Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 01/06/2026
Chương 11:
*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem
Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.
Trong bệnh viện, nhìn Thuận tay chân bị bó bột, khuôn mặt bầm dập trầy xước, sắc mặt Lâm âm trầm, nhưng cuối cùng chỉ đành thở dài bất lực.
Tai nạn là chuyện không ai mong muốn, huống hồ Thuận còn thảm như vậy, gãy tay, gãy chân, rạn xương sườn, dập phổi… hắn còn có thể nói gì hơn.
Đáng tiếc cái thẻ nhớ đã bị hỏng kia…
Lâm đương nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức dùng những hình ảnh đó tung lên mạng, hay uy hiếp Khánh Huyền, mà định dùng nó làm một cái cớ, để cho quân cờ khác có cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân.
– Chỉ có thể tìm cách khác để đưa con cờ này đến bên cạnh tiện nhân kia…
Sau khi lẩm bẩm, Lâm nhìn Thuận với ánh mắt quan tâm giả tạo, ân cần nói.
– Mày ráng dưỡng thương cho tốt, bên ngoài còn nhiều việc cần làm lắm.
– Dạ, cậu cả yên tâm, tôi nhất định sẽ nhanh khỏi bệnh, để còn đích thân “đóng phim” cho cậu cả xem.
Thuận vội vàng cười nịnh nọt, chỉ là khuôn mặt sưng phù, khiến nụ cười của hắn cực kỳ quỷ dị.
Lâm hài lòng gật đầu, sau đó quay người rời đi.
Vừa ra khỏi bệnh viện, hắn đã gọi điện cho Hải, em ruột của lão Sơn, nhưng xưng hô lại khiến người ta cảm thấy kỳ quái.
– Ba, kế hoạch phá sản rồi, thằng Thuận gặp tai nạn, làm thẻ nhớ hỏng mất…
– Đúng là ăn hại mà, có chút chuyện như vậy cũng làm không xong…
– Giờ mình phải làm sao đây?
– Còn làm gì được nữa, cứ tạm thời chờ đã, rồi sẽ có cơ hội thôi. Ít nhất cũng phải chờ thằng Thuận khỏi bệnh, nói gì thì nói, giao những việc kia cho nó làm, ba mới an tâm được…
– Dạ, con cũng thấy vậy…
…
Trong văn phòng, Hải – phó tổng giám đốc Tập đoàn tài chính Thiên Tinh bực bội tắt điện thoại, người ngã ra sau ghế, ánh mắt âm trầm nhìn trần nhà, dòng suy nghĩ không biết trôi về phương nào.
Năm nay Hải đã 55 tuổi, là con út trong nhà, còn lão Sơn là anh cả, chính giữa có tới sáu anh chị em nữa, nhưng bởi vì chiến loạn, nghèo đói mà chết non.
Chính vì vậy lão Sơn rất thương đứa em út này, cho ăn học đàng hoàng, tuy năng lực làm việc bình thường, nhưng được lão Sơn nâng đỡ, đến hôm nay đã thành phó tổng giám đốc của Tập đoàn tài chính Thiên Tinh.
Bất quá Hải lại thuộc loại người tài mọn nhưng chí lớn, bản tính lại hay ghen tị, so đo… dù năng lực chẳng ra sao, lại luôn ảo tường có một ngày mình sẽ vượt mặt anh hai, trở thành ông trùm đứng đầu ngành tài chính.
Hắn rất ghen tị với lão Sơn, người luôn yêu thương che chở, từng bước nâng đỡ hắn đên ngày hôm nay, nên không chỉ không biết ơn, ngược lại còn âm thầm làm vô số chuyện khiến người căm phẫn.
Lúc trẻ, bởi vì ghen tị lão Sơn có được người vợ tào khang, chịu thương chịu khó, vì chồng mà hi sinh tất cả, nên hắn nảy tà tâm, muốn chiếm đoạt chị dâu thành của mình.
Thế là nhân lúc lão Sơn ra ngoài làm việc, hắn bỏ thuốc chị dâu mình, sau đó cưỡng hiếp, khiến chị dâu mang thai. Mà Lâm chính là sản phẩm do hành vi độc ác của hắn tạo ra.
Nhưng càng mất nhân tính là, sau khi chị dâu sinh ra Lâm, hắn lại tới nhà, cười đều giả nói đó là con của mình và dị dâu, còn đưa ra mấy tấm hình thân thể trần truồng của chị dâu ngày đó, uy hiếp nếu không nghe lời, hắn sẽ đưa những bức ảnh này cho lão Sơn.
Chỉ là hắn không nghĩ tới, tính cách của chị dâu mình lại quá cương liệt, không chỉ không nghe hắn uy hiếp, ngược lại trong cơn suy sụp ném đứa nhỏ xuống đất, rồi dùng dao gọt hoa quả đâm hắn một nhát.
Trong lúc bất ngờ, Hải chỉ kịp ngửa ra sau, tránh cú đâm chí mạng vào bụng, nhưng tinh hoàn thì tổn thương vĩnh viễn.
Hải hoảng loạn trốn khỏi nhà, chạy tới bệnh viện để cấp cứu, còn chị dâu hắn thì không chịu nổi tủi nhục, đã uống thuốc sâu tự vẫn.
Khi lão Sơn về, nhìn thấy vợ tự sát, con trai trong tình trạng hấp hối, thì trong một thời gian dài tinh thần suy sụp.
Theo như cảnh sát điều tra, vợ lão Sơn là tự sát, không có ngoại lực can thiệp, mà nguyên nhân thì có lẽ là do tâm lý sau sinh, áp lực cuộc sống, cùng chồng trong thời gian dài vắng mặt…
Nghe đến đây, lão Sơn càng áy náy, nên sau này ông mới dồn tình thương, cũng đặt rất nhiều kỳ vọng vào đứa con trai cả này.
Còn Hải, bởi vì bị đâm trúng tinh hoàn, nên từ đó về sau, chức năng sinh lý của hắn bị rối loạn, còn Lâm bị mẹ ném xuống đất, tuy không chết, nhưng tinh hoàn bị dập, cũng bị chứng rối loạn cương dương y hệt như cha ruột của mình.
Đây chỉ có thể nói thế gian kỳ diệu, nhân quả báo ứng không sai một ly.
Mà cũng chính vì căn bệnh này, Hải càng hận lão Sơn hơn, sau khi lão Sơn cưới Khánh Huyền, còn sinh ra Nam, hắn liền tìm đến Lâm, nói ra sự thật, để cùng con ruột hợp sức chiếm lấy cơ nghiệp khổng lồ này.
Lâm vốn dĩ được di truyền từ Hải tính cách ghen tị, đố kỵ, ích kỷ… nên khi thấy lão Sơn có đứa con trai thứ hai, hắn liền sinh ra cảm giác nguy cơ, lại thêm bản thân không phải con ruột… thế là ngay lúc ấy, một âm mưu tày trời được hai cha con lên kế hoạch.
Đó chính là… giết lão Sơn.
Nhưng bên cạnh lão Sơn lúc nào cũng có vệ sĩ bảo vệ, muốn tiếp cận còn khó, chứ nói gì tới giết.
Vì vậy bọn hắn mới dàn cảnh, gây ra một cuộc tai nạn khi lão Sơn từ bệnh viện thăm Khánh Huyền sinh nở trở về, may mắn được tài xế kiêm vệ sĩ đánh lái kịp thời, lão Sơn không chết, nhưng bị thương rất nặng, từ đó về sau sức khỏe ngày một sa sút.
Mà sau chuyện đó, công tác bảo vệ lão Sơn càng tăng cường, hơn nữa vẫn một mực điều tra kẻ gây ra tai nạn năm đó, nên Lâm và Hải không còn dám manh động nữa, ẩn nhẫn tìm cơ hội khác…
Trong lúc Hải trầm ngâm suy tính, làm sao để đối phó với thế lực và uy tín đang ngày một lớn của Khánh Huyền ở trong công ty, thì thư ký của hắn – Lê Thị Thu Thảo mang theo một xấp tài liệu tiến vào.
– Sếp, đây là báo cáo tài chính của quý này, anh xem qua rồi ký xác nhận để trình lên Hội đồng quản trị.
Hải bị kéo về thực tại, nhìn cô thư ký xinh đẹp trẻ trung, từng vô số đêm hầu hạ cha con hắn cùng Thuận, ánh mắt Hải hơi sáng lên, cười dâm dê đưa tay vào trong váy của Thảo, bóp lấy bộ mông to tròn co giãn kia.
– Uhm… sếp này, còn đang ở công ty…
Vốn Hải còn rất hứng thú, nhưng cảm nhận được dương vật của mình mềm nhũng, không có chút phản ứng, sắc mặt hắn sa sầm rút tay ra, cầm thấy tập tài liệu lật xem.
Thảo nhìn Hải đang chăm chú xem tài liệu, sâu trong mắt lóe lên vẻ thù hận cùng khinh bỉ, nhưng bị nàng che giấu rất nhanh.
Hải vừa xem tài liệu vừa hỏi:
– Quý này bộ phận nào đứng đầu?
Thảo dùng giọng ngọt ngào trả lời.
– Vẫn là mảng Asset Management của giám đốc Khánh Huyền, quý này lại tăng 5% so với quý trước. Mảng Hedge Fund hơi sụt giảm một chút, nhưng vẫn có lợi nhuận, chỉ riêng mảng Prop Trading của giám đốc Lâm là thua lỗ… khoảng 10 triệu USD.
– Cái gì? Sao lại lỗ nhiều như vậy?
Hải giật nảy mình, vội vàng mở báo cáo tài chính của mảng Prop Trading do Lâm quản lý, khi nhìn những thông số đỏ lòm trên đó, sắc mặt hắn không khỏi trầm xuống, thầm mắng “cái thằng ngu này”.
Nói thật, nếu Lâm không khỏi con ruột mình, hắn đã có xung động bóp chết đối phương.
Tình hình thế giới biến động nhiều như vậy, nó còn dám đầu tư vào coin?
Giờ thì hay rồi, các siêu cường bắt đầu tích trữ vàng, hạn chế giao dịch tiền ảo, giá coin lập tức rớt thê thảm, khiến công ty lỗ mất 10 triệu USD.
Phải biết đây là tiền của công ty, không phải quỹ đầu tư.
Nếu tới cuối năm không bù được khoảng lỗ này, đám cổ đông kia còn không lật bàn?
Trong lòng Thảo cũng thầm khinh bỉ, không biết sao lão Sơn tài giỏi như vậy, lại sinh ra thằng con vừa ngu vừa cố chấp, giống hệt như thằng chú của nó vậy.
Hải trầm tư suy nghĩ:
– Không được, nhất định phải để Minh Châu lên làm giám đốc mảng Hedge Fund thay thế lão Khải, mượn thế và lực bên Hedge Fund, còn có kinh nghiệm của Minh Châu để kéo mảng Prop Trading lên, nếu không chờ tới tổng kết cuối năm, vị trí giám đốc của thằng Lâm chỉ sợ khó mà giữ nổi…
…
Chiều hôm đó, trong biệt thự của lão Sơn, Hải tìm gặp anh trai của mình, nói về vấn đề nhân sự của tập đoàn.
– Anh hai, lấy kinh nghiệm và năng lực của Minh Châu, hoàn toàn có thể đảm nhiệm vị trí giám đốc mảng Hedge Fund. Hơn nữa cô ấy là em dâu của anh, là người nhà, nên càng có thể tin tưởng…
Thấy lão Sơn im lặng suy tư, Hải cắn răng, nhỏ giọng nói.
– Sáng nay đã có báo cáo tài chính của quý 3, mảng Prop Trading của thằng Lâm lỗ 10 triệu USD. Nếu để Minh Châu lên làm giám đốc mảng Hedge Fund, có thể trợ giúp thằng Lâm nhiều hơn…
Lão Sơn nhắm mắt thở dài.
Ông cũng không ngờ năng lực của con trai mình lại kém như thế, không chỉ kiến thức tài chính xuất hiện vấn đề, mà tính cách còn cố chấp, không nghe lời khuyên…
Khi biết con trai muốn đầu tư vào coin, ông đã thấy không ổn, nhưng vì muốn con trai có thêm kinh nghiệm thực chiến, ông không cản, mà âm thầm dặn dò cấp dưới, khi biên độ giảm xuống tới mức nào đó, thì lập tức bán cắt lỗ, không được chần chờ.
Nhưng không ngờ con trai lại cố chấp, không nghe lời khuyên, đến khi chính sách của các siêu cường được công bố, coin lao dốc, mọi chuyện đã quá muộn.
Đúng như Hải nói, lúc này để Minh Châu lên làm giám đốc mảng Hedge Fund, hai bên phối hợp, lấy kinh nghiệm và năng lực của Minh Châu, nhất định có thể kéo lợi nhuận của mảng Prop Trading tăng trưởng, nhưng những vấn đề tiềm ẩn phát sinh sau đó lại càng lớn.
Thứ nhất, Hải trước giờ luôn một mực ủng hộ Lâm, ở trong tập đoàn luôn đối đầu, cạnh tranh uy tín với Khánh Huyền, nay nếu để Minh Châu lên làm giám đốc mảng Hedge Fund, thì tiếng nói của Lâm sẽ càng lớn, cân bằng trong tập đoàn bị đánh phá, ngày sau nếu ông mất, chỉ sợ mẹ con Khánh Huyền rất khó sống.
Thứ hai, tính cách của Minh Châu khá mạnh mẽ, tham vọng còn rất lớn, ông sợ nàng sẽ làm ra những quyết định sai lầm.
Nhưng cuối cùng, tình thương của ông giành cho Lâm vẫn nặng hơn, đứa nhỏ này đã thiệt thòi quá nhiều…
– Được rồi, ngày mai họp Hội đồng quản trị, bổ nhiệm Minh Châu vào vị trí đó đi.
Lão Sơn mệt mỏi nói.
Hải nghe vậy thì mừng rỡ, liên tục cảm ơn, cũng không ở lại ăn cơm theo lời mời của anh trai, mà vội vàng về nhà báo tin mừng.
…
Ra tiếp đi ad ơi