NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, mẹ, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Chương 13: Mẹ Cầm Cặc Tôi Kiểm Tra Và Nhận Ra Nó Rất To
Lúc này, mẹ cũng đã kịp thời soi kỹ và nhận ra một sự thật: con cặc của thằng con trai cưng đang trong quá trình dậy thì, phát triển để trở thành cặc của một người đàn ông trưởng thành thực thụ. Xung quanh gốc cặc và vùng xương mu nay đã mọc lún phún đầy những sợi lông mu nam tính, đen nhánh, y xì đúc cái đám cỏ rậm rạp ở khu vực nhạy cảm bên dưới của mẹ vậy.
Thằng con trai bé bỏng ngày nào của mẹ giờ đây đã trổ mã, trở thành một thanh niên mới lớn rồi. Đang ở cái độ tuổi dậy thì ẩm ương này, quả thật là cần phải tìm cách để giáo dục, giải tỏa tâm sinh lý cho nó một cách bài bản, khoa học mới được. Nhưng mà cứng rắn quá, kỷ luật thép quá thì cũng không ổn, nhỡ đâu nó sinh ra tâm lý chống đối, áp lực quá hóa rồ, dẫn tới những hậu quả bực mình, phản tác dụng thì lại càng nguy to.
Sự thật phũ phàng đã tát cho tôi một cú tỉnh mộng, đập tan tành những mộng tưởng dâm ô của tôi. Mọi chuyện hoàn toàn trái ngược với những gì tôi tự vẽ ra trong đầu, mấy cái kịch bản trong phim AV đúng là chỉ có bọn đạo diễn bệnh hoạn tự biên tự diễn ra mà thôi. Thực tế là, mẹ chẳng hề có ý định hay hành động nào để quay tay cho tôi cả. Thay vào đó, mẹ nhẹ nhàng nới lỏng tay, buông con cặc của tôi ra. Chút thất vọng thoảng qua trong lòng tôi, khi mọi việc không diễn tiến theo cái hướng dâm tà mà tôi hằng mong đợi. Nhưng bất chấp sự hụt hẫng đó, con cặc của tôi vẫn cứ cương cứng, đỏ au, dựng ngược lên trời. Trên cái thân cặc đang chuyển sang màu sậm của tuổi dậy thì, những đường gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo, chằng chịt, báo hiệu một sức mạnh đàn ông đang tuôn chảy mãnh liệt.
Thấy con cặc tôi đứng sừng sững, mẹ bỗng nhiên đổi thái độ, đưa tay vỗ bép một cái thật nhẹ vào thân cặc của tôi như để trêu đùa, giọng nói mang chút giễu cợt:
“Mẹ thấy bình thường phết mà, đâu có bị liệt hay bị gì đâu, phản ứng của nó còn nhạy bén, hùng hổ gớm chưa kìa”.
Cú vỗ của mẹ nhẹ hều, như đuổi ruồi nên chẳng gây ra cảm giác đau đớn gì sất. Nhưng chính cái lực tác động từ bàn tay mềm mại đó đã làm cho con cặc của tôi rung rinh, lắc lư qua lại mấy nhịp. Khám xét xong xuôi, mẹ rũ áo đứng thẳng người dậy.
“Mẹ ơi… con… bộ phận của con phát triển hoàn toàn bình thường mà…”
“Ừ mẹ thấy rồi, nhìn bằng mắt thường cũng đủ biết là nó bình thường chán, nó phản ứng dữ dội vậy mà. Thôi xong xuôi rồi, con còn tính đứng tồng ngồng phơi hàng ra đó cho mẹ coi tới chừng nào nữa hả, không mau kéo quần lên mặc vô lẹ đi.” Mẹ nhếch mép nói.
“Thì nãy mẹ bắt con lột đồ ra chứ bộ…” Tôi phụng phịu, làm bộ mặt nhăn nhó, ấm ức cự nự.
