NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, mẹ, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Chương 14: Tôi Bị Thương
Thời gian trôi qua, chớp mắt một cái là những cơn gió se lạnh của những ngày chớm đông đã bắt đầu thổi về. Cùng lúc đó, kết quả thi cuối kỳ của tôi cũng được nhà trường thông báo. Khỏi cần dò điểm, chỉ cần nhìn cái bản mặt rầu rĩ, thất vọng ê chề của mẹ là tôi dư sức biết kết quả học tập của mình nó nát bét tới cỡ nào. Điểm số chẳng những không nhích lên được chữ nào mà còn rớt hạng thê thảm so với mấy kỳ trước.
Mẹ bắt đầu đâm ra buồn bực, phiền não vì cái thằng con quý tử từng làm mẹ nở mày nở mặt. Nhớ hồi còn học cấp một hay mấy năm đầu cấp hai, đi họp phụ huynh mẹ toàn được thầy cô tuyên dương khen ngợi, mấy phụ huynh khác thì xúm lại xuýt xoa ngưỡng mộ con nhà người ta. Còn bây giờ, sự tuột dốc không phanh của tôi làm mẹ cảm thấy vô cùng xấu hổ, quê xệ với người ta. Ngặt một nỗi, tôi – một thằng nhóc đang tuổi dậy thì ương bướng, phản nghịch – lại cứ trơ cái mặt ra, hoàn toàn không thèm đoái hoài hay để tâm tới cái sự buồn phiền của mẹ.
Hôm đó là ngày thứ Bảy, ngay ngày hôm sau khi nhận được cái bảng điểm cuối kỳ thê thảm đó.
Trong nhà vẫn y chang mọi khi, chỉ lủi thủi có hai mẹ con tôi ra vô. Chuyện công việc của ba, tôi chỉ được nghe loáng thoáng qua lời mẹ kể lại. Nào là đợt này ba nhận thầu thêm công trình, mướn thêm cả đống thợ thuyền, quen biết giao du với thêm nhiều ông chủ lớn. Cái miệng ba lúc nào gọi điện về cũng than vãn là bận rộn tối tăm mặt mũi. Thú thật, tôi chả biết ba có bận thiệt hay không, nhưng mà bộ bận rộn tới mức nặn ra dăm ba phút gọi điện thoại hỏi han mẹ đàng hoàng cũng không được hay sao?. Đối với cái kiểu hờ hững, lạnh nhạt đó của ba, ngoại trừ việc mỗi tháng ba gửi đều đặn sáu chục triệu đồng tiền sinh hoạt phí về cho hai mẹ con xài, thì tôi chẳng cảm thấy có cái gì để mình phải biết ơn hay nể trọng ông ấy.
Ăn cơm tối xong xuôi, mẹ lụi cụi dọn dẹp rửa chén bát trong bếp. Xong việc, mẹ đi ra phòng khách, kéo ghế ngồi xuống ngay sát bên cạnh chỗ tôi đang ngồi ườn ra coi tivi. Mẹ cất giọng vô cùng bình tĩnh, nhỏ nhẹ khuyên bảo:
“Lâm nè, con sắp sửa lên lớp Chín tới nơi rồi đó. Vài bữa nữa là trường bắt đầu tổ chức học thêm học bù rần rần rồi. Con tự nhìn lại cái thành tích học tập của con hiện tại coi, nó khác một trời một vực so với hồi xưa luôn. Lên lớp Chín rồi mà sao suốt ngày con cứ cắm mặt vô cái tivi vậy hả?”.
“Trời ơi mẹ… con mới ăn cơm xong thì để con coi tivi xíu cho tiêu cơm chứ, mẹ làm gì mà làm quá lên vậy”.
