NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, mẹ, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Chương 7: Tình Huống Ngại Ngùng
Mùa hè trước khi lên lớp Tám, thời tiết miền Nam oi bức, nóng nực kinh khủng khiếp. Cũng như bao ngày, ba tôi kẹt công trình ở ngoài xã nên tối mịt vẫn chưa về, trong nhà giờ chỉ có một mình tôi, còn mẹ thì ban nãy ra ngoài lo chuyện lặt vặt cũng chưa thấy bóng dáng đâu.
Lúc đó tầm hơn bốn giờ chiều, tôi đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa ngoài phòng khách, dán mắt vào bộ phim hành động chiếu trên tivi. Đang lúc cao trào gay cấn, coi hăng say nhất thì phía bên dưới con cặc bỗng biểu tình, cơn mắc đái ập tới nhịn hết nổi. “Chết cha, tại hồi trưa ăn dưa hấu nhiều quá chứ đâu, mới đây mà đi toilet tới lần thứ ba rồi,” tôi lầm bầm trong miệng.
Tôi phóng cái rụp từ trên ghế sofa xuống đất, xỏ hai chân vô đôi dép lào xoẹt một cái, tính bụng chạy ào vô nhà vệ sinh xả cho lẹ để ra coi phim tiếp.
Tôi sải những bước chân dài, vọt tới trước cửa phòng vệ sinh, chộp lấy tay nắm đột ngột đẩy cửa ra. Nhưng kỳ lạ thay, cánh cửa lại bị một vật gì đó mềm nhũn cản lại.
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy từ bên trong vọng ra một tiếng: “A?”. Kế đó, đập vào mắt tôi là hình ảnh một bàn tay đang vịn chặt lên chiếc máy giặt đặt ở góc bên trái phòng tắm.
Não tôi chưa kịp xử lý tình huống, tay tôi đã hành động theo bản năng, tiếp tục dùng sức đẩy mạnh cửa vô trong, còn cái đầu thì hơi chồm về phía trước nhìn ngó. Qua khe cửa mở, tôi thấy mẹ đang đứng bên trong, trên người mặc cái quần jean ôm sát tôn lên đường cong gợi cảm, một bên chân mẹ đang nhấc cao lên.
Tầm mắt tôi bị thu hút, nhìn dọc lên phía gương mặt xinh đẹp của mẹ, đập vào mắt tôi là mảng da bụng trắng ngần, lỗ rốn nhỏ nhắn sâu hoắm, trời đất ơi, tôi còn thấy rõ cả cái vết sẹo mổ đẻ trên bụng của mẹ nữa.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên cao hơn, và rồi phát hiện ra một sự thật động trời: người mẹ quyến rũ của tôi hiện tại đang trong tư thế chuẩn bị lột sạch đồ để tắm.
Một tay mẹ vịn vào thân máy giặt, một chân nhấc lên lơ lửng. Phần dây áo ngực bên vai phải vẫn nằm ngoan ngoãn đúng vị trí của nó, thế nhưng phần dây áo ngực ở bờ vai bên kia thì đã bị mẹ tuốt xuống, trễ nải vướng lại ngay phần bắp tay.
“Trời ạ, đó là áo lót của mẹ.” Dòng suy nghĩ ấy lướt qua trong não, giúp tôi định hình được cái cảnh tượng nóng bỏng đang diễn ra trước mắt.
Có lẽ mẹ chỉ vừa mới bắt đầu cởi đồ, chiếc áo thun màu hồng nhạt đã được lột ra quăng tạm trên nóc máy giặt, mẹ đang định cong người xoay lại để cởi cái nút quần jean ra. Chắc mẹ cũng không ngờ được cái tình huống dở khóc dở cười này, tự nhiên ở đâu có người đẩy xông cửa vào. Oái oăm thay, mẹ lại vừa mới tháo chốt áo ngực, một bên dây áo đã bị tay hất tuột xuống ngay vị trí cánh tay.
Tôi dán mắt nhìn mẹ đầy gợi cảm trước mặt, dáng người mẹ hơi khom khom chúi tới trước. Dây áo lót bên trái đã tuột hẳn xuống cánh tay, phô bày ra gần như trọn vẹn bầu vú trắng nõn nà cùng cái rãnh khe ngực sâu thăm thẳm, vô cùng khêu gợi ngay trước tầm mắt tôi.
Với cái thân hình thon thả, cao ráo của mẹ, chiếc áo ngực màu xám sậm size B70 dường như quá bé nhỏ, không làm sao bọc hết được vòng một đẫy đà. Hơn hai phần ba bầu ngực bên trái đã lồ lộ phơi bày ra, in đậm vào trong não bộ của tôi.
Tiếc thay, vì cánh cửa mở ra đụng phải người mẹ, nên tôi chỉ có thể chiêm ngưỡng được một góc nghiêng của cái vóc dáng tuyệt mỹ ấy. Ở phía ngực bên phải, chiếc áo lót che chắn khá kỹ, chỉ để hở ra một tí xíu thịt vú. Nhưng thôi cũng kệ, may mắn là cái rãnh ngực sâu hun hút, đầy bí ẩn kia vẫn hiện rõ mồn một trước mắt tôi.
Do sức hút của trọng lực và việc mẹ đang khom lưng, phần cúp áo bên trái đã không còn đủ sức nâng đỡ sức nặng của bầu vú, bắt đầu có dấu hiệu tuột dần xuống dưới. Một nửa bầu ngực căng tràn sức sống, rực rỡ gọi mời chực chờ nhảy tót ra ngoài. “Đầu vú của mẹ, tao tới đây!” tôi gào thét trong lòng.
Đầu óc tôi căng ra để phân tích, ghi nhận mọi chi tiết của cảnh đẹp trước mắt, cảm giác như thời gian xung quanh đang chậm hẳn lại. Mắt tôi mở thao láo, gắt gao nhìn chằm chằm vào cặp vú sắp sửa bung ra khỏi lớp vải che chắn.
Ánh mắt tôi cuối cùng cũng soi rọi tới vùng viền quầng vú hơi sậm màu. Đó chính là ranh giới tuyệt mỹ giữa phần quầng vú và vùng da vú trắng muốt. Ngay cái giây phút tôi đang nín thở mong chờ được chiêm ngưỡng trọn vẹn cảnh xuân, thì mẹ đã kịp thời phản ứng lại.
Mẹ bật người đứng thẳng dậy cái rụp. Một tay mẹ vịn chặt vào máy giặt, tay còn lại quýnh quáng đưa lên dùng sức ôm chém lấy bầu ngực của mình. Mẹ thao tác cực kỳ lẹ làng, kéo sửa lại cái áo lót. Nhưng ngặt nỗi, cánh tay thon thả của mẹ làm sao mà che hết được hai bầu vú quá khổ đầy kiêu hãnh. Cho dù có cố chỉnh đốn lại nội y thì mẹ cũng vô phương che đậy được cái khe ngực sâu hoắm đang bị ép trào ra. Trời đất ơi, mẹ chết sững khi nhận ra kẻ đang nhìn lén lại chính là thằng con trai của mình.
“Sao con lại tự nhiên chạy xồng xộc vào đây hả! ! !”.
Mẹ lập tức xoay nửa người sang một bên để né tránh ánh mắt của tôi. Gương mặt mẹ đỏ bừng, đan xen giữa sự ngượng ngùng tột độ và cơn tức giận, mẹ lớn tiếng ra lệnh cho tôi.
“Mẹ… con… con đâu có biết mẹ ở trỏng đâu! Con đẩy thử thấy cửa không khóa chốt, nên con tưởng không có ai đang tắm ở trỏng mà!”.
Tôi trưng ra bộ mặt ngây thơ vô tội hết mức có thể để thanh minh với mẹ, thế nhưng cặp mắt điếm thúi của tôi vẫn găm chặt, không chịu rời khỏi cái rãnh khe ngực sâu hun hút kia. Nghe giọng nói của mẹ vang lên gấp gáp, tôi mới hoàn hồn nhận ra chuỗi sự kiện nãy giờ trôi qua chưa tới hai giây đồng hồ, ấy vậy mà cái đầu óc đen tối của tôi cứ tưởng chừng như thời gian đã trôi qua chậm lắm rồi.
“Rõ ràng là mẹ có đóng chốt cửa rồi mà ta, hay là lúc kéo cửa mẹ quên gạt cái chốt qua không biết? Thiệt tình, phải kêu ba con sửa lại cái cửa này mới được, cái chốt khóa này chắc có vấn đề rồi.”.
Rành rành là tôi sai lầm khi hùng hục đẩy cửa xông vào lúc mẹ đang cởi đồ, vậy mà mẹ lại quay sang tự bào chữa, tự giải thích mọi chuyện cho tôi nghe.
“Mẹ?… Dạ” Tôi vẫn đứng ngây như phỗng, trố mắt nhìn lom lom vào người mẹ. Dù hiện tại mẹ đang đứng xoay nghiêng người, nhưng chiếc áo lót màu xám sậm mỏng manh kia vẫn chẳng thể nào bao bọc kín mít hết được sự quyến rũ chết người ấy.
Thấy thằng con trai cứ đứng đực mặt ra nhìn ngó, mẹ mới bừng tỉnh nhận ra tình cảnh hiện tại của bản thân. Hiện tại trên người mẹ chỉ còn trơ trọi mỗi cái áo lót, gần như cả nửa thân trên trần truồng đang bị chính thằng con ruột săm soi, nhìn chằm chằm. Xấu hổ quá đỗi, mẹ lại lật đật xoay hẳn người quay lưng lại phía tôi.
“Vậy thì con còn đứng ỳ ra đó làm cái gì nữa, chưa mau đi ra ngoài mau! ! ! Đi ra ngoài ngay! ! !”.
Câu hét cuối cùng của mẹ cất lên với âm lượng lớn chưa từng thấy, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Tiếng thét lớn đến mức làm một thằng đang mải mê ngắm cảnh xuân như tôi cũng phải giật bắn mình tỉnh mộng vì hai chữ “đi ra”. Trước khi rời đi, tôi còn kịp nhìn nốt tấm lưng trần trắng trẻo, mịn màng của mẹ, cộng thêm phần dây áo lót chưa kịp cài lại chỉnh tề đang hắt lên một chút ánh sáng lấp lánh chói mắt dưới ánh đèn phòng tắm.
Không dám to gan đứng nán lại thưởng thức thêm cảnh đẹp, tôi đành tiu nghỉu, lúng túng kéo tay nắm đóng sập cánh cửa phòng vệ sinh lại.
Ngay tức thì, tôi nghe thấy tiếng mẹ dùng sức đẩy mạnh cánh cửa cho khít lại, tiếng chốt khóa cái “cạch” khô khốc vang lên, và rồi tiếng nước vòi sen bắt đầu tuôn xối xả.
“Thôi tiêu rồi, tiêu đời mày rồi Lâm ơi, lần này thì chết chắc rồi!”. Bụng dạ tôi đánh lô tô liên hồi, lo sốt vó vì biết thừa hôm nay mình đã phạm phải một sai lầm tày trời do quá vô tâm vô ý. Chuyến này thể nào mẹ cũng tế tôi lên bàn thờ, chửi cho tắt bếp mới thôi.
Tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm dần kết thúc, nhìn bóng lưng mẹ in mờ trên cửa kính chuẩn bị tắm xong bước ra, nhịp tim tôi lại bắt đầu đập loạn ngầu vì căng thẳng.
Cửa phòng mở ra, mẹ bước ra ngoài, trên người đã thay một chiếc áo thun tay ngắn màu trắng tinh tươm, mặc kèm một chiếc quần đùi màu xanh dương mới cáu. Đôi bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn của mẹ mang đôi dép lê đi trong nhà màu hồng, phía trên có in hình con gấu hoạt hình dễ thương, mẹ cứ thế đứng khoanh tay trước mặt tôi.
“Sao con lại đứng chình ình ở đây làm gì?”.
“Mẹ… Dạ… hồi nãy… con xin lỗi mẹ, hồi nãy thiệt tình là con không có cố ý đâu mẹ, con không biết là mẹ đang tắm ở trỏng. Con thề là con không hề cố tình nhìn trộm lúc mẹ cởi đồ đâu, con cứ đinh ninh là ở trong không có người.”.
Tôi đứng đó nói năng lắp bắp, ấp a ấp úng vì quá mức hồi hộp. Tôi cố gắng giải thích cho mẹ hiểu rằng tất cả mọi chuyện hồi nãy hoàn toàn chỉ là sự vô tình xui rủi mà thôi.
Gương mặt mẹ lúc này vẫn còn ửng hồng đỏ lựng, chẳng rõ là do tắm nước nóng thư giãn nên máu huyết lưu thông, hay là vì mẹ vẫn còn quê xệ, ngượng ngùng vì cái chuyện bị thằng con trai tông cửa bắt gặp ngay lúc tính lột sạch đồ. Trong bụng mẹ chắc đang nghĩ: lỡ mà thằng quỷ nhỏ này đẩy cửa chậm chừng một phút thôi, là mình lột sạch sành sanh quần áo rồi, lúc đó cái cơ thể trần như nhộng này chẳng phải bị nó nhìn thấy hết trơn hay sao?.
Lặng yên mất một giây, mẹ mới khẽ hé miệng lên tiếng: “Thôi không sao đâu, vụ lúc nãy nếu mà mẹ nhớ kéo chốt cài cửa đàng hoàng thì con đâu có đẩy ra được. Mẹ tin là cục cưng của mẹ không có cố ý đâu, với lại mẹ là mẹ ruột của con mà, hai mẹ con lỡ nhìn thấy nhau chút xíu thì cũng đâu có gì to tát đâu con!”.
Mẹ cố gắng dùng những lời lẽ nhẹ nhàng để xoa dịu đi bầu không khí ngượng ngùng lúc nãy, cảm giác như mẹ đang tự trấn an chính bản thân mình vì lỗi lầm quên đóng chốt cửa.
“Lúc mẹ đi công chuyện về, mẹ thấy con đang coi tivi nhập tâm quá nên mẹ không thèm kêu con. Vậy nên không có chuyện gì đâu cục cưng à.”.
“Mẹ ~ con…”.
“Đã bảo là không có chuyện gì hết mà, hay con đang sợ mẹ xách chổi chà đánh đòn con hả? Đi mau, ra ngoài kia coi tivi đi, mẹ đi nấu cơm cho con đây!”.
Tôi vốn đang sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, nay nghe mẹ nói mấy câu mát ruột như vậy thì thở phào nhẹ nhõm như gỡ được tảng đá đè trên ngực. Tôi lẳng lặng quay lại phòng khách, ngồi khoanh chân trên chiếc ghế sofa. Thế nhưng, mấy cái chương trình tivi đang chiếu trước mắt giờ đây chẳng còn một mảy may sức hút nào đối với tôi nữa. Trong đầu tôi lúc này, những hình ảnh chớp nhoáng về cảnh xuân tuyệt đẹp lúc nãy, dù chỉ vỏn vẹn trong vài giây ngắn ngủi, cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim tua chậm. Mãi cho tới tận lúc nửa đêm đi ngủ, những ký ức ướt át ấy vẫn kiên trì bám trụ trong tâm trí tôi không chịu buông tha.
Nửa đêm hôm đó, mẹ nằm ngủ say sưa ngay bên cạnh tôi. Con cặc của tôi do bị kích thích bởi việc liên tục nhớ lại những cảnh tượng mát mẻ hồi chiều nên cứ thế đứng thẳng tắp, cứng ngắc. Tôi thò tay xuống háng, nắm chặt lấy con cặc, trong đầu lại lóe lên ý nghĩ về cái trò sung sướng quen thuộc —— quay tay.
Tôi nắm lấy thân cặc, rụt rè tuốt lên tuốt xuống được chừng hai cái thì đành khựng lại. Tôi nơm nớp lo sợ nhỡ đâu nằm chung giường nhúc nhích mạnh quá làm mẹ tỉnh giấc thì bỏ mẹ, thế là tôi đành dập tắt cơn nứng, dừng hẳn mọi động tác quay tay lại. Nằm im một hồi, tôi cũng chìm vào giấc ngủ vì không chống cự lại được cơn buồn ngủ đang kéo tới.
Kể từ cái ngày định mệnh ấy trở đi, hình ảnh chiếc áo lót của mẹ cứ như một nỗi ám ảnh bám riết lấy tâm trí tôi, không sao xua đi được. Ánh mắt tôi mỗi khi lén nhìn mẹ đã không còn cái vẻ trong sáng, thuần khiết vô tư như trước đây nữa. Thâm tâm tôi bắt đầu dấy lên một cảm giác áy náy, xấu hổ tột cùng vì cái ý nghĩ dâm loạn, dám tà dâm, xúc phạm chính người mẹ ruột rà của mình. Nhưng não bộ của tôi lại như phản chủ, tôi không biết làm cách nào để gạt bỏ đi những hình ảnh kích thích ấy. Ngay cả lúc đã khai giảng vào năm học mới, ngồi trong lớp học mà đầu óc tôi vẫn cứ vẽ lại toàn bộ quá trình lúc mẹ cởi đồ.
Lên lớp, tôi mất sạch khả năng tập trung nghe thầy cô giảng bài. Vậy nhưng, hễ cứ về đến nhà, chỉ cần được nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp, gợi cảm của mẹ là lòng tôi lại dâng lên một niềm vui sướng thỏa mãn lạ thường.
Năm đó tôi đã mười bốn tuổi đầu, chiều cao cũng phổng phao, lúc đứng cạnh mẹ thì tôi chỉ còn thấp hơn mẹ chút xíu thôi. Trong một lần hai mẹ con đi bộ về quê nội, lúc đang thả bộ dọc theo con đường mòn cặp sát mé bờ sông, tôi đi tụt lại phía sau, đưa mắt nhìn bóng lưng mẹ ở phía trước. Áo thun trên người mẹ đã ướt đẫm mồ hôi, làm hằn rõ mồn một vết hằn của dây áo lót ngang lưng. Tôi tăng tốc bước nhanh lên phía trước, vòng tay đặt nhẹ lên bờ vai thon của mẹ.
“Nắng gắt quá, nóng muốn đổ lửa luôn hả con?”. Nghe mẹ hỏi, tôi làm thinh không trả lời, chỉ lén lút đưa những ngón tay của mình mon men sờ thử vào vị trí dây áo lót. Dù bị ngăn cách bởi một lớp vải áo thun bên ngoài, nhưng cái cảm giác chạm vào đồ lót của mẹ vẫn mang lại một sự kích thích, hồi hộp tột độ.
Tôi vuốt ve, sờ soạng theo đường dây áo được hai cái thì bắt đầu thấy chưa đủ đô, chưa xi nhê gì. Tôi bèn dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp chặt lấy sợi dây áo lót của mẹ xuyên qua lớp áo thun, kéo căng ra sau lưng rồi buông tay thả cái “bép”.
“Cái thằng quỷ này, làm cái gì mà cứ sờ soạng, kéo dây áo lót của mẹ quài vậy hả! ! ?”.
Mẹ lên tiếng nạt nhẹ, giọng điệu có vẻ như đang răn đe, cảnh cáo tôi không được phép nghịch ngợm, đụng chạm vào chỗ nhạy cảm nữa.
Bị mẹ la, tôi có tật giật mình, vội vàng rút cái bàn tay hư hỏng đang đặt trên vai mẹ xuống trong sự hèn nhát. Tôi ngoan ngoãn đi song song bên cạnh mẹ, vài phút sau thì hai mẹ con cũng đã về tới nhà bà ngoại, đây cũng chính là nơi mà hồi xưa tôi từng sinh sống.
Vài ngày sau đó, trường tổ chức kỳ thi kiểm tra chất lượng hàng tháng. Một đứa học sinh vốn dĩ có thành tích học tập luôn nằm trong top đầu như tôi, hôm nay đứng trước tờ đề thi môn tiếng Anh chi chít chữ cái, tự nhiên thấy đầu óc trống rỗng, chữ thầy trả hết cho thầy, chẳng nhớ nổi mấy từ vựng đó có nghĩa là cái quái gì nữa. Tôi ngồi cắn bút, chợt cay đắng nhận ra nguyên nhân sâu xa: suốt một khoảng thời gian dài vừa qua, ngày nào đêm nào đầu óc tôi cũng chỉ lởn vởn toàn là hình bóng chiếc áo lót của mẹ, đi học thì tâm trí lơ lửng trên mây, không thu nạp được chữ nào vào đầu. Thôi xong, cái đề thi này tôi làm coi như bỏ.
Trở về nhà sau kỳ thi, tôi cố gắng trưng ra một cái bộ mặt tỉnh bơ, bình chân như vại, tìm mọi cách để che giấu đi cái trạng thái lo lắng của mình ngày hôm nay. Dù chỉ mới vừa thi xong chưa có điểm, nhưng tôi thừa biết kết quả bài làm của mình nát bét tới cỡ nào, chuyện thứ hạng bị tụt dốc không phanh là điều chắc như đinh đóng cột.
Về tới nhà, tôi lò dò đẩy cửa bước vào phòng của mẹ, thì đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ đang ngồi buồn thiu, ủ rũ rười rượi, gương mặt mẹ lộ rõ vẻ mệt mỏi, sầu não. Trái tim tôi hẫng đi một nhịp: “Chết dở, không lẽ chuyện mình làm bài thi nát bét, học hành sa sút đã đến tai mẹ rồi sao?”.
Đôi mắt của mẹ thường ngày vẫn luôn lấp lánh nụ cười rạng rỡ, nay lại trở nên vô hồn, mất đi vẻ tươi sáng. Mẹ ngước mắt lên nhìn tôi, rồi đột nhiên mẹ đứng phắt dậy bước tới, vòng tay ôm chầm lấy tôi. Mẹ vùi mặt vào vai tôi, và rồi bờ vai mẹ run lên bần bật, mẹ bắt đầu nức nở nấc lên từng tiếng. Mẹ khóc thật rồi.
Linh tính mách bảo tôi rằng, những giọt nước mắt này của mẹ dường như hoàn toàn chẳng liên quan gì đến ba cái điểm số lẹt đẹt của tôi cả.
Tiếng khóc của mẹ ngày một lớn hơn, rõ ràng hơn, nghe vô cùng tủi thân. Tôi bối rối đưa hai tay ôm lấy thân hình đang run rẩy của mẹ, vuốt lưng mẹ để an ủi rồi cất giọng hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, mẹ sao vậy, có chuyện gì xảy ra với mẹ vậy?”.