NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Chương 5: Lợi Dụng Sàm Sỡ Mẹ

Cơm nước no nê xong xuôi, tôi lật đật đứng lên tính phụ bưng dọn chén dĩa đi rửa thì mẹ gạt ngang, giọng dứt khoát:

“Thôi dẹp đi, để đó mẹ dọn dẹp rửa ráy cho lẹ, rớ tay vô thêm vướng. Mà nè Lâm, mẹ nhớ hình như trường cấp hai mà con mới đậu vô… lúc nhập học tụi nó còn bắt thi thêm một vòng kiểm tra để xếp lớp chọn gì nữa đúng không?”

Hình như mẹ nhớ đúng rồi. Ở cái trường cấp hai tôi sắp vào, cái điểm thi đầu vào trường chỉ là điều kiện cần thôi. Đứa nào muốn chui vô được cái lớp chọn, lớp điểm của trường thì phải qua ải một bài thi phân loại gắt gao do chính trường tự tổ chức vào đầu năm học nữa.

“Ôi dào, mấy cái kỳ thi tép riu đó xi nhê gì, mẹ cứ tin ở thằng con trai xuất chúng của mẹ đi, một vé vô lớp chọn nằm chắc trong tay rồi, mẹ khỏi lo bò trắng răng!”

“Giỏi! Tự tin là tốt, đàn ông con trai là phải tự tin. Nhưng mà bớt cái miệng lại, tự tin quá đà lơ là là ôm hận đó nha con trai. Cái kỳ thi vô lớp chọn này quan trọng lắm đó, nó quyết định môi trường học tập mấy năm cấp hai của con đó nha, liệu hồn mà ôn tập cho kỹ.”

Dọn dẹp rửa ráy chén bát xong xuôi, hai mẹ con lại leo lên sô pha bật tivi coi giải trí một hồi, rồi tắt đèn tắt tivi, dắt tay nhau vào phòng ngủ. Cánh cửa phòng khép lại, khép lại một ngày bình yên nhưng sóng ngầm dục vọng trong tôi thì đang bắt đầu cuộn trào.

Ba tôi lên làm thầu cai, kinh tế trong nhà cũng phất lên thấy rõ, kiếm được một mớ tiền kha khá. Tranh thủ dịp nghỉ hè năm tôi cuối cấp một, ba với mẹ chụm đầu bàn tính chuyện tậu một căn nhà mới toanh trên thành phố, định bụng dọn nhà rời khỏi cái xóm nhà quê nghèo nàn lạc hậu này. Nói thiệt, tôi mê cái xóm này lắm, vì ở đây có nguyên đám bạn ruột, cuối tuần rảnh rỗi là tụ tập lại bắn bi, tạt lon vui nổ trời. Dù tôi thừa biết đám học sinh trên thành phố có thiếu gì đồ chơi xịn xò, khác xa với mấy trò con nít nhà quê tụi tôi , nhưng dẫu sao tôi cũng đã chôn rau cắt rốn, lớn lên ở cái xóm nhỏ này trọn vẹn mười hai năm trời. Nơi này còn có ông bà ngoại hiền từ của tôi nữa, nghĩ tới cảnh chuyển đi tự dưng trong bụng tôi dấy lên một nỗi buồn luyến tiếc khó tả.

Mà chuyện mua nhà đâu phải mớ rau con cá ngoài chợ, mua xong là dọn vô ở liền được đâu. Nào là phải chờ làm giấy tờ thủ tục giao nhận nhà rườm rà. Rồi lúc nhận chìa khóa nhà xong xuôi thì cũng phải đập ra sơn sửa, trang hoàng lại từ đầu tới đuôi nữa, cũng tốn mớ thời gian. Nhờ vậy mà tôi cũng được an ủi phần nào, ít nhất là tôi cũng còn trụ lại ở quê học thêm một chặng nữa rồi mới chính thức cuốn gói lên thành phố dọn vô nhà mới.

Cách ngày tựu trường cỡ một tuần lễ, tôi xách bút đi thi cái bài thi xếp lớp dành cho học sinh mới lên cấp hai. Trường chấm điểm lẹ lắm, rẹt rẹt mấy bữa là có kết quả dán lên bảng. Bữa đó, có thằng bạn học chung lớp hồi tiểu học chạy xộc tới vỗ vai tôi:

“Ê Lâm, mầy thi điểm cao dữ mậy, được vô chung lớp điểm với Ngọc Lan luôn, tao thì tạch mất tiêu rồi!”.

Nói về nhỏ Ngọc Lan thì nhỏ là hoa khôi của lớp tôi đó, tại sao gọi là đẹp nhất hả, đơn giản là vì trong lớp có cả đống thằng con trai khoái nó, bu theo tán tỉnh thôi. Chứ đối với tôi thì nhỏ đó chả có chút xi nhê hay sức hấp dẫn gì sất. So với cái cơ thể đàn bà nảy nở, chín muồi ngồn ngộn của mẹ tôi thì cái thân hình trước sau như một, chưa trổ mã của nhỏ đúng là một trời một vực, xách dép cho mẹ tôi còn không xứng.

Tôi len qua đám đông túm tụm trước bảng thông báo, ngước mắt lên dò thì y như rằng thấy tên mình chình ình trong danh sách lớp lớp chọn đỉnh nhất khối, lại còn chễm chệ đứng hạng thứ 11 nữa chứ. Liếc mắt xíu nữa thì tôi cũng thấy tên của nhỏ Ngọc Lan nằm trong đó. Khỏi phải nói, trong bụng tôi lúc đó mở cờ nhảy múa tưng bừng, tôi chỉ muốn bay cái vèo về nhà để khoe chiến tích này với mẹ ngay và luôn. Nghĩ là làm, tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng một mạch về tới nhà.

Vừa đẩy cửa bước vô, thấy ngoại đang lui cui dưới bếp nấu cơm, tôi hổn hển hỏi gấp:

“Ngoại ơi, mẹ con đâu rồi ngoại?”.

Ngoại tôi cười hiền khô, chậm rãi đáp:

“Về tới nhà không thấy mẹ là réo ầm lên rồi. Mẹ con mang rổ ra ngoài hái mớ rau rồi con.”.

Nghe vậy, tôi cứ đi ra đi vô, sốt ruột chờ chực mẹ về. Chắc cũng phải chừng nửa tiếng đồng hồ sau, thấy bóng mẹ từ xa, tôi mừng húm chạy ào ra tới tận cổng rào, nhào vô ôm chầm lấy mẹ cứng ngắc. Lúc này mẹ đang mặc trên người một chiếc áo thun ngắn tay ôm sát rạt, tôn lên từng đường cong cơ thể. Cổ áo lại khoét hơi sâu, làm lấp ló rãnh ngực sâu hoắm đằng sau lớp vải. Ngay cái mảng tối mờ ảo của khe ngực đó chính là cái chốn mà tôi thèm thuồng, khát khao được vùi mặt vào nhất trên đời.

Bị tôi ôm cái rầm, mẹ la oai oái:

“Cái thằng này làm cái trò gì mà nhảy tưng tưng vậy, buông mẹ ra cho mẹ cất mớ rau cái đã!”.

Hai mẹ con rồng rắn bước qua bậc cửa vô nhà.

“Mẹ vô phòng lẹ đi, con có chuyện này động trời muốn kể riêng cho mẹ nghe nè!” – Tôi hối hả giục.

“Chuyện gì mà vui dữ vậy con? Đừng nói mẹ sắp có cháu nội bồng rồi nghen?” – Mẹ liếc xéo tôi, nửa đùa nửa thật.

“Trời đất ơi mẹ cứ vô phòng trước đi, chuyện vui động trời! Đảm bảo nghe xong mẹ sướng rơn còn hơn trúng số nữa!”.

“Hừ, người bằng hột tiêu mà còn bày đặt úp úp mở mở với mẹ, được rồi đi thì đi.”.

Mẹ bước qua bếp xả nước rửa sạch hai bàn tay rồi mới đi tuốt vô phòng, ngồi bịch xuống nệm giường. Còn tôi thì đứng ngay tắp lự trước mặt mẹ. Do tôi đứng mà mẹ thì ngồi, khoảng cách chiều cao này tự dưng tạo cho tôi một cái góc nhìn thần thánh, chĩa thẳng từ trên xuống cái cổ áo khoét sâu của mẹ. Nhờ vậy mà tôi nhìn bao quát được thêm một khúc của cái khe ngực lấp ló, nó quyến rũ và bí ẩn đến mức làm tôi nghẹt thở.

“Rồi, con ngồi xuống giường đi, có chuyện gì kể mẹ nghe lẹ lên con.”.

Tôi cũng lật đật ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện mẹ, miệng cười toe toét khoe khoang:

“Mẹ ơi, con thi đậu cái rụp vô lớp chọn số 1 luôn rồi, mà còn lọt top 11 đứa điểm cao nhất lớp nữa đó mẹ. Hihi, kỳ này mẹ nở mày nở mặt, kê cao gối ngủ yên tâm rồi nghen!”.

“Trời ơi! Thiệt vậy hả con? Ghê thiệt!! Giỏi quá xá giỏi cục cưng của mẹ!”.

Niềm vui sướng tột độ vỡ òa làm mẹ kích động không kìm nén nổi. Mẹ chồm tới, hai bàn tay mềm mại ôm ấp lấy hai bầu má của tôi, chụt một cái rõ kêu lên má trái, rồi lại qua chụt một cái vô má phải, và không biết vô tình hay cố ý, cái môi mềm ấm của mẹ hạ cánh chính xác ngay trên bờ môi của tôi.

Bị mẹ cưỡng hôn cái rụp, não tôi đình công, đơ toàn tập. Nhưng chỉ một chớp mắt sau, nhớ lại cái rãnh ngực mờ ảo vừa nãy cộng với vị ngọt lịm từ đôi môi chết tiệt của mẹ đang dán chặt lên môi mình, tôi đánh bạo nhào tới hôn đáp trả. Nụ hôn của mẹ ngọt ngào y như kẹo dẻo kẹo mút vậy. Tôi đưa hai tay ôm cứng ngắc lấy đầu mẹ, cuồng nhiệt ngậm lấy lớp da môi mềm mại của mẹ mà day, mà mút lấy mút để. Lúc đó cái sinh nhật tuổi 13 của tôi sắp tới nơi rồi, nhưng thú thiệt tôi vẫn mù tịt, chả biết cái khái niệm hôn sâu luồn lưỡi là cái quái gì, thành thử ra tôi cũng không biết đường mà lè lưỡi chui tọt vô miệng mẹ để mà xoắn xuýt. Trong đầu thằng nhóc tì chỉ đơn giản nghĩ là, được chạm môi chà xát với mẹ như vầy là đã sung sướng, sướng tới rơn người rồi.

“Con, buông mẹ ra coi, mẹ ngộp thở sắp xỉu rồi nè!”.

Mẹ vùng vằng dùng sức đẩy mạnh tôi ra, vội vàng lấy mu bàn tay chùi chùi miệng. Cái vẻ mặt thẹn thùng ngượng ngùng lúc đó của mẹ nó khắc sâu vô tâm trí tôi, tới già tôi cũng không quên được.

“Trời đất ơi, hôn mẹ ruột mà làm như chó gặm xương, muốn mẹ tắt thở hay gì!”.

“Ây da, tại con vui quá hóa rồ thôi mà mẹ, với lại tại mẹ khơi mào tự nhiên nhào vô hôn mỏ con trước chi!” – Tôi gãi đầu chống chế.

“Cái ông tướng này lớn lên riết rồi cãi chem chẻm, không biết nể nang ai hết. Thôi dẹp đi, để mẹ ra khoe cái tin động trời này cho bà ngoại nghe, rồi ra dọn cơm ăn lẹ đi.”.

Nói đoạn, mẹ đứng phắt dậy, nắm lấy tay tôi lôi xềnh xệch ra ngoài.

Dù ba tôi cứ tối ngày đi biền biệt ít khi ló mặt về nhà, nhưng bù lại thì tiền bạc ổng mang về đều đặn, làm cho đời sống vật chất của hai mẹ con tôi lên hương thấy rõ. Thậm chí khi dọn lên nhà mới trên thành phố rồi, mẹ cũng rảnh rang chả thèm đi xin việc làm hành chính gì, ngày ngày thong dong ở nhà dọn dẹp quét tước, rảnh rỗi thì lại bật nhạc lên uốn éo tập múa. Xuyên suốt tuổi thơ của tôi, được ngồi chễm chệ ngắm bà mẹ xinh đẹp của mình múa lượn là một trong những thú vui khoái khẩu nhất trên đời.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt hơn nửa năm trời qua đi, cái căn nhà mới cáu trên thành phố rốt cuộc cũng hoàn thiện xong xuôi để dọn vô ở. Đúng cái ngày chất đồ lên xe tải chuyển nhà, ông bà ngoại quyến luyến không nỡ xa đứa cháu ngoại, cứ ôm rịt lấy tôi mà khóc sụt sùi mãi không thôi. Cuối cùng tụi tôi đành phải hứa lên hứa xuống là hễ lúc nào tôi được nghỉ học thì hai mẹ con sẽ xách giỏ bắt xe đò về quê thăm hai ông bà ngay lập tức.

Đợt chuyển nhà đó hành xác cực thấy bà cố luôn. Ba tôi thì kẹt công trình không vác mặt về phụ được. Mà cũng may là chỉ lỉnh kỉnh mớ đồ đạc lặt vặt với quần áo thôi, chứ đồ gỗ nội thất với đồ điện tử tivi tủ lạnh là ba sắm mới toanh một trăm phần trăm hết ráo. Tôi với mẹ hì hục còng lưng khuân vác, sắp xếp dọn dẹp mãi tới chập tối lúc tám giờ mới hòm hòm. Tôi đuối như trái chuối, oải hết cả người.

“Mẹ ơi con đi tắm nghen, chừng nào mẹ mới đi tắm đây?”.

“Bữa nay khánh thành dọn vô nhà mới, mẹ phải bật nhạc nhảy một bài cho khí thế. Con đi tắm rửa trước đi, lát mẹ múa đổ mồ hôi xong rồi mẹ tắm sau.”.

Mẹ nói xong là xoay lưng đi tuốt vô phòng ngủ để thay đồ tập. Tính mẹ tôi cầu kỳ, kỹ lưỡng lắm, làm cái giống gì cũng phải đóng bộ đồ chuyên dụng đàng hoàng, đi múa là nhất quyết phải tròng bộ nội y thể thao bó sát rạt mới chịu.

Tắm rửa kỳ cọ xong xuôi, tôi cuốc bộ ra phòng khách. Giữa phòng là một cái bàn trà sang trọng, kê sát đằng sau bàn trà là cái ghế sô pha dài thòng tới tận ba mét. Đối diện sô pha là bức tường gắn chình ình cái tivi màu to tướng ba mới tậu. Chếch qua bên phải bàn trà, là một khoảng sàn trống lốc rộng rãi kế bên cửa sổ, mẹ xí cái góc đó làm lãnh địa để tập múa. Tôi đứng chôn chân ở góc trái bàn trà, đối diện thẳng với chỗ mẹ đang nhảy, hai mắt tôi trợn tròn há hốc khi phát hiện ra mẹ mới khui bọc một bộ đồ lót thể thao mới toanh mặc vô người.

