Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 18/07/2026

Lan cúi xuống nhặt con vít rơi dưới đất. Khi cô ngẩng mặt lên thì giật bắn mình. Lão Tứ đã tụt hẳn chiếc quần đùi xuống tận mắt cá chân, để lộ hoàn toàn con cặc già to bè, gân guốc đang lắc lư ngay trước mặt cô.

“Ôi… chú làm gì thế!?” Lan kêu lên một tiếng kinh ngạc, mặt đỏ bừng.

Lão Tứ đứng trên thang, một tay vẫn cầm tua vít, giọng tỉnh bơ:

“Phòng mày nóng bỏ mẹ. Tao không kéo cái quần ra nó cấn gãy cu tao mất.”

Lan hoảng hốt, vội đứng dậy, hai tay ôm mặt:

“Mà kỳ quá… Thôi để con ra ngoài cho!”

Cô quay người chạy ra khỏi phòng, mặt đỏ như gấc, tim đập thình thịch. Lan ôm mặt, đứng dựa lưng vào tường hành lang, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Một lúc sau, Lão Tứ sửa xong máy lạnh và bóng đèn, để người hoàn toàn trần truồng. Ông nhìn Lan đang đứng ôm mặt, cười khẩy:

“Đéo mẹ, bữa mình đụ đéo rồi còn xấu hổ à?”

Lan giật mình, vội buông tay ra, giọng lắp bắp:

“Chú… chú đừng nói nữa… con…”

Lão Tứ không để cô nói hết câu. Ông bước tới gần, một tay ôm lấy eo Lan kéo sát vào người mình. Con cặc vẫn còn cứng ngắc của ông lắc lư, cố tình chạm thẳng vào mu bàn tay Lan.

“Hôm đó mày la to lắm đó con. La cái kiểu sướng ấy…”

Lan cố gắng đẩy ông ra, nhưng sức lực yếu ớt. Khuôn mặt cô đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa hoảng loạn:

“Chú đừng nói nữa… con…”

Lão Tứ không nghe. Ông siết chặt eo cô hơn, một tay kéo hai dây váy của Lan. Chiếc váy mỏng trượt dài xuống sàn chỉ trong một cái giật nhẹ. Lan giờ chỉ còn mặc mỗi chiếc áo bra và quần lót mỏng.

Lão Tứ không ngần ngại, hai bàn tay thô ráp bóp mạnh lấy cặp mông tròn lẳn của Lan qua lớp quần lót. Ông xoa nắn, bóp mạnh, rồi kéo cô sát hơn vào người mình. Con cặc cứng ngắc của ông cọ mạnh vào bụng dưới Lan.

Lan run rẩy, hai tay giữ chặt vai Lão Tứ, giọng yếu ớt:

“Chú Tứ… đừng… ở đây… ai thấy thì…”

Nhưng cơ thể cô lại nóng ran, hai chân bắt đầu run nhẹ. Lão Tứ cười khàn khàn, cúi xuống hôn mạnh lên cổ Lan, một tay vẫn không ngừng bóp mông cô.

Lan miệng thì nói “Chú đừng…”, nhưng bàn tay lại không nghe lời. Cô từ từ đưa tay xuống, nắm lấy con cặc đang cứng ngắc và nóng hổi của Lão Tứ. Ngón tay cô vuốt ve dọc theo thân cặc một cách chậm rãi, như thể đang bị thôi miên.

Lão Tứ hiểu ngay ý cô. Ông không nói gì thêm, chỉ mỉm cười thỏa mãn, rồi kéo Lan vào trong phòng và nằm ngửa ra giường. Chiếc quần đùi của ông đã bị kéo xuống tận đầu gối.

Lan đứng nhìn ông vài giây, khuôn mặt đỏ bừng. Sau đó cô như bị cuốn theo một sức hút vô hình, chậm rãi bò lên giường, quỳ giữa hai chân Lão Tứ.

Cô đưa hai tay ra, vuốt ve con cặc to bè của lão một cách chăm chút. Ngón tay Lan lướt từ gốc lên đầu khấc, siết nhẹ rồi xoa đầu khấc bóng loáng. Con cặc giật giật trong lòng bàn tay cô.

Lan cắn môi, mắt long lanh. Cô cúi đầu xuống, khẽ há miệng, ngậm lấy đầu khấc vào trong. Ban đầu chỉ mút nhẹ, sau đó dần ngậm sâu hơn. Tiếng bú mút “chụt chụt” nhẹ nhàng vang lên trong phòng.

Một tay cô vẫn vuốt ve phần thân cặc chưa ngậm vào miệng, tay kia luồn xuống dưới, vọc nhẹ nhàng hai hòn dái khô và nhăn nheo của Lão Tứ. Cô xoa nắn, vuốt ve, rồi khẽ kéo nhẹ, như đang khám phá một món đồ quý giá.

Lão Tứ nằm ngửa, thở dài khoái trá, một tay vuốt tóc Lan, giọng khàn khàn:

“Ừ… thế mới phải… bú đi con…”

Lan nhắm mắt lại, bắt đầu mút mạnh hơn. Cô ngậm sâu hơn một chút, lưỡi quấn quanh đầu khấc, tay vẫn không ngừng vuốt ve và xoa bóp hai hòn dái. Tiếng bú mút ngày càng rõ ràng, nước dãi của cô bắt đầu chảy xuống thân cặc của Lão Tứ.

Càng bú, Lan càng như quên hết mọi thứ xung quanh. Cô tập trung hoàn toàn vào con cặc to lớn đang nằm trong miệng mình, như thể đang tìm lại cảm giác thèm khát mà cô đã cố kìm nén từ nãy.

Lan càng bú càng say đắm. Cô ngậm sâu hơn, cố gắng đưa con cặc to bè của Lão Tứ vào tận cuống họng. Mỗi lần ngậm sâu, cô lại khẽ nấc lên một tiếng nhỏ, nước dãi chảy dài từ khóe miệng xuống cằm và nhỏ giọt xuống hai hòn dái khô nhăn của lão.

Cô vừa bú vừa ngẩng mắt lên nhìn Lão Tứ. Ánh mắt ấy vừa mê đắm, vừa thèm khát, vừa mang theo chút xấu hổ không giấu nổi. Đôi mắt long lanh nước của Lan như đang nói với lão rằng cô đang rất ham muốn thứ đang nằm trong miệng mình.

Lão Tứ nằm ngửa, thở hổn hển, một tay vuốt tóc Lan, tay kia siết chặt ga giường. Ông nhìn xuống thấy Lan vừa ngậm sâu con cặc vừa nhìn mình bằng ánh mắt đó thì càng thêm hưng phấn.

“Hay… con bú giỏi thật…” Lão Tứ khàn giọng khen.

Lan như được tiếp thêm động lực, cô ngậm sâu hơn, cố gắng nuốt trọn con cặc già to bè vào miệng. Đầu khấc chạm vào cuống họng cô liên tục, khiến Lan nước mắt trào ra nhưng cô vẫn không rút ra. Cô mút mạnh, lưỡi quấn quanh thân cặc, tay vẫn không ngừng xoa bóp và vuốt ve hai hòn dái.

Lão Tứ bắt đầu không nhịn nổi. Ông siết chặt tóc Lan, hông nhấp nhẹ theo nhịp bú của cô. Tiếng bú mút “chụt chụt chụt” vang lên dồn dập và ướt át trong phòng.

Một lúc sau, Lão Tứ siết chặt tóc Lan, giọng run run:

“Con… tao… tao ra đây…”

Lan không rút miệng ra. Cô ngẩng mắt nhìn Lão Tứ lần cuối, ánh mắt đầy dục vọng, rồi ngậm sâu hơn nữa.

Lão Tứ rên lên một tiếng khàn khàn, toàn thân cứng đờ. Những dòng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh trực tiếp vào miệng Lan, xịt thẳng xuống cuống họng cô. Lão xuất rất nhiều, từng đợt từng đợt liên tục.

Lan cố gắng nuốt nhưng vẫn không kịp. Một ít tinh trắng đặc trào ra từ hai khóe miệng, chảy dài xuống cằm và nhỏ xuống ngực cô.

Cô vẫn ngậm chặt con cặc của Lão Tứ trong miệng, mắt long lanh nước, vừa nuốt tinh vừa nhìn lên ông bằng ánh mắt vừa phục tùng vừa dâm đãng.

Lan nhắm mắt lại, cố gắng nuốt từng ngụm tinh trùng đặc và nóng hổi của Lão Tứ. Cô nuốt đi nuốt lại nhiều lần mới có thể trôi hết. Một ít tinh vẫn còn đọng lại ở khóe miệng và cằm, nhưng Lan vẫn liếm sạch những gì còn sót trên môi mình.

Cô thở dốc, mắt vẫn còn long lanh nước. Nhìn xuống dưới, con cặc của Lão Tứ vẫn còn cứng ngắc, đang giật giật mạnh mẽ, đầu khấc bóng loáng vì nước dãi và tinh trùng của chính ông.

Không nói một lời nào, Lan từ từ trèo lên người Lão Tứ. Cô cởi luôn chiếc quần lót mỏng đang ướt đẫm, hai tay chống lên ngực ông, từ từ ngồi xuống. Cô dùng tay nắm con cặc to bè, chĩa thẳng vào miệng lồn mình, rồi từ từ hạ người xuống.

“Ưmmm…”

Một tiếng rên kìm nén thoát ra từ cổ họng Lan khi con cặc khổng lồ của Lão Tứ từ từ chui vào trong cô. Cô ngồi xuống chậm rãi cho đến khi ngập hoàn toàn, hai người dính sát vào nhau.

Lan ngửa đầu ra sau, hai tay bám chặt lấy ngực Lão Tứ, bắt đầu nhún hông. Ban đầu nhún chậm, nhưng càng lúc nhịp càng nhanh hơn. Tiếng da thịt va chạm “bạch… bạch…” vang lên đều đặn trong phòng.

Lão Tứ nằm ngửa, hai tay bóp mạnh hai bên mông Lan, trợn mắt nhìn cô nhún trên người mình. Ông thở hổn hển:

“Chết tao mất…”

Lan cắn môi, hai mắt lim dim vì khoái cảm. Cô nhún mạnh hơn, mỗi lần ngồi xuống đều dập mạnh đến tận gốc. Hai bầu ngực đầy đặn của cô nảy tưng tưng theo nhịp nhún. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên da cô.

Càng nhún, Lan càng mất kiểm soát. Cô ngửa đầu ra sau, miệng há ra rên rỉ không ngừng:

“A… a… sâu quá… chú ơi…”

Lão Tứ siết chặt mông Lan, hông ông nhấp lên từ dưới đúng với nhịp nhún của cô. Hai người càng lúc càng hăng, tiếng giường kêu cót két, tiếng da thịt va chạm và tiếng rên của Lan vang khắp phòng.

Lan nhún mạnh trên người Lão Tứ, hai tay cô đưa ra sau, kéo đầu lão áp sát vào ngực mình. Lão Tứ lập tức há miệng, lè lưỡi liếm quanh hai đầu ngực căng cứng của Lan. Ông mút mạnh, lưỡi quấn quanh đầu vú, vừa liếm vừa khẽ cắn nhẹ.

“Ư… a…” Lan rên khẽ, giọng run run đầy khoái cảm. Càng bị liếm ngực, cô càng nhún mạnh hơn, hông xoay tròn liên tục.

Một lúc sau, Lan thở dốc, cúi xuống thì thầm bên tai Lão Tứ:

“Chú… địt con từ phía sau đi…”

Cô ngẩng người dậy, quay lưng lại, chổng cao hai bên mông tròn lên. Lão Tứ ngồi dậy ngay lập tức, quỳ sau lưng Lan. Ông nắm lấy con cặc vẫn cứng ngắc, dí vào miệng lồn đang ướt nhẹp của cô và đẩy mạnh một phát, chui sâu hết cỡ.

“Áaaa…” Lan rên lên một tiếng dài, hai tay bấu chặt ga giường.

Lão Tứ bắt đầu dập mạnh từ phía sau. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên dồn dập. Ông một tay nắm chặt tóc Lan, kéo mạnh ra sau khiến cô ngửa cổ lên, tay kia giữ chặt hông cô mà địt mạnh liên tục.

Lan rên không ngừng, tiếng rên càng lúc càng to và ngọt hơn. Lão Tứ càng hăng, càng kéo tóc cô mạnh hơn, khiến Lan phải cong lưng hết cỡ.

“Á… á… chú… mạnh quá…” Lan rên rỉ.

Lão Tứ không nói gì, chỉ hít một hơi rồi giơ tay lên, “Chát!” một tiếng vang lên rõ ràng khi ông tát mạnh vào một bên mông Lan. Sau đó là những cái tát tiếp theo, xen kẽ với những cú dập mạnh từ phía sau.

Mỗi lần bị đét mông, Lan lại giật bắn người, lồn co thắt mạnh quanh con cặc của Lão Tứ. Mông cô dần đỏ lên sau những cái tát liên tiếp.

Lão Tứ vừa kéo tóc, vừa địt mạnh, vừa đét mông Lan không ngừng. Giọng ông khàn khàn, đầy dục vọng:

“Mông mày đỏ hết rồi… sướng không con?”

Lan không trả lời được, chỉ biết rên rỉ liên tục, nước mắt vì khoái cảm trào ra khóe mắt. Cơ thể cô run lên từng đợt theo nhịp dập mạnh bạo từ phía sau.

Lão Tứ càng lúc càng hăng. Ông kéo mạnh tóc Lan ra sau, một tay tát mạnh liên tục vào hai bên mông đỏ hồng của cô, trong khi hông dập mạnh từ phía sau không ngừng nghỉ.

Lan không chịu nổi nữa. Toàn thân cô run lên dữ dội, lồn co bóp chặt cứng quanh con cặc của Lão Tứ. Cô ngửa cổ ra sau, miệng há rộng, rên lên một tiếng dài đầy khoái cảm:

“Áaaaaa… chú… con… con ra rồi… aaaa!!!”

Lan lên đỉnh mạnh mẽ. Nước lồn nóng hổi phun ra từng đợt, chảy dài xuống đùi và ga giường. Cơ thể cô giật giật từng cơn, hai chân run lẩy bẩy không ngừng.

Cảm giác lồn Lan co bóp mạnh mẽ khiến Lão Tứ cũng không nhịn nổi. Ông siết chặt tóc Lan, kéo cô sát vào người mình, dập mạnh thêm mấy cú cuối cùng rồi gầm lên khàn khàn:

“Tao… cũng ra đây!!!”

Lão Tứ ôm chặt lấy hông Lan, dập sâu nhất có thể và bắn tinh. Những dòng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh vào sâu trong lồn Lan, xịt thẳng vào tử cung. Ông xuất rất nhiều, từng đợt từng đợt liên tục, bắn đầy vào bên trong cô đến mức một ít tinh trắng trào ra ngoài theo nhịp co thắt của lồn Lan.

Cả hai cùng lên đỉnh cùng lúc.

Lan run bần bật, hai tay bấu chặt ga giường, miệng há ra thở dốc. Lão Tứ vẫn giữ chặt hông cô, ép sát người vào mông Lan, bắn nốt những giọt tinh cuối cùng sâu bên trong.

Một lúc sau, Lão Tứ mới buông tóc Lan ra. Ông rút con cặc ra chậm rãi. Một dòng tinh trắng đặc trào ra từ lồn Lan, chảy dài xuống đùi cô.

Lan kiệt sức, toàn thân mềm nhũn, nằm sấp xuống giường thở hổn hển. Mông cô đỏ rực vì bị đét, lồn sưng mọng và đầy tinh trùng của Lão Tứ.

Lão Tứ nằm xuống bên cạnh, thở dốc, một tay vuốt nhẹ lên mông Lan đang đỏ hồng.

Đang trong khoảnh khắc cả hai còn đang tận hưởng dư vị của cực khoái, bỗng tiếng mở cửa vang lên.

Cạch!

Mai đẩy cửa bước vào. Cô vừa bước một bước thì khựng lại, mắt trợn tròn vì kinh ngạc.

“Ối!!!”

Mai kêu lên một tiếng lớn. Ngay sau lưng cô là hai đứa bé con của Lan đang định chạy vào phòng.

Mai hoảng hốt vội quay người lại, dang hai tay chặn hai đứa trẻ, giọng nói lắp bắp:

“Không sao! Không sao đâu! Mẹ con đang… đang dọn nhà bụi lắm! Bụi bay tùm lum hết cả rồi. Hai đứa xuống dưới nhà chơi đi, đợi mẹ một chút!”

Hai đứa trẻ ngơ ngác nhưng vẫn bị Mai đẩy nhẹ ra ngoài hành lang. Mai đóng cửa lại ngay lập tức, mặt cũng tái mét không kém gì hai người bên trong.

Lão Tứ và Lan lúc này giống như hai con thỏ bị bắt gian tại trận. Cả hai mặt mũi tái xanh, hoảng loạn đến mức không kịp che đậy. Tinh trùng của Lão Tứ vẫn đang chảy ra từ trong lồn Lan, thấm ướt cả đùi trong.

Lan vội vàng kéo váy xuống, tay run lẩy bẩy. Lão Tứ cũng hoảng hốt kéo quần lên, suýt ngã khỏi giường. Cả hai không dám nhìn nhau, cũng không dám nhìn Mai.

Vừa mở cửa bước ra hành lang, hai đứa trẻ lập tức chạy tới ôm chân Lan.

“Aaa! Ông! Ông phụ mẹ con dọn nhà hả?”

Một đứa trẻ ngẩng lên nhìn Lão Tứ, mắt tròn xoe hỏi:

“Nãy tụi con đi học về, nghe tiếng mẹ la to quá nên sợ, chạy sang gọi cô Mai luôn!”

Lão Tứ cứng đờ, mặt cắt không còn giọt máu, ấp úng:

“Ờ… ờ… không có gì đâu cháu. Ông… ông với mẹ con dọn… dọn nhà thôi…”

Lan vội vàng chạy ra, ôm hai đứa con vào lòng, giọng cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn run run:

“Mẹ không sao đâu con. Mẹ… mẹ dọn nhà hơi bụi một chút thôi.”

Lão Tứ không dám ở lại thêm giây nào. Ông lẳng lặng quay người, vội vã đi xuống cầu thang, gần như chạy biến mất.

Lan đứng lại một mình với hai đứa con, chân vẫn run run. Dòng tinh trùng đặc quánh của Lão Tứ vẫn đang từ từ chảy ra từ trong lồn cô, thấm ướt cả quần lót và chảy xuống đùi trong. Cô cố gắng siết chặt hai chân, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và hoảng loạn.

Lão Tứ đứng chết trân giữa phòng khách.

Cảnh vừa rồi đã qua, nhưng cái dư âm của nó vẫn còn dính đầy trong không khí. Căn phòng khách của dãy trọ vốn đã chật, lúc này lại càng chật hơn. Cái bàn gỗ cũ nằm giữa nhà, mấy cái ghế nhựa xếp lệch, bình trà nguội đặt bên mép bàn. Ngọn đèn tuýp trên trần chớp nhẹ một cái rồi sáng lại, thứ ánh sáng trắng nhợt làm mặt người ta trông càng khó coi.

Mai đứng cách ông vài bước.

Ông thấy rõ gương mặt thất vọng của cô.

Chính vì thấy rõ nên ông càng không biết nói gì.

Lão Tứ mấp máy môi. Trong đầu ông chạy qua mấy câu lộn xộn. Nào là “không phải như con nghĩ”, rồi “ba chỉ nhất thời”, rồi “con nghe ba nói đã”. Nhưng câu nào vừa nhú lên cũng tự thấy thối. Nói ra chỉ càng nhục thêm.

Ông già rồi, sống cả đời, tưởng mình gặp đủ loại chuyện. Vậy mà lúc đứng trước Mai, ông bỗng thấy mình giống một thằng nhóc bị bắt quả tang ăn vụng, tay còn dính mỡ mà miệng thì không dám chối.

Mai vẫn im lặng.

Cái im lặng ấy kéo dài đến khó chịu.

Lão Tứ hít vào một hơi, bước tới nửa bước. Ông đưa tay ra, định ôm lấy cô. Không hẳn là để xin tha, cũng không hẳn là để dỗ dành. Chỉ là trong lúc rối bời đó, ông muốn bám vào một thứ quen thuộc, muốn dùng cái ôm để lấp đi cái khoảng trống đang mở ra giữa hai người.

Nhưng tay ông vừa đưa lên, Mai đã gằn giọng:

“Ba đừng đụng vào con.”

Lão Tứ khựng lại.

Bàn tay ông dừng giữa không trung, rồi chậm rãi rơi xuống. Mặt ông tái đi. Trong mắt ông thoáng qua một vẻ sợ hãi rất thật, thứ sợ hãi của người biết mình vừa làm hỏng một chuyện không thể vá lại bằng vài lời xin lỗi.

Ông lùi lại một bước.

Cổ họng khô khốc. Môi ông run run, cuối cùng chỉ bật ra một tiếng thở dài thô ráp.

Rồi ông cúi đầu, lẩm bẩm:

“Địt mẹ, sướng con cu mà khổ cái thân rồi.”

.

.

.

Sau cái đêm ngọt ngào với nhau, Vy và Quốc thân hơn.

Không ai nói rõ đó là gì. Cũng không cần nói. Có những chuyện càng gọi tên càng dễ hỏng. Vy vẫn đi làm, Quốc vẫn ở công ty, vẫn bốc hàng, vẫn ít nói. Nhưng giữa hai người đã có thêm một sợi dây nhỏ, không nhìn thấy, nhưng mỗi lần chạm mắt là biết.

Thỉnh thoảng Vy về sớm, cô lại ghé qua công ty rủ Quốc đi ăn tối.

Quốc đang bê hàng, thấy cô đứng ngoài cổng, áo khoác vắt trên tay, tóc buộc vội, mặt hơi vênh lên như thể không muốn ai biết mình cố tình đến. Cậu đặt thùng xuống, phủi tay, rồi cười.

Vy hỏi:

“Đi ăn không?”

Quốc gật đầu.

“Đi.”

Hai người thường ăn mấy quán nhỏ ven đường. Một tô bún, dĩa cơm tấm, vài xiên nướng, ly trà đá. Chủ yếu là nói chuyện phiếm. Vy kể chuyện ở chỗ làm, chuyện mấy đứa con gái ganh nhau, chuyện mấy ông khách tưởng có tiền là được quyền nhìn người khác từ đầu tới chân.

Có lần cô vừa gắp miếng thịt vừa nói:

“Thằng cha Tài lợi dụng đụng chị.”

Quốc ngẩng lên.

Vy nhếch môi.

“Chị ghét quá, bóp dái lại thật đau. Hắn quéo giò luôn.”

Quốc bật cười.

Vy nói tiếp, mặt đầy khinh bỉ:

“Đúng kiểu thấy gái tỏ vẻ hiền thì dê. Đến lúc bị chủ động lại sợ.”

Quốc vẫn cười, rồi khẽ đưa tay nắm lấy tay Vy đặt trên bàn.

Vy khựng lại một chút.

Cô nhìn tay cậu, rồi nhìn sang chỗ khác, làm như không thấy. Nhưng cô không hất ra.

Quốc cũng không siết mạnh. Chỉ nắm vậy thôi.

Cả hai cứ hẹn hò như thế. Không ồn ào, không hứa hẹn. Một đứa con gái tưởng dữ nhưng lại có lúc mềm lòng rất nhanh. Một thằng con trai tưởng lạnh nhưng lại biết im lặng đúng lúc. Họ đi cạnh nhau qua vài con đường tối, ăn vài bữa cơm rẻ, cười vài câu nhạt. Mấy thứ đó nhỏ, nhưng với Quốc, nó giống một khoảng thở giữa những ý nghĩ trả thù lúc nào cũng đè trong ngực.

Cho đến một hôm.

Vy lại ghé công ty rủ Quốc.

Cô đứng ngoài sân, gọi tên cậu. Quốc đang phụ dỡ hàng phía sau, nghe tiếng thì quay lại. Cậu vừa định đi ra thì một gã bốc hàng đứng gần đó huých vai cậu, cười cười:

“Chú mày quen con bé đó hả?”

Quốc gật đầu.

“Dạ.”

Gã kia nhìn ra phía cổng, nơi Vy đang đứng chống chân, cúi đầu bấm điện thoại.

“Con bé đó xinh thật. Nhìn dễ thương. Mỗi tội dữ như cọp.”

Quốc cười nhẹ.

“Em thấy bả hiền mà.”

Gã kia lập tức xua tay.

“Không có đâu. Mày chưa chứng kiến cái hôm đám tang má nó. Nó bay vô múc con nhỏ đĩ kia mà be bét luôn.”

Một gã khác đang khiêng bao hàng gần đó cũng chen vào:

“Công nhận anh ạ. Nhìn ám ảnh luôn.”

Quốc đứng khựng lại.

Nụ cười trên mặt cậu tắt rất nhanh.

Cậu nhìn hai người kia.

“Đánh ai cơ?”

Gã bốc hàng không để ý mặt Quốc đã đổi. Hắn vẫn nói bằng cái giọng kể chuyện cũ cho vui:

“Cái con bé DJ trước đây cơ. Mày mới tới đéo biết đâu.”

Quốc chết lặng.

Cái thùng hàng trong tay cậu nặng xuống, như thể bên trong bỗng đổ đầy đá.

Cậu biết.

Làm sao cậu không biết được.

Con bé DJ đó là Quỳnh.

Là chị Quỳnh.

Là người từng ôm cậu trong hành lang bệnh viện, dặn cậu phải sống. Là người từng cho cậu một địa chỉ, bảo khi nào cần thì tìm đến. Là người sau đó biến mất trong lời chửi rủa của cả một dãy trọ. Là người mà Quốc đã giữ trong lòng như một vết thương không bao giờ lành.

Vậy mà người đánh chị ấy.

Người làm chị ấy be bét trong miệng kể vô tư của đám bốc hàng kia.

Lại là Vy.

Là Vy đang đứng ngoài cổng đợi cậu đi ăn.

Là Vy vừa mới khiến cậu thấy tim mình mềm ra một chút.

Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng Quốc.

Cậu quay đầu nhìn ra ngoài.

Vy vẫn đứng đó. Cô ngẩng lên thấy cậu nhìn, liền nhíu mày, hơi hất cằm như hỏi sao còn chưa ra. Gương mặt cô dưới nắng chiều vẫn vậy. Sáng, trẻ, ngang bướng, có chút khó chịu đáng yêu.

Nhưng trong mắt Quốc, hình ảnh ấy đột nhiên chồng lên một hình ảnh khác.

Quỳnh nằm giữa đám đông.

Tiếng chửi.

Máu.

Những bàn tay kéo tóc, đánh đập.

Cái dãy trọ mà cậu hận.

Và Vy ở trong đó.

Quốc đứng im.

Gã bốc hàng vỗ vai cậu:

“Ê, sao vậy? Đi đi, gái đợi kìa.”

Trong đầu cậu bỗng hiện lên rất nhiều thứ cùng một lúc. Cái đêm đầu tiên với Vy. Nụ hôn vụng về mà nóng rực. Cánh tay cô ôm siết lấy cậu. Tiếng thở run run trong bóng tối. Cảm giác lần đầu tiên trong đời cậu được một người con gái kéo lại gần, không phải vì thương hại, không phải vì lợi dụng, mà vì cô thật sự muốn cậu ở đó.

Rồi những bữa ăn sau đó.

Vy ngồi đối diện, vừa ăn vừa kể chuyện linh tinh. Vy cười nhếch môi khi nói xấu Tài. Vy để yên cho cậu nắm tay. Vy đi trước, thỉnh thoảng quay lại nhìn xem cậu có theo kịp không. Những thứ đó nhỏ thôi, nhưng với một thằng con trai mới hai mươi tuổi, đã từng mất mẹ, mất chị, mất nhà, chúng giống như chút ánh sáng lạ rơi xuống một chỗ tối tăm.

Quốc đã thích Vy.

Cậu biết điều đó.

Thích cái cách cô hung dữ với người khác nhưng lại mềm đi trước mặt cậu. Thích cái vẻ ngang ngang của cô. Thích cả sự ấm áp vụng về mà cô không chịu nhận.

Nhưng rồi Quốc nhắm mắt lại.

Gương mặt bầm tím của Quỳnh hiện ra.

Đôi mắt sưng húp.

Khóe miệng rách.

Giọng chị khàn đi trong hành lang bệnh viện.

Cái ôm cuối cùng của chị.

Quốc thấy ngực mình đau buốt.

Không phải cái đau của tình yêu. Mà là cái đau của một người bỗng nhận ra mình đã quên mất điều quan trọng nhất.

Cậu đã sai.

Sai khi để vài bữa cơm tối làm mình mềm lòng. Sai khi nghĩ mình có thể sống như một thằng con trai bình thường, đi làm, hẹn hò, nắm tay một cô gái, rồi tạm quên đi những người đã bị giẫm nát sau lưng.

Cậu đến đây không phải để yêu.

Cậu đến đây để trả thù.

Quỳnh bị đánh. Bị cả dãy trọ này nhục mạ. Bị xé nát trong miệng người ta bằng những câu chửi bẩn thỉu. Và Vy, người đang đứng ngoài kia chờ cậu, lại là một phần trong cái đám đó.

Quốc mở mắt ra.

Mặt cậu đã bình thường trở lại.

Cậu đặt thùng hàng xuống, phủi tay rất chậm. Mọi thứ trong người cậu vẫn lạnh, nhưng cái lạnh đó không làm cậu run nữa. Nó gom lại thành một lớp băng mỏng, phủ lên mắt, lên miệng, lên từng cử động.

Gã bốc hàng nhìn cậu:

“Sao đứng đực ra vậy?”

Quốc cười nhẹ.

“Không có gì.”

Cậu bước ra phía cổng.

Vy cau mày nhìn cậu.

“Lâu vậy?”

Quốc nhìn cô, nụ cười trở lại trên mặt, vừa đủ tự nhiên, vừa đủ hiền.

“Xin lỗi. Em dỡ nốt thùng hàng.”

Vy hừ một tiếng.

“Đi ăn không? Hay để chị đi về?”

Quốc cười.

“Đi chứ.”

Vy nhìn cậu thêm một chút, như thấy có gì đó lạ, nhưng rồi cũng quay người đi trước.

Quốc bước theo sau.

Cậu nhìn bóng lưng Vy, nhìn mái tóc buộc vội, nhìn cái dáng đi hơi nghênh nghênh của cô. Tim cậu vẫn còn nhói. Cái nhói đó là thật. Nhưng phía sau nó, một thứ khác đã thức dậy.

Mai không giỏi giấu cảm xúc.

Cái buồn hiện rõ trên mặt cô. Nó nằm ở khóe mắt, ở dáng đi chậm hơn mọi ngày, ở cách cô đặt cái ly xuống bàn mà không nhìn ai. Mai vẫn làm việc, vẫn nấu nướng, vẫn dọn dẹp, nhưng người trong nhà chỉ cần nhìn qua cũng biết trong lòng cô đang nặng.

Lão Tứ thấy hết.

Nhưng lần này lão không năn nỉ.

Nếu là trước đây, có lẽ lão đã mon men lại gần, nói vài câu xuống nước, than già than khổ, giả bộ tội nghiệp để kéo Mai mềm lòng. Nhưng giờ lão khác rồi. Lão nghĩ mình già rồi, rảnh hơi đâu suốt ngày đi năn nỉ một đứa đàn bà đang giận. Muốn giận thì cứ giận. Kệ.

Lão cũng quê.

Cái câu Mai gằn giọng bảo lão đừng đụng vào cô vẫn còn mắc trong đầu. Nó làm lão nhục. Nhục rồi lại tự ái. Tự ái rồi thành ngang.

Lão nghĩ, tao có Lan. Có Vân. Thiếu gì người đàn bà còn cần mình. Rách hơi đâu cứ chạy theo năn nỉ.

Vậy là lão lơ Mai luôn.

Mai càng buồn hơn.

Cô cứ tưởng nếu mình lạnh mặt, nếu mình tránh đi, Lão Tứ sẽ hiểu. Ít nhất ông cũng phải biết xấu hổ, phải biết xuống nước, phải nói với cô một câu gì đó cho đàng hoàng. Nhưng không. Lão Tứ nằm võng hút thuốc, đi ra đi vào như không có chuyện gì. Thỉnh thoảng gặp cô ngoài sân, lão liếc qua rồi quay mặt đi.

Cái lơ đó làm Mai hụt hẫng hơn cả lời xin lỗi vụng về.

Cô không biết mình nên làm gì.

Khi cô mở lòng với Hoàng, chính Lão Tứ là người kéo cô lại. Ông nhắc cô còn là vợ Hùng, nhắc cô còn cái nhà này, còn danh phận, còn những điều không thể muốn là bước qua. Mai nghe. Mai lùi lại. Mai tự buộc mình vào cái chỗ cũ, dù trong lòng cô biết chỗ đó đã mục từ lâu.

Vậy mà người kéo cô lại ấy, quay lưng một cái lại đi ngủ với người khác.

Già rồi không nên nết.

Mai nghĩ vậy.

Nghĩ xong lại thấy lòng mình rỗng đi. Không hẳn là giận, cũng không hẳn là ghê tởm. Nó giống như cảm giác người ta đang tựa vào một cái cột cũ, bỗng một ngày nhận ra bên trong cái cột ấy đã bị mối ăn rỗng hết. Nó vẫn đứng đó, vẫn có hình dáng như cũ, nhưng không còn đáng tin nữa.

Hoàng gặp Mai.

Cậu nhìn thấy ngay cái mặt đó của cô.

Cái mặt buồn lặng, hơi cúi xuống, như đang cố nuốt một chuyện không thể nói ra. Nó làm Hoàng khựng lại. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, Mai giống hệt chị Linh ngày xưa. Cũng cái vẻ ủ rũ ấy. Cũng cái cách không than, không trách, chỉ để nỗi buồn tự phủ lên mặt mình như một lớp bụi mỏng.

Hoàng bước tới nói chuyện.

Mai đáp lại, nhưng rất hờ hững.

Cô không còn nhìn cậu lâu như trước. Không tránh hẳn, nhưng cũng không mở ra. Hoàng hỏi một câu, cô trả lời một câu. Giọng cô đều đều, lịch sự, xa cách. Cái khoảng cách ấy làm Hoàng khó chịu hơn cả việc cô giận.

Cậu nhìn Mai, trong lòng bắt đầu có cảm giác mọi thứ đang lệch.

Mấy ngày nay đã quá nhiều chuyện.

Chuyện ông Vinh.

Chuyện hiến Nhung để hợp tác làm ăn

Giờ thêm chuyện Mai.

Tất cả giống như những bánh răng vốn đang ăn khớp, bỗng một cái trật ra khỏi rãnh. Chỉ một tiếng kêu nhỏ thôi, nhưng nếu không sửa, cả cỗ máy sẽ hỏng.

Hoàng cau mày.

Cậu không thích cảm giác mất nhịp. Càng không thích khi những người quanh mình bắt đầu tự sinh ra cảm xúc ngoài dự tính.

Chiều đó, Hoàng về công ty sớm hơn mọi ngày.

Cậu đứng trong phòng làm việc một lúc, nhìn tấm bản đồ treo trên tường. Mấy khu vực được khoanh đỏ vẫn nằm đó. Những đường nối, những mũi tên, những cái tên được ghi bằng bút đen. Tất cả trông rất rõ ràng. Nhưng Hoàng biết, thứ nguy hiểm nhất không nằm trên bản đồ.

Nó nằm trong lòng người.

Hoàng cầm điện thoại lên, gọi cho Hằng.

“Vào gặp anh một chút.”

Cũng lúc đó, ở Mả Lạng, ông Vinh ngồi trong căn phòng lạnh, áo vest vẫn phẳng phiu, điếu thuốc cháy dở trên tay.

Bên ngoài, đám đàn em đã tản ra. Tiếng nghiện vật vờ ngoài hẻm vẫn vọng vào từng chặp, như tiếng ruồi vo ve quanh một đống rác đang nóng lên dưới nắng. Ông Vinh ngồi yên sau bàn, mặt không còn vẻ cười cợt lúc gặp Nhung nữa.

Ông ta cầm điện thoại lên, bấm một số.

Chuông đổ vài tiếng.

Đầu dây bên kia bắt máy.

Ông Vinh lập tức hạ giọng:

“Dạ anh, em tìm được nguồn hàng mới rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi có giọng đàn ông vang lên. Giọng khàn, thấp, gọn như dao chặt xuống thớt.

“Của ai?”

Ông Vinh rít một hơi thuốc.

“Dạ, của một đám còn trẻ ranh mà liều mạng. Dám lấy hàng bên khu Tam Giác Vàng.”

Đầu dây bên kia im lặng lâu hơn.

Rồi ông ta cười.

Tiếng cười rất ngắn, không vui, chỉ như một tiếng bật hơi trong cổ.

“Cũng lớn mật đấy.”

Ông Vinh không nói gì, chỉ cúi đầu nghe.

Đầu dây bên kia chửi tục một câu, giọng lạnh đi:

“Địt mẹ. Nếu thằng Mạnh không nuôi thằng con ăn hại, thì tao cũng chẳng cần lấy hàng bên ngoài.”

Ông Vinh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

“Đám này cũng có bảo kê đấy, đại ca.”

Đầu dây bên kia đáp ngay:

“Ừ.”

Rồi sau một nhịp:

“Cứ làm ăn với chúng nó.”

Ông Vinh cúi đầu, dù người kia không nhìn thấy.

“Dạ.”

Không có thêm lời nào.

Đầu dây bên kia cúp máy.

Ông Vinh vẫn giữ điện thoại bên tai thêm vài giây, rồi mới chậm rãi đặt xuống bàn. Ông ta ngả lưng ra ghế, nhìn làn khói thuốc đang lững lờ bay lên dưới ánh đèn trắng.

Ở một nơi khác, người đàn ông vừa cúp máy ngồi sau chiếc bàn lớn.

Căn phòng của ông ta không giống hang ổ giang hồ. Không có dao kiếm treo tường, không có tiếng chửi bới, không có đàn em xăm trổ đứng chờ lệnh. Mọi thứ sạch, lạnh và đắt tiền. Mặt bàn bóng đến mức phản chiếu được những ngón tay đang gõ nhịp.

Ông ta mặc sơ mi trắng, cổ tay áo cài khuy bạc. Trước mặt là một tập hồ sơ, một cái bút máy, một ly nước lọc và một màn hình máy tính đang mở những con số.

Nhìn giống như đang ở trong một ngân hàng.

.

.

.

Vân mấy ngày nay bận tối mắt.

Cô gần như quăng hẳn thằng con trai cho Lão Tứ và Mai trông nom. Sáng đi, tối muộn mới về. Có hôm không về. Điện thoại lúc nào cũng reo, tin nhắn lúc nào cũng dồn dập, lịch làm việc kín từ sáng đến đêm.

Ba cửa hàng spa đồng loạt khai trương.

Cắt băng, chụp ảnh, quay phim, livestream, tiếp khách, gặp đối tác, thử liệu trình, trả lời phỏng vấn nhỏ, đăng bài cảm ơn, rồi lại thay đồ để quay tiếp một bộ hình khác. Vân mệt phờ. Gót chân đau nhức vì mang giày cao, mặt cứng lại vì cười quá nhiều, người lúc nào cũng phảng phất mùi nước hoa, phấn nền và máy lạnh.

Nhưng cô thích.

Rất thích.

Đây chính là cảm giác đó.

Cảm giác của một người giỏi.

Không phải kiểu đẹp để đàn ông liếc nhìn trong quán rượu. Không phải kiểu đẹp để một thằng nào đó ném tiền rồi gọi mình bằng vài câu thân mật rẻ tiền. Mà là đẹp, sang, có người mở cửa xe, có người cầm túi, có người đứng chờ cô xuất hiện, có người gọi cô là chị Vân, doanh nhân Vân, founder của chuỗi spa.

Ở với Tùng, cô chỉ biết làm đẹp loanh quanh, rồi ngủ với một hai gã trai cho đỡ chán. Càng ngày cô càng thấy mình rẻ dúm. Đẹp nhưng rỗng. Có tiền nhưng không có tiếng. Có đàn ông nhưng không có vị trí. Những buổi sáng thức dậy trong căn phòng sang mà nhạt, Vân từng soi gương rất lâu và thấy người trong gương giống một món hàng đã được trang điểm kỹ.

Giờ cô khác.

Đẹp hơn.

Sang hơn.

Và quan trọng nhất là được nhìn như một người thành công.

Lượng fan theo dõi cô trên mọi nền tảng tăng theo cấp số nhân. Đội của bà Lệ chạy quảng cáo phủ khắp nơi. Facebook, TikTok, Instagram, YouTube Shorts, đâu đâu cũng có hình Vân. Một bài cô đứng trước cửa spa cười nhẹ. Một bài cô mặc vest trắng nói về phụ nữ tự chủ. Một clip cô bước xuống từ xe hơi, mái tóc bay trong gió. Một bộ ảnh cô ở biển, mặc áo tắm dưới nắng, thân hình quyến rũ nhưng caption lại nói về bản lĩnh của nữ doanh nhân hiện đại.

Cảnh áo tắm ngoài biển ấy được đẩy rất mạnh.

Bà Lệ nói hình ảnh phải có hai phần. Một phần khiến phụ nữ muốn trở thành cô. Một phần khiến đàn ông không rời mắt được khỏi cô. Vân nghe, thấy rất đúng. Cô nhìn chính mình trên màn hình điện thoại, da sáng, eo thon, mắt hơi buồn nhưng môi lại cười. Một người đàn bà thành đạt, quyến rũ, nóng bỏng và có vẻ như đang nắm đời mình trong tay.

Ông Văn và bà Lệ gần như kiêm luôn người quản lý truyền thông cho Vân.

Ông Văn lo kết nối, lo kịch bản gặp gỡ, lo những buổi tiếp khách nhìn có vẻ tự nhiên mà thực ra đã được sắp xếp từng góc máy. Bà Lệ lo hình ảnh, caption, quảng cáo, định hướng câu chuyện. Bà ta biết lúc nào nên cho Vân mặc trắng để trông thanh lịch, lúc nào mặc đỏ để hút mắt, lúc nào đăng một câu triết lý về phụ nữ, lúc nào tung ảnh đời thường trong căn hộ mới.

Vân bị cuốn vào tất cả.

Cô bay bổng trên trời xanh.

Càng bay cao, cô càng không muốn nhìn xuống cái xóm nghèo nữa.

Cái dãy trọ cũ với nền xi măng ẩm, mùi nước rửa chén, mùi thuốc lá của Lão Tứ, tiếng trẻ con khóc, tiếng Mai gọi nhau trong bếp — tất cả bỗng trở nên xa lạ và cũ kỹ. Vân bắt đầu thấy mỗi lần về đó là người mình bị kéo xuống. Như thể lớp nước hoa đắt tiền trên người cô bị cái mùi nghèo bám vào, làm mất đi hình ảnh mà cô đang cố dựng.

Thế là cô thuê hẳn một căn chung cư xịn.

Tầng cao, cửa kính rộng, view nhìn xuống thành phố. Phòng khách có sofa màu kem, bàn đá, bình hoa tươi đặt cạnh cửa sổ. Bếp sạch bóng, tủ lạnh đầy nước ép, trái cây nhập khẩu và vài chai rượu vang để chụp hình. Phòng ngủ có ga trắng, đèn vàng, một góc trang điểm riêng với gương lớn và đèn viền sáng.

Mọi thứ đều để show up.

Một ly cà phê đặt cạnh laptop.

Một cuốn sách tiếng Anh mở hờ trên bàn.

Một đôi giày cao gót để ngay ngắn dưới chân ghế.

Một tấm ảnh buổi sáng đứng bên cửa kính, caption: “Phụ nữ khi biết mình muốn gì, cả thế giới sẽ mở đường.”

Vân nhìn bài đăng tăng tương tác từng phút.

Tim cô đập nhanh.

Cô bắt đầu nghiện cảm giác đó.

Cảm giác được người ta chờ đợi mỗi bài đăng, mỗi bức ảnh, mỗi đoạn video. Cảm giác chỉ cần cô mỉm cười trước camera, bên dưới sẽ có hàng trăm bình luận khen đẹp, khen sang, khen truyền cảm hứng. Có người hỏi làm sao để đầu tư. Có người xin địa chỉ spa. Có người nói muốn được như chị. Có người nhắn riêng hỏi có thể góp vốn không.

Vân đọc hết.

Cô nằm trên sofa trong căn chung cư mới, điện thoại sáng trên tay, môi nở nụ cười.

Cô biết mình đang được nâng lên.

Và khi một người đã quen cảm giác ở trên cao, họ sẽ rất khó chịu khi phải quay về mặt đất.

.

.

.

Bà Lệ gọi cho Vân vào giữa buổi chiều.

Lúc đó Vân đang ở căn chung cư mới, vừa chụp xong một loạt ảnh bên cửa kính. Trên bàn còn đặt ly cà phê chưa uống hết, laptop mở trang thống kê tương tác. Những con số vẫn nhảy đều đều, mỗi lần tăng thêm một chút lại làm lòng cô sáng lên.

Điện thoại reo.

Vân nhìn thấy tên bà Lệ thì lập tức bắt máy.

Giọng bà Lệ bên kia vẫn nhanh, gọn, tỉnh táo như mọi khi. Bà nói hai tuần nữa Vân sẽ có một buổi phỏng vấn tại một hội nghị kinh tế ở Đà Nẵng. Sau buổi đó, nếu mọi thứ thuận lợi, cô còn có cơ hội được chọn tham gia một talkshow nhỏ với một nhân vật cực kỳ nổi tiếng trong giới tài chính.

Ông Chí.

Ông ấy không còn nắm chức vụ nào, đã nghỉ hưu, nhưng vẫn là người nắm giữ cổ phần ở rất nhiều ngân hàng lớn. Một người không cần xuất hiện nhiều, không cần nói nhiều, nhưng chỉ cần ngồi đó là đủ để người khác tự hiểu ông có trọng lượng ra sao.

Bà Lệ nói nếu Vân được cùng tham gia talkshow, được nói chuyện với ông Chí, được ăn tối trong cùng một bàn, thì hình ảnh của cô sẽ khác hẳn. Không chỉ là một người đẹp mở spa nữa, mà là một nữ doanh nhân trẻ có quan hệ, có tầm nhìn, có niềm tin từ những người rất lớn.

Vân nghe mà tim đập nhanh.

Cô đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng khách.

“Thật không chị?”

Bà Lệ cười bên kia điện thoại.

“Thật. Nhưng em phải chuẩn bị cho kỹ. Ở đó toàn người có tiền và có mắt. Đẹp thôi chưa đủ. Em phải cho họ thấy em đáng tin.”

Vân nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính.

Đáng tin.

Hai chữ đó làm cô vừa hồi hộp vừa phấn khích. Cô đã quen được khen đẹp, được khen sang, được khen quyến rũ. Nhưng được người như ông Chí để ý, được bước vào một vòng khác, thì không giống nữa.

Nếu được để ý, chắc chắn mình sẽ thành công.

Ý nghĩ đó làm Vân thấy người mình nóng lên.

Tối đó, Vân lái xe về xóm trọ.

Chiếc xe dừng trước cổng, đèn pha quét qua khoảng sân xi măng cũ. Lão Tứ đang ngồi ngoài hiên hút thuốc, mặt chán chường. Mấy ngày nay trong nhà ngột ngạt. Mai lầm lì, ít nói. Lão Tứ cũng chẳng buồn xuống nước. Ai gặp ai cũng né. Cái dãy trọ vốn đã nghèo, giờ còn thêm cái mùi khó chịu của những chuyện không ai chịu mở miệng.

Vân bước xuống xe, kính mát đẩy lên đầu, túi xách đeo bên vai. Cô nhìn Lão Tứ, cười.

“Ba.”

Lão Tứ liếc cô.

“Gì nữa?”

“Con sắp đi Đà Nẵng dự hội nghị doanh nghiệp.”

Lão Tứ rít thuốc.

“Rồi khoe tao chi?”

Vân ngồi xuống cạnh ông, giọng vui hơn mọi ngày.

“Con muốn ba đi cùng.”

Lão Tứ quay sang nhìn cô.

“Tao đi làm gì?”

“Đi chơi. Đi ăn. Đi biển. Với lại dẫn theo thằng nhỏ nữa. Mấy bữa nay con bận quá, để nó ở nhà hoài cũng tội.”

Lão Tứ im một lúc.

Ông vốn định gạt đi. Già rồi, đi đâu cũng mệt. Nhưng cái không khí trong nhà mấy ngày nay làm ông cũng phát chán. Mai cứ lầm lì như cái bóng. Vy thì đi đi về về. Vân thì ít khi có mặt. Ở lại chỉ thêm ngột ngạt.

Đi vài bữa cũng tốt.

Ít ra còn được ăn ngon, ngủ khách sạn, khỏi nhìn cái mặt buồn của Mai và khỏi tự nhớ lại cái nhục của mình.

Lão Tứ dụi thuốc xuống nền.

“Đi mấy ngày?”

“Hai ba ngày thôi.”

“Có tốn tiền tao không?”

Vân bật cười.

“Con lo hết.”

Lão Tứ gật gù.

“Vậy đi.”

Vân cười tươi hơn.

“Con biết ba thương con mà.”

Lão Tứ hừ một tiếng, nhưng mặt đã dịu xuống.

“Dẫn thằng nhỏ theo thì lo cho nó đàng hoàng. Đừng tới đó rồi lo chụp hình, quăng nó cho tao.”

Vân cười, khoác tay ông.

“Biết rồi mà ba.”

Hoàng gọi Mai vào phòng riêng.

Trong phòng đã có Hằng ngồi sẵn. Trên bàn là mấy tập hồ sơ, vài tấm hình cũ và một ly nước chưa ai đụng tới. Không khí trong phòng yên hơn bên ngoài rất nhiều. Cánh cửa vừa khép lại, tiếng người qua lại ngoài hành lang cũng bị chặn bớt, chỉ còn mơ hồ như ở rất xa.

Mai nhìn Hằng, rồi nhìn Hoàng.

“Có chuyện gì vậy em?”

Hoàng không trả lời ngay. Cậu kéo ghế cho Mai ngồi, rồi quay sang Hằng.

“Hằng, em kể cho chị Mai nghe chuyện của tụi mình đi.”

Hằng hơi im lặng.

Cô nhìn Hoàng một thoáng, như để chắc rằng cậu thật sự muốn Mai biết. Rồi cô gật đầu, chậm rãi kể.

Về má Hai.

Về đám trẻ mồ côi từng sống chen chúc trong một khu trại nhỏ.

Về Hoàng, Nhung, Hằng và những đứa trẻ không có nơi nào khác để về.

Về chị Linh, người con gái trẻ đã thay má Hai chăm nom cả đám, người đẹp và hiền đến mức lũ trẻ ngày đó chỉ cần thấy chị là thấy mình còn có nhà.

Rồi Hằng kể tiếp về khu đất bị thu hồi. Về lời hứa dối trá của những kẻ có tiền. Về số tiền đền bù ít ỏi bị lấy mất. Về chị Linh bị đẩy vào đường cùng, bị làm nhục, bị hủy hoại, nhưng vẫn cố giữ lấy đám trẻ cho tới những ngày cuối cùng.

Mai ngồi im nghe.

Ban đầu cô chỉ cúi đầu, hai tay đặt trên đầu gối. Nhưng càng nghe, mặt cô càng trắng đi. Đến lúc Hằng nhắc tới cái chết của chị Linh và việc đám trẻ tứ tán sau đó, nước mắt Mai đã rơi xuống.

Cô đưa tay che miệng, như sợ mình bật ra tiếng khóc.

Hằng ngừng lại.

Trong phòng im lặng rất lâu.

Mai lau nước mắt, giọng nghẹn đi:

“Thật buồn.”

Hoàng nhìn cô.

Trong mắt cậu không có vẻ mềm yếu. Chỉ có một thứ gì đó đã bị nén quá lâu, giờ lạnh và sắc như thép.

“Cơ hội trả thù sắp đến.”

Mai ngẩng lên nhìn cậu.

Hoàng nói chậm rãi:

“Nhờ hợp tác với lão Vinh, em được mời đi dự một hội nghị kinh tế do ông Trùm tổ chức.”

Mai khựng lại.

“Ông Trùm?”

Hoàng gật đầu.

“Người đứng sau tất cả. Em sẽ có cơ hội gặp ông ta.”

Cậu nhìn Mai lâu hơn.

“Vì vậy, em không rõ chị có sẵn lòng đi cùng em không.”

Mai cúi xuống.

Nước mắt vẫn còn đọng ở khóe mắt cô. Câu chuyện của Hằng làm lòng cô nặng trĩu. Trong đầu cô hiện lên một người con gái tên Linh mà cô chưa từng gặp, hiện lên đám trẻ mồ côi, những đứa nhỏ bị đời xô ra đường khi còn quá bé.

Cô nghĩ đến bản thân mình. Nghĩ đến những ngày qua. Nghĩ đến cái dãy trọ ngột ngạt, đến Lão Tứ, đến cảm giác bị kéo lại rồi bỏ mặc. Rồi cô lại nhìn Hoàng.

Cậu không xin cô thương hại.

Cậu chỉ hỏi cô có đi cùng không.

Mai im lặng một lúc.

Rồi cô nói:

“Chị đi.”

.

.

.

Lão Tứ nằm dài trên võng, thở ra một hơi chán ngắt.

Mấy ngày nay trong nhà cứ lưng chừng khó chịu. Vân thì đi suốt, lúc nào cũng bận bịu váy áo, điện thoại, khai trương, hội nghị. Lan thì hè tới, đám trẻ con cứ bám quanh mẹ, chạy ra chạy vào ồn ào, khiến lão chẳng còn cơ hội nào. Còn Mai thì cứ dừng dằng, mặt lúc nào cũng buồn buồn, lạnh lạnh. Lão nhìn cũng bực, mà lại chẳng biết phải làm sao.

Nói cho cùng, già rồi mà cả ngày nằm không cũng chán. Chán đến mức cái võng đung đưa cũng làm lão thấy mình như cục thịt treo giữa nhà.

Đang lim dim thì có người đến gõ nhẹ vào thành võng.

“Dậy đi ông ơi, dậy vận động nào.”

Lão Tứ hé mắt, rồi ngồi bật dậy, dụi dụi mắt.

Trước mặt lão là Tiểu Mỹ.

Cô mặc đồ tập gọn gàng, tóc buộc cao, trên vai đeo cái túi nhỏ. Gương mặt vẫn tươi tỉnh như trước, chỉ là lâu rồi không gặp nên nhìn có chút lạ.

Lão Tứ ngạc nhiên:

“Tiểu Mỹ, lâu quá sao không ghé mày?”

Tiểu Mỹ cười, kéo ghế ngồi xuống gần đó.

“Bữa nhà ông có chuyện, con sợ quá đâu dám ghé.”

Lão Tứ “ờ ờ” vài tiếng.

Trước kia, cô hay ghé dạy lão tập cùng bà Ngọc. Từ ngày bà Ngọc chết, Tiểu Mỹ cũng ít lui tới. Cái sân này vì vậy cũng thiếu hẳn tiếng cô đếm nhịp, thiếu cái dáng nhỏ nhắn chạy qua chạy lại chỉnh tay chỉnh chân cho mấy người già.

Lão Tứ nhìn cô một lượt rồi hỏi:

“Thế nay đến dạy tao à?”

Tiểu Mỹ hơi nghiêng đầu nhìn lão, cười khẽ.

“Vâng. Nhưng giờ anh Hoàng không thuê con nữa. Ông thuê thì con dạy.”

Lão Tứ nheo mắt.

“À, ra mày hết tiền, đến đây tìm khách già.”

Tiểu Mỹ không ngại, còn bật cười.

“Khách giờ khó kiếm quá ông. Mà dạy mấy ông sồn sồn con lại sợ.”

Lão Tứ hừ một tiếng, ngồi thẳng lưng hơn.

“Thế mày chê tao già à?”

Tiểu Mỹ nhìn lão, cười tươi hơn.

“Ông đăng ký tập đi, mới trẻ được.”

Lão Tứ nhìn cô vài giây.

Cái buồn chán trong người lão như bị ai chọc cho nhúc nhích. Ít ra cũng có người tới gọi lão dậy, bắt lão vận động, nói cười với lão như trước. Cái sân nhà đang ngột ngạt bỗng có chút hơi người.

Lão Tứ tặc lưỡi.

“Được rồi. Vậy tao đăng ký.”

4.2 153 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
98 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Sơn

Truyện full chưa ạ e muốn mua

Vô hồn

*** Thông báo : Hiện mình có làm COMIC 3D cho truyện. Vừa hoàn thành chương 1 . Nếu bạn nào thích xem dạng truyện tranh, join room telegram : https://t.me/truyencuakatvohon ; mình up hoàn toàn miễn phí. Nếu ai là fan của truyện chữ, tiểu thuyết vui long bỏ qua thông báo này.

Vô Diện

Tôi nghĩ là Hoàng Trùng Sinh

Thichtruyen

Tác giả có ý định cải biên để làm thành kịch bản phim ko?

kris

truyện cũng đc , cơ hơi lan man ông n9 cứ để thằng trẻ dạy , nhát

levanquang

ngày ra 2 3 phần gì đi chứ ra châm quá độc mắt hứng hết cho

levanquang

truyện sex lao tù và nhg có con dâu phần 35 tiếp theo