Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 18/07/2026
Lão Tứ trở về dãy phòng trọ với tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Địt bà Hồng khiến người lão như được tháo bớt một cục đá.
Hóa ra sống cũng không khó đến vậy. Người ta già đi không phải vì tóc bạc, mà vì cứ tự nhốt mình vào một cái võng, rồi nằm đó đoán xem thiên hạ nghĩ gì về mình.
Mà nghĩ cho cùng, có đứa đéo nào thật sự nghĩ đến mình đâu.
Lão vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Việc chó gì tao phải nghĩ cho tụi nó.”
Cái câu ấy càng nói càng thấy đúng. Cả đời lão đã quá quen với việc tỏ ra mình không cần ai, đến lúc thật sự cần thì lại không biết mở miệng. Thích ai cũng giấu. Ghét ai cũng chỉ chửi sau lưng. Muốn tranh cũng không dám tranh cho ra hồn. Rồi khi người khác thò tay vào lấy mất, lão lại nằm đó tức đến nghẹn cổ.
Không được.
Lão Tứ đẩy cánh cổng sắt bước vào sân, trong đầu hiện lên bộ mặt nhơn nhơn của ông Văn. Cái dáng ông ta dắt xe cho Lan, cái hôn cố tình phô ra, cái tay đặt lên người đàn bà như thể muốn đóng dấu chủ quyền.
Lão nghiến răng.
“Được rồi, thằng Văn. Tao sẽ tống cổ mày ra khỏi đây.”
Lão đi ngang qua cái võng quen thuộc, nhưng lần này không nằm xuống. Ông nhìn nó một cái, rồi chửi nhỏ:
“Tính địt hết đám đàn bà ở đây à? Mày tưởng cái dãy này không còn ai chắc.”
Nói xong, lão tự thấy buồn cười. Lâu lắm rồi trong người lão mới có chút máu nóng kiểu này. Không phải cái nóng của cơn giận vô dụng, mà là thứ nóng khiến người ta muốn đứng dậy làm gì đó, dù chưa biết làm gì.
Cùng lúc đó, Mai dẫn Quốc đến công ty của Hoàng.
Quốc đi sau cô nửa bước. Cậu mặc bộ quần áo Mai mới mua, rộng hơn người một chút, cổ áo kéo cao để che bớt mấy vết đỏ trên da. Tuy đã tắm rửa sạch sẽ, bôi thuốc, nhưng cái vẻ lạc lõng vẫn còn bám trên người cậu. Bước vào công ty, thấy xe cộ, thấy thợ thuyền, thấy người ta đi lại có việc có chỗ, Quốc tự nhiên chậm chân lại.
Mai quay đầu nhìn.
“Đi đi. Đừng sợ.”
Quốc gật đầu, nặn ra gương mặt vẫn dè dặt.
“Em xem có thể sắp xếp cho thằng nhóc này làm việc ở đây được không?”
Hoàng đang xem giấy tờ với một người thợ. Thấy Mai, cậu lập tức vui hẳn ra, nhưng không lộ quá. Cậu nhìn Quốc một cái, rồi gọi vào trong:
“Nhung.”
Nhung bước ra.
“Dạ?”
“Đưa Quốc xuống kho. Coi nó làm được gì thì giao.”
Nhung nhìn Quốc từ đầu đến chân, không hỏi nhiều, chỉ gật đầu.
“Đi theo chị.”
Quốc liếc sang Mai.
Mai nói nhỏ:
“Cứ đi đi.”
Quốc cúi đầu đi theo Nhung. Dáng cậu gầy gò lẫn vào đám thợ ngoài sân, nhỏ đến mức gần như không ai để ý. Nhưng với Mai, chỉ riêng việc cậu có một nơi để đứng, một việc để làm, đã là tốt hơn rất nhiều so với việc nằm ngoài đường.
Hoàng chờ Quốc đi khuất rồi mới quay sang Mai.
“Chị vào trong chút. Em có chuyện riêng nói với chị.”
Mai nhìn cậu một cái, hiểu ý.
“Ừ.”
Hai người bước vào văn phòng. Hoàng khép cửa lại. Không gian bên trong tách hẳn với tiếng ồn ngoài sân, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy đều đều và ánh sáng trắng đổ xuống mặt bàn.
Hoàng kéo ghế.
“Ngồi đi chị.”
Mai ngồi xuống, tự nhiên như đã quen nơi này. Hoàng cũng không vòng vo lâu.
“Em cho người hỏi rồi. Quốc kể đúng. Mẹ chết ở bệnh viện. Ba với anh mất ở quê lâu rồi. Còn người chị nó nhắc, nghe bệnh nhân quanh đó nói là bạn gái của anh trai nó. Sau này thương nhà nó nên cứ hai tuần lại qua giúp.”
Mai khẽ “ồ” một tiếng.
Không ngạc nhiên nhiều. Có những chuyện nghe Quốc kể đã thấy không phải tình thân bình thường, nhưng cũng không hẳn là tình yêu. Với những người mất mát quá sớm, chỉ cần ai đó quay lại đều đặn, người đó đã thành gia đình.
Hoàng ngồi xuống đối diện cô.
“Nói thật, công ty không nên nhận người lạ kiểu đó.”
Mai nhìn cậu.
“Nhưng vẫn nhận.”
“Vì chị dẫn tới.”
Mai cười nhạt.
“Muốn tôi nợ cậu à?”
Hoàng đang cười thì cậu chợt khựng.
Ánh mắt cậu dừng ở cổ Mai.
Ngay dưới chân tóc, gần gáy Mai có một vệt đỏ nhỏ. Không lớn, nhưng hơi loét, viền da quanh đó đã sưng lên. Hoàng đứng dậy ngay.
“Chị bị gì vậy?”
Mai đưa tay chạm nhẹ lên cổ, cúi đầu.
“Lây đó.”
Mặt Hoàng sầm xuống.
“Chị ngốc thật.”
Mai ngước lên.
“Vừa giúp người ta xong đã bị mắng.”
“Không mắng mới lạ. Một người lạ thôi mà chị lo tới mức để lây sang mình?”
Mai im lặng một chút.
Rồi cô nói, giọng bình thản nhưng thấp hơn:
“Có lẽ vì tôi luôn khát khao được làm người chị.”
Hoàng không nói nữa.
Câu ấy ngắn thôi, nhưng làm không khí trong phòng trầm xuống. Mai không giải thích thêm nhiều. Cô cũng không cần. Hoàng đã biết đủ về cô để hiểu có những vết thương không nằm trên da, và cũng không phải cứ lớn lên là lành.
Một lát sau, Hoàng hỏi:
“Chị bôi thuốc được không?”
“Chỗ cổ thì được. Lưng chắc không.”
“Để em gọi Hằng.”
“Không cần.”
Mai nhìn thẳng cậu.
“Cậu bôi dùm tôi được không?”
Hoàng hơi ngừng lại.
“Được.”
Cửa văn phòng khép lại sau lưng họ. Ngoài sân vẫn có tiếng xe nâng, tiếng thợ gọi nhau, tiếng Nhung đang chỉ việc cho Quốc. Trong phòng, mọi thứ tự nhiên chậm hẳn.
Mai đứng quay lưng về phía Hoàng. Cô cởi bớt vài cúc áo, kéo phần cổ áo xuống, để lộ gáy và một khoảng lưng trắng. Trên đó có thêm vài vệt đỏ nhỏ, mới nổi, chưa lan rộng nhưng nhìn đã biết không thể xem thường.
Hoàng lấy tuýp thuốc.
Cậu đứng sau lưng cô, lấy thuốc ra đầu ngón tay. Trước khi chạm vào, cậu hỏi:
“Chị không ngại chứ?”
Mai nghiêng mặt, giọng bình thản:
“Cậu thấy lưng tôi rồi còn gì?”
Hoàng cười khẽ.
“Ừ. Đúng. Bữa đó chị hot nhất cái tiệc.”
Mai cũng cười.
“Tôi tưởng cậu không để ý con gái.”
Câu nói rơi xuống nhẹ, nhưng không khí lại đổi khác.
Hoàng cúi xuống, thoa thuốc lên vệt đỏ đầu tiên. Thuốc mát lạnh chạm vào da. Đầu ngón tay cậu rất nhẹ, như sợ làm cô đau. Nhưng Mai vẫn cảm nhận được cái run rất nhỏ ấy. Không phải run vì vụng. Là kiểu run của người đang cố giữ mình bình tĩnh.
Hoàng nói, giọng thấp:
“Tôi không để ý ai… vì bận để ý người khác.”
Mai không đáp.
Cô cúi đầu, để tóc rơi xuống một bên vai. Tai cô hơi đỏ lên. Một người như Mai rất ghét bị dồn vào thế yếu, nhưng lúc này cô không thấy mình yếu. Chỉ thấy có gì đó âm thầm lan ra dưới da, không phải bệnh, mà là một thứ ấm hơn, khó gọi tên hơn.
Bàn tay Hoàng tiếp tục thoa thuốc trên lưng cô.
Cẩn thận. Chậm rãi. Không trêu ghẹo thêm. Cái im lặng của cậu lúc này còn rõ hơn những câu đùa thường ngày. Mai nhận ra, một người đàn ông tưởng chừng không biết sợ gì, hóa ra cũng biết run.
Mai cảm nhận được tay Hoàng run.
Cái run rất nhẹ, gần như không đáng kể, nhưng vì đầu ngón tay cậu đang chạm lên lưng cô nên Mai nhận ra ngay. Thuốc mát lạnh thấm trên da, còn tay Hoàng lại ấm. Một người như cậu, lúc nào cũng cười nhạt, lúc nào cũng nói chuyện như đã tính trước mọi đường, hóa ra cũng có lúc không giữ nổi sự bình tĩnh.
Mai cúi đầu, khẽ hỏi:
“Cậu run à?”
Hoàng không đáp ngay. Cậu lấy thêm một ít thuốc, thoa chậm lên vệt đỏ gần bả vai cô. Một lúc sau, cậu mới nói:
“Em đã gom đủ tiền để làm quỹ rồi.”
Mai hơi khựng lại.
“Quỹ cho bọn trẻ mồ côi?”
“Ừ.” Hoàng nói. “Sắp tới chị sẽ đứng tên quản lý quỹ đó.”
Mai im lặng vài giây.
“Nhanh vậy à?”
Cô đứng yên, để cậu tiếp tục bôi thuốc. Ngoài văn phòng, tiếng người trong kho vẫn vang lên, tiếng xe nâng lùi lại kêu từng hồi ngắn. Cuộc sống ngoài kia bận rộn và bình thường, còn trong căn phòng này, những lời Hoàng vừa nói khiến không khí chậm hẳn xuống.
Mai hỏi:
“Vậy sau đó cậu tính sao?”
Hoàng ngước mắt nhìn lưng cô, nhưng không trả lời.
Mai nói tiếp, giọng nhỏ hơn:
“Có nghỉ công ty không? Dẫu sao cũng…”
Cô bỏ lửng.
Không cần nói hết. Hoàng hiểu cô đang nói đến chuyện gì. Cái công ty này chỉ là phần nổi. Phần chìm phía sau nó là thứ Mai luôn muốn cậu rời khỏi. Tiền làm quỹ cho trẻ mồ côi, dù đẹp đến đâu, vẫn là tiền đi ra từ một vùng bẩn. Và Mai không muốn suốt đời đứng trong đó, càng không muốn nhìn Hoàng tiếp tục chìm sâu hơn.
Hoàng vừa bôi thuốc vừa nói:
“Em hiểu. Chị muốn dừng lại đúng không?”
Mai thở dài.
“Ừ.”
Tay Hoàng dừng lại một chút, rồi tiếp tục thoa đều lớp thuốc trên da cô.
“Khi đã bước chân vào vùng nước thối, dù chị có rửa mấy cũng không sạch được đâu.”
Mai hơi nghiêng mặt.
Hoàng nói rất bình thản, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến câu chữ nặng hơn.
“Giới này là vậy. Không phải mình nói dừng là dừng. Không phải hôm nay rửa tay gác kiếm, ngày mai thành người sạch sẽ được. Em đã biết nhiều bí mật quá rồi. Đường dây, người đứng sau, hàng đi đâu, tiền chảy về đâu… Nếu em nghỉ, người ta sẽ không để em yên.”
Mai khẽ nói:
“Người ta sẽ truy sát cậu?”
“Ừ.”
Căn phòng im đi.
Mai cúi đầu. Phần áo trước ngực cô được giữ lại bằng một tay, tay kia đặt trên mép bàn. Cô không nhìn thấy mặt Hoàng, nhưng nghe giọng cậu, cô biết cậu không hề nói quá. Có những chuyện một khi đã dính vào, muốn thoát không phải chỉ cần can đảm. Đôi khi can đảm cũng chưa đủ, vì phía sau là cả một cái lưới đã siết quanh người từ lâu.
Hoàng nói tiếp:
“Với lại…”
Mai hỏi:
“Sao vậy?”
Hoàng lấy thêm thuốc, thoa lên một vệt nhỏ gần gáy cô.
“Bọn em còn có một việc cần phải làm.”
Mai khựng lại.
“Bọn em?”
“Ừ. Em, Nhung, và Hằng.”
Cái tên Nhung và Hằng rơi vào câu chuyện rất nhẹ, nhưng Mai nghe ra phía sau đó không phải quan hệ công việc bình thường. Ba người ấy, từ lâu đã có một thứ ràng buộc khác. Không ồn ào, không nói ra, nhưng đủ chặt để cùng nhau đứng trong một nơi nguy hiểm như vậy.
Mai hỏi:
“Chuyện gì?”
Hoàng im lặng vài giây.
“Trả thù một kẻ.”
Mai quay đầu lại một chút.
“Kẻ nào?”
“Giờ đang là ông trùm khu vực này.”
Mai nhìn cậu.
“Hơn cả em à?”
Hoàng bật cười rất khẽ, như nghe một câu buồn cười.
“Em chỉ là muỗi thôi chị. Một địa bàn nhỏ, vài mối nhỏ, vài thằng đàn em. So với ông ta thì chẳng là gì.”
Mai cúi đầu xuống.
Cô đã biết Hoàng không sạch. Cũng biết cậu nguy hiểm hơn vẻ ngoài rất nhiều. Nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy phía sau cậu còn có một bóng đen lớn hơn. Một thứ không chỉ là tiền, hàng, hay quyền lực trong vài con hẻm. Đó là một thế giới mà nếu bước lỡ một bước, người ta có thể mất mạng thật.
Mai nói khẽ:
“Em không trả thù được không?”
Tay Hoàng ngừng lại trên lưng cô.
Lần này cậu im lâu hơn.
Rồi cậu nói:
“Không thể dừng lại.”
Có những câu chuyện nếu người ta chưa muốn kể, ép cũng vô ích. Hơn nữa, cô nghe được trong giọng Hoàng một thứ rất cứng. Không phải bốc đồng. Không phải tức giận nhất thời. Đó là lòng hận đã được nuôi đủ lâu để thành một phần của con người cậu.
Mai nói:
“Một ngày nào đó, cậu có thể kể tôi nghe quá khứ của cậu chứ?”
Hoàng nhìn cô.
Ánh mắt cậu dịu xuống một chút.
“Em sẽ kể.”
“Thật không?”
“Thật.” Cậu cười nhẹ. “Nhưng bữa khác nhé.”
Mai gật đầu.
“Ừ.”
Hoàng thoa nốt lớp thuốc cuối cùng lên vùng da gần vai cô. Lần này tay cậu không còn run như lúc đầu, nhưng lại chậm hơn, cẩn thận hơn. Cậu không nói thêm. Mai cũng im lặng. Giữa hai người chỉ còn mùi thuốc thoang thoảng, tiếng máy lạnh và tiếng ồn mơ hồ từ ngoài sân vọng vào.
Một lát sau, Hoàng nói:
“Xong rồi.”
Mai kéo áo lên.
Hoàng lập tức quay mặt đi. Cậu bước về phía bàn làm việc, cầm đại một tập giấy lên như thể đang đọc, nhưng mắt không hề nhìn vào chữ. Cậu không quay lại, cũng không liếc qua. Cái lịch sự ấy rất rõ, rõ đến mức Mai không thể không nhận ra.
Cô cài lại từng chiếc cúc áo.
Trong lòng vẫn còn nặng vì những gì cậu vừa nói: vùng nước thối, truy sát, trả thù, ông trùm khu vực. Nhưng giữa những thứ ấy, vẫn có hình ảnh Hoàng vừa rồi đứng sau lưng cô, tay run lên rất khẽ khi bôi thuốc.
Mai chỉnh lại cổ áo, kéo tóc phủ xuống gáy.
“Cảm ơn.”
Mai cầm túi, đi ra cửa. Trước khi mở cửa, cô hơi dừng lại, nhưng cuối cùng không nói thêm gì.
Cô mở cửa rồi rời đi.
Hoàng đứng lại trong văn phòng.
Cánh cửa khép hờ sau lưng Mai. Qua lớp kính, cậu nhìn cô đi ra sân, dáng người thẳng, tóc buộc gọn, gương mặt đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày. Cô đi ngang qua kho, nói gì đó với Quốc. Quốc ngẩng lên đáp lại, rồi cúi xuống tiếp tục làm việc.
Hoàng nhìn theo Mai rất lâu.
Ánh mắt cậu không còn vẻ bông đùa. Nó trầm, sâu, và đầy si mê. Một thứ si mê được giấu rất kỹ, nhưng càng giấu càng rõ. Như người đứng trong bóng tối quá lâu, bỗng thấy trước mặt có một ngọn đèn, vừa muốn bước tới, vừa sợ bàn tay mình bẩn quá sẽ làm ngọn đèn ấy tắt đi.
.
.
.
Một tháng sau, Tối đó, cả phòng Vy liên hoan vì đủ KPI.
Đó là kiểu tiệc mà người ta đã hẹn từ đầu quý. Nếu đủ chỉ tiêu thì đi hát một bữa cho đã, còn không đủ thì ai về nhà nấy, tự biết mà cúi mặt. Suốt ba tháng, cả phòng như bị ép vào một cái máy xay: hồ sơ, khách hàng, chỉ tiêu, cuộc gọi, báo cáo, những tin nhắn thúc nợ, những nụ cười mệt mỏi trước mặt khách. Đến khi con số cuối cùng hiện lên vừa đủ đẹp, mọi người như được tháo một cái vòng sắt khỏi cổ.
Quán karaoke nằm trên con đường lớn, bảng đèn xanh đỏ nhấp nháy. Phòng hát lạnh, mùi bia, mùi khói thuốc, mùi nước hoa rẻ tiền lẫn vào nhau. Trên bàn, ly thủy tinh, lon bia, đĩa trái cây, vài gói khăn giấy bị bóc dang dở. Nhạc mở lớn. Màn hình thay đổi liên tục những cảnh biển, cánh đồng, thành phố ban đêm vô nghĩa.
Mọi người nâng ly chúc mừng.
“Quý này sống rồi nha!”
“Phòng mình đỉnh quá!”
“Vy, uống đi em. Em tháng này kéo được mấy hợp đồng lớn đó.”
Vy cười, nâng ly.
Cái má lúm đồng tiền của cô lại hiện ra.
Ngày trước, mỗi lần Vy cười, cả gương mặt cô sáng lên. Đó là cái cười hoạt bát, nhanh nhẹn, có chút bướng bỉnh của một cô gái tin rằng đời sống tuy mệt nhưng vẫn còn nhiều thứ vui. Cũng chính vì cái má lúm ấy, cái vẻ líu lo ấy mà Tài đã để ý cô từ rất lâu.
Từ hồi Vy còn là sinh viên thực tập.
Khi đó cô mặc sơ mi trắng, quần tây đen, tóc buộc cao, tay ôm tập hồ sơ đi sau mấy anh chị trong phòng. Gặp ai cũng cúi đầu chào, nhưng mắt thì rất lanh. Cô hỏi nhiều, cười nhiều, chịu khó, và đặc biệt biết cách làm người ta thấy dễ chịu. Tài khi ấy đã nhìn cô lâu hơn mức cần thiết.
Nhưng Vy luôn giữ kẽ.
Cô không lạnh lùng, cũng không thân mật quá. Ai đùa cô cũng cười, nhưng cười xong là lùi lại. Ai rủ riêng, cô khéo léo từ chối. Ai nhắn tin ngoài giờ làm, cô trả lời vừa đủ rồi im. Tài nhiều lần muốn tiến tới, nhưng lần nào cũng bị cái vẻ khôn ngoan nhẹ nhàng của Vy chặn lại.
Chỉ có hôm nay, Tài thấy Vy khác.
Cô uống nhiều hơn bình thường.
Ban đầu chỉ là vài ly chúc mừng. Sau đó ai mời cô cũng không từ chối. Cô cười, cụng ly, uống một hơi, rồi lại cười. Nhưng Tài nhìn ra, trong mắt cô có một thứ buồn rất mỏng, như một lớp nước phủ lên mặt kính. Nếu không để ý thì sẽ tưởng là men bia. Nhưng Tài là loại đàn ông đã nhìn phụ nữ đủ lâu để biết khi nào một người đàn bà đang vui thật, và khi nào cô ta chỉ đang cố làm phòng hát ồn hơn để khỏi nghe thấy lòng mình.
Vy buồn thật.
Không phải cái buồn vì công việc.
Công việc mệt, nhưng mệt xong còn có thể ngủ. Còn cái buồn trong Vy là thứ đêm về vẫn ngồi ở đầu giường, vẫn đi theo cô vào nhà tắm, vẫn hiện lên khi cô nhìn thấy một chiếc áo cũ, một cái bát cũ, một góc sân cũ trong dãy trọ.
Những người thân nhất của cô, từng người một đều rời khỏi đời cô theo những cách không ai giải thích được.
Minh phản bội.
Người đàn ông cô từng xem là một phần trong gia đình, từng tin là người tử tế, hóa ra lại có một đời sống khác giấu sau lưng Ngọc. Rồi sau đó, mọi chuyện vỡ tung, để lại trong Vy một cảm giác ghê tởm lẫn bất lực. Không phải chỉ ghê tởm Minh. Mà còn ghê tởm chính mình vì đã từng tin, từng cười, từng nói chuyện bình thường với anh ta như thể mọi thứ trong nhà vẫn nguyên vẹn.
Mẹ cô tự vẫn.
Cái chết ấy không ồn ào trong ký ức Vy. Nó giống một cánh cửa đóng lại rất khẽ, nhưng sau đó không ai mở ra được nữa. Có những ngày Vy tự hỏi: mẹ đã nghĩ gì vào giây phút cuối? Có nhớ đến cô không? Có hối hận không? Hay bà đã mệt đến mức tình thương cũng không còn đủ sức kéo bà lại?
Ba cô cũng chết.
Những người từng tốt với cô, từng sống tử tế, từng nhẫn nhịn, từng cố yêu thương người khác, tại sao cuối cùng đều khổ đến vậy?
Vy không tìm được câu trả lời.
Cô chỉ uống.
Ly này sang ly khác.
Tài ngồi bên cạnh, thấy vậy thì khẽ nhếch môi.
Gã không hỏi cô có buồn không. Gã cũng không khuyên cô uống ít. Gã chỉ gọi thêm bia.
“Vy hôm nay sung quá nha. Uống được thì uống hết mình đi em.”
Một chị trong phòng cười gượng:
“Thôi sếp, để Vy nghỉ chút. Em thấy nó đỏ mặt rồi.”
Tài khoát tay.
“Có anh ở đây, sợ gì. Hôm nay vui mà.”
Câu “có anh ở đây” nghe như che chở, nhưng trong giọng gã không có gì là che chở cả.
Vy không để ý.
Cô cầm micro hát. Hát không đúng nhịp, nhưng giọng trong và cao. Rồi cô đứng dậy nhảy theo nhạc. Áo sơ mi công sở đã bung một nút ở cổ. Tóc xõa xuống vai. Gương mặt đỏ lên vì men. Cái má lúm đồng tiền khi cô cười làm cô trông trẻ hơn tuổi, gần như trở lại cô sinh viên thực tập năm nào.
Tài đứng dậy theo.
Gã chen vào cạnh cô, giả vờ nhảy cùng. Ban đầu chỉ là đứng gần. Sau đó bàn tay gã đặt hờ sau lưng cô. Rồi trượt xuống eo.
Vy hơi tránh, nhưng không đủ tỉnh để tránh rõ ràng. Cô vẫn cười, vẫn hát theo màn hình, mắt nửa mở nửa khép.
Mấy người trong phòng nhìn thấy.
Không ai nói gì.
Một vài người giả vờ chọn bài. Một vài người cúi xuống bấm điện thoại. Có người nhìn sang chỗ khác. Không khí trong phòng bỗng có một lớp ngượng ngập mỏng, nhưng chẳng ai dám kéo Vy ra. Tài là sếp. Gã quyết chỉ tiêu, đánh giá, cơ hội thăng tiến, thưởng phạt. Trong một phòng làm việc, đôi khi sự im lặng không phải vì người ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mà vì ai cũng hiểu quá rõ.
Tài cúi sát tai Vy, nói gì đó.
Vy cười, lắc đầu, không rõ nghe hay không.
Một lát sau, Tài nháy mắt với vài người trong phòng.
“Thôi, mấy đứa về trước đi. Mai còn làm. Vy say rồi, để anh đưa về.”
Có người ngập ngừng:
“Hay để em gọi taxi cho Vy?”
Tài nhìn người đó.
Chỉ một cái nhìn thôi.
Người kia im.
“Anh đưa được. Anh là sếp nó mà, có gì đâu.”
Câu ấy rơi xuống, vừa hợp lý vừa bẩn.
Mọi người lục tục đứng dậy. Tiếng cười ban nãy biến thành những tiếng chào rời rạc. Có người vỗ vai Vy:
“Vy, về nha.”
Vy ngẩng lên, cười mơ màng:
“Ờ… về…”
Tài dìu cô ra khỏi phòng.
Hành lang karaoke dài và tối hơn bên trong. Đèn tím hắt lên tường. Tiếng nhạc từ những phòng khác vọng ra lẫn lộn. Mùi bia đổ, mùi thuốc lá, mùi nước lau sàn. Vy đi không vững. Tài vòng tay qua eo cô, đỡ thì ít mà kéo sát vào người mình thì nhiều.
Xuống tới sảnh, gió đêm từ ngoài đường thổi vào làm Vy rùng mình.
Cô lẩm bẩm: “Lạnh quá !”
Tài cười.
“Xíu anh sưởi ấm cho em.”
Gã dìu cô ra phía chiếc xe đang đậu gần đó.
Ngay lúc Tài mở cửa xe, một bàn tay từ phía sau giữ vai gã lại.
Không mạnh ngay.
Chỉ là giữ.
Nhưng đủ làm Tài khựng.
Gã quay phắt lại.
Trước mặt gã là một thanh niên cao, vai rộng, mặc áo thun đen và quần jean bạc màu. Khuôn mặt còn trẻ, nhưng ánh mắt thì không trẻ. Đó là kiểu ánh mắt của người đã từng đói, từng nằm ngoài đường, từng bị đời giẫm qua, rồi sống sót bằng cách cắn răng mà lớn lên.
Vy trong cơn say lờ mờ nhìn thấy người đó.
Ban đầu cô không nhận ra.
Rồi cái tên trôi qua môi cô, rất khẽ:
“Quốc…”
Quốc đã khác nhiều.
Không còn cái dáng gầy gò, lở loét, co ro trong bộ đồ cũ của Hùng ngày mới đến dãy trọ. Mấy tháng làm việc ở chỗ Hoàng đã kéo cậu ra khỏi hình hài của một thằng bé bệnh tật. Cậu ăn khỏe hơn, ngủ đều hơn, những vết bệnh trên da đã mờ đi. Công việc nặng làm vai cậu nở ra, cánh tay rắn chắc, lưng thẳng hơn. Cậu không nói nhiều, nhưng cái im lặng của cậu giờ không còn là im lặng của sợ hãi. Nó là im lặng của một người biết mình có thể chịu đòn, và cũng có thể trả đòn.
Tối nay Quốc đi giao hàng cho quán karaoke.
Hoàng giao gì cậu cũng làm. Bốc hàng, dọn kho, chở thùng, giao đồ, canh hàng, chạy việc vặt. Quốc chưa từng từ chối. Cậu làm như một người tin rằng nếu mình dừng lại, những bóng ma sau lưng sẽ đuổi kịp.
Lúc vừa giao xong, cậu tình cờ thấy Vy.
Thấy cô say mèm.
Thấy Tài ôm eo cô.
Quốc siết tay.
“Này.”
Giọng Quốc trầm, không lớn.
“Anh tính đưa chị gái tôi đi đâu đấy?”
Tài nhìn Quốc từ đầu đến chân.
Gã vốn dâm chứ không gan. Với cấp dưới, với mấy cô nhân viên mới, với những người cần mình, gã có thể cười cợt, sờ mó, ra vẻ đàn ông quyền lực. Nhưng trước một thằng thanh niên cao lớn, mặt lạnh, tay còn dính bụi hàng, phía sau thấp thoáng hai người nữa đang bước tới, cái vẻ oai của Tài lập tức xẹp xuống.
“À… không… tôi là sếp của Vy. Thấy em ấy say nên định đưa về.”
Quốc vẫn giữ cổ tay gã.
“Anh biết nhà chị ấy không?”
Tài ấp úng.
“Thì… đang định hỏi…”
“Say như vậy thì hỏi kiểu gì?”
Tài nuốt nước bọt.
“Cậu là ai?”
Quốc nhìn gã.
“Em trai.”
Vy dựa vào vai Quốc, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ. Cái dáng cô lúc này vừa yếu vừa đáng thương. Quốc thoáng cúi xuống nhìn cô. Trong mắt cậu có một vệt gì đó rất nhanh, không biết là thương, hận, hay chỉ là ký ức.
Rồi cậu quay lại với Tài.
“Tôi đưa chị Vy về. Anh tự về đi.”
Tài gượng cười:
“Không được. Tôi là sếp, tôi phải có trách nhiệm…”
Gã chưa nói hết, Quốc đã bẻ ngược cổ tay gã ra sau.
Không đến mức gãy.
Nhưng đủ đau để Tài há miệng.
“A…”
Gã vừa định la lên thì hai người đi cùng Quốc bước tới. Hai người này cũng là người của công ty Hoàng, không nói gì, chỉ đứng hai bên. Một người châm thuốc. Người còn lại nhìn Tài bằng ánh mắt lười biếng.
Quốc ghé sát tai Tài, giọng vẫn rất đều:
“Mày la thử đi.”
Mồ hôi lạnh rịn trên trán Tài.
Gã nhìn quanh. Trước cửa karaoke có bảo vệ, có vài khách ra vào, nhưng không ai muốn dính chuyện. Hai người sau lưng Quốc trông không giống loại có thể nói lý bằng quy định công ty.
Tài lí nhí:
“Tôi… tôi chỉ muốn đưa em ấy về thôi mà.”
“Không cần.”
Quốc buông tay.
Tài lập tức ôm cổ tay, lùi lại một bước. Gương mặt gã vừa quê vừa sợ. Cái quyền lực ở phòng hát, ở văn phòng, ở bàn họp, ra đến ngoài đường bỗng trở thành thứ giấy mỏng. Gã nhìn Vy, rồi nhìn Quốc, cuối cùng không dám nói thêm câu nào.
“Vậy… vậy cậu đưa Vy về cẩn thận.”
Quốc không đáp.
Tài leo vội lên xe. Cửa xe đóng mạnh. Chiếc xe nổ máy rồi phóng đi, nhanh đến mức gần như bỏ chạy.
Quốc quay sang hai người đi cùng.
“Cảm ơn hai anh.”
Một người xua tay.
“Không có gì. Gặp loại đó tao cũng ngứa mắt.”
Người kia nhìn Vy, hỏi:
“Người nhà hả?”
Quốc im một chút rồi gật đầu.
“Dạ.”
Không biết cậu gật đầu vì đang diễn, hay vì trong khoảnh khắc đó cậu muốn tin mình thật sự có một người nhà để đưa về.
Hai người kia đi trước.
Quốc dìu Vy ra xe máy của mình.
Quốc chào hai người trong công ty rồi dìu Vy ra xe.
Vy say đến mức gần như không còn biết gì. Người cô mềm oặt, tóc xõa xuống mặt, chân bước loạng choạng như giẫm trên một nền đất không bằng phẳng. Quốc phải giữ vai cô, kéo cô ngồi lên yên sau, rồi vòng hai tay cô qua eo mình.
“Ôm chặt. Té tôi không đỡ đâu.”
Vy không trả lời. Cô gục đầu vào lưng cậu.
Xe nổ máy, lao ra khỏi con đường trước quán karaoke.
Thành phố về đêm vẫn sáng. Đèn xe, bảng hiệu, tiếng người, tiếng nhạc từ những quán nhậu còn mở cửa trôi qua thành một thứ âm thanh lùng bùng. Gió tạt vào mặt làm Vy rùng mình. Cô ôm Quốc chặt hơn, má áp vào lưng cậu.
Một lúc sau, trong cơn say, cô lẩm bẩm rất khẽ:
“Ba…”
Tiếng gọi ấy gần như tan mất trong gió.
Rồi cô lại nói, giọng nghẹn và đứt quãng:
“Mẹ…”
Quốc không đáp.
Cậu chỉ chạy xe.
Vy im đi một lúc. Cái đầu nặng trĩu gục trên lưng cậu. Bia trong bụng cô bắt đầu cuộn lên. Mùi cồn, mùi đồ ăn, mùi khói thuốc trong phòng hát trộn lẫn với nhau, dâng lên cổ họng.
Quốc vừa dừng ở một ngã tư thì người Vy bỗng co lại.
Cậu nghiêng đầu:
“Này—”
Chưa kịp nói hết, Vy đã ói thốc lên lưng cậu.
Một luồng nóng, chua và nồng mùi bia tràn ra, bắn lên áo Quốc, chảy xuống hai bên hông, dính cả vào tay Vy đang ôm cậu. Quốc lập tức tấp xe vào lề, chống chân xuống đất.
Mùi hôi bốc lên nồng nặc.
Cậu cúi nhìn cái áo của mình, rồi quay đầu nhìn Vy. Cô vẫn nhắm mắt, mặt trắng bệch, miệng còn dính bẩn, hoàn toàn không có vẻ gì là biết mình vừa làm gì.
Quốc đứng im vài giây.
Rồi buột miệng:
“Cái bà này… uống không nổi còn bày đặt.”
Vy không phản ứng.
Cô lại gục vào lưng cậu như cũ.
Quốc nhìn quanh. Giờ đã khuya, mấy tiệm bên đường hầu như đóng cửa. Không có chỗ nào để xử lý. Áo cậu thì bẩn, áo Vy cũng bẩn, mùi ói chua lòm quện với mùi bia và nước hoa thành một thứ mùi muốn nghẹt thở.
Cậu chửi nhỏ, rồi cởi áo khoác ra.
Không còn cách nào khác, Quốc dùng áo khoác vòng qua người Vy, buộc ngang eo cô với eo mình. Buộc xong, cậu kéo thử cho chắc.
“Ngồi yên. Rớt xuống tôi bỏ ngoài đường thiệt đó.”
Vy vẫn im lìm.
Quốc lên xe, chạy tiếp.
Từ đó về dãy trọ, hai người giống như một cục hôi di động chạy qua thành phố. Gió càng thổi, mùi càng tạt ngược lên. Quốc cau mặt, phải chạy chậm hơn vì Vy cứ lắc lư sau lưng. Mỗi lần xe xóc qua ổ gà, cô lại nghiêng hẳn sang một bên, khiến cái áo khoác buộc ngang eo căng lên.
Đến một ngã tư khác, đèn đỏ bật lên.
Quốc dừng xe.
Mấy xe bên cạnh ban đầu đứng khá gần. Nhưng chỉ vài giây sau, người ta bắt đầu quay đầu nhìn. Một anh đi SH nhăn mặt kéo khẩu trang lên. Cô gái ngồi sau xe bạn trai liếc qua rồi lập tức quay đi, lấy tay che mũi. Một bác tài xe ôm công nghệ nhìn hai đứa, lắc đầu, rồi nhích xe ra xa thêm một đoạn.
Cuối cùng quanh xe Quốc trống hẳn một vòng nhỏ.
Quốc nhìn sang hai bên, cười khan.
“Hay lắm. Thành cái thùng rác biết chạy luôn.”
Đèn xanh.
Cậu phóng đi.
Khi về đến dãy trọ, cổng đã khép. Trời khuya, các phòng gần như tắt đèn hết. Vy đã báo trước là đi liên hoan, nên cũng chẳng ai đợi. Dạo này nhà trọ vốn đã vắng, mỗi người một mệt mỏi riêng. Người khóa cổng cuối cùng thường vẫn là Quốc.
Cậu dừng xe trước cổng, tháo nút áo khoác đang buộc hai người ra. Vừa tháo xong, Vy lập tức đổ cả người vào lưng cậu.
Quốc giữ cô lại, nhăn mặt.
“Trời đất…”
Cậu dựng xe vào góc sân, mở cổng, rồi quay lại nhìn Vy.
Cô đứng không nổi nữa. Mắt nhắm nghiền, môi hé ra, người lảo đảo như bất cứ lúc nào cũng có thể gục xuống nền. Gọi mấy lần cô cũng không tỉnh.
Cuối cùng Quốc đành ngồi xổm xuống trước mặt cô.
“Lên.”
Vy không hiểu.
Cậu kéo tay cô vòng qua cổ mình, xốc cô lên lưng.
Người Vy không quá nặng, nhưng say mềm nên rất khó cõng. Cô cứ trượt xuống, đầu đập vào vai cậu, chân kéo lê trên nền. Quốc phải xốc lại mấy lần. Mùi ói trên lưng áo, trên tóc, trên tay áo cô quện vào nhau, nồng đến mức cậu phải nghiêng mặt sang một bên để thở.
“Đúng là làm phước mắc họa.”
Cậu cõng Vy đi qua sân, cố bước nhẹ để không làm ai thức.
Phòng Vy không khóa trong. Quốc đẩy cửa bước vào. Bên trong tối om, chỉ có ánh đèn ngoài hành lang hắt vào một vệt mỏng. Cậu cõng cô tới giường, cúi người định thả xuống.
Nhưng Vy không buông.
Hai tay cô vẫn bám chặt lấy cổ cậu.
“Buông ra.”
Vy lắc đầu trong cơn mê.
Quốc gỡ tay cô. Không được. Càng gỡ, cô càng ôm chặt hơn, mặt vùi vào vai cậu.
Rồi cô nói rất nhỏ, giọng dính đầy men rượu và nước mắt:
“Mẹ đừng bỏ con…”
Quốc khựng lại.
Vy ôm cứng lấy cậu.
“Con không buông mẹ đâu…”
Căn phòng im lặng.
Quốc đứng khom lưng bên mép giường, cổ bị cô ghì chặt, cả người nhớp nháp và hôi rình. Cậu thử gỡ thêm lần nữa, Vy liền nức lên, hai tay siết mạnh hơn.
Quốc nghiến răng.
“Rồi. Không buông thì thôi.”
Cậu đành nghiêng người nằm xuống mép giường, để Vy vẫn ôm lấy tay mình.
Tư thế rất khó chịu. Một tay cậu bị kẹt dưới đầu cô. Lưng áo bẩn dính vào da. Mùi bia, mùi ói, mùi mồ hôi và mùi nước hoa phai trộn thành một thứ không khí đặc quánh trong căn phòng tối.
Vy ngủ hẳn.
Còn Quốc nằm yên, không nhúc nhích được.
Bên ngoài, sân trọ im lìm. Bóng đèn vàng trước hiên vẫn sáng. Thỉnh thoảng có tiếng xe chạy rất xa ngoài đường.
Hai người cứ thế ngủ đến sáng, trong cái mùi hôi nồng nặc ấy.
Vy cứ ngỡ mình trở lại lúc nhỏ.
Trong giấc mơ lẫn lộn của men rượu, cô thấy căn nhà cũ. Thấy cái giường gỗ kê sát vách. Thấy mẹ nằm bên trong, ba nằm bên ngoài, còn cô nằm lọt thỏm ở giữa. Hồi đó cô hay sợ tiếng mưa. Mưa đập lên mái tôn nghe như có ai ném đá xuống nhà. Mỗi lần như vậy, cô lại chui vào giữa ba mẹ, hai tay ôm lấy cánh tay mẹ, chân gác lên bụng ba. Ba thường mắng yêu:
“Con gái gì ngủ xấu quá trời.”
Mẹ thì kéo chăn lên cho cô, bàn tay thơm mùi xà phòng và dầu gió.
Trong giấc mơ ấy, Vy thấy mình rất nhỏ.
Nhỏ đến mức không cần mạnh mẽ. Không cần đi làm. Không cần cười với khách hàng. Không cần chạy KPI. Không cần giả vờ rằng mình ổn sau quá nhiều cái chết và phản bội.
Cô chỉ cần ôm một người nào đó và ngủ.
Rồi một cái mùi kinh khủng xộc vào mũi cô.
Nó không giống mùi trong ký ức. Không phải mùi xà phòng của mẹ. Không phải mùi thuốc lá nhàn nhạt trên áo ba. Mùi này chua, nồng, thum thủm, pha giữa bia cũ, đồ ăn tiêu hóa dở, mồ hôi và nước hoa hỏng.
Vy nhíu mày.
Cô hít thêm một hơi trong vô thức.
Rồi lập tức tỉnh hẳn.
Mắt cô mở to.
Trước mặt cô không phải mẹ.
Cũng không phải ba.
Mà là Quốc.
Cậu nằm nghiêng bên cạnh cô, một tay bị cô ôm cứng, nửa người gần như rơi khỏi mép giường. Áo quần cậu nhăn nhúm, bẩn thỉu, trên lưng và vai còn những vệt khô lại rất đáng nghi. Tóc cậu rối, mặt mệt, mắt nhắm nghiền, cả người bốc lên cái mùi hôi rình đến mức Vy suýt ói lần nữa.
Trong vài giây, não cô không kịp hiểu chuyện gì.
Rồi cô hét lên:
“Á!”
Tiếng hét xé toạc buổi sáng yên tĩnh của dãy trọ.
Quốc giật mình mở mắt.
Cậu còn chưa kịp ngồi dậy thì Vy đã bật khỏi giường như bị điện giật, chộp lấy cây chổi dựng gần cửa.
“Cái gì vậy? Sao cậu nằm trong phòng tôi?”
Quốc ngơ ngác nhìn cô, mắt còn đỏ vì thiếu ngủ.
“Bình tĩnh đã…”
“Bình tĩnh cái đầu cậu!”
Vy vung chổi phang thẳng vào đầu Quốc.
“Bốp!”
Quốc ôm đầu.
“Á! Này!”
Vy vừa đánh vừa hét:
“Đồ khốn nạn! Say rượu còn chui vào phòng tôi! Cậu muốn chết hả?”
Quốc lăn khỏi giường, né thêm một nhát chổi.
“Chị mới là người say!”
“Cậu còn cãi?”
“Nghe tôi nói đã!”
“Không nghe!”
Vy lại quất thêm một cái. Quốc giơ tay đỡ, cây chổi đập vào cẳng tay cậu nghe “chát” một tiếng.
“Trời đất ơi! Cái bà này!”
“Cậu gọi ai là bà?”
Vy càng tức hơn, đuổi theo Quốc quanh cái phòng nhỏ.
Quốc vừa né vừa la:
“Tối qua chị ói lên người tôi đó!”
Vy khựng lại một nửa giây.
Rồi nhìn xuống áo mình.
Áo cô cũng nhăn nhúm, có vài vệt khô đáng ngờ. Tóc bết lại. Váy công sở lệch một bên. Trên người cô cũng hôi không kém Quốc là bao.
Nhưng cơn hoảng loạn vẫn thắng lý trí.
“Cậu nói láo!”
“Tôi nói láo làm gì? Tôi là nạn nhân đây nè!”
“Im!”
Vy lại định đánh tiếp thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Mai đẩy cửa bước vào.
Cô còn mặc bộ đồ ở nhà, tóc buộc vội, chắc vừa nghe tiếng hét đã chạy sang. Vừa bước tới cửa, Mai lập tức khựng lại.
Mùi hôi trong phòng đập thẳng vào mặt cô.
Mai đưa tay bịt mũi.
“Trời ơi…”
Cô nhìn Vy, rồi nhìn Quốc, rồi lại nhìn cái giường, cái áo bẩn, cây chổi trên tay Vy.
“Chuyện gì đây? Cái mùi này sao mà…”
Quốc lập tức chỉ vào Vy như bắt được cứu tinh.
“Đúng rồi! Chị Mai làm chứng cho em. Cái bà này tối qua nhậu xỉn—”
Vy quắc mắt:
“Cậu gọi tôi là bà nữa tôi đánh chết cậu!”
Quốc sửa ngay:
“Chị Vy tối qua nhậu xỉn. Say mềm. Bị sếp gì đó định đưa đi đâu không biết, em thấy nên em chở về. Trên đường về chị ấy ói nguyên một bãi lên lưng em. Em buộc áo khoác cột lại mới chở nổi về đây. Về tới nhà thì chị ấy không đi được, em phải cõng vào phòng.”
Mai vẫn bịt mũi, nghe tới đâu mặt càng nhăn tới đó.
Vy đứng chết trân.
Quốc nói tiếp, giọng đầy oan ức:
“Xong em thả xuống giường, chị ấy ôm cổ em không buông. Cứ kêu mẹ đừng bỏ con, con không buông mẹ đâu. Em gỡ không được, la cũng không được, sợ làm mọi người thức nên nằm đại đó tới sáng. Sáng ra chưa kịp thở đã bị đánh.”
Vy mở to mắt.
Mặt cô từ trắng chuyển sang đỏ.
“Không thể nào…”
Quốc chỉ vào lưng áo mình.
“Chị tự ngửi đi rồi biết có thể hay không.”
Vy nhìn cái áo cậu.
Rồi nhìn tay mình.
Rồi nhìn cái chăn.
Một vài mảnh ký ức rời rạc bắt đầu quay lại. Phòng karaoke. Tài đứng quá gần. Bàn tay trên eo. Không khí lạnh trước quán. Một giọng nam hỏi: “Anh tính đưa chị gái tôi đi đâu đấy?” Rồi gió. Đèn đỏ. Cái bụng cồn cào. Một cơn nôn không kịp giữ.
Vy đưa tay che miệng.
Mai nhìn cô, giọng dịu xuống một chút:
“Vy, em còn nhớ tối qua không?”
Vy lắc đầu rất nhẹ.
“Em… em không nhớ rõ.”
Quốc ngồi bệt dưới đất, ôm đầu, lẩm bẩm:
“Đánh người ta thì nhớ rõ lắm.”
Vy liếc cậu.
Nhưng lần này cô không đánh nữa.
Mai đi tới mở cửa sổ. Không khí bên ngoài ùa vào, nhưng cũng chỉ làm cái mùi trong phòng loãng đi một chút chứ không biến mất. Cô quay lại, nhìn hai người:
“Trước mắt đi tắm hết đi. Cái phòng này cũng phải giặt chăn, lau sàn. Không ai chịu nổi đâu.”
Quốc lập tức đứng dậy.
Cậu vừa định đi thì Vy gọi lại, giọng nhỏ hơn hẳn:
“Khoan…”
Quốc quay đầu.
Vy cầm cây chổi trong tay, lúc này mới thấy nó thật vô lý. Cô đặt cây chổi xuống, mắt tránh đi chỗ khác.
“Tối qua… thật sự cậu đưa tôi về à?”
Quốc nhìn cô.
“Không thì ma đưa chị về chắc?”
Vy mím môi.
Mặt cô đỏ hơn.
“Tôi… xin lỗi.”
Quốc nhướng mày.
“Xin lỗi vụ ói hay vụ đánh?”
Vy nghẹn.
Mai quay mặt đi, như cố nhịn cười nhưng cái mùi làm cô không cười nổi.
Vy cúi đầu, lí nhí:
“Cả hai.”
Quốc nhìn cô thêm một giây, rồi xoa xoa chỗ đầu vừa bị chổi phang.
“Lần sau uống không nổi thì đừng bày đặt thi với người ta.”
Vy không cãi được.
Cô đứng đó, tóc rối, mặt đỏ, người hôi rình, lần đầu tiên trong đời không còn chút dáng vẻ hoạt bát lanh lợi thường ngày. Cái cảm giác xấu hổ làm cô muốn chui xuống đất. Nhưng bên dưới cái xấu hổ ấy, có một mảnh ký ức mơ hồ khiến cổ họng cô nghẹn lại.
Đêm qua, hình như cô đã ôm ai đó rất chặt.
Và hình như cô đã gọi người đó là mẹ.
Vy cúi đầu thấp hơn.
Quốc kéo cửa bước ra ngoài, vừa đi vừa càu nhàu:
“Đúng là cứu người mắc họa. Vừa hôi vừa bị đánh.”
Mai nhìn theo cậu, rồi nhìn Vy.
“Em tắm đi. Chị lấy bộ đồ sạch cho.”
Vy gật đầu.
Khi Mai quay đi, Vy đứng một mình giữa căn phòng nồng nặc mùi bia cũ. Cô nhìn cái giường nhàu nhĩ, nhìn chiếc áo khoác của Quốc bị vứt dưới chân giường, rồi đưa tay chạm nhẹ lên cổ mình.
Ở đó vẫn còn cảm giác đêm qua.
Cảm giác mình đã bám lấy một người, rất chặt, như sợ nếu buông ra thì cả thế giới sẽ lại bỏ mình mà đi.
Sáng hôm sau, cả nhà ngồi ăn cơm trong cái không khí lạ lùng.
Không hẳn là vui. Cũng không hẳn là căng. Nó giống như sau một trận mưa lớn, sân còn ướt, cây còn rũ nước, nhưng trời đã bắt đầu hửng ra một chút.
Vy ngồi cúi đầu trước chén cơm. Tóc cô đã gội sạch, mặt cũng tỉnh táo hơn, nhưng hai tai vẫn còn đỏ. Cả buổi sáng, cô không dám nhìn thẳng vào Quốc. Chỉ cần nghĩ tới cảnh mình say mềm, ói lên lưng người ta, rồi còn ôm cứng cậu ta tới sáng, sáng ra lại cầm chổi đánh người ta, Vy chỉ muốn úp mặt xuống bàn ăn.
Quốc thì ngồi đối diện, mặt tỉnh bơ như chẳng có gì xảy ra.
Cậu ăn rất nghiêm túc. Một miếng cơm, một miếng trứng, rồi gắp rau. Gương mặt không biểu hiện chút gì là oán trách hay đắc ý. Chính cái vẻ tỉnh như không đó càng làm Vy khó chịu hơn. Cô thà Quốc kể lể, than vãn, hay chọc cô vài câu cho xong. Đằng này cậu im lặng, như thể đêm qua chỉ là một công việc vận chuyển hàng hóa hơi nặng mùi.
Lão Tứ thì không im được.
Lão ngồi đầu bàn, vừa ăn vừa lèm bèm:
“Con gái con đứa đi làm thì đi làm, liên hoan cái gì mà uống tới không biết trời đất. May mà thằng Quốc nó gặp. Chứ gặp thằng sếp dê già đó, không biết giờ ra sao.”
Vy cúi đầu thấp hơn.
“Con biết rồi mà ông.”
“Biết cái gì. Mày biết thì đã không để nó dìu ra xe. Đàn ông ngoài đường có thằng nào tốt đâu. Nó thấy mày say là nó sáng mắt lên liền.”
Nói xong, lão liếc sang Quốc.
“Còn mày nữa. Gặp thì phải đập nó một trận chứ để nó đi dễ vậy?”
Quốc nuốt cơm, bình thản nói:
“Con bẻ tay rồi.”
Lão Tứ khựng lại một chút.
“À. Vậy cũng được.”
Mai đang ngồi bên cạnh suýt bật cười.
Cô khẽ nhìn Quốc, rồi nhìn Vy. Một đứa mặt tỉnh như đá, một đứa xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Cảnh tượng đó tự nhiên làm căn nhà bớt nặng hơn. Sau bao nhiêu chuyện chết chóc, mất tích, phản bội, đánh đập, dãy trọ lâu rồi mới có một buổi sáng mà người ta có thể lèm bèm vì một chuyện vừa đáng giận vừa buồn cười như vậy.
Mai cười nhẹ.
Vy bắt gặp nụ cười đó, càng đỏ mặt.
“Chị Mai…”
Mai ho khẽ, cố nghiêm mặt:
“Lần sau đừng uống vậy nữa. May có Quốc.”
Vy lí nhí:
“Dạ.”
Không khí bữa sáng vì thế mà mềm ra một chút. Ngoài sân, nắng sớm rơi xuống nền xi măng. Tiếng xe ngoài đường vọng vào. Đâu đó có tiếng người bán xôi rao ngang hẻm. Những thứ rất bình thường ấy, vào một buổi sáng như vậy, lại làm Mai thấy lòng mình nhẹ đi.
Cô mang cái cảm giác nhẹ ấy đến công ty.
Suốt buổi sáng, Mai làm việc nhanh hơn mọi ngày. Cô kiểm hàng, ghi sổ, đối chiếu hóa đơn, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn Quốc đang bốc hàng ngoài kho. Cậu vác từng thùng xuống xe, lưng áo ướt mồ hôi, động tác chắc và gọn. Nhìn cậu bây giờ, khó mà tưởng tượng được đây từng là thằng nhóc gầy gò, lở loét, ngồi dựa vào cột điện trong đêm và xin cô cứu.
Không hiểu sao, Mai thấy vui.
Không phải niềm vui lớn. Chỉ là một chút ấm trong ngực, giống như nhìn thấy một cái cây tưởng chết khô bỗng nhú ra mầm xanh nhỏ.
Hoàng đến gần chỗ cô lúc nào không hay.
“Chị dạo này có vẻ vui.”
Mai ngẩng lên.
Hoàng đứng trước bàn, tay đút túi quần, ánh mắt nhìn cô như đang quan sát một thứ gì mới mẻ. Cậu vẫn có cái vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng hôm nay giọng cậu nhẹ hơn.
Mai thoáng cười.
“Vậy hả?”
“Ừ. Khác mấy hôm trước.”
Mai nhìn xuống cuốn sổ, dùng đầu bút gõ nhẹ lên trang giấy.
“Có lẽ vậy.”
Hoàng hất cằm về phía kho.
“Vì cậu bé đó hả?”
Mai nhìn theo hướng cậu chỉ.
Quốc đang cùng hai người khác chuyển hàng xuống. Cậu cúi người, vác thùng lên vai, rồi đi ngang qua khoảng nắng hắt từ cửa kho. Gương mặt cậu vẫn ít biểu cảm, nhưng dáng đi đã vững hơn trước rất nhiều.
Mai nói nhỏ:
“Có lẽ vậy.”
Hoàng không đáp ngay.
Cậu đứng đó thêm một lúc. Lâu hơn mức cần thiết. Mai cảm nhận được sự nấn ná ấy nên ngẩng lên nhìn cậu.
“Cậu còn việc gì à?”
Hoàng hơi khựng.
Rất hiếm khi Mai thấy Hoàng khựng như vậy. Cậu là kiểu người lúc nào cũng biết mình muốn gì, nói gì, làm gì. Ngay cả khi cậu im lặng, sự im lặng ấy cũng giống một phần của tính toán. Nhưng lúc này, Hoàng bỗng có vẻ như một người đang đứng trước một cánh cửa mà không biết nên gõ thế nào.
Cậu đưa tay sờ cằm, rồi buông xuống.
“Tối nay…”
Mai chờ.
Hoàng nhìn sang chỗ khác.
“Tối nay chị có rảnh không?”
Mai hơi ngạc nhiên.
Cô nhìn cậu kỹ hơn. Vẫn là Hoàng, vẫn áo sơ mi tối màu, vẫn ánh mắt thông minh và cái dáng hơi bất cần. Nhưng bên dưới vẻ đó có một sự lúng túng rất nhỏ. Nhỏ thôi, nhưng đủ để Mai nhận ra.
Cô bỗng thấy buồn cười.
Một người tự tin như Hoàng cũng có lúc không biết đặt tay vào đâu.
Mai hỏi:
“Cậu muốn gì?”
Hoàng quay lại nhìn cô.
“Tôi muốn rủ chị đi dạo.”
“Đi dạo?”
“Ừ.”
Mai nghiêng đầu.
“Có lý do gì không?”
Hoàng im lặng.
Câu hỏi đơn giản ấy hình như làm khó cậu hơn cả mấy việc tính toán phức tạp thường ngày. Hoàng nhìn mặt bàn, nhìn cuốn sổ, nhìn cây bút trong tay Mai, rồi cười hơi ngượng.
“Tôi chưa nghĩ ra.”
Mai nhìn cậu.
Một khoảng im lặng rất ngắn rơi xuống giữa hai người.
Rồi Hoàng nói tiếp, như tự thấy mình vừa nói một câu hơi ngu:
“Chị làm việc đi.”
Cậu quay người đi.
Mai nhìn theo bóng lưng Hoàng. Cậu đi được vài bước, dáng vẫn thẳng, nhưng không còn cái vẻ chắc chắn như mọi khi. Không hiểu sao, điều đó làm cô thấy lòng mình mềm xuống.
“Hoàng.”
Cậu dừng lại.
Quay đầu.
Mai cúi xuống nhìn cuốn sổ, nhưng khóe miệng khẽ cong lên.
“Cậu chưa nói mấy giờ.”
Hoàng đứng yên một giây.
Rồi cậu cười.
Lần này nụ cười rõ hơn, sáng hơn một chút. Không phải cái cười tính toán hay giễu cợt. Chỉ là nụ cười của một người vừa được mở cửa.
“Bảy giờ nhé.”
Mai gật đầu.
“Ừ.”
Hoàng nhìn cô thêm một thoáng, như muốn nói gì nữa, nhưng cuối cùng không nói. Cậu quay đi về phía kho.
Mai cúi xuống trang sổ.
Những con số trước mặt vẫn vậy. Hàng nhập, hàng xuất, tiền thu, tiền chi. Nhưng không hiểu sao chúng bớt khô khan hơn một chút.
Ngoài kia, Quốc vẫn đang bốc hàng.
Hoàng đang nói gì đó với người trong kho.
Nắng buổi sáng rơi qua cửa, phủ lên nền xi măng một màu vàng nhạt.
Mai đặt bút xuống, rồi bất giác cười một mình.
Hôm nay, hình như cô cười nhiều hơn mọi ngày.
.
.
.
Ông Văn ở được hết tháng thì Lão Tứ gọi ông ta lại.
Không có trà nước, cũng không vòng vo. Lão Tứ ngồi trên chiếc ghế nhựa ngoài hiên, cái lưng hơi còng nhưng giọng thì chắc. Ông Văn vừa bước ra, còn chưa kịp cười xã giao, lão đã nói:
“Chú nên ra ngoài sống.”
Ông Văn khựng lại.
“Sao anh nói vậy?”
“Tôi vì Tùng, cũng để chú ở đây một thời gian. Nhưng tôi không có nghĩa vụ phải nuôi chú.” Lão Tứ nhìn thẳng vào mặt ông ta. “Ngày mai chú dọn ra đi.”
Nói xong, lão đứng dậy, phủi phủi vạt áo như thể câu chuyện đã kết thúc. Không mắng, không chửi, không giải thích thêm. Chính cái ngắn gọn ấy làm ông Văn càng khó chịu. Nếu Lão Tứ nổi nóng, ông còn có thể cãi. Nếu lão nói nặng, ông còn có thể làm ra vẻ bị xúc phạm. Nhưng lão chỉ nói đúng phần cần nói, rồi quay lưng bỏ đi, để ông Văn đứng lại giữa sân với một cục tức nghẹn trong cổ.
Ông Văn siết hàm.
Mấy tháng nay, ông sống ở dãy trọ này không mất tiền nhà, không mất mấy khoản lặt vặt, ăn uống cũng lúc có lúc không nhờ được người này người kia. Quan trọng hơn, quán cà phê của Vân tuy làm ăn không sáng sủa gì, nhưng mỗi tháng ông vẫn rút được hơn mười lăm triệu từ nguồn cung nguyên liệu. Không nhiều, nhưng đều. Với ông Văn, thứ quan trọng nhất không phải số tiền lớn, mà là dòng tiền không phải bỏ công.
Giờ Lão Tứ đuổi đi, mọi thứ lập tức khác.
Ra ngoài thuê một chỗ ở đàng hoàng cũng mất mấy triệu. Ăn uống, xăng xe, cà phê thuốc lá, quan hệ này nọ, chỉ còn mười triệu thì sống kiểu gì ở Sài Gòn này? Một ông già từng quen tiêu tiền, quen tỏ ra còn phong độ, không chịu nổi cái cảnh phải tính từng bữa cơm bình dân.
Ông Văn càng nghĩ càng hậm hực.
Nhưng ông còn chưa kịp tìm cách xoay Lão Tứ thì Vân đã dội thêm một gáo nước lạnh.
Chiều hôm đó, Vân ngồi trong quán cà phê, trước mặt là cuốn sổ thu chi mở ra. Mấy con số nằm ngay ngắn trên giấy, nhưng càng nhìn càng làm cô bực. Quán vắng. Hai bàn trong góc có khách, còn lại trống không. Nhân viên đứng dựa quầy bấm điện thoại. Máy lạnh chạy rì rì, đèn bật sáng đẹp đẽ, nhưng cái đẹp ấy mỗi tháng đều đốt tiền.
Ông Văn vừa bước vào, Vân đã ngẩng lên.
“Ba ngồi đi. Con đang muốn nói chuyện.”
Ông Văn nhìn sắc mặt cô, trong bụng hơi chột dạ, nhưng vẫn kéo ghế ngồi xuống.
“Chuyện gì?”
Vân đẩy cuốn sổ qua.
“Công việc kinh doanh khó quá.”
Ông Văn liếc qua mấy dòng số, làm như đang xem xét nghiêm túc.
“Quán mới mở, khó là bình thường.”
“Không phải mới hay cũ.” Vân nhíu mày. “Cái quán này có con thì khách còn vào. Con không có mặt là vắng hoe. Chẳng lẽ con cứ phải chết dí ở đây mỗi ngày à?”
Ông Văn im lặng.
Vân nói tiếp:
“Tháng rồi trừ hết chi phí, lãi có mười triệu. Mười triệu thì đủ làm gì? Tiền nhân viên, tiền điện, tiền mặt bằng, tiền quảng cáo, còn cả tiền nguyên liệu. Con nghĩ nên đổi nguồn cung cà phê với nguyên liệu đi.”
Tay ông Văn đang đặt trên bàn khẽ cứng lại.
Vân không để ý, vẫn nói:
“Của ba mắc quá. Không cần thiết. Con hỏi thử vài mối khác rồi, giá thấp hơn nhiều.”
Trong lòng ông Văn giật thót.
Nếu Vân đổi nguồn cung, cái khoản hơn mười lăm triệu mỗi tháng của ông coi như mất. Với người khác, đó chỉ là tiền lẻ. Với ông lúc này, nó là cái ống thở. Mất nó, ông thật sự phải tự kiếm sống, mà tự kiếm sống là việc ông Văn ghét nhất.
Ông lập tức đổi nét mặt. Không phản bác ngay, vì phản bác sẽ lộ. Ông nhìn cuốn sổ, rồi chậm rãi gật đầu.
“Con nói đúng.”
Vân hơi bất ngờ.
“Ba cũng thấy vậy à?”
“Thấy chứ.” Ông Văn thở dài, làm ra vẻ suy nghĩ cho cô. “Nếu quán này cứ phải có con mới đông, thì khó thật. Con đâu thể ngày nào cũng đứng đây cười với khách được.”
“Vậy nên con mới nói phải cắt chi phí.”
“Cắt chi phí chỉ là cách của người nghèo.”
Vân ngẩng lên.
Ông Văn nhìn cô, mắt đã sáng hơn.
“Muốn giàu thì phải nghĩ cách khác.”
“Cách gì?”
Ông Văn hơi nghiêng người tới trước, hạ giọng:
“Phát triển thành mô hình kinh doanh vỏ rỗng.”
Vân cau mày.
“Kinh doanh vỏ rỗng?”
“Ừ.”
Ông Văn tựa lưng vào ghế, giọng bắt đầu có lại cái vẻ tự tin quen thuộc. Đây mới là thứ ông giỏi: nói về tiền của người khác như thể nó đã nằm trong túi mình.
“Con có nghe mấy ông CEO xây chuỗi cửa hàng chưa? Mở thật nhanh, quảng cáo thật mạnh, bơm doanh số lên, làm thương hiệu cho thật đẹp. Báo chí khen, mạng xã hội khen, người ta nhìn vào tưởng đang nắm mỏ vàng. Sau đó bán cổ phần, gọi vốn, sang nhượng. Người mua sau có sập hay không là chuyện của họ. Còn người bán thì đã cầm tiền đi rồi.”
Vân nhìn ông, vẻ không chắc.
“Ý ba là mình làm giống vậy?”
“Không phải giống hoàn toàn. Mình nhỏ thì làm kiểu nhỏ.” Ông Văn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Xây một cái vỏ thật đẹp. Quán phải đẹp. Chủ phải đẹp. Hình ảnh phải sang. Người ta nhìn vào phải nghĩ: con Vân không chỉ đẹp, nó còn giỏi, nó có thương hiệu, nó có mô hình.”
Vân im lặng.
Hai chữ “vừa đẹp vừa giỏi” chạm đúng chỗ ngứa trong lòng cô.
Ông Văn thấy ánh mắt cô đổi đi, biết mình đã bắt trúng mạch. Ông tiếp tục:
“Việc kinh doanh lời hay lỗ không quan trọng bằng việc người ta tin nó lời. Con hiểu không? Người ta không mua ly cà phê. Người ta mua giấc mơ được làm chủ, mua cái danh được góp vốn với một người phụ nữ đẹp, sang, có vẻ thành công.”
Vân mím môi.
“Nhưng thế có phải lừa đảo không?”
Ông Văn cười nhạt.
“Thế giới này chỉ có ngu với khôn thôi. Kiếm được tiền là khôn. Nghèo là ngu.”
Câu đó làm Vân hơi khó chịu, nhưng cô không phản bác ngay. Cô đã sống đủ lâu để biết nhiều kẻ được gọi là thành công cũng chẳng sạch sẽ gì. Người ta chỉ bị khinh khi thất bại. Còn nếu thắng, những thứ bẩn thỉu phía sau sẽ được gọi bằng tên khác: tầm nhìn, chiến lược, bản lĩnh.
Ông Văn nhìn cô, nói tiếp:
“Ta có quen một người. Cô ta chuyên hỗ trợ mở cà phê, spa, nail, mấy mô hình đại trà. Không cần đông khách thật. Chủ yếu là mở ra cho đẹp, quay video, chụp ảnh, thuê người tới tạo không khí, rồi đẩy hình ảnh lên.”
“Rồi kiếm tiền ở đâu?” Vân hỏi. “Trong khi vẫn phải bù lỗ?”
“Ở người tin.”
Vân nhìn ông.
Ông Văn hạ giọng, từng chữ trườn ra chậm rãi:
“Con bỏ tiền mở một chỗ. Làm cho nó đẹp. Sau đó bán phần góp vốn cho người khác. Ai cũng nghĩ họ đang chen chân vào một mô hình sắp phất. Tiền mới vào sẽ nuôi tiền cũ. Người này kéo người kia. Miễn là cái vỏ còn sáng, người ta còn tin.”
Vân im lặng rất lâu.
Ngoài cửa kính, một cô gái trẻ chạy xe ngang qua, ngoái đầu nhìn bảng hiệu quán. Cái bảng hiệu đẹp, ánh đèn đẹp, ly tách đẹp, mọi thứ đều đẹp. Chỉ có cuốn sổ thu chi trước mặt là xấu.
“Cái này…” Vân nói chậm. “Nguy hiểm đấy.”
“Làm gì có tiền mà không nguy hiểm?”
“Con làm gì có tiền nhiều như vậy.”
Ông Văn lập tức nói:
“Tiền hai phần ba căn chung cư. Gần năm tỷ. Con vẫn chưa dùng.”
Vân nhìn ông.
Ánh mắt ấy khiến ông Văn biết mình nói hơi nhanh. Nhưng đã đến nước này, ông không rút lại nữa.
“Con để tiền nằm đó thì nó cũng mòn dần thôi. Ăn uống, xe cộ, con cái, quán xá. Mỗi tháng hao một ít, vài năm là hết. Nhưng nếu con dám xoay, hai ba tháng có thể khác hẳn.”
“Khác thế nào?”
“Có thể thành vài chục tỷ.”
Vân bật cười khẽ, nhưng không hẳn vì thấy buồn cười. Trong tiếng cười ấy có sợ, có tham, có cả cái men âm thầm của danh vọng.
“Ba nói nghe dễ quá.”
“Vì nó vốn không khó. Khó là con có dám không.”
Câu đó làm Vân nhớ đến những buổi tối ngồi với bạn bè, nghe người ta khoe mua chung cư lời đậm, mua bạc Phú Quý lời to, mở tiệm này, góp vốn kia, ai cũng có chuyện để khoe. Còn cô chỉ có sắc đẹp, một chiếc xe, một đứa con, một cuộc hôn nhân đổ vỡ và chút tiền đang vơi dần.
Cô đã chán cảnh làm người đàn bà đẹp nhưng rỗng.
Nhưng bây giờ, ông Văn lại bảo cô hãy dùng chính cái rỗng ấy làm vỏ.
Vân cúi nhìn móng tay mình. Bộ móng mới làm hôm qua, bóng và đắt tiền. Cô bỗng thấy mình giống cái quán này: bên ngoài sáng, bên trong chưa biết chống được bao lâu.
“Con phải nghĩ đã,” cô nói.
Ông Văn đứng dậy, bước vòng qua phía sau ghế cô.
“Đương nhiên phải nghĩ.”
Giọng ông mềm xuống, như một người cha đang dỗ dành con gái, nhưng bàn tay đặt lên vai Vân lại khiến cô hơi cứng người. Ông Văn cúi xuống gần hơn, nhìn gương mặt phân vân của cô qua lớp kính phản chiếu trước quầy.
“Nhưng cơ hội không chờ ai lâu đâu.”
Vân không đáp.
Bàn tay ông trượt nhẹ xuống cánh tay cô, rồi dừng ở mông, bóp đít vân một cái. Vân khựng lại, quay mặt nhìn ông. Trong ánh mắt cô có chút khó chịu, nhưng cũng có sự do dự của một người đang cần ông ta chỉ đường.
Ông Văn cười, giọng nửa đùa nửa thật:
“Đến lúc đó nhớ thưởng cho ta đấy.”
Vân gạt tay ông ra.
“Ba đàng hoàng chút đi.”
Ông Văn bật cười, lùi lại như thể mọi chuyện chỉ là đùa.
“Rồi, rồi. Nóng gì.”
Nhưng trong lòng ông, nụ cười ấy không hề nhẹ.
Ông biết Vân đã lung lay. Chỉ cần cô lấy số tiền căn chung cư ra, ông lại có đường sống. Không chỉ là mười lăm triệu tiền nguyên liệu mỗi tháng. Nếu cái mô hình này chạy được, tiền sẽ đi qua tay ông nhiều hơn, dày hơn, khó kiểm soát hơn. Và khi người ta đã quen cầm tiền lớn, người ta sẽ không còn đủ tỉnh táo để hỏi từng đồng biến đi đâu.
Vân ngồi yên trước cuốn sổ thu chi.
Mười triệu tiền lãi nằm trên giấy, nhỏ bé và đáng thương. Gần năm tỷ nằm trong tài khoản, tưởng là nhiều nhưng lại mong manh như một đống củi khô trước lửa. Còn trước mặt cô, ông Văn vừa vẽ ra một con đường đầy ánh đèn: chuỗi cửa hàng, spa, cà phê, hình ảnh sang chảnh, người ta gọi cô là nữ doanh nhân, người ta khen cô đẹp mà giỏi.
Cô biết con đường đó có mùi lừa lọc.
Nhưng nó cũng có mùi tiền.
Và với Vân lúc này, hai mùi ấy không còn dễ tách khỏi nhau nữa.
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Ủng hộ tác giả ly cafe nếu cảm thấy truyện hay nhé m.n
chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ
Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn
Truyện full chưa ạ e muốn mua
*** Thông báo : Hiện mình có làm COMIC 3D cho truyện. Vừa hoàn thành chương 1 . Nếu bạn nào thích xem dạng truyện tranh, join room telegram : https://t.me/truyencuakatvohon ; mình up hoàn toàn miễn phí. Nếu ai là fan của truyện chữ, tiểu thuyết vui long bỏ qua thông báo này.
Tôi nghĩ là Hoàng Trùng Sinh
Tác giả có ý định cải biên để làm thành kịch bản phim ko?
truyện cũng đc , cơ hơi lan man ông n9 cứ để thằng trẻ dạy , nhát
ngày ra 2 3 phần gì đi chứ ra châm quá độc mắt hứng hết cho
truyện sex lao tù và nhg có con dâu phần 35 tiếp theo