“Ăn cơm xong coi tivi một chút thì không ai nói, đằng này ban ngày con cắm đầu chơi game ròng rã nguyên ngày trời. Hồi trước đi học về là con lo làm bài tập đàng hoàng xong xuôi hết, còn bây giờ bài vở con dồn hết lại một cục, để nước tới chân mới nhảy. Dồn tới hai ngày cuối tuần mới lôi ra làm qua loa cho có lệ thì hỏi sao kết quả nó không nát bét hả?”.
Tôi bắt đầu đâm ra cáu gắt, khó chịu trong người. Cái tính khí bướng bỉnh của tuổi dậy thì nổi lên làm tôi trả treo: “Dạ rồi dạ rồi, con biết rồi mẹ khổ lắm nói mãi!”.
“Con có cái thái độ gì vậy hả? Mẹ đang nhỏ nhẹ khuyên bảo con đàng hoàng mà con nạt nộ lại mẹ vậy đó hả! !”. Giọng mẹ bắt đầu gắt lên, tăng thêm mấy decibel. Nếu tôi ngoan cố cãi tiếp thì thể nào cũng có một trận ác chiến nổ ra.
“Thì con dạ con biết rồi đó, mẹ còn muốn con phải làm sao nữa?”.
“Trời ơi, cái thằng con vô tích sự này, con tính chọc mẹ tức chết mới vừa lòng sao? Con không lo mà chấn chỉnh lại việc học hành đi, mốt tới kỳ thi chuyển cấp lên cấp ba, con cứ cái đà này thì cẩn thận rớt, không có cái trường cấp ba nào nó thèm nhận con đâu!”.
“Mẹ lo xa quá, cỡ nào con cũng dư sức đậu vô cấp ba thôi”.
“Con bớt cái miệng lại cho mẹ! Đậu được vô trường cấp ba ngon thì mốt mới có cơ hội mà thi đậu đại học. Chứ con mà rớt đại học thì ra trường cạp đất mà ăn, hay là tính đi làm nông dân cuốc đất đổ mồ hôi sôi nước mắt như mẹ với ba con hồi xưa?”.
Tôi vội vàng chui ngay vô cái lỗ hổng trong câu nói của mẹ để bắt bẻ: “Ủa con thấy ba học hành cũng lẹt đẹt hết cấp ba thôi, mà bây giờ đi làm thầu xây dựng kiếm được quá chừng tiền đó thôi”.
“Á à, con bây giờ giỏi giang quá ha, giỏi cãi lý, tìm cớ bắt bẻ mẹ quá ha. Được rồi, mẹ hết nói nổi con rồi, mẹ cũng dư hơi sức đâu mà cãi lộn tay đôi với con. Con muốn ra sao thì ra, nhưng mà từ giờ phút này trở đi, tivi máy tính gì mẹ cấm tiệt hết, rút điện hết, khỏi có chơi bời gì nữa!”.
Thâm tâm tôi lúc đó toàn những suy nghĩ dâm dục đồi bại. Tôi thầm gào thét trong đầu: “Đương nhiên là con muốn được nhìn thấy cái bộ đồ lót bên trong của mẹ rồi, muốn mẹ cởi sạch đồ ra cho con ngắm, mẹ có dám phơi hai cái vú to tròn với cái lồn đầy lông mu của mẹ ra cho con coi không?”. Tất nhiên, mấy cái suy nghĩ thô bỉ đó tôi chỉ dám gào thét trong não thôi, chứ có cho vàng cũng không dám hé răng sủa ra ngoài.
Ngoài miệng tôi lại bực tức gầm lên: “Không cho chơi thì không chơi, bộ mẹ tưởng con thèm lắm sao! Ở nhà không cho chơi thì con đi ra tiệm net chơi!”. Nói xong, tôi vùng vằng quay lưng bước thẳng ra phía cửa.
“Con đi đâu đó hả? !”.
“Con ra tiệm net chơi!”. Vừa dứt lời, tôi xô cửa chạy vọt ra ngoài.
