Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 14/07/2026

Chương 13:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.

Nam nhìn các mã cổ phiếu mình mua đều tăng vọt, khóe miệng không nhịn được nhếch lên nụ cười thỏa mãn, sau đó lập tức nhập lệnh bán.

Nhìn thành quả sau 1 tuần cày cuốc đã lên 45%, Nam càng thêm vui vẻ.

Nam thừa hưởng gen tốt từ lão Sơn và mẹ, từ khi tiếp xúc với cổ phiếu đã thể hiện ra thiên phú ưu việt, ngay cả lão Sơn, dù không thích đứa con trai này lắm, nhưng cũng không thể không thừa nhận nó rất giống mình.

Nhưng cho dù Nam có thiên phú ở phương diện cổ phiếu, thì cũng rất khó có thể trong 1 tuần kiếm được 450 ngàn USD, nguyên nhân khiến hắn nắm bắt được xu hướng chính xác như vậy, chính là nhờ giấc mơ kỳ lạ kia.

Trong giấc mơ đó, không chỉ có cảnh mẹ bị mấy con súc sinh kia bạo dâm, mà còn có cảnh mẹ bị người lừa, đầu tư vào dự án ma, khiến tinh thần suy sụp, tuy những hình ảnh kia lướt qua rất nhanh, còn theo thời gian mà nhanh chóng mờ nhạt, lãng quên, nhưng sau khi trải qua chuyện của Thuận, Nam biết đó chính là cơ duyên của mình, vì vậy cố gắng ghi hết lại những gì mình còn nhớ.

– Đáng tiếc, có quá nhiều thứ bị quên mất, nếu không còn kiếm được nhiều nữa…

Nam có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ nghĩ, lại thấy mình may mắn, đối với hắn, tiền bạc gì đó không quan trọng, chỉ cần mẹ có thể bình an, có thể mãi mãi ở bên hắn, như vậy liền thỏa mãn.

Từ trước đến nay, trong thế giới của Nam chỉ có mẹ, mẹ chính là người che chở, bảo vệ, yêu thương hắn trong cái thành phố hoa lệ nhưng đầy lạc lỏng này.

Ngược lại, trong thế giới của Khánh Huyền, con trai cũng chính là tia sáng ấm áp duy nhất để nàng có thể nương tựa vào, có thể tiếp tục tiến bước về phía trước.

Cho nên khi biết giấc mơ kia rất có thể chính là tương lai của hai mẹ con, Nam đã bắt đầu vạch ra kế hoạch trả thù, đồng thời tìm mọi cách kiếm tiền, ngăn cản mẹ rơi vào cái bẫy chết người của đối thủ.

Nghĩ đến mẹ, Nam lại không khỏi nhớ đến “nụ hôn” bất ngờ với mẹ mấy ngày trước.

Mấy hôm nay mẹ giống như cố ý tránh mặt hắn, đi sớm về muộn, dù vô tình gặp mặt, mẹ cũng vờ như không thấy lờ đi.

Có lần hắn muốn gọi mẹ để xin lỗi, nhưng đổi lại là một cái trừng mắt đầy sắc lẹm.

Bản năng sợ mẹ đã thấm vào trong gen của mỗi thằng con trai, vì vậy Nam có chút lo lắng, không biết lần này mẹ có từ mặt mình luôn không.

Nhưng bị cảm giác kích thích kia thôi thúc, khiến ý muốn bảo vệ mẹ của hắn từ từ biến dạng lúc nào không hay, đến khi nhận ra thì đã quá muộn…

Buổi sáng đầu tuần trôi qua trong thứ ánh sáng dịu nhẹ len qua lớp rèm mỏng của biệt thự xa hoa.

Thành phố bên ngoài đã bắt đầu náo nhiệt với tiếng xe cộ và những dãy nhà phủ màu nắng sớm, nhưng trong căn phòng ngủ rộng lớn ấy vẫn còn lưu lại sự yên tĩnh mềm mại của một buổi sáng chưa hoàn toàn thức giấc.

Khánh Huyền đứng trước gương, đôi tay khẽ vuốt lại mái tóc dài còn hơi ẩm sau khi sấy, ánh mắt lơ đãng như đang nghĩ về điều gì đó.

Nàng vừa tắm xong, hơi nước còn đọng mờ trên tấm kính lớn cạnh phòng thay đồ, khiến bóng dáng phản chiếu của nàng mang vẻ đẹp mơ hồ như một thước phim điện ảnh.

Khánh Huyền mặc chiếc áo choàng lụa màu kem nhạt, lớp vải mềm mại ôm lấy cơ thể đầy nữ tính. Dáng người cao ráo cân đối, từng đường nét đều mềm mại đến mức gần như hoàn mỹ.

Bờ vai trắng ngần thanh mảnh, bầu vú to tròn ngạo nghễ, vòng eo thon gọn cùng đôi chân dài thẳng tắp khiến bất kỳ bộ trang phục nào khoác lên người nàng cũng trở nên nổi bật hơn bình thường.

Nàng mở cánh tủ quần áo lớn, bên trong treo ngay ngắn những bộ đồng phục công sở cao cấp với gam màu trang nhã. Sau vài giây suy nghĩ, Khánh Huyền lấy xuống bộ váy màu xanh đen và áo sơ mi trắng quen thuộc. Đó là kiểu trang phục vừa thanh lịch vừa làm nổi bật khí chất dịu dàng lại không mất kiêu sa của nàng mỗi khi xuất hiện ở công ty.

Ánh sáng từ chiếc đèn pha lê trên trần rơi xuống mái tóc đen óng mượt, tạo nên những vệt sáng mềm mại. Gương mặt của Khánh Huyền vốn đã xinh đẹp, lúc này sau lớp dưỡng da mỏng nhẹ lại càng trở nên trong trẻo hơn.

Đôi mắt to dịu dàng mang nét nữ tính đặc biệt, sống mũi thanh tú cùng đôi môi mềm màu hồng nhạt, khiến người khác dễ liên tưởng đến những minh tinh trong các bộ phim tình cảm sang trọng. Nhưng hôm nay trong ánh mắt ấy lại thấp thoáng vẻ bối rối khó giấu.

Khánh Huyền cầm chiếc áo sơ mi trắng lên, động tác chậm rãi hơn thường ngày. Nàng bất giác nhớ tới chuyện xảy ra mấy hôm trước. Chỉ là một khoảnh khắc ngoài ý muốn, nhưng càng cố quên nàng lại càng nhớ rõ…

Nàng chỉ là giật mình làm rơi đĩa, con trai cũng chỉ theo phản xạ lập tức giữ lấy… nhưng môi nàng lại vô tình chạm vào môi con trai.

Chỉ chạm nhẹ thôi, một khoảnh khắc cực ngắn, nhưng đủ khiến đầu óc Khánh Huyền trống rỗng, lo lắng, ngượng ngùng… suốt mấy ngày nay.

– Chỉ là ngoài ý muốn… chỉ là ngoài ý muốn… Con trai cũng chỉ là do tuổi dậy thì, không khống chế được cảm xúc, trước giờ lại gần gũi mẹ, nên mới như vậy mà thôi…

– Đúng, bác sĩ tâm lý nói thế, gặp phải tình huống này không nên quá gay gắt khiến con tổn thương, nên chú ý ăn mặt, tránh quá gần gũi, như vậy sau khi nó có bạn gái, tự nhiên sẽ không còn nghĩ tới chuyện này nữa…

Nghĩ đến đó, nàng khẽ cắn môi rồi cúi đầu mặc áo sơ mi. Những ngón tay thon dài mềm mại cài từng chiếc cúc áo, từ từ che lại da thịt trắng hồng, nhưng động tác hơi chậm vì tâm trí vẫn đang rối bời.

Điều khiến nàng khó xử nhất không phải nụ hôn ngoài ý muốn ấy, mà là phản ứng của mình sau đó.

Nàng cảm nhận được con rất lo lắng, muốn xin lỗi…. nhưng càng như vậy, Khánh Huyền lại càng không biết phải đối diện ra sao. Mỗi lần nhớ tới ánh mắt và phản ứng của con trai hôm ấy, tim nàng lại vô thức đập nhanh hơn một nhịp.

– Đúng là điên thật…

Khánh Huyền khẽ lẩm bẩm.

Nàng không hiểu sao phản ứng của mình lại lớn như vậy, hơn nữa cái cảm giác kia…

Khuôn mặt nàng bất giác đỏ bừng, không dám suy nghĩ nữa.

Khánh Huyền thay váy công sở xong rồi đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Bộ đồng phục ôm vừa vặn cơ thể thanh mảnh khiến khí chất của nàng trở nên kiêu sa và quyến rũ hơn hẳn. Phần eo được may khéo léo càng làm nổi bật vóc dáng mềm mại, còn đôi chân dài dưới lớp váy bút chì thanh lịch lại tạo cảm giác vừa dịu dàng vừa sang trọng.

Nàng với lấy lọ nước hoa đặt trên bàn trang điểm, đó là mùi hương cao cấp nàng rất thích, nhẹ nhàng nhưng lưu hương lâu, mang cảm giác thanh sạch pha chút nữ tính tinh tế. Khánh Huyền xịt một lớp mỏng lên cổ tay và sau tai. Hương thơm dịu lan ra trong không khí, hòa cùng mùi tóc mới gội tạo thành cảm giác mềm mại rất riêng của nàng.

Khánh Huyền vốn là kiểu phụ nữ khiến người khác phải ngoái nhìn mỗi khi xuất hiện. Không phải vẻ đẹp sắc sảo và phô trương như Minh Châu, mà là kiểu đẹp thanh nhã, đoan trang, nữ tính, càng nhìn càng khó quên.

Từ cách nàng bước đi, giọng nói miền sông nước nhẹ nhàng cho tới thần thái dịu dàng, trang nhã cổ điển… được mẹ dạy từ nhỏ, đều tạo nên sức hút rất riêng.

Ở công ty, không biết bao nhiêu người thầm coi nàng là nữ thần trong mộng, chỉ tiếc nàng là phu nhân của chủ tịch, lại thêm Khánh Huyền mắc hội chứng Androphobia (chứng sợ đàn ông / sợ nam giới), trước giờ vẫn luôn giữ khoảng cách với nam giới, cho nên bọn họ chỉ có thể tưởng tượng ở trong lòng.

Nàng không biết, sở dĩ cảm xúc của nàng kịch liệt như vậy, tâm thần xao động khó yên, cũng chính là do hội chứng Androphobia kia.

Hội chứng Androphobia này khiến Khánh Huyền cực kỳ bài xích nam giới, mỗi khi tiếp xúc gần, nàng đều sẽ thấy sợ hãi, lo lắng, khó chịu…

Tâm lý là vậy, nhưng thân thể và cảm xúc bản năng của Khánh Huyền vẫn là một người phụ nữ bình thường.

Thân thể nàng cũng có những khát khao thầm kín, nhưng ham muốn khó nói, cho nên khi vừa tiếp xúc thân mật với con trai, người “đàn ông” duy nhất mà nàng có thể gần gũi, những cảm xúc thầm kín kia lập tức bộc phát, khiến nàng không cách nào áp chế được…

Khánh Huyền đeo khuyên tai xong thì ngồi xuống trước bàn trang điểm. Đầu ngón tay nàng khẽ chạm lên môi mình theo phản xạ vô thức, rồi lập tức giật mình bỏ tay xuống, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

– Huyền… mày lại nghĩ cái gì vậy nữa hả… đó là con trai của mày…

Nàng tự nhủ với mình lần nữa.

Nhưng càng tự nhủ, hình ảnh hôm đó lại càng hiện rõ. Cảm giác gương mặt Nam ở rất gần, hơi thở thoáng chạm qua trong tích tắc ấy khiến nàng mỗi lần nhớ lại đều thấy mặt mình nóng lên, tim đập thình thịch.

Mấy hôm nay ở nhà, Khánh Huyền luôn cố tránh mặt con trai. Có lúc cả hai vô tình gặp nhau ở phòng khách, nàng chỉ khẽ cúi đầu rồi bước nhanh đi chỗ khác, khi con trai mở lời muốn nói chuyện, nàng liền giật thót người, quay đầu trừng mắt, khiến cu cậu sợ đến tái mặt.

– Phì…

Khánh Huyền bật cười khi nghĩ tới cảnh con trai bị mình trừng mắt một cái liền cúi đầu không dám nói nửa lời.

– Hừ… nhát gan vậy mà cũng dám chiếm tiện nghi của bản tiểu thư?

Nàng lẩm bẩm, nhưng bất chợt lại đỏ mặt khi nghĩ tới điều gì đó.

Khánh Huyền đứng dậy, khoác áo vest ngoài rồi cầm túi xách. Trong gương, nàng hiện lên như hình mẫu hoàn hảo của một nữ giám đốc công sở hiện đại – xinh đẹp, thanh lịch và đầy khí chất.

Nhưng ẩn dưới vẻ ngoài bình tĩnh ấy lại là mớ cảm xúc rối ren mà chính nàng cũng không biết phải giải thích ra sao.

Nàng bước ra ngoài, nhìn về phía phòng ngủ vẫn còn đóng của con trai.

Khánh Huyền khẽ thở dài.

Có lẽ con trai cũng đang khó xử giống nàng.

Nghĩ vậy, nàng lại nhớ đến vẻ mặt bối rối và kích động của Nam hôm ấy, còn có vẻ lo lắng, sốt ruột mấy ngày hôm nay…

Khóe môi của Khánh Huyền vô thức cong nhẹ.

Nhưng nàng lập tức thu lại nụ cười, tự trách mình nghĩ linh tinh.

– Không được nghĩ nữa…

Nhưng cũng không thể mãi như thế này được, mình nên cư xử thế nào đây?

Giả vờ bình thường?

Hay cứ tiếp tục tránh con trai thêm vài hôm nữa?

Khánh Huyền không biết, một tác hại khác của hội chứng Androphobia, ở dưới cảm xúc bản năng thúc đẩy, đang không ngừng thay đổi ý nghĩ và quyết định của nàng… cuối cùng tạo cho con trai một cơ hội khó tin, làm thay đổi bánh xe vận mệnh của cả hai mẹ con

3.2 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
6 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Mjnb tran

Bạn k bán truyển tren telegam ah
Có thì cho mình xin tên ních mình mua bộ này

Viết Để Xem

Sao đăng truyện nó cứ xoay miết, ko đăng được vậy AD, bình luận thì bình thường

hello12

có full chưa add

Viết Để Xem

đang viết tới 60 à bác

Trần thơ

Full chưa

Cuton

Ra tiếp đi ad ơi