Đó là một bộ nội y màu cam chói lóa viền đen cực kỳ bắt mắt. Áo vú thể thao ôm chặt lấy ngực, còn cái quần xì lót thì may theo kiểu quần xì đùi, tất nhiên là loại vải ôm bó sát rạt vô da thịt. Chính cái độ bó chẹt đó đã đẩy hai bầu vú của mẹ vun cao vút, khe mông đằng sau thì hằn lên rõ mồn một. Cái body rực lửa của mẹ lộ ra phơi phới. Cứ mỗi bận mẹ nhấc chân đưa lên, cái cặp đùi trắng muốt, thon dài lại vung thẳng tắp vượt qua khỏi đỉnh đầu. Mẹ cột túm mái tóc đen dài ra đằng sau, ưỡn ngửa nửa thân trên ra sau uốn éo, hai cánh tay thì đánh thẳng chĩa ra sau lưng. Cái thế bộ đó làm hai bầu ngực kiêu hãnh của mẹ cứ y như muốn đâm thủng lớp áo mà nhảy xổ ra ngoài đập thẳng vào mắt tôi.

Mặc dù mẹ tôi nay đã gần 40 xuân rồi, cân nặng thì nhẹ hều chừng độ 45 ký lô, nhưng nhờ siêng năng vận động nhảy múa quanh năm nên cơ thể săn chắc, da dẻ láng o không một tì vết. Thế nhưng, cái vòng một size B70 khổng lồ kia đặt lên cái thân hình thắt đáy lưng ong mỏng manh của mẹ lại tạo ra một sự tương phản khủng khiếp, làm bộ ngực nhìn đã to nay lại càng như muốn nổ tung. Tôi đứng trân trân một bên nhìn muốn rớt con mắt ra ngoài. Máu nóng dồn xuống dưới làm con cặc của tôi từ từ cương cứng, ngóc đầu lên thẳng đứng hồi nào không hay. Tôi mê mẩn tới mức điếc luôn, điệu nhạc tắt ngúm từ đời thuở nào mà tôi cũng chả hay biết.

“Nè. Đứng trố mắt ra nhìn cái gì đó, thấy bộ đồ mới của mẹ bận lên ngon lành không?”.

“Đứng đó làm như khúc gỗ vậy, sao không qua sô pha mà ngồi hả con?”.

Bị mẹ réo tên, tôi giật mình lúng túng, miệng lắp bắp cà lăm:

“Dạ… đẹp lắm… đẹp bá cháy luôn mẹ, ủa nhảy xong rồi mẹ chưa đi tắm nữa hả?”.

“Để mẹ thở xíu, mệt quá mẹ nghỉ mệt một lát đã. Lại đây coi tivi với mẹ đi, nay dọn nhà bưng bê đuối như trái chuối, mới vung vẩy mấy đường cơ bản là rụng rời hết tay chân, hết xí quách nhảy nổi rồi.”.

Thế là hai mẹ con leo lên sô pha ngồi phịch xuống. Mẹ cầm remote bật tivi lên dò đài, trúng ngay cái kênh đang chiếu phim Tây. Trên màn hình rành rành cảnh một cặp hai mẹ con nhà nọ, đứa con trai đang nằm dài mượn cặp đùi, ngay sát háng của mẹ nó làm cái gối kê đầu để ngủ, bà mẹ thì hiền từ đưa tay vuốt ve trán con. Cái cảnh phim đánh xẹt qua đầu tôi một tia sáng lóe lên, tôi vội lên tiếng:

“Mẹ mẹ, mẹ nhớ không, hồi nhỏ xíu con cũng hay làm y chang vầy nè, nằm gối đầu lên cái chỗ đó đó của mẹ y chang nhóc tì kia kìa.”.

Vừa nói tôi vừa thò tay chỉ chỉ vô phần gốc đùi của mẹ, ngay chóc cái chỗ mà cái quần xì lót thể thao đang che lại.

“Hồi xưa con khoái ba cái trò này lắm. Bữa nào hai mẹ con ôm nhau coi tivi là y như rằng con chui vô gác đầu lên đùi mẹ rồi nằm ngủ ứa nước miếng lúc nào không hay! Sao tự nhiên nhắc lại? Bữa nay chuyển nhà mệt quá nên giờ nổi hứng muốn nằm lên đó ôn lại kỷ niệm tuổi thơ hả con?”.

“Dạ… thì… con cũng muốn thử nằm lại coi cảm giác sao…” – Tôi trả lời lí nhí, giả vờ ngượng ngùng đỏ mặt.

Mẹ nghe xong ừ một cái, rồi ngả lưng nằm dài sải lai ra cái ghế sô pha. Nhìn cái cơ thể bốc lửa ngồn ngộn của mẹ đang dọn sẵn ra trước mắt, tôi rạo rực cất lời.

“Mẹ ơi, cái sô pha chật ních à, con nhét cái mình vô không có lọt đâu mẹ.”.

“Ờ he, mẹ quên lửng mất là thằng Lâm nay lớn tồng ngồng rồi, chứ đâu phải cục kẹo y chang hồi đó mà đòi chui vô cái kẹt này. Thôi lôi nhau vô giường nằm đi, nay mẹ vui, mẹ chiều con cho con sống lại cảm giác sung sướng hồi nhỏ nghen.”.

Tôi lẽo đẽo theo mẹ chui tọt vô giường nệm. Mẹ nằm ngửa ra trước, hai bầu ngực dù nằm bẹp xuống vẫn cứ vểnh ngược chĩa thẳng lên trời cứng ngắc. Tôi canh me đúng tọa độ, từ từ hạ cái đầu mình xuống, kê nguyên cái gáy ọp vô ngay chóc cái vùng bộ phận sinh dục nhạy cảm của mẹ. Cũng nhờ cú áp sát này, tôi mới mở mang tầm mắt, vỡ lẽ ra được một điều: đàn bà con gái dù bên dưới không lủng lẳng con cặc giống đàn ông, nhưng cái vùng sinh dục đó cũng không phải chỉ là cục thịt mềm èo, mà tôi cảm nhận rõ ràng có nguyên một khúc xương cứng ngắc chĩa ra đâm cấn cấn vô ót mình. Phía sau gáy tôi truyền tới một luồng hơi ấm nóng hổi hầm hập tỏa ra từ cái chỗ kín đáo nhất của mẹ.

“Sao rồi con cưng, nằm êm không, có y chang cảm giác hồi xưa không?”.

Đối với một thằng oắt con vừa bước một chân qua ngưỡng cửa dậy thì như tôi lúc này, thì cái việc chà xát mặt đối mặt với cái bộ phận sinh dục bí ẩn của đàn bà nó không còn là một cái hành động ngây thơ trong sáng gì nữa rồi. Nhưng mà phải công nhận một điều, cái sự mềm mại, ấp áp cạ sát vô da thịt nó mang lại một khoái cảm lâng lâng y hệt như cái sự sung sướng rơn người hồi nhỏ vậy.

“Dạ êm ru bà rù mẹ ơi, y xì đúc hồi đó, sướng tê tái luôn!”.

“Nằm im đó nghen đừng có nhúc nhích cục cựa nghen con. Con giờ lớn xác rồi, cái sọ nặng chịch à, đè mạnh xuống cái chỗ đó của mẹ thốn chết luôn á.”.

Nghe mẹ la thốn, tôi tá hỏa lật đật lồm cồm bò dậy khỏi háng mẹ:

“Ây da, con xin lỗi mẹ nghen.”.

“Không sao đâu con ráng nằm yên, ủa sao con không ngủ đi cưng?”.

Tôi vẫn giữ tư thế nằm sấp, đè hờ lên phần bụng dưới của mẹ, cái cằm của tôi lúc này chỉ cách cái vùng kín của mẹ giỏi lắm chừng năm phân là cùng. Cái cự ly chết người này làm trí tò mò của tôi bốc hỏa, thầm ao ước giá như lúc này mà mình lột tuột được cái quần xì của mẹ ra, banh ra ngó thử coi cái ranh giới bí mật bên trong nó hình thù ngang dọc ra sao thì đã đời biết mấy.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất