NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, mẹ, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Chương 3: Ngủ Cùng Mẹ Vì Mẹ Sợ Sấm Sét
Ba tôi là thợ hồ có tiếng ở miệt này. Tới hồi tôi sắp học xong cấp một, trong một lần ngoài công trường xảy ra sự cố, ba nhờ có tay nghề cứng và lanh trí nên đã giải quyết êm xuôi. Nhờ vậy mà ba được ông thầu xây dựng cất nhắc lên làm cai thầu, chuyên cai quản đám thợ thuyền. Từ ngày lên chức, công việc lu bù nên ba phải ăn dầm nằm dề ngoài công trường, thành ra số ngày ba ở nhà đếm trên đầu ngón tay. Mẹ khi đó mới ba mươi tư tuổi, nhan sắc đương độ mặn mà, dáng vóc lại rực lửa, nhưng lại phải chịu cảnh vò võ một mình trông nhà. Bản tính mẹ từ xưa đã nhát cáy, lại thêm cái bóng ma tâm lý với sấm chớp từ nhỏ, nên cứ hễ tới mùa mưa bão, sấm chớp ầm ầm là mẹ lại co rúm người lại sợ hãi. Trùng hợp đợt đó ba vừa xách ba lô đi công trình chưa được bao lâu, thì nửa đêm trời bỗng chuyển mưa giông, sấm sét đánh xé rách cả bầu trời.
Tôi lúc đó mới là thằng ranh mười hai tuổi, đang ngủ say sưa cũng bị tiếng sấm đánh thức. Nghe sấm nổ đùng đùng, tôi cũng teo bu-gi, rúm ró như một con chuột nhắt trốn trong xó tường, cứ trùm kín chăn không dám nhúc nhích. Đang lúc tôi lấy cái gối ụp chặt hai lỗ tai lại thì bỗng nghe tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên. Tôi điếng hồn, trong bụng nghĩ thầm bỏ mẹ, hay là ma quỷ trên phim hiện hồn về, nhưng tiếng gõ lần thứ hai vang lên dồn dập và lớn hơn hẳn, kèm theo đó là tiếng gọi hốt hoảng của mẹ ở bên ngoài. Tôi mới thở phào, lật đật chạy ra mở chốt.
Cánh cửa vừa hé mở, mẹ đã nhào vô ôm chầm lấy tôi cứng ngắc, cửa phòng cũng không kịp khép lại. Tôi lúng túng hỏi:
“Mẹ ơi mẹ sao vậy, cửa chưa đóng kìa mẹ…”
Chớp mắt một tia sét sáng lòa rạch ngang bầu trời hắt ánh sáng trắng bệch vào tận trong phòng, mẹ giật bắn mình, người run lên bần bật, đôi tay càng siết chặt lấy người tôi hơn. Lần đầu tiên tôi mới biết người mẹ nghiêm khắc của mình cũng có lúc yếu đuối, sợ sấm sét đến mức này. Thấy mẹ sợ, tự dưng lòng dũng cảm của thằng con trai trỗi dậy, tôi luồn người ra khỏi vòng tay đang xiết chặt của mẹ, sải bước ra đóng sầm cánh cửa lại.
Một chốc sau, định thần lại, mẹ mới nói với tôi, giọng vẫn còn run run:
“Lâm, mẹ sợ sấm quá con ơi. Hồi trước có ba ở nhà, giờ sấm vầy mẹ không dám ngủ một mình, nay con cho mẹ qua ngủ chung với con cho đỡ sợ nha?”
Nghe mẹ nói vậy, tự dưng trong lòng tôi cờ mở trong bụng, vui sướng không tả nổi. Không ngờ mấy tia sét đáng sợ này lại cho tôi thấy một góc khuất khác của mẹ, mà còn cho tôi cái cơ hội ngàn vàng được ngủ chung với mẹ. Từ hồi lên mẫu giáo, mẹ đã cho tôi ra ngủ riêng, dọn giường tách ra hết, nay tự nhiên được ngủ chung lại, đúng là vớ được vàng.
