NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Chương 15: Mẹ Chăm Sóc, Tắm Rửa Cho Tôi

Đang nằm ườn ra đó thì mẹ đẩy cửa bước vô.

“Lâm, đứng dậy chuẩn bị đi tắm, lại đây mẹ lột đồ ra cho”.

Mẹ lột cái áo thun tay ngắn với cái quần dài ra. Trên người tôi lúc này chỉ còn mặc mỗi cái quần lót sịp. Tôi lò dò bước xuống giường, định bụng sẽ tự mình đi vô nhà tắm. Mẹ thấy vậy liền ngoắc lại: “Cái bộ dạng con vầy sao mà tắm? Cái tay thì cấm kỵ đụng nước, vô trỏng để mẹ tắm cho, lột cái quần lót ra luôn đi!”.

Tôi lúng túng, đỏ mặt đứng trân trân, lề mề tuột cái quần lót ra rồi lấy cái bàn tay trái che lấy con cặc của mình lại.

“Còn làm bộ làm tịch mắc cỡ che chắn đồ nữa chứ. Con cặc của con mẹ lạ lẫm gì nữa đâu mà chưa thấy, giả bộ hoài!”. Mẹ nhếch mép cười khẩy chọc quê tôi.

Vô tới buồng tắm, mẹ cẩn thận chà xà bông, kỳ cọ cho cánh tay trái và phần trước ngực của tôi. Nhưng tới cái lúc vòng ra sau để chà lưng, cái không gian buồng tắm chật hẹp ép mẹ phải xáp lại gần sát rạt vào người tôi. Trong lúc xoay xở kỳ cọ, nước từ vòi sen văng tung tóe, bắt đầu bắn ướt lấm tấm lên quần áo của mẹ.

Mẹ chà được hai ba nhát, dù đã cố lách né nhưng cũng không thoát khỏi mấy tia nước mạnh bạo từ vòi sen phun ra. Quần áo mẹ bắt đầu ngấm nước ướt nhẹp. Tôi liếc mắt nhìn, thấy rõ sự khó chịu, sượng sùng trên nét mặt của mẹ.

“Mẹ ơi… hay là để con tự tắm cũng được mà…”.

“Cái tay con ướt nước rồi làm sao? Cái vòi sen này nó văng nước tùm lum né không được, cái quần đùi này dính nước lát phải đem đi giặt luôn, bằng không là nó hư form hết, khổ ghê á”.

Mẹ tôi vốn dĩ là người phụ nữ cực kỳ trau chuốt hình thức, gu ăn mặc rất kỹ tính. Hễ đồ mà hơi nhăn hay dính dơ xíu là mẹ thay ra liền. Hôm nay thời tiết bắt đầu lạnh, mẹ đang diện một chiếc áo khoác thun tay dài màu trắng muốt, kết hợp với chiếc quần đùi da màu đen ôm sát bờ mông bốc lửa. Đồ như này dính nước vô giặt rất cực, lại lâu khô. Mẹ xót quần áo lắm, nhưng thằng con trai lại đang què một tay, tự lo không xong, nên mẹ đành bấm bụng chịu đựng.

Giữa cái khung cảnh kích thích đó, đầu tôi bỗng nóng ran lên. Lớp áo trắng của mẹ bị nước bắn ướt, dán chặt vào những đường cong nảy nở, lộ mồn một cả đường viền áo ngực bên trong. Ma xui quỷ khiến thế nào, cái đầu óc đen tối của tôi mất kiểm soát, buột miệng sủa ra một câu chấn động:

“Mẹ ơi, nếu vậy… hay là mẹ lột sạch quần áo ra luôn đi rồi tắm cho con…”.

Vừa buông ra cái câu đề nghị tày trời ấy , tôi đã lập tức thấy hối hận muốn chết. Sắp mười lăm tuổi đầu rồi, tôi dư sức hiểu câu nói vừa rồi chắc chắn đã chạm đến ranh giới chịu đựng của mẹ. Nhớ lại những lúc về quê, bà ngoại hay kể hồi còn nhỏ mẹ vốn dĩ là một người rất ngoan ngoãn và biết vâng lời. Mẹ luôn mỉm cười cho qua trước những lời lẽ thô tục của người đời. Ba chính là mối tình đầu của mẹ, hai mươi tuổi mẹ được người ta làm mai cho ba, đến năm hai mươi hai tuổi thì chính thức lên xe hoa, và một năm sau thì sinh ra tôi. Bảo mẹ cởi hết đồ ra để tắm cho con trai quả thật là một lời yêu cầu cực kỳ vô duyên và thiếu tôn trọng đối với người sinh thành ra mình. Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn mẹ sẽ nổi trận lôi đình. Sự ân hận cứ thế dâng trào trong tôi vì đã lỡ thốt ra những lời quá sức xốc nổi như vậy.

Và y như dự đoán của tôi, mẹ đã có một phản ứng hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.

“Cái thằng ranh con này, trong đầu con đang chứa cái thứ bậy bạ gì đấy hả?”. Vừa mắng, mẹ vừa giáng một cú tát vào ngay sau gáy tôi. Cơn đau rát xộc lên tận óc khiến tôi choáng váng cả mặt mày. Cú đánh làm tôi xây xẩm mặt mày, cơ thể mất thăng bằng. Nửa thân dưới mềm nhũn ra, tôi loạng choạng và có nguy cơ ngã chúi nhủi về phía trước.

Thấy tôi lảo đảo, mẹ nhanh như cắt phản ứng chớp nhoáng, vươn hai tay ra túm chặt lấy tôi, ép sát vào bộ ngực đầy đặn của mẹ. Nhờ sự can thiệp kịp thời của mẹ, tôi mới thoát khỏi cảnh mặt mũi hôn sàn nhà. Mẹ nhanh chóng đỡ tôi đứng thẳng lại, và tôi cũng dần lấy lại được trạng thái thăng bằng.

Lúc này, tôi mới có dịp nhìn kỹ lại mẹ. Hồi nãy vì mải lo đỡ tôi mà mẹ không để ý đến vòi hoa sen đang xả nước tung tóe. Hậu quả là phần áo khoác trắng phía sau của mẹ đã ướt sũng. Nước nhanh chóng lan ra, làm ướt luôn cả mảng áo phía trước. Lớp áo trắng mỏng tanh bị nước thấm ướt liền bám dính vào da thịt, làm nổi bật rõ rệt đường nét hình dáng chiếc áo lót nâng đỡ đôi gò bồng đảo căng tròn bên trong. Tuy nhiên, may mắn là sự cố không kéo dài quá lâu. Phần áo phía trước chưa ướt nhẹp hoàn toàn, chỉ có chỗ khe ngực là bị ảnh hưởng đôi chút. Lấp ló sau lớp vải ướt là đường viền áo lót cùng dây quai áo. Nhìn sơ qua màu sắc, tôi đoán chắc đó là áo lót màu da hoặc vàng nhạt. Tiếc là tôi không có nhiều thời gian để ngắm nghía, nếu như chậm thêm khoảng chục giây nữa thôi, chắc chắn tôi đã được chiêm ngưỡng một cảnh tượng quyến rũ chết người.

“Con có sao không?” Mẹ Trâm lo lắng hỏi han, đồng thời đưa mắt kiểm tra xem phần băng gạc trên tay phải tôi có bị ướt miếng nào không.

“Dạ con không sao, tại mẹ chứ ai, tự nhiên đánh con đau điếng làm con mới mất thăng bằng đó.”

“Ai cho cái miệng con ăn nói hồ đồ xằng bậy! Lớn tướng rồi mà ăn nói không có trên có dưới gì hết, người ngoài mà nghe được người ta lại chửi cho cái đồ vô giáo dục, mất dạy. Những lời như vậy mà con cũng dám mở miệng ra nói được à?”

Tôi vội vàng thanh minh: “Con cũng sợ đồ mẹ bị ướt thôi mà, con thương mẹ nên mới nói vậy. Con có suy nghĩ bậy bạ gì đâu, nếu mẹ sợ thì thôi mẹ ra ngoài đi, con tự xoay xở tắm được mà.”

“Mẹ biết là con tự tắm được, nhưng ngặt nỗi mỗi lần con tắm là y như rằng nhà tắm lênh láng nước. Mẹ sợ con làm ướt cái băng gạc, lỡ tay con có mệnh hệ gì thì mẹ biết ăn nói làm sao với ba con?”

“Làm sao mà ướt được hở mẹ yêu của con, nhưng mà áo mẹ ướt mem rồi kìa, mẹ mau ra ngoài đi.”

Mẹ Trâm cũng nhận ra sự biến đổi của chiếc áo đang mặc trên người. Mẹ nhẩm tính trong đầu, mấy ngày tới kiểu gì cũng phải phụ tôi tắm rửa, nếu cứ giữ bộ dạng như thế này thì cũng không phải là cách hay. Đang mải suy nghĩ, mẹ chợt nghe thấy tôi càm ràm, bỗng nhận ra rằng con trai mình cũng có ý đồ đen tối gì đâu.

“Thôi được rồi, để mẹ ra ngoài thay đồ, con đứng im đó giữ vòi sen nha.” Nói đoạn, mẹ bước ra khỏi nhà tắm.

Tôi có nghe lầm không cơ chứ? Mẹ bảo ra ngoài cởi đồ để vào tắm cho tôi sao? Trong tình cảnh tay tôi còn đang bó bột cứng ngắc thế này, lát nữa mà nhìn thấy cơ thể trần trụi của mẹ, liệu tôi có kìm lòng được mà không đưa tay lên sờ soạng không nhỉ? Lại còn được tận mắt ngắm nhìn đôi vú trắng nõn nà, hai núm vú ẩn giấu sau lớp áo lót kia nữa chứ. Nếu được liếm láp hai núm vú đó chắc sướng phải biết. Dưới đôi gò bồng đảo ấy là vòng eo thon gọn và quyến rũ của mẹ, rốn sâu hoắm ở giữa – nơi đánh dấu điểm khởi đầu cho sự ra đời của tôi. Dọc theo đường viền xương chậu gợi cảm xuống phía dưới là vùng tam giác thần bí nhất của mẹ. Không biết chỗ đó lông mu có rậm rạp không nhỉ? Nếu lật ngược mẹ lại thì sẽ được chiêm ngưỡng bờ mông cong vút đầy đặn, nơi quyến rũ nhất của người phụ nữ. Tôi thầm nghĩ muốn nhét con cặc của mình vào giữa hai mông mẹ, cọ xát vào cái khe mông sâu thẳm ấy y như khi cọ xát vào khe ngực. Biết đâu với con cặc cứng ngắc của mình, tôi có thể đè nghiến mẹ vào tường nhà tắm, cơ thể gợi cảm của mẹ dán chặt vào tường, còn phía sau thì bị con trai dùng con cặc đâm thọc nhịp nhàng.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà con cặc của tôi đã bắt đầu rục rịch biểu tình. Đang mơ màng thì tôi nghe thấy tiếng mở cửa phòng ngủ của mẹ. Lúc nãy mẹ đi ra ngoài nhưng không đóng cửa nhà tắm, nên mọi động tĩnh bên ngoài tôi đều nghe rõ mồn một. May mà con cặc chỉ mới ngóc đầu lên đôi chút, tôi vội dùng tay trái nắm chặt lấy đầu khấc, ép nó mềm xìu xuống.

Trong lòng tôi lúc này đang thấp thỏm mong chờ được diện kiến cơ thể khỏa thân của mẹ.

Thế nhưng, khi mẹ Trâm quay lại nhà tắm, cảnh tượng trước mắt lại làm tôi chưng hửng.

“Mẹ ơi, mẹ bảo ra ngoài thay đồ mà sao vẫn mặc đồ vậy?” Mẹ vẫn đang mặc y chang bộ đồ lúc nãy.

Mẹ cầm một cái ghế đẩu đặt cạnh bồn tắm, rồi nói: “Lúc nãy định cởi rồi, tự nhiên sực nhớ ra cái này.” Mẹ giơ món đồ đang cầm trên tay lên cho tôi xem, hóa ra là một chiếc bịt mắt.

“Mẹ nhớ lại hồi trước mua đồ tập thể dục người ta có tặng kèm cái bịt mắt này. Lúc đầu định cởi đồ ra sợ con thấy ngại ngùng, nhưng bây giờ thì có cách giải quyết rồi. Chút nữa lúc mẹ chuẩn bị thay đồ, mẹ sẽ lấy bịt mắt đeo cho con, như vậy thì con sẽ không thấy mẹ. Sau đó mẹ tắm cho con cũng không sợ quần áo bị ướt, mà con cũng không bị ngượng khi thấy mẹ không mặc đồ. Hơn nữa, mẹ sẽ để quần áo trên cái ghế này luôn.”

Nói xong, mẹ liền tròng chiếc bịt mắt vào cho tôi. Đồ mới nên dây thun lúc nào cũng chật cứng. Tôi đang háo hức muốn ngắm nhìn cơ thể trần trụi của mẹ mà tự nhiên lại bị cái của nợ này phá hỏng hết đại sự. Tôi liền vờ vịt rên rỉ: “Mẹ ơi, cái đồ bịt mắt này chật quá, mắt con đau lắm, mẹ tháo ra được không?”

“Lát nữa mà con dám tự ý tháo ra thì mẹ bẻ gãy luôn cái tay còn lại cho con coi! Đau một chút thì ráng chịu, để tránh con nhìn ngó lung tung.”

Hết cách, tôi đành phải hậm hực chịu trận, hận cái bịt mắt chết tiệt kia đến tận xương tủy.

Đeo bịt mắt vào xong, trước mắt tôi giờ đây chỉ còn là một màu đen đặc kịt. Biết tính mẹ nói là làm, tôi đâu có cái gan trời nào dám lén lút gỡ ra, thế nên bây giờ chẳng khác gì thằng mù tịt, chỉ đành phó mặc mọi chuyện cho đôi tai phán đoán tình hình.

“Mẹ nhắc lại lần nữa nha, cấm tiệt con không được tháo bịt mắt ra nghe chưa!” Mẹ lên tiếng cảnh cáo thêm lần nữa, chắc hẳn là chuẩn bị lột đồ rồi đây.

Tôi căng tai ra vểnh lên nghe ngóng, tiếng nút áo va chạm lách cách vào thành ghế vang lên đều đều, chứng tỏ mẹ đang cởi quần. Kế đó là âm thanh sột soạt của vải vóc cọ xát vào nhau, có lẽ mẹ cũng đã lột luôn cái áo ra rồi.

Âm thanh im bặt. Ngay sau đó, tôi cảm nhận được bàn tay mẹ chạm vào lưng mình, quá trình tắm rửa chính thức bắt đầu.

Bị bịt mắt không nhìn thấy gì, tôi lại càng tò mò tột độ muốn biết cảnh tượng trước mắt đang diễn ra như thế nào, ham muốn trong lòng cứ thế tuôn trào không sao kìm nén được, tay trái cũng vô thức nâng lên.

Đúng lúc đó, mẹ vừa vặn bước sang phía bên trái để tắm rửa phần thân bên phải cho tôi. Vì đang giơ tay trái lên nên vô tình mu bàn tay tôi chạm phải một thứ gì đó mềm mềm, nần nẫn thịt.

Cảm nhận được da thịt tiếp xúc, giọng mẹ vang lên: “Cái tay con quơ quào đi đâu đó?” Lúc này tôi mới giật mình nhận ra, cánh tay mình đang nằm trọn trên ba vùng: hai bên là bầu vú mềm mại của mẹ, còn ở giữa chính là khe ngực. Hóa ra mu bàn tay tôi đang đặt ngay trên phần cúp ngực của mẹ. Cả cuộc đời mười mấy năm trời, đây là lần đầu tiên tôi được chạm tay vào bầu ngực của phụ nữ. Mặc dù không phải là sờ nắn trực tiếp vào da thịt, nhưng cảm giác đó cũng đủ làm tôi đê mê sung sướng. “Mẹ ơi con đâu có thấy đường, làm sao mà biết mẹ đang đứng ở chỗ nào được.”

Mẹ liền giáng một cú tát mạnh vào bàn tay đang “đi lạc” của tôi. Tôi cố lấy lại bình tĩnh, rụt cánh tay lại, nhưng xui rủi thế nào mà ngón tay lại vô tình vướng vào quai áo lót của mẹ. Vừa lúc mẹ dùng sức kéo mạnh tay tôi ra, ngón tay tôi vô tình gảy mạnh vào sợi quai áo, làm nó bật ra nghe một tiếng “pắc” rõ to.

“Á!” Mẹ giật mình la lên một tiếng. Tôi cũng theo phản xạ giật nảy mình, mặc dù chẳng nhìn thấy gì nhưng đầu tôi cứ tự động quay ngoắt về phía phát ra âm thanh.

“Mẹ bảo con đứng im cơ mà, không được nhúc nhích!” Mẹ hốt hoảng ngăn tôi lại, sợ tôi manh động lột luôn cái bịt mắt ra.

“Con đợi chút, hồi nãy con kéo đứt quai áo lót của mẹ rồi, con đúng là cái đồ phá hoại.” Nghe mẹ nói vậy tôi mới chắc chắn một điều, hóa ra mẹ vẫn mặc áo lót để tắm cho tôi. Cú gảy đàn bằng ngón tay lúc nãy chắc làm áo lót của mẹ xộc xệch hết cả rồi, không biết hai núm vú có bị tòi ra ngoài không nữa?

Mỗi lần tưởng tượng đến mấy bộ đồ lót gợi cảm của mẹ là thằng nhỏ của tôi lại rạo rực biểu tình, nó cứ thế cương cứng vểnh cao lên.

“Mẹ ơi con xin lỗi, tại con không thấy đường mà, con có cố ý đâu…”

“Thôi tắm nhanh nhanh giùm cái, xong xuôi thì xéo ra ngoài cho mẹ nhờ!”

Giọng mẹ pha chút bực dọc, nhưng cũng không thể vô cớ nổi cáu được, vì thằng con trai của mình thực sự là đang bị mù dở, mấy hành động vô ý vừa rồi làm sao mà đổ lỗi cho nó được.

Mẹ tiếp tục kỳ cọ cho tôi, rồi ngồi xổm xuống rửa chân. Mẹ xoa xoa từ dưới lòng bàn chân lên bắp chuối, rồi đến tận đùi. Tới đây thì mẹ khựng lại tầm hai giây rồi mới hắng giọng nói: “Cái chỗ của con thì con tự vệ sinh đi, mẹ tắm khúc đó không tiện. Mẹ khóa nước lại, rồi con tự lấy khăn lau khô người nha.”

Hồi nãy mẹ khựng lại hai giây, có phải là vì nhìn thấy con cặc của tôi không? Hay là mẹ đang thầm kinh ngạc vì thấy của quý của con trai mình nay đã trưởng thành vạm vỡ đến nhường này?

Tôi tự tắm rửa sạch sẽ bên dưới, cảm nhận được tiếng mẹ đang tắt nước. Tôi vẫn chưa dám tháo bịt mắt ra, bỗng nghe thấy tiếng bước chân mẹ chạy vội vàng, tiếng dép lê lẹp xẹp trên nền gạch, rồi một tiếng “rầm” đóng cửa vang lên.

Chắc là mẹ chạy vào phòng để mặc quần áo rồi.

Cuối cùng tôi cũng cởi được cái bịt mắt vướng víu kia ra, trong đầu cứ không ngừng tò mò mường tượng xem với những âm thanh và động chạm vừa nãy, bộ dạng mẹ mặc đồ lót tắm cho tôi rốt cuộc là như thế nào.

Chuyện tắm rửa tối nay coi như xong xuôi, còn ngày mai sẽ ra sao đây? Lòng tôi tràn ngập sự ngóng trông, chờ đợi.

Sáng ngày hôm sau, mẹ Trâm dậy từ sớm tinh mơ để hầm cho tôi một nồi canh cá lóc. Mẹ bảo ăn món này bổ dưỡng, giúp xương cốt mau liền.

Thấy mẹ tất bật lo toan, tôi vô cùng cảm động trước tình thương vô bờ bến mà mẹ dành cho mình. Mẹ thật sự đã quá vất vả rồi.

Tôi bước tới gần mẹ, lí nhí: “Con cám ơn mẹ nhiều lắm.”

Mẹ không nói thêm lời nào dài dòng, chỉ múc một muỗng canh ra chén rồi bảo: “Lại nếm thử xem có bị nhạt không?”

“Mẹ ơi, canh cá lóc này ngon lắm mẹ à.” Câu nói đơn giản ấy của tôi như gói ghém trọn vẹn cả tình thương bao la của mẹ đong đầy trong từng thìa canh.

Tối hôm đó, và cả những ngày băng bó sau này, mẹ đều áp dụng bài cũ: đeo bịt mắt cho tôi trước khi tắm. Và tất nhiên là cũng chẳng có sự đụng chạm da thịt tình cờ nào xảy ra nữa.

Gần hai tuần trôi qua, bác sĩ cuối cùng cũng báo tin vui là tôi đã có thể đi học trở lại. Miếng nẹp các-tông được tháo ra, chỉ cần chú ý dưỡng bệnh thêm một thời gian nữa là tay tôi sẽ hoàn toàn hồi phục.

Thế là tôi lại xách cặp đi học thêm. Hôm tháo băng, mẹ vui mừng hớn hở kéo tôi đi dạo trung tâm thương mại. Bình thường mẹ rất có đam mê với việc đi mua sắm quần áo, nhưng suốt hai tuần qua vì bận chăm sóc tôi nên mẹ chẳng bước chân ra khỏi nhà nửa bước. Dạo quanh mấy vòng trong trung tâm thương mại mệt lử cả người, vừa về đến nhà là tôi xỉu lên xỉu xuống, nằm vật ra ghế sofa.

Đang thiu thiu buồn ngủ, tôi bỗng mạnh dạn đưa ra một lời đề nghị nhỏ với mẹ: “Mẹ ơi, con nằm ngủ ở chỗ này được không?”

Nói rồi, tôi lấy tay chỉ vào vị trí nhạy cảm của mẹ.

“Chỗ nào? Chỗ này không được đâu nha, con lớn rồi mà.” Chữ “lớn” mà mẹ nói không biết là ám chỉ tuổi tác của tôi, hay là đang ám chỉ con cặc của tôi đã lớn nữa. Chắc là do tôi đầu óc đen tối suy diễn bậy bạ thôi, ý mẹ chắc chắn là đang nói về tuổi của tôi rồi.

“Nhưng mà nếu con buồn ngủ quá thì gối đầu lên đùi mẹ nằm đi.”

Mẹ ngồi thẳng lưng lại, chừa chỗ cho tôi ngả đầu vào. Tôi liền nằm nghiêng người trên sofa, kê đầu lên đùi mẹ. Cảm giác nằm trong lòng mẹ thật sự vô cùng ấm áp.

Đùi mẹ sờ vào thấy láng mịn, trơn mượt. Hôm nay mẹ mặc váy, nhưng vì trời lạnh nên mẹ có mặc thêm một chiếc quần tất màu đen dày dặn để giữ ấm.

3 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất