Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 01/06/2026

Chương 9: “Hôn môi”

Nam nhìn mẹ đang bận rộn trong bếp, đột nhiên cảm thấy khung cảnh ấm áp và bình yên đến lạ.

Trong lòng Nam thầm thề, nhất định sẽ không để bất cứ kẻ nào tổn thương đến mẹ, trước khi hắn chết…

– Mẹ, để con phụ mẹ nhen?

– Chứ con tính đứng đó nhìn bà già này cặm cụi làm một mình à?

– Nay không phải “bản tiểu thư là đệ nhất mỹ nhân giới tài chính” nữa à? Thành bà già lúc nào thế, sao con không nhận ra?

– Ý con là mẹ không phải đệ nhất mỹ nhân giới tài chính?

– Con nói thế hồi nào?

– Mẹ rõ ràng vừa nghe được!

– Này này, mẹ không thể ỷ mình là đệ nhất mỹ nhân giới tài chính, thì muốn nói gì thì nói nhen, không phải đẹp thì muốn gì cũng được đâu!

– Ha ha ha, thằng nhóc con nay thông minh gớm nhỉ? Chắc là nhờ mẹ đánh vào đầu, mới chịu khai khiếu!

– Con nghĩ là do ngày ngày sống dưới hào quang thông minh, xinh đẹp, dịu dàng… của mẹ, nên con mới càng lúc càng thông minh như thế

– Hi hi hi…

Khánh Huyền bật cười khi nghe con trai tâng bốc mình, nụ cười ấy khiến cả khuôn mặt nàng như bừng sáng. Đó không phải kiểu đẹp lạnh lùng xa cách, mà là vẻ đẹp khiến người khác cảm thấy dễ chịu và ấm áp ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

Bộ pijama lụa mềm theo từng động tác mà khẽ lay động, tôn lên dáng người hoàn mỹ của nàng. Khi cúi người lấy chén đĩa, mái tóc dài trượt nhẹ qua vai, hương dầu gội thoang thoảng tràn vào mũi Nam, khiến hắn hơi sửng lại một nhịp.

Khánh Huyền nhận ra sự bất thường của con, bất chợt nhớ đến chuyện hồi sáng, khuôn mặt không khỏi đỏ ửng.

Bầu không khí vốn đang vui vẻ, lại đột nhiên trở nên ngượng ngùng khó nói.

Đến lúc này Khánh Huyền mới nhận ra, con trai của mình đã lớn rồi, không còn là một cậu bé ngây thơ, ngày nào cũng quấn quít lấy mẹ đòi bế, đòi hôn nữa.

Mà Nam, cho dù đã rất cố gắng, nhưng không hiểu sao cái nhìn của hắn về mẹ lại đang dần dần thay đổi, từ một người mẹ hiền dịu đoan trang, biến thành một người phụ nữ đẹp đến nao lòng…

Một lát sau, bàn ăn đã bày biện những món ăn đơn giản nhưng hấp dẫn: cá sốt cà chua, canh rong biển, thịt bò xào rau củ…

Khánh Huyền đã sớm ném những suy nghĩ vẩn vơ kia ra khỏi đầu, chống tay nhìn thành quả rồi mỉm cười hài lòng.

Ánh mắt nàng nhìn con trai lại mang theo sự yêu thương dịu dàng của một người mẹ. Khoảnh khắc ấy, vẻ đẹp của nàng không chỉ nằm ở dung mạo hoàn mỹ hay dáng người thanh tao trong bộ đồ lụa mềm mại, mà còn ở sự sống động và hạnh phúc toát ra từ từng ánh nhìn, từng nụ cười…

Khánh Huyền kéo ghế ngồi ở đối diện con trai, đôi chân thon khẽ bắt chéo dưới lớp lụa mềm, mái tóc dài buông nhẹ sau lưng.

Nàng vừa gắp thức ăn cho con, vừa kể vài câu chuyện vui ở công ty, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy năng lượng. Cả lầu hai rộng lớn lúc này không còn mang vẻ sang trọng lạnh lẽo thường thấy, mà trở nên gần gũi bởi tiếng cười và hình bóng người phụ nữ xinh đẹp đang chăm sóc “gia đình nhỏ” của riêng mình bằng tất cả sự dịu dàng.

Ngoài trời, hoàng hôn đã tắt hẳn, ánh đèn trong nhà lại càng trở nên ấm áp.

Giữa không gian ấy, Khánh Huyền trong bộ pijama lụa giản dị vẫn đẹp nổi bật như một đóa hoa đang nở rộ trong buổi tối bình yên – vừa thanh lịch, vừa mềm mại, vừa mang theo cảm giác an yên, khiến Nam chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy lòng nhẹ lại, bao muộn phiền và lo lắng từ từ lắng lại.

Mà theo đó, ý nghĩ muốn bảo vệ mẹ, bảo vệ khung cảnh bình yên này lại càng thêm rực cháy.

– Mẹ rửa chén, con đi gọt trái cây đi, mẹ mua để trong tủ lạnh ấy!

Nam biết mẹ rất thích khung cảnh bình yên chỉ có hai mẹ con này, mỗi lần mẹ nấu ăn, thì hầu như mọi việc đều tự tay làm, sẽ không cho người hầu lên dọn dẹp hay chuẩn bị.

– Dạ!

Nam mở tủ lạnh lấy trái cây, khi tới bàn mới nhớ quên cầm đĩa, thế là lại quay vào bếp.

Thiết kế của bếp hiện đại, kệ chén dĩa thường nằm ở trên chỗ rửa, vì vậy Nam bước đến sau lưng mẹ.

Vốn định bảo mẹ nhích sang một bên, nhưng đột nhiên chuông điện thoại lại reo, khiến mẹ theo bản năng quay đầu lại.

Thấy Nam đứng ngay sau lưng, Khánh Huyền giật mình, cái đĩa đang cầm trong tay rơi xuống.

– Oái…

Cả hai mẹ con đều giật mình, vội vàng chụp theo cái đĩa.

Mà bởi vì đứng khá gần, khi cả hai đều chồm về phía trước, mặt rất tự nhiên chạm vào nhau.

Môi Nam bất chợt in lên đôi môi đỏ thắm mềm mại của mẹ.

Ngay giây phút ấy, thời gian giống như dừng lại, cả hai mẹ con đều như bị sét đánh, bất động ngay tại chỗ.

Nam chỉ cảm thấy môi mình chạm vào một thứ mềm mại, mát lạnh, thơm ngát… khiến cơ thể hắn như có dòng điện chạy qua, dần dần run lên bần bật.

Còn Khánh Huyền, hai mắt nàng trợn to, không cách nào tưởng tượng được tình huống này sẽ xuất hiện.

Thân thể nàng cũng như có dòng điện xoẹt qua, khiến cả người cứng ngắc, hơi thở bất giác tăng nhanh…

Thân thể hai mẹ con cứ bất động như vậy, cho đến khi Nam theo bản năng hé môi, muốn ngậm lấy đôi môi mềm mại ngọ ngào kia.

Lúc này Khánh Huyền mới như ở trong mộng mới tỉnh, giật mình đẩy con trai ra, sau đó khuôn mặt đỏ bừng, đứng dậy chạy nhanh vào phòng.

Tà áo lụa mềm mại khẽ lay động theo từng bước chân vội vã, để lộ dáng vẻ vừa bối rối vừa đáng yêu của mẹ, khiến Nam nhìn mà ngẩn ngơ, tưởng mình còn ở trong mơ.

Vừa rồi… mình và mẹ hôn nhau?

Chuyện này… mẹ sẽ không đánh chết mình chứ?

Sau phút giây lâng lâng, là cảm giác sợ hãi gần như bản năng của bất cứ thằng con trai nào đối với mẹ mình…

Khi cánh cửa phòng khép lại, Khánh Huyền tựa lưng vào đó, hai tay ôm lấy khuôn mặt nóng bừng của mình.

Trong đầu nàng vẫn không ngừng hiện lên khoảnh khắc vừa rồi, tuy ngắn ngủi nhưng đủ khiến tâm trí rối loạn.

Từ trước đến nay, nàng chưa từng sinh ra cảm giác kỳ lạ như vậy…

Khánh Huyền cúi gằm mặt xuống gối, vừa xấu hổ vừa hoảng hốt, trái tim vẫn còn run lên vì cảm giác ngượng ngùng.

Nàng cũng giống như Nam, không hiểu sao tình huống cẩu huyết chỉ có trong phim ngôn tình lại xuất hiện ở trong người nàng và con trai.

Là người từng trải, Khánh Huyền có thể dễ dàng nhận ra, trong giây phút ngắn ngủi ấy, sâu trong mắt con trai xuất hiện vẻ kích động cùng hưng phấn không cách nào diễn tả.

– Nó… nó lại sinh ra cảm giác với mình…

Nghĩ tới đây, Khánh Huyền càng bối rối, không biết phải đối mặt với tình huống này như thế nào.

Nàng rất giỏi kinh doanh, tầm nhìn sắc bén, tính cách quyết đoán, nhưng ở phương diện này, nàng lại không có chút kinh nghiệm nào cả.

– Làm sao bây giờ… sao nó lại sinh ra ý nghĩ bậy bạ như vậy… phải làm sao bây giờ…

Và cũng giống như những người mẹ khác, khi gặp phải tình huống trớ trêu này, nàng liền lên mạng tìm đến bác sĩ tâm lý tuổi dậy thì…

Về phần Nam, sau khi vô tình “hôn môi” với mẹ, đầu óc hắn cứ trở nên mụ mị, lâng lâng, tê dại… không giây phút nào là không nghĩ đến hình ảnh trong khoảnh khắc đó.

Và không biết từ lúc nào, máy tính lại được mở lên, hình ảnh trong phòng tắm của mẹ lại xuất hiện.

Chỉ thấy trong màn hình, mẹ bỏ đôi dép mềm ở bên cạnh cửa phòng tắm, để lộ đôi chân thon dài thanh mảnh.

Sau cả ngày tất bật, nhưng trên gương mặt xinh đẹp ấy vẫn không hề có vẻ mệt mỏi, trái lại còn mang một nét thành thục chín mùi cực kỳ cuốn hút.

Đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp, hàng mi cong dài khiến ánh nhìn của mẹ lúc nào cũng mềm mại như nước.

Chiếc mũi cao thanh tú cùng đôi môi hồng nhạt tự nhiên tạo nên một vẻ đẹp hài hòa đến mức Nam nhìn chăm chú, khó mà rời mắt.

Khi đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, mẹ khẽ ngẩng đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình, dáng người cao ráo và cân đối nổi bật giữa không gian sang trọng phủ đầy hương thơm dịu nhẹ của tinh dầu hoa nhài.

Mẹ chậm rãi tháo chiếc kẹp tóc, để mái tóc dài buông xuống bờ lưng mềm mại như dòng suối đen óng ánh. Từng động tác đều nhẹ nhàng, thanh nhã, mang theo nét đẹp của một người phụ nữ trưởng thành biết chăm sóc bản thân.

Ánh đèn phản chiếu lên làn da trắng mịn khiến mẹ trông như được phủ một lớp sương mỏng dịu dàng. Bên ngoài cửa kính, trời đã ngả tối, nhưng trong căn phòng ấy, vẻ đẹp của mẹ dường như khiến không gian trở nên sáng hơn, cũng khiến mắt Nam từ từ sáng rực.

Trong màn hình, chỉ thấy mẹ tiến lại gần bồn rửa mặt, khẽ cúi người để làn nước mát chạm lên da. Khoảnh khắc ấy, đường nét gương mặt càng hiện rõ vẻ tinh tế và thanh thoát. Không cần trang sức cầu kỳ hay lớp trang điểm đậm, mẹ vẫn mang một vẻ đẹp nổi bật rất riêng, vừa dịu dàng vừa sang trọng. Từ dáng đứng thanh mảnh đến phong thái điềm tĩnh, tất cả hòa lại tạo nên khí chất khiến Nam không cách nào quên được.

Làn hơi nước dần lan tỏa khi mẹ bắt đầu pha nước tắm.

Bởi vì hơi nước lượn lờ, che mờ đi camera, làm cảnh vật không còn quá rõ ràng, khiến Nam bỗng dưng sinh ra một cảm giác bực bội, cồn cào khó tả.

Chỉ thấy lúc này, một thân hình tha thướt đang đứng nghiêng về hướng camera, mái tóc dài đen bóng nhu thuận dài đến bên hông, cái eo thon thả mềm mại.

Mẹ nhẹ nhàng cởi từng cúc áo sơ mi, đồng phục công sở từ từ rơi xuống, một thân thể hoàn mỹ thoáng chốc chiếm cứ lấy nội tâm của Nam, da thịt của mẹ trắng nõn như tuyết, bụng dưới bóng loáng bằng phẳng, cái mông đẹp đầy đặn rất tròn, độ cong vễnh lên theo tư thế hơi khom, cặp đùi thon dài, làm cho hắn cảm thấy mình sắp điên cuồng!

2 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Ra tiếp đi ad ơi