào mang kiểu dáng mới mẻ, bốc lửa hơn không. Thấy tôi làm càn, mẹ cũng bất lực, chỉ biết càm ràm vài câu lấy lệ: “Con lật đồ thì nhẹ tay thôi, đừng có bới tung lên làm lộn xộn hết đồ của mẹ”. Có được đặc quyền quá lớn, tôi hoàn toàn lún sâu vào dục vọng đê hèn, và dĩ nhiên, chuyện sách vở học hành lại một lần nữa bị tôi quăng ra sau đầu.

Chớp mắt một cái, ba tuần lễ đã trôi qua kể từ cái ngày mẹ tự tay trao cho tôi chiếc áo lót nóng hổi đó.

Hôm đó là tối thứ Sáu. Như thường lệ, tôi đang ngồi vắt vẻo trước bàn học, giả vờ hí hoáy làm bài tập.

Đột nhiên, từ ngoài phòng khách vang lên tiếng gầm thét kinh thiên động địa của mẹ Trâm: “Lâm, ông tướng lết cái thây ra đây ngay cho mẹ!”

Nghe tiếng gọi giật ngược, tôi giật mình lật đật mở cửa phòng bước ra. Đập vào mắt tôi là khuôn mặt hầm hầm sát khí của mẹ, hai hàng lông mày nhíu chặt vào nhau thành một đường thẳng. Cái biểu cảm này chính là một “bản án tử hình” dự báo sắp có một trận đòn roi bầm dập giáng xuống đầu tôi. Thế nhưng, tôi vẫn ngơ ngác như bò đội nón, hoàn toàn không hiểu ất giáp gì, chẳng biết mình đã gây ra tội tình gì.

“Con ngon con khai thật cho mẹ nghe, dạo gần đây con lại dở chứng làm cái trò gì hả!”

Mẹ ném phịch chiếc điện thoại di động xuống mặt bàn trà bằng kính, rồi tiện tay đập mạnh xuống bàn hai cái “Bốp! Bốp!” thị uy.

“Mẹ ơi, con có làm cái gì đâu?” Tôi trố mắt, trưng ra cái bộ mặt ngây thơ vô số tội nhìn mẹ. Rõ ràng chuyện lấy đồ lót đã được mẹ “cấp phép” đàng hoàng rồi mà, ngoài chuyện đó ra, tôi thật sự vắt óc cũng không nghĩ ra mình đã làm nên trò trống gì đáng xấu hổ nữa.

“Không làm gì hả? Không làm gì mà giáo viên chủ nhiệm lại phải gọi điện thoại phàn nàn, mắng vốn với mẹ là dạo này con đi học lại tiếp tục cái màn người trên mây, hồn lìa khỏi xác hả? Mẹ không biết trong cái sọ não của con chứa bã đậu hay chứa cám lợn nữa, lúc thì chập cheng siêng năng đột xuất, lúc thì lại giở chứng bỏ bê chơi bời. Rốt cuộc con muốn hành hạ cái nhà này tới cỡ nào đây hả?”

Tôi đứng câm như hến, trơ mắt nhìn khuôn mặt đang đỏ gay vì tức giận của mẹ. Chẳng hiểu sao, lúc này tôi lại thấy mẹ giận dữ trông cũng có nét… đáng yêu phết. Khuôn mặt mẹ vốn dĩ không phải kiểu V-line sắc sảo, mà lại bầu bĩnh, tròn trịa, nhìn rất có phúc khí. Chắc do dạo này da mặt tôi đã luyện được tới cảnh giới “mặt dày tâm đen”, nên mấy lời chửi rủa của mẹ hoàn toàn bị tôi miễn dịch. Nhưng mẹ thì không bỏ cuộc, vẫn cứ ra rả tua đi tua lại điệp khúc mắng nhiếc không ngừng nghỉ.

“Con đừng có đứng đực ra đó như trời trồng nữa! Há miệng ra nói cho mẹ nghe rốt cuộc con muốn cái gì? Chẳng phải mẹ đã nhắm mắt đưa luôn cái áo lót cho con rồi sao? Mẹ cứ tưởng làm vậy con sẽ biết điều mà tu chí làm ăn, lo bề học tập. Ai dè con ngoan ngoãn được dăm ba bữa, chưa được bao lâu thì ngựa quen đường cũ, lòi ngay cái bản tính hư hỏng ra!”

“Tại lần trước con cày cuốc là vì mẹ có ra điều kiện phần thưởng đàng hoàng. Còn lần này mẹ đâu có treo thưởng cái gì, lấy đâu ra động lực cho con học?” Tôi gân cổ lên, dùng cái giọng điệu bất cần đời của một thằng trẻ trâu phản nghịch để cãi tay đôi với mẹ.

“Con nói cái gì? Con đi học là học cho mẹ chắc? Phải có phần thưởng con mới chịu học, không có thì con đình công buông xuôi hả? Vậy con có từng xách não lên nghĩ coi sau này lớn lên, không có chữ nghĩa thì con chui rúc vào xó xỉnh nào làm việc kiếm cơm chưa?”

“Con thấy ba đó, ba cũng đâu có được ăn học chữ nghĩa cao siêu gì đâu, vậy mà vẫn đi làm thầu, kiếm tiền sướng rơn đấy thôi!”

Câu nói chống chế sặc mùi lý sự cùn của tôi khiến mẹ cứng họng, không biết lấy lý lẽ gì để phản bác lại. Mắt mẹ đảo quanh một vòng, chìm vào trầm tư mất khoảng hai chục giây. Khi cất lời, giọng mẹ run rẩy, pha lẫn chút nức nở chực khóc và cả sự phẫn nộ cùng cực. Mẹ gượng gạo nói một cách vô cùng bất lực: “Được rồi, mẹ cũng mệt mỏi, không muốn nói nhiều với con nữa. Chỉ cần con dám viết giấy cam kết, kỳ thi tuyển sinh sắp tới con thi đậu vào trường Trung học Phổ thông điểm của thành phố, mẹ sẽ nhắm mắt đáp ứng cho con thêm một điều kiện nữa.”

“Mẹ nói thiệt hả? Điều kiện gì cũng được luôn á? Cho dù con đòi lấy cái quần lót của mẹ, mẹ cũng cho luôn?”

“Cái gì? Thằng ôn con, trong đầu con rốt cuộc chứa cái thứ cặn bã bệnh hoạn gì vậy hả?”

Mẹ sững sờ mất một lúc, rồi chép miệng: “Được được được, mẹ gật đầu đồng ý với con. Con cứ thi đậu vào đó đi rồi tính. Nhưng với một điều kiện tiên quyết: từ giờ cho tới lúc thi xong, con cấm tuyệt đối không được bén mảng hay đụng chạm gì tới mấy cái đồ lót của mẹ nữa. Nhắm làm được không?”

Thật ra, cái vụ mạnh mồm đòi quần lót của mẹ chỉ là do tôi hứng chí buột miệng thốt ra mà thôi. Mang trong mình cái tâm lý nổi loạn, thích làm trái lời người lớn, tôi tung hỏa mù đưa ra cái yêu cầu tày trời đó để thăm dò thái độ của mẹ. Nhưng khi nghe mẹ nghiến răng gật đầu xác nhận, tôi dư sức hiểu mẹ không hề nói đùa.

Tôi cười toe toét, sảng khoái vỗ ngực cái rụp: “Duyệt luôn! Mẹ cứ chuẩn bị tinh thần để dâng quần lót cho con đi nha!”

Lời vừa dứt, khuôn mặt mẹ chùng xuống, lộ rõ vẻ sầu não, u uất. Chắc hẳn mẹ đang vỡ mật, hối hận xanh ruột vì cái lời hứa liều mạng vừa thốt ra khỏi miệng.

“Cút cút cút, cút xéo về phòng mà lo giải bài tập đi! Đậu thì hẵng nói, còn rớt thì xác định ăn đòn no đòn nha con!”

Và thế là, một giao kèo “sặc mùi xôi thịt” mới giữa tôi và mẹ lại được thiết lập. Lần này, vì phần thưởng là một cái điều kiện siêu to khổng lồ, hấp dẫn vô cùng tận, tôi tự nhủ phải xốc lại tinh thần, dồn một trăm hai mươi phần trăm công lực để cày cuốc học tập.

Để đạt được cái mục tiêu đen tối đó, tôi lột xác biến thành con ngoan trò giỏi. Trên lớp tôi căng tai ra nghe giảng, tối về nhà thì cắm đầu học từ vựng tiếng Anh đến tận khuya khoắt. Lần này không chỉ có thầy cô, bạn bè trên trường há hốc mồm ngạc nhiên, mà chắc chắn mẹ Trâm ở phòng bên cạnh cũng nghe mồn một cái tiếng tôi gào thét luyện phát âm tiếng Anh lanh lảnh mỗi đêm.

Chỉ còn cách kỳ thi tuyển sinh cấp ba đúng một tháng, mẹ Trâm đã chủ động nhấc máy gọi điện thoại lên trường hỏi thăm cô giáo chủ nhiệm. Tôi nấp sau cánh cửa, ló đầu ra lén lút nhìn ngó toàn bộ sự việc.

Nói chuyện một chốc, tôi nghe mẹ rối rít: “Dạ, cám ơn cô giáo nhiều lắm ạ.” Cúp máy xong, trên mặt mẹ nở một nụ cười tươi rói, rạng rỡ như hoa mùa xuân.

Tôi mạnh dạn đẩy tung cửa phòng bước ra, vểnh mặt lên trời hỏi: “Sao rồi mẹ, cô giáo khen con nức mũi phải không?”

“Cô giáo nói dạo này con học hành tiến bộ vượt bậc, thái độ vô cùng nghiêm túc và chăm chỉ.”

“Thấy chưa, con đã nói rồi mà, mẹ cứ đặt trọn niềm tin vào thằng con trai vàng ngọc này đi!”

“Đừng có mà tự mãn sớm! Phải giữ vững phong độ, duy trì cái tinh thần này. Còn đúng một tháng nữa là thi rồi, phải tăng tốc lên, nỗ lực hơn nữa nghe chưa cục cưng!”

Mẹ ném cho tôi một ánh mắt tràn đầy kỳ vọng, rực lửa nhiệt huyết, dường như mẹ đã bị điểm số làm mờ mắt, quên sạch bách cái thỏa thuận đánh đổi “chấn động” đằng sau sự chăm chỉ đột xuất của thằng con trai.

Trời không phụ lòng người, kỳ thi tuyển sinh cam go cuối cùng cũng kết thúc êm đẹp. Bằng tất cả nỗ lực cày cuốc điên cuồng suốt thời gian qua, đương nhiên là tôi đã xuất sắc ẵm trọn điểm số cao chót vót.

“Thế nào mẹ ơi, điểm thi của con quá xuất sắc luôn đúng không? Bây giờ là lúc mẹ phải thực hiện lời hứa, giao nộp phần thưởng cho con rồi đó nha!”

“Xùy xùy, làm gì mà hối như ma đuổi vậy. Điểm thì có rồi đó, nhưng chừng nào cầm trên tay cái giấy báo trúng tuyển đỏ chót thì hẵng hay. Đừng có mà mừng hụt sớm!”

Nhìn bộ dạng ỉu xìu, phó mặc cho số phận của mẹ, trông chẳng khác nào con cá nằm chờ chết trên thớt gỗ, đợi ngày bị đem ra làm thịt.

Với số điểm ngất ngưởng như vậy, cái vé đậu vào trường điểm thành phố là ván đã đóng thuyền, mười mươi nằm chắc trong lòng bàn tay tôi. Chuyện mẹ phải thực hiện lời hứa chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhưng liệu tôi có thực sự thỏa mãn với việc chỉ lấy quần lót, áo lót của mẹ để ngắm nghía như trước nữa không?

Trải qua một quãng thời gian dài “đói khát”, những món đồ lót vô tri vô giác nằm im lìm trong tủ đã dần mất đi sự kích thích, cuồng nhiệt ban đầu. Kể từ cái ngày được tự do, ngang nhiên lấy đồ lót ra chơi đùa, tham vọng trong tôi ngày càng phình to. Giờ đây, tôi khao khát đến cháy bỏng được tận mắt chứng kiến cảnh mẹ khoác lên người những bộ đồ lót gợi cảm đó trông sẽ lẳng lơ, khiêu gợi đến mức nào. Chỉ cầm một mớ vải vóc rỗng tuếch trên tay, đã hoàn toàn không thể lấp đầy dục vọng đang sục sôi trong con người tôi nữa rồi.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất