NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Chương 8: Nhìn Trộm Mẹ Tắm

Sau những chuyện buồn phiền, giận hờn với ba, cuối cùng mẹ cũng lấy lại được tinh thần, dần dần khôi phục lại thần thái tươi tắn và rạng rỡ như ngày xưa.

Cùng lúc đó, kết quả của kỳ thi kiểm tra chất lượng hàng tháng cũng đã được nhà trường công bố. Mang theo cái tâm trạng nơm nớp lo sợ, tôi rón rén bước về nhà, đập vào mắt tôi là hình ảnh người mẹ vô cùng xinh đẹp đang mặc một chiếc quần short jean kết hợp với áo thun màu trắng tinh khôi. Bên ngoài mẹ có khoác thêm một chiếc tạp dề chủ đạo là màu trắng, điểm xuyết thêm những chấm bi màu đỏ tươi, vì trắng và hồng vốn là hai màu sắc mà mẹ tôi thích mặc nhất. Nhìn thấy chiếc tạp dề đáng yêu này, đầu óc tôi lại tự nhiên liên tưởng một cách đen tối, không biết chiếc quần lót mẹ đang mặc bên trong có phải cũng là màu trắng hoặc màu hồng hay không?.

Kể từ cái lần vô tình chứng kiến mẹ biểu diễn màn cởi đồ trực tiếp bữa trước, được chiêm ngưỡng cặp đùi thon dài trắng muốt cùng với chiếc quần lót ren màu xanh đen đầy khêu gợi, cái tràng diện nóng bỏng đó cứ bám lấy tôi, làm tôi ngày càng thêm tò mò mãnh liệt về cơ thể tuyệt mỹ của mẹ. Thật ra mà nói, đó không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy quần lót của mẹ. Bình thường, để giữ gìn vóc dáng thon gọn, mẹ hay tập múa, tập nhảy ở trong nhà. Mùa lạnh thì mẹ hay mặc mấy cái váy dài thướt tha, còn tới mùa hè nóng nực thì mẹ toàn mặc mấy cái quần đùi thể thao ngắn cũn cỡn, phô bày cặp đùi trắng trẻo ra ngoài. Ngay cả những lúc hai mẹ con ngủ chung giường, đôi khi mẹ trở mình làm chiếc váy ngủ xộc xệch, vô tình để lộ ra cái quần lót bên trong, tất nhiên là đôi mắt tinh ranh của thằng con trai này đều thu hết vào tầm nhìn.

Tuy nhiên, cái cảnh tượng lột đồ rõ mồn một như bữa trước, lộ ra chiếc quần lót viền ren mỏng manh, một cảnh tượng dâm đãng và kích thích đến thế thì đúng là lần đầu tiên tôi được chứng kiến. Cũng may là lúc đó mẹ đã tự mình lên tiếng giải vây, bảo rằng mẹ con với nhau lỡ nhìn thấy một chút cũng chẳng sao, chứ nếu không tôi thiệt tình không biết làm cách nào để xoa dịu cái bầu không khí ngượng ngùng lúc đó.

Tôi vội vã lắc đầu, xua đi những ảo tưởng đen tối trong đầu, bước tới trước mặt mẹ, định mở miệng báo cáo về cái thành tích học tập tuột dốc thê thảm của mình. Thế nhưng, chưa kịp để tôi lên tiếng, mẹ đã giành nói trước.

“Lâm, cục cưng đi học về rồi đó hả?”

Mẹ nở một nụ cười tươi rói, dịu dàng hỏi han tôi. Nụ cười của mẹ ấm áp hệt như một thiên sứ, chứa chan tình yêu thương và sự quan tâm lo lắng. Trước giờ vẫn luôn như vậy, những lúc tôi cảm thấy buồn bã, khó khăn nhất, mẹ luôn là người kề bên an ủi. Có điều, tôi thừa biết chỉ vài phút nữa thôi, khi nghe xong cái điểm số thê thảm của tôi, thiên sứ ấy sẽ lập tức biến thành một ác quỷ bừng bừng cơn thịnh nộ, không tài nào kiểm soát nổi.

“Dạ… con mới về.” Tôi cúi gằm mặt, ấp a ấp úng đáp lời.

“Làm sao vậy con? Nhìn cái mặt đi học về thấy xị ra, không được vui vẻ gì hết trơn vậy, mau cất cặp đi rửa tay rửa mặt rồi chuẩn bị ra ăn cơm nè.”

“Dạ mẹ… chuyện là… điểm thi tháng đợt này có rồi mẹ.”

Mẹ ngước lên nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự mong chờ. Mẹ vẫn luôn tin tưởng tôi, bởi vì thằng con trai của mẹ bình thường khá là ngoan ngoãn nghe lời, tuy thành tích học tập không thuộc hàng xuất sắc đứng đầu trường, nhưng cũng được xếp vào dạng khá giỏi, ổn định.

“Dạ… thực ra thì… mấy môn khác con làm cũng tàm tạm, nhưng mà môn Tiếng Anh con thi tệ quá, chỉ được có 57 điểm thôi…”

Lời vừa dứt, nụ cười tươi tắn trên môi mẹ lập tức tắt ngúm, tan biến vào hư không. Mẹ khẽ nhíu mày lại, ánh mắt dịu dàng tức khắc trở nên sắc lẹm, mẹ lại biến về hình ảnh một người phụ nữ nghiêm khắc thường ngày.

“Vậy tổng kết lại thứ hạng trong lớp của con ra sao?”

“Dạ… con bị tụt hết 20 hạng…”

“Cái gì? !”

Cơn tức giận của mẹ lập tức bốc lên tận đỉnh đầu, mẹ cầm cái vá múc canh đập mạnh một tiếng “xoảng” rõ to xuống bồn rửa chén. Mẹ đứng sững lại, ngây người ra, hai con mắt quắc lên lườm tôi chằm chằm. Bị ánh mắt sắc như dao cạo của mẹ ghim thẳng vào người, tôi sợ hãi co rúm lại, tim đập chân run. Trong đầu tôi thầm nghĩ, kiểu này hôm nay chắc chắn là tơi tả với mẹ rồi, chạy đâu cho khỏi nắng. Thế nhưng, mẹ chỉ đứng đó, liên tục hít vào thở ra mấy hơi thật sâu. Theo từng nhịp thở dồn dập, hai bầu vú căng mẩy của mẹ cũng phập phồng lên xuống không ngừng, có vẻ như mẹ đang cố gắng hết sức để kiềm chế, kìm nén cơn giận dữ đang bốc lên ngùn ngụt.

Khoảng chừng hai phút sau, đôi lông mày đang cau chặt của mẹ cuối cùng cũng giãn ra đôi chút, biểu cảm trên gương mặt từ từ khôi phục lại vẻ bình tĩnh như thường.

“Thôi, đi rửa tay đi, rồi ra chuẩn bị dọn cơm ăn.”

“Mẹ… mẹ không giận con hả?” Tôi dè dặt, rụt rè cất tiếng gọi thăm dò.

“Hỏi lằng nhằng cái gì, mẹ bảo đi ăn cơm thì đi lẹ lên!” Mẹ bực bội nạt lớn, tháo phăng cái tạp dề đang mặc trên người xuống rồi máng lên cái móc ở sau cửa.

Sau đó, mẹ lấy chén đũa ra, kéo ghế ngồi phịch xuống bàn ăn.

“Sao đợt này thi thấp vậy con? Đề thi khó lắm hay là dạo này con lười biếng, chểnh mảng chuyện học hành hả?” Mẹ ngồi khoanh tay trên bàn ăn, nghiêm giọng lên tiếng chất vấn tôi trước.

Tôi vội vàng vin vào cái cớ đó, thuận nước đẩy thuyền đáp: “Dạ đợt này đề ra chua lắm mẹ ơi, có nhiều câu lắt léo bình thường con chưa gặp bao giờ, nên con làm bài bị sai nhiều.”

“Đề khó thì cả lớp đứa nào cũng thấy khó, ai cũng điểm thấp giống nhau hết, vậy cớ làm sao thứ hạng của con lại bị tụt dốc thê thảm như vậy hả?”

Tôi cứng họng, não bộ chưa kịp nhảy số tìm ra cái lý do nào hợp lý để ngụy biện thì mẹ đã chép miệng, xua tay nói tiếp: “Thôi bỏ đi, lần này lỡ thi điểm thấp rồi thì cũng không sao, rút kinh nghiệm lần sau chú ý cẩn thận hơn một chút. Ráng học để kỳ sau chui lại vô top 15 của lớp là được.”

Nghe mẹ nói xong, tôi ngớ cả người ra, đứng hình mất mấy giây vì quá đỗi kinh ngạc. Trời đất ơi, nếu là bình thường mà thành tích học tập bị rớt hạng kiểu này, chắc chắn mẹ sẽ nổi trận lôi đình, chửi bới ỏm tỏi một trận cho đã đời, xong rồi đóng sầm cửa lại, đè tôi ra đánh cho nát đít mới thôi chứ. Sự tò mò trong lòng dâng lên mãnh liệt, không kìm lại được, tôi bèn buột miệng hỏi:

“Ủa mẹ, sao nay mẹ không đánh đòn con nữa vậy?”

“Cái thằng quỷ nhỏ này ngộ ghê, không bị ăn đòn đâm ra ngứa ngáy da thịt, thấy trong người không được thoải mái hả? Phải đợi mẹ lấy cây quất cho mấy roi vô đít thì mới chịu ăn cơm ngon đúng không?” Mẹ phì cười, nét mặt lại tươi tắn rạng rỡ trở lại, trêu chọc tôi.

“Dạ đâu có mẹ, chỉ là tự nhiên mẹ hiền khô vậy con thấy… hơi không quen cho lắm.” Tôi gãi đầu cười hì hì.

Mẹ đặt đôi đũa trên tay xuống bàn, khẽ thở dài một tiếng. Mẹ vòng hai tay khoanh trước ngực, mang cái vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, chân thành nói với tôi:

“Mẹ biết con thi rớt hạng kỳ này chắc chắn là có lý do của nó. Nhưng mà con lớn rồi, sắp thành thanh niên tới nơi rồi, chuyện học hành con phải biết tự giác điều chỉnh, tự lo liệu lấy. Mẹ cũng biết bây giờ chương trình học càng ngày càng nặng nề, căng thẳng lắm. Thua keo này ta bày keo khác, lần này điểm thấp thì lần sau ráng siêng năng, cố gắng bù lại là được.”

Tôi gật gật đầu, định mở miệng vâng dạ thì mẹ lại tiếp tục tuôn ra một tràng tâm sự từ tận đáy lòng:

“Hai bữa nay mẹ nằm suy nghĩ nhiều chuyện lắm. Mẹ nhận ra hồi trước mẹ dạy con hơi gắt gao quá, hở chút là xách roi ra quất, làm con nhiều lúc nhìn thấy mẹ là đâm ra sợ hãi. Hiện tại trong nhà này chỉ còn lủi thủi có hai mẹ con mình sống nương tựa vào nhau. Mẹ không muốn con cứ mãi là một thằng nhóc chưa lớn, đụng chuyện là co rúm lại. Sau này con là người đàn ông trụ cột của cái nhà này, mẹ già rồi cũng chỉ biết trông cậy, nương tựa vào con thôi. Con phải ráng mà học hành cho đàng hoàng, sống đứng đắn, nghiêm túc làm người, tương lai của mẹ là đặt hết vào tay con đó biết không?”

Nghe những lời ruột gan đó, tôi vội vàng “dạ” một tiếng thật to, gật đầu lia lịa để chứng tỏ mình đã thấm thía những gì mẹ căn dặn. Lời mẹ nói thì tôi hiểu rành rành ra đó, nhưng cái mà tôi không hiểu nổi là tại sao tự dưng mẹ lại đổi tính đổi nết, ăn nói sâu sắc như vậy. Không lẽ do những biến cố, những vụ cãi vã xoay quanh chuyện ly hôn với ba vừa qua đã giáng một đòn đả kích quá lớn vào tâm lý của mẹ sao?. Tôi không dám nghĩ ngợi sâu xa hơn nữa, chỉ đơn thuần cảm nhận được rằng, mẹ của tôi đã thực sự bắt đầu thay đổi rồi.

Ăn uống dọn dẹp xong xuôi, mẹ vô phòng lấy đồ lót, chuẩn bị vô nhà vệ sinh tắm rửa. Đảo mắt nhìn qua, tôi tinh ý phát hiện ra trong xấp đồ mẹ cầm trên tay có lẫn cái quần lót ren màu xanh dương đậm mà mẹ đã mặc bữa trước.

Hình ảnh thân thể tuyệt mỹ của mẹ khi diện cái quần lót đó lại xẹt qua trong đầu tôi. Tiếng chốt cửa nhà vệ sinh “cạch” một tiếng vang lên. Qua ánh đèn vàng nhàn nhạt hắt lên tấm kính mờ của cánh cửa, tôi lờ mờ nhìn thấy cái bóng dáng quen thuộc của mẹ đang đứng ngay cạnh máy giặt, bắt đầu lột từ từ từng món đồ trên người xuống.

Bị nhục dục thôi thúc, tôi rón rén bước từng bước thật nhẹ, tiến lại gần đứng sát rịt trước cửa nhà vệ sinh. Tôi nuốt nước bọt cái ực, cố gắng đè nén nhịp tim đang đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực, cảm giác khẩn trương, bất an dâng tràn vì trong đầu đang nhen nhóm một ý đồ vô cùng tà ác: nhìn trộm mẹ ruột tắm.

Tôi đưa tay ra, rụt rè đẩy nhẹ vào cánh cửa, trong bụng thầm cầu trời khấn phật cho cái sự cố “ngoài ý muốn” giống như hôm bữa lại xảy ra một lần nữa, để tôi lại được rửa mắt ngắm nhìn thân hình trần truồng xinh đẹp, kinh tâm động phách của mẹ lúc đang cởi đồ.

Thế nhưng, đời đâu như là mơ, tôi đẩy một cái mà cánh cửa vẫn cứng ngắc, không hề nhúc nhích dù chỉ là một ly. Chốt khóa đã được cài chặt, chặn đứng luôn cái viễn cảnh “ngoài ý muốn” tươi đẹp của tôi ở phía ngoài cánh cửa. Chẳng biết có phải do mẹ tinh ý phát hiện ra có người đang lấp ló rình mò bên ngoài hay không, mà tự nhiên tôi thấy bóng đen trên cửa dừng hẳn mọi động tác. Giật mình thon thót, tôi sợ mất mật vội vàng rón rén lui chân, dời đi khỏi cái cửa nhà vệ sinh ngay lập tức.

Đợi một chút cho êm chuyện, thấy cửa phòng vệ sinh vẫn đóng im ỉm không có động tĩnh gì, tôi lại mò mẫm đi tới. Lần này, cái đầu óc đen tối của tôi cố gắng vắt óc suy nghĩ xem còn có cái lỗ hổng, cái phương pháp nào khác để có thể thưởng thức cảnh xuân bên trong không. Mắt tôi đảo quanh một vòng rồi bất chợt dừng lại ở góc dưới cùng bên trái của cánh cửa, nơi đó có một tia sáng trắng hắt ra. Chỗ đó chắc chắn là có một cái khe hở chui lọt được ánh sáng!

Không chần chừ thêm một giây nào, tôi lập tức quỳ mọp xuống sàn nhà gạch men lạnh ngắt, uốn cong người lại, gập cái cổ nghiêng qua một bên ráng bẻ một góc chín mươi độ, dán sát con mắt vào cái khe hở bé xíu dưới chân cửa.

Nằm bẹp dưới đất, tôi khẩn trương nín thở, ngậm chặt miệng lại, sợ rằng chỉ cần mình thở mạnh một cái hay phát ra tiếng động sột soạt gì là sẽ bị mẹ phát hiện ngay. Mặc dù chiều nay mẹ vừa mới tha thứ cho cái tội điểm thấp của tôi, nhưng nếu bây giờ mà mẹ bắt quả tang thằng con cưng đang bò dưới đất rình mẹ tắm, thì cái tội tày trời này chắc chắn sẽ không bao giờ được dung thứ.

Xuyên qua cái khe cửa hẹp hòi, tôi trợn tròn đôi mắt, căng con ngươi ra hết cỡ, tràn trề hy vọng có thể bắt gặp được toàn bộ thân hình trần như nhộng, nuột nà của mẹ. Trong tưởng tượng của tôi, cơ thể trần trụi ấy, cùng với đám lông mu gợi cảm đen nhánh dưới lồn và hai bầu vú căng tròn vểnh cao, tất cả những thứ đó đều là những báu vật tuyệt mỹ mà tôi chưa từng được trực tiếp chạm mắt tới.

Dán mắt vào khe cửa, tôi chỉ lờ mờ nhìn thấy gót chân mẹ hơi nhón lên một chút, sau đó là động tác cánh tay mẹ đang vung vẩy, phỏng chừng là mẹ đang thao tác lột cái quần lót ra khỏi người. Tôi tiếp tục rướn mắt nhìn lên cao hơn, nhưng ngặt một nỗi cái khe cửa này thiết kế quá sức chật hẹp, góc nhìn lại bị đặt ở tuốt dưới mặt đất. Dù tôi có xoay xở đổi tư thế, vẹo cổ đủ kiểu thì kịch kim cũng chỉ có thể nhìn thấy được tới phần bắp chân và đầu gối của mẹ là hết đát. Mọi hy vọng được chiêm ngưỡng vùng tam giác bí ẩn có cái lồn, hay toàn thân trần truồng của mẹ vào hôm nay coi như đổ sông đổ biển sạch sành sanh.

Chán nản, tôi chống tay lồm cồm bò dậy. Thế nhưng, con cặc trong quần tôi do vừa trải qua màn kích thích rình trộm lúc nãy giờ đã cương cứng ngắc, ngóc đầu lên sừng sững. Cơn nứng ập tới đột ngột làm tôi nảy sinh ý định thủ dâm, tôi tính bụng nhân lúc mẹ vẫn còn đang tắm rửa ở trong đó, thì mình chạy lẹ về phòng quay tay, sóc lọ một cữ cho xả hết tinh dịch ra ngoài.

Bụng bảo dạ như vậy, tôi đi nhanh vào trong phòng ngủ. Vừa bước vào, sự chú ý của tôi đã bị hút chặt vào bộ đồ lót của mẹ đang vứt chỏng chơ trên giường.

Đó là một chiếc áo ngực viền ren hoa màu xanh dương, những đường nét hoa văn thêu trên đó cực kỳ tinh xảo và phức tạp. Ở vị trí chính giữa của hai cúp ngực, nơi được ước chừng sẽ bao bọc lấy hai cái đầu vú của phụ nữ, có thêu một cái điểm nhấn nhỏ. Toàn bộ hoa văn viền ren xung quanh đều uốn lượn, hội tụ dồn hết về cái điểm trung tâm đó, nhìn kiểu thiết kế này thật sự quá sức dâm đãng và khiêu khích. Đưa mắt quan sát kỹ hơn, tôi nhận ra những đường viền ren hoa lá hẹ trên cái áo ngực này giống y xì đúc với cái quần lót ren bữa trước. Ra là vậy, tôi gật gù hiểu ra, chiếc áo ngực này cùng với cái quần lót kia là ghép thành một bộ đồ lót ton-sur-ton.

Vừa nghĩ tới việc cái áo lót mỏng manh này từng ôm ấp lấy bầu vú căng mọng của mẹ, con cặc của tôi lại một lần nữa bơm đầy máu, trương phình lên đau tức. Tay trái tôi không tự chủ được cầm chiếc áo ngực lên, đưa sát vào áp ngay trước lỗ mũi. Lập tức, một mùi hương thơm ngào ngạt pha lẫn mùi sữa dìu dịu đặc trưng của cơ thể mẹ xộc thẳng vào khoang mũi. Bị kích thích đến đỉnh điểm, tay phải tôi thụt vào trong quần, nắm lấy con cặc đang cương cứng, nhịp nhàng tuốt lên tuốt xuống với tốc độ chóng mặt. Trong đầu tôi không ngừng ảo tưởng ra cảnh tượng mình đang vuốt ve, chà xát con cặc vào cặp vú sữa mềm mại của mẹ.

1 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất