Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 18/07/2026

Cuối cùng, Vân đồng ý với ông Văn.

Không phải vì cô đã hết sợ. Cũng không phải vì cô tin hoàn toàn vào cái thứ gọi là mô hình kinh doanh vỏ rỗng ấy. Chỉ là trong lòng cô, nỗi sợ nghèo đi đã bắt đầu lớn hơn nỗi sợ làm điều sai. Tiền trong tài khoản nhìn thì nhiều, nhưng mỗi ngày đều hao đi một chút. Xe, con, quán, quần áo, mặt mũi, những buổi gặp bạn bè, những lần nghe người khác khoe lời lãi. Tất cả như một cái máy xay âm thầm nghiền sự tự tin của cô.

Vân không muốn trở thành một người đàn bà đẹp nhưng hết tiền.

Cuộc hẹn được ông Văn sắp xếp ở một khách sạn cao cấp trên đường Đồng Khởi.

Vân lái xe đến, mặc một bộ đồ trắng thanh lịch, tóc uốn nhẹ, trang điểm kỹ nhưng không quá sắc. Cô biết những nơi như thế này không chỉ để bàn chuyện làm ăn. Nó còn là sân khấu. Ai bước vào cũng phải trông giống người có tiền, có giá trị, có tương lai.

Ông Văn đã ngồi đợi sẵn trong phòng lounge của khách sạn.

Bên cạnh ông là một người phụ nữ tên Lệ. Bà ta thấp, hơi mập, mặt tròn, tóc uốn ngắn, cổ đeo dây chuyền vàng mảnh. Nếu nhìn thoáng qua, Lệ không có vẻ gì của một người phụ nữ nguy hiểm. Bà ta cười nhiều, nói chuyện ngọt, giọng miền Nam mềm và nhanh. Nhưng mắt bà ta thì khác. Mắt rất tỉnh. Mỗi lần Vân hỏi gì, bà ta chỉ cần nhìn một cái là biết nên trả lời bao nhiêu, giấu lại bao nhiêu.

Ông Văn giới thiệu:

“Đây là chị Lệ. Người ta làm mô hình này nhiều rồi. Con cứ nghe chị nói.”

Lệ nắm tay Vân, cười thân thiết như đã quen từ lâu.

“Trời ơi, ngoài đời em còn đẹp hơn hình nữa. Anh Văn nói không sai, em mà làm thương hiệu thì dễ lắm. Cái mặt này không đem ra kiếm tiền là phí.”

Vân cười nhạt.

Cô đã nghe kiểu khen này nhiều. Nhưng lần này, nó không còn là lời tán tỉnh đàn bà thông thường. Nó giống một lời định giá. Gương mặt, thân hình, phong cách, trang cá nhân, cách ăn mặc, cách bước vào khách sạn — tất cả đều có thể trở thành tài sản.

Ba người ngồi xuống.

Lệ bắt đầu nói.

Ban đầu Vân còn cố nghe kỹ. Nhưng càng nghe, tai cô càng lùng bùng. Nào là xây dựng hình ảnh nữ doanh nhân. Nào là chuỗi spa cao cấp hướng tới phụ nữ thành đạt. Nào là mở ba cửa hàng trước để tạo độ phủ. Nào là câu chuyện thương hiệu phải có chiều sâu: một người mẹ đơn thân vực dậy sau biến cố, dùng sắc đẹp và bản lĩnh để xây sự nghiệp. Nào là phải có ảnh đi Hàn Quốc, gặp đối tác mỹ phẩm, làm như nhập hàng xách tay cao cấp. Nào là đi resort, chụp hình làm việc bên hồ bơi, tham gia sự kiện, ăn tối với doanh nhân, xuất hiện trên vài trang truyền thông nhỏ.

Tất cả nghe rất đẹp.

Đẹp đến mức Vân có cảm giác mình đang được bước vào một giấc mơ đã được bọc giấy bóng.

Lệ lấy iPad ra, mở vài bản thiết kế spa. Tường trắng, ghế be, ánh đèn vàng, bình hoa khô, quầy lễ tân đá sáng, logo tên Vân cách điệu thành chữ mềm mại. Nhìn vào quả thật rất sang.

“Giai đoạn đầu,” Lệ nói, “em đầu tư năm tỷ.”

Vân ngẩng lên.

“Năm tỷ?”

“Ừ. Mình làm ba cửa hàng lớn trước. Mỗi cửa hàng khoảng một tỷ cho mặt bằng, sửa chữa, thiết bị, decor, nhân sự ban đầu. Còn hai tỷ dùng để nuôi cửa hàng và đánh bóng tên tuổi em.”

Vân nhíu mày.

“Ba cửa hàng mà mỗi cái một tỷ luôn á ?

Lệ cười rất nhanh, nhìn thẳng vào mắt Vân.

“Chỉ có sự sang trọng và đẳng cấp, thì người ta mới tin em. Tin thì người ta mới rót tiền. Nếu em bỏ tiền mà xây lên 1 đống rác, thì chẳng có ai thèm nhìn em cả đâu.”

Ông Văn ngồi bên cạnh gật gù.

“Đúng rồi. Chỗ này chị Lệ nói đúng đấy.”

Trong lúc Lệ nói, ông Văn thỉnh thoảng chạm nhẹ vào tay bà ta, có lúc còn đưa tay vuốt một lọn tóc rơi bên má Lệ, ra vẻ thân tình lắm. Vân nhìn thấy.

Không hiểu sao cô thấy xốn mắt.

Lệ hơi lùn, xấu và cũng hơi già. Thậm chí nếu so với Vân ngày xưa, vẫn còn thua 1 phần. Ông Văn xưa chê Văn, vậy mà giờ đây lại bám đít bà ta, cái cách ông Văn nghiêng người nói chuyện với bà ta, cái cách hai người trao đổi ánh mắt rất nhanh rồi lại cười, khiến Vân khó chịu. Cô tự hỏi mình đang ghen à.

Ghen với ai?

Ghen vì ông Văn?

Ý nghĩ đó làm Vân tự thấy buồn cười, rồi lại càng khó chịu hơn.

Lệ tiếp tục vẽ.

“Quan trọng nhất là em phải đứng giữa mô hình này. Không phải spa quan trọng, mà là em. Người ta đầu tư vì nhìn thấy em. Họ thấy em đẹp, sang, tự tin, có chuỗi cửa hàng, có truyền thông, có hình ảnh đi Hàn, có đối tác, có khách hàng check-in. Họ sẽ tin đây là mô hình đang lên.”

Vân hỏi:

“Nhưng tiền sẽ chi như thế nào?”

Câu hỏi ấy làm Lệ nhìn cô bằng ánh mắt hài lòng, như khen một học sinh biết hỏi đúng chỗ.

“Tiền vẫn do em cầm.”

Vân hơi bất ngờ.

“Em cầm?”

“Đúng. Chị không cầm tiền của em. Chi gì chị báo trước. Có hóa đơn, có giấy tờ đàng hoàng. Thuê mặt bằng bao nhiêu, sửa chữa bao nhiêu, mua máy móc bao nhiêu, chạy truyền thông bao nhiêu, chị đưa hết. Em kiểm soát được.”

Nghe đến đó, Vân yên tâm hơn.

Nếu tiền vẫn trong tay cô, nghĩa là cô chưa bị ai dắt mũi hoàn toàn. Cô có thể dừng nếu thấy sai. Có thể kiểm tra. Có thể giữ quyền quyết định. Cô tự nói với mình như vậy.

Ông Văn nhìn sắc mặt Vân dịu đi, khóe miệng khẽ nhếch.

Lệ rót thêm nước cho Vân.

“Em đừng nghĩ đây là lừa ai. Mình bán cơ hội. Người có tiền, người ta cũng phải tự chịu trách nhiệm với quyết định của họ. Em không ép ai. Em chỉ làm cho thương hiệu của mình có giá trị.”

Vân im lặng.

Câu đó nghe dễ chịu hơn chữ lừa đảo rất nhiều.

Bán cơ hội.

Làm thương hiệu.

Gọi vốn.

Mở rộng mô hình.

Chỉ cần đổi tên, một việc xấu có thể trở nên sang trọng hơn hẳn.

Buổi gặp kéo dài gần hai tiếng. Cuối cùng, cả ba thống nhất sẽ cùng làm. Vân sẽ chuẩn bị tiền, Lệ sẽ lên kế hoạch mở ba điểm đầu tiên, ông Văn phụ trách kết nối nguồn nguyên liệu, vài mối truyền thông và những người có khả năng góp vốn sau này.

Khi rời khỏi khách sạn, Vân vẫn còn hơi lâng lâng.

Cô xuống hầm xe, ngồi vào ghế lái, nhưng chưa nổ máy ngay. Gương chiếu hậu phản lại gương mặt cô. Đẹp. Sang. Có chút mệt, nhưng vẫn đủ khiến người khác tin cô là một người đang đi lên.

Nữ doanh nhân Vân.

