Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 01/06/2026
Chương 7: Muốn sống?
Sau khi lái vào tầng hầm của toàn nhà bỏ hoang, Thuận mới sợ hãi quỳ xuống đất, khóc lóc van xin.
– Xin mấy anh đừng giết tôi, tôi chỉ là thợ bảo trì bình thường, trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, xin mấy anh tha cho tôi… a…
Rắc…
Nhưng đáp lại hắn là một cú đập trời giáng vào xương ống quyển, khiến xương rạn nứt.
Thuận đau đến gào lên thảm thiết, đáng tiếc đã có người nhanh tay bịt miệng hắn, hơn nữa dù có phát ra, xung quanh đây cũng chẳng có ai nghe được.
– Đừng… xin mấy anh, trong tài khoản của tôi còn có ít tiền… tôi sẽ chuyển cho mấy anh… xin đừng giết tôi… hu hu…
Mấy tên kia không nói gì, sau khi đánh gãy chân Thuận thì đều lui ra ngoài.
Thuận ôm chân gãy nằm rên rỉ trên đất, ánh mắt vừa oán độc vừa khó hiểu nhìn mấy thanh niên đeo khẩu trang kia rời đi.
Hắn rất muốn gọi điện thoại báo cảnh sát, nhưng điện thoại đã bị đối phương tịch thu từ lúc lên xe.
Hắn cũng không dám chạy trốn, một là chân đã gãy, động một chút liền thấy đau đớn, hai là đối phương rất có thể còn canh bên ngoài.
Tầm 15 phút sau…
Cộp… cộp… cộp…
Tiếng bước chân chậm rãi đi vào tầng hầm, Thuận ngẩng đầu lên, mượn ánh sáng yếu ớt nhìn thấy thân ảnh đang đứng cách mình tầm 1m.
Người còn mặc đồng phục học sinh, vai đeo ba lô, tuy còn là học sinh nhưng dáng người cao lớn cường tráng, ít nhất cũng phải 1m8 trở lên, khuôn mặt rất trẻ, nhưng lại không hề có nét ngây thơ, ngược lại âm trầm lạnh lẽo, nhất là ánh mắt, giống như mang theo oán hận ngập trời nhìn vào Thuận.
Chính là Nam, cậu Nam của Tập đoàn tài chính Thiên Tinh.
Thuận nhìn thấy thiếu niên này, đầu tiên là kinh hãi, sau đó lấy lại bình tĩnh, bày ra vẻ mặt mừng rỡ nói.
– Cậu Nam, là cậu Nam… cậu cứu tôi với… tôi bị… hự… a…
Nhưng hắn vừa mới bò tới, đã bị Nam đá cho một cước, thân thể lăn hai vòng trên đất mới ngừng lại.
Thuận đau đến khuôn mặt méo mó, thở không ra hơi, ánh mắt kinh hoàng nhìn Nam.
Đến tận lúc này, hắn mới cảm thấy điều bất thường, cũng nhớ tới cảm giác như bị xài lang nhìn vào buổi sáng.
Thì ra kia không phải ảo giác, mà là thật!
Nhưng cuối cùng là tại sao?
Tại sao đối phương lại nhắm vào mình?
Chẳng lẽ…
Nhìn thấy ánh mắt kinh nghi của Thuận, Nam nhếch môi cười lạnh, giọng giống như ác quỷ từ Địa Ngục bước ra.
– Thế nào? Hiểu rồi phải không?
Nghe được lời này, vẻ kinh hoàng trên mặt Thuận càng lộ rõ, tay theo bản năng sờ về phía túi quần, miệng lắp bắp.
– Cậu… cậu Nam… cậu nói gì tôi không hiểu… a…
Rắc…
Bàn tay vừa mới sờ tới túi quần của Thuận bị Nam vô tình giẫm xuống, tiếng xương gãy vang lên, đau đến khuôn mặt Thuận méo mó biến dạng.
Nam không thèm nhìn vẻ mặt đau đớn pha lẫn kinh hoàng của Thuận, mà thản nhiên đưa tay vào túi quần của đối phương, từ trong đó lấy ra một cái ví tiền.
Nhìn Nam từ trong ví lấy ra một cái thẻ nhớ, vẻ mặt của Thuận đã kinh hoàng thật sự, miệng lắp bắp.
– Cậu… cậu…
Nam trầm ngâm một chút, nhớ lại lời nói của chú Trung lúc trên xe, sau đó quay sang Thuận, lạnh lùng hỏi.
– Anh Chí của phòng bảo trì là do mày giết đúng không?
Hai mắt Thuận trợn to, giống như nhìn thấy quỷ, miệng lắp bắp.
– Cậu làm sao… không… không phải… không phải tôi giết, cậu Nam… cậu…
Nhìn thấy phản ứng của Thuận, Nam biết phản đoán của mình đúng rồi.
Thật ra Nam cũng không biết Chí có phải do Thuận giết không, nhưng theo lời kể của chú Trung, tuần trước người sửa máy nước nóng trong phòng tắm của mẹ là Chí, nhưng tối hôm đó lại uống rượu say, ngã xuống sông Sài Gòn mà chết.
Bởi vì Chí chết, nên Thuận mới được Lâm giới thiệu vào…
Trong giấc mơ đó, Nam không biết Thuận dùng cách nào để uy hiếp được mẹ mình, hắn chỉ thấy mẹ mình bị Thuận cùng ba người đàn ông nữa cưỡng hiếp mẹ, những hình ảnh bạo dâm biến thái kia, đến giờ mỗi lần nghĩ lại, Nam vẫn còn thấy rùng mình sợ hãi.
Tuy hình ảnh đã dần mờ nhạt, như sắp tan biến, nhưng Nam vẫn còn nhớ rõ vẻ tuyệt vọng, đau khổ, bất lực… của mẹ, hắn muốn cứu mẹ lại không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn bốn con súc sinh kia cưỡng hiếp, hành hạ mẹ, khiến mẹ phải uất ức đến tự sát.
Vốn nghĩ đó chỉ là ảo giác, là một giấc mơ, nhưng sáng hôm nay, khi Nam nhìn thấy Thuận xuất hiện trong nhóm bảo trì, hắn mới kinh hoàng nhận ra… kia rất có thể không đơn giản chỉ là một giấc mơ.
Và đến giờ phút này, khi tìm được một cái thẻ nhớ trong ví của Thuận, có rất nhiều chuyện, lấy chỉ số IQ 152 cùng EQ 142 đẳng cấp thiên tài của Nam, đã có thể dễ dàng suy đoán ra được.
Vốn sau khi phát hiện Thuận là tồn tại có thật, Nam chỉ muốn hành hạ đối phương đến sống không bằng chết, nhưng sau khi trải qua suy nghĩ, hắn lại cười lạnh nói.
– Mày nói xem, nếu tao đưa những chứng cứ này cho lão già nhà tao, mày đoán xem, ông ấy sẽ xử lý mày như thế nào? À đúng rồi, nghe nói vợ mày còn khá xinh, con gái nay học lớp 9 cũng dễ thương xinh xắn… chậc chậc, lấy tính cách của ông già nhà tao, thằng Lâm có lẽ còn một đường sống, vì nó sẽ phủi sạch quan hệ, nhưng cả nhà mày…
Thân thể Thuận run lên bần bật, danh tiếng của lão Sơn trong giới tài chính như thế nào, hắn quá hiểu rõ, hơn nữa hắn còn biết năm xưa lão Sơn từng làm ăn trong giới hắc đạo, chỉ là sau giải phóng, chính quyền xiết chặt, nên lão mới chuyển từ đen sang trắng, làm ăn chân chính, trở thành một công dân tốt.
Nhưng điều đó không có nghĩa là lão Sơn không còn lực ảnh hưởng trong giới hắc đạo.
Xã hội hiện đại, pháp quyền vững mạnh, những chuyện đâm chém, xử nhau công khai như thời trước 2000 đã không còn xảy ra, nhưng điều đó không có nghĩa là giới hắc đạo thật sự biến mất.
Họ vẫn còn đó, chỉ là chuyển sang những hình thức hoạt động tinh vi hơn, mà bọn họ muốn đối phó một vài dân thường không quyền không thế như Thuận, quả thật là dễ như trở bàn tay.
Mà lấy sự ác liệt của chuyện này, có lẽ sẽ đúng như lời Nam nói, cả nhà hắn đều không sống nổi. Bởi vì chính bản thân hắn cũng từng cam tâm tình nguyện vì Lâm mà giết chết Chí.
Hơn nữa nói không chừng, chết như Chí đã là một loại may mắn.
Vì vậy sắc mặt Thuận sợ hãi đến tái nhợt, bò đến trước mặt Nam, liên tục đập đầu xuống đất cầu xin.
– Cậu Nam… cậu Nam, tôi xin cậu, tôi biết lỗi rồi, tôi cũng chỉ là người làm, phải nghe lời cậu cả, tôi không dám trái ý, nếu không cậu cả sẽ giết chết tôi… tôi xin cậu tha cho tôi, cậu bảo tôi làm gì tôi cũng chịu…
Khuôn mặt Nam không hề có bất kỳ dáng vẻ nào của một thiếu niên mới lớn chưa trải sự đời, ngược lại mang theo sự già dặn cùng ánh mắt lạnh lùng của người từng trải, thản nhiên nói:
– Muốn sống?
Thuận liên tục gật đầu.
– Muốn muốn, chỉ cần có thể sống, cậu muốn tôi làm gì cũng được.
Nam không nói gì, mà lấy ra một cái điện thoại, bật chế độ quay, sau đó hất đầu ra hiệu.
Thuận là người thông minh, tự nhiên biết Nam muốn cái gì, vì vậy sau một hồi giãy dụa, hắn cắn răng, khai ra hết những chuyện mình đã làm, những việc mà Lâm sai bảo, tên của những suge baby, nhân viên, người mẫu, ca sĩ… mà hắn “phối hợp diễn” để kích thích Lâm…
Nghe một tràng dài tội ác mà Lâm làm, từ lợi dụng chức quyền, tiền tài ép nhân viên trong công ty diễn cảnh bạo dâm, đến vì đạt được mục đích thậm chí còn giết người, giống như Chí, chỉ để thỏa mãn thú tính của mình, thì ngay cả Nam, người sau khi trải qua giấc mơ kỳ lạ kia, tâm tính đã trưởng thành hơn rất nhiều, tính cách cũng trở nên lạnh lùng, nghe xong vẫn không nhịn được hít khí lạnh.
Đây quả thật là một súc sinh chính hiệu, chết ngàn lần cũng không chuộc hết tội.
Khó trách trong giấc mơ kia, Lâm lại tàn nhẫn như vậy, không chỉ hành hạ mẹ mình đến tự sát, mà ngay cả đứa em cùng cha khác mẹ này, hắn cũng không ngại đẩy từ sân thượng của tòa nhà văn phòng xuống đất.
– Ta không biết đó có phải là tương lai của mình và mẹ hay không, nhưng nếu ông trời đã để mình nhìn thấy được một vài vết tích của tương lai, vậy thì Lâm, còn có những người hại mình và mẹ… các ngươi đều đi chết đi…
Sau khi Thuận kể hết những tội ác mà Lâm và hắn đã làm, Nam mới lạnh lùng nói.
– Sau khi trở về, tao muốn mày viết cho tao một bản báo cáo về tất cả những việc này, ghi rõ thông tin của từng nạn nhân, từng sự kiện… về phần cái thẻ nhớ này, chắc không cần tao phải dạy mày cách trả lời cho con lợn kia chứ?
– Không cần, không cần, cậu Nam yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý được, Lâm… không… con lợn kia sẽ không bao giờ hoài nghi tới cậu.
Thuận vội vàng gật đầu như trống bỏi.
Hắn biết từ giờ phút này, tính mạng của mình và gia đình đã hoàn toàn nằm trong tay Nam, mình chỉ có vâng lời, trở thành một con chó ngoan, thì mới có đường sống.
Nam thấy vậy thì gật đầu, dường như nhớ ra điều gì đó, lại nói tiếp.
– Về sau những lúc tụi bay “giao phối”, phải tìm cách ghi hình lại cho tao, nhớ chưa? Còn nữa, nếu Lâm có hành động gì, cũng phải báo cáo cho tao!
Nam biết Thuận là tay sai đắc lực của Lâm, nếu không đối phương đã không biết nhiều như vậy, còn thay Lâm xử lý những “cái gai” không nghe lời.
Ra tiếp đi ad ơi