NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/06/2026

Chương 10: Cùng Mẹ Chọn Mua Đồ Lót

Mẹ xoay người đối diện lại với tôi. Chiếc váy sau khi được kéo khóa kỹ càng đã ôm khít lấy từng đường cong cơ thể, sự kết hợp hoàn hảo giữa vóc dáng chữ S quyến rũ của mẹ và chất vải mềm mại khiến bộ trang phục trông cực kỳ rực rỡ và sống động. Màu váy đỏ chót càng làm tôn lên làn da trắng bóc, mịn màng, non nớt của mẹ.

“Mẹ ơi ~~ mẹ mặc bộ này vô ta nói nó sang chảnh, lộng lẫy hết phần thiên hạ, nhìn mẹ cứ như trẻ ra chục tuổi luôn đó!” Tôi há hốc mồm cảm thán.

“Xạo xạo, đi đi đi, làm gì có chuyện khoa trương tới cỡ đó cha nội, mẹ già chát rồi” Mẹ buông lời trách yêu, dứt câu lại đính kèm một tiếng thở dài thườn thượt.

Nghe mẹ than vãn, tôi lật đật phân bua:

“Trời ơi, chị bán hàng nói đúng đó mẹ, mẹ nhìn xì-tin, trẻ măng à. Cái body chuẩn không cần chỉnh này của mẹ, đem so ra mấy cô giáo trẻ măng mới ra trường dạy ở trường con cũng xách dép không theo kịp đâu nha. Mẹ mặc bộ đồ này vô, đi kế bên con người ta tưởng mẹ là em gái con không chừng”.

“Cái thằng quỷ này, muốn ăn đòn hả, lăn ra ngoài mau! Dám ăn nói hàm hồ, mất nết, không biết lớn nhỏ gì hết trơn hả? Còn dám xưng hô em gái với mẹ nữa, cái miệng con càng nói càng đi quá giới hạn rồi đó!” Mẹ sẵng giọng mắng mỏ tôi, thế nhưng qua khóe môi cong lên, tôi thừa sức biết là mẹ đang cười thầm trong bụng. Cười tủm tỉm xong, mẹ xua tay đuổi khách: “Thôi được rồi, công nhận bộ đồ này mặc lên form cũng được. Con ra ngoài đi, để mẹ lột ra thay lại đồ cũ.”.

Thâm tâm tôi thì gào thét: “Mẹ cứ lột đồ thay trực tiếp trước mặt con luôn đi!”, đó mới là tiếng lòng chân thật nhất. Nhưng ngoài miệng thì tôi lại lươn lẹo:

“Hay là mẹ cứ bận nguyên bộ này đi ra ngoài soi gương lớn thử coi sao. Cái bóng đèn trong phòng thử đồ này nó sáng chói quá làm lóa mắt, mẹ đi ra ngoài ánh sáng tự nhiên ngắm nghía chắc chắn sẽ đẹp hơn đó.”.

Nói xong, tôi chủ động vặn tay nắm, đẩy cửa phòng thử đồ bước ra trước.

Cô nhân viên bán hàng bên ngoài chớp thời cơ vô cùng chuyên nghiệp, vội vàng xông tới tấp tểnh khen ngợi:

“Chu cha mạ ơi, em nói đâu có sai chị gái ơi! Chị mặc bộ này vô y chang như đúc khuôn từ xưởng ra vậy đó, quá sức là hợp dáng luôn!. Váy này bên em giá gốc niêm yết là 2 triệu 2 lận đó, nhưng mà đang có chương trình sale mạnh, giá chỉ còn có 800 ngàn thôi chị ơi.”.

“Mắc dữ vậy em? Thôi chắc chị lấy cái khác…” Nghe tới giá tiền, tôi thấy sắc mặt mẹ hơi sượng lại, rõ ràng là xót ruột không nỡ vung tiền.

Thấy mẹ ưng bộ đồ lắm rồi, lại mặc lên người xinh đẹp rạng ngời thế kia, tôi không đành lòng để mẹ bỏ lỡ. Thế là tôi xen vào:

“Mẹ ơi, đẹp xuất sắc như vầy thì mẹ chốt đơn luôn đi. Có 800 ngàn thôi mà, coi như con tặng mẹ, tháng này mẹ cứ trừ thẳng vô tiền ăn vặt của con là xong!”.

“Nhớ đó nha, lớn rồi quân tử nhất ngôn nha ông tướng!. Vậy thôi nhỏ gói bộ này lại cho chị.” Mẹ quay sang gật đầu với cô nhân viên.

“Dạ. Vậy chị gái muốn thay ra để em gói vào bọc kính, hay là chị mặc nguyên bộ váy này tung tăng về nhà luôn ạ?” Cô nhân viên tiếp tục cái giọng điệu chuyên nghiệp ngọt như mía lùi của mình.

“Chị cứ để mẹ em mặc y nguyên vậy đi về luôn nha!” Tôi ưỡn ngực, dõng dạc trả lời thay mẹ. Có một người mẹ nhan sắc chim sa cá lặn thế này đi cạnh bên, thân làm con trai như tôi cũng cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt, hãnh diện lây.

“Được rồi ông tướng, vậy con chạy vô phòng thử đồ lấy xấp quần áo cũ của mẹ dọn ra đây giùm mẹ nghen, mẹ ra đằng trước quầy thu ngân tính tiền cái đã.”.

“Dạ tuân lệnh, con đi gom đồ liền đây!” Tôi ba chân bốn cẳng chạy vô lấy đồ đạc, xong xuôi đâu đó, mẹ quẹt thẻ trả tiền, hoàn tất một buổi mua sắm mỹ mãn rồi hai mẹ con tay trong tay bước ra khỏi khu trung tâm thương mại.

Đi dạo trên lề đường hướng về nhà, từng đợt gió chiều thổi lồng lộng. Gió tuy không quá mạnh nhưng so với cái không khí tĩnh lặng kín mít trong khu trung tâm thương mại lúc nãy thì cảm giác mát mẻ, lộng gió hơn hẳn. Tôi sải bước đi phăm phăm dẫn đầu phía trước, bỗng đằng sau lưng vẳng lại tiếng mẹ í ới:

“Lâm, đi chậm chậm lại chờ mẹ với coi!”.

“Ủa con vẫn đi tốc độ bình thường mà mẹ, sao tự nhiên nay mẹ đi lề mề, cà rề cà rề vậy?” Tôi ngoái đầu lại thắc mắc.

Mẹ bước tới sát cạnh tôi, gương mặt thoáng chút ngượng ngùng đỏ ửng. Mẹ kề sát miệng vào lỗ tai tôi, thì thầm to nhỏ:

“Cái váy này tà nó ngắn quá con ơi. Chết dở, nay lúc thay đồ mẹ mới nhớ ra là mẹ không có mặc cái quần đùi an toàn bảo hộ ở bên trong. Giờ bên trong mẹ chỉ mặc trơ trọi mỗi cái quần lót thôi. Con mà đi nhanh quá, lỡ mà xui xui có cơn gió to nào thổi thốc qua lật tốc váy lên, thì chẳng phải mẹ hớ hênh, lộ hết hàng họ cho thiên hạ người ta ngắm sao!”

Câu nói “bên trong mẹ chỉ mặc trơ trọi mỗi cái quần lót” của mẹ giống như một luồng điện xẹt ngang qua não bộ tôi, đánh mạnh vào mọi dây thần kinh kích thích. Toàn bộ mang tai tôi tức khắc đỏ lựng lên, ngứa râm ran, tê rần rần. Ở bên dưới đũng quần, con cặc của tôi lại bắt đầu rục rịch, có phản ứng ngo ngoe ngóc đầu dậy. Cũng may mắn là nó chỉ mới cương sương sương, nhô lên một chút xíu chứ chưa vươn thẳng đứng tới mức đâm lủng quần. Chứ nếu mà ngay giữa chốn thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu cặp mắt người qua đường nhìn ngó thế này mà tôi dựng lều nổi cộm lên thì chắc nhục nhã ê chề muốn độn thổ cho xong.

Tôi cúi rạp đầu xuống, đưa mắt đánh giá độ dài của chiếc váy mẹ đang mặc. Công nhận là nó ngắn củn cỡn thiệt, cái lai váy ở điểm thấp nhất cũng chỉ che được tới chưa tới nửa cái bắp đùi trắng nõn nà của mẹ. Y chang lời mẹ nói, nếu mà sải bước đi nện gót quá mạnh hoặc bước chân xoạc quá rộng, thì khả năng cao là váy sẽ bị tâng lên, phơi bày hết nội thất bên trong ra ngoài là cái chắc. Với tư cách là một thằng con trai ngoan ngoãn, hiếu thảo, làm sao tôi có thể cam lòng, nỡ để cho mấy thằng đàn ông xa lạ khác có cơ hội được nhìn ngó cặp đùi đẹp và chiếc quần lót ren lấp ló của mẹ mình chứ.

“Dạ dạ, để con hãm phanh đi chậm lại chờ mẹ!” Tôi gật gật đầu tuân lệnh.

Sau một hồi nhích từng bước rùa bò, tiêu tốn kha khá thời gian thì cuối cùng hai mẹ con cũng lết bộ về tới nhà. Ngó đồng hồ treo tường thì vừa vặn điểm đúng năm giờ chiều.

“Trời ơi, hôm nay đi bộ lòi bản họng, mỏi nhừ cái giò luôn!” Vừa bước vô tới phòng, mẹ đã than thở mệt mỏi. Mẹ quăng luôn cái túi giấy đựng bộ quần áo cũ lên trên nệm, ngước mắt nhìn đồng hồ một cái rồi uỵch người ngã vật xuống giường cái bịch.

“Lâm ơi, mẹ đi cả buổi trưa đuối quá, để mẹ chợp mắt nằm nghỉ lưng một lát cho thẳng cẳng nha. Con ngồi chơi canh giùm mẹ cái giờ, lát nữa kêu mẹ dậy nấu cơm chiều cho con ăn nghen.”.

“Dạ, khoảng mấy giờ thì con kêu mẹ dậy được?”.

“Canh tầm hơn sáu giờ thì kêu mẹ dậy là được rồi. Nhớ nha ông tướng, đừng có mải mê cắm đầu vô chơi game trên máy tính rồi quên béng mất cái giờ giấc đó!”.

Vừa dứt lời căn dặn, mẹ đã nhắm nghiền mắt lại. Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, nhịp thở của mẹ đã trở nên đều đặn, mẹ chìm sâu vào giấc ngủ say sưa ngon lành.

Tôi ngoan ngoãn đi lại mở màn hình máy tính lên, dán mắt vào đó một lúc rồi lén lút xoay người nhìn lại thì thấy mẹ đã ngủ say như chết.

Cái bàn vi tính của tôi nằm đặt sát rịt ngay cạnh chiếc giường ngủ của hai mẹ con, vị trí tôi ngồi chỉ cách chỗ mẹ đang nằm nghiêng một gang tay. Vì tư thế nằm nghiêng người của mẹ, phần cổ áo khoét hình chữ V vốn dĩ đã lỏng lẻo, hở hang nay lại càng rũ xuống, trễ nải hết cỡ. Xuyên qua khe hở cổ áo, ở cái vùng tối hắt bóng lờ mờ đó, tôi hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ mồn một cái cửa ngõ dẫn vào rãnh khe ngực sâu hun hút, huyền bí của mẹ.

Máu dê nổi lên, tôi nhón chân, nhoài người chúi cái đầu sát lại gần hơn để nhìn cho đã con mắt. Nhưng rồi tôi lại rụt cổ lại, sợ lỡ như mẹ giật mình tỉnh giấc bất thình lình thì chết dở, nên tôi chẳng dám to gan nhìn sâu vào bên trong. Hơn nữa, bóng râm từ nếp gấp của lớp vải áo cũng che khuất đi mất cái cảnh xuân mơn mởn, cản trở tầm nhìn của tôi.

Đành bấm bụng tiếc rẻ, tôi dời ánh mắt lưu luyến đó trượt dần xuống phía dưới, chiêm ngưỡng cái vòng eo thon thả, nuột nà của mẹ. Phải công nhận một điều, cái body này của mẹ đúng là một cực phẩm nhân gian, quá sức hoàn hảo, quá sức quyến rũ chết người. Nhìn mẹ nằm co người ngủ say sưa, nhan sắc mĩ miều ấy làm mẹ trông y hệt như nàng công chúa ngủ trong rừng bước ra từ truyện cổ tích, đẹp đến nao lòng.

Khoan đã, hình như có gì sai sai? Não tôi bỗng dưng loé sáng. Tôi chợt nhớ lại cái câu thì thầm dặn dò của mẹ hồi nãy lúc đang đi trên lề đường: Dưới lớp váy ngắn mỏng manh này… hoàn toàn không có quần bảo hộ, chỉ có duy nhất một chiếc quần lót!.

Lời nói đầy tính kích dục ấy cứ văng vẳng bên tai, làm hạt giống tà dâm, đê tiện trong lòng tôi tức tốc đâm chồi nảy lộc, bùng lên dữ dội. Không kiềm chế nổi con quỷ dục vọng, tôi rón rén xoay người, lết từng bước chân nhẹ như mèo về phía cuối giường, cặp mắt rực lửa cứ thế xoáy sâu vào vị trí cái đũng quần lót của mẹ.

Lời mẹ nói quả nhiên không xạo một chữ nào, bên dưới lớp váy tơ tằm mềm mại đó thiệt tình là không có cái quần đùi bó sát nào cả, mẹ đang hoàn toàn thả rông, chỉ mặc mỗi một cái quần lót mỏng dính. Nhưng ngặt nỗi, hiện tại tôi chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy được một chút đường viền ren màu trắng lấp ló qua lớp váy mà thôi.

Tư tưởng dâm đãng trong đầu tôi càng lúc càng táo bạo, điên cuồng hơn. Tôi hạ quyết tâm phải coi cho bằng được cái quần lót của mẹ hình thù ra sao. Để chắc ăn, tôi thử nghiệm lên tiếng gọi khẽ mấy tiếng với âm lượng như muỗi kêu:

“Mẹ ơi? Mẹ đang ngủ hả mẹ?”.

Không có bất cứ một lời hồi đáp hay cử động nhúc nhích nào từ mẹ. Tôi đinh ninh chắc nịch rằng vì chiều nay phải đi bộ sắm đồ quá mức rã rời, nên mẹ đã chìm sâu vào một giấc ngủ cực kỳ say sưa rồi. Chừng nào tôi còn thao tác nhẹ nhàng, không gây ra chấn động quá lớn, thì chắc mẩm mẹ không đời nào thức giấc giữa chừng được.

Hai ngón tay trỏ và ngón tay cái của tôi chụm lại, run rẩy luồn vào dưới mép váy, chầm chậm, nhè nhẹ nhấc cái lai váy của mẹ lên. Tôi rón rén kéo tấm vải trượt lên phía trên từng milimet một, tim đập thình thịch văng ra khỏi lồng ngực vì sợ mẹ có thể tỉnh dậy bất thình lình và phát hiện ra cái trò quấy rối, giở trò đồi bại này của thằng con quý tử. Nhưng mặt khác, cái khát khao mãnh liệt được chiêm ngưỡng chiếc quần lót của mẹ đang bóp nghẹt lý trí tôi. Đột ngột ngay lúc đó, mẹ cựa mình, co nhẹ cái bắp chân lại. Động tác xoay người ấy vô tình khiến toàn bộ nửa thân dưới của mẹ uốn lượn tạo thành một đường cong chữ S tuyệt mỹ, khiêu gợi đến nghẹt thở.

Thấy mẹ nhúc nhích, hồn vía tôi bay sạch lên mây, tôi cứ tưởng mẹ đã tỉnh giấc. Phản xạ có điều kiện, tôi quỳ sụp hai đầu gối xuống sàn, lủi nhanh cái đầu giấu nhẹm vào ngay thành mép giường để núp lùm. Chờ đợi trong câm lặng mất mấy giây, tôi mới lò dò ngóc đầu lên thám thính thì phát hiện ra mẹ chẳng hề có chút dấu hiệu nào của việc tỉnh ngủ cả, chỉ là ngủ mớ trở mình mà thôi. Sau cú hú vía đó, lá gan của tôi bỗng to ra thêm gấp bội, tôi lại áp dụng cái thủ thuật tinh vi lúc nãy, kiên nhẫn dùng tay kéo mép váy của mẹ xốc ngược lên thêm một chút nữa. Cuối cùng, toàn bộ chiếc quần lót ôm sát lấy bờ mông đang nằm nghiêng của mẹ cũng hoàn toàn phơi bày, hiện ra mồn một ngay trước cặp mắt hau háu của tôi. Lồng ngực tôi phập phồng khẩn trương dữ dội, hai bàn tay tôi bắt đầu run lên bần bật vì kích thích. Để tự trấn an cái tâm lý sợ hãi đang dâng cao, tôi lẩm bẩm an ủi bản thân mình: “Sợ cái gì, giả sử mẹ có mở mắt ra bắt gặp tại trận, thì mình cứ lấp liếm đổ thừa là do mẹ nằm ngủ quăng mền quăng gối, tư thế ngủ kém duyên nên tự xốc váy lên chứ bộ!”.

Cởi bỏ được gánh nặng tâm lý, ánh mắt dâm tà của tôi bắt đầu tự do, say sưa thưởng thức trọn vẹn mọi ngóc ngách của cảnh đẹp trước mặt.

Dù đánh giá khách quan thì cái kiểu dáng quần lót mẹ đang mặc hôm nay nó khá là quê mùa, kín đáo, nhưng lớp vải mỏng manh ấy vẫn không làm sao che giấu, ngăn cản nổi sự quyến rũ toát ra từ bờ mông căng mẩy, no tròn và cái hõm eo lả lướt chết người của mẹ.

Tôi nghển cổ, lách cái đầu nghiêng hẳn xuống phía dưới đũng quần lót của mẹ, cố gắng săm soi cái vị trí nhạy cảm lọt thỏm ngay lỗ đít của mẹ, chỗ cái khe hẹp giữa hai mông quả thực là một cái rãnh nứt hút hồn, làm tôi thèm khát đến phát điên.

Phần tam giác mật ở đằng trước lồn đã bị lớp vải đáy quần lót bao bọc kỹ càng, chặn đứng tầm nhìn nên tôi chẳng có cơ hội nào để nhìn ngó thẳng mặt. Dù vậy, cái chất vải rủ xuống hơi xốp xốp, nhô lên một cục u ngay chính giữa vẫn làm tôi mường tượng, cảm nhận rất rõ sự hiện diện của một đám lông mu đen rậm rạp đang nằm nép mình bên trong đó.

Càng ngắm nghía, con cặc bên dưới của tôi càng bơm máu cứng ngắc như một khúc sắt nung. Dục vọng sắc tình đen tối trong tôi phình to ra như một quả bóng bị bơm căng hết cỡ. Tôi vội vã nắm lấy con cặc, vừa tuốt lên tuốt xuống điên cuồng vừa tò mò muốn chết không biết cảnh tượng cái lồn bên trong chiếc quần lót kia nó sẽ đẹp đẽ, hồng hào tới mức nào. Đột nhiên, một ý tưởng tày đình, to gan lớn mật hơn bao giờ hết xẹt qua trong đầu tôi như một tia sét đánh ngang tai: “Tôi muốn trực tiếp lột sạch cái quần lót của mẹ ra!”.

3 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất