Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 14/07/2026

Chương 15:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.

Ánh nắng buổi chiều tà của Sài Gòn luồn qua những tán lá phượng vĩ xanh ngắt, hắt từng vệt sáng vàng nhạt vào khung cửa sổ lớp học.

Không gian phòng học của ngôi trường “quý tộc” nằm ở quận trung tâm thành phố vô cùng yên tĩnh, chỉ còn vang lên giọng nói ngọt ngào, trầm ấm và tràn đầy truyền cảm của Diệu Linh.

Hôm nay, nàng đứng lớp giảng về một tác phẩm văn học ngợi ca vẻ đẹp bình dị, nghĩa tình của con người và sông nước miền Tây Nam Bộ. Giọng nói mang chút âm hưởng đặc trưng của vùng sông nước Tiền Giang nhưng đã được tiết chế lại, trở nên tròn vành rõ chữ, vừa dịu dàng vừa sâu lắng như dòng sữa mẹ, thấm vào lòng từng học sinh phía dưới.

Đứng trên bục giảng, Diệu Linh hiện lên như một hình mẫu hoàn hảo của người phụ nữ Việt Nam vừa hiện đại, vừa giữ trọn nét gia giáo, đoan trang.

Nàng không chọn những trang phục cầu kỳ, diêm dúa, mà khoác lên mình chiếc áo dài lụa màu xanh ngọc bích truyền thống.

Chất liệu lụa tơ tằm cao cấp mềm mại, có độ rủ tự nhiên, ôm sát lấy vóc dáng tuyệt mỹ của nàng một cách vô cùng tinh tế.

Ở tuổi 26 tràn đầy sức sống, Diệu Linh sở hữu một thân hình mà bất cứ cô gái nào cũng phải ao ước. Chiếc áo dài được may đo vừa vặn, làm tôn lên bờ vai gầy thon thả, khuôn ngực đầy đặn, căng tràn sức sống tuổi thanh xuân và đặc biệt là vòng eo nhỏ nhắn.

Mỗi khi nàng quay lưng viết bảng, tà áo dài lại khẽ bay nhẹ theo từng chuyển động uyển chuyển, phô diễn trọn vẹn đường cong thắt đáy lưng ong đầy mê hoặc và vòng hông nảy nở, gợi cảm, khiến các nam sinh bên dưới lén nhìn, rồi đêm về tưởng tượng.

Ngay cả Nam vốn không ưa gì gia đình bà chị dâu này, cũng không thể không thừa nhận, Diệu Linh rất đẹp.

Dù bà chị dâu kia sở hữu một thân hình quyến rũ chết người, nhưng lại không hề có một chút dung tục nào, bởi toàn bộ cơ thể ấy được bao bọc bởi một thần thái đoan trang, hiền thục đến thuần khiết.

Mái tóc đen dài mượt mà được kẹp gọn gàng một nửa bằng chiếc kẹp đính ngọc trai đơn giản, nửa còn lại xõa dài ngang lưng, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của hoa bưởi thoang thoảng khắp phòng học.

Có đôi khi Nam thầm nghĩ, mình ghét người con gái trong sáng, đoan trang như vậy có nên hay không?

Tiếng chuông tan học vang lên, các học sinh lễ phép cúi đầu chào nàng rồi lần lượt ra về, nhưng đám nam sinh vẫn lén lút liếc nhìn vào ngực, vào mông của nữ thần trong lòng mình trước khi đi.

Diệu Linh biết, nhưng nàng không nói gì, dù sao hơn ai hết, nàng thừa hiểu dung mạo và dáng người của mình có sức sát thương lớn với lứa tuổi này như thế nào.

Chỉ là không quá đáng, nhìn thì cứ nhìn thôi, dù sao cũng không mất gì…

Đột nhiên khóe mắt của nàng liếc qua Nam, phát hiện đối phương lại lén lút nhìn vào ngực mình, khiến Diệu Linh kinh ngạc.

Đứa em chồng này, từ trước đến giờ luôn mặt lạnh với mình, cho dù nàng tỏ ý thân cận, nó cũng sẽ né tránh, từ trước tới giờ chưa từng chủ động bắt chuyện với nàng.

Việc nhìn lén như thế này cũng chưa từng xảy ra!

Còn hỏi vì sao nàng khẳng định Nam chưa từng lén lút nhìn những nơi nhạy cảm của mình?

Vậy thì bạn quá xem thường giác quan thứ sáu của phụ nữ rồi, đừng nói bạn nhìn chằm chằm vào nơi nhạy cảm, chỉ cần bạn liếc mắt thôi, nhiều người còn có thể đếm được số lần đấy, đừng có đùa.

Cảm nhận được ánh mắt của Nam nhìn vào ngực mình, khuôn mặt Diệu Linh đỏ bừng, bất giác nhớ lại lần đầu tới trường này giảng dạy.

Trường này là trường “quý tộc”, các học sinh đa số là con nhà quyền quý, tự nhiên không thiếu đứa mất dạy, ăn chơi đua đòi từ nhỏ, chuyện trêu ghẹo cô giáo trẻ, thậm chí là quấy rối tình dục càng thường xuyên xảy ra.

Diệu Linh tự nhiên cũng không ngoại lệ, ba năm trước, sau khi nàng cưới Lâm, được tuyển vào trường này, có rất nhiều nam sinh chưa hiểu tình hình, thấy nàng đẹp như tiên nữ thì trêu ghẹo, lời nói thô tục, thậm chí còn muốn động tay động chân.

Nhưng tất cả đều bị Nam xử lý trong một nốt nhạc, khi đó đám học sinh cá biệt kia mới không còn dám trêu chọc Diệu Linh nữa.

Sở dĩ Nam làm vậy, cũng không phải có hảo cảm gì với bà chị dâu này, mà là gia giáo của gia đình như thế, nếu người nhà bị ức hiếp, mà hắn không giúp đỡ, chuyện này đến tai lão Sơn, vậy thì mẹ con hắn càng khó sống trong cái nhà kia.

Mà chuyện này đúng là đã đến tai lão Sơn, ông lập tức cảnh cáo cha mẹ của những học sinh cá biệt kia, khiến bọn họ phải mang quà đến trường xin lỗi Diệu Linh.

Mà Diệu Linh cũng bởi vì chuyện này, trong lòng rất có hảo cảm với đứa em chồng kia, chỉ tiếc mâu thuẫn giữa chồng và mẹ con Nam quá lớn, khiến hai chị em càng lúc càng xa cách, ở chung nhà mà giống như người dưng…

Diệu Linh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, dọn dẹp sách vở, giáo án vào chiếc túi xách hàng hiệu bằng da.

Vừa lúc đó, điện thoại đặt trên bàn giáo viên rung lên bần bật. Nhìn màn hình hiển thị ba chữ “Mẹ Ở Quê”, lòng Linh bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.

Nàng vội vàng nhấn nút nghe, chưa kịp cất tiếng chào thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng khóc nghẹn ngào, hoảng loạn của mẹ nàng:

– Linh ơi… cứu nhà mình với con ơi… Thằng út… thằng út nó báo hại cả nhà rồi con ơi!

Nghe tiếng khóc xé lòng của mẹ, tim Diệu Linh như thắt lại. Nàng vội vàng áp điện thoại vào tai, giọng run run gặng hỏi:

– Mẹ, có chuyện gì vậy? Mẹ bình tĩnh nói cho con nghe, thằng út làm sao hả mẹ?

Qua làn nước mắt và giọng nói đứt quãng, người mẹ ở quê nhà Tiền Giang bắt đầu kể lại sự tình kinh hoàng.

Đứa em trai duy nhất của Linh, vốn được cưng chiều từ nhỏ, không biết lúc nào đã sa chân vào những sới bạc, đá gà mạng và cá độ bóng đá trực tuyến.

Từ những số tiền nhỏ vài triệu, vài chục triệu ban đầu, nó đã bị cuốn vào vòng xoáy đỏ đen, vay mượn tín dụng đen với lãi suất cắt cổ. Đến ngày hôm nay, khi không còn khả năng che giấu, chủ nợ mang giấy tờ đến tận nhà tính sổ, con số tổng cộng đã lên đến cả chục tỷ.

– Cả chục tỷ… hơn nữa đây là lần thứ mấy rồi…

Con số ấy như một tia sét đánh ngang tai, khiến Diệu Linh đứng không vững, phải vịn tay vào cạnh bàn giáo viên để khỏi ngã khuỵu.

Tuy nàng là con dâu hào môn, nhưng bởi vì xuất thân bình thường, không học tài chính, cũng chẳng giỏi kinh doanh, nên chưa từng tham gia vào công việc của gia đình.

Mỗi ngày ăn uống, đi lại, mua sắm… đều có nhà chồng chu cấp, hằng tháng còn nhận được một số tiền nhất định để chi tiêu, cộng thêm lương thưởng, ba năm nay Diệu Linh đúng là đã tích góp được không ít, thừa sức chu cấp cho cha mẹ ở quê sống an nhàn sung sướng.

Nhưng cả chục tỷ…

Cũng không phải nàng không xoay sở được, nhưng con dâu của Tập đoàn tài chính Thiên Tinh đi vay tiền, tin tức lộ ra ngoài, có mang đến ảnh hưởng gì không?

Mà một khi mở miệng hỏi nhà chồng, lão Sơn sẽ nghĩ như thế nào, Lâm sẽ nghĩ ra sao? Có phải sẽ coi nàng là loại gái chuyên đào mỏ nhà chồng không?

Hơn nữa bởi vì vợ chồng nên nàng biết, Lâm thua lỗ mấy quý liên tục, không chỉ tổn thất tiền của tập đoàn, mà tiền riêng của hắn cũng đã thua sạch sẽ.

Lúc này nàng mà còn mở miệng xin tiền, hơn nữa để cứu một con nghiện cờ bạc, lấy tính cách của Lâm, chỉ sợ sẽ lập tức mắng xối xả.

Nhưng điều làm nàng đau lòng hơn cả là những gì đang diễn ra ở quê.

Mẹ nàng vừa khóc vừa kể trong sự sợ hãi, rằng mấy ngày nay, đám giang hồ xăm trổ đầy mình, mặt mũi bặm trợn đã kéo đến bao vây ngôi nhà. Chúng không chỉ chửi bới, đập phá cửa ngõ mà còn ném chất bẩn vào sân, dùng loa công suất lớn khủng bố tinh thần cả ngày lẫn đêm, đe dọa nếu trong vòng một tuần không trả tiền, chúng sẽ “xử lý” Khánh – em út của nàng.

Có báo công an, nhưng công an xuống thì chúng đi, công an đi thì chúng lại tới, khiến hàng xóm ai cũng dị nghị, chỉ trỏ.

Nghe đến đây, nước mắt Diệu Linh đã lã chã rơi trên khuôn mặt tuyệt mỹ. Đôi mắt bồ câu vốn hiền dịu, trong sáng giờ đây ngập tràn sự đau đớn, u uất và bất lực.

Đôi môi hồng thắm run rẩy không thốt nên lời. Nàng thương cha mẹ già cả đời cần kiệm, chắc chiêu từng đồng lương công chức quèn để nuôi hai chị em ăn học thành tài.

Ba nàng vốn là người có lòng tự trọng cao, sống ngay thẳng, trọng danh dự ở xóm làng lẫn cơ quan; mẹ nàng thì hiền lành, chịu thương chịu khó.

Ở cái tuổi xế chiều, đáng lẽ họ phải được an hưởng tuổi già, vui vầy bên con cháu, vậy mà giờ đây lại phải sống trong cảnh nhục nhã, mất ăn mất ngủ, ngày đêm nơm nớp lo sợ.

Hình ảnh người cha già suy sụp, người mẹ hiền lành khóc cạn nước mắt nơi góc nhà, chịu đựng sự lăng mạ của những kẻ xa lạ hiện lên trong tâm trí, khiến lồng ngực Linh nghẹn thắt lại, đau đớn như có hàng ngàn mũi dao đâm vào.

Tuy chuyện này, một phần nguyên nhân rất lớn là do ba mẹ nuông chiều em trai, nhưng hiện tại nàng cũng không thể oán trách, nói nặng lời với mẹ được, trước phải để tâm trạng của mẹ ổn định lại, chờ mình về quê sẽ giải quyết dứt khoát chuyện này.

Diệu Linh không phải loại con gái nhu nhược mù quáng, vì trả nợ, chiều chuộng thằng em cờ bạc mà bán mạng làm tất cả như trong mấy bộ phim ngắn xàm xí của TQ.

Lúc trước Khánh nợ vài chục triệu, nàng coi như em còn nhỏ trót dại, đã trả giúp mấy lần, nhưng đã nói còn có lần sau, nàng tuyệt đối sẽ không trả.

Bẵng đi hơn năm, vốn tưởng Khánh đã cải tà quy chính, nhưng không ngờ từ vài chục triệu đã thành vài tỷ? (*chục tỷ là con số lãi kép của bọn cho vay nặng lãi, chứ con số thực tế chỉ vài tỷ là cùng, ai từng vay hay có người thân dính vào mấy cái này sẽ rõ)

Nàng biết không thể nào đùng một cái liền vay mượn tới con số này được, mà ở giữa nhất định là có vài trăm triệu, nhưng ba mẹ giấu không nói cho mình biết.

Hiện tại không còn cách nào xoay sở, mẹ mới gọi điện cho mình…

Nàng cắn chặt môi để không bật thành tiếng khóc lớn, cố gắng dùng chất giọng khàn đặc vì xúc động để trấn an mẹ:

– Mẹ… mẹ nghe con nói nè. Mẹ với ba tuyệt đối đừng ra ngoài đôi co với tụi nó. Cứ hứa với tụi nó là gia đình đang gom tiền. Con… con sẽ lo được. Ba mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nha mẹ…

3.2 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
6 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Mjnb tran

Bạn k bán truyển tren telegam ah
Có thì cho mình xin tên ních mình mua bộ này

Viết Để Xem

Sao đăng truyện nó cứ xoay miết, ko đăng được vậy AD, bình luận thì bình thường

hello12

có full chưa add

Viết Để Xem

đang viết tới 60 à bác

Trần thơ

Full chưa

Cuton

Ra tiếp đi ad ơi