“Con còn dám trả treo, cãi chày cãi cối với mẹ hả? Mẹ bắt con lột ra là tại mẹ lo xa, sợ cơ thể con có chỗ nào khiếm khuyết, không phát triển bình thường thôi. Giờ mẹ tận mắt kiểm chứng rồi, thấy cái sự lo lắng của mẹ là hoàn toàn dư thừa. Từ rày về sau, mấy cái chuyện sinh lý giải quyết nhu cầu kiểu này, con tự tìm tòi tự xử lý lấy một mình đi nghen. Mẹ cảnh cáo con lần cuối cùng, đừng có tái diễn cái thói nhìn ngó, lục lọi đồ lót của mẹ. Đồ đạc cá nhân của phụ nữ, thân làm con trai thì tuyệt đối không được phép tùy tiện đụng chạm vô, con đã thông lỗ tai chưa hả?”.
“Dạ, con thông rồi”.
“Thông rồi thì tốt nhất là ngậm cái miệng lại, nhanh tay nhanh chân kéo quần lên cho đàng hoàng coi. Cứ đứng nồng nỗng lòi cả cục gân xanh ra đó con tưởng bảnh lắm, đẹp đẽ lắm hay sao hả?”.
Nghe mẹ gắt, tôi lóng ngóng kéo tuột cả quần sịp lẫn quần dài lên tít tới rốn. Ngặt một nỗi, con cặc của tôi nó bự chảng, lại đang cứng ngắc như khúc gỗ nên việc giấu giếm nó vào trong cái không gian chật hẹp của lớp vải quần quả thật là một cực hình, cộm lên một cục chà bá lửa.
“Thôi xong rồi, tự con lo liệu liệu hồn mà chỉnh đốn lại đi, mẹ đi ra ngoài đây.”
Đưa mắt nhìn theo bóng lưng mẹ khuất dần sau cánh cửa, tiếng cửa phòng đóng sập lại một cái “rầm”. Căn phòng giờ đây chỉ còn trơ trọi lại mỗi mình tôi, đồng hành cùng một con cặc đang cương cứng, biểu tình đòi quyền lợi.
Sau hai lần liên tiếp bị mẹ phục kích bắt quả tang tại trận, ăn đòn nát đít, thì quả thật tôi đã sợ xanh mắt mèo, đố cho kẹo cũng không dám to gan làm càn thêm vố nào nữa. Nếu mà dại dột để bị tóm cổ lần thứ ba, chắc chắn mẹ sẽ băm tôi ra làm trăm mảnh mất.
Mặc dù ngoài mặt tỏ ra ngoan ngoãn, nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn không thể nào dập tắt được ngọn lửa cuồng si, khao khát cháy bỏng dành cho những món đồ lót khêu gợi của mẹ. Mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh những chiếc áo ngực viền ren xinh xẻo, quyến rũ, kèm theo sự tưởng tượng phong phú về cái cảnh nó ôm ấp, nâng niu cặp vú căng mọng của mẹ, lại hiện lên rõ mồn một. Và thú thật, đó là cái trò tiêu khiển duy nhất khiến tôi cảm thấy sung sướng, thỏa mãn nhất ở thời điểm hiện tại.
Những suy nghĩ dâm đãng cứ luẩn quẩn trong đầu khiến tôi mất hoàn toàn khả năng tập trung vào chuyện sách vở. Kết quả học tập của tôi tụt dốc không phanh, rơi tự do từ hạng 15 của lớp xuống tận đáy vực là hạng 40. Trong buổi họp phụ huynh cuối kỳ, cô giáo chủ nhiệm đã phải lôi đích danh tôi ra để than phiền với mẹ về cái thái độ học hành sa sút thê thảm dạo gần đây.
Tất nhiên, cái giá phải trả cho sự sa đọa đó là một trận đòn thừa sống thiếu chết từ mẹ ngay khi vừa bước chân về tới nhà.
Chẳng biết có phải do tôi đang bước vào cái giai đoạn tuổi dậy thì ương bướng, phản nghịch hay không, hay là nhờ ăn đòn riết rồi cái lớp da của tôi nó cũng chai sạn, dày lên thành da trâu, thịt chó nên dăm ba cái trận đòn roi bầm dập của mẹ giờ đây đối với tôi nó chả có cảm giác đau đớn, xi nhê gì nữa. Và đương nhiên, cái thành tích học tập bết bát của tôi vẫn nằm bẹp dí ở dưới đáy bảng xếp hạng, không hề có dấu hiệu ngóc đầu lên nổi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chỉ còn vài ngày ngắn ngủi nữa là bước vào kỳ thi học kỳ hai căng thẳng. Thế nhưng, giữa cái lúc dầu sôi lửa bỏng đó, tôi lại tình cờ khám phá ra một chân lý tuyệt vời, một “mỏ vàng” để thỏa mãn thú tính.
Tôi để ý thấy một quy luật bất thành văn: hễ mà mẹ tôi bước vào nhà tắm trước, thì chắc chắn 100% mẹ sẽ lột sạch đồ lót, áo ngực, quần chip và vứt chỏng chơ trên nắp máy giặt. Mẹ cứ để nguyên cái đống đồ đó ở trỏng, đợi tới lúc tôi tò te đi tắm xong xuôi thì mẹ mới gom hết lại, giặt chung một mẻ cho tiện.
“Lâm, con bị ấm đầu hay sao mà giờ này còn ngồi chình ình coi tivi hả? Sắp tới ngày thi cuối kỳ tới nơi rồi mà không chịu lôi sách vở ra ôn bài đi!”.
“Mẹ cho con coi nốt tập phim này chút xíu nữa thôi, mẹ cứ vô nhà vệ sinh tắm trước đi nha”.
“Cái thằng ranh con này, dạo này con lờn mặt mẹ rồi phải không, tới cái tuổi phản nghịch rồi nên mẹ nói con không thèm nghe lỗ tai nào chứ gì? Con tự nhìn lại cái bảng điểm nát bét của con coi coi có ngửi nổi không hả?”.
“Mẹ ơi oan cho con quá, đợt này mấy bài kiểm tra thầy cô ra đề chua lét, lắt léo khó kinh khủng luôn đó mẹ. Dù thứ hạng trong lớp con có bị tụtê thê thảm thiệt, nhưng nếu xét tổng thể điểm số của cả khối thì con vẫn nằm trong top trên, cũng đâu đến nỗi tệ lắm đâu mẹ”.
“Á à, con cũng biết tự hào gớm ha, được nhích lên chút xíu mà con đã vội thỏa mãn, tự đắc rồi. Hèn chi dạo này da mặt con nó dày lên cả tấc. Thôi dẹp đi, mẹ mệt mỏi hết hơi với con rồi, con muốn ra sao thì ra, mẹ đi tắm cho mát đây.”.
Haha, cá đã cắn câu! Mọi chuyện diễn ra đúng y bong theo cái kịch bản hoàn hảo mà tôi đã vạch sẵn trong đầu. Tôi cố tình kì kèo, ỷ eo ngồi lỳ trước màn hình tivi để câu giờ, mục đích tối thượng là ép mẹ phải là người đi tắm trước tiên. Thử nghĩ coi, nếu mẹ mà không vô tắm trước lột đồ ra, thì lấy cái quái gì cho tôi có được mấy món đồ lót nóng hổi, “mới ra lò” để mà vọc vạch, hít hà chứ.
Đạt được mục đích, tôi ngồi rung đùi xem tivi ở phòng khách, trong khi mẹ đã chui tọt vào nhà tắm xả nước ào ào. Cả ruột gan tôi cứ nóng như lửa đốt, bồn chồn chờ đợi giây phút mẹ bước ra ngoài.
Canh me chừng độ 15 phút sau, tiếng chốt cửa vang lên cái cạch, mẹ tôi bước ra với mái tóc ướt sũng. Thấy vậy, tôi phóng cái rụp từ trên ghế sofa xuống, vội vã tới mức suýt vấp té. Tôi chạy vọt tới chỗ mẹ đang đứng trước cửa phòng ngủ, hớn hở thông báo: “Tới phiên con vô tắm nha mẹ!”. Nói dứt lời, tôi phi thẳng vào phòng tắm, chốt chặt cửa lại. Quả nhiên là mọi thứ không nằm ngoài dự đoán thần sầu của tôi.
Bộ đồ lót màu đỏ tươi rực rỡ của mẹ đang nằm phơi mình hớ hênh ngay trên nắp máy giặt. Đã quá lâu rồi tôi không được chạm tay vào thứ món đồ chơi thần thánh, tuyệt mỹ này. Khấp khởi mừng thầm, tôi chộp ngay lấy chiếc áo ngực, đưa sát lên mũi, hít một hơi lấy đà thật mạnh.
Nhưng cuộc đời đâu như là mơ, thực tế phũ phàng đã tát cho tôi một cú đau điếng. Mọi chuyện khác xa một trời một vực so với mấy cái tiểu thuyết diễm tình rẻ tiền trên mạng. Đâu ra cái vụ đồ lót vừa lột ra là ngào ngạt mùi hương cơ thể quyến rũ, thơm mùi sữa thơm tho cơ chứ? Lẽ ra là có đó, nhưng ngặt một nỗi, hôm nay mẹ tôi đã hì hục lao động vất vả, dọn dẹp quét tước nhà cửa quần quật từ sáng tới chiều tối. Bao nhiêu bụi bặm, rác rưởi được lôi ra dọn sạch sành sanh. Dù hiện tại thời tiết đã bắt đầu chuyển rét của những ngày mùa đông, nhưng việc lao động nặng nhọc đó vẫn khiến cơ thể mẹ vã mồ hôi như tắm. Và tất nhiên, toàn bộ lượng mồ hôi chua loét đó đều được chiếc áo lót thấm hút sạch sẽ.
Một luồng mùi hôi chua, khen khét nồng nặc của mồ hôi hòa lẫn theo cú hít lấy đà của tôi xộc thẳng vào khoang mũi, xông lên tận óc. Cái mùi hôi kinh tởm đó bốc lên mạnh tới mức tôi suýt chút nữa là ói mửa tại trận, chua chát không chịu nổi.
Đang định ném cái áo ngực đi thì tôi tinh ý phát hiện ra cái quần chip đang nằm giấu mình dưới lớp áo lót, nó cũng cùng một tông màu đỏ rực rỡ y hệt. Phát hiện này đã củng cố thêm cho cái giả thuyết của tôi: mẹ Trâm quả thật có cái sở thích tao nhã là mặc đồ lót theo bộ xuyệt tông.
Tôi rón rén dùng hai ngón tay nhấc bổng chiếc quần lót lên soi mói. Thiết kế của chiếc quần lót này khá điệu đà, viền xung quanh được may uốn lượn hình gợn sóng đính ren. Ở vị trí trung tâm, ngay sát mép cạp quần phía trước là một chiếc nơ con bướm nhỏ xíu, xinh xắn. Nền vải quần có in họa tiết những đường vân ngang dọc màu đen, sự tương phản của chiếc nơ bướm màu trắng tinh khôi càng làm tôn lên vẻ nổi bật, vừa trẻ trung nhí nhảnh lại vừa khêu gợi, mời gọi.
Tôi ôm khư khư chiếc quần lót trong tay, nâng niu như bắt được vàng ròng. Đang mân mê lật qua lật lại để chiêm ngưỡng, thì đập vào mắt tôi là một sự thật động trời: ở ngay cái vị trí đáy quần lót của mẹ, có dính một vết dịch nhầy nhụa màu vàng ố. Trí tò mò trỗi dậy mãnh liệt, tôi nhíu mày suy đoán: “Trời đất, không lẽ cái thứ màu vàng vàng này là nước đái của mẹ rớt lại sao ta?”.
Để kiểm chứng cho cái suy luận điên rồ của bản thân, tôi bạo gan đưa sát phần đáy quần lót đó lên ngay sát mũi. Tôi khẽ chun mũi, ngửi thử hai cái thật nhẹ. Cái mùi hương này thiệt tình là quái đản, nó có chút xíu hăng hăng, ngai ngái xộc vào mũi gây kích thích, nhưng đồng thời lại thoang thoảng một thứ mùi ngầy ngậy, ngòn ngọt, thơm ngát rất khó diễn tả. Bỏ qua mọi nghi vấn, tôi dám chắc nịch một điều: cái thứ dịch nhờn này tuyệt đối không phải là nước đái phàm tục!.
Hít hà cái mùi hương độc lạ dính trên đáy quần lót, con cặc của tôi như được tiếp thêm sinh lực, lập tức ngóc đầu dậy chào cờ. Không cưỡng lại được sự dụ dỗ, tôi quyết định lấy luôn chiếc quần lót đó làm bao tay để phục vụ công cuộc quay tay, tự sướng.
Nhưng ác mộng lại ập tới, cái chất liệu vải cotton thô cứng của chiếc quần lót này mang lại trải nghiệm vô cùng tồi tệ. Có lẽ do tôi không bị mắc cái chứng bệnh cuồng đồ vật (fetishism) như mấy thằng biến thái khác, nên ban đầu khi để lớp vải cọ xát vào thân cặc, tôi còn thấy hơi rạo rực kích thích đôi chút. Thế nhưng, càng tuốt thì cái sự ma sát thô ráp của lớp vải lên vùng da nhạy cảm của con cặc càng khiến tôi đau rát, chẳng cảm nhận được chút sung sướng đê mê nào sất. Hậu quả là, càng cố gắng sóc lọ thì con cặc của tôi lại càng xìu lơ, teo tóp lại. Cụt hứng toàn tập, bao nhiêu nhục dục tiêu tan thành mây khói, tôi đành quăng cái quần lót lại chỗ cũ rồi lầm lũi lết vô đứng dưới vòi sen tắm rửa cho xong chuyện.
Áp dụng cái phương thức tinh vi đó, mỗi ngày tôi đều đặn được tiếp xúc, vọc vạch đồ lót của mẹ. Cứ như thế, thời gian dần trôi, kỳ học thứ hai của năm lớp Tám cũng đã đi đến hồi kết thúc.
Vẫn như mọi khi, tối hôm đó mẹ lại giành suất tắm rửa trước tôi. Tôi nhấp nhổm mừng thầm, đinh ninh rằng lát nữa vô trong đó, trên nóc máy giặt sẽ lại có một bộ đồ lót xuyệt tông nóng hổi đang chờ đợi mình.
Sau khi mẹ tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm với bộ dạng ướt át quen thuộc, tôi lật đật vọt vô thế chỗ, chuẩn bị cho màn tắm rửa kết hợp thư giãn.
Nhưng hỡi ôi, khi tôi đang hớn hở xoa tay, chuẩn bị thưởng thức bữa tiệc đồ lót thịnh soạn thì tôi điếng người phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: trên nắp máy giặt giờ đây trống trơn, chỉ còn trơ trọi lại mỗi cái áo khoác ngoài và cái quần dài của mẹ. Áo lót với quần chip của mẹ không cánh mà bay, lặn đi đâu mất tăm mất tích rồi?.
Tôi hoảng loạn, vạch tung đống đồ trên máy giặt, rồi lại chạy xộc ra ngoài ban công, lục lọi nhìn ngó trên mấy cái sào phơi đồ, nhưng tuyệt nhiên không moi ra được chút tăm hơi nào của bộ đồ lót.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tôi chột dạ nhận ra một khả năng vô cùng tồi tệ: chắc chắn là mẹ đã đánh hơi được cái sở thích bệnh hoạn của tôi, mẹ đã biết tỏng việc tôi toàn lén lút vọc vạch, giở trò đồi bại với đồ lót tắm của mẹ trong phòng vệ sinh rồi.
“Thôi chết mẹ tôi rồi, kiểu này chắc chắn là mẹ đã phát hiện ra rồi, phải tính sao đây trời” Tôi lẩm bẩm trong miệng, tim đập thình thịch, mồ hôi hột túa ra như tắm. Cảm giác như thời gian lại một lần nữa đông cứng lại, trôi qua một cách chậm chạp, đày đọa. Trong cái tâm trạng nơm nớp lo sợ đó, tôi dội ào ào mấy gáo nước cho có lệ rồi lật đật mặc đồ vô, lầm lũi bước ra khỏi nhà tắm, rón rén tiến vào phòng ngủ của mẹ, cũng là cái phòng mà tôi ngủ ké hàng đêm.
Bước vào phòng, tôi thấy mẹ vẫn thản nhiên ngồi trước bàn trang điểm, đắp mặt nạ dưỡng da như mọi ngày. Bàn tay mẹ thoăn thoắt thoa trét kem dưỡng các kiểu. Mẹ chỉ khẽ liếc mắt sang nhìn tôi một cái sắc lẹm, rồi lại quay mặt đi, tuyệt nhiên không mở miệng đá động nửa lời tới vụ đồ lót bốc hơi.
Thấy mẹ vẫn im thin thít, chưa có ý định “khai đao”, tôi cũng ráng gồng mình diễn sâu, giả đò như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cũng chẳng có tật giật mình gì sất. Tôi ngoan ngoãn leo lên giường trùm mền, và cứ thế mà đánh một giấc tới sáng.