Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 34

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 18/07/2026

Lão Tứ đăng ký tập, Tiểu Mỹ liền dẫn lão đến một phòng tập riêng gần đó.

Chỗ này nằm trong con hẻm cách dãy trọ không xa. Bên ngoài treo cái bảng nhỏ, bên trong lát gạch sạch, có vài bộ tạ tay, dây kháng lực, ghế tập, thảm cao su và một cái máy chạy bộ cũ. Không lớn như mấy phòng gym ngoài đường lớn, nhưng nhìn cũng gọn gàng.

Tiểu Mỹ nói:

“Chỗ này tụi con thuê chung để tập cho khách. Giờ mấy phòng gym không cho PT ngoài vào nữa, nên anh chị em PT góp tiền thuê chỗ nhỏ. Dụng cụ cơ bản thôi, nhưng đủ tập. Ai có khách thì đăng ký lịch.”

Lão Tứ nhìn quanh, gật gù như hiểu lắm.

“Ờ. Cũng được.”

Tiểu Mỹ lấy điện thoại ra, mở bảng giá cho lão xem.

“Một buổi của con là năm trăm.”

Lão Tứ trợn mắt.

“Năm trăm nghìn á?”

“Vâng.”

“Đắt vậy mày. Tập có nhảy nhót mấy cái mà năm trăm.”

Tiểu Mỹ lập tức xáp lại, kéo tay lão, giọng nũng nịu:

“Ông ơi, đâu phải nhảy nhót. Con phải canh form, canh nhịp thở, rồi lên bài cho ông nữa. Ông già rồi, tập sai là đau người đó.”

Lão Tứ hừ một tiếng.

“Già cái đầu mày.”

Tiểu Mỹ cười, hơi nghiêng người, bộ đồ tập ôm sát làm lão Tứ liếc một cái rồi vội quay đi. Cô cứ áp sát, tay níu tay lão, miệng nói ngọt:

“Ông tập với con đi. Con lấy ông rẻ rồi đó. Người khác con còn lấy hơn nữa.”

“Rẻ cái gì mà rẻ.”

“Thì ông là khách quen mà. Hồi trước con cũng dạy ông với bà Ngọc rồi.”

Nhắc tới bà Ngọc, lão Tứ hơi khựng lại. Rồi lão tặc lưỡi.

“Thôi được. Nhưng học bữa nào trả tiền bữa đó. Tao không đóng trước đâu.”

Tiểu Mỹ cười ngay.

“Dạ, vậy cũng được.”

Thế là lão Tứ bắt đầu tập.

Ngày đầu, Tiểu Mỹ cho lão khởi động, xoay vai, xoay hông, squat nhẹ, kéo dây, tập thở. Mới đầu lão còn cười khẩy, bảo mấy cái này dễ ợt. Nhưng tập được nửa buổi, mồ hôi đã chảy ròng ròng, hai chân run như sắp khuỵu. Tiểu Mỹ đứng bên cạnh đếm nhịp, lâu lâu lại vỗ nhẹ vào lưng lão, chỉnh vai chỉnh gối.

“Thẳng lưng lên ông.”

“Gối đừng đổ vô trong.”

“Thở ra.”

“Chậm thôi, đừng gồng cổ.”

Lão Tứ vừa tập vừa chửi thầm.

Ngày thứ hai, lão vẫn cố đi, chủ yếu vì đã lỡ sĩ diện. Nhưng tới cuối buổi, lưng đau, đùi mỏi, bắp tay nhức như bị ai đấm cả đêm. Về tới nhà, lão nằm vật lên võng, không buồn nhúc nhích.

Sáng hôm sau, Tiểu Mỹ chờ mãi không thấy lão tới.

Cô gọi điện, lão không bắt máy.

Đến trưa, Tiểu Mỹ mò tới dãy trọ, thấy lão đang nằm trên võng, một tay vắt lên trán, mặt nhăn như khỉ ăn ớt.

“Ông trốn tập hả?”

Lão Tứ hé mắt nhìn cô.

“Trốn cái gì. Tao nghỉ.”

“Nghỉ sao được. Mới tập hai bữa mà nghỉ là mất nhịp đó.”

“Mất thì mất. Người ê ẩm nhức mỏi bỏ mẹ ra. Khỏe chưa thấy, chỉ thấy khổ.”

Tiểu Mỹ kéo cái ghế ngồi xuống cạnh võng.

“Đó là do cơ bắp ông lâu quá không vận động nên mỏi. Tập lại là bình thường mà.”

“Bình thường cái gì. Tao đi đứng còn muốn rụng chân.”

“Vậy càng phải tập nhẹ cho máu lưu thông.”

Lão Tứ xua tay.

“Sức đâu mà tập hoài. Nghỉ một tuần đi rồi tính.”

Tiểu Mỹ nhìn lão, biết nói kiểu tập tiếp chắc lão không chịu. Cô nghĩ một chút rồi đổi giọng:

“Hay ông làm gói giãn cơ đi.”

Lão Tứ nhíu mày.

“Giãn là sao?”

“Là căng cơ ấy. Cơ bị co cứng thì con hỗ trợ kéo giãn, thả lỏng. Làm xong người nhẹ hẳn.”

Lão Tứ vẫn chưa hiểu.

“Mát xa hả?”

Tiểu Mỹ cười trừ.

“Vâng, cũng gần vậy. Nhưng là giãn cơ thể thao, đàng hoàng nha ông.”

Nghe tới mát xa, mắt Lão Tứ hơi sáng lên.

Lão nằm im vài giây, rồi làm bộ ho khan.

“Bao nhiêu?”

“Cũng năm trăm.”

“Lại năm trăm?”

“Ông đau người mà. Làm xong khỏe liền.”

Lão Tứ nhìn Tiểu Mỹ. Cô ngồi sát bên võng, mặt tươi tỉnh, áo tập ôm người, giọng lại mềm. Lão vốn đang đau nhức thật, nhưng trong đầu đã bắt đầu nghĩ sang chuyện khác.

Lão tặc lưỡi.

“Thôi được. Đi thì đi.”

Tiểu Mỹ cười ngay.

“Vậy con chở ông qua phòng tập.”

Lão Tứ chậm rãi ngồi dậy, miệng vẫn lẩm bẩm:

“Địt mẹ, tập thì chưa khỏe, mát xa chắc khỏe hơn.”

Tiểu Mỹ giả vờ không nghe, chỉ đứng dậy cười.

“Đi ông. Con đảm bảo giãn xong ông nhẹ người liền.”

Giãn cơ đúng là không giống lão Tứ tưởng.

Không phải nằm im cho người ta bóp lưng bóp vai hưởng thụ. Tiểu Mỹ bắt lão nằm lên thảm, rồi hết kéo chân, ép gối, lại xoay hông, kéo tay qua đầu. Cái thân già lâu ngày không vận động bị kéo căng ra từng khúc, đau đến mức lão méo cả mặt.

“Ái ái… từ từ thôi mày!”

Tiểu Mỹ vừa giữ chân lão vừa nói:

“Ông thả lỏng ra. Càng gồng càng đau.”

“Thả cái con khỉ. Mày kéo muốn rớt cái háng tao rồi.”

“Đây là giãn cơ. Phải căng mới có tác dụng.”

Lão Tứ rên oai oái.

“Má, biết đau vậy nghỉ mẹ cho rồi.”

Tiểu Mỹ nghe vậy thì hơi lo.

Dạo này kinh tế khó. Khách tập ít đi, mấy phòng gym không cho PT ngoài vào nữa, tiền thuê chỗ lại chia đều hằng tháng. Kiếm được một ông già chịu bỏ ra ngày năm trăm ngàn như Lão Tứ đối với cô cũng đỡ lắm. Nếu để lão đau quá rồi bỏ luôn, coi như mất khách.

Cô liền nhẹ tay lại.

“Thôi, không ép nữa. Ông nằm ra đi, con làm nhẹ cho.”

Lão Tứ thở phì phò, nằm ngửa ra thảm.

“Mày mà còn bẻ tao nữa là tao nghỉ thiệt đó.”

“Rồi, rồi. Con biết rồi.”

Tiểu Mỹ kéo cái khăn nhỏ lót dưới đầu lão, rồi ngồi xuống bên cạnh. Cô bắt đầu xoa bóp từ bắp tay, vai, xuống cẳng chân. Lần này động tác nhẹ hơn hẳn, không còn kéo căng đau điếng nữa, mà chậm rãi day từng chỗ cơ đang cứng lại.

“Đây đây, con làm vầy ông đỡ chưa?”

Lão Tứ ban đầu còn nhăn nhó, nhưng được sờ nắn một lúc thì mặt dịu xuống.

“Ờ… chỗ đó được đó. Nhấn nhẹ nhẹ thôi.”

Tiểu Mỹ cúi đầu làm tiếp.

Bàn tay cô nhỏ nhưng có lực. Chỗ nào lão đau, cô day chậm hơn. Chỗ nào lão rên, cô giảm bớt lực. Cái kiểu chăm chút ấy làm Lão Tứ dễ chịu hơn. Cơn đau trong người dần tan ra, thay bằng cảm giác tê tê, ấm ấm.

Lão hé mắt nhìn cô.

Tiểu Mỹ đang chăm chú bóp chân cho lão. Áo tập ôm sát người, tóc buộc cao, vài sợi tóc rơi xuống bên má. Cô không đẹp kiểu sang như Vân, cũng không mặn mà như Lan, càng không có cái vẻ buồn buồn khiến người ta muốn giữ như Mai. Nhưng cô trẻ, khỏe, tươi, lại biết cười. Với một ông già đang chán đời như Lão Tứ, thế là đủ làm trong lòng lão nhúc nhích.

Lão hắng giọng.

“Ờ… mày làm nghề này cực ha?”

Tiểu Mỹ cười, tay vẫn bóp đều.

“Cực chứ ông. Tưởng PT sung sướng lắm hả. Sáng dậy sớm, tối về muộn. Khách vui thì còn đỡ, khách khó tính thì mệt muốn chết.”

“Khách già như tao chắc dễ rồi.”

“Ông hả?” Tiểu Mỹ liếc lão. “Ông khó gần chết. Mới tập hai bữa đã trốn.”

“Đau bỏ mẹ ra không trốn sao được.”

Tiểu Mỹ đang day day phần đùi trong của Lão Tứ thì bàn tay cô khựng lại. Qua lớp quần mỏng, một cục u to lớn đang cương cứng, ụ lên rõ ràng, gần như chạm vào mu bàn tay cô.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn Lão Tứ một cái, rồi khẽ cười, giọng nửa đùa nửa thật:

“Cái ông này già mà khỏe thật. Hàng to thấy ớn luôn.”

Lão Tứ hơi ngại, định co chân lại nhưng Tiểu Mỹ vẫn giữ tay trên đùi ông. Cô không rút tay ra, thậm chí còn liếc nhìn xuống đó thêm vài lần. Ánh mắt cô không phải kiểu sợ hãi hay ghê tởm, mà là sự tò mò xen lẫn ngạc nhiên.

Lão Tứ thấy rõ điều đó.

Ông làm bộ nhăn mặt, than lên một tiếng:

“Á… đau quá mày ơi.”

Tiểu Mỹ giật mình, lo lắng hỏi:

“Ông sao vậy? Đâu đau?”

Lão Tứ không nói nhiều, chỉ đưa tay chỉ xuống dưới quần mình, giọng khàn khàn:

“Mày giãn cơ kiểu gì mà nó căng cứng thế này. Đè vào quần đau bỏ mẹ ra.”

Nói xong, ông kéo luôn chiếc quần đùi xuống dưới, để con cặc già to bè bật ra ngoài không một chút e dè. Nó cứng ngắc, gân guốc, đầu khấc bóng loáng, rung rung trước mặt Tiểu Mỹ.

Tiểu Mỹ trợn mắt, miệng há ra một chút.

“Trời ơi… ông… ông già mà cặc to dữ vậy?”

Cô nhìn chằm chằm con cặc của Lão Tứ, không che giấu sự kinh ngạc. Một lúc sau mới nuốt nước bọt, nói tiếp bằng giọng hơi run:

“Má ơi… Con chơi với năm thằng bồ toàn sáu múi hết trơn, mà chưa thằng nào bằng được của ông cả…”

Không khí trong phòng tập nhỏ đột ngột thay đổi. Tiếng quạt trần quay chậm, mùi mồ hôi và cao su từ thảm tập lan tỏa. Tiểu Mỹ vẫn quỳ bên cạnh, tay vẫn đặt trên đùi Lão Tứ, mắt không rời khỏi con cặc đang cương cứng trước mặt.

Lão Tứ nằm im, thở nặng nhọc, quan sát phản ứng của cô. Ông biết rõ cái nhìn ấy. Đó không phải ánh mắt của một huấn luyện viên đang làm việc.

Tiểu Mỹ nhìn con cặc to bè đang cương cứng trước mặt một lúc lâu, rồi ấp úng hỏi:

“Ông… ông có muốn dịch vụ đặc biệt không?”

Lão Tứ nhướng mày, giọng bình thản:

“Bao nhiêu?”

“Một triệu. Con làm cho ông ra.”

Lão Tứ im lặng vài giây, rồi cười khẩy:

“Chắc chưa? Không ra tao không trả tiền nha.”

Tiểu Mỹ cười, gật đầu ngay:

“Được. Ông yên tâm.”

Trong đầu cô lúc này chỉ nghĩ đơn giản: “Ông già hết xí quách này, chắc vuốt trụ vài cái là ọc sữa ra hết. Một triệu dễ ăn lắm.”

Cô nhổ một miếng nước bọt lớn vào lòng bàn tay, xoa đều, rồi bắt đầu xóc nhẹ nhàng con cặc của Lão Tứ. Tay cô nhỏ, chuyển động khá khéo, nhưng dù xóc liên tục hơn năm phút, con cặc vẫn cứng ngắc, không có dấu hiệu sắp xuất tinh.

Tiểu Mỹ bắt đầu lo. Cô liếc nhìn Lão Tứ, thấy ông đang nhắm mắt hưởng thụ, mặt không chút thay đổi. Cô cắn môi, rồi khẽ cúi đầu xuống, há miệng ngậm lấy đầu khấc.

Cô bú chậm rãi, mút nhẹ, lưỡi liếm quanh đầu cặc. Nhưng càng bú, cô càng thấy phê lạ. Dưới bụng cô bắt đầu nóng ran, lồn tê tê một cách khó chịu. Cô đang quỳ, nhưng rõ ràng có cảm giác như có ai đó đang liếm mình.

Tiểu Mỹ giật mình mở mắt, ngẩng đầu lên.

Lão Tứ đã lặng lẽ trượt người xuống thấp hơn, nằm ngửa dưới thân cô trong tư thế 69. Ông kéo quần tập mỏng của Tiểu Mỹ xuống, dí mặt vào giữa hai chân cô và đang bú lồn cô một cách say sưa. Lưỡi ông quét mạnh từ dưới lên trên, mút lấy hột le, rồi dí lưỡi sâu vào trong khe lồn ướt át.

Tiểu Mỹ run lên, suýt buông miệng ra khỏi con cặc của lão. Cô thở dốc, giọng run run:

“Ông… ông làm gì vậy…?”

Lão Tứ ngẩng đầu lên khỏi khe lồn Tiểu Mỹ một chút, giọng khàn khàn đầy dục vọng:

“Mày bú cặc tao phê quá, cũng phải cho tao bú lồn lại chứ.”

Tiểu Mỹ nghe vậy thì càng hưng phấn. Cô không nói gì, chỉ cúi đầu xuống bú mạnh hơn. Cô há miệng hết cỡ, cố gắng ngậm con cặc khổng lồ của Lão Tứ. Nhưng dù cố gắng đến đâu, miệng cô quá nhỏ, chỉ nuốt được phần đầu khấc to bè vào miệng, còn hơn nửa thân cặc vẫn ở ngoài, bóng loáng nước dãi của cô.

Càng bú, cô càng thấy khó thở, nhưng càng khó lại càng ham.

Lão Tứ thì hoàn toàn ngược lại. Ông có kinh nghiệm cực kỳ. Lưỡi ông không chỉ liếm suông, mà còn đánh vòng tròn quanh hột le, rồi gẩy nhẹ, gẩy mạnh, sau đó chuyển sang quét trái quét phải một cách nhịp nhàng và chuẩn xác.

Tiểu Mỹ run bần bật. Cô chưa từng gặp ai liếm lồn khéo đến mức này. Càng bị lão đánh lưỡi, cơ thể cô càng nóng ran, lồn co thắt liên tục. Cô cố bú tiếp nhưng không nổi nữa. Hàm cô mỏi, miệng đầy nước dãi, cuối cùng cô há miệng ra, rên lên một tiếng the thé:

“Áaaa… không… không chịu nổi nữa… aaaa!!!”

Tiểu Mỹ lên đỉnh chỉ vì bị bú lồn. Toàn thân cô giật giật dữ dội, nước lồn phun ra từng đợt nóng hổi bắn thẳng vào mặt Lão Tứ. Cô nằm sấp trên thảm tập, hai chân co giật, mông run lên từng cơn, miệng há ra thở dốc không ngừng.

Lão Tứ lau nước lồn trên mặt, không chờ cô kịp hồi phục. Ông quỳ ngay sau lưng Tiểu Mỹ, một tay giữ con cặc ướt nhẹp, dí thẳng vào lồn cô đang co thắt và dập mạnh một phát lút cán.

“Áaaa…!”

Tiểu Mỹ rên lớn, hai tay bấu chặt thảm cao su. Lão Tứ không nói thêm lời nào, hai tay nắm chặt hông cô, bắt đầu dập mạnh từ phía sau. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên dồn dập trong căn phòng tập nhỏ.

Con cặc già to bè ra vào trong lồn Tiểu Mỹ, đánh sâu đến tử cung mỗi lần. Tiểu Mỹ nằm sấp, mặt ép sát thảm, rên rỉ không ngừng, nước mắt vì sướng trào ra.

Lão Tứ vừa địt vừa thở hổn hển, giọng khàn đặc:

“Con nhỏ… lồn mày chặt thật…”

Lão Tứ dập mạnh từ phía sau, mỗi cú thúc đều sâu và nặng. Tiểu Mỹ nằm sấp trên thảm, hai tay bấu chặt, miệng há ra rên rỉ không ngừng. Cô chưa từng bị ai địt mạnh và sâu đến như vậy.

Chưa đầy hai phút, cơ thể Tiểu Mỹ lại bắt đầu run lên dữ dội. Lồn cô co bóp mạnh mẽ quanh con cặc của Lão Tứ. Cô cắn mạnh vào cánh tay mình để kìm tiếng rên, nhưng không kịp.

“Áaaa… ra… ra nữa rồi… aaaaa!!!”

Tiểu Mỹ lên đỉnh lần thứ hai. Nước lồn phun ra thành dòng, ướt đẫm đùi cô và cả thảm tập. Toàn thân cô giật giật từng cơn mạnh mẽ, hai chân duỗi cứng, mông run lẩy bẩy. Cô nằm sấp, thở hổn hển như sắp ngất đi vì khoái cảm quá mạnh.

Lão Tứ không cho cô thời gian nghỉ ngơi. Ông rút ra, kéo mạnh tóc Tiểu Mỹ lên, buộc cô phải chống hai tay và đầu gối, chuyển sang tư thế doggy thật chuẩn. Ông kéo hông cô cao hơn, dí con cặc vẫn cứng ngắc vào miệng lồn đang co thắt và dập mạnh một phát sâu đến tận gốc.

“Ót…!”

Tiểu Mỹ rên lên the thé. Ở tư thế này, con cặc của Lão Tứ chạm sâu hơn rất nhiều. Mỗi lần ông dập vào, đầu khấc đều đập mạnh vào tử cung cô.

Lão Tứ một tay nắm chặt tóc Tiểu Mỹ kéo ngược ra sau, tay kia bóp mạnh mông cô, bắt đầu địt với nhịp nhanh và mạnh hơn trước. Tiếng “bạch bạch bạch” vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng nước lồn “chọt chọt” rất ướt.

Tiểu Mỹ mắt trợn trắng, miệng há ra, nước dãi chảy ra khóe miệng. Cô không còn sức để rên thành lời nữa, chỉ còn những tiếng thở hổn hển đứt quãng và những tiếng rên nức nở mỗi khi Lão Tứ dập mạnh.

Lão Tứ cúi xuống, cắn nhẹ vào vai cô, giọng khàn đặc:

“Nhún mông lại… Nhún mạnh lên cho tao…”

Tiểu Mỹ cố gắng nhún mông đáp lại, nhưng cơ thể cô lúc này gần như mất kiểm soát. Cô chỉ biết chống hai tay run rẩy, để mặc cho Lão Tứ kéo tóc và địt mạnh từ phía sau như một con thú.

Đúng lúc Lão Tứ đang dập mạnh từ phía sau, tiếng mở cửa vang lên.

Cạch.

Hằng bước vào, vẫn mặc nguyên bộ áo sơ mi trắng và váy công sở ôm sát người, tay cầm một xấp tài liệu dày. Cô vừa bước vào đã khựng lại, mắt mở to.

“Con… con xin lỗi. Con tưởng chú đang tập gym…”

Lão Tứ vẫn không ngừng, hông ông vẫn dập đều “bạch bạch bạch” vào mông Tiểu Mỹ. Ông liếc nhìn Hằng, thở hổn hển, giọng khàn khàn:

“Mày không thấy tao đang tập sao?”

Hằng đứng im tại chỗ, mặt đỏ bừng, mắt không biết nên nhìn đâu. Cô lắp bắp:

“Dạ… dạ…”

Lão Tứ vẫn giữ nhịp, một tay vẫn bóp mông Tiểu Mỹ, hỏi tiếp:

“Có việc gì?”

Hằng cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù mắt cô cứ liếc xuống cảnh hai người đang giao hoan:

“Có vài giấy tờ cần chú ký… hợp đồng và biên bản thanh toán.”

Lão Tứ hừ một tiếng, rồi rút con cặc ra khỏi lồn Tiểu Mỹ. Tiểu Mỹ đang chổng mông cao, lúc này đột ngột bị rút ra nên lồn co thắt, mông giật giật liên tục vì thốn và trống rỗng. Cô nằm sấp, thở dốc, không dám ngẩng đầu lên.

Lão Tứ ngồi xuống mép ghế tập, con cặc vẫn cứng ngắc, bóng loáng nước nhờn của Tiểu Mỹ. Ông hất cằm về phía Hằng:

“Đem qua đây.”

Hằng do dự một giây, rồi chậm rãi bước tới. Cô quỳ một chân xuống trước mặt Lão Tứ, đưa xấp tài liệu ra. Nhưng thay vì chỉ đưa giấy tờ, cô lại cúi đầu xuống, há miệng ngậm lấy con cặc đầy nước nhờn của lão mà bú.

Lão Tứ khựng lại.

Ngay sau đó, Tiểu Mỹ cũng bò tới, quỳ bên cạnh Hằng. Cô ngậm lấy hai hòn dái khô nhăn của Lão Tứ, liếm và mút nhẹ.

Hai cô gái, một đứa mút cặc, một đứa liếm dái, khiến Lão Tứ mụ mị đi vì sướng. Ông ngửa người ra sau, hai tay chống trên ghế, thở hổn hển.

Hằng vừa bú vừa đưa tài liệu lên. Lão Tứ cầm lấy, lật qua lật lại mấy trang, mắt thì lim dim vì khoái cảm. Ông chẳng thèm đọc, chỉ liếc qua mấy cái đóng dấu đỏ rồi ký đại vài chữ ký nguệch ngoạc.

“Đọc cũng thế. Xưa giờ đọc rồi cũng ký. Biết mẹ gì đâu…”

Ký xong, ông vứt cả xấp tài liệu qua một bên sàn nhà.

Sau đó Lão Tứ nằm ngửa ra thảm tập, hai tay chống sau gáy, tư thế như một ông vua. Trước mặt ông là hai cô gái trẻ đang quỳ, một bên là Hằng đang bú cặc chăm chú, bên kia là Tiểu Mỹ đang liếm dái và xoa bóp hai hòn dái.

Lão Tứ nhắm mắt lại, thở dài thỏa mãn, miệng lẩm bẩm:

“Đúng là… có hai nữ tỳ chăm sóc mới sướng…”

Hai cô gái không cần Lão Tứ phải ra lệnh. Họ tự nhiên tranh nhau con cặc của ông một cách lặng lẽ nhưng quyết liệt.

Hằng bú sâu hơn, cố gắng ngậm gần nửa cây cặc vào miệng. Tiểu Mỹ thì chen vào, liếm dọc thân cặc, thi thoảng hai người vô tình chạm lưỡi vào nhau. Tiếng bú mút ướt át vang lên liên tục. Lão Tứ nằm ngửa, hai tay chống sau gáy, vừa thở hổn hển vừa nhìn hai cô gái trẻ đang tranh nhau hầu hạ mình.

Một lúc sau, Hằng buông miệng ra, thở dốc. Cô cởi nhanh chiếc váy công sở và quần lót, để lộ thân dưới trắng trẻo. Không nói một lời, cô trèo lên người Lão Tứ, hai tay chống lên ngực ông, từ từ ngồi xuống.

Con cặc to bè từ từ chui vào lồn Hằng. Cô cắn môi, nhíu mày vì độ lớn, nhưng vẫn tiếp tục hạ người xuống cho đến khi ngập hoàn toàn.

“Ưmm…” Hằng rên khẽ, bắt đầu nhún hông chậm rãi.

Cùng lúc đó, Tiểu Mỹ bò lên, quỳ hai bên đầu Lão Tứ. Cô cởi quần tập ra, dí thẳng cái lồn còn ướt nhẹp và đỏ hồng vì vừa bị địt vào miệng lão.

Lão Tứ há miệng, lè lưỡi liếm mạnh vào lồn Tiểu Mỹ. Ông vừa liếm vừa mút lấy hột le, lưỡi quét mạnh từ dưới lên trên. Tiểu Mỹ run rẩy, hai tay bám chặt vào tóc lão, khẽ nhún hông cọ lồn vào miệng ông.

Bây giờ Lão Tứ nằm ngửa như một ông vua thật sự.

Phía dưới, Hằng đang nhún mạnh dần lên, hai bầu ngực nảy tưng tưng theo nhịp. Cô cắn môi, cố kìm tiếng rên nhưng vẫn không nhịn được, tiếng rên ngày càng to và ngọt hơn.

Phía trên, Tiểu Mỹ ngồi trên mặt Lão Tứ, hai tay bám vai ông, cọ mạnh lồn vào miệng và lưỡi của lão. Cô cũng rên rỉ không ngừng, mắt lim dim vì sướng.

Lão Tứ vừa bú lồn Tiểu Mỹ, vừa bị Hằng nhún cặc, hai tay ông lần lượt bóp mông cả hai cô gái. Ông như đang ở thiên đường, tiếng rên của hai cô gái vang vọng khắp căn phòng tập nhỏ.

Hằng nhún càng lúc càng mạnh, mồ hôi chảy dài trên sống lưng. Cô cúi xuống, hai tay chống lên ngực Lão Tứ, nhún dồn dập, tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên rõ ràng.

Tiểu Mỹ thì cọ mạnh lồn vào miệng lão, hai tay siết tóc ông, giọng run run:

“Ông… liếm mạnh nữa… a…”

Lão Tứ nằm giữa hai cơ thể phụ nữ trẻ, vừa bú vừa bị địt, mặt ông bóng nhẫy nước lồn của Tiểu Mỹ.

