Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 01/06/2026

Chương 5: Vô tình chạm vào ngực mẹ

Nam nhớ tới một vài hình ảnh mà trong mơ mình nhìn thấy, hắn không biết nó là thật hay giả, là hình ảnh của tương lai, hay chỉ là ảo giác mộng mị, nhưng những hình ảnh kia quá chân thật, thật đến mức Nam tưởng mình đã trọng sinh từ mấy năm sau trở về.

Mấy hôm nay mỗi khi nhốt mình trong phòng, Nam vẫn thường lên mạng tra cứu thông tin, muốn xem thử tình huống của mình là gì.

Sau khi tra cứu, Nam biết được tình huống của mình là trúng độc nên sinh ra ảo giác, lại thêm rất nhiều thứ, theo thời gian trôi qua đang dần dần mờ nhạt, hắn càng khẳng định đây là do mình bị nhện cắn sinh ảo giáo, dù sao dấu vết sưng tấy ở cổ hôm ấy rõ ràng như vậy… nên cũng yên tâm phần nào.

Vốn dĩ cảm xúc đã lắng xuống, Nam đang dần dần khôi phục trạng thái, nhưng khi nghe được lời nhục mạ của Lâm, những cảm xúc kia lại dâng trào.

– Mẹ, con không sao đâu, trong lớp mới có một đứa bạn thân mới mất do tai nạn, nên tâm trạng của con mới không tốt, qua vài ngày sẽ ổn thôi.

Nghe con trai nói vậy, Khánh Huyền và lão Sơn đều thở phào một hơi, lão Sơn hiếm khi dùng giọng điệu ôn tồn nói với Nam.

– Năm nay là năm cuối cấp, con nhớ chú ý sức khỏe, có chuyện gì thì nên tâm sự nhiều với… mẹ, chứ đừng giữ mãi trong lòng, không chỉ hại sức khỏe, mà còn khiến gia đình lo lắng.

– Dạ vâng, con nhớ rồi, cảm ơn ba!

Nam bình thản đáp, thần sắc không mấy quan tâm.

Từ nhỏ đến lớn, trong thế giới của Nam chỉ có mẹ, mẹ là người thương yêu hắn, quan tâm, gần gũi hắn nhất, còn về ba, anh trai, hay chị gái đã 8 năm chưa từng gặp mặt kia, đối với Nam, đó chỉ là những người dưng chảy chung một dòng máu mà thôi.

Lão Sơn thấy vậy, trong lòng không hiểu sao có chút áy náy, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.

Lâm nhìn thấy lão Sơn dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói chuyện với Nam thì khẽ hừ một tiếng, nhưng cũng không nói gì thêm.

Bữa cơm gia đình “ấm cúng” cứ như vậy trôi qua trong tiếng bát đũa lạch cạch, cho đến khi ăn xong, ai về phòng nấy, Diệu Linh mới nhấn chuông báo, để người giúp việc đi vào dọn dẹp dưới sự giám sát của quản gia và một vệ sĩ khác.

Sau khi về phòng, Lâm lại lấy máy tính ra bàn ngồi làm việc. Diệu Linh không nói gì, chỉ tự mình lấy giáo án ra soạn, cho đến khoảng 9h mới chuẩn bị đi ngủ.

– Em ngủ trước đây.

– Ừ! Anh sắp xong rồi.

Lâm đang xem tin tức thị trường cùng các báo cáo tài chính do cấp dưới gửi đến, thì bất chợt dừng lại suy nghĩ một lúc, hắn nhớ tới lời Khánh Huyền nói lúc ăn cơm…

Liếc nhìn Diệu Linh đang đi về phía giường ngủ, hắn úp laptop xuống, đứng dậy vươn vai rồi lên giường ôm Diệu Linh từ phía sau.

– Anh xong rồi à…

– Ừm… chuyện lúc ăn cơm…

Lâm hôn vào gáy, đồng thời thò tay lên bóp bộ ngực to tròn mềm mại của Diệu Linh.

– Không sao đâu, em hiểu mà, sao có thể tin những lời kia của dì…

Diệu Linh xoay người lại, nàng hôn chồng đắm đuối… nhưng dù trong không khí quyến rũ như vậy, Lâm vẫn không cương lên một chút nào.

Ngược lại Diệu Linh càng lúc càng hưng phấn… nhưng khi cảm nhận được thứ kia không cương lên dù chỉ một chút… Diệu Linh nhắm mắt lại buồn bã… nàng càng hy vọng thì càng thất vọng.

Đã hơn 3 năm rồi, nàng và Lâm đã cưới nhau hơn 3 năm rồi, nhưng đến hiện tại, nàng vẫn chưa phải là một người phụ nữ chân chính.

Thật buồn cười biết bao!

– Anh xin lỗi…

Lâm rời khỏi bộ ngực của Diệu Linh, thần sắc ảo não khiến cho nét tướng có phần hằn học cay nghiệt kia càng thêm khó coi.

Diệu Linh nhíu mày thông cảm, nàng biết Lâm nói về vấn đề gì. Tuy có thông cảm đấy, nhưng trong lòng nàng sao có thể không hụt hẫng?

Nàng dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường… rất bình thường.

Nếu chưa cưới chồng thì thôi, đằng này cưới chồng rồi, ngày ngày bị sờ mó, kích thích dục vọng, nhưng cuối cùng lại chẳng làm gì, thử hỏi là người thì ai chịu nổi?

Bất quá nàng dù sao cũng là loại phụ nữ đoan trang, con nhà gia giáo, thấy chồng như vậy, Diệu Linh ôn nhu nói.

– Không sao đâu anh… mình cuối cùng sẽ tìm được phương pháp thôi…

Thật ra Lâm rất muốn nói, hắn đã tìm được phương pháp rồi, chỉ là cái phương pháp kia…

Lâm nhớ tới những suger baby mà hắn nuôi, nhớ đến cảnh mấy cô gái kia bị thằng khác cưỡng hiếp, bạo dâm… dương vật của hắn liền cứng ngắc…

Hắn mắc phải căn bệnh rối loạn cương dương rất kỳ lạ, đó là dưới tình huống bình thường không cách nào cương cứng được, nhưng một khi nhìn thấy cảnh người phụ nữ của mình bị kẻ khác cưỡng hiếp, bạo dâm… lại trở nên cực kỳ hưng phấn.

Lâm vội vàng lắc đầu, đối với loại suger baby kia, hắn bỏ tiền ra nuôi, có thể tùy ý chơi đùa, nhưng nếu dám làm vậy với Diệu Linh, lão già kia nhất định sẽ đánh gãy chân của hắn.

Nhưng món ngon bày ra trước mặt như vậy, chỉ được nhìn không được ăn, tâm lý của Lâm cũng đang từng bước vặn vẹo.

– Ít nhất cũng phải chờ lão già kia chết… còn có xử lý hai mẹ con của con điếm kia… nói mới nhớ, con điếm kia đúng là đẹp, nếu như cùng…

Trong lòng Lâm thầm nghĩ, ánh mắt không nhịn được lóe lên vẻ biến thái điên cuồng.

Về phần Diệu Linh, cảm nhận được âm đạo của mình nhột nhạt khó chịu, cùng với dục hỏa vừa mới lên lại vô tình bị dập tắt kia, nàng chỉ có thể thở dài, cố gắng chìm vào vào giấc ngủ.

Tối đó, nàng lại có một giấc mộng xuân kỳ lạ, trong mơ, nàng cùng chồng ân ái mặn nồng, chỉ là đến khi nhìn rõ khuôn mặt của người kia, Diệu Linh mới giật mình tỉnh giấc, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ…

Xoa xoa khuôn mặt còn ửng hồng, Diệu Linh nhìn chồng còn ngủ bên cạnh, giống như hơi xấu hổ vì giấc mơ xuân kia, nàng nhẹ nhàng đi vào phòng tắm.

Theo bộ váy ngủ bằng lụa rơi xuống, một thân thể trắng nõn, đẹp không chút tì vết hiện ra.

Bộ ngực to tròn đầy đặn, ngạo nghễ ưỡn lên, hai núm vú nhỏ xíu hồng hào, chỉ nhìn thôi đã khiến người nhịn không được muốn cắn vài cái.

Bụng dưới bằng phẳng, không một chút mỡ thừa, kết hợp với eo thon cùng đôi chân dài miên man kia, quả thực là kiệt tác hoàn mỹ nhất mà tạo hóa đã tạo ra.

Nhất là khu âm đạo trắng hồng, vài sợi lông lưa thưa, giống như lồn của thiếu nữ mới lớn như ẩn như hiện giữa hai chân, càng khiến bất kỳ thằng đàn ông nào nhìn thấy cũng phải hóa thú.

Nhìn thân thể hoàn mỹ của mình trong gương, Diệu Linh nhẹ nhàng đưa tay xuống, cảm nhận được trong khe lồn ướt nhẹp vì giấc mơ xuân kia, khuôn mặt nàng càng đỏ.

– Uhm…

Khi ngón tay lướt qua hạt le non mềm đỏ hồng, nàng nhịn không được phát ra một tiếng rên rỉ nhè nhẹ, khiến người ta xương cốt rả rời.

Sau khi ăn sáng xong, Khánh Huyền như thường lệ xoa đầu con trai một cái, cười hì hì nói.

– Con trai cưng đi học vui vẻ nhen, tối về mẹ tự mình nấu món ngon cho con ăn, không cần phải xuống dưới tìm khó chịu.

Biệt thự này rất lớn, có ba tầng, mỗi tầng đều có phòng khách, phòng bếp, phòng đọc sách, thư giản… riêng, giống như một khu vực độc lập, dùng để phục vụ cuộc sống cá nhân của các thành viên khi có nhu cầu.

Tầng một là nơi lão Sơn và hai vợ chồng Lâm ở, còn tầng ba, từ 8 năm nay chỉ có hai mẹ con Khánh Huyền cư ngụ.

Thời điểm Thúy Vân, con gái của lão Sơn còn ở đây, ông vẫn sống ở tầng ba, nhưng từ khi con gái bỏ nhà ra đi, ông cũng xuống tầng một, chưa từng lên tầng ba nửa bước.

Còn nguyên nhân trong đó thì một lời khó nói hết.

Tầng hai thì dùng cho khách nhân hoặc họ hàng nghỉ lại khi có nhu cầu.

– Mẹ bận như vậy còn có thời gian sao?

Nam vừa lau miệng vừa ngạc nhiên hỏi.

Hắn biết mẹ mình rất bận, công việc của bộ phận đầu tư mảng Asset Management có áp lực rất lớn, từ 8 năm trước sau khi mẹ được bổ nhiệm làm giám đốc, thì thời gian hai mẹ con gần gũi bên nhau ít càng thêm ít.

Nam hiểu vì sao mẹ lại bận rộn như vậy, ở trong cái nhà chỉ có hai mẹ con mới thật sự là người thân này, nếu mẹ không cố gắng, tương lai của hai mẹ con sẽ rất mờ mịt…

– Bận mấy cũng phải lo cho con trai cưng của mẹ chứ, chỉ mới bỏ bê mấy ngày, mà đã sút mấy cân rồi đúng không?

Khánh Huyền vừa nói vừa véo véo hai má của con trai, ánh mắt tràn ngập vẻ cưng chiều.

Cảm nhận được bàn tay mềm mại của mẹ véo lấy má mình, mũi ngửi hương thơm dịu nhẹ từ người mẹ tỏa ra, nhất là đôi núi non cao ngất gần ngay trước mặt, khuôn mặt Nam không khỏi ửng đỏ, vội vàng xoay mặt đi, đưa tay đẩy vai mẹ ra.

– Mẹ thật là, con có phải con nít nữa đâu mà cứ nựng như búp bê…

Nhưng còn nói chưa hết câu, Nam đột nhiên khựng lại, cả người giống như trúng Định Thân Chú.

Số là Khánh Huyền đang cúi người véo lấy hai má của con trai, nhìn thấy cu cậu đỏ mặt quay đi thì cười khoái trá, định đứng thẳng người dậy, ai ngờ đúng lúc con trai đưa tay ra định đẩy vai mình.

Vì thế bàn tay vốn dĩ phải đẩy vào vai, lúc này lại vừa vặn úp trọn lên bầu vú to tròn của nàng.

Dù đã cách áo sơ mi và nịt vú, nhưng Nam vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được bầu vú của mẹ vừa to tròn mềm mại, lại không thiếu phần đàn hồi co giãn.

Bằng chứng là khi mấy ngón tay của hắn theo bản năng bóp lại, thứ kia lại muốn đẩy ngón tay của hắn trở về.

Thật mềm, thật co giãn, còn to nữa…

Đây chính là những ý nghĩ của Nam lúc này.

2 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Ra tiếp đi ad ơi