Cái danh ấy vừa buồn cười, vừa ngọt.

Cô lái xe ra khỏi Đồng Khởi. Ánh đèn thành phố lướt qua kính xe, đắt đỏ và lạnh. Trong đầu cô vẫn vang lên giọng Lệ: người ta đầu tư vì nhìn thấy em.

Vân không biết mình đang bước vào cơ hội hay cái bẫy.

Nhưng cô biết mình đã bước rồi.

Trên tầng cao của khách sạn, ông Văn chưa về ngay.

Ông ở lại trong căn phòng mà Lệ đã đặt từ trước. Rèm cửa kéo hờ, bên dưới là thành phố sáng đèn. Lệ chống tay vào mặt kính khách sạn, nhìn thẳng ra đường, Nếu có ai đi đường mà có nhìn lên thì sẽ thấy rõ cái cảnh người ta gọi là thằn lằn bám kính. Có điều con thằn lằn này hơi xấu. Ông Văn hì hục thụt cặc vào lồn của Lệ. Bà ta rên ầm ĩ như heo chọc tiết. Địt… địt… nhanh lên….

Sau một hồi, ông Văn nằm tựa lưng lên gối, thở hơi nặng. Lệ ngồi bên cạnh, kéo lại áo cho ngay ngắn, mặt vẫn tỉnh như lúc ngồi nói chuyện với Vân.

Ông Văn hỏi:

“Em tính đường về sau rồi đúng không ?”

Lệ cười.

“Ý anh là sao ?”

“Đó là con dâu với cháu ngoại anh đấy. Làm cái này, liệu có rủi ro gì không nhỉ ?”

Lệ quay sang nhìn ông, giọng mềm nhưng lạnh:

“Với anh hay với Vân. Con bé đó thì sướng mà, rồi tiền nhà đầu tư sẽ đổ vào túi nó, nó sẽ phất, anh cũng phất, em cũng có tiền.”

Ông Văn nhìn bà ta.

“Nghe như cô tích nhỉ ?”

“Con cặc của em ơi, dĩ nhiên sẽ có lúc kết thúc. Đến lúc đó chỉ cần rút êm là được. ” Lệ nhún vai. “Pháp luật hiện tại đang là thiên đường của lừa đảo đấy. Chỉ cần nhà đầu tư ký vào cái gọi là hợp đồng góp vốn, thì có lên giời mà kiện. CŨng chẳng ai mà bắt mình đâu, có chăng thì cái Vân nó sẽ bị tổn hại danh tiếng thôi ?”

Ông Văn im lặng vài giây, rồi bật cười khẽ.

“ Đến lúc đó có khi nó lại cần anh.”

“Anh tính chơi some em với nó à.”

Lệ đứng dậy, đi đến bàn rót nước uống. Dáng bà ta thấp và nặng, không có vẻ quyến rũ kiểu Vân, nhưng từng cử chỉ lại chắc chắn. Bà ta là loại người không cần đẹp để moi tiền người khác. Bà ta có thứ còn đáng sợ hơn sắc đẹp: kinh nghiệm.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói thêm, nhưng cả hai đều hiểu. Lệ bò lên giường bắt đầu bú con cặc ỉu xìu của ông Văn. “Em sẽ rút cạn nó, không cho đi đụ hoang nữa, biết chưa ?” Vừa nói bà ta vừa bóp hai hòn dái của ông văn đau điếng.

Trong xe Vân bỗng hắt hơi một cái.

Cô không biết trên tầng cao kia, tên mình vừa được đặt vào giữa một bàn cờ khác. Cô chỉ nhìn màn hình điện thoại, mở lại mấy tấm hình thiết kế spa Lệ gửi. Logo tên cô hiện lên trên nền trắng sang trọng.

Đẹp thật.

Vân nhìn nó rất lâu.

Rồi cô lưu tấm hình lại.

.

.

.

Vy đang ngồi thừ trong phòng làm việc thì Tài bước tới gõ nhẹ lên vách ngăn.

“Vy, vào họp chút.”

Cô ngẩng lên. Trong đầu vẫn còn lẫn lộn những chuyện ở nhà, chuyện gia đình, con cặc của Lão Tứ, rồi Lão Tứ địt cả con gái là Vân lẫn con dâu là Mai, cái dãy trọ càng lúc càng giống một cái nồi đậy kín, bên trong ai cũng âm thầm sôi. Nhưng bước vào ngân hàng rồi, cô lại phải trở về với gương mặt nhân viên ngoan ngoãn, tóc búi gọn, áo sơ mi phẳng, nụ cười vừa đủ.

Trong phòng họp, Tài đứng trước màn hình, nói về buổi year end party cuối năm của chi nhánh.

“Năm nay hội sở yêu cầu các chi nhánh phải có tiết mục tham gia. Bên mình đã chọn nhảy vũ đạo.”

Mấy người bên dưới cười ồ lên. Có người hào hứng, có người nhăn mặt vì ngại. Tài liếc qua Vy một cái rồi nói tiếp:

“Nhân sự đã chốt danh sách. Anh với Vy sẽ tham gia tiết mục chính. Mọi người hỗ trợ thêm phần nhóm phía sau.”

Vy hơi khựng lại.

“Em á?”

“Ừ.” Tài cười. “Chi nhánh mình còn ai hợp hơn em?”

Câu nói ấy nghe như khen, nhưng Vy vẫn thấy không thoải mái. Cả phòng quay sang nhìn cô. Có chị nhân viên cười trêu, có anh nam bên tín dụng vỗ tay. Vy chỉ cười gượng, không biết từ chối thế nào. Ở môi trường này, nhiều thứ được gọi là “phong trào”, nhưng nếu không tham gia, người ta lại nhớ mặt rất lâu.

Tài nói thêm:

“Chi nhánh đã thuê dancer chuyên nghiệp về hướng dẫn. Tập sau giờ làm. Vy sắp xếp thời gian nha.”

Vy gật đầu.

“Dạ.”

Sau cuộc họp ngắn, Tài dẫn cô qua một phòng họp lớn hơn. Ở đó đã có vài người trong ban tổ chức, mấy chị bên nhân sự, một anh phụ trách âm thanh và một cô dancer trẻ mặc đồ tập. Kế hoạch được đưa ra khá rõ: Vy sẽ nhảy mở màn, sau đó Tài xuất hiện phía sau, hai người có một đoạn đôi theo kiểu sexy dance, rồi nhóm nhân viên phía sau sẽ ra hỗ trợ. Cuối cùng, nữ giám đốc chi nhánh bước lên hát để kết tiết mục.

Nghe qua thì giống một chương trình nội bộ bình thường.

Nhưng Vy biết tại sao mình được chọn.

Trong chi nhánh, cô là người nổi bật nhất. Trẻ, đẹp, dáng người cân đối, gương mặt dễ nhìn. Những thứ ấy trước đây giúp cô được ưu ái, nhưng cũng không ít lần biến cô thành món trang trí cho người khác đem ra dùng.

Tài đứng bên cạnh, mắt nhìn cô lâu hơn cần thiết.

Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ.

Một cơ hội tốt.

Buổi tập bắt đầu ngay hôm sau.

Phòng tập được thuê tạm ở tầng trên của một trung tâm nhỏ. Gương lớn phủ kín một bên tường, loa đặt ở góc phòng, ánh đèn trắng khiến mọi người trong đó như bị soi rõ hơn. Trang phục tập của Vy là một chiếc váy ngắn ôm sát và áo biểu diễn lấp lánh, phần cổ khoét sâu hơn những gì cô quen mặc. Khi thay đồ xong bước ra, Vy lập tức cảm nhận được nhiều ánh mắt đổ về phía mình.

Có người khen thật lòng.

Có người nhìn lâu quá mức.

Vy hơi ngại, nhưng cũng không thể phủ nhận trong lòng có một chút lâng lâng kỳ lạ. Cô biết mình đẹp. Biết khi đứng trước gương, dưới ánh đèn, trong tiếng nhạc mạnh, cơ thể mình có sức hút. Cảm giác bị nhìn vừa làm cô khó chịu, vừa khiến máu trong người nóng lên. Đó là thứ cảm xúc khó nói, không hẳn là vui, cũng không hẳn là xấu hổ.

Cô dancer hướng dẫn khá nghiêm. Động tác phải dứt khoát, hông phải mềm, vai phải mở, ánh mắt phải biết giữ người xem. Vy học nhanh. Sau vài lần tập, cô đã bắt được nhịp. Những người trong phòng vỗ tay. Tài đứng phía sau nhìn cô trong gương, khóe miệng hơi nhếch lên.

Đến đoạn ráp đôi, Tài bước tới gần.

“Khúc này anh sẽ đỡ em lên. Em cứ thả người theo nhịp, đừng gồng quá.”

Vy gật đầu.

Trong động tác bế Vy lên cao, Tài lợi dụng lúc hai tay ôm eo và đùi cô, khẽ lướt ngón tay chà mạnh qua lớp quần mỏng ngay tại vùng kín. Vy giật thót người, mắt mở to.

Lần đầu cô tưởng là vô tình.

Nhưng sau đó, mỗi lần Tài bế cô, ngón tay gã lại cố tình cọ mạnh vào lồn cô qua lớp quần. Càng về sau, gã càng làm rõ ràng hơn. Mặt gã dí sát vào mặt Vy, ánh mắt đầy dục vọng, miệng thì thầm rất khẽ:

“Em nhảy hay lắm…”

Vy lườm gã một cái đầy giận dữ. Nhưng càng lườm, tim cô lại đập càng mạnh. Lồn cô bắt đầu ẩm ướt một cách khó chịu.

Đến động tác bế lần thứ tư, khi Tài lại cố tình dùng ngón tay giữa cọ mạnh và xoay nhẹ lên hột le của cô qua lớp quần, Vy nhận ra rõ ràng quần lót của mình đã ướt sũng.

Dancer vỗ tay:

“Vy thả lỏng ra em. Khúc này phải mềm hơn.”

Vy gật đầu, mặt nóng lên.

Tài cúi sát tai cô, giọng rất nhỏ:

“Đừng căng quá. Tập thôi mà.”

Hơi thở hắn phả gần bên má khiến Vy càng khó chịu. Cô quay sang lườm hắn. Nhưng cái nhìn ấy không làm Tài lùi lại. Ngược lại, mắt hắn sáng lên. Hắn nhận ra cô không dám làm lớn chuyện ngay trước mặt mọi người.

Và hắn cũng nhận ra, sự bối rối của Vy không chỉ có tức giận.

Điều đó làm hắn càng được nước.

Những lần ráp tiếp theo, Tài luôn tìm cách chạm quá giới hạn một chút. Không quá lộ liễu để ai bắt lỗi, nhưng đủ để Vy biết hắn đang thử cô. Mỗi lần như vậy, tim cô lại đập mạnh hơn. Không phải vì cô muốn chuyện đó. Mà vì cơ thể con người đôi khi phản ứng trước sự căng thẳng, sự bị dồn ép, sự xâm phạm bất ngờ theo cách khiến chính người trong cuộc cũng thấy nhục nhã.

Vy ghét điều đó.

Ghét Tài.

Và ghét cả việc hắn có vẻ nhìn ra sự rối loạn trong cô.

Buổi tập kết thúc, mọi người tản ra uống nước, thay đồ. Vy đứng trước gương chỉnh lại tóc, cố làm mặt bình thường. Nhưng hai má cô vẫn còn nóng, trong mắt có chút tức tối chưa giấu hết.

Tài bước tới sau lưng cô.

“Hôm nay em tập tốt lắm.”

Vy không nhìn hắn.

“Cảm ơn anh.”

Tài đứng hơi gần.

“Nhưng anh hỏi nè…”

Vy quay sang.

“Gì?”

Hắn cười, giọng hạ thấp:

“Em tập tốt lắm. Nhưng anh hỏi thật nè… Có phải nãy em tè ra quần không?”

Vy đỏ bừng mặt, quay phắt lại nhìn thẳng vào mắt gã, giọng run vì tức giận và xấu hổ:

“Anh cố tình lạm dụng tôi!”

Tài giơ hai tay lên, làm bộ mặt vô tội, cười gian:

“Oan quá! Anh chỉ tập thôi mà. Hay là… em tưởng nhiều rồi?”

Gã nhìn Vy bằng ánh mắt vừa trêu chọc vừa đầy ham muốn, khiến Vy không biết phải trả lời thế nào. Cô chỉ biết cắn chặt môi, quay người bước nhanh ra khỏi phòng tập, hai chân vẫn còn run run vì vừa xấu hổ vừa kích thích.

Tài đứng lại phía sau, nhìn theo cái mông căng tròn dưới chiếc váy ngắn của Vy, khẽ cười một mình đầy toan tính.

Vy đi về trong tâm trạng như người bước giữa sương mù.

Lý trí cô ghét Tài. Ghét cái mặt cười giả vô tội của hắn, ghét cái cách hắn dùng hai chữ “tập luyện” để lấn qua ranh giới của cô, ghét cả việc hắn biết cô không dám làm ầm lên trước mặt mọi người. Nhưng cơ thể cô lại phản ứng theo một cách khiến chính cô thấy nhục nhã. Chỉ cần hắn chạm nhẹ, người cô đã cứng lại rồi run lên. Cái run ấy không phải đồng ý. Nhưng nó cũng không hoàn toàn là sợ hãi.

Nó là cái khát của một cơ thể hai mươi hai tuổi chưa từng được ai chạm vào đúng nghĩa.

Vy khác đám bạn của cô. Hai mươi hai tuổi, chưa từng yêu ai. Chưa từng hôn ai. Chưa từng có một buổi hẹn tử tế. Cô sống giữa công việc, nhà trọ, những bữa cơm qua loa, và một cái danh “cháu hờ” không biết nên gọi là may mắn hay tạm bợ. Bình thường cô không nghĩ nhiều. Nhưng hôm nay, sau những động tác nhảy, những ánh mắt, những va chạm cố tình của Tài, cơ thể cô như bị đánh thức một cách thô bạo.

Càng ghét hắn, cô càng ghét chính mình vì đã run.

Vừa về đến cổng dãy trọ, Vy gặp Quốc đang lò dò đi làm về.

Áo cậu ướt mồ hôi, tóc bết lại ở trán. Người cậu có mùi bụi kho, mùi hàng hóa, mùi nắng và mồ hôi của một ngày bốc vác. Cậu xách cái túi nhỏ, bước hơi chậm nhưng lưng vẫn thẳng. Dạo này Quốc khác trước nhiều. Không còn cái vẻ bệnh hoạn, lở loét, gầy nhẳng như ngày mới tới. Ăn uống đều, làm việc nặng, người cậu rắn lại thấy rõ.

Vy nhìn cậu, bỗng nhớ hôm trước mình ói đầy lên người cậu rồi còn đánh cậu một cái.

Cô hơi xấu hổ.

“Ê.”

Quốc ngẩng lên.

“Gì chị?”

“Ăn gì chưa?”

“Chưa.”

“Đi nhậu không?”

Quốc nhìn cô từ đầu đến chân.

“Nhậu?”

“Ừ.”

“Chị uống được không đó?”

Vy lập tức cau mặt.

“Trời. Bữa đó chị bị chuốc thôi.”

Quốc im một chút, rồi nói tỉnh bơ:

“Đừng ói lên người em nữa là được.”

Vy lườm cậu.

“Đi thôi. Ra đầu đường có quán.”

Quán nhậu ở đầu đường không lớn. Vài cái bàn nhựa đặt sát vỉa hè, đèn vàng treo thấp, quạt máy quay vù vù nhưng chẳng làm bớt nóng. Hai người chọn một bàn ở góc. Vy gọi vài lon bia, ít mồi đơn giản. Quốc không kén. Có gì ăn nấy. Cậu ăn chậm nhưng chắc, như người vẫn còn giữ thói quen sợ bữa sau không có gì bỏ bụng.

Vy thì nói nhiều.

Cô kể chuyện công ty. Kể vụ year end party. Kể chuyện bị chọn nhảy mở màn vì “xinh nhất chi nhánh”. Kể cái áo lấp lánh hở quá mức, cái váy ngắn, mấy ánh mắt nhìn cô trong phòng tập. Rồi cô kể đến Tài.

Ban đầu cô còn nói vòng.

Sau đó bia ngấm, giọng cô bắt đầu run lên vì tức.

“Thằng cha đó giả ngu giỏi lắm. Lúc tập thì cứ bảo va chạm bình thường. Nhưng chị biết. Chị biết rõ hắn cố tình.”

Quốc đặt đũa xuống.

“Thằng sếp bữa trước đó hả?”

“Ừ.”

“Đúng ra hôm đó em nên đấm nó.”

Vy bật cười, nhưng cười được nửa chừng thì mắt đỏ lên.

Vy uống thêm một ngụm bia, rồi nói tiếp, càng lúc càng lộn xộn. Cô kể rằng mình ghét Tài. Ghét bị người ta nhìn như món đồ. Ghét cái cảm giác trong phòng tập, ai cũng cười nói như không có gì, còn cô thì phải tự hỏi có phải mình nghĩ bậy không.

Nói một hồi, cô khóc.

Không khóc ầm lên. Chỉ là nước mắt rơi xuống, rồi cô lấy tay quẹt đi, càng quẹt càng lem.

“Chị giờ mồ côi rồi.”

Quốc nhìn cô.

“Chị say rồi.”

“Không.” Vy lắc đầu. “Chị nói thật. Chị không có nhà. Không có gia đình. Không có ai thật sự là của chị hết.”

Quốc nói:

“Nhà chị là ông Tứ. Là mọi người đó.”

Vy lắc đầu mạnh hơn.

“Không. Không phải. Chị… ôi, em không hiểu đâu.”

Cô cúi mặt xuống bàn, im một lúc. Rồi như nghĩ ra điều gì rất kỳ quặc, cô ngẩng lên nhìn Quốc.

“Ê.”

“Gì?”

“Em mất zin chưa?”

Quốc ngẩn ra.

“Chị hỏi thật đấy à?”

Vy cười, mắt còn ướt.

“Bình thường mà. Nhìn là biết.”

Quốc nhìn cô vài giây, rồi nói:

“Chị cũng còn đó thôi.”

Vy lập tức nghẹn.

Cô tức đến mức muốn cãi, nhưng lại không cãi được. Mặt cô đỏ lên, không biết vì bia hay vì bị nói trúng. Cô cầm lon bia định uống tiếp thì Quốc giật lấy.

“Thôi. Về.”

“Chưa uống xong.”

“Lát lại ói.”

“Không ói.”

“Bữa trước chị cũng đâu báo trước.”

Vy lườm cậu, nhưng người đã hơi loạng choạng. Quốc trả tiền, rồi đỡ cô đứng dậy. Vy muốn gạt tay ra, nhưng chân vừa bước đã chao một cái. Quốc đành giữ lấy khuỷu tay cô.

Đường về dãy trọ không xa.

Gió đêm thổi qua, làm hơi bia trên người Vy bớt nồng hơn một chút. Cô đi bên cạnh Quốc, lúc thì lảm nhảm chửi Tài, lúc lại im thin thít. Có đoạn cô vấp, Quốc phải đưa tay đỡ ngang lưng cô. Khoảng cách giữa hai người gần lại. Mặt Vy rất gần mặt Quốc. Cậu ngửi thấy mùi bia, mùi son, mùi nước hoa công sở còn vương trên cổ áo cô.

Tim Quốc đập mạnh.

Cậu không muốn thừa nhận, nhưng đúng là trong khoảnh khắc đó, cậu có chút cảm tình với Vy.

Có lẽ vì cả hai đều là những đứa trẻ mồ côi theo một cách nào đó. Một đứa mất hết từ lâu. Một đứa có chỗ ở, có người gọi là ông, có công việc, nhưng trong lòng vẫn lang thang như không thuộc về đâu. Vy bình thường ồn ào, hơi kiêu, có lúc đáng ghét. Nhưng lúc say, cái vẻ ấy rơi xuống, để lộ một cô gái trẻ cô đơn và rối loạn.

Quốc dìu Vy về phòng.

Cô nằm sõng xoài xuống giường, tóc xõa ra trên gối, váy hơi xộc xệch. Quốc quay mặt đi, kéo cái chăn mỏng bên cạnh phủ lên người cô.

“Ngủ đi.”

Cậu vừa định đứng dậy thì Vy bất ngờ nắm cổ tay cậu kéo lại.

Quốc mất đà, phải chống tay xuống mép giường.

Vy nhìn cậu, mắt mơ màng nhưng rất thẳng. Giọng cô khàn đi:

“Chị không thích em.”

Quốc đứng im.

Vy nói tiếp, nhỏ hơn:

“Nhưng cơ thể chị muốn em.”

Câu ấy làm căn phòng im hẳn.

Quốc nghe tim mình đập rất rõ. Cậu nhìn Vy. Gương mặt cô đỏ vì bia, mắt ướt, hơi thở không đều. Một phần trong cậu bị kéo lại bởi câu nói đó, bởi bàn tay cô đang nắm cổ tay mình, bởi khoảng cách quá gần giữa hai người.

.

.

.

Chiều hôm đó, Vân lái xe về dãy trọ.

Cô vừa ký xong mấy phần việc đầu tiên với Lệ, trong đầu vẫn còn đầy những câu chữ đẹp đẽ: hình ảnh thương hiệu, câu chuyện truyền cảm hứng, nữ doanh nhân, mở chuỗi, gọi vốn. Những thứ đó cứ lấp lánh trong đầu cô như đèn khách sạn trên đường Đồng Khởi. Càng nghĩ, Vân càng thấy tim mình hơi nóng lên.

Lệ nói đúng.

Muốn người ta tin mình thành công, trước hết phải cho họ thấy mình sống như người thành công.

Không phải chỉ chụp ảnh quán đẹp, mặc đồ đẹp, đi resort hay ngồi trong quán cà phê sang. Mà còn phải có những câu chuyện khiến người khác nhìn vào thấy cảm động, thấy ngưỡng mộ. Ví dụ như một người con gái sau khi làm ăn khá lên, quay về dẫn cha mình đi ăn nhà hàng lớn. Một ông già quê mùa, lam lũ, lần đầu bước vào nơi sang trọng. Cái tương phản ấy rất ăn ảnh. Vừa có hiếu, vừa có chất đời, vừa khiến người ta tin rằng cô không chỉ đẹp mà còn biết sống.

“Để người già, nghèo, quê được trải nghiệm, đó mới là cái hay,” Lệ đã nói vậy. “Người ta thích mấy thứ đó lắm. Sang mà vẫn có tình. Giàu mà vẫn nhớ cha.”

Vân nghe lúc đó hơi chướng tai.

Nhưng càng nghĩ, cô càng thấy dùng được.

Xe dừng trước dãy trọ. Cổng sắt mở ra kêu ken két. Vân bước xuống, kính râm vẫn chưa tháo, túi xách đắt tiền đeo trên tay. Cô nhìn cái sân xi măng cũ, mấy chậu cây héo, dây phơi quần áo, cái võng ngoài hiên. Tất cả bỗng nhiên quê mùa hơn mọi ngày. Trước đây cô cũng sống ở đây, đi ra đi vào giữa những thứ ấy. Nhưng sau mấy cuộc gặp ở khách sạn, sau những bản thiết kế spa sáng bóng, cô bắt đầu nhìn dãy trọ như một cái phông nền nghèo.

Mà phông nền nghèo, nếu biết dùng, cũng thành tài sản.

Lão Tứ đang nằm trên võng.

Ông mặc cái áo thun cũ, quần lửng, một chân gác lên thành võng. Thấy tiếng xe, ông hé mắt nhìn ra. Dạo này trong đầu lão có nhiều thứ lộn xộn. Lan, Mai, ông Văn, bà Hồng, Hoàng, cả cái cảm giác mình già mà vẫn chưa chịu chết hẳn. Một tay ông đặt trong túi quần, không rõ là gãi hay chỉ thói quen đàn ông già nằm rảnh rỗi.

Vân nhìn thấy, khẽ nhíu mày.

“Ba.”

Lão Tứ giật nhẹ, rút tay ra, chống người ngồi dậy.

“Sao đấy?”

“Ba đi với con.”

“Đi đâu?”

“Đi ăn nhà hàng.”

Lão Tứ nhìn cô như nghe nhầm.

“Ăn nhà hàng? Mày dạo này giàu lắm hả ?”

Vân tháo kính râm, nhìn ông từ đầu đến chân. Cái nhìn ấy làm Lão Tứ hơi khó chịu. Nó không hẳn là khinh, nhưng có chút đánh giá. Như thể cô đang xem ông mặc vậy có lên hình được không, có đủ quê không, đủ thật không.

“Con muốn mời ba ăn một bữa đàng hoàng,” Vân nói.

Lão Tứ hừ một tiếng.

“Ở nhà ăn không được à?”

“Không. Hôm nay đi chỗ sang một chút.”

Rồi không để lão nói nhiều nữa, cô kéo lão đi.

Nhà hàng nằm trên một con đường lớn, mặt tiền sáng đèn, cửa kính cao, bên trong mát lạnh. Vừa bước vào, Lão Tứ đã thấy không quen.

Sàn bóng đến mức ông ngại đặt chân mạnh. Bàn ghế ngay ngắn, khăn trải trắng, ly thủy tinh xếp thành hàng. Nhân viên đứng cúi đầu chào, miệng cười rất đều. Cái gì cũng sạch, cũng thơm, cũng nhẹ nhàng quá mức, làm Lão Tứ có cảm giác mình vừa bước nhầm vào chỗ không dành cho mình.

Ông kéo ghế ngồi xuống, nhìn cái menu được bọc da đặt trước mặt. Mở ra thấy toàn chữ với giá tiền, mắt ông hơi nheo lại.

“Đù,” ông lẩm bẩm. “Cái món gì mà mắc dữ vậy?”

Vân ngồi đối diện, khẽ cười. Cô đặt túi xách sang bên, dáng ngồi thẳng, gương mặt trang điểm đẹp, đúng kiểu một người phụ nữ tự tin xuất hiện ở nơi sang trọng. Ánh đèn nhà hàng hắt lên da cô, làm cô trông càng có vẻ như một người vừa bước vào tầng lớp khác.

Lão Tứ nhìn quanh rồi hỏi:

“Mày làm ăn tốt lắm à? Sao nay tự nhiên đi ăn sang vậy? Tao già rồi, cần gì mấy chỗ này.”

Vân mỉm cười.

“Con đang mở ba tiệm spa đó ba.”

“Spa là cái gì?”

“Là làm đẹp. Chăm sóc da, căng da mặt, tiêm dưỡng chất, mấy dịch vụ cho phụ nữ.”

Lão Tứ cau mày.

“Căng da mặt? Tiêm gì vô mặt?”

“Mỹ phẩm, dưỡng chất. Người ta muốn đẹp thì phải đầu tư chứ.”

“Mỗi lần bao nhiêu?”

Vân cầm ly nước lên, nói nhẹ như không:

“Mỗi mũi cũng tầm vài triệu. Có gói mấy chục triệu.”

Lão Tứ mở to mắt.

“Đù. Mắc vậy?”

Vân bật cười.

“Vậy nên ba cứ ăn thoải mái. Con lo được.”

Câu đó làm Lão Tứ im một chút.

Ông nhìn Vân. Con bé trước mặt ông vẫn là Vân, vẫn cái vẻ đẹp có phần kiêu, vẫn cái giọng nửa thật nửa khoe. Nhưng trong mắt cô hôm nay có ánh sáng khác. Ánh sáng của người đang rất muốn được tin là mình thành công.

Lão Tứ cúi xuống nhìn menu lần nữa.

“Thôi mày gọi đi, tạo đéo biết gọi gì đâu. Miếng thịt cả triệu thế kia, cắn một miếng mất mẹ nó một trăm ngàn”

Vân lắc đầu, nhưng vẫn cười. Cô gọi vài món theo gợi ý của phục vụ: bò, cá, salad, súp, thêm một chai nước khoáng đắt tiền. Lão Tứ nghe tên món mà chẳng nhớ nổi món nào với món nào. Ông chỉ thấy phục vụ ghi rất nhanh, như thể mấy thứ mình không hiểu đó đều là chuyện bình thường của người có tiền.

Khi món ăn được dọn lên, Vân lấy điện thoại ra.

“Anh ơi,” cô gọi phục vụ, “anh chụp hình giúp em với ba em được không?”

Lão Tứ ngẩng lên ngay.

“Chụp làm gì?”

“Lưu kỷ niệm.”

“Ăn thôi mà phiền vậy.”

Vân cười, chỉnh lại tóc.

“Ba ngồi yên đi.”

Người phục vụ nhận điện thoại. Vân nghiêng người về phía Lão Tứ, nở nụ cười rất đẹp. Lão Tứ thì ngồi cứng đơ, hai tay đặt trên đầu gối, mặt nghiêm như đi chụp ảnh chứng minh nhân dân.

“Ba cười lên đi.”

“Đang cười đây.”

“Ba cười gì mà như bị bắt nợ vậy?”

Lão Tứ miễn cưỡng nhếch miệng.

Tách.

Một tấm hình.

Vân xem lại, chưa ưng.

“Chụp thêm tấm nữa nha anh. Ba, ba cầm cái ly lên.”

“Cầm ly làm gì?”

“Cho tự nhiên.”

“Tự nhiên mà bắt cầm ly?”

“Ba cứ cầm đi.”

Lão Tứ thở dài, nhưng vẫn cầm ly lên. Người phục vụ lại chụp. Vân đổi góc, đổi dáng, có lúc cười nhìn vào máy, có lúc quay sang nhìn Lão Tứ như một cô con gái hiếu thảo đang dẫn cha đi ăn bữa đầu tiên ở nhà hàng sang trọng.

Lão Tứ càng lúc càng thấy phiền.

Nhưng nhìn Vân vui, ông cũng không nỡ mắng. Dù sao thì lâu lắm rồi con bé mới chủ động dẫn ông đi đâu đó. Có thể nó muốn khoe. Có thể nó muốn làm màu. Nhưng nó vẫn đang ngồi đây với ông, vẫn gọi ông là ba, vẫn bảo ông ăn thoải mái.

Vân quay thêm một đoạn video ngắn.

“Ba thấy nhà hàng này sao?”

Lão Tứ nhìn điện thoại dí trước mặt mình.

“Sao là sao?”

“Thì ba thấy ngon không?”

“Chưa ăn sao biết ngon.”

Vân bật cười.

“Ba nói gì dễ thương chút đi.”

“Đồ mắc quá.”

“Trời ơi.”

Vân cười lớn hơn. Cô tắt quay, rồi nhìn lại đoạn vừa rồi. Câu “đồ mắc quá” của Lão Tứ nghe rất thật, rất quê, rất hợp. Cô đã có thể hình dung khi đăng lên, người ta sẽ bình luận: thương ba quá, dễ thương quá, chị Vân giỏi quá, có hiếu quá.

Ý nghĩ đó làm cô vui.

Nhưng cũng làm cô hơi chột dạ.

Lão Tứ cầm nĩa chọc vào miếng salad, cau mày.

“Rau sống mà cũng làm màu.”

Vân vẫn cười.

“Ba ăn thử đi.”

“Có nước chấm không?”

“Cái sốt đó.”

Lão Tứ chấm một chút, ăn thử, nhăn mặt.

“Chua lè.”

Vân chống cằm nhìn ông.

Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng thấy ông vừa quê mùa, vừa đáng thương, vừa có ích cho hình ảnh của cô một cách rất tàn nhẫn. Cái tình cảm thật và sự tính toán trong cô nằm chồng lên nhau, không cái nào chịu rời cái nào.

Cô gắp cho ông một miếng thịt.

“Ăn cái này đi ba. Cái này ngon.”

Lão Tứ ăn thử, lần này gật gù.

“Ừ. Cái này được.”

Bữa ăn đó với Lão Tứ mà nói, không khác gì đi làm khổ sai.

Món vừa dọn lên, ông còn chưa kịp cầm đũa đã bị Vân chặn lại.

“Khoan ba, để con chụp đã.”

Lão Tứ nhăn mặt.

“Chụp hoài vậy? Đồ ăn nguội hết.”

“Ba cầm cái nĩa lên đi.”

“Cầm nĩa làm gì?”

“Cho đẹp.”

Ông cầm nĩa.

“Ba nhìn con nè.”

Ông nhìn.

“Cười lên.”

Ông cười.

“Không phải cười kiểu đó. Tự nhiên chút.”

Lão Tứ đặt mạnh cái nĩa xuống bàn.

“Ăn có miếng thịt mà cực hơn đi cày.”

Vân vẫn cười, kéo ghế lại gần ông thêm chút nữa, chỉnh góc điện thoại. Có lúc bắt ông nâng ly. Có lúc bắt ông giả vờ gắp đồ ăn. Có lúc ông vừa há miệng định ăn, cô đã kêu:

“Khoan ba, để yên đó.”

“Để yên cái gì?”

“Cái khoảnh khắc này đẹp.”

“Đẹp con mẹ gì, tao đang đói.”

Người phục vụ đứng gần đó phải quay mặt đi nhịn cười. Vân thì càng vui. Cô thấy Lão Tứ càng quê, càng cộc, càng thật. Đúng cái thứ Lệ nói. Sang trọng quá thì giả. Nhưng đặt một ông già quê mùa vào chỗ sang trọng, tự nhiên câu chuyện có hồn ngay.

Lão Tứ không biết những thứ đó.

Ông chỉ biết mỗi lần miếng ăn tới miệng lại bị bắt dừng. Đến cuối bữa, ông ăn cũng được vài món ngon thật, nhưng trong lòng vẫn bực vì cái kiểu ăn mà phải chờ điện thoại cho phép.

Lúc lên xe ra về, ông ngồi ghế phụ, mặt hầm hầm.

“Mẹ, đi ăn vậy cực quá.”

Vân vừa lái xe vừa cười.

“Cực gì đâu ba.”

“Ăn mà cứ chụp. Há mồm cũng chụp. Gắp cũng chụp. Nhai chắc cũng muốn chụp. Bữa sau đừng rủ tao nữa.”

“Thôi mà ba.”

“Thôi cái gì. Tao già rồi, ăn cơm chan nước mắm ở nhà còn sướng hơn.”

Vân liếc sang ông. Thấy ông vẫn còn giận, cô bật cười, nghiêng người qua thơm nhanh lên má ông một cái.

“Ba thương con đi. Con đang làm hình ảnh mà.”

Lão Tứ khựng lại.

Cái hôn nhẹ thôi, nhưng làm ông già đang lầm bầm bỗng im bặt. Ông đưa tay sờ lên má, vẻ mặt dịu xuống thấy rõ.

“Ừ thì thôi.”

Vân cười.

“Vậy mới ngoan.”

“Láo. Ai ngoan?”

“Ba ngoan.”

Lão Tứ hừ một tiếng, quay mặt nhìn ra cửa kính. Nhưng khóe miệng ông không giấu được cái vẻ phê phê, vừa được dỗ, vừa được chiều. Cả buổi tối bị Vân quay như quay con rối, cuối cùng chỉ một cái thơm má đã làm ông quên gần hết.

Xe về tới dãy trọ thì trời đã muộn.

Trong sân yên ắng. Đèn hiên còn sáng. Mai đã cho thằng cu con của Vân ngủ, trong phòng chỉ còn tiếng quạt chạy đều đều và hơi thở trẻ con rất khẽ. Vân bước vào, tháo giày, đặt túi xuống ghế, còn đang định về phòng thay đồ thì Lão Tứ gọi:

“Vân.”

Cô quay lại.

“Dạ?”

Lão Tứ đứng ở cửa phòng mình. Ánh đèn sau lưng làm nửa mặt ông tối đi. Ông nhìn cô một lúc, rồi đưa tay kéo nhẹ cổ tay cô.

Vân hơi giật mình.

“Ơ, ba?”

Lão Tứ thấp giọng:

“Trả công đi chứ.”

Vân nhìn ông.

Trong một giây, nụ cười trên mặt cô khựng lại. Cô hiểu cái giọng đó. Không còn là ông già cằn nhằn vì bị bắt chụp hình nữa. Cũng không còn là người cha già quê mùa cô vừa dùng làm câu chuyện thương hiệu. Trong mắt Lão Tứ lúc này có một thứ khác: sự đòi hỏi thô vụng, cái háo hức vừa được cô mớm cho bằng một cái hôn má, và cả cảm giác ông tự cho mình có quyền nhận thêm.

Ông kéo cô về phía phòng.

.

.

.

Cùng lúc đó, ở căn phòng bên kia.

Vy đang nằm đè lên người Quốc, đôi môi cô dán chặt lấy môi cậu trong một nụ hôn say đắm và cuồng nhiệt.

Đó là nụ hôn đầu tiên của Quốc.

Cậu từng tưởng tượng rất nhiều lần rằng lần đầu tiên của mình sẽ dành cho Quỳnh. Nhưng người đang hôn cậu lúc này lại là Vy.

Đời thật lạ lùng.

Thái lấy đi lần đầu của Quỳnh. Quỳnh lấy đi lần đầu của Minh. Rồi Vy lại đánh Quỳnh, và giờ đây lại là người lấy đi nụ hôn đầu tiên của Quốc — em trai của Thái.

Tất cả giống như một vòng lặp quái dị của thời gian.

Cả hai hôn nhau say đắm. Lưỡi của Quốc chạm vào lưỡi của Vy, cái cảm giác mềm mại, ẩm ướt và nhớp nháp luồn sâu trong họng khiến Vy khẽ rên lên trong cổ họng. Quốc cũng không kiềm chế nổi mình nữa.

Cậu thò tay xuống, bóp mạnh vào cặp mông tròn và săn chắc của Vy qua lớp váy mỏng. Tay cậu siết chặt, như muốn nghiền nát lớp thịt mềm mại ấy.

Vy rên khẽ trong miệng cậu, thân thể nóng ran, vô thức cọ mạnh người xuống dưới, ép sát bụng mình vào con cặc đang cương cứng của Quốc.

Cả hai cùng thở hổn hển, nóng bỏng. Môi họ vừa tách ra, sợi nước miếng kéo dài giữa hai miệng. Vy nằm dưới người Quốc, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh đầy dục vọng.

Cô đưa tay nắm lấy con cặc cứng ngắc của Quốc, siết nhẹ, rồi thì thào bằng giọng run run, vừa ngượng vừa dâm:

“Quốc… hãy lấy con cặc của em… chà lên mép lồn chị đi…”

Quốc run lên vì câu nói ấy. Cậu nhìn xuống Vy, ánh mắt hỗn loạn giữa ngượng ngùng và khao khát. Dù vậy, cậu vẫn làm theo. Cậu chống hai tay hai bên đầu Vy, hạ người xuống thấp hơn, để con cặc cứng ngắc của mình chạm vào cái lồn đang ướt nhẹp của cô.

Con cặc nóng hổi của Quốc từ từ cọ dọc theo khe lồn Vy. Đầu khấc to bè trượt qua hai mép lồn mọng nước, cọ mạnh lên hột le đang sưng vù.

“Ư… aaaa…”

Vy rên lên một tiếng khàn khàn, hai chân giật giật. Cô cắn chặt môi, hông khẽ nhún lên theo bản năng, cọ mạnh hơn vào con cặc của Quốc. Nước lồn cô chảy ra nhiều hơn, bôi trơn cho con cặc cậu, khiến tiếng cọ càng lúc càng ướt át và dâm đãng.

“Em… em chà mạnh hơn đi…” — Vy thì thầm, giọng đứt quãng, hai tay bấu chặt vai Quốc. “Chà lên hột le chị… Ư… đúng chỗ đó… a…”

Quốc thở dốc, mắt đỏ ngầu. Cậu siết chặt hai tay vào ga giường, hông di chuyển chậm rãi nhưng chắc chắn, để con cặc liên tục cọ dọc theo khe lồn Vy, đặc biệt là chà mạnh lên hột le mỗi lần trượt qua.

Mỗi lần cọ qua, Vy lại run lên một cái, nước lồn lại trào ra thêm. Cô nằm dưới, hai chân quặp lấy hông Quốc, hông nhún lên đón lấy sự cọ xát ấy với vẻ mặt vừa sướng vừa thèm thuồng.

Căn phòng lúc này chỉ còn tiếng thở dốc của hai người và tiếng con cặc cọ vào lồn ướt át vang lên nhỏ nhưng rõ ràng.

Vy không chịu nổi nữa.

Cô đưa tay xuống dưới, nắm chặt lấy con cặc nóng hổi và cứng ngắc của Quốc, rồi tự ấn đầu khấc vào miệng lồn mình. Cô cắn chặt môi, hông khẽ nhún lên, cố gắng nuốt lấy nó.

“Ư… a…”

Cái lồn chật hẹp lần đầu tiên bị khai phá dần dần mở ra. Con cặc to bè của Quốc từ từ chui vào trong, ép giãn lớp thịt hồng hào đang run rẩy. Khi chạm đến lớp màng mỏng mỏng manh, Quốc khựng lại một giây.

Vy siết chặt vai cậu, giọng run run:

“Đẩy… đẩy đi em…”

Quốc hít một hơi sâu, rồi đẩy mạnh hông về trước.

Ùm!

Con cặc chui tuốt vào sâu, xé toang lớp màng trinh của Vy.

“Áaaa…!!! Đau… đau quá…!!!”

Vy đau đến mức cắn mạnh vào vai Quốc, răng cắm sâu đến mức suýt chảy máu. Toàn thân cô cứng đờ, hai chân giật giật, nước mắt trào ra ngay lập tức.

Quốc cũng giật bắn người vì đau và sướng. Cậu khẽ dừng lại, để cái lồn đang co thắt dữ dội của Vy quen dần với con cặc khổng lồ của mình. Cậu thở hổn hển, mồ hôi nhỏ giọt xuống ngực Vy.

Lần đầu làm tình khiến Quốc cũng suýt không thở nổi. Cái cảm giác lồn Vy siết chặt, nóng bỏng và co bóp liên tục khiến cậu như muốn vỡ tung.

Vy nằm dưới, cố gắng thở. Một lúc sau, cơn đau dần dịu bớt, thay vào đó là một cảm giác no đầy lạ lùng. Cô khẽ nhún hông lên một cái thử.

Cái lồn như muốn nuốt chửng con cặc của Quốc.

“Ư…!!”

Quốc không kịp chuẩn bị. Cái siết chặt đột ngột ấy khiến cậu không nhịn nổi. Cậu rên lên khàn khàn, hông giật mạnh một cái và bắn tinh ngay lập tức.

Từng đợt tinh trùng nóng hổi, đặc quánh xịt mạnh vào sâu trong tử cung Vy.

Cùng lúc đó, đầu khấc chạm mạnh vào tử cung khiến Vy cũng lên đỉnh theo. Cô cong người lên, hai chân quặp chặt lấy hông Quốc, lồn co bóp điên cuồng, phun ra một dòng nước lồn nóng hổi.

Cả hai lên đỉnh gần như cùng một lúc.

“Ưưư… aaaa…!!!”

Vy rên lên trong cổ họng, nước mắt chảy dài. Quốc thì cắn chặt vai cô, người run bần bật, bắn hết tinh trùng vào trong lồn chị gái.

Hai người nằm đè lên nhau, thở hổn hển dữ dội. Tinh trùng và nước lồn tràn ra, chảy lênh láng xuống ga giường.

Một lúc sau, Vy đưa hai tay ôm lấy cổ Quốc, kéo cậu xuống và hôn cậu thật sâu, thật lâu. Nụ hôn lần này không còn vụng về nữa. Nó sâu, tham lam và đầy xúc động.

Cả hai ôm nhau chặt đến mức như muốn hòa làm một.

Vy nằm đó một lúc, thở hổn hển, nước mắt vẫn còn đọng ở khóe mắt. Cô cảm nhận rõ dòng tinh nóng hổi của Quốc vẫn đang chảy ra từ trong lồn mình. Cô khẽ cắn môi, rồi thì thầm bằng giọng khàn khàn, vừa ngượng vừa dâm:

“Em… em bắn hết vào trong chị rồi… Em phải làm sạch nó cho chị…”

Nói xong, Vy chống người ngồi dậy. Cô trèo lên người Quốc, hai đầu gối chống hai bên đầu cậu, rồi từ từ ngồi xuống, dán cái lồn vừa bị xé toang lên miệng Quốc.

Tinh trùng trắng đục lẫn với máu trinh đỏ nhạt hòa vào nhau, nhỏ thành từng giọt xuống môi và lưỡi Quốc.

Quốc hơi ngập ngừng một giây, nhưng rồi cậu đưa hai tay lên banh nhẹ hai mép lồn của Vy, dùng ngón tay móc nhẹ để tinh và máu chảy ra nhiều hơn. Sau đó, cậu ngẩng đầu lên, đưa miệng ngậm lấy cái lồn đang rỉ dịch của chị Vy và bắt đầu liếm.

Cậu liếm rất vụng về, chậm chạp, không có kỹ thuật. Lưỡi cậu luống cuống quét từ lỗ lồn lên hột le, rồi lại luồn vào trong liếm lấy liếm để. Nhưng chính sự vụng về, non nớt và chăm chú ấy lại khiến Vy cảm thấy sướng lạ lùng.

Vy cắn chặt môi, hai tay bấu chặt vào tóc Quốc, hông khẽ nhún nhẹ theo nhịp liếm của cậu. Cô rên khẽ, giọng run run:

“Ư… em… em liếm chậm thôi… a… đúng đó… liếm hột le chị đi…”

Bú lồn là một nghệ thuật của sự chậm rãi và kiên nhẫn. Ông nào mà làm rầm rầm, liếm mạnh bạo như máy khoan ngay từ đầu là hỏng việc ngay. Phải nhẹ nhàng, phải dò tìm, phải liếm như đang thưởng thức một thứ gì đó rất quý giá. Và Quốc đang làm đúng theo cách đó, dù cậu chẳng biết gì về nghệ thuật ấy

Vy run lên từng cơn vì khoái cảm. Sau khi để Quốc liếm một lúc, cô trượt người xuống thấp hơn, nằm úp người lên người cậu theo kiểu 69. Cô cúi đầu xuống, nhìn con cặc vẫn còn cứng và dính đầy tinh trùng lẫn máu trinh của mình.

Vy há miệng, ngậm lấy con cặc của Quốc. Cô bú cũng rất dở, cũng rất vụng về. Cô liếm khắp con cặc một cách cần cù, từ hai hòn dái lên đến đầu khấc, rồi ngậm cả vào miệng mút nhẹ. Đôi khi cô sặc vì cố nuốt sâu, nước miếng chảy dài xuống thân cặc, nhưng cô vẫn chăm chỉ liếm và bú, như thể muốn làm sạch hoàn toàn con cặc của Quốc.

Quốc nằm dưới, vừa liếm lồn Vy vừa rên khẽ vì khoái cảm từ miệng cô mang lại. Cả hai đều non nớt, đều vụng về, nhưng chính sự vụng về ấy lại khiến khoái cảm của họ trở nên mãnh liệt và chân thật hơn bao giờ hết.

Vy thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng, mắt long lanh vì dục vọng. Cô từ từ xoay người lại, hai đầu gối chống hai bên hông Quốc, ngồi lên trên người cậu.

Cô cúi xuống, một tay nắm lấy con cặc vẫn còn cứng ngắc và dính đầy tinh trùng lẫn máu trinh của Quốc, hướng đầu khấc vào miệng lồn mình. Vy cắn chặt môi, mắt nhắm nghiền, rồi từ từ ngồi xuống.

“Ư… aaaa…”

Cô rên lên một tiếng dài khi con cặc to bè từ từ chui sâu vào trong lồn vừa mới bị xé toang. Dù vẫn còn đau, nhưng dục vọng lúc này đã lấn át tất cả. Vy ngồi xuống chậm rãi cho đến khi toàn bộ con cặc ngập hoàn toàn vào trong cô.

Cô dừng lại một chút, hai tay chống lên ngực Quốc, thở hổn hển. Sau đó, Vy bắt đầu nhún.

Ban đầu là những cú nhún chậm, nhẹ nhàng, như đang làm quen với cảm giác bị lấp đầy. Nhưng chỉ sau vài lần, nhịp nhún của cô dần nhanh và mạnh hơn. Cặp mông tròn nảy lên nảy xuống trên người Quốc, tiếng “chóp chóp chóp” ướt át vang lên liên tục.

“Ư… ưư… a… aaaa…”

Vy rên rỉ không ngừng, hai tay bấu chặt ngực Quốc. Càng nhún, cô càng mất kiểm soát. Cô ngửa đầu ra sau, hai bầu vú đầy đặn đung đưa mạnh mẽ theo từng nhịp ngồi xuống. Lồn cô siết chặt lấy con cặc của Quốc, nước lồn chảy ra nhiều đến mức ướt đẫm vùng kín của cả hai.

Quốc nằm dưới, hai tay bóp chặt hai bên hông Vy, mắt đỏ ngầu nhìn cô nhún trên người mình. Cậu chưa từng tưởng tượng cảnh này, nhưng khoái cảm đang khiến đầu óc cậu trống rỗng.

Vy càng nhún càng mạnh, càng nhanh. Cô cắn chặt môi, giọng đứt quãng vì sướng:

“Quốc… em to quá… chị… chị sướng… ưưư… sâu quá…”

Cô nhún dồn dập, mông đập mạnh xuống đùi Quốc mỗi lần ngồi xuống. Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập, hòa lẫn với tiếng thở dốc và những tiếng rên không thể kìm nén của cả hai.

Vy như đã hoàn toàn buông xuôi. Cô nhún mạnh đến mức hai bầu vú nảy tưng tưng, tóc tai rối bù, miệng há ra rên rỉ không ngừng.

Vy ngồi trên người Quốc, hai tay chống lên ngực cậu, bắt đầu nhún hông chậm rãi. Cô cắn môi, cố kìm tiếng rên, nhưng mỗi lần hạ người xuống, con cặc của Quốc lại chạm sâu vào trong, khiến cô run lên từng cơn. Quốc nằm dưới, hai tay siết chặt hông Vy, mắt cậu ngấn đỏ vì khoái cảm quá mạnh.

Sau một lúc, Quốc không nhịn nổi nữa. Cậu siết mạnh hai bên hông Vy, giữ chặt cô lại, rồi bắt đầu nhấp mạnh từ phía dưới. Những cú thúc dồn dập, mạnh mẽ, da thịt va chạm vào nhau “bạch bạch” vang lên trong phòng. Vy há miệng, thở hổn hển, hai bầu ngực rung lắc theo nhịp. Cô không còn nhún nữa mà chỉ biết bám chặt vai Quốc, để mặc cậu dập liên tục.

“Ư… Quốc… a… mạnh quá…” Vy rên khẽ, giọng run run.

Quốc càng lúc càng mất kiểm soát, hông cậu nhấp nhanh hơn, sâu hơn. Cả hai cùng lao đến giới hạn gần như cùng lúc. Vy siết chặt mắt, toàn thân co giật dữ dội, lồn co bóp mạnh quanh con cặc của Quốc. Quốc cũng không kìm được, ôm chặt lấy Vy, dập mạnh thêm vài cái cuối cùng rồi bắn tinh nóng hổi sâu vào trong cô.

Cả hai cùng lên đỉnh. Vy run bần bật, nước lồn tràn ra hòa lẫn với tinh trùng của Quốc, chảy xuống đùi cậu. Quốc thở dốc, cơ thể căng cứng, từng dòng tinh dịch phun ra liên tục. Họ ôm chặt lấy nhau, mồ hôi nhễ nhại, tiếng thở hỗn loạn vang trong căn phòng tối.

.

.

.

Ở phòng bên cạnh, Lão Tứ ôm chặt Vân từ phía sau, hai tay vòng qua eo cô, hôn nhẹ lên tóc rồi lướt xuống cổ Vân. Hơi thở nóng hổi của lão phả vào da cô.

Vân giật mình, khẽ kêu: “A… ba… hôm nay con hơi mệt…”

Lão Tứ không trả lời. Tay ông luồn thẳng vào trong váy, kéo tụt chiếc quần lót mỏng xuống tận mắt cá chân Vân chỉ trong một cái giật mạnh. Ngón tay thô ráp của lão chạm ngay vào khe lồn cô, rờ rẫm một hồi rồi cười khàn khàn:

“Mày mệt nhưng lồn mày có mệt đâu. Ủa, ướt nhẹp thế này rồi còn kêu mệt à?”

Vân run rẩy, hai chân gần như khuỵu xuống. Lão Tứ không chờ thêm, đẩy mạnh cô áp sát vào tường, một tay giữ chặt hông Vân, tay kia kéo khóa quần mình xuống. Con cặc già to bè, vẫn còn mùi của Mai từ trước, lập tức dí sát vào khe lồn ướt át của cô.

“Ba… đừng… a!”

Vân chỉ kịp thốt lên nửa câu thì Lão Tứ đã ấn hông mạnh, đẩy con cặc khổng lồ chui một mạch vào sâu trong lồn cô. Tiếng “chọt” ướt át vang lên rõ mồn một. Vân cắn chặt môi, hai tay bám chặt vào tường, người run bần bật vì bị xâm nhập đột ngột.

Lão Tứ bắt đầu địt mạnh từ phía sau, mỗi cú thúc đều dồn dập và sâu. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang vọng trong phòng. Vân cố kìm tiếng rên nhưng không nổi, từng tiếng rên đứt quãng thoát ra theo nhịp dập của lão:

“Ư… a… ba… chậm… chậm thôi…”

Nhưng Lão Tứ càng lúc càng hăng, hai tay bóp mạnh cặp mông Vân, kéo cô sát vào người mình mỗi khi dập tới. Con cặc ra vào ướt nhẹp, nước lồn Vân bị đánh tung tóe xuống sàn.

Lão Tứ địt mạnh từ phía sau một lúc lâu, nhịp càng lúc càng dồn dập. Vân không chịu nổi nữa, hai chân run lẩy bẩy, lồn co bóp dữ dội quanh con cặc già. Cô cắn chặt môi đến bật máu, cố kìm nhưng cuối cùng vẫn rên lên một tiếng dài run rẩy:

“Áaaa… ba… con… con ra rồi…!”

Một dòng nước lồn trong vắt phun ra, bắn tung tóe xuống sàn và đùi Lão Tứ. Toàn thân Vân giật giật từng cơn, hai mắt trợn trắng, suýt ngã khuỵu nếu không bám tường.

Lão Tứ rút ra, con cặc vẫn cứng ngắc và bóng loáng nước. Ông không để Vân nghỉ, ôm ngang hông cô kéo mạnh ra giường. Vân mệt mỏi, thở hổn hển, người mềm nhũn, chỉ kịp bò lên giường thì Lão Tứ đã nằm đè lên từ phía sau.

“Chưa xong đâu…” Lão Tứ thì thầm khàn khàn.

Ông ấn hai đùi Vân rộng ra, dí con cặc to bè vào lại đúng lỗ lồn còn đang co thắt, rồi dập mạnh một phát lút cán. Vân úp mặt vào gối, hai tay bấu chặt ga giường, rên rỉ:

“Ư… ư… mệt… ba ơi…”

Nhưng Lão Tứ không quan tâm. Ông nằm đè sát lên người cô, hông nhấp mạnh và đều, mỗi cú dập đều khiến giường kêu cót két. Tiếng “chọt chọt chọt” ướt át vang lên liên tục. Con cặc già ra vào sâu, đánh thẳng vào tử cung Vân. Lão Tứ vừa địt vừa bóp mạnh hai bên mông đỏ hồng của cô, thở hổn hển bên tai Vân.

Vân nằm sấp, bị đè chặt, chỉ biết rên rỉ và run rẩy theo từng nhịp dập. Nước lồn cô lại tiếp tục chảy ra, làm ướt cả ga giường.

Lão Tứ nằm đè chặt lên lưng Vân, hông nhấp mạnh và dồn dập. Mỗi cú dập đều phát ra tiếng “bạch bạch” rõ ràng kèm theo tiếng “chọt chọt” ướt át của nước lồn. Giường kêu cót két dữ dội. Vân dù đã úp mặt vào gối vẫn không kìm được tiếng rên, tiếng rên của cô càng lúc càng to và đứt quãng:

“Ư… a… aaaa… ba… nhẹ… nhẹ thôi… ưuu…”

Lão Tứ thở hổn hển, một tay luồn xuống dưới bụng Vân, ngón tay thô ráp xoa mạnh lên cục thịt nhỏ đang sưng mọng. Vân giật bắn người, không nhịn nổi nữa, tiếng rên thoát ra to hơn rất nhiều:

“Á… áaaa… đừng… ba… con không chịu nổi… aaaa!”

Ở căn phòng ngay bên cạnh, Vy và Quốc đang nằm ôm nhau sau khi vừa xong, cả hai đều đang thở dốc thì đột nhiên nghe rõ tiếng giường kêu cót két, tiếng da thịt va chạm và tiếng rên của Vân.

Vy giật bắn mình, mắt mở to. Cô nhận ra ngay đó là tiếng của Vân. Khuôn mặt cô đỏ bừng, tim đập thình thịch. Quốc cũng cứng người lại, hai người nhìn nhau trong bóng tối, không dám lên tiếng.

Tiếng rên của Vân lại tiếp tục vang sang, lần này rõ hơn:

“Ba… mạnh quá… aaaa… con ra nữa rồi… ưrrrrr…”

Vy cắn chặt môi, hai chân vô thức siết lại. Nước lồn cô lại bắt đầu rỉ ra thêm một lần nữa dù vừa mới xong với Quốc. Cô đưa tay bịt miệng mình, sợ mình vô tình rên theo. Quốc nằm im thin thít, nhưng con cặc vừa mới xẹp xuống lại bắt đầu cương trở lại vì nghe tiếng Vân rên.

Lão Tứ vẫn không hay biết gì, vẫn đang đè Vân địt mạnh hơn, tiếng giường và tiếng rên càng lúc càng to, vọng rõ sang phòng bên.

Vy thở hổn hển, mặt đỏ bừng, giọng run run thì thầm vào tai Quốc:

“Quốc… mau về phòng đi… nhỡ ai qua thấy thì chết…”

Quốc giật mình, gật đầu lia lịa. Cậu vội vàng mặc quần áo qua loa, khẽ mở cửa, liếc nhìn hành lang một lần rồi lẻn ra ngoài, đóng cửa lại nhẹ nhàng.

Vy nằm một mình trên giường, tim vẫn đập thình thịch. Tiếng rên của Vân bên kia tường vẫn còn vang vọng trong đầu cô. Cô cắn môi, hai chân mở rộng, tay phải luồn xuống dưới, bắt đầu xoa nhẹ lên cái lồn còn đang ướt nhẹp và sưng mọng. Ngón tay cô chạm vào cục thịt nhỏ, xoa vòng tròn chậm rãi rồi nhanh dần. Cô khẽ rên, giọng nhỏ nhưng không kìm được:

“Ư… ưm… a…”

Lão Tứ ở phòng bên, sau khi Vân rah ai lần thì thấy cô đã kiệt sức, nằm gục trên giường thở hổn hển rồi thiếp đi. Lão kéo quần lên, định ra ngoài hút một điếu thuốc cho tỉnh. Vừa bước ra hành lang, lão bỗng nghe tiếng rên khẽ vọng ra từ phòng Vy.

Lão Tứ dừng lại, tai vểnh lên. Tiếng rên càng lúc càng rõ. Ông khẽ đẩy cửa phòng Vy — hóa ra Quốc đi vội nên chưa đóng hẳn cửa.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt lão khiến con cặc vừa mới xẹp của ông lập tức cương cứng trở lại.

Vy nằm ngửa trên giường, chân dang rộng, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở dốc. Một tay cô đang xoa mạnh lên cái lồn hồng hào, hai ngón tay thỉnh thoảng lại móc sâu vào trong, phát ra tiếng “choe choét” ướt át. Ngực cô phập phồng, hai bầu vú rung rung theo nhịp tay.

Lão Tứ đứng yên ở cửa, một tay vô thức sờ con cặc đang cương cứng qua lớp quần, mắt nhìn chằm chằm vào cảnh Vy thủ dâm. Ông nuốt nước bọt, thở nặng nhọc.

Vy vẫn chưa hay biết gì, cô tiếp tục rên khẽ, ngón tay móc nhanh hơn, hông khẽ nhún theo:

“Ư… sướng… a… sâu nữa…”

4.2 153 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
98 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Sơn

Truyện full chưa ạ e muốn mua

Vô hồn

*** Thông báo : Hiện mình có làm COMIC 3D cho truyện. Vừa hoàn thành chương 1 . Nếu bạn nào thích xem dạng truyện tranh, join room telegram : https://t.me/truyencuakatvohon ; mình up hoàn toàn miễn phí. Nếu ai là fan của truyện chữ, tiểu thuyết vui long bỏ qua thông báo này.

Vô Diện

Tôi nghĩ là Hoàng Trùng Sinh

Thichtruyen

Tác giả có ý định cải biên để làm thành kịch bản phim ko?

kris

truyện cũng đc , cơ hơi lan man ông n9 cứ để thằng trẻ dạy , nhát

levanquang

ngày ra 2 3 phần gì đi chứ ra châm quá độc mắt hứng hết cho

levanquang

truyện sex lao tù và nhg có con dâu phần 35 tiếp theo