Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 14/07/2026
Chương 12:
*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem
Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.
Chiều muộn buông xuống khu biệt thự ven hồ, những tia nắng cuối ngày rơi loang trên lớp kính cao sát trần của căn villa xa hoa.
Ánh đèn vàng bên trong vừa được bật lên, phản chiếu lên nền đá cẩm thạch bóng như gương, khiến cả không gian mang vẻ đẹp lạnh lẽo nhưng quyền quý.
Trong phòng khách rộng lớn, nơi bộ sofa da màu kem đặt đối diện quầy rượu sang trọng, Minh Châu đang ngồi bắt chéo chân trên ghế, dáng vẻ nữ chủ nhân thực sự của tòa biệt thự này.
Nàng mặc một chiếc váy lụa màu đen ôm sát cơ thể, lớp vải mềm mại càng tôn lên vóc dáng cân đối đầy cuốn hút. Mái tóc dài màu hạt dẻ được uốn nhẹ, buông xuống bờ vai trắng ngần như sứ.
Dưới ánh đèn vàng dịu, làn da của Minh Châu nổi bật đến mê người, mịn màng và sáng đến mức khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng khó dời mắt.
Gương mặt nàng sắc sảo nhưng cực kỳ xinh đẹp, đôi môi đỏ thẫm cong lên đầy tự tin, còn ánh mắt thì vừa lạnh vừa kiêu hãnh như có thể nhìn thấu người đối diện. Chỉ cần nàng ngồi im lặng cũng đã tạo ra cảm giác áp đảo khó tả.
Tiếng cửa mở vang lên, Hải bước vào phòng khách với dáng vẻ dè dặt, khác hẳn với vẻ kiêu ngạo, hách dịch như ở bên ngoài, thần thái hoàn toàn lép vế trước người vợ xinh đẹp của mình.
Sở dĩ hắn lép vế trước Minh Châu như vậy, nguyên nhân có ba.
Thứ nhất là năm nay Hải đã 55 tuổi, còn Minh Châu chỉ mới 34, là bạn cùng khóa, cùng ngành với Khánh Huyền, nên mới được ghép chung là Tài Chính Song Hoa, tức hai đóa hoa đẹp nhất Khoa Tài Chính.
Kể từ sau khi bị chị dâu đâm vỡ tinh hoàn, chức năng kia bị rối loạn, Hải trở nên dễ cáu kỉnh, tự ti… khi đứng trước phụ nữ.
Nhưng 10 năm trước, khi gặp Minh Châu trong buổi lễ tốt nghiệp Thạc Sĩ, Hải lập tức kích động, cho dù năng lực kia đã như thái giám thiến chưa sạch, lúc được lúc không, nhưng ham muốn chiếm giữ trong lòng lại mãnh liệt chưa bao giờ có.
Không sai, là ham muốn chiếm giữ, chứ không phải tình yêu.
Vì sao muốn chiếm giữ?
Bởi vì anh trai hắn đã cưới được một trong hai bông hoa đẹp nhất Khoa Tài Chính – Khánh Huyền.
Hải trước giờ luôn ganh tị, so sánh với anh trai, những gì lão Sơn có, hắn đều muốn có cho bằng được.
Chỉ tiếc loại người như hắn, chí cao tài mọn, đã định trước chỉ có thể dùng những mưu hèn kế bẩn để đạt được mục đích của mình.
Và trong chuyện của Minh Châu cũng vậy, hắn dùng vô số thủ đoạn đê hèn để xử lý những người theo đuổi, ngầm ám hại công ty gia đình của Minh Châu, sau đó lại giống như người hùng giang tay ra cứu giúp…
Hơn nữa còn mặt dày tới chỗ lão Sơn, nhờ lão Sơn ra mặt trợ giúp, gây sức ép, lão Sơn vì thương em đã hơn buốn mươi chưa lập gia đình, nên cũng đành ra mặt, cuối cùng Minh Châu không còn cách nào khác, chỉ có thể gả cho Hải.
Nguyên nhân thứ hai là năng lực làm việc của Minh Châu cực mạnh, sau khi cưới, hầu như nhiều quyết định quan trọng của Hải đều do Minh Châu cố vấn, nếu không dù được lão Sơn nâng đỡ, hắn cũng không thể ngồi vào vị trí phó tổng giám đốc được.
Mà nguyên nhân thứ ba tự nhiên là vấn đề sinh lý của Hải, không giống như Lâm, cần kích thích biến thái mới cương cứng, Hải thì giống như thái giám bị thiến chưa sạch, lúc được lúc không, hơn nữa thời gian cương cứng cực ngắn, nhanh xuất tinh, tinh trùng thì hầu như không có, nên dù hai người đã kết hôn 10 năm, nhưng vẫn chưa có con, khiến cho Minh Châu cực kỳ khinh bỉ.
Lại thêm tính cách của nàng mạnh mẽ, hơi chút đanh đá và hiếu thắng, nên dần dần, Hải hoàn toàn bị vợ mình đè đầu cỡi cổ, hầu như không bao giờ dám bật lại.
Vừa nhìn thấy Minh Châu, Hải đã vô thức cúi nhẹ đầu như đang đối diện với cấp trên hơn là với vợ.
– Em… anh vừa từ chỗ lão Sơn về.
Hải lên tiếng, giọng mang theo vẻ lấy lòng quen thuộc.
Minh Châu không đáp ngay, nàng chỉ chậm rãi nâng ly rượu vang lên môi, động tác thong thả nhưng đầy khí chất. Ngón tay thon dài đặt trên thành ly đẹp như một bức tranh quảng cáo xa xỉ. Hải đứng đó nhìn vợ mà ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa thấp thỏm.
– Rồi sao?
Minh Châu hỏi ngắn gọn.
Hải lập tức nở nụ cười nịnh nọt.
– Lão già ấy đồng ý rồi. Chức giám đốc mảng Hedge Fund… từ tuần sau sẽ do em phụ trách.
Một khoảng im lặng thoáng qua, khóe môi của Minh Châu chậm rãi nhếch lên. Nàng không hề tỏ ra bất ngờ, giống như chuyện này vốn dĩ đã nằm trong dự liệu. Ánh mắt tự tin ấy càng khiến khí chất của nàng thêm phần lấn lướt.
– Cuối cùng lão già đó cũng chịu buông tay…
Câu nói nhẹ tênh nhưng đầy kiêu ngạo, Hải nghe xong chỉ cười gượng gạo phụ họa. Hắn bước lại gần hơn, dáng vẻ gần như đang cố lấy lòng nàng từng chút một.
– Anh đã nói với lão Sơn từ đầu rồi mà… ngoài em ra thì chẳng ai đủ khả năng quản cái mảng đó. Về sau em nắm mảng này, có thể trợ giúp cho thằng Lâm rồi…
Minh Châu tựa lưng vào sofa, đôi chân dài thanh thoát khẽ đổi tư thế. Lớp váy lụa trượt nhẹ theo đường cong cơ thể khiến vẻ đẹp của nàng càng trở nên nổi bật. Nhất là khi đổi chân, cảnh xuân dưới háng lộ ra, thấp thoáng nhìn thấy mu lồn đầy đặn vun cao sau lớp quần lót màu vàng nhạt, khiến Hải nhìn thấy mà hô hấp dồn dập, mắt trợn to, nhưng dương vật lại không thể lên…
Từ dáng ngồi, ánh mắt đến thần thái đều toát ra sự mạnh mẽ của một người phụ nữ quen đứng ở vị trí cao hơn người khác.
– Trợ giúp cho thằng Lâm?
Nàng cười nhạt.
– Nếu không phải phương diện kia của anh không được, nhiều khi tôi còn nghĩ nó là con rơi của anh đấy.
Người nói vô tình, kẻ nghe hữu ý, Hải lập tức im bặt, trên gương mặt hiện lên vẻ lúng túng quen thuộc, nhưng lại chẳng dám phản bác.
Trong căn nhà này, từ chuyện công việc đến tiền bạc, gần như mọi thứ đều xoay quanh Minh Châu. Ai nhìn vào cũng hiểu người thật sự nắm quyền không phải Hải.
Hắn cúi người rót thêm rượu cho vợ, động tác cẩn thận như sợ làm nàng phật ý.
– Em cứ đùa… nó dù sao cũng là con của anh hai…
Minh Châu hơi khó tin và nghi hoặc, bởi vì lấy tính cách của Hải, hẳn sẽ không làm như vậy mới đúng.
Nàng liếc nhìn chồng bằng ánh mắt nửa thương hại nửa chán chường, chính sự nhu nhược ấy càng khiến nàng nổi bật hơn. Một người phụ nữ đẹp đến rực rỡ, thông minh và đầy tham vọng như Minh Châu, giống như một con ngựa hoang, rất khó thuần phục.
Muốn thuần phục được loại ngựa hoang kiêu ngạo này, trước hết phải “cưỡi” tới khi nó phục, như vậy mới ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng đáng tiếc, Hải lại không có năng lực đó.
Ngoài trời, ánh hoàng hôn đã gần tắt hẳn. Từ ô cửa kính lớn có thể nhìn thấy mặt hồ phản chiếu ánh đèn của khu villa cao cấp. Không gian sang trọng ấy càng làm Minh Châu giống một nữ chủ nhân quyền lực hơn bao giờ hết.
Nàng đứng dậy, chậm rãi bước đến cửa kính. Dáng người cao ráo thanh thoát hiện lên dưới lớp váy đen ôm sát, từng bước đi đều toát ra vẻ tự tin đầy mê hoặc. Hải vô thức nhìn theo, trong lòng vừa si mê vừa mặc cảm.
Minh Châu đẹp đến mức ở bất cứ đâu nàng xuất hiện cũng khiến người khác phải ngoái nhìn. Nhưng chính vẻ đẹp sắc lạnh ấy lại khiến Hải cảm thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn.
– Anh biết điều tôi thích nhất là gì không?
Minh Châu lên tiếng mà không quay đầu lại.
Hải khẽ đáp:
– Là chiến thắng?
Nàng bật cười khẽ.
– Không, là cảm giác khống chế tất cả. Cũng giống như anh vậy…
Câu nói vang lên bình thản, nhưng khiến căn phòng như lạnh hơn. Hải cúi mặt, hai tay đan vào nhau đầy căng thẳng, vẻ xấu hổ và bất lực càng đậm hơn.
Đây không phải lần đầu hắn bị Minh Châu khinh bỉ, mới đầu hắn còn tức giận, còn phản bác, nhưng dần dần, hắn giống như một con chó ngoan ngoãn, bị Minh Châu chỉnh đến chỉ biết vẫy đuôi.
Hắn cũng hiểu rõ tính cách của vợ mình, mạnh mẽ, tham vọng và không bao giờ chịu thua, nhưng khác hắn ở chỗ, nàng có năng lực để nuôi những tham vọng kia.
Minh Châu quay người lại, mái tóc dài khẽ lay theo cử động mềm mại. Gương mặt xinh đẹp dưới ánh đèn vàng hiện lên quyến rũ đến nghẹt thở, nhưng ánh mắt thì sắc bén như dao.
– Mảng Hedge Fund do tôi quyết định, có giúp hay không còn phải xem tâm trạng, anh tốt nhất đừng gây thêm phiền phức cho tôi.
Hải lập tức gật đầu, nở nụ cười lấy lòng đầy miễn cưỡng.
– Anh hiểu mà… em yên tâm.
Minh Châu nhìn Hải vài giây rồi khẽ nhếch môi, nụ cười ấy đẹp đến mê người, nhưng lại mang cảm giác của một nữ hoàng đang nhìn kẻ dưới quyền hơn là nhìn chồng mình.
Trong căn biệt thự xa hoa, sự đối lập giữa hai người hiện rõ –một người phụ nữ quá mạnh mẽ và rực rỡ, còn người đàn ông bên cạnh lại nhỏ bé và nhu nhược đến mức gần như chẳng thể giữ nổi vị thế của mình.
Có lẽ cũng chính vì nguyên nhân này, mà khi ra ngoài, Hải mới tỏ vẻ, mới hống hách, mới bày ra bộ dáng nắm quyền hết thảy chăng?
…
2h30 sáng.
Nam nhìn vào màn hình máy tính cỡ lớn, nơi biểu đồ giá liên tục lên xuống, đổi màu… hai tay liên tục nhập các dòng lệnh.
Cũng giống như nhiều cậu ấm cô chiêu con nhà hào môn khác, là cậu út của Tập đoàn tài chính Thiên Tinh, từ năm 13 tuổi, Nam đã tiếp xúc với kinh doanh, đầu tư, cô phiếu… qua lời dạy của ông già, mẹ và những người khác trong nhà, cũng được đào tạo kiến thức nền cơ bản về phương diện này.
Không chỉ vậy, tới năm 16 tuổi, Nam còn được mở riêng tài khoản giao dịch để trải nghiệm, số tiền trong thẻ có hạn mức 1 triệu USD.
Đây là tiền riêng của hắn mà lão già cho khi sinh nhật 16 tuổi, nhưng không được phép lấy ra tiêu sài lung tung, chỉ có thể dùng để giao dịch tài chính, nếu có lời, thì tùy ý rút ra thẻ cá nhân, còn lỗ, hết thì coi như xong, không còn vốn khởi nghiệp ban đầu, phải đi xin xỏ lại, hoặc chờ tới năm 18 lại được cấp thêm.
Đây chính là phương pháp dạy con cháu trong các hào môn, số tiền mà người thường cả đời cũng không kiếm được, đối với bọn họ chỉ là tiền lẻ để con cháu luyện kỹ năng mà thôi.
Rất bi ai, nhưng đó lại là sự thực!
Bạn k bán truyển tren telegam ah
Có thì cho mình xin tên ních mình mua bộ này
Sao đăng truyện nó cứ xoay miết, ko đăng được vậy AD, bình luận thì bình thường
có full chưa add
đang viết tới 60 à bác
Full chưa
Ra tiếp đi ad ơi