NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: NHỮNG BỘ ĐỒ LÓT CỦA MẸ TÔI – Update Chương 20
Tác Giả: Cửu Long Di Quan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, máy bay, mẹ, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 23/06/2026
Chương 4: Một Tháng Ngủ Cùng Mẹ
Ba tôi xuất thân là một người nông dân rặt, chân lấm tay bùn. Hồi nhỏ, quanh năm suốt tháng ba cắm mặt ngoài công trường làm lụng kiếm tiền, nên tuổi thơ của tôi toàn là những ngày tháng lủi thủi lớn lên trong vòng tay chăm sóc của mẹ. Vì phải ở nhà quán xuyến nhà cửa và chăm tôi, nên mẹ không có đi làm công ty hay buôn bán gì ở ngoài. Chắc cũng nhờ rảnh rỗi như vậy, nên mẹ có dư dả thời gian để theo đuổi đam mê học múa, tập tành giữ dáng. Bởi vậy mới nói, ông trời ưu ái cho mẹ cái dáng vóc thanh xuân phơi phới, dầu lúc đó mẹ đã bước sang tuổi băm, ba mươi mấy cái thanh xuân rồi mà nhìn lướt qua ai cũng tưởng đâu là gái hai lăm, mướt rượt.
Từ hồi ba được ông chủ thầu tin tưởng cất nhắc lên làm quản lý thợ, thời gian ba phải đi theo công trình xa nhà lại càng nhiều hơn, lâu lâu mới tạt qua nhà được một bận. Mẹ lúc nào cũng thui thủi một mình đối diện với những đêm dài vắng lặng tịch liêu. Cũng vì ba ít ở nhà, nên khoảng cách giữa tôi và mẹ lại càng được rút ngắn, hai mẹ con khắng khít nhau hơn. Dần dà, thằng con trai là tôi đâm ra quen thói, lúc nào cũng muốn quấn quít, ỷ lại vào mẹ.
Đó là một đêm khuya vắng lặng tĩnh mịch, ngay thời điểm chỉ còn khoảng chừng một tháng nữa là tôi bước vào kỳ thi tốt nghiệp cấp một. Tiết trời lúc ấy đã rục rịch chuyển sang hè. Ở quê dạo đó, ngoài bờ ruộng vẫn còn văng vẳng tiếng ếch nhái ộp oạp gọi bạn tình. Cứ hễ màn đêm buông xuống là mấy con dế mèn ngoài vườn lại thi nhau gáy “rỉ rả, rỉ rả” râm ran cả một góc trời. So với cái ồn ào náo nhiệt bây giờ, thì những đêm quê ngày đó mang đậm cái hơi thở nồng nàn của mùa hè hơn hẳn.
Tôi cứ thế hồn nhiên đánh một giấc say sưa trên cái giường ván gỗ cứng ngắc ở phòng mình. Cũng chẳng rõ lúc đó là mấy giờ đêm, tự nhiên có một tiếng gọi từ ngoài vọng vào làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi lồm cồm ngồi dậy, căng lỗ tai ra nghe ngóng coi ai gọi giờ này.
“Lâm… Lâm ơi… Lâm…”
Chỉ nghe qua một tiếng là tôi nhận ra liền, là tiếng của mẹ ở phòng bên cạnh đang gọi tôi. Giọng mẹ nghe trầm đục, run rẩy yếu ớt như thể đã vắt kiệt sức lực vậy. Tiếng gọi cứ lặp đi lặp lại vang lên thều thào qua bức vách. Tôi chồm dậy vội vàng mở tung cửa phòng, ngó đầu ra ngoài cửa sổ phòng mẹ, lo lắng gọi lớn:
“Mẹ ơi! Mẹ sao vậy mẹ?”
Nghe thấy tiếng tôi, mẹ lật đật mở bật cánh cửa phòng ra. Mẹ đang mặc trên người một chiếc áo thun ngắn tay màu hồng nhạt, loại áo form rộng mà mẹ hay mặc thay cho đồ ngủ. Cánh cửa vừa hé, hai bầu vú căng tròn kiêu hãnh của mẹ đã đập ngay vào tầm mắt tôi. Chưa kịp định hình chuyện gì thì mẹ đã chồm tới túm lấy tay tôi kéo tuột vào trong phòng, rồi đóng sầm cửa lại. Mẹ kéo tôi tới mép giường rồi ôm ghì lấy tôi một cách tuyệt vọng, thút thít bảo:
“Lâm ơi… con đừng về phòng nữa… đêm nay ở lại ngủ với mẹ đi con… mẹ sợ quá…”
Lúc thốt ra những lời đó, hơi thở của mẹ đứt quãng, giọng nói cứ run bần bật. Thấy mẹ hoảng loạn tột độ như vậy, tự dưng lòng tôi cũng lây cái sự bất an đó. Dẫu chưa biết ất giáp cớ sự ra sao, nhưng lồng ngực tôi cũng đập thình thịch sợ hãi theo. Người ta hay nói “mẫu tử tình thâm”, ruột thịt đồng cảm là vậy chắc.
“Mẹ ơi, có chuyện gì vậy mẹ… mẹ kể con nghe đi…”
Tôi hỏi gặng, giọng cũng hơi mếu máo vì lo lắng, đôi mắt đảo quanh quan sát sắc mặt nhợt nhạt của mẹ. Lúc này mẹ mới trấn tĩnh lại đôi chút, bắt đầu nghẹn ngào kể cho tôi nghe cớ sự.
“Hồi nãy… mẹ vừa gặp ác mộng… Mẹ nằm mơ thấy con bị người ta… một người lạ hoắc… quăng thẳng con xuống cái hồ nước trước cửa nhà mình. Rồi nước xoáy cuốn con trôi tuột xuống tận dưới con mương sâu… Con cứ ngụp lặn dưới dòng nước đục ngầu, miệng gào khóc gọi tên mẹ thất thanh… Mẹ ở trên bờ hoảng loạn tìm mọi cách với tay xuống, kiếm sào kéo con lên nhưng mà làm đủ mọi cách cũng không kéo nổi con lên… Mẹ cứ đứng bất lực nhìn con chìm dần, chìm dần, rồi bị vùi lấp hẳn dưới lớp bùn đen ngòm dưới đáy mương… Lâm ơi… mẹ sợ lắm… giấc mơ đó… mẹ thấy nó thật lắm con ơi…”
Vừa kể, nước mắt mẹ vừa rưng rưng, mẹ lại càng siết chặt vòng tay ôm tôi cứng ngắc, như sợ tôi tan biến mất:
“Đêm nay… con phải ngủ chung với mẹ nghen, nằm trên giường con phải nắm chặt lấy tay mẹ… mẹ sợ hở ra một cái là mất con…”
Nghe mẹ tường thuật lại cơn ác mộng kinh hoàng đó, da gà da vịt tôi cũng nổi lên cục cục, sống lưng lạnh toát. Mà nói thiệt, đằng trước cửa nhà tôi đúng là có một cái hồ nước sâu thiệt. Vào mùa mưa lớn, nước trong hồ dâng cao có bận tràn cả qua bờ bao, chảy xiết xuống con mương dẫn nước xả ra ngoài. Đáy con mương đó thì toàn là sình lầy đọng lại đen thui, nhớp nháp hôi rình. Chính bản thân tôi nghe mẹ kể cái mộng đó cũng thấy rùng rợn vì nó có bối cảnh thật quá.
Tôi quàng tay ôm siết lấy lưng mẹ, để trấn an mẹ. Lúc ép sát vào người mẹ, tôi cảm nhận rõ rệt hai bầu vú mềm mại của mẹ đang chèn ép, đè bẹp dí lên khuôn ngực phẳng lì của mình. Nhưng thú thật, cái khoảnh khắc thiêng liêng đó, đầu óc tôi chẳng hề vẩn đục một chút suy nghĩ bậy bạ hay nhục dục nào cả. Trong tâm trí tôi lúc ấy chỉ có duy nhất một ý niệm là làm sao để xoa dịu đi sự sợ hãi đang giằng xé trong lòng mẹ. Tôi nghe lời, vươn tay nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh toát của mẹ, rồi ngả đầu ngoan ngoãn gối lên bờ vai hao gầy của mẹ, một tay vòng qua hờ hững đặt nhẹ lên cái bụng phẳng lỳ của mẹ. Hai mẹ con cứ thế nương tựa vào nhau, nhắm mắt lại và chìm dần vào giấc ngủ miên man.
Sáng sớm hôm sau, đồng hồ sinh học gọi tôi dậy trước. Nằm ngắm nhìn khuôn mặt mẹ đang say giấc nồng ở một khoảng cách gần sát rạt thế này, tôi chợt nhận ra đôi môi của mẹ sao mà gợi cảm, quyến rũ đến lạ kỳ. Cái vành môi trên cong cong kiêu kỳ kết hợp với bờ môi dưới hồng nhuận, căng mọng. Sự hấp dẫn ấy mãnh liệt đến mức làm tôi khao khát muốn rướn người tới, cắn một cái thật sâu. Không kiềm chế nổi sự thôi thúc mãnh liệt của bản năng, tôi nhướng người tới, in một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi mẹ. Nụ hôn chỉ lướt qua chưa đầy một giây thì hàng mi mẹ khẽ rung rinh, mẹ tỉnh giấc.
“Cái ông tướng này… sáng sớm ngày ra mà đã táy máy nghịch ngợm rồi ha… Mà công nhận… đêm qua có con ngủ chung… mẹ thấy an tâm hơn hẳn đó…”
Mẹ mỉm cười dịu dàng rồi cũng cúi xuống, hôn đáp trả lên trán tôi một cái rõ kêu. Đó là một nụ hôn chất chứa đầy ắp tình mẫu tử thiêng liêng, một nụ hôn ấm áp và dịu dàng.
“Thôi con dậy đi xuống nhà dưới trước đi. Đợi mẹ thay đồ rửa mặt chút xíu rồi mẹ xuống nấu đồ ăn sáng cho con nghen.”
Nghe lời mẹ, tôi lật đật mặc đồ vô, tiếng cánh cửa phòng khép lại sau lưng cạch một cái, tôi nhảy chân sáo chạy thẳng xuống lầu.
Tới tối hôm đó, khi bóng tối đã trùm xuống vạn vật, tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, hai mẹ con lại kéo nhau lên lầu chuẩn bị đi ngủ. Vừa bước vô phòng, do tối qua ngủ lang qua phòng mẹ đột xuất chưa kịp mang mền gối theo, nên giờ tôi mới xách theo cái mền đắp với cái gối nhỏ xíu quen thuộc của mình, định bụng xoay người về lại phòng riêng để ngủ. Mẹ thấy vậy liền lật đật cất tiếng gọi giật ngược lại:
“Lâm… tối nay con qua ngủ chung với mẹ nữa nghen?”
“Hả? Thiệt hả mẹ?” – Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên.
“Cái thằng này, ngủ với mẹ đẻ ra con mà làm như người dưng mà mắc cỡ. Mẹ nói thiệt, có con nằm kế bên mẹ thấy an tâm hẳn, đỡ suy nghĩ lung tung. Với lại con cũng biết mẹ nhát ma sợ tối rồi đó, nay ba con đi công trình biệt tăm ít khi ở nhà, thôi từ rày về sau… đêm nào con cũng ôm gối qua ngủ với mẹ luôn đi nghen.”
Giọng nói của mẹ chan chứa tình thương yêu và sự ủ ấm rõ rệt. Lời đề nghị đó đối với tôi cứ như là trúng số độc đắc vậy, một chuyện tốt từ trên trời rơi xuống. Trong bụng tôi lúc đó mở cờ nhảy múa tưng bừng, thiếu điều muốn nhảy cẫng lên ăn mừng chiến thắng. Nhưng mà ngoài mặt tôi vẫn cố kiềm chế, giả đò e thẹn, tằng hắng lấy giọng đáp tỉnh bơ:
“Dạ… con cũng đâu có nỡ để mẹ nằm ngủ một mình buồn thiu đâu…”
“Vậy thì lên giường lẹ đi cái thằng dẻo miệng!”
Mẹ bật cười khanh khách, bước tới ôm mặt tôi hôn cái chụt lên má rồi cả hai mẹ con chui tọt vào trong chăn, đắp chung một cái mền, nhắm mắt chìm sâu vào một giấc mơ đẹp đẽ.
Vài hôm sau ba tôi tạt qua nhà thăm hai mẹ con. Mẹ đem cái giấc mơ rùng rợn đó ra kể lại, rồi than phiền cái mương nước trước cửa nhà nguy hiểm quá. Thế là ba xắn tay áo kiếm mấy tấm ván gỗ dày cộp, đóng bít bùng cái miệng mương lại để lỡ tôi có chạy nhảy ngang đó cũng không bị sụp hố ngã xuống. Kể từ cái dạo đó trở đi, cứ thành một cái thông lệ bất thành văn, ngày nào mà ba xách đồ nghề đi vắng không về ngủ nhà, là y như rằng tối đó tôi tự động ngoan ngoãn ôm gối mền lon ton chạy qua phòng mẹ. Hai mẹ con lại có những đêm cuộn tròn nằm chung vô cùng tuyệt vời. Còn về phần tôi, từ cái khoảnh khắc được nằm ngủ chung với mẹ, một con đường lén lút, tội lỗi nhưng ngập tràn dục vọng khao khát mẹ đã âm thầm mở ra trước mắt.
Kể từ khi mẹ đặc cách cho tôi cái quyền được vác gối sang ngủ chung, những đêm dài của hai mẹ con trôi qua cực kỳ êm đềm và thoải mái. Thậm chí có những hôm hai mẹ con nổi hứng mướn đĩa phim ma rùng rợn kinh điển như “The Ring” (Vòng tròn oan nghiệt) về coi giữa đêm khuya khoắt. Phim dẫu có đáng sợ đến mức rợn tóc gáy, nhưng chỉ cần rúc vào lòng mẹ, ngửi mùi hương thoang thoảng của mẹ là tôi thấy mọi nỗi sợ hãi bay biến đi đâu mất. Thời đó ba tôi bận bù đầu, một tuần giỏi lắm là đảo qua nhà nhìn cái rồi đi, cao tay lắm là ngủ lại được hai đêm. Nhờ vậy mà một tuần bảy ngày thì tôi đã ôm trọn được ít nhất là năm đêm nằm cuộn tròn ngủ chung với mẹ.
Cái chuỗi ngày nằm chung giường kéo dài êm ả suốt một tháng trời. Tinh thần lúc nào cũng phơi phới, sảng khoái nên lúc lên lớp tôi tập trung cao độ, tiếp thu bài cực kỳ lẹ. Cuối cùng tôi cũng vượt qua kỳ thi tốt nghiệp cấp một một cách nhẹ nhàng như không, thuận lợi thi đậu vô một trường điểm cấp hai nổi tiếng có tiếng tăm trong thành phố. Và vì đây là những dòng hồi ức chân thực về chính cuộc đời tôi, để tránh những rắc rối thị phi không đáng có bới móc vào đời tư, tôi xin phép được giấu nhẹm tên ngôi trường đó đi.
Biết tin tôi đậu tốt nghiệp tiểu học điểm cao lại vô trường ngon, mẹ tôi mừng húm, vui ra mặt. Mẹ quyết định xắn tay áo làm một mâm cơm thịnh soạn đãi tôi ăn mừng. Tiếc cái là đúng cái ngày vui đó, ba tôi lại đang kẹt cứng ngoài công trình không vác mặt về nhà được. Thế là cái khoảnh khắc hân hoan đó chỉ có hai mẹ con tôi chia sẻ với nhau.
Hôm đó để ăn mừng, mẹ cũng diện đồ đẹp. Mẹ mặc một chiếc váy liền thân ôm sát người, thiết kế cổ chữ V có viền bèo nhún màu xanh lam nhạt. Cái dáng váy body này làm tôn lên triệt để những đường cong bốc lửa, cái eo thắt đáy lưng ong của mẹ. Tôi ngồi ngoan ngoãn ở bàn ăn, háo hức chờ mẹ bưng bê đồ ăn từ dưới bếp lên.
Mẹ bước những bước chậm rãi, cẩn thận bưng tô canh thịt viên nóng hổi đặt lên bàn. Lúc mẹ khom người đặt tô canh xuống ngay chính diện mặt tôi, nửa thân trên của mẹ chồm về phía trước. Cái góc nhìn từ dưới ngước lên của tôi đã thu trọn hình ảnh từ cổ áo khoét sâu của mẹ. Một đường rãnh khe vú sâu hoắm, hút mắt được tạo ra bởi sự chèn ép của hai bầu vú căng mọng, hiện ra lồ lộ ngay trước mắt. Cái tư thế khom người đó làm trọng tâm cơ thể thay đổi, phần quai áo váy trễ nải tuột hẳn xuống một bên vai áo. Sự xô lệch đó làm lộ ra một phần dây áo vú màu đen ở bên trong. Sự tương phản mãnh liệt giữa làn da trắng trẻo, nuột nà của mẹ và cái dây áo vú màu đen tuyền càng làm cho nước da của mẹ nổi bần bật, nhìn mướt rượt như sữa tươi vậy.
Trên bàn dọn ra bốn món ăn toàn là những món ruột mà tôi ghiền nhất: canh thịt viên thanh mát, bò nhúng cay xé lưỡi, cá chép chưng dưa cải chua chua và một đĩa sườn vàng ươm. Nhìn mâm cơm hấp dẫn, tôi hí hửng ngước mắt lên nhìn mẹ cười toe toét sung sướng.
“Con bị khùng hả con, tự nhiên ngồi ngây mặt ra đó cười một mình cười như thằng ngốc vậy?”
Mẹ vừa trách yêu vừa cười tủm tỉm gắp đồ ăn cho tôi. Đang nhai ngoàm ngoạp thì vô ý làm sao đôi đũa trên tay mẹ tuột rơi cạch xuống nền gạch. Tôi lật đật cúi gập người xuống gầm bàn định lụm đôi đũa lên dùm mẹ. Ngay khoảnh khắc tôi chui đầu xuống gầm, tôi mới tá hỏa phát hiện ra, dáng ngồi hiện tại của mẹ… hai chân đang hơi dang ra một chút. Ở cái góc nhìn chết người này, đập thẳng vào mắt tôi là phần gốc rễ của cặp đùi thon dài, và cũng chính là khu vực bí hiểm nhất của đàn bà con gái. Ẩn hiện lờ mờ dưới lớp váy là cái đũng quần xì lót. Quần lót màu đen có viền ren mỏng manh, nhìn có vẻ đồng bộ ton-sur-ton với cái áo vú màu đen bị lộ ra ban nãy.
Đầu óc tôi lúc đó u mê, cứ tưởng tượng viễn vông rằng tự tay mình đang từ từ banh hai chân mẹ rộng ra thêm chút nữa, để cặp mắt này có thể nhìn xoáy vào rõ ràng hơn, thỏa mãn hơn cái vùng cấm địa nhạy cảm ấy. Tôi cứ rướn đầu rướn cổ xích lại gần thêm chút nữa, như thể một con thiêu thân đang đâm sầm vào cái thế giới ma mị của chiếc quần lót ren đen đó.
“Lâm! Ê cái thằng kia, chui xuống đó lụm đũa mà làm cái quái gì mà lâu ngóc đầu lên vậy hả? Con đang làm cái trò mèo gì dưới chân mẹ đó?”
Tiếng mẹ quát giật ngược làm tôi bừng tỉnh cơn mộng mị, giật thót người ngóc đầu dậy. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cái miệng tôi lại buột miệng buông ra một câu lãng xẹt vô cùng tận:
“Mẹ ơi… công nhận… cặp giò của mẹ dài mà đẹp ghê á mẹ…”
Mẹ nghe xong phì cười rạng rỡ, đưa tay che miệng mắng yêu:
“Cái thằng quỷ sứ này, mới nứt mắt ra mà đã học cái thói dẻo miệng nịnh nọt mẹ rồi. Mà con vắt mũi chưa sạch, biết cái khỉ khô gì mà đánh giá phụ nữ đẹp hay không đẹp hả?”
Tôi vội vàng làm ra vẻ mặt nghiêm túc, giọng quả quyết chắc nịch:
“Con nói thiệt mà mẹ! Mẹ ở nhà mình là đẹp nhất trần đời luôn á. Con so thử với mấy bà mẹ của đám bạn học trong lớp con rồi, mẹ ăn đứt tụi nó luôn.”
“À vậy hả? Vậy con phân tích cho mẹ nghe coi, mẹ đẹp ở cái chỗ nào đâu?”
Thấy mẹ có vẻ khoái chí, tôi tự dưng cũng bạo gan hẳn lên, như uống mật gấu vô người, liến thoắng tuôn một tràng:
“Thì dáng mẹ ngon nghẻ nè, eo thon gọn gàng, đâu có mập phệ ục ịch y chang mấy bà mẹ tụi bạn con đâu. Đã vậy… cái… cái vòng một của mẹ cũng to tròn nữa. Mỗi lần mẹ xỏ đôi giày cao gót vô là nhìn dáng mẹ cao ráo, sang chảnh số dzách luôn! Con còn tính nói thêm là…”
“Im ngay cái thằng trời đánh này! Con ăn nói hàm hồ, mất nết quá rồi nha, chẳng biết kính trên nhường dưới gì sất. Ai đời đi chê bai soi mói mẹ người ta xấu xí này nọ! Con không nhớ người ta dạy ‘chó còn không chê chủ nghèo, làm con không được chê mẹ xấu’ hả? Bộ con chê mẹ người ta vậy… Hay là ý con là nếu mẹ mà mập mạp, xấu xí như heo nái thì con ghét, con không thèm nhận mẹ làm mẹ nữa hả?”
Mẹ giả đò đổi sắc mặt, làm bộ nghiêm nghị trừng mắt nhìn tôi, hạch sách coi ý đồ thật sự của tôi là gì. Tôi muốn làm cái gì à? Cái tôi khát khao nhất là muốn lột sạch đồ của mẹ ra, nhìn thẳng vào cái áo vú và nhìn chằm chằm vào cái khe vú ngồn ngộn của mẹ chứ làm gì nữa! Tự nhiên, cái ý nghĩ đồi bại đó tôi chỉ dám giấu nhẹm trong bụng, len lỏi len lỏi thôi, chứ có cho thêm vàng cũng chả dám xì ra. Tôi vội vàng chối bay chối biến, vuốt đuôi:
“Trời đất ơi, mẹ nói cái gì kỳ cục vậy, sao mà có chuyện đó được! Mẹ là mẹ của con, lúc nào con chả thương mẹ nhất trên đời. Ý con nãy giờ là muốn khen mẹ nhà mình xinh đẹp lộng lẫy y như tiên nữ Hằng Nga giáng trần á.”
“Giỏi nịnh! Nếu mẹ là chị Hằng trên cung trăng, vậy con là ai? Thiên Bồng Nguyên Soái Trư Bát Giới mê gái chứ gì?”
“Xùy! Ai thèm làm lão trư bụng bự xấu xí đó! Con là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không oai phong lẫm liệt kìa!!”
“Ha ha ha ha, buồn cười chết mất! Nếu con là Tề Thiên Đại Thánh đi thỉnh kinh thì Tôn Ngộ Không đâu có bao giờ chui vô chăn nằm ngủ chung với Hằng Nga đâu con. Thôi đêm nay ‘Đại Thánh’ tự giác cút về phòng mình ôm gối ngủ một mình cho đúng cốt truyện đi nghen.”
“Á á á, không chịu đâu! Mẹ chơi ăn gian! Đổi lại, đổi lại lẹ!”
Nghe cái điệu bộ nhõng nhẽo trẻ con của tôi, mẹ chỉ biết phì cười mãn nguyện. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của bữa cơm, tôi càng nhìn càng thấy mẹ đẹp rạng rỡ, cái đẹp mặn mà của gái một con. Hai mẹ con cứ thế vui vẻ gắp đồ ăn cho nhau, đánh bay sạch sẽ mấy dĩa thức ăn trên bàn.