Hằng nhún mạnh trên người Lão Tứ, hai tay chống ngực ông, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tiểu Mỹ thì đang cọ lồn lên miệng và mũi lão, hai tay bám chặt tóc ông.

Bỗng nhiên, Hằng cúi người xuống thấp hơn, đưa mặt lại gần Tiểu Mỹ. Không một lời nói, hai cô gái nhìn nhau một thoáng, rồi đồng thời khẽ nghiêng đầu và hôn nhau.

Nụ hôn bắt đầu nhẹ, nhưng nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt. Lưỡi họ quấn quýt lấy nhau ngay trên đầu Lão Tứ. Tiếng thở dốc, tiếng rên khẽ, và tiếng chụt chụt của hai đôi môi vang lên xen lẫn.

Lão Tứ nằm dưới, nhìn hai cô gái trẻ hôn nhau say đắm ngay trên người mình thì càng hưng phấn hơn. Ông dí lưỡi mạnh vào lồn Tiểu Mỹ, tay trái bóp mạnh mông Hằng, tay phải luồn lên bóp ngực Tiểu Mỹ.

Hai cô gái càng hôn nhau càng hăng. Hằng vừa hôn Tiểu Mỹ vừa nhún mạnh hơn xuống con cặc của Lão Tứ. Tiểu Mỹ thì cọ lồn mạnh hơn lên miệng lão, hai tay siết chặt tóc ông.

Không khí trong phòng lúc này nóng bỏng đến ngột ngạt.

Một lúc sau, Lão Tứ không muốn nằm im nữa. Ông vỗ mạnh một cái vào mông Hằng, giọng khàn đặc ra lệnh:

“Đứng dậy.”

Hằng và Tiểu Mỹ ngừng hôn nhau. Cả hai đều thở dốc, môi đỏ hoe. Lão Tứ ngồi dậy, kéo hai cô gái lại gần, rồi nằm ngửa ra thảm một lần nữa.

Ông chỉ vào hai người, giọng trầm và đầy dục vọng:

“Nằm chồng lên nhau đi.”

Hằng hiểu ý trước. Cô nằm ngửa ra thảm, hai chân dang rộng. Tiểu Mỹ lập tức nằm đè lên trên Hằng theo tư thế missionnaire kép. Hai người ôm lấy nhau, ngực ép sát ngực, lồn ép sát lồn, hai khuôn mặt đỏ bừng nhìn nhau.

Lão Tứ quỳ sau lưng hai cô gái, nhìn cảnh hai lồn đang chồng lên nhau, ướt nhẹp và co thắt. Ông nắm con cặc to bè, dí vào lồn Hằng ở dưới trước, dập mạnh một phát.

Hằng rên lên một tiếng dài.

Lão Tứ địt Hằng khoảng chục cú mạnh, rồi rút ra, chuyển sang dí vào lồn Tiểu Mỹ ở trên và dập mạnh tiếp. Ông thay phiên địt hai lồn đang chồng lên nhau một cách điên cuồng.

Hai cô gái ôm chặt lấy nhau, vừa hôn vừa rên rỉ mỗi khi Lão Tứ thay phiên địt. Mỗi lần ông dập mạnh vào người này, người kia lại cảm nhận được lực va chạm truyền sang.

Lão Tứ thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng, nhìn hai thân thể trắng trẻo đang chồng lên nhau dưới thân mình mà khoái trá tột độ.

Lão Tứ không chịu nổi thêm nữa. Ông siết chặt hai bên hông Tiểu Mỹ, dập mạnh thêm vài cú sâu rồi gầm lên khàn khàn. Những dòng tinh trùng nóng hổi, đặc quánh bắn mạnh vào sâu trong lồn Tiểu Mỹ. Ông xuất rất nhiều, liên tục từng đợt.

Tiểu Mỹ cũng lên đỉnh lần nữa ngay sau đó. Cô giật bắn người, hai tay bấu chặt vào lưng Hằng, rên lên the thé, lồn co bóp dữ dội quanh con cặc đang phun tinh của Lão Tứ. Nước lồn cô trộn lẫn với tinh trùng trào ra ngoài.

Khi Lão Tứ rút ra, Hằng lập tức cúi xuống. Cô dí mặt vào lồn Tiểu Mỹ, há miệng mút mạnh, hút lấy hỗn hợp tinh trùng trắng đục và nước lồn đang chảy ra. Tiểu Mỹ bị kích thích quá mạnh, người giật giật như bị điện giật, hai chân run lẩy bẩy, miệng rên không thành tiếng.

Hằng ngậm đầy miệng rồi ngẩng lên, kéo Tiểu Mỹ lại gần và hôn sâu. Hai cô gái quấn lấy nhau, lưỡi quấn quýt, trao đổi từng giọt tinh trùng trắng đục của Lão Tứ. Những sợi tinh dính kéo dài giữa hai đôi môi, trông vừa dâm đãng vừa mê hoặc.

Lão Tứ ngồi nhìn cảnh ấy, con cặc vừa mới xuất tinh lại cứng ngắc trở lại chỉ trong chớp mắt.

Hằng vẫn đang hôn Tiểu Mỹ ở phía trước. Tiểu Mỹ thì quỳ, chổng cao cái mông về phía Lão Tứ. Lồn cô lúc này trắng xóa vì đầy tinh trùng, một ít vẫn đang rỉ ra ngoài. Nhưng ngay trên đó là cái lỗ đít hồng hào, khép chặt, nhỏ nhắn và sạch sẽ.

Lão Tứ nuốt nước bọt, nắm con cặc cứng ngắc, dí đầu khấc vào đúng cái lỗ đít của Tiểu Mỹ và khẽ ấn vào.

Tiểu Mỹ đang hôn Hằng thì đột ngột ré lên dữ dội:

“ÁÁÁÁ!!! Đauuuu!!!”

Cô giật bắn người, hai mắt trợn ngược, toàn thân căng cứng như dây đàn. Con cặc to bè của Lão Tứ chỉ mới vào được một phần đầu khấc nhưng đã khiến cô đau đến mức run cầm cập. Cô cố gắng bấu chặt vào vai Hằng, giọng run rẩy, gần như khóc:

“Ông… ông đừng… lỗ đít con… con chưa từng… ááá… đau quá…”

Lão Tứ dừng lại, nhưng không rút ra. Ông vuốt ve hai bên mông Tiểu Mỹ, giọng khàn khàn:

“Thả lỏng ra… từ từ thôi…”

Hằng vẫn ôm lấy Tiểu Mỹ, hôn nhẹ lên môi cô an ủi, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia tò mò và kích thích khi nhìn con cặc của Lão Tứ đang cố chui vào lỗ đít tiểu Mỹ.

Hằng thấy Tiểu Mỹ ré lên thảm thiết, liền nhanh chóng nằm xuống dưới, chen đầu vào giữa hai chân cô. Cô đưa mặt sát vào lồn Tiểu Mỹ, bắt đầu liếm mạnh vào hột le và hai mép lồn đang đầy tinh trùng.

Tiểu Mỹ đang đau vì bị ấn vào lỗ đít thì đột nhiên cảm nhận được lưỡi ấm nóng của Hằng liếm láp dưới lồn mình. Khoái cảm từ phía trước lập tức làm dịu bớt cơn đau phía sau.

“Ư… aaaa… Hằng… ưmm…”

Tiểu Mỹ rên rỉ, người run lên từng đợt. Càng được Hằng liếm láp và mút lấy hột le, cô càng thả lỏng được phần nào. Lão Tứ cảm nhận được sự thay đổi ấy, liền từ từ ấn hông thêm một chút, đẩy con cặc to bè sâu hơn vào trong lỗ đít Tiểu Mỹ.

“Ááá… chậm… chậm thôi ông ơi… đau… aaaa…”

Tiểu Mỹ vừa khóc vừa rên, nước mắt trào ra. Nhưng cơn đau dần dần bị khoái cảm từ phía trước át đi. Hằng liếm càng lúc càng mạnh, vừa mút tinh trùng của Lão Tứ vừa liếm hột le không ngừng. Đôi khi cô còn dí lưỡi sâu vào trong lồn Tiểu Mỹ.

Lão Tứ siết chặt hai bên mông Tiểu Mỹ, từ từ đẩy sâu hơn. Con cặc già khổng lồ của ông đã chui được hơn nửa vào trong lỗ đít chật hẹp. Ông dừng lại một chút để Tiểu Mỹ quen dần, rồi mới tiếp tục đẩy sâu thêm.

Tiểu Mỹ bị kích thích từ cả hai phía. Phía trước là lưỡi khéo léo của Hằng, phía sau là con cặc to bè đang từ từ xâm chiếm lỗ đít. Cô run bần bật, hai tay bấu chặt thảm, miệng rên la không ngừng:

“Á… á… sướng… đau… aaaa… không chịu nổi… ưrrrr…”

Lão Tứ thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng. Ông nhìn con cặc mình đang từ từ biến mất vào trong cái lỗ đít hồng hào của Tiểu Mỹ, cảm giác chặt khít đến mức ông cũng phải nghiến răng.

Khi con cặc đã lút gần hết cán, Lão Tứ dừng lại, để Tiểu Mỹ quen với cảm giác bị nhét đầy cả hai lỗ. Hằng vẫn nằm dưới, chăm chỉ liếm láp lồn và hột le cho Tiểu Mỹ không ngừng.

Tiểu Mỹ nằm giữa hai người, người run lẩy bẩy, nước mắt giàn giụa, miệng chỉ biết rên rỉ không thành lời. Cơn đau và khoái cảm hòa quyện vào nhau khiến cô gần như mất hết lý trí.

Lão Tứ siết chặt hai bên hông Tiểu Mỹ, bắt đầu di chuyển chậm rãi trong lỗ đít cô. Những cú đẩy ban đầu rất nhẹ, nhưng mỗi lần ra vào đều khiến Tiểu Mỹ run lên bần bật. Dù đau, nhưng nhờ Hằng vẫn đang nằm dưới liếm láp lồn và hột le không ngừng, cơn đau dần chuyển hóa thành một thứ khoái cảm lạ lùng, khó tả.

Chưa đầy một phút, Tiểu Mỹ lại lên đỉnh lần thứ ba. Cô khóc lên vì sướng, toàn thân co giật dữ dội, lồn phun nước, lỗ đít co bóp chặt cứng quanh con cặc của Lão Tứ.

Lão Tứ rút con cặc ra khỏi lỗ đít Tiểu Mỹ. Ông thở hổn hển, hai chân tê cứng vì quỳ quá lâu. Ông nhăn mặt, chậm rãi nằm ngửa ra thảm, không còn sức để duy trì bất kỳ tư thế nào đòi hỏi phải đứng hoặc quỳ thêm nữa.

Hằng quỳ bên cạnh, cúi xuống ngậm lấy con cặc vẫn còn dính đầy nước nhờn và tinh trùng của cả hai người. Cô bú một hồi khá lâu, mút sạch sẽ từ đầu khấc xuống gốc, lưỡi liếm dọc thân cặc một cách chăm chút.

Một lúc sau, Hằng trèo lên người Lão Tứ. Cô ngồi dạng chân hai bên hông ông, dùng tay nắm con cặc to bè chĩa thẳng vào lồn mình, rồi từ từ ngồi xuống. Con cặc từ từ chui sâu vào trong cô.

“Ưmmm…” Hằng rên khẽ, hai mắt lim dim.

Cô bắt đầu nhún hông. Nhịp nhún ban đầu chậm rãi, nhưng dần dần nhanh và mạnh hơn. Hai bầu ngực đầy đặn nảy lên nảy xuống theo từng nhịp. Hằng cúi người nằm ép sát xuống ngực Lão Tứ, đưa mặt lại gần và hôn lên miệng lão.

Cái miệng móm mém của Lão Tứ bị Hằng hôn ngấu nghiến. Cô vừa nhún mạnh vừa hôn sâu, lưỡi quấn lấy lưỡi lão, tiếng rên “ư… ư… ư…” vang lên liên tục trong cổ họng.

Lão Tứ bị Hằng đè xuống, vừa bị nhún mạnh, vừa bị hôn đến mức gần như không thở nổi. Ông như già đứt dây, hai tay bóp mạnh mông Hằng nhưng không còn sức để kháng cự. Cơn khoái cảm dâng lên quá nhanh và quá mạnh.

“Không… không nhịn được nữa…” Lão Tứ rên khàn khàn.

Ông siết chặt hai bên mông Hằng, hông giật giật mấy cái rồi bắn tinh. Những dòng tinh trùng nóng hổi lại một lần nữa phun ra, bắn đầy vào sâu trong lồn Hằng.

Hằng cũng run lên vì bị tinh trùng bắn vào, cô rên dài trong miệng Lão Tứ, hai tay ôm chặt đầu ông.

Cả ba người cuối cùng cũng kiệt sức hoàn toàn.

Hằng nằm đổ gục xuống ngực Lão Tứ. Tiểu Mỹ nằm sấp bên cạnh, hai chân vẫn còn run nhẹ. Lão Tứ nằm ngửa giữa hai cô gái trẻ, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở hổn hển như sắp chết vì mệt.

Một lúc sau, Lão Tứ mới mở mắt, nhìn trần nhà, khàn giọng nói một câu đầy thỏa mãn:

“Đã đời con cặc…”

Ông nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mệt mỏi nhưng cực kỳ hài lòng.

.

.

.

Hoàng đứng ngoài khoảng sân, hai tay đút trong túi quần.

Buổi chiều đổ xuống dãy trọ một màu vàng cũ. Mấy sợi dây phơi quần áo đung đưa rất nhẹ trong gió. Xa xa có tiếng xe máy chạy qua, tiếng trẻ con khóc, tiếng ai đó rửa chén sau bếp. Tất cả đều bình thường đến mức lạnh người.

Hằng từ xe hơi bước xuống.

Cô khép cửa lại rất khẽ, rồi đứng yên một lát như cần lấy lại hơi thở. Đôi chân cô vẫn còn hơi run. Mặt cô bình thản, nhưng cái bình thản ấy là thứ được ép xuống, giống như người ta vuốt phẳng một tờ giấy đã bị vò nát.

Trên tay cô cầm tập tài liệu.

Hoàng không quay lại ngay. Cậu vẫn nhìn khoảng sân trước mặt, giọng rất thấp:

“Em vất vả rồi.”

Hằng bước đến gần cậu.

Hoàng hỏi:

“Ông ấy có hỏi gì không?”

Hằng cười nhạt.

“Đang đụ thì ai quan tâm gì nữa.”

Hoàng im lặng một chút, rồi khẽ cười.

Không phải nụ cười vui. Chỉ là một đường cong rất nhỏ trên môi, lạnh và mỏng. Như thể mọi thứ đã đi đúng theo dự tính, nhưng cái đúng đó cũng chẳng khiến người ta nhẹ nhõm hơn.

“Ừ. Em nghỉ đi.”

Hằng gật đầu.

Cô đi qua Hoàng, không nói thêm gì. Bóng cô lướt qua sân, nhỏ và thẳng. Đến gần cổng, cô hơi khựng một nhịp, rồi lại bước tiếp. Hoàng nhìn theo cho đến khi cô khuất hẳn.

Tập giấy đó đã được ký.

Lão Tứ không đọc.

Chữ ký run run của một ông già đang bị kéo bởi ham muốn, bởi tự ái, bởi cái ảo tưởng mình vẫn còn sức đàn ông. Chỉ vài chữ ký thôi, nhưng nó đủ để xoay hướng rất nhiều thứ.

Toàn bộ phần tài sản của Lão Tứ, quyền quyết định, quyền ủy quyền, quyền xử lý sau này — tất cả đã nằm trong tay Hoàng.

Cậu đứng yên giữa sân.

Gió thổi qua, làm tấm bạt cũ trên mái hiên phập phồng. Âm thanh ấy nghe như tiếng thở của một con vật lớn đang ngủ dưới lớp bụi.

Hoàng ngẩng đầu nhìn lên.

Bầu trời trên dãy trọ bị chia thành những mảnh nhỏ bởi mái tôn, dây điện, lan can sắt và những vệt quần áo phơi. Một bầu trời hẹp. Bẩn. Thấp. Nhưng phía sau nó là một bầu trời khác rộng hơn, nơi có Đà Nẵng, hội nghị, ông Trùm, những bàn tiệc sáng đèn, những cái bắt tay, những lời chào được che giấu sau áo vest và ly rượu.

Cậu sắp tới gần rồi.

Gần đến mức trong ngực Hoàng không còn nóng nữa, chỉ còn lạnh.

Cậu quay đầu nhìn về phía văn phòng.

Mai đang ở trong đó.

Qua lớp cửa kính mờ, Hoàng chỉ thấy bóng cô ngồi bên bàn, hơi cúi xuống, tóc rơi một bên vai. Một bóng dáng yên lặng. Buồn. Xa. Cái dáng đó lại làm trong lòng cậu nhói lên như bị ai bấm vào một vết thương cũ.

Giống chị Linh.

Không phải giống hoàn toàn. Không ai giống ai hoàn toàn cả. Nhưng có những khoảnh khắc, một người sống có thể khiến người chết quay về bằng một ánh mắt, một dáng ngồi, một cách im lặng chịu đựng.

Hoàng nhìn Mai rất lâu.

Rồi cậu nhắm mắt lại.

Trong bóng tối phía sau mí mắt, cậu thấy chị Linh của những năm cũ. Thấy mái tóc dài, cái áo bạc màu, bàn tay gầy nhưng ấm. Thấy chị cúi xuống buộc dây giày cho một đứa trẻ. Thấy chị cười dù môi đã khô, dù mắt đã mệt. Thấy chị đứng giữa một đám trẻ mồ côi như một ngọn đèn nhỏ giữa căn phòng không có cửa sổ.

Rồi ngọn đèn đó tắt.

Tắt trong bệnh viện.

Tắt trong máu.

Tắt trong tiếng khóc của những đứa trẻ không còn biết gọi ai là nhà.

Hoàng mở mắt ra.

Cổ họng cậu khô lại.

Cậu ngửa mặt lên trời, hơi thở đi ra rất chậm.

Chị Linh.

Trong lòng cậu gọi cái tên ấy, không thành tiếng.

Bao năm rồi, cậu đã đi qua quá nhiều nơi bẩn. Đã dùng quá nhiều người. Đã đặt Nhung lên bàn. Đã kéo Hằng vào những việc không nên. Đã để Mai đứng gần mình dù biết cô sẽ đau. Đã biến cả công ty thành một cỗ máy chạy bằng tiền, bằng thù hận, bằng thân xác, bằng những lời nói dối được sắp xếp đẹp đẽ.

Nhưng cậu không dừng được.

Vì nếu dừng lại, tất cả những thứ đã mất sẽ thành vô nghĩa.

Hoàng nhìn lên mảnh trời hẹp trên đầu, đôi mắt không còn chút dao động.

Chị Linh.

Em sắp gặp chị rồi đây.

.

.

.

Quốc sau khi biết Vy chính là người đã đánh chị Quỳnh, thái độ với cô không những không đổi, mà còn ngọt ngào hơn.

Cậu vẫn ít nói như cũ. Vẫn cái mặt bình thản, cái dáng lầm lì, làm gì cũng chậm mà chắc. Nhưng với Vy, Quốc bắt đầu có những cử chỉ nhỏ hơn, mềm hơn. Sáng nào rảnh, cậu cũng chở cô đi làm. Hai đứa tấp vào quán hủ tiếu, quán phở, có hôm là ổ bánh mì với ly cà phê sữa đá. Có tiền thì Quốc trả. Không có tiền thì Vy bao. Cô cũng chẳng để bụng mấy chuyện đó. Ngồi ăn với cậu, nghe cậu nói vài câu ngắn ngủi, vậy mà lòng cô thấy yên.

Dường như cái thế giới tưởng tượng mà Quốc từng đặt lên chị Quỳnh, giờ đây Vy lại là người diễn vai đó.

Một người con gái đứng cạnh cậu.

Cười với cậu.

Chờ cậu ngoài cổng.

Để yên cho cậu nắm tay.

Quốc biết mình đang diễn. Biết rất rõ. Nhưng có những lúc, chính cậu cũng không phân biệt được mình đang diễn cho Vy xem, hay đang diễn cho chính mình tin. Cậu chăm sóc cô bằng một sự dịu dàng gần như thật. Càng thật, càng nguy hiểm. Càng nguy hiểm, cậu càng phải giữ mặt mình bình thản.

Quốc còn bảo vệ Vy theo đúng nghĩa.

Có hôm Vy đi tập nhảy cho chương trình cuối năm, Quốc chở cô tới tận nơi. Cô tưởng cậu đưa xong sẽ đi, ai dè Quốc dựng xe, bước vào trong, chọn một góc ngồi xuống. Cậu không nói gì. Chỉ ngồi đó, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn thẳng về phía sàn tập.

Gã Tài thấy Quốc thì khựng lại.

Cái kiểu ngồi của Quốc không ồn ào. Không dọa nạt. Không vỗ bàn vỗ ghế. Nhưng chính cái im lặng đó mới làm người ta khó chịu. Nó giống như một câu nói treo lơ lửng trong phòng: tôi đang nhìn anh. Anh dám làm gì bạn gái tôi, anh sẽ biết tay.

Tài cười gượng, bước ra chỉ đạo vài động tác, nhưng tay chân không còn tự nhiên như trước. Những lần đáng lẽ có thể vin vào eo Vy, chỉnh vai, chạm lưng, hắn đều phải dừng lại giữa chừng. Mắt hắn liếc về phía Quốc, thấy cậu vẫn ngồi im như cục đá, mặt không cảm xúc.

Tài chặc lưỡi trong bụng.

Mẹ nó, đéo hiểu sao lại quen cái thằng nghèo.

Hắn nhìn Vy đang buộc lại tóc, má lúm hiện lên khi cô cười với mấy đứa trong nhóm, lòng càng bực. Chắc do mình đã có vợ. Không thì em Vy đã vào tay mình lâu rồi.

Nhưng Vy chẳng để ý Tài đang nghĩ gì.

Cô chỉ thấy Quốc ngồi đó.

Thấy cậu thật sự đến.

Thật sự chờ.

Thật sự nhìn cô như một người cần được bảo vệ.

Đối với Vy, sự chăm sóc đó là thứ cô gần như chưa từng có. Nếu từng có, thì nó cũng đã bị chôn vùi từ rất lâu, từ khi cô còn nhỏ, từ cái tai nạn định mệnh ấy. Cái tai nạn đã xé cuộc đời cô ra làm hai phần. Một phần trước đó, nơi cô từng là một đứa bé được nâng niu. Và một phần sau đó, nơi cô rơi thẳng xuống một cái hố đen không đáy.

Người ta nhìn Vy, thường chỉ thấy vẻ ngoài lanh lợi.

Một cô gái trẻ, vui vẻ, nói chuyện nhanh, cười có má lúm đồng tiền. Cô biết đùa, biết làm mặt tỉnh, biết chửi lại người khác khi cần. Cô có vẻ như chẳng sợ ai, chẳng cần ai. Nhưng tận sâu trong tâm hồn, Vy cô độc đến mức chính cô cũng không muốn nhìn vào.

Mẹ cô đã đem những năm tháng thanh xuân của Vy đặt dưới chân một người đàn ông trẻ.

Những đêm ngồi học, phía trên là tiếng mưa rơi rầm rầm trên mái tôn cũ. Phía dưới là tiếng gào thét động kinh của người cha dượng. Tiếng đồ đạc bị đập vỡ. Tiếng mẹ cô khóc. Tiếng hàng xóm chửi vọng qua vách. Có hôm là tiếng cửa bị đá tung. Có hôm là tiếng thở hổn hển, tiếng cầu xin, rồi sau đó là một khoảng im lặng dài đến nghẹt thở.

Là những bữa ăn muộn.

Hoặc đói tới sáng.

Là những lần Vy nằm quay mặt vào tường, hai tay bịt tai, tự nhủ chỉ cần ngủ được là ngày mai sẽ qua. Nhưng ngày mai vẫn giống ngày hôm qua. Căn nhà vẫn hẹp. Mùi ẩm vẫn bám trong chăn. Mẹ cô vẫn mệt mỏi. Người đàn ông kia vẫn ở đó, như một vũng bùn không ai dọn nổi.

Từ một nàng công chúa, Vy rơi tự do xuống đống cứt mang tên Minh.

Người đàn ông mà cô từng phải gọi là cha dượng.

Và rồi chính hắn ta ném đống cứt đó vào mặt mẹ cô, cho đến khi bà tắt thở.

Sau tất cả, Vy học cách cười. Học cách lanh lợi. Học cách nói chuyện như không có gì. Học cách đánh người trước khi bị người ta đánh. Học cách làm cho đàn ông sợ mình, vì nếu để họ nghĩ mình yếu, họ sẽ lập tức bước qua ranh giới.

Nhưng bây giờ, Quốc xuất hiện.

Cậu không nói nhiều.

Không hứa hẹn.

Không tỏ ra mình cao thượng.

Cậu chỉ chở cô đi làm. Chỉ hỏi cô ăn gì. Chỉ ngồi chờ trong chỗ tập nhảy. Chỉ nhìn Tài bằng cái nhìn lạnh đến mức hắn phải tự rụt tay lại. Chỉ nắm tay cô khi qua đường, rồi buông ra rất nhẹ khi cô đã đứng vững.

Những thứ đó nhỏ thôi.

Nhưng với Vy, nó lớn lắm.

Nó giống như sau một mùa hạn dài, khi đất đã nứt ra thành từng đường khô khốc, cuối cùng cũng có mưa. Ban đầu chỉ là vài giọt. Rơi xuống, bốc hơi rất nhanh. Rồi thêm vài giọt nữa. Rồi cả một cơn mưa. Không đủ để xóa hết những năm tháng cũ, nhưng đủ để làm mặt đất nhớ ra rằng mình từng có thể mềm.

Vy trở nên tươi tắn lạ thường.

Cô cười nhiều hơn. Mắt sáng hơn. Đi làm cũng có vẻ nhẹ nhõm hơn. Mỗi lần điện thoại rung, thấy tên Quốc hiện lên, khóe môi cô lại tự cong lên mà không kịp giấu. Mấy đứa ở chỗ làm trêu, cô chửi lại, nhưng mặt đỏ rất nhanh.

Cô không biết trong lòng Quốc đang có gì.

Không biết cậu đang ôm một mối thù lạnh ngắt phía sau nụ cười dịu dàng ấy.

Cô chỉ biết, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, có một người đứng về phía mình.

Và chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đủ khiến Vy tin rằng mùa xuân đã trở lại.

.

.

.

Vân giờ đã thôi không còn nhìn chằm chằm vào màn hình nữa.

Cô không cần ngồi đếm từng con số người theo dõi tăng lên theo cấp số nhân. Cũng chẳng còn háo hức đọc từng bình luận xem người ta khen mình đẹp thế nào, sang ra sao, truyền cảm hứng đến mức nào. Quá nhiều rồi. Khen nhiều đến mức nó thành tiếng ồn. Một thứ tiếng ồn ngọt ngào, ban đầu làm cô say, sau đó trở nên bình thường như tiếng máy lạnh chạy trong phòng.

Tiền quảng cáo đổ vào hình ảnh của cô, chuỗi spa, rồi cả kế hoạch chuỗi cà phê, đã lên tới cả tỷ mỗi tháng.

Nhưng bù lại, tiền cũng bắt đầu chảy về.

Ban đầu chỉ là một vài người đàn ông hẹn gặp cô ăn tối, uống cà phê, nói chuyện đầu tư. Họ đến với vẻ tò mò, bị hút bởi hình ảnh một người đàn bà đẹp, thành đạt, nói chuyện tự tin và biết cách khiến mình trông như đang đứng ở trung tâm của một cơn sóng lớn. Người góp vài chục triệu. Người vài trăm. Rồi người này giới thiệu người kia. Những cuộc gặp nối nhau kéo dài, sang trọng, được sắp xếp kỹ càng, luôn có hoa, có ánh đèn đẹp, có ảnh chụp vừa đủ để đăng lên mạng mà không lộ hết câu chuyện phía sau.

Vân dần nhận ra ánh mắt đàn ông nhìn mình đã khác.

Ngày xưa, họ nhìn cô như nhìn một món đồ đẹp. Một thứ có thể mua, có thể dụ, có thể kéo vào phòng bằng vài câu ngọt hoặc vài xấp tiền. Ánh mắt đó trơn tuột, thèm thuồng, nhiều khi làm cô thấy mình rẻ đi dù trên người mặc toàn đồ đắt.

Còn bây giờ, họ nhìn cô với vẻ dè chừng.

Tôn trọng.

Thậm chí là hơi sợ.

Một người đàn bà không những đẹp, mà còn giàu, còn có hình ảnh, còn có cả một bộ máy truyền thông phía sau. Cái đẹp ấy không còn nằm trần trụi trước mắt họ nữa. Nó được đóng khung bằng danh thiếp, hợp đồng, buổi phỏng vấn, bài báo, hội nghị, ánh đèn và những con số đầu tư.

Bạn bè cũ gặp cô cũng không còn dám nổ như trước.

Không ai khoe vừa mua túi gì, xe gì, đang đầu tư vào đâu, quen ông nào nữa. Những câu chuyện đó đứng trước Vân bỗng nhỏ lại. Vân ngồi xuống một cái, tự nhiên thành trung tâm của bàn. Người ta hỏi cô. Người ta nghe cô nói. Người ta cười theo cô. Người ta nhìn cách cô cầm ly rượu như thể trong động tác ấy cũng có bí quyết kiếm tiền.

Lệ thì không dừng lại.

Bà ta thuê hẳn một dàn sale đi bán hợp đồng góp vốn. Mở thêm hai trung tâm spa lớn và ba cửa hàng cà phê. Mọi thứ được vẽ ra bằng những bản kế hoạch đẹp, những con số tròn trịa, những hình ảnh lung linh. Tiền đổ vào nhiều, nhưng chi cũng nhiều. Mặt bằng, sửa chữa, nội thất, nhân sự, quảng cáo, sự kiện, quà tặng, hoa tươi, video, nhiếp ảnh, stylist, trợ lý.

Vân gần như không còn cầm tiền nữa.

Khách góp vốn chuyển vào tài khoản tên cô. Nhưng tiêu gì, chi gì, chuyển khoản cho ai, đều thông qua thẻ ngân hàng, trợ lý, kế toán, lịch thanh toán. Vân chỉ cần xuất hiện. Chỉ cần đẹp. Chỉ cần cười đúng lúc, nói đúng câu, ngồi đúng bàn, bắt tay đúng người.

Cô không phải đụng tay vào những việc bẩn nữa.

Nhưng chính vì vậy, Vân bắt đầu thấy thiếu.

Thiếu một thứ rất đàn bà.

Thiếu hơi đàn ông.

Ngày xưa, khi cô chỉ đẹp, đàn ông bu quanh cô. Gã nào nhìn cô cũng như muốn lột trần cô ngay tại chỗ. Cái ánh mắt đó thô tục, nhiều khi khiến cô khinh, nhưng nó cũng làm cô biết mình còn sức hút. Còn bây giờ, cô vẫn đẹp, lại còn giỏi, còn giàu, thì chẳng gã nào dám bu lại như trước nữa.

Họ khen cô.

Họ xin gặp cô.

Họ góp vốn.

Họ nâng ly với cô.

Nhưng không ai dám sấn tới.

Vân giống một món kim cương cao cấp đặt trong tủ kính. Ai cũng nhìn, ai cũng thèm, ai cũng khen, nhưng chỉ dám ngắm qua lớp kính sáng bóng. Không ai dám chạm tay vào.

Với một người đàn bà như Vân, chuyện đó cô quạnh hơn cô tưởng.

Cô thích được ngưỡng mộ, nhưng cũng cần được ham muốn. Cô thích người ta nể mình, nhưng đôi khi cũng nhớ cái cảm giác bị một người đàn ông nhìn đến nóng cả da thịt. Cái phần đàn bà trong cô không biến mất chỉ vì cô mặc vest trắng, đi giày cao, đứng trước backdrop hội nghị và nói về mô hình kinh doanh.

Đàn ông quanh cô lúc này, nghĩ đi nghĩ lại, chắc chỉ còn ông Văn.

Ấy vậy mà ông Văn bây giờ cũng khác.

Trước kia, ông Văn là kiểu đàn ông biết lấy lòng đàn bà. Già nhưng phong độ, biết nói, biết cười, biết đưa người ta đi ăn, biết chạm đúng lúc, biết lùi đúng lúc. Một tay chơi có hạng. Vân từng nghĩ với ông Văn, đàn bà chỉ là chuyện ông muốn hay không muốn, chưa từng có chuyện ông không kham nổi.

Vậy mà bây giờ nhìn ông ta xơ xác hẳn.

Phải.

Không nghe lầm đâu.

Ông Văn tiều tụy thật.

Từ ngày hết tiền, ông bám vào Lệ như bám vào một cái phao. Ông tưởng đó là cái phao cứu mạng, ai dè cái phao ấy cũng có răng. Lệ không chỉ khôn, không chỉ giàu, không chỉ biết dựng một ván bài lớn. Bà ta còn là người đàn bà có máu chiếm hữu rất nặng.

Ông Văn không được léng phéng với cô nào.

Chỉ một ánh mắt lâu hơn bình thường, một câu đùa hơi ngọt, một cái chạm vai tưởng như vô tình cũng đủ khiến Lệ nhớ.

Có lần ông Văn chỉ mới trêu một cô quản lý trẻ ở spa. Cô bé ấy cười đỏ mặt, chẳng có gì quá đáng. Nhưng hôm sau, cô ta đã bị cho nghỉ việc. Không ồn ào. Không giải thích nhiều. Chỉ một cuộc gọi từ phòng nhân sự, một câu “không còn phù hợp”, thế là xong.

Còn ông Văn thì bị Lệ xử theo cách của bà ta.

Không đánh.

Không mắng.

Không ghen kiểu đàn bà ngoài chợ.

Bà ta chỉ kéo ông về, khóa cửa lại, rồi biến cơn ghen thành một trận hành xác ngọt lịm và tàn nhẫn. Ông Văn ban đầu còn tưởng đó là phúc. Sau mới biết có những thứ tưởng là phúc, nhận nhiều quá cũng thành tai họa.

Ông già rồi.

Không còn là thời trai tráng muốn là được, chơi là sung. Ngày xưa vài ngày ông mới qua lại với một người đàn bà, vẫn giữ được dáng vẻ bảnh bao, phong độ, nói cười nhàn nhã. Giờ gần như ngày nào Lệ cũng kéo ông lên giường. Có khi bà ta còn gọi thêm người khác vào cuộc, biến ông thành một phần trong thú vui của mình. Ông Văn đuối, bà ta lại dúi thuốc bổ, sâm, đủ thứ tăng lực vào miệng ông, bắt ông phải tiếp tục.

Riết rồi ông chỉ còn cái xác khô.

Mắt trũng xuống, da xạm đi, lưng hơi còng hơn trước. Cái vẻ phong lưu từng làm ông hấp dẫn bây giờ chỉ còn sót lại trong vài bộ quần áo đắt tiền và mùi nước hoa cố che đi sự mệt mỏi. Ông vẫn cười, vẫn nói chuyện, vẫn đóng vai người đàn ông từng trải bên cạnh Vân và Lệ, nhưng ánh mắt thì lộ hết.

Mệt.

Sợ.

Và có chút ân hận muộn màng.

Ông Văn từng đùa rằng nếu chết trên bụng đàn bà thì cũng đáng một đời đàn ông.

Nhưng đó là khi ông tưởng cái chết ấy phải huy hoàng, phải phong lưu, phải là kiểu chết khiến người ta còn nhắc lại bằng nửa miệng cười.

Còn chết kiểu bị vắt kiệt từng ngày, như gà bị vặt cổ, sáng mặc vest, tối bị lôi đi trả nợ bằng thân xác, thì ông chịu không thấu.

Vân gọi ông Văn tới văn phòng vào cuối buổi chiều.

Căn phòng nằm phía sau khu spa mới, kính mờ, máy lạnh chạy êm, trên bàn còn đặt vài tập hồ sơ và một cuốn tạp chí thời trang mở dở. Bên ngoài, nhân viên đi qua đi lại, tiếng giày cao gót, tiếng điện thoại, tiếng tư vấn khách hàng hòa vào nhau thành thứ âm thanh sang trọng giả tạo mà Vân đã bắt đầu quen.

Ông Văn bước vào.

Vân ngồi sau bàn, ngẩng lên nhìn ông.

Chỉ mới vài tuần mà ông ta tiều tụy đi thấy rõ. Mặt hóp lại, mắt thâm, da xạm, cái vẻ phong lưu cũ giờ như bị ai vắt khô rồi treo lên người bằng bộ sơ mi đắt tiền. Ông vẫn cố cười, nhưng cái cười mệt mỏi, hụt hơi, không còn cái chất đàn ông từng khiến Vân thấy vừa ghét vừa bị cuốn.

Vân nhìn ông một lúc lâu.

Cô thấy buồn cười.

Ngày trước, ông Văn chỉ cần ngồi đó, nói vài câu, nhìn đàn bà bằng ánh mắt lơi lả là đủ làm người ta mềm xuống. Giờ ông giống một kẻ vừa bò ra khỏi một trận chiến mà chính ông cũng không hiểu vì sao mình thua.

Vân đứng dậy.

Cô đi vòng qua bàn, chậm rãi. Chiếc váy ôm lấy thân người, vừa đủ kín để trông sang, vừa đủ hở để khiến đàn ông không thể không nhìn. Cô biết ông Văn đang nhìn. Biết rất rõ. Đàn bà đẹp luôn biết khi nào mình bị nhìn.

Cô giả vờ cầm cuốn tạp chí trên bàn, lật vài trang, rồi để nó rơi xuống sàn.

Cuốn tạp chí rơi ngay trước chân cô.

Vân cúi xuống nhặt. Mông cô lấp ló dưới váy, và chẳng mặc quần lót.

Động tác ấy cố ý chậm hơn bình thường một chút.

Ông Văn nuốt nước bọt.

Cái bản năng cũ trong ông ta vẫn còn. Nó ngóc đầu dậy trong cái thân xác mệt mỏi, như một con chó già nghe thấy tiếng xương. Ông bước tới, hấp tấp hơn vẻ ngoài thường ngày. Hai tay ôm lấy Vân từ phía sau.

Vân không tránh.

Cô để mặc ông ôm, để mặc hơi thở nặng nhọc của ông phả vào người mình. Trong một thoáng, cô thấy lại ông Văn của trước kia. Cái lão đàn ông già nhưng biết cách làm đàn bà tin rằng mình vẫn còn được ham muốn.

Ông Văn vùi mặt vào người cô, giọng khàn đi vì thèm thuồng:

“Mông vầy mới là mông chứ…”

Vân khẽ nhếch môi.

Câu nói thô, nhưng đúng thứ cô muốn nghe.

Lâu rồi cô không được nghe đàn ông thèm mình theo kiểu đó. Không phải ánh mắt dè chừng của nhà đầu tư. Không phải lời khen lịch sự trong tiệc tối. Không phải những tin nhắn nửa kính nể nửa giữ khoảng cách. Mà là cái thèm trực diện, trần trụi, không cần che đậy.

Cô nhắm mắt lại.

Cái phần đàn bà bị bỏ đói trong cô như được ai chạm tới. Nó nóng lên rất nhanh. Vân đưa tay giữ đầu ông Văn lại, hơi thở cũng rối đi. Ông bắt đầu bú lồn Vân một cách cuồng nhiệt, lưỡi liếm mạnh, mút lấy hai mép thịt hồng hào.

“Ư… đúng rồi… bú mạnh nữa đi ba…”

Ông Văn càng hấp tấp.

Vân ngửa cổ, mắt khép hờ. Cô thấy mình đang trở lại một phần cũ của bản thân. Một phần từng bị cô khinh, nhưng cũng là phần khiến cô biết mình còn sống. Đàn bà như cô có thể mặc vest, đứng trên sân khấu, nói chuyện đầu tư, mở spa, mở cà phê, cầm trong tay hàng tỷ tiền quảng cáo, nhưng cuối cùng vẫn có những đêm cô cần một người đàn ông làm mình quên hết mấy thứ hào nhoáng đó.

Vân cúi xuống, đặt tay lên người ông Văn.

“Hôm nay con cho ba đấy.”

Cô đưa tay xuống, sờ vào quần ông Văn, định kéo khóa xuống để lấy con cặc ra. Nhưng khi bàn tay chạm vào, Vân khựng lại.

Con cặc của ông Văn mềm nhũn, dặt dẹo như một con chim chết. Dù cô vuốt ve và siết nhẹ, nó cũng không có phản ứng gì đáng kể.

Hứng thú của Vân tụt xuống tận đáy chỉ trong một giây. Khuôn mặt cô chuyển từ mê đắm sang thất vọng và khó chịu rõ rệt. Cô đẩy mạnh ông Văn ra, giọng lạnh tanh:

“Thôi. Ông về đi.”

Mặt ông cứng lại, rồi đỏ lên vì xấu hổ. Cái vẻ ham muốn lúc nãy vẫn còn, nhưng thân thể ông lại phản bội ông. Nó mệt mỏi, rã rời, không nghe lời. Giống như một cái máy cũ bị ép chạy quá lâu, đến lúc cần thì chỉ phát ra vài tiếng khục khặc vô dụng.

Vân nhìn ông.

Một giây.

Hai giây.

Rồi tất cả sự mềm mại trong cô biến mất.

Ông Văn há miệng, định giải thích. Có thể là mệt. Có thể là áp lực. Có thể là mấy ngày nay bà Lệ vắt ông đến kiệt sức. Nhưng ông không nói được. Vì ông biết trước mặt một người đàn bà đang tụt hứng, mọi lời giải thích đều nghe như tiếng đồ cũ rơi xuống nền.

Vân chỉnh lại váy.

Cô bước tới gương nhỏ bên tường, vuốt tóc, thoa lại son. Mặt cô trong gương vẫn đẹp, vẫn sang, vẫn là nữ doanh nhân mà hàng ngàn người đang theo dõi. Nhưng trong mắt cô có một vệt chán chường rất sâu.

Đời cũng lạ thật.

Tùng như vậy.

Giờ đến ông Văn cũng vậy.

Đàn ông khi còn ham thì tưởng như có thể đạp đổ cả đời mình vì đàn bà. Đến lúc thật sự cần, họ lại mềm nhũn, rã rời, bất lực như một thứ đồ hỏng.

Vân cười nhạt.

Ông Văn đứng phía sau, đầu cúi xuống, trông già đi thêm mấy tuổi.

“Ba… dạo này ba mệt quá.”

Vân chẳng thèm đáp.

Ông Văn bước tới một bước, như muốn níu lại chút sĩ diện cuối cùng.

“Để hôm khác…”

Vân cắt ngang:

“Không cần.”

Cô nhặt cuốn tạp chí dưới sàn, đặt lại lên bàn. Động tác rất nhẹ, rất gọn, như thể đang kết thúc một cuộc họp thất bại.

“Ba ra ngoài đi.”

Ông Văn nhìn cô.

Vân không nhìn lại nữa.

Cô ngồi xuống ghế, mở laptop, kéo một tập hồ sơ về phía mình. Gương mặt đã trở lại bình thường. Đẹp, lạnh, xa cách. Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ông Văn đứng thêm vài giây rồi lặng lẽ quay ra cửa.

Khi tay ông chạm vào nắm cửa, Vân bỗng nói phía sau:

“Hết con rồi tới bố…”

Vân cười khẽ, giọng rất nhỏ nhưng đủ để ông nghe thấy:

“Đều là đàn ông bất lực.”

Ông Văn không quay đầu.

Ông mở cửa bước ra ngoài.

Cánh cửa khép lại.

Vân ngồi một mình trong văn phòng, nhìn màn hình laptop sáng trắng trước mặt. Những con số vẫn ở đó. Lịch hẹn vẫn ở đó. Tiền vẫn đang chảy vào. Người ta vẫn đang gọi cô là nữ doanh nhân thành đạt.

Nhưng trong lòng cô, cái khoảng trống kia lại rộng ra thêm một chút.

4.2 153 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
98 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
lonconbubinh

chủ thớt cho e hỏi, em mới gửi truyện nhưng mà quên đề tên, em cũng ko thấy cần phải đăng nhập,ví dụ thui nếu truyện em đc duyệt dị lần sau nếu em đăng tiếp của bộ truyện đấy thì phải làm sao ạ

Vô hồn

Mình để số Momo ở đây : 0977002239. Chân thành cám ơn Admin và các bạn

Sơn

Truyện full chưa ạ e muốn mua

Vô hồn

*** Thông báo : Hiện mình có làm COMIC 3D cho truyện. Vừa hoàn thành chương 1 . Nếu bạn nào thích xem dạng truyện tranh, join room telegram : https://t.me/truyencuakatvohon ; mình up hoàn toàn miễn phí. Nếu ai là fan của truyện chữ, tiểu thuyết vui long bỏ qua thông báo này.

Vô Diện

Tôi nghĩ là Hoàng Trùng Sinh

Thichtruyen

Tác giả có ý định cải biên để làm thành kịch bản phim ko?

kris

truyện cũng đc , cơ hơi lan man ông n9 cứ để thằng trẻ dạy , nhát

levanquang

ngày ra 2 3 phần gì đi chứ ra châm quá độc mắt hứng hết cho

levanquang

truyện sex lao tù và nhg có con dâu phần 35 tiếp theo