“Lâm! Lâm! Trở lại đây mau!”. Mẹ hốt hoảng chạy đuổi theo ra ngoài hành lang, miệng không ngừng kêu tên tôi. Tiếng gọi của mẹ vang vọng trong cái hành lang vắng vẻ của khu chung cư rồi nhỏ dần. Thật ra tôi chưa có chạy đi xa, tôi chỉ nép người đứng nấp ngay góc khuất trước cửa chính của sảnh chung cư thôi. Và rồi, tôi chứng kiến một cảnh tượng làm tôi chết trân. Mẹ lầm lũi đi lướt qua. Gương mặt mẹ đầm đìa nước mắt, hai con mắt sưng húp đỏ hoe gần như không mở lên nổi. Mẹ cứ vừa đi ngang qua ngay sát rạt chỗ tôi đứng, miệng vẫn nức nở gọi tên tôi, những giọt nước mắt nóng hổi cứ thi nhau tuôn trào lăn dài trên gò má.
“Trời đất ơi, mẹ đi sát sạt qua người mình vậy mà mẹ không thấy mình sao?”.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, ruột gan tôi như bị ai bóp nghẹt. Sự xót xa, đau lòng trào dâng. Cái bản năng yêu thương mẹ đập tan tành cái sự bướng bỉnh vừa nãy. Tôi bắt đầu hối hận tột cùng vì cái sự xấc xược của mình. Tôi đúng là một thằng khốn nạn, không có tính người. Mẹ đã hy sinh, lo lắng cho tôi từng li từng tí, vậy mà tôi lại buông lời chọc tức, xát muối vào lòng mẹ. Thậm chí cái đợt cãi lộn đòi ly dị với ba, mẹ cũng chưa bao giờ khóc lóc thảm thương tới mức này. Sự ân hận tát thẳng vào mặt, tôi lao nhanh ra khỏi chỗ nấp, chạy vọt tới kéo giật cánh tay mẹ lại.
Mẹ giật mình xoay người lại, thấy tôi, mẹ òa lên khóc nức nở như một đứa con nít, rồi dang hai tay ôm chầm lấy tôi.
Cảm giác nhục nhã, hổ thẹn vì những hành động bồng bột của mình làm tôi lí nhí xin lỗi: “Mẹ ơi… con xin lỗi mẹ. Hồi nãy con bốc đồng, nóng nảy quá nên mới cãi lời mẹ. Con hứa, con thề từ nay về sau con sẽ không bao giờ giở chứng bỏ đi dọa mẹ kiểu này nữa. Chuyện điểm số, con sẽ ráng học bài đàng hoàng để lên điểm.”. Đó là một lời hứa xuất phát từ tận đáy lòng, lời thề thốt của một thằng đàn ông mới lớn.
“Cục cưng ơi… con đừng có bỏ mẹ mà đi nha con. Con mà đi thì mẹ sống một mình có ý nghĩa gì nữa…” Mẹ nghẹn ngào thút thít.
“Con xin lỗi mẹ, con sai thiệt rồi, hai mẹ con mình đi về nhà nha mẹ”. Tôi siết chặt tay mẹ, dắt mẹ quay ngược trở lại lên lầu.
Đồng hồ điểm chín giờ rưỡi tối. Đang ngồi phòng khách, mẹ khẽ than thở là bụng thấy đói meo. Ở nhà tôi vốn dĩ từ lâu đã cắt đứt hoàn toàn cái thói quen mua bánh kẹo, đồ ăn vặt để trữ sẵn. Mẹ tôi là người cực kỳ khắt khe trong việc giữ dáng, nên ba cái đồ ăn vặt, đồ nướng lề đường là mẹ nói không bao giờ đụng tới. Theo mẹ, muốn nạp năng lượng tốt nhất là ăn trái cây tươi hoặc rau củ. Ngay cả mấy món lẩu nước cũng hiếm khi nào mẹ dắt tôi ra quán ăn, hễ rảnh là mẹ tự đi siêu thị mua đồ về nhà tự nấu cho nó sạch sẽ, tốt cho sức khỏe. Nhìn cái cách mẹ ăn uống kiêng khem là đủ biết việc giữ gìn được cái dáng vẻ thon thả đó nó đòi hỏi sự kỷ luật gian khổ tới cỡ nào.
Tôi liền lật đật chạy xuống bếp, lấy vắt mì sợi ra trụng nước sôi, nêm nếm gia vị làm một tô mì to tướng rồi bưng lên.
“Mẹ, trong tủ lạnh hết trái cây rồi, con nấu cho mẹ tô mì nè, mẹ ăn tạm cho đỡ đói nha”.
“Chà, nay ông tướng của mẹ có lương tâm quá ha, còn biết xuống bếp nấu đồ ăn cho mẹ nữa. Con mà bớt cái tật cãi bướng chọc tức mẹ là mẹ mừng rớt nước mắt rồi”. Mẹ vừa càm ràm vừa đưa tay đón lấy tô mì. Đây là tô mì do chính tay thằng con trai cưng nấu cho, mặc dù ban đêm mẹ rất kiêng khem tinh bột vì sợ mập, vả lại trong nhà cũng hết đồ ăn thay thế, nên mẹ tặc lưỡi ăn luôn.
Nhìn mẹ cầm đũa gắp từng gắp mì ăn ngon lành, trên gương mặt đẫm nước mắt hồi nãy cuối cùng cũng nở một nụ cười rạng rỡ.
“Sao, con trai mẹ nấu ngon không mẹ?”.
“Ăn cũng tàm tạm, mà tô này bự quá mẹ ăn không hết đâu. Con xuống bếp lấy cái chén lên đây mẹ sớt qua cho một mớ, hai mẹ con cùng ăn”.
Thế là hai mẹ con tôi ngồi bệt trước cái bàn trà ngoài phòng khách, xì xụp ăn chung một tô mì. Cảm giác hạnh phúc gia đình có đôi khi nó bình dị, giản đơn tới mức làm người ta thấy sướng rơn trong bụng.
“Mẹ ơi ~~ chuyện hồi chiều con xin lỗi mẹ nhiều nha. Con thấm thía rồi, vô năm học con sẽ ráng cày cuốc học bài đàng hoàng để lên điểm.”.
“Thôi được rồi, mẹ biết rồi. Nói được thì phải làm được nghen chưa. Biết sai mà sửa sai là tốt, nhưng chuyện điểm số con đừng có hứa lèo để dụ khị mẹ, phải lấy hành động thực tế ra mà chứng minh cho mẹ coi!”.
“Dạ con nhớ rồi thưa mẹ”. Tôi ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
“À Lâm nè,” mẹ chợt hạ giọng nói nhỏ, “hồi chiều mẹ có suy nghĩ lại. Chắc đợt này mẹ phải xách hồ sơ đi xin việc làm quá con ơi. Tới đây con lên lớp Chín, lịch học bù học thêm kẹt cứng, mẹ cũng không cần thiết phải ở nhà canh chừng con miết. Mẹ phải ra ngoài kiếm tiền phụ vô. Cái ông ba của con ổng chơi chung với mấy tay đại gia trên trời dưới đất, mẹ thấy chẳng đáng tin chút nào, lỡ xui rủi một ngày đẹp trời ổng bị người ta sa thải thì mệt mỏi”.
“Dạ…” Nghe mẹ nói muốn đi làm sau mười mấy năm ở nhà nội trợ, trong bụng tôi bỗng dấy lên một nỗi lo. Với cái gương mặt đẹp mặn mà, dáng người bốc lửa rực rỡ như mẹ, lỡ ra ngoài môi trường làm việc bị mấy thằng chả quấy rối, gạ gẫm thì phải làm sao đây trời?.
Ngày hôm trước khi bước vô khóa học bù. Tôi hẹn đám bạn trong lớp ra sân trường đá banh một trận cho đã. Đang lúc hăng máu chạy nước rút tranh bóng, tôi xui xẻo đạp trúng cục đá nằm lăn lóc trên sân. Mất thăng bằng, tôi té nhào cắm đầu xuống đất.
Lúc chống tay xuống đỡ, tôi nghe đau điếng, cơn đau thấu trời xanh từ bàn tay phải truyền thẳng lên óc. Ban đầu cứ tưởng bong gân nhẹ nghỉ xíu là hết, nhưng ai dè lát sau, chỉ cần nhúc nhích nhẹ mấy ngón tay là đau chảy nước mắt, mồ hôi hột túa ra. Không còn cách nào khác, tôi đành mượn điện thoại gọi báo tình hình cho mẹ nghe. Chốc lát sau mẹ đã chạy xe tới trước cổng trường. Nhìn thấy cái bản mặt nhăn nhó vì đau đớn của tôi, sự lo lắng, xót xa hiện rõ mồn một trên mặt mẹ.
“Mẹ ơi, con không sao đâu… au da… chỉ là té nhẹ thôi, đá banh thì làm sao mà tránh khỏi trầy xước, bong gân được”.
Mẹ chẳng thèm nói lời nào, sắc mặt căng thẳng rồ ga chở thẳng tôi tới một phòng khám chuyên khoa xương khớp.
Bước vô phòng khám, đập vào mắt tôi là một ông thầy lang già trạc sáu chục tuổi. Ông bác sĩ già kéo tay tôi lại, sờ nắn bóp bóp dọc theo khớp cổ tay và cánh tay.
“Á á á! Bác sĩ ơi chú nắn nhẹ tay giùm con cái, đau quá!”.
“Làm đàn ông con trai thì cắn răng chịu đau chút xíu đi, để tao rờ coi cái xương nó lệch ra sao”.
Tôi thắc mắc kỳ lạ, ủa đi khám xương mà không cần chụp X-quang rọi phim gì hết trơn hả? Cứ lấy tay sờ nắn bóp bóp vậy là ra bệnh sao? Tôi ngơ ngác nhìn sang mẹ.
Mẹ đọc được sự hoang mang của tôi, liền giải thích: “Hồi xưa con bị lật sơ mi trật dây chằng cũng tới đây bó thuốc hết đó. Đợt trước bà ngoại con vấp té cũng tới đây ổng nắn lại cho đó…”. Sau này tôi mới rành, đây là một cái phòng khám xương khớp đông y gia truyền cực kỳ nổi tiếng, ông thầy lang này là truyền nhân đời thứ tư rồi, chuyên trị trật khớp gãy xương bằng bài thuốc bí truyền.
“Thằng nhóc này té cú này hơi bị nặng nha, cái xương tay chỗ này nó bị lệch vị trí rồi. Giờ tao phải nắn lại cho vô khớp rồi bó nẹp giấy các-tông cứng vô, chịu khó đau một chút nghen con”.
Nghe ông bác sĩ hù, tôi sợ quýnh lên, vội vàng hỏi: “Vậy… vậy nắn lại rồi bó vô có hết không bác sĩ?”.
Ổng cười lớn: “Tổ cha mày, tao mở cái phòng khám lớn vầy nè mà ba cái trật khớp cỏn con này tao trị không hết thì tao mở phòng khám làm cái giống gì”.
Nói xong, ông bác sĩ già dùng tay sờ nắn rồi giật mạnh một cái “cốc”. Ông đắp một đống thuốc gia truyền mùi hăng hắc lên chỗ sưng tấy. Ổng lót mấy miếng nẹp giấy các-tông cứng ngắc xung quanh, rồi quấn băng gạc xiết chặt lại. Bó xong xuôi, bàn tay phải của tôi bị cố định cứng đơ, ngoại trừ ngón trỏ với ngón giữa còn nhúc nhích được xíu, mấy ngón kia coi như phế.
“Cái tay của thằng nhóc này bây giờ phải kiêng cữ đàng hoàng, tịnh dưỡng đừng nhúc nhích. Bữa nay trời đang nóng bức, thuốc nó mau khô, về nhà lấy chai cồn y tế nhỏ vô cho nó ẩm ướt, giữ độ ẩm là được” Ông bác sĩ quay sang dặn mẹ.
“Dạ thầy thuốc cho em hỏi, vậy cỡ chừng bao lâu thì cái tay con em nó mới lành hẳn ạ?”.
“Nếu mà dưỡng kỹ thì hai tuần lễ là tháo nẹp, còn khôi phục chậm thì có khi cả tháng trời mới lành”.
“Hai tuần lận hả?” Bụng dạ tôi tự nhiên mở cờ. Mừng thầm vì kiểu này là có cớ nghỉ học bù rồi. Tôi giả đò làm bộ mặt thất vọng, chép miệng than vãn: “Trời ơi, tới hai tuần lận hả bác sĩ, nhưng mà ngày mai con phải bắt đầu đi học bù rồi…”.
Mẹ đi guốc trong bụng tôi, liếc cái là nắm thóp được ngay cái suy nghĩ trốn học của tôi. Mẹ trừng mắt: “Con bớt diễn kịch đóng tuồng giùm mẹ đi! Lấy cái tay bị thương ra làm cớ trốn học hả, không có cửa đâu nha! Cùng lắm thì mỗi ngày mẹ chạy xe đưa đón con đi học là xong. Con cứ vác cái xác đi vô lớp ngồi nghe giảng bài cho mẹ!”.
Bị mẹ lật tẩy cái mưu hèn kế bẩn ngay tại trận, tôi cứng họng chả biết nói sao, chỉ thấy quê xệ một cục. Đang lúc bí lối, ông bác sĩ tự nhiên lên tiếng giải vây: “Mà chị này, cái xương tay của thằng nhóc nó đang bị lệch vị trí, tốt nhất là giữ yên một chỗ thì nó mới mau liền xương được. Giờ chị đưa nó vô trường, tụi con nít trong lớp giỡn hớt đụng trúng cái tay nó một cái là xương nó trật tiếp, lúc đó thành tật nguyền cả đời đó”.
Chớp ngay thời cơ vàng ngọc, tôi hùa theo tát nước theo mưa: “Đó mẹ thấy chưa, bác sĩ nói chí lý luôn! Mẹ đâu có lạ gì cái đám con trai trong lớp con, tụi nó giỡn như ngựa sút chuồng nhảy lên nhảy xuống. Con thì né tụi nó, mà lỡ tụi nó đụng vô trúng cái tay con thì sao? Với lại cái tay con bị bó cứng ngắc vầy nè, cầm cây bút viết chữ còn không được thì lên lớp làm gì?”. Tôi giơ cái cánh tay phải đang bị quấn băng trắng toát lên trước mặt mẹ, trưng ra một cái vẻ mặt bi thảm nhất có thể.
“Con liệu hồn lải nhải nữa là mẹ tống cổ con vô trường học bù bây giờ đó!”. Mẹ hầm hầm lườm tôi rồi xoay qua trả tiền thuốc cho bác sĩ. Trước khi về, bác sĩ dặn thêm một câu là cái thuốc này tuyệt đối không được cho dính nước.
Tối hôm đó về nhà, mẹ ra lệnh cho tôi phải nằm im re trên giường, cấm không được nhúc nhích chạy nhảy. Bị bó bột một tay, tôi chỉ còn biết xài tay trái cầm điện thoại coi phim, coi tivi cho đỡ buồn chứ vô game Liên Quân Mobile xài chiêu là coi như vô phương. Cảm giác chán chường thiệt sự.