Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 18/07/2026
Tối đó, Mai mặc một chiếc đầm đen.
Chiếc đầm không quá hở, nhưng vừa đủ ôm lấy thân người cô, làm vai cô nhỏ hơn, cổ cao hơn, và dáng lưng mềm đi dưới ánh đèn vàng trong phòng. Mai đứng trước gương lâu hơn thường ngày. Cô son môi thêm một chút, kẻ lại chân mày, phủ nhẹ phấn lên gương mặt vốn đã quen với vẻ nghiêm lạnh. Sau cùng, cô xịt một ít nước hoa — loại Vân từng chỉ cô dùng, mùi không quá ngọt, nhưng có một chút gì đó khiến người ta nhớ lâu.
Mai nhìn mình trong gương, bỗng thấy lạ.
Không phải lạ vì cô đẹp. Cô biết mình không xấu. Chỉ là lâu lắm rồi cô mới sửa soạn với cảm giác chờ đợi như thế này. Cái cảm giác vừa ngại, vừa muốn đi, vừa sợ người khác nhìn ra mình đang vui. Cô không gọi đó là hẹn hò. Nhưng trong lòng cô, mọi thứ lại giống một buổi hẹn hò với Hoàng.
Cái ý nghĩ ấy làm Mai hơi đỏ mặt.
Cô cầm túi, kiểm tra điện thoại. Hoàng đã nhắn đang đợi ngoài đầu hẻm. Mai hít một hơi, định bước ra cửa thì nghe giọng Lão Tứ vang lên từ ngoài hiên.
“Con đi hẹn hò à?”
Mai giật thót.
Cô quay lại. Lão Tứ đang ngồi trên chiếc ghế nhựa, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn cô không chớp. Nếu là trước đây, có lẽ lão chỉ nhìn rồi thở dài. Hoặc im lặng, giả vờ không thấy. Hoặc đợi cô đi rồi ngồi một mình buồn bực với cái võng ngoài sân.
Nhưng hôm nay lão đã khác.
Không còn cái dáng cam chịu của một ông già chỉ biết há miệng chờ sung rụng. Trong mắt lão có thứ gì đó tỉnh hơn, cứng hơn. Như người vừa tự mắng mình đủ lâu, cuối cùng cũng muốn thử mở miệng can vào một việc.
Mai ấp úng:
“Con… con chỉ đi dạo một chút thôi.”
Lão Tứ nhìn cô.
Chiếc đầm đen, mùi nước hoa nhẹ, mái tóc được chải kỹ hơn mọi ngày. Tất cả đều nói ngược lại câu trả lời của cô. Nhưng lão không vạch ra. Lão chỉ im một chút rồi nói:
“Ta biết Hoàng là người tốt.”
Mai cúi mắt xuống.
“Dạ.”
“Nhưng con nên nhớ.” Giọng Lão Tứ chậm lại. “Con vẫn là con dâu ta. Hùng nó chưa chết. Nó chỉ ở trong tù.”
Câu đó rơi xuống giữa hai người, nặng và lạnh.
Mai đứng yên.
Lão Tứ nói tiếp, không lớn tiếng, nhưng từng chữ như có gai.
“Có thể nó chưa tốt với con. Có thể nó làm con khổ. Nhưng nó là chồng con.”
Mai khẽ siết quai túi trong tay.
Cô muốn nói gì đó. Rằng chồng không phải chỉ là một cái tên trên giấy. Rằng bao năm qua cô đã sống như người không chồng từ lâu rồi. Rằng Hùng ở trong tù, nhưng cái nhà tù của cô thì ở ngay trong căn phòng này, trong cái danh phận con dâu, trong những ánh mắt của người khác, trong chính sự im lặng mà cô đã chịu đựng quá lâu.
Nhưng cô không nói được.
Không phải vì không có lời. Mà vì người nói câu đó là Lão Tứ.
Một ông già từng ăn chơi, từng sai, từng để bao nhiêu chuyện đổ vỡ xảy ra trước mắt mình. Một người từng bị chính Mai tát cho tỉnh ra khỏi những ham muốn lố bịch. Vậy mà đến khi Mai vừa mới mở lòng ra một chút, chính ông lại là người đứng ở cửa, tạt vào cô một gáo nước lạnh.
Hai con người này lạ lùng ở chỗ đó.
Khi Lão Tứ muốn trượt đi, Mai kéo ông lại. Đến khi Mai muốn bước ra, Lão Tứ lại kéo cô về.
Lão Tứ nhìn vẻ mặt Mai, trong mắt thoáng qua một chút dao động. Nhưng ông không rút lại lời vừa nói. Có những câu nói ra rồi không thu về được, dù người nói biết nó làm người nghe đau.
Một lúc sau, lão đứng dậy.
“Con đi đi.”
Mai ngẩng lên.
Lão quay người vào phòng, chỉ bỏ lại một câu:
“Nhớ về sớm.”
Cánh cửa phòng lão khép lại.
Mai đứng ngoài hiên thêm vài giây. Mùi nước hoa trên người cô bỗng trở nên xa lạ. Chiếc đầm đen ban nãy còn khiến cô thấy mình mềm mại và sống động, giờ lại làm cô thấy như đang mặc một thứ gì đó sai trái. Niềm vui vừa nhen lên trong lòng bị dập xuống quá nhanh, để lại một khoảng trống ngột ngạt.
Cô bước ra sân.
Đêm đã xuống. Đầu hẻm có ánh đèn xe máy của Hoàng. Cậu đứng cạnh xe, áo sơ mi đơn giản, tóc còn hơi ướt như vừa tắm xong. Thấy Mai đi ra, Hoàng ngẩng lên.
Ánh mắt cậu dừng trên người cô.
Không giấu được sự say mê.
Mai nhìn thấy điều đó. Nếu là vài phút trước, có lẽ cô đã ngượng. Có lẽ cô sẽ cười, hoặc mắng nhẹ cậu nhìn gì. Nhưng lúc này, ánh mắt ấy chỉ làm lòng cô đau thêm. Nó nhắc cô rằng mình vẫn còn có thể được nhìn như một người đàn bà. Và cũng nhắc cô rằng có những thứ mình chưa chắc được phép nhận.
Hoàng định nói:
“Giờ mình đi—”
Mai ngắt lời, giọng thấp hơn mọi ngày:
“Chị muốn ghé chỗ hàng cây hướng dương.”
Hoàng khựng lại.
“Chỗ đợt trước mình ngồi?”
Mai gật đầu.
“Ừ.”
Hoàng nhìn cô thêm một chút. Cậu nhận ra ngay sắc mặt cô khác lúc bước ra. Môi vẫn son, áo vẫn đẹp, mùi nước hoa vẫn thoang thoảng, nhưng ánh mắt đã chìm xuống. Cái vui e dè mà cậu mong thấy ở cô không còn nữa.
Cậu không hỏi.
Chỉ gật đầu.
“Được.”
Mai lên xe.
Hoàng đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm. Khi tay hai người chạm nhau, cậu cảm nhận được tay cô hơi lạnh. Mai đội mũ, ngồi phía sau, giữ một khoảng cách vừa phải. Không quá xa, nhưng cũng không gần như người ta vẫn ngồi khi trong lòng đang vui.
Xe chạy ra khỏi con hẻm.
Gió đêm thổi qua mặt Mai, làm mùi nước hoa trên cổ tay cô nhạt dần. Những cửa hàng hai bên đường sáng đèn, người ta đi ăn, đi chơi, nói cười, sống như thể không ai bị trói bởi quá khứ của mình. Mai nhìn những vệt sáng trôi ngược về sau, lòng nặng một cách khó chịu.
Mai lên xe.
Hoàng đưa cô chiếc mũ bảo hiểm. Lúc tay hai người chạm nhau, cả hai đều khựng lại rất nhẹ. Không ai nói gì, nhưng cái im lặng đó khác hẳn ban nãy. Trước khi Mai bước ra khỏi dãy trọ, Hoàng còn nghĩ tối nay sẽ là một buổi đi chơi đúng nghĩa. Cậu đã định dẫn cô đi xem phim. Trong rạp tối, hai người ngồi cạnh nhau, tiếng phim phủ lên những khoảng lặng, bàn tay có thể vô tình chạm vào nhau trên tay ghế. Cậu đã nhìn chiếc váy đen của Mai và nghĩ có lẽ cô cũng biết tối nay không chỉ là một buổi đi dạo bình thường.
Nhưng bây giờ, giữa họ bỗng có một khoảng cách vô hình.
Như có ai đó vừa chen vào.
Mai ngồi phía sau, hai tay đặt hờ trên yên xe, không vịn vào eo Hoàng như những lần đường đông. Hoàng cảm nhận rất rõ khoảng trống sau lưng mình. Không lớn, nhưng đủ để gió lọt qua. Cậu muốn hỏi có chuyện gì, nhưng rồi lại thôi. Có những chuyện nếu người kia chưa muốn nói, hỏi ra chỉ làm nó nặng thêm.
Xe chạy qua những con đường sáng đèn.
Hai người im lặng suốt quãng đường. Tiếng xe, tiếng còi, tiếng người bên đường nói cười trôi qua rất nhanh, còn khoảng lặng giữa họ thì cứ dài ra. Hoàng chạy chậm hơn bình thường. Mai nhìn nghiêng ra phố, mái tóc khẽ bay dưới vành mũ. Gương mặt cô sau lớp trang điểm tinh tế vẫn đẹp, nhưng vẻ háo hức ban đầu đã tắt đi đâu mất.
Cuối cùng, Hoàng không chở cô đến rạp phim.
Cậu đưa cô ra bờ sông.
Nơi đó có gió, có hàng ghế đá, có vài quán nước nhỏ và những gia đình dắt con đi chơi buổi tối. Mặt sông đen, loang loáng ánh đèn từ những tòa nhà phía xa. Trên khoảng sân rộng gần đó, mấy đứa trẻ chạy đuổi nhau, tiếng cười trong veo vang lên giữa đêm. Một người cha cúi xuống buộc dây giày cho con gái. Một người mẹ ngồi trên ghế đá, tay cầm ly nước, vừa mắng yêu vừa cười khi đứa con trai chạy quá xa.
Mai ngồi im nhìn cảnh ấy.
Hoàng ngồi bên cạnh cô, cách một khoảng vừa đủ. Cậu nhìn Mai nhiều hơn nhìn dòng sông. Ánh mắt cậu không giấu được sự say mê, nhưng cũng có chút bất lực. Cậu biết tối nay cô đã sửa soạn vì mình. Cậu cũng biết, chỉ một lát trước thôi, có lẽ cô đã mở ra một cánh cửa nhỏ. Nhưng bây giờ, cánh cửa đó đã bị ai đó kéo lại.
Mai biết Hoàng đang nhìn mình.
Nhưng cô không quay sang.
Cô sợ nếu quay lại nhìn cậu, cô sẽ không còn là Mai nữa. Không còn là người đàn bà biết giữ mình, biết cân nhắc đúng sai, biết đứng ở vị trí con dâu của nhà này. Cô sợ chỉ cần nhìn vào ánh mắt ấy thêm một chút, mọi lý lẽ trong lòng sẽ mềm ra. Mà cô thì chưa sẵn sàng để mình mềm ra đến vậy.
Họ ngồi rất lâu bên bờ sông.
Không nói về phim. Không nói về buổi hẹn bị đổi hướng. Không nói về chiếc váy đen, nước hoa, hay những điều lẽ ra có thể xảy ra trong bóng tối của rạp chiếu. Chỉ có tiếng trẻ con cười, tiếng gió thổi qua mặt nước, và tiếng thở rất nhẹ của hai người ngồi cạnh nhau mà như đang bị một thứ gì đó ngăn cách.
Đến khi quay về, Mai vẫn im lặng.
Xe chạy chậm dưới hàng cây ven đường. Ánh đèn vàng lướt qua vai Hoàng, rồi rơi xuống tay Mai đang đặt trên đùi. Cô nhìn những gia đình còn dắt con đi dạo bên vỉa hè, bỗng nói:
“Nhìn mấy đứa trẻ chơi, ba mẹ chúng hạnh phúc thật.”
Hoàng không quay đầu lại.
“Ừ.”
Mai cười rất khẽ.
“Còn chị đôi lúc tự thấy nhàm chán chính mình.”
Hoàng nói:
“Nhàm chán có thể xóa đi mà.”
Mai lắc đầu, dù biết Hoàng không nhìn thấy.
“Không phải nhàm chán.”
Cô ngừng một chút.
“Là cô đơn.”
Hoàng chạy chậm lại.
Một lúc sau, cậu nói:
“Bình thường, nếu ta nhớ về một người thì đó là cô đơn. Còn những lúc khác… đó là cô độc.”
Mai nhìn lưng cậu.
“Đúng nhỉ.”
Hoàng cười nhẹ, nhưng giọng cậu không vui.
“Trước đây, em luôn luôn cô độc.”
Gió đêm thổi qua, làm câu nói ấy tan ra một nửa.
“Gần đây em bắt đầu thấy cô đơn.”
Mai khựng lại.
Câu đó chạm vào cô rất nhẹ, nhưng đủ sâu. Cô hiểu Hoàng đang nói gì. Cô hiểu “gần đây” ấy có thể bắt đầu từ lúc nào, từ ai. Và chính vì hiểu, lòng cô bỗng rung lên một nhịp không yên.
Nhưng cô lập tức định thần lại.
Không được.
Không phải lúc này.
Không phải khi trong nhà vẫn còn một người cha chồng già đang nhìn cô bằng ánh mắt sợ hãi. Không phải khi cái tên Hùng vẫn nằm đó, không chết, không biến mất, chỉ bị nhốt sau song sắt nhưng vẫn đủ sức giữ cô lại. Không phải khi chính cô còn chưa biết mình muốn đi đâu.
Mai chìm vào im lặng.
Hoàng cũng không nói thêm.
Xe dừng trước cổng dãy trọ.
Mai xuống xe, tháo mũ bảo hiểm trả lại cho cậu. Cô không nhìn thẳng vào mắt Hoàng.
“Chị vào đây.”
Hoàng gật đầu.
“Ừ.”
Mai xoay người đi vào. Cô không quay lại chào. Không phải vì lạnh nhạt, mà vì cô sợ nếu quay lại, ánh mắt Hoàng vẫn còn ở đó. Và nếu ánh mắt ấy vẫn còn ở đó, cô sẽ bước chậm lại. Rồi có thể sẽ đứng lại. Rồi có thể sẽ nói một câu không nên nói.
Hoàng vẫn đứng bên ngoài.
Mai đi qua sân, bước vào sảnh nhỏ của dãy trọ. Cô biết cậu vẫn nhìn theo mình. Cảm giác ấy rất rõ, như một bàn tay đặt nhẹ sau lưng. Không ép, không kéo, chỉ chờ.
Cô dừng lại một giây.
Đúng một giây thôi.
Rồi cô khép cửa.
Tiếng cửa khép lại rất nhẹ, nhưng với Mai lại giống như vừa đóng một thứ gì đó trong lòng. Cô đứng trong nhà, tay còn đặt trên then cửa, thở mạnh. Ngực cô phập phồng dưới lớp váy đen. Mùi nước hoa vẫn còn trên cổ tay, nhưng giờ nó làm cô thấy bối rối hơn là vui.
Trong bóng tối, một giọng nói vang lên:
“Con đã về.”
Mai giật mình quay lại.
Lão Tứ ngồi trong góc phòng khách, không bật đèn. Bóng ông đổ dài trên nền nhà, chiếc ghế nhựa dưới người kêu khẽ khi ông cựa mình.
“Ba…” Mai thở ra. “Sao ba lại ngồi đây?”
Lão Tứ không trả lời ngay.
Một lúc sau, ông nói:
“Về là tốt rồi.”
Mai đứng yên, tay vẫn cầm túi. Ánh sáng ngoài sân hắt qua khe cửa, rơi lên nửa gương mặt Lão Tứ. Cô nhìn thấy đôi mắt ông đỏ lên. Không phải cái đỏ của giận dữ. Mà là cái đỏ của một người đã ngồi quá lâu trong bóng tối với những ý nghĩ không biết nói cùng ai.
Lão Tứ cúi đầu.
“Ta sợ con sẽ bỏ ta.”
Mai khựng lại.
“Ba nói gì vậy?”
“Bỏ ta. Bỏ Hùng.” Giọng ông khàn đi. “Giống như những người khác.”
Mai không nói được.
Lão Tứ đưa tay che mặt, nhưng bàn tay già nua ấy không che hết được sự run rẩy. Người đàn ông cả đời quen chửi bới, quen ra lệnh, quen làm như mình không cần ai, bây giờ ngồi trong bóng tối, giọng vỡ ra từng mảnh.
“Con thấy đó,” ông nói. “Ta có ba đứa con. Vậy mà rốt cuộc ở cái tuổi này… chẳng có một ai cả.”
Câu đó rơi xuống rất chậm.
Mai nhìn Lão Tứ.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những bực bội trong lòng cô bỗng mềm xuống. Người vừa tạt vào cô một gáo nước lạnh ban nãy, người nhắc cô về Hùng, về danh phận, về cái nhà tù vô hình mà cô đang mắc kẹt, lúc này lại ngồi trước mặt cô như một đứa trẻ bị bỏ quên.
Ông không còn là Lão Tứ ngang ngược.
Chỉ là một ông già sợ mất nốt người cuối cùng còn ở lại bên mình.
Mai bước tới.
Lão Tứ vẫn cúi đầu, vai run lên rất nhẹ. Cô đứng trước mặt ông một lúc, rồi từ từ ngồi xuống, đưa tay ôm lấy ông.
Lão Tứ cứng người.
Rồi ông gục mặt vào vai Mai.
Không khóc thành tiếng. Nhưng Mai cảm nhận được nước mắt ông thấm qua lớp vải mỏng trên vai mình. Cô nhắm mắt lại, một tay đặt sau lưng ông, vỗ rất khẽ. Giống như người ta dỗ một đứa trẻ. Cũng giống như người ta dỗ chính phần mệt mỏi trong lòng mình.
Ngoài cổng, tiếng xe của Hoàng một lúc lâu sau mới rời đi.
Mai nghe thấy.
Nhưng cô không buông Lão Tứ ra.
Mai ôm Lão Tứ như một người con dâu ôm cha chồng, như một người phụ nữ trẻ ôm một ông già đang tan vỡ. Bàn tay cô vỗ nhẹ lên lưng ông, giọng dịu dàng thì thầm:
“Con không bỏ ba đâu… Ba đừng nghĩ nhiều.”
Lão Tứ không đáp. Ông chỉ khẽ run lên, rồi từ từ vùi mặt vào vai Mai. Những tiếng khóc không thành tiếng rung lên trong cổ họng ông. Mai siết chặt vòng tay, vỗ lưng ông liên tục, cố gắng truyền cho ông chút ấm áp.
Nhưng càng ôm, hơi thở của Lão Tứ càng trở nên nặng nề.
Từ tiếng nức nở ban đầu, dần chuyển sang những hơi thở dài, nóng ran. Cơ thể ông không còn run vì khóc nữa, mà run vì một thứ gì đó khác. Mai cảm nhận rõ sự thay đổi ấy. Cơ thể cô khẽ cứng lại, nhưng cô chưa đẩy ông ra.
Cô cũng không hiểu tại sao mình lại không đẩy ra ngay.
Lão Tứ siết chặt vòng tay quanh eo Mai. Ông hít sâu mùi tóc, mùi da thịt của cô. Rồi ông khẽ hôn lên vai Mai — một nụ hôn rất nhẹ, gần như chỉ là hơi thở.
Mai khựng lại.
Tim cô đập mạnh. Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, Lão Tứ đã hôn tiếp lên cổ cô. Lần này rõ ràng hơn, chậm rãi, và ẩm ướt.
“…”
Mai run lên một cái mạnh. Không phải hoàn toàn vì sợ, cũng không hẳn là chống cự. Đó là một loại run rẩy rất lạ, như thể cơ thể cô đang phản bội lại lý trí trong khoảnh khắc yếu lòng nhất.
Lão Tứ ngẩng đầu lên. Trong bóng tối, đôi mắt ông không còn là ánh nhìn uy quyền của một người cha chồng. Đó là ánh mắt của một người đàn ông cô đơn, van xin, khao khát và tuyệt vọng hòa quyện lại.
Ông khẽ gọi, giọng run run:
“Mai…”
Rồi ông cúi xuống, hôn lên môi cô.
Nụ hôn sai trái.
Mai đứng chết lặng trong vài giây dài. Môi cô cứng lại, không đáp lại, nhưng cũng không đẩy ông ra. Cô chỉ ngồi im, để Lão Tứ hôn mình. Nụ hôn ban đầu còn run rẩy, còn ngập ngừng, nhưng dần dần trở nên sâu hơn, tuyệt vọng hơn.
Lão Tứ siết chặt lấy eo Mai, kéo cô sát vào lòng mình. Mai vẫn chưa đẩy ông ra, nhưng toàn thân cô đang run nhẹ. Trong đầu cô lúc này hỗn loạn hoàn toàn.
Cái ôm ban đầu vốn chỉ là sự thương hại, giờ đã vượt qua một ranh giới không thể quay lại.
Mai đứng chết lặng trong vài giây khi môi Lão Tứ chạm vào môi mình. Nụ hôn ấy mang theo sự tuyệt vọng và khao khát tích tụ quá lâu. Cô không đáp lại, nhưng cũng không đẩy ông ra ngay. Cơ thể cô cứng đờ, tim đập loạn xạ.
Sau đó, Mai khẽ đưa hai tay lên, đặt lên ngực Lão Tứ và đẩy nhẹ ông ra. Giọng cô run run, gần như thì thào:
“Ba… đừng… Đây là sai rồi…”
Nhưng Lão Tứ không buông ra. Ông siết chặt vòng tay quanh eo Mai, kéo cô sát hơn vào lòng mình. Ông hôn cô mạnh hơn, sâu hơn, lưỡi ông cố luồn vào miệng cô. Mai cố gắng quay mặt đi, nhưng Lão Tứ lại theo sát, hôn xuống cổ cô, hôn lên vai, rồi hôn mạnh hơn nữa.
“Ba… đừng mà…”
Giọng Mai yếu dần. Cô cố đẩy ông, nhưng sức lực không còn nhiều. Cơ thể cô bắt đầu phản bội. Hơi thở cô cũng dần gấp gáp theo nhịp hôn của Lão Tứ.
Lão Tứ không nói gì nữa. Ông chỉ hành động bằng bản năng. Tay ông kéo hay bên dây váy xuống, rồi đưa tay nắm lấy bầu vú đầy đặn của cô. Ông xoa mạnh, bóp nhẹ, ngón tay xoay quanh núm vú đang cứng dần.
Mai rên khẽ, hai tay nắm chặt vai ông, không biết là đang đẩy hay đang bấu.
Lão Tứ cúi đầu xuống, kéo áo Mai lên cao hơn, rồi ngậm lấy một bên vú cô. Ông bú mạnh, mút lấy núm vú, lưỡi liếm láp quanh đó một cách tham lam. Đồng thời, tay kia của ông luồn thẳng xuống dưới, chạm vào cái lồn đang nóng ran.
Ngón tay ông vuốt nhẹ dọc khe lồn, rồi đẩy nhẹ vào giữa.
Lão Tứ khựng lại một giây.
Cái lồn của Mai đã ướt nhẹp. Nước nhờn dính đầy vào ngón tay ông.
Khoảnh khắc đó, Mai như bị điện giật. Toàn thân cô run mạnh. Cô cắn chặt môi, hai mắt nhắm nghiền. Sự thật rằng cơ thể mình đang phản ứng mạnh mẽ đến vậy khiến cô không còn sức chống cự nữa.
Mai buông tay ra, không đẩy Lão Tứ nữa. Cô chỉ biết bấu chặt lấy vai ông, thở dốc, giọng run rẩy gần như khóc:
“Ba… ba đừng… Ư…”
Nhưng lời nói ấy đã không còn sức mạnh. Cơ thể cô mềm nhũn trong vòng tay Lão Tứ. Lão Tứ cảm nhận được sự thay đổi đó. Ông bú mạnh hơn bầu vú của Mai, ngón tay giữa từ từ đẩy sâu vào trong lồn cô đang ướt át và nóng bỏng.
Mai ngửa đầu ra sau, một tiếng rên dài thoát ra khỏi cổ họng. Cô không còn chống cự nữa.
Mai run lên bần bật trong vòng tay Lão Tứ. Cô đã quá lâu không được một người đàn ông chạm vào, cơ thể cô nhạy cảm đến mức đáng sợ. Chỉ cần ngón tay thô ráp của Lão Tứ luồn vào trong lồn và móc nhẹ vài cái, cô đã không thể kìm được.
“Ư… ưư… ba… a…”
Cô rên khẽ, giọng đầy xấu hổ và ngượng ngùng. Hai chân cô khép lại nhưng không có sức, người run lên từng cơn. Chỉ trong chưa đầy một phút, Mai đã lên đỉnh. Một dòng nước lồn nóng hổi phun ra, chảy ướt đẫm ngón tay Lão Tứ và nhỏ xuống ghế sofa.
Lão Tứ cảm nhận được sự co thắt mạnh mẽ của lồn Mai, ông rút ngón tay ra, nhìn dòng nước trong suốt dính nhớp trên tay mình.
Ông khàn khàn thì thầm:
“Để ba…”
Không chờ Mai kịp phản ứng, Lão Tứ đẩy nhẹ cô nằm ngửa ra ghế sofa. Ông quỳ xuống giữa hai chân cô, hai tay banh rộng đùi Mai ra. Cái lồn hồng hào, mọng nước vừa mới lên đỉnh đang hé mở, nước nhờn vẫn còn rỉ ra liên tục.
Lão Tứ cúi xuống ngay lập tức, dí mặt vào giữa hai chân cô và liếm mạnh.
“Á…!!!”
Mai giật bắn người, hai tay vội vàng bịt chặt lấy miệng mình. Lưỡi Lão Tứ liếm láp hai mép lồn mọng nước một cách tham lam, từ dưới lên trên, rồi ngậm lấy hột le đang sưng vù mút mạnh.
Đàn bà vừa lên đỉnh mà bị bú lồn ngay lập tức sẽ sướng đến tê dại. Mai cảm giác như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô cong người lên, hai chân giật giật, hai tay bịt miệng thật chặt để không rên to. Nhưng tiếng rên vẫn thoát ra qua kẽ tay:
“Ư… ưưư… a… aaaa…!!!”
Lưỡi Lão Tứ luồn sâu vào trong lỗ lồn, liếm lấy liếm để, hút mạnh nước lồn đang chảy ra. Ông vừa bú vừa ngoạm nhẹ hai mép lồn, rồi chuyển lên mút mạnh hột le. Mỗi lần mút, Mai lại giật bắn người, nước lồn lại trào ra thêm một ít.
Cô lắc đầu quầy quậy, nước mắt trào ra vì sướng quá mức. Hai tay vẫn bịt miệng chặt, cơ thể run lẩy bẩy không ngừng. Cô vừa xấu hổ tột độ, vừa không thể ngăn cơ thể mình phản ứng mạnh mẽ với miệng lưỡi của Lão Tứ.
Lão Tứ càng bú càng hăng. Ông hai tay bóp mạnh hai bên đùi Mai, giữ cô cố định, miệng ngậm chặt lấy cái lồn mọng nước mút mạnh không ngừng. Tiếng “chụt chụt chụt” ướt át vang lên rõ ràng trong căn phòng tối om.
Mai cắn chặt vào mu bàn tay mình, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt chảy dài trên má. Cơ thể cô đang run lên vì một cơn khoái cảm chưa từng có.
Trong lúc Lão Tứ đang cúi xuống bú mạnh cái lồn đang co thắt của Mai, bàn tay cô vô thức luồn xuống, chạm phải thứ gì đó đang cương cứng và nóng hổi qua lớp quần.
Mai khựng lại một giây.
Ngón tay cô vuốt nhẹ dọc theo thân cặc to bè đang giật giật trong quần Lão Tứ. Cô vuốt vuốt, siết nhẹ, như thể không thể tin được vào kích thước của nó. Càng vuốt, Mai càng cảm nhận rõ con cặc đang phồng to lên vì máu dồn.
Lão Tứ rên khẽ trong cổ họng, không nhịn nổi nữa. Ông hấp tấp ngồi dậy, vội vàng kéo tụt quần cùng quần lót xuống tận đầu gối. Con cặc khổng lồ bật ra ngoài, đập mạnh vào không khí, dựng đứng trước mặt Mai.
Mai nhìn con cặc to bè, gân guốc, đầu khấc tím ngắt đang giật giật trước mặt mình. Cô không nói một lời. Lý trí dường như đã hoàn toàn tan biến. Cô chỉ còn lại bản năng và dục vọng đang cháy bỏng sau quá lâu kìm nén.
Cô đưa hai tay nắm lấy con cặc, cúi đầu xuống và ngậm lấy đầu khấc vào miệng.
“Ưm…”
Mai bú một cách ngon lành, không còn e dè như ban đầu. Cô mút mạnh, lưỡi quấn quanh đầu khấc, liếm dọc theo rãnh quy đầu, rồi ngậm sâu hơn, cố gắng nuốt một nửa con cặc vào miệng. Nước miếng chảy ra ròng rọc từ hai khóe miệng cô xuống thân cặc.
Cô bú vừa mạnh vừa siêng năng, một tay vuốt dọc thân cặc, tay kia nhẹ nhàng xoa bóp hai hòn dái mọng nước. Tiếng “chụt chụt chụt chụt” vang lên ướt át và dâm đãng trong căn phòng tối.
Lão Tứ ngồi trên ghế sofa, hai tay bấu chặt tóc Mai, hông khẽ đẩy về trước, thở hổn hển:
“Ư… Mai… ngon… bú mạnh nữa đi con…”
Mai không đáp. Cô chỉ ngẩng mắt nhìn Lão Tứ một cái đầy mê hoặc, rồi lại cúi xuống bú mạnh hơn. Cô ngậm sâu đến mức đầu khấc chạm vào cuống họng, nước mắt trào ra, nhưng cô vẫn không rút ra. Cô bú như thể đó là thứ cô thèm khát từ rất lâu.
Nước miếng cô chảy dài xuống hai hòn dái, làm con cặc của Lão Tứ bóng loáng và ướt nhẹp hoàn toàn.
Mai bú càng lúc càng hăng, miệng ngậm chặt, lưỡi quấn quanh, tay vuốt mạnh dọc thân cặc. Cô như đã hoàn toàn buông xuôi, không còn nghĩ đến đúng sai, không còn nghĩ đến thân phận.
Chỉ còn lại dục vọng đang thiêu đốt cả hai người.
Lão Tứ vuốt nhẹ tóc Mai, nhìn xuống cô với ánh mắt vừa khao khát vừa van xin. Ông thì thầm, giọng khàn đặc:
“Ta muốn con… Được không?”
Mai ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh. Cô khẽ nhả con cặc ra khỏi miệng, một sợi nước miếng kéo dài từ môi xuống đầu khấc. Không nói một lời, cô đứng dậy, quay người lại, quỳ lên ghế sofa, chống hai tay xuống mặt đệm và chổng mông cao về phía sau.
Cái lồn hồng hào, ướt nhẹp của cô lúc này đang hé mở, rõ ràng trước mặt Lão Tứ.
Lão Tứ không chờ thêm nữa. Ông quỳ sau lưng Mai, một tay nắm con cặc to bè, dí đầu khấc vào miệng lồn cô rồi từ từ ấn vào.
“Á… á á á…!!!”
Mai kêu lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm. Con cặc quá to khiến lồn cô bị xé ra. Lão Tứ dừng lại ngay lập tức, lo lắng hỏi:
“Con đau hả?”
Nhưng đúng khoảnh khắc đó, Mai lại lên đỉnh lần nữa. Lồn cô co bóp dữ dội quanh đầu khấc của Lão Tứ. Toàn thân cô run lên từng cơn, nước lồn phun ra ướt đẫm con cặc ông. Mai cắn chặt môi, giọng run rẩy, gần như van xin:
“Ba… vào tiếp đi… đừng dừng…”
Lão Tứ nuốt nước bọt, tiếp tục ấn hông về trước. Con cặc khổng lồ từ từ lút hết vào trong lồn Mai. Khi đã chui hết cán, Lão Tứ bắt đầu nhấp nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng sâu.
Cả hai cùng thở gấp. Tiếng thở dốc hòa quyện trong bóng tối. Mai tự bịt miệng mình bằng hai tay, cố kìm những tiếng rên đang muốn bật ra. Lồn cô siết chặt lấy con cặc mỗi khi Lão Tứ nhấp vào.
Đúng lúc đó, trong góc tối xa nhất của căn phòng, Lão Tứ vô tình liếc thấy một bóng người.
Đó là Vy.
Cô đang đứng ở góc tường, hoàn toàn khỏa thân. Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên thân thể trắng trẻo của cô. Một tay Vy đang đưa xuống dưới, ngón tay đang xoa mạnh cái lồn của chính mình. Mắt cô nhắm nghiền, môi hơi hé, thở dốc theo nhịp những cú nhấp của Lão Tứ vào lồn Mai.
Vy không biết rằng Lão Tứ đã nhìn thấy cô.
Cô đứng đó, trong bóng tối, vừa sợ vừa kích thích tột độ, ngón tay xoa lồn ngày càng nhanh hơn, mắt vẫn nhắm nghiền, theo dõi từng chuyển động của ông nội và dì Mai.
Lão Tứ nhìn Vy một thoáng, mắt ông tối sầm lại vì dục vọng. Nhưng ông không dừng lại. Ông siết chặt hông Mai, nhấp mạnh và sâu hơn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Vy đang thủ dâm trong góc tối.
Lão Tứ nhấp một lúc thì bắt đầu mệt. Ông thở hổn hển, vỗ vỗ hai cái lên cặp mông săn chắc của Mai. Mai hiểu ý ngay lập tức. Cô bắt đầu tự nhún mông, đẩy mạnh về phía sau, nuốt con cặc khổng lồ của Lão Tứ vào trong lồn mình theo nhịp dồn dập.
“Ư… ưư…”
Mai rên khẽ, giọng ngọt và dâm đãng hơn so với ban đầu.
Lão Tứ đặt hai tay lên cặp mông tròn lẳn, vỗ nhẹ, xoa bóp mạnh. Bỗng nhiên, khi Mai nhún mạnh một cái, ngón tay cái của Lão Tứ vô tình trượt qua khe mông và chạm đúng vào cái lỗ đít nhỏ xíu, hồng hào của cô.
Mai khẽ rên lên một tiếng sung sướng lạ lùng:
“Á…!!”
Tiếng rên ấy khiến Lão Tứ bất ngờ. Ông dừng lại một thoáng, rồi nhận ra ngay đó là điểm nhạy cảm mạnh của Mai. Ông miết một ít nước lồn đang chảy ra lênh láng, thoa đều lên cái lỗ đít đang co thắt của cô, rồi khẽ dùng ngón tay cái ấn nhẹ vào.
“Ưưư…!!”
Mai giật bắn người mạnh mẽ. Toàn thân cô run lên như bị điện giật. Lúc này, cô bị kích thích ở hai nơi cùng lúc: con cặc khổng lồ đang nhấp mạnh trong lồn, và ngón tay cái của Lão Tứ đang từ từ chui vào lỗ đít.
Cảm giác ấy hoàn toàn mới lạ và mãnh liệt với Mai. Cô chưa từng bị ai chơi đồng thời cả hai lỗ như thế. Cơ thể cô như bị đánh thức bởi một dục vọng chưa từng biết đến. Hai mắt cô trợn trắng, miệng há ra, tay bấu chặt vào ghế sofa đến trắng khớp.
“Ba… aaaa… hai chỗ… ưưư…!!”
Mai rên rỉ không thành lời. Lồn cô siết chặt lấy con cặc, còn lỗ đít thì co bóp mạnh quanh ngón tay Lão Tứ. Cô bắt đầu nhún mông điên cuồng hơn, như thể không thể kiểm soát được bản thân nữa. Nước lồn chảy ra nhiều đến mức nhỏ tong tong xuống ghế sofa.
Lão Tứ thở hổn hển, vừa nhấp mạnh con cặc vào lồn, vừa từ từ đẩy ngón tay sâu hơn vào lỗ đít Mai. Ông vừa bất ngờ vừa hưng phấn tột độ khi thấy phản ứng mạnh mẽ của cô.
Mai lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát. Cô cong người, lắc mông lia lịa, vừa sướng vừa sợ, vừa đau vừa khoái cảm đến mức nước mắt trào ra.
Cô chỉ biết rên rỉ trong cổ họng, giọng đứt quãng:
“Ư… sâu… ba ơi… sướng… sướng quá… ưưư!!!”
Mai trở nên dâm đãng hơn rất nhiều. Cô nhún mông mạnh và nhanh, như thể không thể kiểm soát được dục vọng đang bùng nổ bên trong. Lồn cô siết chặt lấy con cặc của Lão Tứ, nước nhờn chảy ra ướt đẫm đùi cả hai.
Lão Tứ bị kích thích mạnh, ông thử ấn ngón tay cái sâu hơn vào lỗ đít của Mai.
“Á… đau… ba ơi… đau quá…”
Mai khẽ kêu lên, giọng run rẩy. Lão Tứ dừng lại ngay lập tức. Ông nhận ra cái lỗ đít của Mai quá nhỏ và khít, chưa từng được ai đụng đến. Ông không ép nữa, chỉ giữ ngón tay ở đó, khẽ xoay nhẹ để Mai quen dần.
Mai thở dốc, rồi nằm sấp hẳn xuống sàn nhà. Cô đưa hai tay ra trước, má áp xuống nền gạch mát lạnh, mông khẽ nhô cao, chổng về phía Lão Tứ một cách mời gọi.
Lão Tứ quỳ sau lưng cô, dí con cặc to bè vào lồn Mai từ phía sau và ấn mạnh một phát.
Ùm!
Con cặc khổng lồ chui sâu vào trong tư thế nằm sấp. Ở góc độ này, con cặc bị ép sát xuống dưới, mỗi lần Lão Tứ nhấp mạnh, thân cặc lại cọ mạnh vào hột le đang sưng mọng của Mai.
“Ư… aaaa…!!!”
Mai rên lên sung sướng. Lão Tứ một tay giữ hông cô, tay kia vẫn giữ ngón cái ấn nhẹ trong lỗ đít. Ông bắt đầu địt mạnh và đều đặn.
Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!
Hai vị trí nhạy cảm nhất của Mai bị tấn công liên tục. Con cặc to bè đâm sâu vào lồn, cọ mạnh vào hột le mỗi lần ra vào, trong khi ngón tay cái vẫn ở trong lỗ đít, xoay nhẹ và ấn sâu hơn một chút.
Mai không chịu nổi nữa.
Cô nằm sấp trên sàn, hai tay bấu chặt vào gạch, mông giật giật điên cuồng. Chỉ sau chưa đầy một phút, cô lên đỉnh lần nữa. Lồn co thắt dữ dội, nước lồn phun ra thành dòng, bắn tung tóe xuống sàn nhà.
“Ưưưư… aaaa… ra… ra nữa rồi ba ơi…!!!”
Cơ thể Mai giật bắn từng cơn mạnh mẽ, nước mắt chảy dài trên má vì sướng quá mức.
Lão Tứ cũng không nhịn được thêm. Ông dí sát người vào mông Mai, con cặc ngập sâu tận tử cung, rồi gầm lên khàn khàn trong cổ họng. Từng đợt tinh trùng nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh vào sâu trong lồn Mai. Ông bắn rất nhiều, liên tục, tinh tràn đầy đến mức chảy ngược ra ngoài theo nhịp giật của con cặc.
Cả hai cùng lên đỉnh trong cùng một lúc.
Mai nằm sấp trên sàn, người run lẩy bẩy, lồn và lỗ đít vẫn co thắt từng cơn. Tinh trùng trắng đục của Lão Tứ chảy ra lênh láng từ trong lồn cô, nhỏ xuống sàn thành một vũng lớn.
Lão Tứ thở hổn hển, vẫn còn dí sát người vào sau mông Mai, con cặc vẫn ngập sâu trong lồn cô, thỉnh thoảng giật nhẹ.
Căn phòng lúc này chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai người.
Mai như bừng tỉnh khỏi một cơn mê. Khi Lão Tứ vừa rút con cặc ra khỏi lồn cô, Mai đột nhiên hoảng loạn. Khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, cô vội vàng kéo váy xuống, ôm chặt lấy bộ ngực và bụng, không dám nhìn Lão Tứ lấy một cái. Nước mắt cô lưng tròng.
Cô chạy vội vào phòng mình, đóng sầm cửa lại.
Lão Tứ ngồi đó, thở hổn hển, không đuổi theo cũng không gọi cô lại. Ông chỉ khẽ cười một mình, ánh mắt tối sầm đầy thỏa mãn.
“Điểm đó… dâm thật.”
Ông lẩm bẩm một mình. Ông vừa khám phá ra một điểm nhạy cảm chết người của Mai — cái lỗ đít nhỏ xíu ấy. Chỉ cần chạm vào, Mai đã run lên như bị điện giật. Lão Tứ biết rõ, lần sau ông sẽ khai thác triệt để chỗ đó.
Bỗng ông sực nhớ ra Vy.
Lão Tứ quay đầu nhìn về góc tối. Vy đã biến mất. Cô không còn đứng ở đó nữa.
Lão đứng dậy, mặc lại quần, con cặc vẫn còn bán cứng và dính đầy nước lồn của Mai. Ông đi thẳng đến phòng Vy. Cửa phòng không khóa. Lão Tứ đẩy nhẹ, cửa từ từ mở ra.
Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến con cặc của Lão Tứ giật mạnh một cái.
Vy đang quỳ trên giường, hoàn toàn khỏa thân. Cô chổng cao cái mông trắng trẻo, một tay chống xuống giường, tay kia luồn ra sau, đang đưa hai ngón tay vào móc mạnh cái lồn của mình. Tiếng “chọt chọt” ướt át vang lên rõ ràng. Mặt Vy đỏ bừng, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở dốc.
Cô đã chứng kiến hết.
Chứng kiến ông nội già địt con gái ruột (Vân), rồi lại địt cả Mai — con dâu của mình. Tuổi trẻ, dục vọng mạnh mẽ, cộng với cảnh tượng loạn luân ngay trước mắt đã khiến Vy kích thích đến mức không thể chịu nổi.
Lão Tứ đứng ở cửa, con cặc trong quần lại cứng ngắc hoàn toàn. Nó giật giật mạnh, như đang thì thầm với ông: “Hãy vào đi… Đừng chần chừ nữa.”
Lão Tứ đứng im một lúc lâu.
Ông biết rõ, một khi đã bước vào căn phòng này, mọi ranh giới cuối cùng sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn. Cha con, ông cháu, đạo đức, liêm sỉ… tất cả sẽ tan vỡ.
Nhưng Lão Tứ đã quyết định.
Ông không muốn nghe con tim mách bảo nữa. Ông chỉ muốn nghe theo con cặc đang cương cứng đến đau nhức của mình.
Lão Tứ hít một hơi sâu, đẩy cửa bước vào phòng Vy và khép cửa lại sau lưng.
Cạch.
Tiếng then cửa vang lên nhẹ trong đêm.
Vy giật bắn người, mở mắt ra. Cô quay đầu lại, nhìn thấy ông nội đang đứng ở cửa, ánh mắt tối sầm đầy dục vọng. Con cặc của ông vẫn còn cứng ngắc, nổi rõ dưới lớp quần mỏng.
Lão Tứ đứng trước mặt Vy, ánh mắt tối sầm. Ông không nói một lời, chỉ chậm rãi kéo quần xuống tận đầu gối. Con cặc già khổng lồ bật ra ngoài, vẫn còn cứng ngắc, bóng loáng và dính đầy hỗn hợp tinh trùng với nước lồn của Mai.
Vy nhìn chằm chằm vào con cặc đó.
Nó to lớn, gân guốc, đầu khấc tím ngắt, vẫn còn vương mùi đàn bà và những vệt tinh trắng đục của Mai. Vy nuốt nước bọt, đầu óc hỗn loạn. Cô không biết mình đang nghĩ gì nữa. Lý trí và dục vọng đang đánh nhau dữ dội trong đầu.
Nhưng cơ thể cô lại phản bội hoàn toàn.
Người con gái 22 tuổi, với dục vọng đang ở độ bùng nổ mạnh nhất, như bị thôi miên. Vy từ từ bò lại gần Lão Tứ trên giường, hai mắt vẫn dán chặt vào con cặc khổng lồ đang giật giật trước mặt.
Cô khẽ đưa tay run run nắm lấy gốc cặc, ngẩng mặt lên nhìn Lão Tứ một thoáng với ánh mắt vừa sợ hãi vừa khao khát. Sau đó, Vy há miệng, thè lưỡi vụng về liếm lên đầu khấc.
“Ưm…”
Cô bắt đầu bú mút một cách non nớt nhưng đầy nhiệt tình. Lưỡi cô liếm quanh đầu khấc, mút nhẹ, rồi ngậm cả đầu khấc vào miệng. Cô bú chậm rãi, lưỡi quấn quanh thân cặc, cố gắng làm sạch những vết tinh và nước lồn của Mai vẫn còn dính trên đó.
Lão Tứ đứng đó, một tay vuốt tóc Vy, thở nặng nhọc. Ông nhìn xuống cháu gái đang quỳ trước mặt mình, bú con cặc vừa mới rút ra từ lồn của Mai, và cảm thấy một dục vọng đen tối đang trào dâng mạnh mẽ.
Vy bú càng lúc càng sâu hơn. Dù còn vụng về, cô vẫn cố gắng nuốt sâu, nước miếng chảy dài xuống cằm. Cô ngẩng mắt nhìn Lão Tứ, ánh mắt long lanh, vừa xấu hổ vừa dâm đãng.
Đúng vào khoảnh khắc căng thẳng nhất, tiếng xe oto vang lên từ ngoài sân. Đó là tiếng xe của Vân.
Cả Lão Tứ và Vy như bị dội một gáo nước lạnh. Hai người gần như cùng lúc tỉnh khỏi cơn mê dục vọng.
Vy hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu. Cô vội vàng kéo chăn đắp lên người, giọng run run thì thào:
“Nội… Nội đi ra đi! Mau lên!”
Lão Tứ cũng giật mình như kẻ trộm bị bắt quả tang. Ông lật đật kéo quần lên, tay chân rối loạn, suýt ngã vì vướng quần. Không dám nói thêm một lời, ông mở cửa phòng Vy, lén lút chạy về phòng mình trong bóng tối.
Vân đi về phòng mình.
Cánh cửa khép lại, cô ném túi xách lên ghế rồi ngồi phịch xuống mép giường. Căn phòng tối một nửa. Ánh đèn ngoài sân lọt qua rèm cửa, cắt thành một vệt dài trên nền gạch. Vân cúi đầu, hai tay ôm lấy mặt.
Cả buổi tối, cô cứ nghĩ mãi về điều ông Văn nói.
Kinh doanh vỏ rỗng.
Một cái vỏ thật đẹp, sáng bóng, sang trọng, khiến người ta nhìn vào phải tin rằng bên trong có vàng. Quán cà phê, spa, chuỗi cửa hàng, hình ảnh nữ doanh nhân thành đạt, những bài đăng lấp lánh trên mạng xã hội, những lời mời góp vốn ngọt như mật. Tất cả đều có thể dựng lên. Chỉ cần có tiền, có mặt mũi, có người biết cách thổi phồng.
Vân biết mình có lợi thế.
Cô đẹp. Cô biết ăn mặc. Biết khiến người khác nhìn. Biết làm một căn phòng trở nên sáng hơn chỉ bằng cách bước vào. Trước đây cô tưởng sắc đẹp chỉ dùng để giữ đàn ông, để được chiều chuộng, để người khác ghen tị. Nhưng ông Văn đã chỉ cho cô một cách khác: dùng sắc đẹp làm thương hiệu, dùng danh hão làm mồi, dùng sự ngưỡng mộ của người khác để kéo tiền về phía mình.
Nghe thì bẩn.
Nhưng cũng rất sáng.
Sáng như ánh đèn trong những quán cà phê mới mở. Sáng như ảnh chụp trên mạng. Sáng như những câu người ta sẽ nói về cô: Vân giỏi thật, đẹp mà còn kinh doanh hay.
Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim cô đã đập nhanh hơn.
Nhưng rồi một ý nghĩ khác chen vào.
Nếu có ai đó thật sự tin thì sao?
Nếu một người gom số tiền tiết kiệm cả đời, tiền bán đất ở quê, tiền vay ngân hàng, tiền dành dụm cho con cái, rồi đem đặt vào cái vỏ rỗng đó với hy vọng đổi đời thì sao? Nếu họ tin cô, tin nụ cười của cô, tin những bức ảnh sang trọng, tin mấy con số được bơm lên, để rồi cuối cùng phát hiện bên trong chẳng có gì ngoài một cái vỏ ốc rỗng?
Họ sẽ sống thế nào?
Vân nhắm mắt lại.
Cô không phải người tốt đến mức chưa từng ích kỷ. Cô từng quen được người khác chiều. Từng tiêu tiền dễ dàng. Từng nhìn những người thua kém mình bằng ánh mắt hơi cao. Nhưng lừa một người đến mức lấy đi hy vọng đổi đời của họ thì lại là chuyện khác.
Có ích kỷ quá không?
Hay đời vốn vậy?
Vân buông tay xuống, nhìn mình trong gương. Gương mặt cô trong gương vẫn đẹp, chỉ có đôi mắt mệt mỏi và môi son hơi nhòe. Cô bỗng nhớ đến những người bạn từng khoe đầu tư lời đậm, mua chung cư lời lớn, mua bạc một tháng đã lãi, ai cũng nói như tiền từ trên trời rơi xuống. Không ai hỏi người mua sau sẽ ra sao. Không ai hỏi món lời của mình có phải là cái lỗ của kẻ khác hay không.
Người thắng thì được gọi là thông minh.
Người thua thì bị gọi là ngu.
Câu của ông Văn lại vang lên trong đầu cô.
Thế giới này chỉ có ngu với khôn thôi.
Vân thấy khó chịu với câu đó. Nhưng càng khó chịu, cô càng sợ mình tin nó.
Cô đứng dậy, đi đến bàn trang điểm, rót một ly nước uống cạn. Nước lạnh trôi xuống cổ họng, làm cô tỉnh hơn một chút. Tỉnh rồi, câu hỏi lại hiện ra rõ hơn:
Nếu chỉ làm với người có tiền thì sao?
Nếu cô không nhắm vào người nghèo, không nhắm vào mấy người bán đất bán nhà, mà chỉ kéo những kẻ dư tiền, những người đã quen chơi cuộc chơi góp vốn, lời lỗ tự chịu thì sao? Nếu họ tham, họ muốn lời nhanh, họ muốn mua một phần của cái vỏ đẹp đó, thì lỗi có hoàn toàn là của cô không?
Vân nhìn gương mặt mình trong gương.
“Đúng nhỉ…”
Cô tự nói rất khẽ.
Nếu đó chỉ là những kẻ có tiền thì sao?
Câu hỏi ấy không làm cô sạch hơn. Nhưng nó làm cô dễ thở hơn.
Và đôi khi, con người ta bắt đầu trượt xuống không phải vì đã hết biết đúng sai, mà vì tìm được một lý do đủ đẹp để tha thứ cho lòng tham của mình.
Sáng đó, Mai lại né mặt Lão Tứ.
Cô dậy sớm, cúi đầu làm việc, thấy lão bước ra thì tránh sang một bên. Không nhìn. Không chào. Cái vẻ ngoan ngoãn ấy, nếu là trước đây, sẽ làm Lão Tứ buồn. Lão sẽ nằm trên võng, thở dài, nghĩ mình già rồi, hết thời rồi, đàn bà ghê mình rồi.
Nhưng giờ lão lại hiểu theo cách khác.
Đàn bà xinh thì nhiều thằng mê. Xinh mà ngoan thì càng dễ làm đàn ông chết. Còn loại xinh, ngoan, dâm, loại đó mới thật sự khiến người ta mất trí. Mai là vậy. Ban ngày mặt mũi nghiêm chỉnh, nói năng đúng mực, làm gì cũng như sợ sai. Tối đến trên giường thì cuồng nhiệt, dâm đãng. Nhưng càng như thế, đàn ông càng muốn biết lúc cô không còn giữ được mình thì sẽ ra sao.
Lão Tứ nghĩ vậy, trong lòng lại nóng lên.
Ông đứng dậy, đi thẳng về phía Mai.
Mai nghe tiếng bước chân thì khựng lại. Cô định lách qua, nhưng Lão Tứ đã tới sát. Ông đưa tay vỗ một cái vào mông cô, giọng thấp xuống:
“Hôm qua con thích lắm đúng không?”
Mai đứng sững.
Mặt cô trắng đi. Cái rổ trong tay suýt rơi xuống đất. Cô không quay lại, cũng không mắng. Chỉ cúi đầu, cắn môi, rồi ôm vội cái rổ chạy vào trong bếp.
Lão Tứ nhìn theo, nhếch miệng.
Cái vẻ trốn chạy ấy càng làm lão tin rằng mình đoán đúng. Đàn bà mà. Đêm thì khác, sáng lại làm gái ngoan. Trước kia lão không hiểu nên mới buồn. Giờ lão thấy chuyện đó cũng bình thường.
Quốc đứng ngoài sân, tay cầm cây chổi.
Cậu thấy hết.
Thấy Mai cúi đầu. Thấy bàn tay Lão Tứ chạm vào người cô. Thấy câu nói bẩn thỉu kia làm cô vội vã chạy mất.
Trong ngực Quốc nhói lên một cái.
Rất nhanh.
Cậu không biết đó là thương, là tức, hay là một thứ tình cảm ngu ngốc nào đó dành cho Mai. Nhưng nó vừa trồi lên đã bị cậu đè xuống ngay. Cậu không đến đây để thương ai. Càng không đến đây để ghen với một ông già.
Mai tốt với cậu, điều đó là thật.
Nhưng Quỳnh chết dở sống dở, bị cả dãy trọ này chà đạp, cũng là thật.
Quốc cúi xuống quét tiếp.
Tiếng chổi sột soạt trên nền xi măng. Mặt cậu lạnh lại.
Nếu Hoàng biết chuyện này, nếu Hoàng và Lão Tứ trở mặt vì Mai, cái dãy trọ này sẽ bắt đầu nứt ra. Mà một khi nó đã nứt, những thứ bị giấu bên trong sẽ lộ ra.
Quốc cần điều đó.
Cậu cần trả thù hơn là cần giữ cái cảm giác vừa nhói lên trong lòng.
Cậu quét rác vào một góc, mắt liếc về phía phòng Mai rồi lại nhìn sang Lão Tứ.
.
.
.
Quốc làm ở công ty một thời gian thì bắt đầu hiểu được cơ chế bên trong.
Bề ngoài, mọi thứ đều là Hoàng đứng sau. Người ra quyết định cuối cùng là Hoàng, người giữ tiền là Hoàng, người có tiếng nói khiến đám thợ im lặng cũng là Hoàng. Nhưng để cái guồng ấy chạy được, cậu có ba cánh tay rất đắc lực.
Nhung phụ trách kho vận. Hàng vào, hàng ra, xe nào đi đâu, thùng nào thiếu, thùng nào thừa, ai làm chậm, ai gian vặt, cô đều biết.
Hằng lo nhân sự và giấy tờ. Hằng ít nói, nhưng thứ gì qua tay cô cũng gọn. Lương, hợp đồng, hồ sơ, các mối quan hệ.
Còn Hải đứng đầu nhóm giao hàng. Đám đàn em ngoài đường nghe Hải hơn nghe bất cứ ai khác. Hải không nói nhiều, nhưng chỉ cần hắn liếc mắt, mấy thằng trẻ đã tự biết phải làm gì.
Quốc hiện đang theo Nhung phụ việc kho.
Ban đầu, nhiều người còn nhìn cậu bằng ánh mắt dè chừng. Một thằng nhóc từ đâu tới, người từng đầy vết bệnh, lại được Mai dẫn vào, tất nhiên khó tránh khỏi lời ra tiếng vào. Nhưng Quốc không để ý. Cậu làm việc rất chăm. Ai chỉ gì thì làm đó. Không nịnh, không than, không giành phần dễ. Có việc nặng cậu cũng làm, cũng phụ
Sau một hai tháng ăn uống đầy đủ, có chỗ ngủ, có thuốc thang, lại chăm tập luyện, Quốc thay đổi thấy rõ. Người cậu cao lên, vai nở ra, da dẻ bớt tái. Mấy vết lở cũ mờ dần, chỉ còn lại vài dấu thâm nhạt. Cái vẻ ăn mày ngày trước bị rửa đi từng chút một, để lộ ra một gương mặt sáng, mắt sâu, sống mũi thẳng, nét mặt lầm lì nhưng dễ nhìn.
Nhung để ý điều đó.
Không phải kiểu để ý của đàn bà với đàn ông. Ít nhất lúc đầu là vậy. Cô chỉ thấy thằng nhóc này được việc. Chăm, lì, ít nói, lại biết nghe lời. Trong kho, loại người như thế đáng giá hơn mấy đứa nhanh miệng mà tay chân lười biếng.
Nhung nhìn cái lưng rộng hơn trước của cậu, trong lòng thoáng qua một ý nghĩ rất nhẹ: thằng bé này nếu được nuôi từ đầu tử tế, có lẽ đã khác nhiều.
Nhưng đời này mấy ai được nuôi tử tế từ đầu.
Nhung hiểu điều đó hơn ai hết.
Cô và Hoàng từng lớn lên cùng nhau ở trại trẻ má Hai. Hồi ấy, cả đám trẻ không có gì nhiều ngoài nhau. Một bữa cơm chia nhau, một cái áo cũ chuyền từ đứa lớn sang đứa nhỏ, một cơn sốt cũng đủ làm cả phòng mất ngủ. Hoàng khi đó đã khác người. Nó ít khóc, ít nói, nhưng hễ ai bắt nạt đứa nhỏ hơn là nó đứng ra. Nhung đi theo Hoàng từ những năm ấy, như một thói quen, rồi thành một thứ tình cảm sâu đến mức chính cô cũng không biết bắt đầu từ lúc nào.
Sau này, chị Linh đưa hai đứa ra ngoài.
Đó là quãng đời ngắn ngủi Nhung từng nghĩ mình có thể làm người bình thường. Có nhà thuê, có bữa cơm nóng, có tiếng chị Linh mắng vì Hoàng hút thuốc, có buổi tối Nhung ngồi giặt áo, còn Hoàng sửa cái quạt cũ. Nghèo, nhưng còn có hy vọng.
Rồi biến cố của chị Linh xảy ra.
Từ đó, mọi thứ trong Nhung gãy đi.
Cô và Hoàng tách ra, lang thang khắp nơi. Không tiền, không người thân, không chỗ dựa. Hoàng biến mất một thời gian. Nhung thì trôi dạt vào một tiệm gội đầu trá hình – thực chất là tiệm bú cặc trá hình. Mỗi ngày cô phải tiếp hàng chục khách, từ những ông già đến thanh niên, từ cặc sạch đến cặc hôi, từ cặc to đến cặc bé. Cô phải bú, phải nuốt, phải chịu đủ thứ giày vò. Nhưng cô không bao giờ đi khách, không để ai đụ. Cô giữ thân cho Hoàng.
Rồi Hoàng thật sự đến tìm cô.
Hôm đó trời mưa. Cô vừa bước ra khỏi tiệm thì thấy Hoàng đứng dưới mái hiên đối diện. Cậu gầy hơn trước, mắt lạnh hơn trước, nhưng vẫn là Hoàng. Nhung nhìn thấy cậu, cổ họng nghẹn lại, suýt nữa không gọi được tên.
Hoàng chỉ hỏi:
“Có muốn trả thù cho chị Linh không? Có muốn lo cho đám trẻ sau này không?”
Nhung đồng ý ngay. Không cần hỏi đi đâu, làm gì, sống chết ra sao. Nếu là Hoàng, cô đi. Nếu là trả thù cho chị Linh, cô làm. Nếu là để một ngày nào đó đám trẻ như bọn họ không phải rơi vào những chỗ bẩn thỉu kia, cô càng làm.
Nhưng ngoài trả thù, Nhung còn muốn một thứ khác.
Cô muốn cùng Hoàng xây một gia đình.
Không cần giàu. Không cần sạch hoàn toàn. Chỉ cần có một căn nhà nhỏ, có bữa cơm, có chỗ để quay về. Cô đã nghĩ sau bao nhiêu nhơ nhớp, cuối cùng Hoàng sẽ hiểu. Rằng trên đời này, người đi với cậu lâu nhất, chịu nhiều nhất, tin cậu nhất, là cô.
Nhưng đời không trả mọi thứ theo cách người ta mong.
Một lần, lão Mạnh đến tìm Hoàng.
Lão đã nhìn thấy Nhung.
Chỉ một ánh mắt thôi, Nhung đã hiểu. Cái nhìn của loại đàn ông như lão không cần nói nhiều. Nó lột người khác ra từ đầu đến chân, cân đo, định giá, rồi quyết định có đáng để chiếm lấy hay không.
Sau đó, lão nhắm vào cô.
Không trực tiếp ép. Những kẻ như lão Mạnh hiếm khi cần nói thẳng. Lão chỉ tạo ra một tình thế để Nhung hiểu: nếu cô không chấp nhận, Hoàng sẽ chết. Hoặc ít nhất, con đường Hoàng đi sẽ bị bẻ gãy ngay từ lúc chưa kịp đến đích.
Nhung đã suy nghĩ rất lâu.
Cô từng nghĩ thứ mình giữ lại cho Hoàng là thứ cuối cùng của mình. Nhưng rồi cô nhận ra, nếu Hoàng chết, thứ ấy còn để làm gì? Nếu việc trả thù cho chị Linh đổ vỡ, nếu đám trẻ kia mãi mãi không có một con đường khác, thì sự trong sạch nhỏ nhoi của cô có ý nghĩa gì?
Cuối cùng, cô chấp nhận.
Cô bước vào chỗ của lão Mạnh như người tự bước xuống một cái giếng đen. Không khóc. Không van xin. Đêm nầy đầu của cô, cô đã phải làm đủ mọi thứ cùng lão với những tư tưởng của kẻ biến thái bệnh hoạn. Lão Mạnh đã trói cô lại, vừa địt, vừa đánh, đó chính là kiểu làm tình của lão. Sau một đêm, người Nhưng đầy những vết đánh và bầm. Nhưng Hoàng không thấy điều đó.
Từ đó, Nhung hiểu thêm một điều: có những hy sinh không ai nên biết quá rõ. Vì nếu người khác biết, họ sẽ đau. Còn nếu họ không biết, mình đau một mình.
Rồi Mai xuất hiện.
Ánh mắt Hoàng thay đổi mỗi khi Mai bước vào văn phòng. Cậu nói ít hơn, nhưng chú ý hơn. Khi Mai nói, cậu nghe thật. Khi Mai im lặng, cậu cũng nhìn theo. Loại đàn ông như Hoàng không dễ bị đàn bà làm phân tâm. Vậy mà Mai đã làm được.
Điều đó khiến Nhung đau.
Không ồn ào. Không bùng lên thành ghen tuông rẻ tiền. Nó chỉ âm thầm, như một vết xước nhỏ bị cọ đi cọ lại mỗi ngày.
Cô từng nghĩ người phụ nữ đứng cạnh Hoàng cuối cùng sẽ là mình.
Không phải vì cô đẹp nhất. Cũng không phải vì cô sạch nhất. Mà vì cô đã đi cùng cậu qua những chỗ bẩn nhất. Cô biết quá khứ của cậu. Biết hận thù của cậu. Biết những đêm cậu không ngủ. Biết cái tên chị Linh khi được nhắc đến sẽ làm mắt cậu tối đi thế nào.
Nhưng có lẽ đàn ông không yêu người đã cùng mình chịu khổ.
Có khi họ yêu người khiến họ thấy mình còn có thể sạch hơn.
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Ủng hộ tác giả ly cafe nếu cảm thấy truyện hay nhé m.n
chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Truyện full chưa ạ e muốn mua
*** Thông báo : Hiện mình có làm COMIC 3D cho truyện. Vừa hoàn thành chương 1 . Nếu bạn nào thích xem dạng truyện tranh, join room telegram : https://t.me/truyencuakatvohon ; mình up hoàn toàn miễn phí. Nếu ai là fan của truyện chữ, tiểu thuyết vui long bỏ qua thông báo này.
Tôi nghĩ là Hoàng Trùng Sinh
Tác giả có ý định cải biên để làm thành kịch bản phim ko?
truyện cũng đc , cơ hơi lan man ông n9 cứ để thằng trẻ dạy , nhát
ngày ra 2 3 phần gì đi chứ ra châm quá độc mắt hứng hết cho
truyện sex lao tù và nhg có con dâu phần 35 tiếp theo