Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 18/07/2026
Đúng lúc đó, từ sâu trong nhà vang lên tiếng thằng cu con, cháu ngoại lão Tứ kêu, kèm theo giọng gọi ngái ngủ:
“Mẹ ơi… mẹ ơi…”
Thằng nhóc của Vân thức giấc giữa đêm khuya, không thấy mẹ nên gọi.
Vân đang nằm gục trên giường trong phòng Lão Tứ, giật bắn mình tỉnh dậy. Cô hoảng hốt ngồi phắt lên, tinh trùng vẫn còn đọng đầy trong lồn và đang chảy ra đùi. Không kịp mặc quần lót, cô vội vàng kéo váy xuống, tóc tai rối bù, chạy vội ra khỏi phòng Lão Tứ để về với con.
Lão Tứ lúc này vẫn đang đứng ở hành lang, ngay trước cửa phòng Vy. Ông cũng giật thót, vội kéo khóa quần lên, che con cặc đang cương cứng, rồi lùi nhanh về phía phòng mình, giả vờ như vừa mới ra khỏi phòng.
Còn Vy đang nằm trên giường với chân dang rộng, tay vẫn còn dính nước lồn, nghe tiếng đứa bé khóc thì hoảng loạn. Cô vội rút tay ra, kéo quần áo ngay ngắn, nằm úp mặt xuống gối, giả vờ ngủ. Tim cô đập thình thịch, mặt nóng bừng.
Chỉ một tiếng gọi của đứa trẻ đã khiến cả ba người lập tức tỉnh táo hoàn toàn. Không khí dâm loạn vừa rồi bị cắt đứt đột ngột.
Vân chạy vào phòng con, ôm con vào lòng vỗ về, nhưng hai chân cô vẫn run run, tinh dịch đặc đặc của Lão Tứ tiếp tục rỉ ra từ khe lồn, thấm ướt cả mép váy.
Lão Tứ đứng trong hành lang thêm vài giây, thở nặng nhọc, rồi mới lặng lẽ quay về phòng mình.
Vy nằm trong phòng, mắt mở to trong bóng tối, không tài nào ngủ tiếp được.
.
.
.
Sáng đó, Quốc đang bốc hàng trong kho thì Nhung gọi cậu.
Cô đứng ngoài cửa kho, áo khoác kéo kín, mặt không có biểu cảm gì nhiều. Quốc đặt thùng hàng xuống, phủi tay rồi bước lại.
Nhung nói cô có chút việc, muốn cậu đi cùng.
Quốc vâng dạ.
Ở được hơn một tháng, Quốc đã biết lái xe máy. Cậu lấy xe, chờ Nhung ngồi lên rồi chạy ra khỏi công ty. Suốt chặng đường, cậu không nói gì. Nhung ngồi phía sau, tay đặt hờ lên yên xe, mắt nhìn đường.
Đi được một đoạn khá xa, Nhung mới lên tiếng:
“Không thắc mắc tại sao chị gọi em đi à.”
Quốc nhìn thẳng về phía trước.
“Có, nhưng nếu chị muốn nói, chị sẽ nói.”
Nhung im một lát, rồi bảo:
“Ừ, chính vì cái tính ít nói, kín miệng, không tò mò nên chị mới muốn em đi cùng.”
Cô nói Quốc chở cô đến khu Mả Lạng.
Xe rẽ vào một con hẻm hẹp. Càng chạy vào trong, mùi ẩm mốc, rác cũ và khói thuốc càng nặng. Hẻm này không giống mấy con hẻm bình thường. Hai bên đường toàn những kẻ trông như nghiện, đứng rải rác khắp nơi như đang xếp hàng. Mắt họ lờ đờ, người gầy rộc, có kẻ tựa lưng vào tường, có kẻ ngồi xổm dưới đất, nhìn theo chiếc xe của Quốc mà không nói gì.
Chạy thêm vào trong, con hẻm mở ra một khoảng sân nhỏ. Ở đó có một nhóm giang hồ xăm trổ đang đứng. Kẻ thì gầy như củi, xương cổ nhô lên, mặt hốc hác. Kẻ thì mập, bụng căng dưới lớp áo thun, cổ đeo dây chuyền vàng. Mấy cặp mắt cùng quay lại nhìn Quốc và Nhung.
Nhung nói Quốc dừng xe.
Cậu tắt máy, chống chân xuống đất. Nhung bước xuống trước, kéo lại áo khoác rồi đi thẳng vào trong. Quốc theo sau nửa bước, mắt quét nhanh qua đám người trước mặt.
Nhung cúi đầu chào gã mập, nói cô đến gặp chú Vinh.
Gã béo nhìn cô một cái, rồi hất mặt vào trong.
Nhung bước vào.
Quốc vừa định theo thì bị một người chặn lại. Cánh tay đầy hình xăm chắn ngang trước ngực cậu. Quốc dừng lại, không phản ứng, chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào.
Bên trong là một căn phòng khác hẳn bên ngoài. Nền sạch, bàn ghế gỗ tối màu, máy lạnh chạy nhẹ. Không có tiếng ồn, không có mùi rác, không có mấy gương mặt vật vờ ngoài hẻm.
Chỉ có ông ta đang ngồi hút thuốc.
Ông Vinh mặc vest, đầu trọc, người mập. Cái mập của ông ta không giống gã béo ngoài cửa. Ông ta ngồi yên, nhưng cả căn phòng như bị đè xuống bởi dáng ngồi đó. Một tay cầm điếu thuốc, một tay đặt trên thành ghế.
Ông ta nhìn Nhung đi vào, không đứng dậy.
“Hôm bữa ta đã từ chối rồi. Nay cô lại đến à.”
Nhung đứng trước mặt ông ta, đầu hơi cúi.
Ông Vinh rít một hơi thuốc, rồi hất mắt.
“Ta đâu có nhu cầu hợp tác với bên cô.”
Nhung nhìn ông ta.
“Vậy anh muốn gì.”
Ông Vinh không trả lời ngay. Ông ta chỉ vỗ vỗ vào ghế bên cạnh.
Nhung đứng im một nhịp.
Rồi cô bước tới, ngồi xuống cạnh ông ta.
Quốc đứng ngoài cửa, nhìn rõ lưng Nhung thẳng lại. Cô không quay đầu. Người chặn cửa vẫn đứng sát bên, không cho cậu bước thêm.
Trong phòng, ông Vinh nghiêng người, gạt tàn thuốc xuống cái gạt tàn pha lê trên bàn. Mùi thuốc bay ra tận cửa.
Ông ta nói chậm:
“Hôm nay Hoàng nó ko đến mà chỉ nói em đi. Chắc cũng hiểu ý nhỉ.”
Nhung hơi im lặng.
Ông Vinh đặt tay lên đùi Nhung.
Bàn tay ông ta nặng, chậm, không vội. Nhung vẫn ngồi yên, mắt nhìn xuống bàn. Quốc nhìn thấy rõ động tác đó, nhưng mặt cậu không đổi.
Ông Vinh nhìn Nhung, khóe miệng nhếch lên.
“Hay về làm cho anh đi.”
Ông Vinh nhìn Nhung một lúc, rồi nói cô có hai lựa chọn.
Một là chịu về làm vợ ba của ông ta, khi đó ông ta sẽ hợp tác với bên Hoàng. Hai là cô vẫn phải trả giá ngay trong căn phòng này, rồi đám đàn em ngoài kia cũng sẽ được phần. Ông ta nói bọn chúng đã để ý cô từ lần trước cô ghé qua.
Ông Vinh hỏi:
“Thấy sao?”
Nhung ngồi yên.
Mặt cô không đổi, nhưng bàn tay đặt trên đầu gối siết lại rất khẽ. Cô nhìn xuống nền nhà, giọng thấp và đều:
“Em từ nhỏ đã là người của Hoàng rồi.”
Ông Vinh nghe vậy thì im vài giây.
Rồi ông ta đứng dậy.
Cái ghế da phía sau kêu lên một tiếng nặng nề. Ông ta nhìn Nhung như nhìn một món đồ đã được đặt lên bàn từ trước, không còn cần hỏi thêm gì nữa.
Ngoài cửa, mấy thằng đàn em bắt đầu nhốn nháo. Có đứa cười khẩy, có đứa huýt sáo, có đứa đập tay vào cửa, hò hét như đang chờ xem trò vui.
Quốc đứng ngoài, mắt tối lại.
Người chặn cửa vẫn chắn trước mặt cậu. Quốc không nhúc nhích, nhưng quai hàm cậu nghiến cứng. Bên trong, Nhung vẫn ngồi đó, lưng thẳng, mặt lạnh, như thể chỉ cần cô động một cái, mọi thứ sẽ vỡ tung.
Ông Vinh cúi xuống nhìn cô, giọng trầm xuống:
“Vậy làm đi.”
Nhung ngẩng đầu nhìn ông ta một thoáng. Ánh mắt cô không sợ hãi, cũng không van xin, chỉ có sự mệt mỏi và cam chịu. Cô chậm rãi đứng dậy, tay run rất nhẹ khi kéo khóa áo khoác ra. Chiếc áo khoác rơi xuống ghế.
Ông Vinh không vội. Ông ta ngồi trở lại ghế, hai chân dang rộng, con cặc mập vẫn đang ngỏng lên ngoài quần. Ông ta vỗ vỗ vào đùi mình một cái, ra hiệu.
Nhung cắn răng, bước tới, quỳ xuống giữa hai chân ông Vinh. Cô đưa tay nắm lấy con cặc đang nóng hổi, cúi đầu xuống, há miệng ngậm lấy đầu khấc. Tiếng bú mút “chụt chụt” lại vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Ông Vinh thở dài khoái trá, một tay vuốt tóc Nhung, tay kia rít thêm một điếu thuốc. Ông ta nhả khói ra trần nhà, giọng khàn khàn:
“Khéo lên. Tao biết mày bú giỏi mà. Lần trước Hoàng sai mày đến là tao đã biết rồi.”
Nhung không đáp, chỉ lặng lẽ ngậm sâu hơn. Nước dãi chảy dài từ khóe miệng cô xuống cằm. Ông Vinh bắt đầu nhấp hông, đẩy con cặc sâu vào họng Nhung, khiến cô khẽ sặc một tiếng.
“Bú sâu hơn.”
Ông ta không chờ Nhung chuẩn bị, ấn mạnh đầu cô xuống. Con cặc mập lùn chui sâu thêm vào miệng Nhung, đầu khấc chạm thẳng vào cuống họng. Nhung bị bất ngờ, hai mắt trợn lên, cổ họng co thắt dữ dội.
“Ưk… ưk…!”
Tiếng sặc sụa phát ra từ cổ họng cô. Nước dãi trào ra hai bên khóe miệng, chảy dài thành dòng xuống cằm, nhỏ giọt xuống sàn. Ông Vinh không buông, vẫn ấn đầu Nhung sát xuống tận gốc, để con cặc lút sạch vào họng cô.
“Giỏi… đúng là cái miệng của con đàn bà nhà Hoàng. Nuốt sâu nữa đi.”
Ông ta giữ nguyên tư thế khoảng hơn mười giây, tận hưởng cảm giác cuống họng Nhung co bóp quanh đầu khấc. Nhung hai tay bấu chặt vào đùi ông ta, nước mắt trào ra, cơ thể run lên vì thiếu oxy. Chỉ khi cô bắt đầu giãy giụa, ông Vinh mới buông tay ra.
Nhung ngẩng đầu lên ho sặc sụa, ho khan liên tục. Dây dãi dài kéo từ miệng cô xuống con cặc của ông Vinh, tạo thành những sợi nhớp nháp. Mặt cô đỏ bừng, nước mắt giàn giụa, nhưng cô không kêu ca một tiếng.
Ông Vinh cười khẩy, dùng tay vuốt dọc con cặc ướt nhẹp bởi nước dãi của Nhung, rồi lại ấn đầu cô xuống lần nữa, lần này còn mạnh hơn:
“Tiếp tục. Đừng có dừng. Bú cho tao sướng thì tao mới tính chuyện hợp tác.”
Nhung thở dốc vài nhịp, rồi lại há miệng ngậm lấy con cặc. Lần này cô cố gắng nuốt sâu hơn, cố kìm tiếng sặc, miệng bú mút “chụt chụt” liên tục. Ông Vinh nhắm mắt, thở dài khoái trá, tay vẫn giữ tóc Nhung nhịp nhàng ấn đầu cô lên xuống.
Quốc đứng ngoài cửa, chứng kiến toàn bộ. Khuôn mặt cậu tối sầm, quai hàm nghiến chặt đến run lên. Nhưng cậu vẫn không nói gì, chỉ đứng im như tượng.
Ông Vinh siết chặt tóc Nhung, hông nhấp mạnh từ dưới lên, mỗi lần đều đẩy con cặc mập lút cán vào họng cô. Nhung hai mắt đỏ hoe, nước mắt chảy dài, nhưng cô không kháng cự. Cô chỉ biết há miệng rộng hết cỡ, để ông ta dùng miệng mình như một cái lồn.
“Ngon… chặt lắm… Giữ nguyên như vậy…”
Ông Vinh thở hổn hển, nhịp nhấp càng lúc càng nhanh. Con cặc ra vào trong miệng Nhung phát ra những tiếng ướt át, sặc sụa. Nước dãi cô chảy lênh láng xuống cằm, xuống cổ, thấm ướt cả phần ngực áo.
Ông ta ấn đầu Nhung sát xuống, giữ chặt không cho nhúc nhích, con cặc nằm sâu trong họng cô đến nỗi cổ Nhung phồng lên rõ ràng. Ông Vinh nghiến răng, hai chân duỗi cứng:
“Nuốt… nuốt hết vào… Tao ra đây!”
Một dòng tinh trùng đặc và nóng bắn thẳng xuống cuống họng Nhung. Ông Vinh rên khàn một tiếng dài, hông giật giật từng cơn, bắn từng đợt tinh dịch dày đặc vào sâu trong miệng cô. Nhung bị nghẹn, cổ họng co bóp liên tục, cố gắng nuốt nhưng vẫn có một ít tinh trắng trào ra từ hai bên khóe miệng, chảy dài xuống.
Ông Vinh giữ đầu Nhung như vậy thêm hơn mười giây, bắn hết từng giọt cuối cùng mới buông ra.
Nhung ho sặc sụa, ho khan dữ dội. Cô ho đến nỗi nước mắt, nước mũi đều chảy ra. Tinh trùng đặc quánh dính đầy quanh miệng, trên cằm, nhỏ giọt xuống sàn nhà. Cô thở hổn hển, cố nuốt nốt phần tinh còn sót lại trong miệng, khuôn mặt đỏ bừng và nhếch nhác.
Ông Vinh ngồi ngả người trên ghế, con cặc vẫn còn cứng và bóng loáng nước dãi lẫn tinh trùng, nhìn Nhung bằng ánh mắt thỏa mãn.
“Nuốt sạch chưa? Cho tao xem.”
Nhung ngẩng mặt lên, há miệng ra cho ông ta kiểm tra. Ông Vinh cười khẩy, gật đầu hài lòng.
Ông ta vuốt tóc cô một cái, giọng khàn khàn nói:
“Tốt… Giờ trèo lên đây. Ngồi lên cặc tao nhún đi.”
Nhung lau miệng bằng mu bàn tay, mắt đỏ hoe. Dù trong lòng đầy uất ức, cô vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, chuẩn bị cởi tiếp áo để trèo lên người ông ta như lệnh.
Đúng lúc đó, Quốc ở ngoài cửa đột ngột hét lớn:
“DỪNG LẠI!!!”
Tiếng hét của cậu vang vọng khắp con hẻm. Cả ông Vinh, Nhung và toàn bộ đám đàn em đang đứng ngoài đều quay phắt lại nhìn về phía cậu.
Đám giang hồ lập tức xông tới, vài thằng xăm trổ vung tay lên định đập Quốc. Nhưng Quốc đứng yên tại chỗ, giọng nói lớn và rõ ràng, không run:
“Chị Nhung không cần phải làm vậy! Ông ta chắc chắn sẽ lấy hàng của chúng ta!”
Cả đám đàn em khựng lại. Ông Vinh nhíu mày, nhìn Quốc bằng ánh mắt sắc lạnh.
Quốc tiếp tục nói to, từng câu từng chữ rõ ràng, bình tĩnh:
“Hãy nhìn đám nghiện ở ngoài kia đi. Chúng đông như vậy là vì ở đây đang không có hàng. Nếu cái đám này lảng vảng chỉ 1-2 hôm nữa thôi, cả xóm này sẽ bị tố cáo ngay. Cảnh sát sẽ ập đến. Chị Nhung không cần làm chuyện này mới hợp tác được. TRái lại chính ông ta mới là kẻ cần chúng ta”
Nhung nghe vậy thì tỉnh ra. Cô lập tức lùi lại một bước, kéo váy xuống, liếc lườm ông Vinh đầy căm ghét.
Ông Vinh im lặng vài giây, rồi bất ngờ cười lớn:
“Ha ha ha! Hay cho thằng nhóc! Óc quan sát tốt lắm.”
Ông ta đứng dậy, con cặc vẫn còn cứng và bóng nhẫy tinh dịch lẫn nước dãi, không thèm kéo quần lên. Ông ta bước tới trước mặt Nhung, hoàn toàn trần truồng từ thắt lưng trở xuống, đưa tay ra bắt tay Nhung trong tư thế vừa mới xuất tinh xong.
“Hợp tác vui vẻ.”
Nhung do dự một thoáng, nhưng cuối cùng cũng đưa tay ra bắt tay ông ta. Khuôn mặt cô lạnh tanh.
Ông Vinh cười nhếch mép:
“Thằng nhóc mày nói đúng. Tao đang kẹt hàng nặng. Đám nghiện ngoài kia sắp nổi loạn rồi. Mai mốt mang hàng đến đây. Tao sẽ lấy hết và cho các người phân phối trong khu vực này. Nhưng nhớ… lần sau đừng có gửi con đàn bà xinh như này đến nữa. Tao khó kiềm lắm.”
Ông ta liếc nhìn Quốc một cái đầy hứng thú, rồi cười lớn một lần nữa.
Trên đường về, Nhung ngồi sau xe rất im.
Gió thổi ngược làm tóc cô bay lòa xòa hai bên má. Quốc chạy chậm hơn lúc đến. Cậu không hỏi thêm gì. Con hẻm Mả Lạng đã lùi lại phía sau, nhưng cái mùi ẩm mốc, khói thuốc, tiếng hò hét và ánh mắt của đám người kia vẫn còn bám trong đầu cậu.
Đi được một đoạn, Nhung mới nói:
“Cám ơn em.”
Quốc không quay đầu.
“Dạ.”
“Chị thật đúng khi chọn em đi cùng.”
Quốc nhìn thẳng con đường trước mặt.
“Em đi để bảo vệ chị mà.”
Nhung bật cười khẽ. Tiếng cười nhỏ, hơi khàn, không rõ là vui hay mệt. Cô đưa tay chạm vào hông cậu, bóp nhẹ một cái.
“Gầy như này thì làm ăn gì được.”
Quốc đáp ngay:
“Ăn được đó chị.”
Nhung lại cười.
“Vậy ăn gì nhé. Chị mời.”
Quốc gật đầu.
Nhung nhìn xuống bộ đồ của mình, ánh mắt hơi lạnh lại.
“Nhưng chắc mua gì về. Chị cần thay đồ.”
Quốc chở Nhung ghé mua đồ ăn, rồi theo chỉ đường của cô đến một căn nhà ba tầng nằm trong con hẻm rộng hơn. Căn nhà được ngăn ra cho thuê, cửa sắt sơn đen, cầu thang sạch, đèn sáng. Nó đẹp hơn dãy trọ ghẻ của ông Tứ nhiều, nhìn hiện đại và kín đáo hơn.
Nhung mở cửa, dẫn Quốc lên lầu.
Phòng cô không rộng nhưng đủ đồ. Một cái giường, một cái bàn nhỏ, tủ quần áo, bếp điện, vài thùng hàng xếp gọn ở góc. Mọi thứ ngăn nắp, sạch sẽ. Quốc đặt túi đồ ăn lên bàn, lấy hộp ra, bày từng thứ.
Nhung đi tới tủ lấy đồ.
Quốc vừa mở nắp hộp cơm thì thấy cô đứng trước gương, cởi chiếc đầm ra. Toàn bộ cơ thể cô hiện lên trước mặt Quốc.
Cậu khựng lại một thoáng.
Nhung nhìn qua gương, bắt gặp ánh mắt cậu. Cô không giật mình, cũng không che vội. Chỉ khẽ liếc Quốc, giọng đều đều:
“Nãy thấy hết rồi, vẫn còn nhìn à.”
Quốc lập tức quay mặt đi.
“Em không cố ý.”
Nhung cười nhạt.
“Biết.”
Cô cầm bộ đồ đi vào phía sau tấm rèm nhỏ. Tiếng nước chảy vang lên. Quốc đứng ngoài, tiếp tục bày đồ ăn, tay vẫn bình thường nhưng mắt không còn nhìn lung tung nữa.
Một lúc sau, Nhung bước ra.
Cô đã thay áo thun rộng và quần lót. Tóc còn hơi ướt. Mặt mộc, nhợt hơn lúc ở công ty. Không còn dáng vẻ sắc lạnh lúc đứng trước ông Vinh, cũng không còn cái vẻ cứng cỏi khi bước qua đám giang hồ. Bây giờ cô giống một người vừa đi qua một chỗ bẩn, tắm rửa sạch rồi vẫn thấy mùi đó còn dính trên người.
Nhung ngồi xuống đối diện Quốc.
“Ăn đi.”
Cả hai ăn cơm trong im lặng gần như tuyệt đối. Quốc cố gắng giữ mắt nhìn xuống hộp cơm, nhưng Nhung ngồi bệt trên sàn đối diện cậu, hai chân hơi dang ra, chỉ mặc mỗi chiếc áo thun rộng và quần lót mỏng. Khe lồn hồng hào của cô hiện rõ qua lớp vải mỏng, ngay trước tầm mắt Quốc. Cậu đỏ mặt, cúi gằm xuống ăn vội, cố kìm nén cảm giác nóng ran đang dâng lên.
Ăn chưa xong, Quốc đứng dậy:
“Để em rửa chén cho chị.”
Cậu mang đồ ăn thừa ra khu vực bếp nhỏ, mở vòi nước rửa. Tiếng nước chảy vang lên.
Đang rửa thì Nhung chậm rãi bước tới từ phía sau. Cô không nói gì, hai tay vòng qua eo Quốc, ôm chặt lấy cậu từ đằng sau. Ngực cô ép sát vào lưng cậu. Một bàn tay cô từ từ trượt xuống dưới, chạm thẳng vào con cặc đang cương cứng trong quần Quốc.
Quốc giật bắn người, tay cầm bát suýt rơi xuống sàn.
Nhung ghé sát miệng vào tai cậu, giọng khàn khàn, mệt mỏi nhưng rõ ràng:
“Em muốn không?”
Không khí trong phòng đột ngột trở nên ngột ngạt. Quốc đứng cứng đờ, nước vẫn chảy róc rách từ vòi. Con cặc cậu giật giật mạnh dưới bàn tay Nhung. Cô siết nhẹ, vuốt dọc qua lớp quần, cảm nhận rõ độ cứng và kích thước.
Quốc nuốt nước bọt, giọng khàn đặc:
“Chị… chị vừa mới…”
Nhung không để cậu nói hết câu. Cô cọ người vào lưng cậu, hai bầu ngực mềm mại ép chặt hơn, tay vẫn không ngừng vuốt ve con cặc đang căng cứng của Quốc.
Quốc bỏ đống chén lại, lau tay, rồi quay lại bế Nhung lên, đi về phía chiếc giường.
Nhung không chống cự. Cô để mặc cậu bế mình, hai tay buông lỏng, mặt quay sang một bên. Nhưng khi Quốc cúi xuống đặt cô lên giường, cậu bỗng thấy khóe mắt Nhung có nước.
Một giọt rất nhỏ thôi.
Nó nằm ở đuôi mắt cô, sáng lên dưới ánh đèn nhạt trong phòng.
Quốc khựng lại.
Cậu nhìn Nhung một lúc, rồi cúi xuống, hôn nhẹ lên giọt nước mắt đó.
Nhung nhắm mắt.
Quốc không làm gì thêm. Cậu nằm xuống bên cạnh cô, giữ một khoảng cách vừa đủ, rồi nói:
“Kể em nghe được không?”
Nhung mở mắt ra, quay sang nhìn cậu.
“Không làm à? Còn hỏi?”
Quốc cười.
“Em muốn làm khi chị cười hơn.”
Nhung nhìn cậu rất lâu. Rồi cô quay mặt lên trần nhà.
“Em muốn nghe gì? Chị làm tình bao nhiêu lần rồi à?”
Quốc vẫn cười, nhưng mắt không cười.
“Về quá khứ mà chị phải đánh đổi. Em nghĩ rằng ở chị, anh Hoàng có quá khứ gì đó, nên mới phải hy sinh như vậy.”
Nhung im lặng.
Ngoài cửa sổ, thành phố bắt đầu tối xuống. Tiếng xe ngoài đường xa dần, mỏng như tiếng nước chảy sau một bức tường. Trong phòng chỉ còn tiếng quạt quay đều đều và mùi đồ ăn nguội trên bàn.
Một lúc sau, Nhung nói:
“Ừ.”
Cô nói rất khẽ, như thể nếu nói lớn hơn, những thứ cũ sẽ thức dậy hết.
“Chị với Hoàng được má Hai mang về gần như cùng lúc. Khi đó Hoàng năm tuổi, còn chị bốn tuổi.”
Quốc nằm yên, không chen vào.
Nhung nhìn lên trần nhà. Ánh mắt cô không còn ở căn phòng này nữa. Nó trôi về một nơi rất xa, nơi có những chiếc giường sắt cũ, những cái mền mỏng, mùi sữa bột rẻ tiền, mùi thuốc đỏ và tiếng trẻ con khóc ban đêm.
“Hoàng hồi nhỏ không nói nhiều. Cậu ấy gầy, nhưng lì. Ai đụng tới chị là cậu ấy đánh. Đánh không lại cũng đánh.”
Cô cười nhẹ.
“Có lần có con rắn bò vào khu giường của đám trẻ. Mấy đứa la hét hết. Chị sợ đến cứng người, không chạy nổi. Hoàng đứng chắn trước mặt chị. Tay cậu ấy cầm cây chổi, chân run, nhưng vẫn đứng đó. May mà đó là rắn thường, không có độc.”
Nhung ngừng lại.
“Nhưng hình ảnh đó chị không bao giờ quên.”
Quốc quay sang nhìn cô.
Nhung vẫn nhìn lên trần nhà.
“Trong trại có một người chị. Hơn Hoàng tầm mười tuổi. Lúc đó chị Linh khoảng mười lăm, mười sáu gì đó. Rất trẻ, rất đẹp, và rất thương tụi trẻ.”
Giọng Nhung mềm xuống khi nhắc đến cái tên đó.
“Chị Linh là con gái của má Hai. Nhưng với đám trẻ trong trại, chị giống chị cả hơn. Ai bệnh thì chị thức đêm lau người. Ai bị bắt nạt thì chị đứng ra mắng. Ai không có dép thì chị nhường dép. Hồi đó tụi chị nghèo lắm, nhưng chỉ cần có chị Linh ở đó, mọi thứ vẫn giống như còn nhà.”
Căn phòng im lặng.
Nhung đưa tay lên đặt ngang bụng mình, các ngón tay đan vào nhau.
“Rồi khu trại gặp biến cố. Khu đất má Hai nuôi đám trẻ là đất không có giấy tờ, lại nằm trong diện quy hoạch. Nhà nước ra quyết định thu hồi. Cả đám phải dọn đi.”
Cô thở ra rất nhẹ.
“Khi đó chị Linh hai mươi tuổi. Đẹp như một đóa hoa.”
Quốc không nói gì.
Nhung tiếp tục:
“Một kẻ nào đó hứa với chị rằng hắn có thể giúp chị được cấp một khu trường học cũ bỏ hoang. Tận dụng lại để làm chỗ cho đám trẻ. Chị Linh tin. Chị đưa cho chúng số tiền ít ỏi được đền bù, rồi đến gặp hắn.”
Giọng Nhung khô đi.
“Hắn đã ép chị Linh ngủ với hắn, lấy đi cái trinh trắng của chị.”
Cô dừng lại khá lâu.
Quốc nghe tiếng quạt quay. Từng vòng, từng vòng. Như có ai đang chậm rãi cắt căn phòng thành nhiều phần mỏng.
Nhung nói tiếp:
“Chị ấy cắn răng chịu. Vì nghĩ chỉ cần chịu thêm một chút, đám trẻ sẽ có chỗ ở. Má Hai sẽ không phải ôm từng đứa đi xin chỗ ngủ. Hoàng cũng không phải dắt tụi nhỏ lang thang ngoài đường nữa.”
Cô nuốt xuống, giọng khàn đi.
“Nhưng cái trường học bỏ hoang mà bọn chúng hứa giao cho chị, cuối cùng lại bị đập đi để xây dự án mới.”
Quốc nằm im.
Nhung nhìn lên trần nhà, mắt không chớp.
“Chị Linh đến hỏi. Hắn đã cưỡng hiếp chị ấy. Rồi cả hai tên đàn em của hắn nữa. Bọn chúng thay nhau làm nhục chị ấy.”
Lần này Nhung nhắm mắt lại.
“Vậy mà sau đó chị Linh vẫn cố nuôi bọn chị. Không còn nhà thì chui xuống dưới ống cống. Ban ngày, tụi chị túa đi khắp nơi. Đứa ăn xin, đứa bán vé số, đứa làm việc vặt, đứa đi ở đợ. Tối đến, kiếm được bao nhiêu lại đem về đưa chị.”
Căn phòng như lạnh xuống.
“Rồi chị ấy có thai. Không biết là của tên nào trong ba tên đó. Nhưng chị không bỏ. Chị nói đời chị là nuôi những đứa trẻ bị bỏ rơi. Vậy thì tại sao chị lại bỏ một đứa trẻ chứ.”
Quốc nhìn nghiêng gương mặt Nhung.
Cô không khóc nữa. Nước mắt đã khô nơi khóe mắt, chỉ còn lại một vệt mờ rất nhạt. Nhưng chính vì không khóc, gương mặt cô lại càng buồn.
Nhung nói chậm hơn:
“Đến một ngày, khi bụng chị Linh đã lớn, chắc khoảng năm sáu tháng gì đó, chị ấy chỉ có thể ở lại trong ống cống. Bọn chị thì đi làm. Chiều đó quay về, tụi chị thấy hai kẻ ăn xin đang thay nhau hãm hiếp chị.”
Giọng Nhung nghẹn lại, nhưng cô vẫn nói tiếp.
“Chị Linh đang mang thai, không chống cự nổi. Chị chỉ biết gào lên. Hai tên đó đè chị xuống. Đúng lúc ấy Hoàng về kịp. Cậu ấy nhặt đá đập bể đầu một tên. Tên còn lại chạy thoát.”
Nhung mở mắt ra.
“Nhưng chị Linh ra máu rất nhiều. Đến bệnh viện thì chị ấy chết.”
Căn phòng im phăng phắc.
“Kể từ đó, đám trẻ tứ tán. Má Hai bệnh nặng. Mỗi người trôi một nơi. Có đứa đi làm thuê, có đứa mất tích, có đứa bị kéo vào mấy chỗ bẩn. Chị cũng vậy.”
Nhung mở mắt ra.
“Sau này, chính Hoàng là người tập hợp lại.”
Cô quay sang nhìn Quốc.
“Vì vậy, bọn chị nhất định phải trả thù.”
Quốc im lặng một lúc rồi hỏi:
“Chị nói ba tên à?”
Nhung gật đầu.
“Ừ. Một kẻ trong đó đã trả giá.”
Cô nói cái tên đó rất khẽ:
“Mạnh.”
Quốc nhìn cô.
“Còn lại?”
Nhung đáp:
“Chính là tên Vinh và ông trùm thực sự nữa.”
Quốc khẽ “à” một tiếng.
Nhung cười nhạt.
“Những gì chị chịu đựng chẳng thấm vào đâu so với chị Linh.”
Quốc nhìn cô rất lâu.
Rồi cậu hỏi:
“Chị yêu anh Hoàng hả?”
Nhung không tránh mắt.
“Ừ.”
Câu trả lời ngắn đến mức như đã nằm sẵn ở đó từ rất lâu.
Quốc hỏi tiếp:
“Nhưng Hoàng không thích chị.”
Nhung im một chút, rồi nói:
“Cậu ấy thích Mai.”
Cô quay mặt về phía trần nhà.
“Đó là vì Mai giống Linh.”
.
.
Nhung ngồi trên giường, quỳ hai bên hông cậu, cúi xuống nhìn Quốc. Ánh mắt cô lúc này không còn lạnh lùng hay mệt mỏi như lúc ở Mả Lạng nữa. Đó là một ánh nhìn vừa khao khát, vừa buồn bã, vừa cần được xoa dịu.
Cô từ từ cúi xuống.
Hai người chạm môi nhau.
Nụ hôn bắt đầu rất nhẹ, gần như chỉ là chạm khẽ. Môi Nhung mềm và ấm, khẽ mút lấy môi dưới của Quốc. Không cuồng nhiệt, không vội vã. Họ hôn nhau chậm rãi, như đang dùng môi để xóa đi những gì vừa xảy ra trong căn phòng tối tăm của ông Vinh.
Quốc nhắm mắt lại, hai tay vô thức đặt lên eo Nhung. Nụ hôn vẫn rất nhẹ nhàng. Đôi khi họ chỉ mút nhẹ vào môi nhau, đôi khi chỉ là chạm khẽ rồi tách ra, thở chung một nhịp, rồi lại tìm đến nhau. Không có lưỡi chen vào ngay từ đầu. Đó giống như một sự chia sẻ cảm xúc nhiều hơn là dục vọng.
Nhung khẽ rên trong cổ họng, một tiếng rên rất nhỏ, gần như là tiếng thở dài được kìm nén. Cô đưa tay vuốt nhẹ má Quốc, ngón tay lướt qua tóc cậu, rồi lại cúi xuống hôn tiếp. Mỗi nụ hôn như đang rửa sạch mùi thuốc lá, mùi mồ hôi và mùi tinh trùng của ông Vinh khỏi cơ thể và tâm trí cô.
Quốc cũng đáp lại theo cách của mình — nhẹ nhàng, kiên nhẫn, như thể cậu hiểu rằng lúc này Nhung cần được ôm ấp và an ủi hơn là bị chiếm lấy.
Sau một lúc lâu, Nhung mới khẽ tách môi ra, trán cô tựa vào trán Quốc. Cả hai đều thở dốc nhẹ. Môi Nhung hơi đỏ và bóng ướt.
Cô thì thầm, giọng khàn khàn:
“… Cảm ơn em.”
Quốc không trả lời bằng lời. Cậu chỉ đưa tay lên, vuốt nhẹ tóc mai Nhung, rồi kéo cô xuống, để cô nằm gọn trong lòng mình. Nhung không chống cự, cô gục đầu vào ngực cậu, hai tay ôm lấy eo Quốc.
Quốc từ từ trượt người xuống dưới, hai tay nhẹ nhàng mở hai đùi Nhung rộng ra. Nhung hơi ngạc nhiên nhưng không ngăn cậu. Cô nằm ngửa, mắt nhìn xuống theo dõi từng động tác của Quốc.
Khi lưỡi nóng ấm của Quốc chạm vào khe lồn Nhung, cô khẽ giật mình, một tiếng thở dài thoát ra từ cổ họng. Quốc không vội vã. Cậu liếm chậm rãi, nhẹ nhàng, lưỡi quét từ dưới lên trên một cách kiên nhẫn, rồi dừng lại ở hột le, vòng tròn nhẹ nhàng xung quanh đó.
Nhung nằm im, hai tay nắm nhẹ ga giường. Từ trước tới giờ, cô chỉ toàn gặp những gã đàn ông vồ vập, thô bạo. Họ chỉ biết tống con cặc vào nhấp điên cuồng, chẳng bao giờ quan tâm cô đau hay rát đến mức nào. Việc được liếm lồn một cách chậm rãi, chăm sóc như thế này gần như là xa xỉ với cô.
Cảm giác êm ái lan tỏa khiến khóe miệng Nhung khẽ nhếch lên thành một nụ cười hiếm hoi. Cô nhìn xuống, thấy Quốc đang chăm chú liếm mình, ánh mắt cậu nghiêm túc và tập trung.
Nhung khẽ cười, giọng mang theo chút trêu chọc xen lẫn mệt mỏi:
“Này em… kinh nghiệm quá nhỉ?”
Cô đưa tay véo nhẹ vào tai Quốc một cái. Quốc ngẩng lên nhìn cô một thoáng, không trả lời, chỉ khẽ cười rồi cúi xuống tiếp tục. Lưỡi cậu vẫn quét nhẹ nhàng lên hột le, đôi lúc mút nhẹ, đôi lúc liếm dài.
Một lúc sau, Quốc đưa một ngón tay vào, từ từ đẩy sâu vào trong lồn Nhung. Lồn cô lúc này đã ướt đáng kể. Ngón tay cậu móc nhẹ nhàng, chậm rãi, vừa móc vừa liếm hột le không ngừng.
Nhung cắn môi, hông khẽ nhún theo bản năng. Tiếng thở của cô bắt đầu nặng hơn. Cô vuốt tóc Quốc, giọng khàn khàn:
“Chậm thôi… Em làm chị… sướng quá…”
Quốc không nói gì, chỉ tiếp tục công việc một cách kiên nhẫn. Ngón tay cậu móc sâu hơn một chút, tìm đúng điểm nhạy cảm bên trong, trong khi lưỡi vẫn liên tục quét và mút nhẹ lên hột le căng cứng.
Nhung ngửa đầu ra sau, hai mắt lim dim, miệng hé ra thở dốc. Nụ cười ban đầu của cô dần chuyển thành những tiếng rên kìm nén đầy khoái cảm.
Quốc càng lúc càng tập trung. Lưỡi cậu quét nhanh hơn trên hột le, ngón tay móc đều đặn và sâu bên trong lồn Nhung. Nhịp thở của Nhung bắt đầu dồn dập, hông cô nhún theo tay Quốc một cách vô thức. Cô cắn chặt môi, hai tay siết ga giường mạnh hơn.
“Ư… Quốc… em… em làm chị sắp ra rồi… a…”
Cô chuẩn bị lên đến đỉnh thì Quốc đột ngột dừng lại, rút ngón tay ra và ngừng liếm. Nhung mở mắt, thở hổn hển, nhìn cậu bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thèm khát.
Quốc không giải thích. Cậu đưa hai tay nâng cao hai chân Nhung lên, gập về phía ngực cô, để lộ hoàn toàn cả lồn và lỗ đít. Sau đó cậu cúi xuống, lưỡi liếm thẳng vào lỗ đít hồng nhạt của Nhung.
Nhung giật bắn người, kêu lên một tiếng:
“Ơ… chỗ đó…”
Cô định co chân lại nhưng Quốc giữ chặt, giọng trầm thấp nhưng kiên định:
“Em sẽ làm sạch mọi chỗ trên cơ thể chị.”
Nói xong, cậu tiếp tục liếm. Lưỡi cậu vòng tròn quanh lỗ đít, liếm nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, đôi lúc còn dí lưỡi cố gắng chui vào một chút. Nhung run lên vì cảm giác lạ lẫm và nhột nhạt xen lẫn khoái cảm. Cô vừa xấu hổ vừa không kìm được tiếng rên:
“Ư… Quốc… đừng… chỗ đó… bẩn…”
Nhưng Quốc vẫn làm như không nghe thấy. Cậu liếm sạch sẽ lỗ đít cô một lúc lâu, sau đó mới chuyển sang liếm trở lại khe lồn và hột le.
Lúc này Nhung đã hoàn toàn mất kiểm soát. Cơ thể cô nóng ran, nước lồn chảy ra nhiều hơn. Quốc lại đưa ngón tay vào móc lồn, vừa móc mạnh và nhanh hơn, vừa mút mạnh hột le.
Nhung cong người, hai tay bấu chặt tóc Quốc, giọng run rẩy:
“Quốc… a… chị… chị không chịu nổi nữa… aaaa… ra… ra rồi…!!!”
Toàn thân Nhung giật mạnh từng cơn dữ dội. Cô lên đỉnh mạnh mẽ, một dòng nước lồn trong suốt phun ra, bắn thẳng vào miệng và cằm Quốc. Cô rên dài, người run bần bật, hai chân co giật không ngừng.
Quốc vẫn kiên nhẫn liếm sạch những giọt nước lồn đang chảy ra, không bỏ sót một chút nào.
Nhung nằm ngửa, thở hổn hển, mắt lim dim, khuôn mặt đỏ bừng. Sau khi cơn cực khoái đi qua, cô nhìn xuống Quốc đang còn nằm giữa hai chân mình, giọng khàn đặc vì vừa lên đỉnh:
“… Đây là lần đầu tiên… có người liếm lồn cho chị tử tế đến vậy.”
Đúng lúc Nhung còn đang run rẩy sau cơn cực khoái, điện thoại để bên cạnh giường đột nhiên reo vang. Màn hình hiện tên “Hoàng”.
Nhung giật mình, vội ngồi dậy lấy điện thoại. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại giọng bình thường trước khi bắt máy:
“Alo…”
Giọng Hoàng vang lên ở đầu dây bên kia, trầm và lo lắng:
“Nhung, mọi chuyện sao rồi? Lão Vinh đồng ý hợp tác chưa?”
Nhung vẫn còn đang thở dốc. Cô cố gắng nói cho rõ ràng:
“Ừ… lão Vinh đã đồng ý hợp tác rồi. Mai chúng ta có thể mang hàng vào khu Mả Lạng…”
Đúng lúc đó, Quốc ở phía sau lặng lẽ tiến lại. Cậu đặt một tay lên lưng Nhung, ấn nhẹ khiến cô hơi ngã người về phía trước. Trong khoảnh khắc cô mất thăng bằng vì đang nói chuyện điện thoại, Quốc dí con cặc cứng ngắc vào đúng miệng lồn còn đang ướt nhẹp và co thắt của Nhung, rồi đẩy một phát mạnh, nhét gần nửa cây cặc vào trong.
“Á… aaaa…”
Nhung không kìm được, một tiếng rên đứt quãng thoát ra khỏi miệng. Cô vội bịt miệng lại bằng tay, nhưng vẫn bị Hoàng nghe thấy.
Hoàng ở đầu dây bên kia im bặt. Chỉ sau hai giây, cậu như chợt hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Giọng Hoàng trở nên khàn đặc, rõ ràng đang cố kìm nén cảm xúc:
“… Em…”
Hoàng nắm chặt điện thoại đến mức khớp tay trắng bệch. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi nói bằng giọng cố gắng giữ bình tĩnh:
“Em… cố gắng nhé!”
Nhung cắn chặt môi. Cô chỉ kịp “Ưm… ưm…” hai tiếng rồi vội buông điện thoại xuống giường, không tắt máy. Cô quay phắt lại, lườm Quốc đầy giận dữ và xấu hổ, giọng run run:
“A…a.a.a.”
Nhưng chưa kịp nói hết câu, Quốc đã giữ chặt hai bên hông cô, ấn mạnh người về phía trước và dập sâu thêm một phát nữa. Con cặc cậu chui lút cán vào trong lồn Nhung.
Nhung há miệng, hai mắt trợn lên vì bị xâm nhập đột ngột và sâu. Cô không kịp kìm nữa, một tiếng rên dài bật ra:
“Aaaaa…!”
Cô cố gắng chống tay lên giường, nhưng Quốc vẫn giữ chặt hông cô, bắt đầu nhấp mạnh từ phía sau. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên rõ ràng.
Điện thoại vẫn đang nằm trên giường, màn hình vẫn sáng. Ở đầu dây bên kia, Hoàng vẫn chưa cúp máy.
thân dưới của cô lại vô thức nhún đít lại theo từng cú dập của Quốc. Lồn cô co bóp dữ dội quanh con cặc cậu, nước lồn chảy ra lênh láng, nhỏ xuống ga giường.
Hoàng ở đầu dây bên kia vẫn im lặng nghe hết. Tiếng thở nặng nhọc của cậu vang lên rõ ràng qua loa điện thoại. Cậu siết chặt tay đến mức móng tay cắm vào da thịt, nhưng vẫn không cúp máy.
Nhung rên không ngừng, giọng đứt quãng vì bị địt mạnh:
“Á… a… Hoàng… anh… đừng nghe… ưrr… aaaa…” Rôi Nhung với tay cúp điện thoại
Càng nói cô càng không kìm được, càng bị Quốc dập mạnh thì cô càng nhún mông lại mạnh hơn, như thể cơ thể đang phản bội hoàn toàn ý chí của mình.
Nhung quay phắt đầu lại, mái tóc rối bù che một bên khuôn mặt đỏ bừng. Cô nhìn Quốc bằng ánh mắt vừa giận dữ, vừa ngỡ ngàng, vừa pha lẫn một chút đau đớn. Giọng cô run run, đứt quãng vì những cú thúc mạnh từ phía sau:
“Sao… em lại làm vậy? Tại sao lại cố tình để anh Hoàng nghe thấy hết mọi thứ…? Em đang muốn làm gì hả Quốc?”
Quốc không trả lời ngay. Cậu chậm lại nhịp dập, nhưng vẫn giữ con cặc sâu bên trong cô. Hai tay cậu siết nhẹ hông Nhung, kéo cô sát vào người mình hơn. Cậu cúi xuống, ngực ép sát lưng cô, giọng nói trầm thấp, nghiêm túc và đầy suy tư:
“Em đang giúp chị.”
Nhung muốn nói gì đó nhưng chỉ kịp rên khẽ khi Quốc nhấp thêm một cú sâu. Cô cắn chặt môi, chờ cậu tiếp tục.
Quốc hôn nhẹ lên vai Nhung, rồi thì thầm bên tai cô, từng lời nói rõ ràng và chậm rãi:
“Nếu anh Hoàng biết và ghen lên, chứng tỏ anh ấy vẫn còn tình cảm với chị. Chị càng chạy theo anh ấy, càng cố níu kéo, anh ấy sẽ càng dễ xem thường chị. Đàn ông thường như vậy… thứ gì dễ có tay thì họ lại không trân trọng. Nhưng nếu chị thử đẩy ra một chút… để anh ấy thấy chị cũng có thể thuộc về người khác… nhiều khi họ sẽ biết tiếc. Họ sẽ sợ mất.”
Nhung im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc. Lời của Quốc như một nhát dao sắc bén cắt vào trái tim cô, nhưng đồng thời lại khiến cô thấy đau đớn một cách lạ lùng. Cô không biết nên giận cậu hay nên cảm ơn cậu.
Quốc không để cô suy nghĩ thêm lâu. Cậu rút ra, nhẹ nhàng xoay người Nhung nằm ngửa trên giường. Sau đó cậu nằm đè lên trên, nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh nước của cô một lúc lâu.
Không nói thêm lời nào, Quốc cúi đầu xuống, ngậm lấy một bên bầu ngực đầy đặn của Nhung. Cậu bú nhẹ nhàng nhưng sâu, lưỡi quấn quanh đầu vú, mút mạnh một cách kiên nhẫn và đầy tình cảm. Tay cậu vuốt ve bầu ngực còn lại, ngón tay khẽ xoay quanh đầu vú kia.
Nhung ngửa đầu ra sau, hai tay vô thức ôm lấy đầu Quốc, kéo cậu sát vào ngực mình hơn. Tiếng rên của cô lúc này không còn là rên vì bị ép buộc, mà là những tiếng rên đầy khoái cảm xen lẫn cảm xúc phức tạp:
“Ư… Quốc… em…”
Cậu chuyển sang bên ngực kia, bú chậm rãi, tận tình, như muốn dùng miệng mình xoa dịu tất cả những tổn thương mà Nhung phải chịu hôm nay. Không khí trong phòng lúc này vừa dâm đãng, vừa lạ lùng ấm áp.
Quốc tiếp tục bú nhẹ nhàng hai bầu ngực của Nhung một lúc lâu, xen lẫn những nụ hôn sâu lên cổ và vai cô. Nhung thở ngày càng dốc, hai tay vuốt ve tóc cậu, cơ thể dần nóng lên theo từng nhịp chuyển động chậm rãi của anh.
Không cần lời nói thêm, Quốc nhẹ nhàng thay đổi tư thế. Cậu nằm đè hoàn toàn lên Nhung, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau. Quốc từ từ đẩy hông, tiến sâu vào trong cô một lần nữa. Nhung khẽ cắn môi, hai chân quặp nhẹ lấy hông cậu, đón nhận anh một cách trọn vẹn.
Họ bắt đầu làm tình thật sự.
Nhịp di chuyển của Quốc chậm rãi nhưng sâu lắng. Mỗi lần anh rút ra và đẩy vào đều mang theo sự kiên nhẫn, như muốn truyền hết sự ấm áp vào trong người Nhung. Nhung ôm chặt lấy lưng cậu, móng tay khẽ cắm vào da thịt mỗi khi cảm giác dâng trào. Cô không kìm được những tiếng rên nhỏ, ngọt ngào vang lên bên tai Quốc.
Cả hai không nói gì nhiều. Chỉ có tiếng thở dốc hòa quyện, tiếng da thịt chạm nhau nhẹ nhàng, và ánh mắt không rời nhau. Quốc cúi xuống hôn Nhung sâu, lưỡi họ quấn quýt lấy nhau trong khi cơ thể vẫn đang nhịp nhàng quấn chặt.
Dần dần, nhịp thở của cả hai trở nên dồn dập hơn. Quốc tăng tốc nhẹ, nhưng vẫn giữ sự dịu dàng. Nhung siết chặt vòng tay quanh cổ cậu, hông cô bắt đầu nhún theo bản năng, đón từng nhịp đẩy của cậu.
Nhung thì thầm run run điều gì đó, mắt long lanh.
Quốc cúi xuống hôn lên trán cô, giọng khàn khàn:
“Chị… chị…”
Cơn khoái cảm đến gần như một cơn sóng lớn. Nhung cong người, hai chân quặp chặt lấy Quốc, toàn thân run lên từng đợt mạnh mẽ. Cô lên đỉnh trước, lồn co bóp mạnh mẽ quanh anh, một tiếng rên dài đầy xúc động thoát ra từ cổ họng.
Cảm giác co thắt ấy khiến Quốc không thể kìm nén thêm nữa. Cậu ôm chặt Nhung vào lòng, dập mạnh thêm vài nhịp sâu cuối cùng rồi cũng lên đỉnh. Anh đổ gục xuống, bắn những dòng tinh nóng hổi sâu bên trong cô, cơ thể run lên vì khoái cảm mạnh mẽ.
Cả hai cùng lên đỉnh gần như cùng một lúc.
Họ ôm chặt lấy nhau, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Quốc không rút ra ngay, vẫn nằm đè lên Nhung, hai người vẫn đang hòa làm một. Nhung vuốt nhẹ lưng cậu, mắt nhắm lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài xuống khóe mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, căn phòng chỉ còn tiếng thở nặng nhọc và nhịp tim đập mạnh của hai người.
.
.
.
Những ngày gần đây, ông Văn gần như kiệt sức. Bà Lệ đúng là một nữ cuồng dâm thực thụ. Bà ta như một cỗ máy không biết mệt, vắt kiệt từng giọt tinh của ông Văn mỗi khi có cơ hội.
Trên xe ô tô, ông Văn đang lái thì bà ta cúi xuống bú cặc ông Văn. Đến công trình spa đang hoàn thiện, bà ta kéo ông Văn vào một góc khuất, tụt quần ra đòi địt ngay. Thậm chí có một anh công nhân tình cờ đi ngang qua bắt gặp cảnh hai ông bà chủ đang quan hệ, bà Lệ không những không xấu hổ mà còn kéo luôn anh ta vào tham gia một trận “some”.
Ông Văn vốn là tay chơi có hạng, từng trải qua rất nhiều phụ nữ, nhưng gặp phải bà Lệ thì ông hoàn toàn chịu thua. Chỉ sau vài ngày, ông Văn gần như kiệt quệ, chân run lẩy bẩy, không còn chút sức lực nào.
Tối hôm đó, khi ông Văn ghé qua phòng Lan, ông vừa ngồi xuống ghế thì Lan đã mỉm cười, nhẹ nhàng tiến lại gần. Cô khẽ đưa tay chạm vào háng ông Văn một cách tinh tế, mang theo chút gợi ý.
Ông Văn giật bắn mình như bị điện giật, vội vàng né ra sau, mặt cắt không còn giọt máu.
“Ơ… Lan… anh… anh hơi mệt hôm nay.”
Lan đứng sững lại, bàn tay còn đang lơ lửng giữa không trung. Khuôn mặt cô dần chuyển từ ngạc nhiên sang thất vọng, rồi là một nỗi chua chát khó tả.
Cô khẽ cười, nụ cười đầy mỉa mai và chán nản:
“Thế à…”
Lan buông tay xuống.
Căn phòng bỗng yên hẳn. Cái yên ấy không phải kiểu yên bình, mà là kiểu im lặng sau khi một người phụ nữ vừa bị đẩy ra khỏi ảo tưởng của mình.
Cô nhìn ông Văn.
Ông vẫn ngồi đó, áo sơ mi hơi nhăn, mặt mệt mỏi, mắt né tránh. Trước đây Lan từng nghĩ cái né tránh đó là lịch sự, là chừng mực, là đàn ông từng trải biết giữ cho cô chút tôn trọng. Nhưng lúc này, cô lại thấy nó giống một sự chán chường hơn.
Một người đàn ông có thể đi tìm cô khi muốn vui, có thể tặng cô cái đầm đen, có thể đưa cô ra khỏi dãy trọ, cho cô uống bia, nghe cô khóc, nhìn cô cười. Nhưng đến lúc cô tự bước đến, tự mở lòng, tự trao cho ông ta cái phần đàn bà còn sót lại trong mình, thì ông ta lại lùi ra.
Lan thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Cô không giận ngay.
Cô chỉ tủi.
Lan chỉ thở dài một tiếng thật sâu, không nói thêm gì. Ông Văn thấy không khí càng lúc càng ngượng ngập, sợ Lan hỏi thêm nên vội vàng đứng dậy:
“Anh… anh về trước đây. Hôm nay anh mệt thật rồi.”
Nói xong ông Văn gần như chạy thoát ra khỏi phòng, không dám nhìn Lan thêm lần nào. Lan đứng một mình giữa phòng, vừa thất vọng vừa bực tức.
Cô vào toilet, đóng cửa lại, kéo quần lót xuống và ngồi bệt lên nắp bồn cầu. Một tay cô luồn xuống dưới, bắt đầu xoa nhẹ khe lồn đang ẩm ướt. Trong đầu Lan lúc này chỉ toàn hình ảnh của Phong — người đàn ông thô bạo, hung hãn nhưng luôn khiến cơ thể cô bùng nổ.
Cô cắn môi, ngón tay xoa nhanh hơn, vừa thủ dâm vừa thì thầm trong miệng:
“Phong… thằng khốn… mạnh nữa đi…”
Đang trong lúc khoái cảm dần dâng cao thì đột nhiên có tiếng gõ cửa phòng.
Lan giật mình, vội rút tay ra, kéo quần áo cho chỉnh tề. Cô bước ra toilet, giọng hơi run:
“Ai đấy?”
Tiếng một người đàn ông già vang lên ngoài cửa:
“Chú Tứ đây con.”
Lan ngạc nhiên, nhưng vẫn mở cửa. Lão Tứ đứng ngoài, mặc cái áo ba lỗ cũ kỹ và một chiếc quần đùi cộc cũn cỡn, trên tay cầm theo hộp dụng cụ.
“Để chú sửa cái máy lạnh cho. Hôm nay nghe con kêu nóng.”
“Vâng… mời chú vào.”
Lan nhường đường cho Lão Tứ vào phòng. Lão đặt thang ghế lên, trèo lên sửa máy lạnh. Chiếc quần đùi mỏng và cũ của lão lúc này càng lộ rõ. Mỗi lần lão cử động, con cặc già to bè lại lắc lư qua lại bên trong lớp vải mỏng, rõ mồn một.
Lan đứng dưới giữ chân thang theo lời dặn. Ban đầu cô cố gắng nhìn xuống đất, nhưng ánh mắt cứ vô thức ngẩng lên. Con cặc của Lão Tứ lúc lắc trước mặt cô chỉ cách khoảng hơn một gang tay. Nó to, dài, gân guốc, thậm chí còn thấy rõ cả hình dáng đầu khấc qua lớp quần mỏng.
Lan cắn môi, mặt đỏ bừng. Cô biết mình đang xấu hổ, nhưng mắt lại không thể rời đi. Càng nhìn, cơ thể cô càng nóng ran. Những ngón tay vừa rồi còn đang thủ dâm trong toilet giờ lại bắt đầu ngứa ngáy.
Lão Tứ cố tình đứng tư thế hơi nghiêng người, để con cặc lắc lư rõ hơn ngay trước mặt Lan. Ông liếc xuống thấy Lan đang nhìn chằm chằm vào đó, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười kín đáo.
Lan nuốt nước bọt, trong đầu cô lúc này chỉ toàn suy nghĩ về việc được bú, được mút con cặc to bè đang lắc lư trước mặt. Cô thèm khát cảm giác được ngậm một thứ gì đó thật to, thật cứng vào miệng…
Lão Tứ sửa máy lạnh thêm một lúc nữa, rồi deliberately làm rơi một con vít xuống sàn, ngay chân Lan.
“Con nhặt dùm chú cái vít với.”
Lão Tứ nói, mắt nhìn xuống Lan với ánh mắt đầy ý tứ.
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Ủng hộ tác giả ly cafe nếu cảm thấy truyện hay nhé m.n
chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Truyện full chưa ạ e muốn mua
*** Thông báo : Hiện mình có làm COMIC 3D cho truyện. Vừa hoàn thành chương 1 . Nếu bạn nào thích xem dạng truyện tranh, join room telegram : https://t.me/truyencuakatvohon ; mình up hoàn toàn miễn phí. Nếu ai là fan của truyện chữ, tiểu thuyết vui long bỏ qua thông báo này.
Tôi nghĩ là Hoàng Trùng Sinh
Tác giả có ý định cải biên để làm thành kịch bản phim ko?
truyện cũng đc , cơ hơi lan man ông n9 cứ để thằng trẻ dạy , nhát
ngày ra 2 3 phần gì đi chứ ra châm quá độc mắt hứng hết cho
truyện sex lao tù và nhg có con dâu phần 35 tiếp theo