Đang lúc tôi còn đang mải cười thầm thì một tiếng sấm lại rền vang. Mẹ giật bắn mình, vội vàng ôm siết chặt tôi vào lòng, đầu tôi áp hẳn vào bầu ngực mẹ. Cự ly gần sát rạt, mặt tôi cọ cọ vào lớp vải áo ngủ bằng lụa trơn tuột, mát rượi của mẹ. Phía sau lớp vải lụa mỏng dính đó là hai bầu vú mềm xèo, êm ái. Thậm chí tôi còn cảm nhận được rõ ràng một vật gì đó cộm cộm, cứng cứng giống y như hạt đậu sượng sượng đang cạ sát sạt vào má mình, cách khóe miệng tôi chừng một xen-ti-mét. Hơi ấm và mùi hương đàn bà quyến rũ lan tỏa làm con cặc của tôi dần dần có phản ứng sinh lý. Nó ngóc đầu dậy, qua lớp quần xì lén lút cạ nhẹ vào cặp đùi của mẹ. Nhưng mà may sao, chắc do tiếng sấm chớp nổ to quá làm mẹ sợ mất mật, nên mẹ hoàn toàn không mảy may để ý đến cái sự cương cứng tày đình của thằng con trai.
Ôm nhau một hồi, mẹ chột dạ sờ sờ vào người thì cả hai mới phát hiện ra, chắc là lúc mẹ băng qua cái hành lang ban công ngoài trời để chạy qua phòng tôi, mưa tạt mạnh quá nên váy áo và cả cái quần xì bên trong của mẹ đều bị ướt chèm nhẹp. Tôi nhắc khéo:
“Mẹ ơi, đồ mẹ ướt mem rồi kìa, mẹ hổng tính đi thay đồ ra hả?”
Mẹ sờ vạt áo ướt lạnh rười rượi, khựng lại một nhịp rồi bảo:
“Ừ ha, ướt đồ rồi. Thôi con theo mẹ qua phòng mẹ ngủ luôn đi, để sẵn tiện mẹ lấy đồ khô thay luôn ra cho khỏe.”
Thế là hai mẹ con lại rồng rắn chạy lạch bạch qua phòng mẹ. Lúc đó tôi mới rờ xuống thì thấy cái quần xì của tôi cũng ướt đẫm nước mưa hắt hồi nãy. Mẹ tinh ý thấy vậy liền bảo:
“Con cởi phăng cái quần xì ướt nhẹp đó ra luôn đi, mặc đồ ướt ngủ bệnh chết. Không sao đâu, con của mẹ mẹ đẻ ra, trên người con chỗ nào mà mẹ chưa từng thấy.”
Nghe lời mẹ, tôi bẽn lẽn thò tay kéo tuột cái quần xì ướt ra. Trong bụng cũng thấy nhồn nhột, ngượng chín cả mặt. Dù gì từ hồi chia phòng lúc mẫu giáo tới giờ, mẹ có bao giờ tắm cho tôi nữa đâu, nay tự dưng phải cởi truồng tồng ngồng trước mặt mẹ. Cũng hên là trong phòng tối thui chưa bật đèn, chứ không mà để mẹ nhìn thấy cái thân hình tồng ngồng cùng con cặc của mình chắc tôi độn thổ cho rảnh nợ.
Thấy tôi đã lột sạch sành sanh cái quần ướt, mẹ cũng mò mẫm lấy được bộ đồ khô trong tủ, mẹ quay ra nhắc nhở:
“Lâm, con kéo kín mấy cái rèm cửa sổ lại giùm mẹ nha, che cho kín vô đừng để ánh sáng lọt vô, mẹ sợ sấm lắm. Với lại con nhắm tịt mắt lại nghen, mẹ đang cởi đồ thay đồ nghen con.”
Miệng thì tôi vâng dạ ngọt xớt, nhưng trong bụng thì đang khấp khởi mở cờ, tôi hí mắt lén lút nhìn chằm chằm về phía mẹ. Một ánh chớp trắng xóa xẹt ngang trời, hắt ánh sáng vào phòng, rọi rõ hình bóng mẹ đang ngồi xổm trước tủ quần áo mò mẫm tìm đồ, rồi vụt tắt.
Mẹ đứng thẳng người lên, hai tay bắt chéo nắm lấy vạt áo ngủ kéo tuột qua khỏi đầu. Trong màn đêm tranh tối tranh sáng, tôi cố căng mắt ra nhìn dáng lưng thon thả của mẹ. Đúng lúc tôi đang tiu nghỉu tiếc rẻ vì chưa nhìn được gì hay ho hơn thì mẹ khom lưng xuống, hai tay đưa xuống eo từ từ lột cái quần xì lót ướt nhẹp ra. Mẹ vừa vớ lấy cái quần xì mới định xỏ chân vào thì một tia sét xé toạc màn đêm, mang theo ánh sáng chói lòa xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, soi sáng trưng cả căn phòng. Cái cảnh tượng hiện ra trước mắt chỉ kéo dài chưa tới một giây đồng hồ nhưng cũng đủ làm tôi chết lặng…
Đập ngay vào mắt tôi là cặp mông của mẹ, cặp mông tròn lẳn, cong vút, căng mọng và trắng nõn nà không một tì vết. Hai bờ mông đầy đặn nẩy nở tạo thành một cái khe đít sâu hoắm đầy khiêu khích. Khoảnh khắc ấy in hằn sâu vào võng mạc, làm máu trong người tôi sôi sùng sục, kích thích đến tột độ. Con cặc bên dưới của tôi lập tức cương cứng ngắc, dựng ngược lên trời. Còn chưa kịp hoàn hồn thì mẹ đã kéo xộc cái quần xì mới lên che lại, bước về phía tôi bảo:
“Con ơi, mẹ thay xong rồi nè, đi ngủ thôi!”
Đúng ngay lúc mẹ vừa dứt câu, một tia chớp thứ ba lóe lên sáng rực phòng. Lúc này đây, tôi đang nằm ườn ngửa bụng trên giường, con cặc cứng ngắc thì đang chỉ thẳng lên trần nhà như một cái cột đình hiên ngang lù lù ra đó, mà mẹ thì lại đang đứng ngay sát bên mép giường. Thấy cảnh đó, mẹ chợt khựng lại, im bặt không nói thêm nửa lời. Khi tia chớp vụt tắt trả lại bóng tối, mẹ mới từ từ ngả lưng xuống giường nằm cạnh tôi. Trong đầu tôi lúc đó lùng bùng mớ suy nghĩ hoang mang tột độ: “Chết mẹ rồi, con cặc của mình chĩa ngược lên trời như vậy, lúc nãy sáng trưng không lẽ mẹ đã thấy hết hả ta?”.
Lòng tôi cứ nơm nớp lo sợ, mồ hôi hột túa ra đầy trán. Mẹ tôi vốn là một người cực kỳ nghiêm khắc. Lỡ mà mẹ biết thằng con trai mất nết này nãy giờ dán mắt vào cặp mông gợi cảm của mẹ, rồi lại còn vô liêm sỉ đến mức cương cứng con cặc đến ngóc cả đầu lên, không chừng mẹ đánh què dò tôi luôn cũng nên. Nhưng rồi tiếng sấm chớp ngoài trời cũng dần dịu lại, lắng xuống. Cơn buồn ngủ ập đến nặng trĩu đôi mi, cứ thế tôi thiếp đi trong mùi hương dịu nhẹ của mẹ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người gọi tôi vẫn là mẹ. Trời đã sáng bảnh mắt, mẹ lại khoác lên mình cái vẻ mặt lạnh lùng nghiêm khắc thường ngày:
“Sáng rồi con còn tính ngủ nướng tới mấy giờ hả con?”
Nghe tiếng mẹ mắng, tôi mới lén thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Mẹ tuyệt nhiên không đả động một tiếng nào đến vụ lùm xùm đêm qua, chắc mẩm lúc đó nhá nhem mẹ không thấy cái hiện tượng sinh lý đó của tôi đâu.
Kể từ sau cái đêm mưa gió sấm sét đó, cứ nhắm mắt lại là cái cặp mông trắng muốt, căng tròn của mẹ lại hiện lên mồn một trong đầu tôi. Thành thử ra lên lớp tôi cứ ngồi như cái xác không hồn, đầu óc lơ lửng trên mây, chả còn tâm trí đâu mà nhét chữ vào đầu. Cô giáo chủ nhiệm của tôi kiêm luôn dạy môn Toán. Tôi lại là cán sự bộ môn nên cái sự khác thường của tôi sao qua mắt được cô. Hết giờ học, cô bước tới bàn tôi gõ gõ cây thước, quan tâm hỏi:
“Lâm, dạo này em học hành kiểu gì vậy hả? Ngồi trong lớp mà cứ thẫn thờ, đầu óc để đi đâu, em đang vướng mắc chuyện gì nghĩ ngợi lung tung vậy?”
Nghe cái giọng cô giáo vang lên, tự dưng tôi có cảm giác y hệt như đang bị chính bà mẹ nghiêm khắc của mình chất vấn. Tôi giật thót người, lắp bắp chối bừa:
“Dạ… dạ không có, em đâu có nghĩ gì đâu cô…”
“Sắp tới đợt thi khảo sát chất lượng rồi đó, em lo mà liệu hồn chấn chỉnh lại đi, học hành cho đàng hoàng đừng có để thành tích rớt xuống!”
Cái câu đe nẹt ấy của cô giáo nghe y xì đúc cái điệu bộ thường ngày của mẹ tôi. Lời nói của cô như một mồi lửa châm ngòi, làm ký ức xa xưa ùa về trong tâm trí tôi rõ nét mồn một.
Đó là câu chuyện xảy ra hồi trước lúc nghỉ hè năm lớp hai. Kỳ đó tôi làm bài thi môn Toán chỉ lẹt đẹt có tám mươi lăm điểm. Về nhà, tôi rụt rè chìa bài thi ra báo cáo điểm với mẹ. Vừa nhìn thấy con số, mẹ nổi trận lôi đình, sấn sổ chửi bới ầm ĩ.
“Lâm, con học hành cái kiểu gì đây hả? Ba mẹ đổ mồ hôi sôi nước mắt cho con ăn học đàng hoàng mà con mang cái điểm này về mặt mẹ hả?”
Tôi mếu máo cãi bướng:
“Dạ thì con lỡ sai có chút xíu, điểm hơi thấp xíu thôi mà mẹ…”
“À giỏi! Con còn dám trả treo cãi bướng với mẹ hả? Quỳ xuống đó cho mẹ! Quỳ gối nửa tiếng đồng hồ, vắt tay lên trán mà tự suy nghĩ xem tại sao lại bất cẩn để sai mấy cái vớ vẩn này!”
Bị mẹ nạt dữ quá, tôi mếu xệch rồi òa khóc nức nở, hai đầu gối từ từ khuỵu xuống nền gạch. Mẹ cứ đứng trân trân như trời trồng, hai mắt trừng trừng nhìn tôi lửa giận bừng bừng. Thế nhưng chỉ một lát sau, tôi thấy khóe mắt mẹ ươn ướt, nước mắt bắt đầu đỏ hoe trực trào. Chắc là mẹ xót, xót ruột không đành lòng nhìn đứa con dứt ruột đẻ ra phải quỳ gối chịu phạt, thế là mẹ vội vàng quay mặt đi, lủi nhanh vào bếp giả vờ bận rộn nấu cơm. Chẳng biết tôi quỳ bao lâu, lúc sau quay ra, ánh mắt mẹ đã dịu đi đầy vẻ xót xa nhưng cái giọng thì vẫn cố gồng lên tỏ vẻ bực tức:
“Quỳ nãy giờ đã tự biết lỗi của mình chưa hả?”
Thấy mẹ hỏi, tôi liền lết hai đầu gối nhích từng chút một lại gần, ôm rịt lấy cặp đùi thon dài của mẹ mà mếu máo:
“Mẹ ơi con sai rồi, lần sau con hứa sẽ ráng học giỏi thi điểm cao mà…”
Thấy tôi khóc lóc ăn năn thành khẩn quá, cục tức trong bụng mẹ cũng tan biến hết. Mẹ cúi xuống bế xốc tôi lên đặt ngồi lên ghế sô pha, rồi mẹ cũng ngồi xuống sát bên cạnh. Lúc đó mẹ đang khoác hờ cái tạp dề bên ngoài, bên trong thì mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu hồng ôm sát người. Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu tôi bảo:
“Lâm ngoan, con phải nhớ ráng học cho giỏi, cho thành tài nghen chưa.”
Thấy mẹ đã nguôi ngoai, tôi ríu rít gật đầu lia lịa. Nhưng ngặt nỗi do nãy giờ quỳ lâu quá máu huyết lưu thông kém, chân tay tôi còn tê rần, cái gật đầu vô thế làm tôi mất đà chúi nhủi về phía trước. Cái trán của tôi vô tình tông trúng phóc vào bầu ngực của mẹ. Qua lớp áo thun mỏng manh, trán tôi cảm nhận trọn vẹn cái độ mềm mại, đàn hồi và ấm áp từ bầu vú mẹ truyền tới. Cảm giác êm ái, dễ chịu đến mức mọi cái ấm ức bị phạt lúc nãy lập tức bốc hơi sạch sành sanh. Cái khoái cảm khó tả ấy lôi kéo làm tôi bạo gan, không những không rút đầu ra mà còn chủ động cọ cọ cái trán của mình vào hai bầu vú của mẹ thêm lần nữa.
Thấy tôi làm nũng, mẹ phì cười mắng yêu:
“Trời đất ơi, lớn tồng ngồng rồi mà không biết mắc cỡ hả trời, tự nhiên dụi dụi vô vú mẹ là sao?”
Mẹ vừa cười vừa véo má tôi trêu chọc:
“Sao đây? Bị mẹ phạt khóc la một hồi rồi giờ tính giở chứng đòi bú vú mẹ y chang hồi nhỏ chứ gì? Hồi đó hễ tối con cứ ngoác mồm ra khóc ré lên là mẹ vạch vú nhét vô miệng bú chụt chụt là im re à. Sao, giờ muốn thử bú lại giống hồi đó hông con?”
Nghe mẹ chọc ghẹo thẳng thừng, mặt tôi đỏ rần rần nóng bừng lan tới tận mang tai, cảm giác tội lỗi cứ như mình vừa làm chuyện tày đình gì đó. Thú thật từ nhỏ xíu tới giờ tôi vẫn biết mẹ mình dáng người bốc lửa, hai bầu vú mẹ lại vô cùng nảy nở, thuộc hàng bự chà bá, nhưng thề có trời, lúc đó tôi hoàn toàn trong sáng như tờ giấy trắng, chẳng có rấp tâm hay suy nghĩ đồi bại đen tối gì trong đầu cả. Bị chọc làm tôi sượng trân xấu hổ vô cùng, chỉ biết lí nhí đáp:
“Dạ… con đâu có cố ý đụng trúng mẹ đâu…”
Mẹ chỉ phá lên cười giòn giã rồi giục:
“Thôi được rồi cục cưng, đi rửa tay rửa mặt rồi vô ăn cơm lẹ lên.”
Nhớ lại cái ánh mắt sắc như dao cạo và sự nghiêm khắc đáng sợ của mẹ ngày đó, tôi bất giác rùng mình một cái lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Tôi thừa hiểu nếu lần này lại chểnh mảng rồi đội sổ thì về nhà ăn no đòn chắc luôn. Tôi thầm dặn lòng kỳ này phải ôn luyện đàng hoàng, cẩn thận làm bài, chứ nếu không vác cái bảng điểm bết bát về nhà thì mẹ chửi cho nát nước, đánh vỡ mặt mất.
Và rồi tuần thi cũng đến. Sáng thứ Sáu, trường tổ chức kỳ thi khảo sát chất lượng duy nhất trong năm học tiểu học. Mặc dù từ bữa bị cô giáo chủ nhiệm gõ đầu cảnh cáo, tôi cũng đã chấn chỉnh lại thái độ, chịu khó căng tai ra nghe giảng trên lớp. Nhưng mà ác nỗi cứ hễ cầm bút lên phòng thi là y như rằng cái cảm giác kích thích dạt dào đêm nằm cạnh mẹ đợt mưa bão kia lại ùa về tràn ngập tâm trí. Trong đầu tôi cứ thầm ao ước giá mà đêm nào mẹ cũng vô ngủ chung với mình thì sướng biết mấy. Cứ vừa mộng tưởng vớ vẩn vừa hí hoáy làm bài cho xong chuyện, nghe chuông reo là lật đật nộp bài cái rẹt.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi sau, nhà trường dội bom kết quả bài thi. Không nằm ngoài dự đoán, cái bảng điểm của tôi te tua xơ mướp, nát như tương bần. Ôm tờ phiếu điểm trong tay mà chân tôi như đeo chì, lòng đầy hoang mang sợ sệt lê bước về nhà.
“Mẹ… con mới đi học về…” – tôi cất giọng the thé gọi mẹ, khuôn mặt lấm la lấm lét đầy vẻ sợ sệt.
“Về rồi hả ông tướng, mẹ nghe nói bữa nay trường phát bảng điểm, sao, thi thố được bao nhiêu điểm khai ra mau?”
Ngay lúc đó khuôn mặt mẹ vẫn còn đang cười tươi rạng rỡ lắm. Bởi mẹ thừa biết thằng con nhà mình tuy đầu óc không xuất chúng thuộc hàng thần đồng gì, nhưng cái học lực ở trường cũng xấp xỉ loại khá giỏi, ít khi nào bị mấy ông bà giáo viên réo tên mắng vốn. Nhưng thấy tôi cứ đứng im như thóc ngâm, mặt tái mét chẳng chịu hé răng nửa lời, linh tính mách bảo mẹ có chuyện chẳng lành.
“Sao con cứ câm như hến vậy hả? Làm bài thi rớt đài rồi phải không?!” – Giọng mẹ bắt đầu gắt lên, sắc mặt thay đổi 180 độ tối sầm lại – “Nói mau! Tổng cộng được mấy điểm hả?”
“Dạ… môn Tiếng Việt con được 75… môn Toán 67… còn môn tiếng Anh…”
Tôi chưa kịp lí nhí đọc dứt câu điểm thi tiếng Anh, thì mẹ đã vọt tới giật phăng tờ phiếu điểm từ tay tôi. Nhìn thấy mấy con số thê thảm chình ình trên giấy, mẹ nổi điên đập tay đánh rầm xuống bàn một cái, hét lớn một cách giận dữ:
“Lâm! Quỳ xuống đó cho mẹ ngay lập tức!!!”
Tôi sợ điếng hồn, chân nam đá chân chiêu lật đật quỳ sụp xuống, hai tay vịn chặt vào mép chiếc ghế gỗ. Đảo mắt nhìn bộ đồ mẹ đang mặc, một chiếc quần jean ôm sát làm tôn lên cặp đùi dài miên man thẳng tắp. Nhưng lúc dầu sôi lửa bỏng sắp ăn đòn nát đít thế này thì thú thật thằng nhỏ nào có còn cái hứng thú hay dục vọng khỉ khô gì nữa.
“Mẹ ơi… con sai rồi mẹ tha cho con, con hứa kỳ sau con ráng học thi điểm cao mà mẹ…”
“Cãi cãi cái gì! Tự con tuột quần ra, nằm sấp sải lai lên cái ghế đó cho mẹ! Để coi hôm nay mẹ không quýnh nát đít, đánh chết cái đồ ăn hại bất tài này mẹ không làm người!”
Cơn giận của mẹ như núi lửa phun trào, không gì cản nổi. Tôi mếu máo lột quần xì xuống tới đầu gối, nằm sấp dài ra trên ghế chuẩn bị hứng chịu cơn thịnh nộ. Nhìn mẹ lăm lăm cây roi mây, tôi biết chắc mẩm hôm nay đít mình xong phim rồi, bữa nay no đòn là cái chắc. Từng ngọn roi vụt vun vút, đánh quất tới tấp một trận lên bờ xuống ruộng làm mông tôi tấy đỏ, sưng vù lên nở hoa thật sự. Đau đến độ tới bữa cơm tối dọn ra, tôi không tài nào đặt đít xuống ghế để mà ngồi ăn cho tử tế được.
“Sao đó hả? Hết ngồi ăn được rồi phải không, thấy cái cảnh mông nở hoa chưa, để cho nhớ đời, coi lần sau còn dám chểnh mảng thi rớt nữa không!”
Tôi ấm ức đứng khép nép và cơm vào miệng, cơn đau rát từ mông truyền lên làm tôi tủi thân rơi nước mắt cái rào. Thấy tôi khóc thút thít, nhăn nhó vì đau đớn, cái vẻ mặt cứng cỏi lúc nãy của mẹ bỗng chùng xuống, mẹ bắt đầu xót con.
“Khổ thân, để mẹ coi lại xíu coi sao”
Mẹ tiến lại gần vạch quần tôi ra kiểm tra hai bên mông sưng tấy đỏ ké. Nhìn mấy lằn roi hằn rõ rệt, mắt mẹ chợt đỏ hoe rồi nước mắt mẹ cũng chực rơi theo. Giọt nước mắt đó không biết là mẹ đang hối hận vì đã quá tay lỡ đánh con mình thê thảm, hay là xót xa đau đớn thay cho núm ruột của mình, chắc có lẽ là quyện cả hai thứ. Mẹ sụt sịt, giọng nói nghẹn ngào đi kèm tiếng nấc:
“Mẹ xin lỗi con Lâm… mẹ đâu có muốn ác ôm đánh con ra nông nỗi này đâu… tại con lười biếng làm mẹ tức điên lên thôi. Con có biết ba mẹ cực khổ cỡ nào không, con không chịu khó học cho giỏi thì mai mốt lớn lên chỉ có nước chui rúc làm nông dân đầu tắt mặt tối như mẹ với ba ngày xưa thôi…” – Mẹ khóc nấc lên thành tiếng ngày càng to.
“Mẹ ơi con sai rồi… hu hu hu…”
Tôi khóc theo rồi xoài người ôm chầm lấy mẹ dỗ dành. Mẹ đưa tay quẹt ngang hàng nước mắt rồi dặn dò:
“Thôi nín đi, lên giường nằm sấp xuống lẹ đi con, để mẹ lấy thuốc bôi cho mau tan máu bầm mờ sẹo.”
Mẹ tự tay kéo tuột cái quần lót của tôi ra. Lúc này phần thân dưới của tôi trống trơn tuốt luốt, trần như nhộng. Bị lột sạch nằm trên giường, tôi đơ ra chưa kịp phản ứng, cái con dương vật đang trong độ tuổi dậy thì với mấy cọng lông cặc lún phún chĩa ra cứ thế phơi trần trụi dưới ánh mắt chăm chú của mẹ. Mẹ giục lẹ lên:
“Còn không chịu nằm úp xấp lại đi, con lớn rồi còn bày đặt mắc cỡ đồ!”
Tôi vội vàng lật úp người lại, nằm sấp ngóc đầu lên nhìn theo bóng mẹ. Mẹ quay sang kệ tủ, lôi ra một chai rượu thuốc ngâm gia truyền mà ông ngoại hay dùng dưới quê mang lên. Mẹ đổ một chút rượu thuốc màu nâu sánh vào lòng bàn tay rồi xoa xoa, áp lên bờ mông sưng tấy của tôi mà nắn bóp.
Lạ lùng thay, vừa chạm vào là cái cảm giác đau đớn bỏng rát trên mông như bay biến đâu mất. Bàn tay của mẹ sao mà mềm mại, láng mịn đến thế. Rượu thuốc ban đầu áp vào lạnh buốt, nhưng qua vài nhịp xoa bóp bằng bàn tay êm ái của mẹ thì bắt đầu nóng bừng bừng lên dễ chịu vô cùng. Mẹ cứ miết bàn tay xoa xoa vuốt vuốt khắp đôi bờ mông của tôi làm tôi khoan khoái đến tê dại cả người. Mọi sự đau nhức do trận đòn roi ban nãy cứ thế tan biến vào hư không. Thế nhưng, lúc mẹ chồm người tới lui xoa thuốc, cái vạt áo ngắn của mẹ cứ thỉnh thoảng lại sượt sượt, cọ xát vào lớp da thịt trần trụi trên mông tôi. Mẹ cũng tinh ý phát hiện ra cái sự vướng víu khó chịu đó nên bảo:
“Lâm, con nằm im đó úp mặt xuống đừng có quay đầu lại nhìn nghen. Để mẹ thay cái áo khác cho đỡ vướng rồi bôi tiếp cho.”
Tôi ngoan ngoãn nằm sấp ườn ra giường, úp mặt xuống gối chẳng dám xoay đầu nhìn lại, nhưng hai cái lỗ tai thì căng ra nghe rõ mồn một từng tiếng sột soạt cởi đồ, tiếng lách cách móc khóa… Những âm thanh đó kích thích trí tưởng tượng của tôi bay xa, không biết bây giờ lúc cởi trần ra áo vú của mẹ màu gì ha?. Chỉ một lát sau, mẹ đã thay đồ xong xuôi bước lại gần. Hai bàn tay nóng hổi của mẹ lại tiếp tục nhẹ nhàng, tỉ mẩn mơn trớn, bôi thuốc dọc theo từng lằn roi trên mông tôi. Sự ân cần, dịu dàng tột độ lúc này của mẹ khác một trời một vực với cái bà mẹ hung dữ mới vung roi đánh đập tôi tàn nhẫn hồi nãy. Mẹ tôi là thế đấy, là người mẹ tuyệt vời nhất trần đời, nhưng đồng thời cũng là người mẹ kỷ luật, khắt khe và đáng sợ nhất.
Một ngày đầy giông bão cứ thế trôi qua nhẹ nhàng. Trong lúc mẹ bôi thuốc, tôi cũng không quên rỉ tai hứa chắc nịch với mẹ rằng từ nay con sẽ cố gắng chuyên tâm học hành tử tế.