Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 14/07/2026
Chương 16:
*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem
Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.
Tắt điện thoại, Diệu Linh ngồi sụp xuống chiếc ghế giáo viên, hai tay ôm lấy mặt, những giọt nước mắt ấm nóng tràn qua kẽ tay, thấm ướt một mảng áo lụa xanh ngọc.
Thần thái đoan trang, rạng rỡ thường ngày biến mất, thay vào đó là một bóng hình nhỏ bé, cô độc và đầy đau khổ dưới ánh hoàng hôn đang tắt dần.
Nàng giận đứa em trai nông nổi, phá gia chi tử, nhưng trên hết là nỗi xót thương vô hạn dành cho đấng sinh thành. Nàng biết, nếu mình không đứng ra gánh vác, gia đình nàng ở quê coi như tan nát.
Không chỉ vậy, gia đình nàng dù sao cũng là sui gia với chủ tịch của Tập đoàn tài chính Thiên Tinh, nếu tin tức đồn thổi trên mạng, cũng sẽ ảnh hưởng tới nhà chồng.
Sau một hồi khóc nghẹn, Diệu Linh lau đi những giọt nước mắt bám trên hàng mi cong, sau đó xách cặp đi về phía cổng trường.
Sau khi Diệu Linh đi khuất, Nam mới từ trong góc hành lang đi ra, ánh mắt nhìn theo bóng lưng tuyệt mỹ kia, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười giảo hoạt.
Vốn dĩ còn chưa tìm ra phương pháp trả thù Lâm, nhưng hiện tại, Nam đột nhiên nghĩ tới một cách trả thù vừa thoải mái lại vừa thâm sâu.
Không phải mày muốn quay lén mẹ tao sao?
Không phải mày muốn cưỡng hiếp mẹ tao sao?
Không phải mày muốn hại mẹ con tao sống không bằng chết sao?
Vậy được, trước cắm cho mày vài cái sừng đã!
Hơn nữa bà chị dâu này, tuy thua mẹ một chút, nhưng tuyệt đối là hàng cực phẩm, hơn nữa cái khí chất hiền dịu, đoan trang kia, bất kỳ thằng đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn “ức hiếp” một lần cho đã.
Nhưng điểm trọng yếu nhất ở chỗ… nàng là vợ của Lâm, là chị dâu của hắn, cái cảm giác kích thích khi trả thù kia…
Thế là sau khi ngồi lên xe, Nam lấy điện thoại, nhắn cho Diệu Linh một tin nhắn.
– Tui có thể giúp chị!
Bên kia nhanh chóng gửi lại một icon không hiểu.
Nam mỉm cười, nhắn tiếp.
– Vừa rồi tui nghe hết rồi! Không cần hỏi vì sao, tui thích thì tui giúp thôi. Nếu chị tin tui, thì tối nay 10h, lên tầng 2, phòng đọc sách.
Bên kia không có nhắn lại nữa, Nam cũng không lo lắng, hắn thừa biết tình cảnh khó xử của chị dâu hiện tại.
Nếu mở miệng hỏi lão già, đừng nói 10 tỷ, dù 100 tỷ, lão cũng có thể dễ dàng xoay sở.
Nhưng phải xem là chuyện gì!
Nếu là chuyện của cá nhân Diệu Linh, lão già kia nhất định không nói hai lời trợ giúp, dù sao đây chính là cô con dâu ông chọn, từng đích thân đi về tận Tiền Giang hỏi cưới.
Nhưng nếu là chuyện của em Diệu Linh, hơn nữa còn dính tới bài bạc, vậy thì xin lỗi, chín phần mười là lão già kia sẽ không giúp, nhiều nhất là sai người cảnh cáo đám đòi nợ, không được làm phiền nhà cha mẹ của Diệu Linh nữa.
Về phần thằng em nghiện cờ bạc kia, ở đó mà mơ đi!
Lão Sơn ghét nhất chính là bài bạc, không thấy mấy anh chị em Nam, còn có lão Hải, ai dám động vào bài bạc?
Diệu Linh cũng thừa hiểu điểm này, cho nên ngay từ đầu, nàng đã không có ý định hỏi ba chồng.
Nàng vốn định tìm thím Châu để vay mượn, nhưng đây là vạn bất đắc dĩ, bởi vì tính tình bà thím kia không tốt, nhìn ai cũng giống như đang nợ tiền không trả vậy, hơn nữa nghe Lâm nói bà thím kia “rất máu” khi giao dịch tài chính, hầu như toàn bộ tiền đều mang đi đầu tư.
Có lần Lâm còn nói đùa, nếu thân thể mà có thể đầu tư vào chứng khoáng, nói không chừng bà thím kia còn cược luôn cả mình.
Nếu hỏi ngay lúc đối phương không có tiền mặt, hơn nữa còn là mượn tiền đi trả nợ cờ bạc, Linh nghĩ sao cũng thấy ngại mở miệng.
Phương án thứ hai của nàng là hỏi mượn Thúy Vân, nhưng nghĩ kỹ vẫn thấy không ổn, từ 8 năm trước Thúy Vân bỏ nhà ra ngoài tự lập, một mình mở công ty, tài chính cũng không nhiều, hơn nữa hiện tại đối phương đang đầu tư vào trang trại sầu riêng, dòng vốn chắc chắn rất eo hẹp.
Nàng nhìn tin nhắn của em chồng gửi đến, khẽ dựa lưng vào ghế, nhắm mắt suy tư.
Nếu như bình thường, có lẽ nàng sẽ không ngần ngại đồng ý ngay lập tức, thậm chí còn vui vẻ vì quan hệ giữa hai chị em gần lại, nhưng nhớ đến ánh mắt lúc chiều của em chồng…
Nàng không biết mình lo lắng điều gì, chỉ cảm thấy lòng tự nhiên hơi hồi hộp, còn có chút mong đợi.
Có một chuyên gia tâm lý từng nói: Đừng quá xem trọng vào lòng chung thủy của phụ nữ, khi cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, khi chuyện vợ chồng không mặn nồng, hoặc tệ hơn là không có quan hệ tình dục, thì hôn nhân đổ vỡ là chuyện 99.99% sẽ xảy ra. Chưa xảy ra, một phần nhỏ là vì tính cách và đạo đức xã hội ràng buộc,nhưng phần lớn là do chưa có cơ hội phù hợp, chưa hội tụ đủ điều kiện mà thôi.
Một khi hội đủ điều kiện, có cơ hội phù hợp, vậy thì dù là liệt nữ cũng sẽ ngoại tình.
Cho nên muốn để vợ “chung thủy”, cách tốt nhất là quan hệ vợ chồng phải đều đặn, hay đổi mới không gian để tăng cảm xúc, và quan trọng nhất là không được cho phụ nữ có cơ hội và điều kiện để ngoại tình.
Mấy cái như mời thầy dạy yoga, thể hình riêng, hội Pickleball, cầu lông, chạy bộ… mà không có chồng bên cạnh, thì tốt nhất là dẹp.
Và Diệu Linh cũng không ngoại lệ!
Đêm nay lại là ngày cuối tuần, Nam phải trực ở trụ sở để theo dõi phiên giao dịch của các sàn NASDAQ và New York Stock Exchange, nên không về nhà.
Đây là trùng hợp sao?
Hay là…
Kiềm nén càng lâu, bùng phát càng mạnh, cho nên khi cái “cơ hội” này đến, ý nghĩ đầu tiên của nàng không phải tránh né, mà là hồi hộp, xen lẫn chút… mong đợi.
Còn mong đợi điều gì, thì chính bản thân Diệu Linh cũng không hiểu.
…
Ngôi biệt thự chìm vào không gian yên ắng khi màn đêm sâu dần.
Phòng đọc sách trên tầng hai là một nơi tách biệt hoàn toàn với thế giới xô bồ bên ngoài. Căn phòng được bài trí trang nhã với những kệ tủ gỗ sồi rất cao, xếp đầy những cuốn sách từ văn học, lịch sử cho đến nghệ thuật, kinh doanh, triết lý, tài chính… nhìn còn lớn hơn cả thư viện của một trường trung học bình thường.
Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn cây đặt nơi góc phòng tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, đổ những chiếc bóng dài mềm mại lên nền nhà lát gỗ. Hương tinh dầu oải hương thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ tạo nên một bầu không khí đáng lẽ phải rất thư thái, nhưng lúc này, tâm trí của Diệu Linh lại như lửa đốt.
Chiều nay, nàng nhận được lời hẹn từ em chồng, nó nói nó có cách giúp nàng giải quyết chuyện của gia đình.
Từ khi về nhà đến giờ, tâm trạng của nàng luôn bần thần, lòng xoắn xuýt, không biết có nên nhận sự giúp đỡ của em chồng hay không.
Lấy giác quan thứ sáu của một người phụ nữ, nàng cảm nhận được ánh mắt em chồng nhìn mình khác với lúc trước.
Đó là loại ánh mắt giống như bao nam sinh khác trong trường: ngưỡng mộ, si mê, thích thú, tò mò… thậm chí là ham muốn thân thể tuyệt mỹ của nàng.
– Có thể do mình nghĩ nhiều, hoặc ảo giác, nó trước giờ nghiêm túc, càng không nghe nói những tính xấu ở phương diện kia…
Và thế là vì em trai, vì ba mẹ… nàng tới.
Ngồi trên chiếc ghế sofa bọc nhung mềm mại, Diệu Linh không ngừng đan chặt hai bàn tay vào nhau. Lòng nàng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Nàng vừa mong đợi, vừa lo lắng không biết nó sẽ đưa ra điều kiện gì, và bản thân mình sẽ phải đối mặt với những gì tiếp theo.
Cho dù nhiều lần tự an ủi mình, cảm thấy Nam không phải loại người như vậy, nhưng nhớ đến ánh mắt lúc chiều ấy, khiến Diệu Linh không còn tự tin nữa.
Chỉ là nàng không hiểu, vì sao đã biết như vậy, mà mình vẫn tới?
Thần thái của Diệu Linh lúc này không còn là cô giáo đoan trang trên bục giảng, mà là một người con gái mong manh, yếu đuối, cần một bờ vai để tựa vào trước giông bão cuộc đời.
Đáng tiếc, chồng lại không phải là chỗ dựa vững chắc cho nàng cả về thể xác lẫn tinh thần.
Bởi vì lúc chiều, cho dù đã đoán được Lâm không còn tiền, cũng có thể mắng mình vì chuyện này, nhưng một người phụ nữ có chồng, người đầu tiên Diệu Linh nghĩ tới vẫn là Lâm.
Nhưng đúng như dự đoán, Lâm bởi vì quý vừa rồi thua lỗ nặng nề, tâm trạng không tốt, Thuận thì bị tai nạn, không thể tìm thú vui giúp hắn giải tỏa áp lực, nên vừa nghe việc này, hắn liền chửi xối xả.
Diệu Linh tắt máy trong tiếng khóc nấc nghẹn…
Đạp đạp đạp…
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của Linh, nàng giật mình, vội vàng đứng dậy, chỉnh lại tà áo pijama màu hồng nhạt.
Nam chậm rãi bước vào, vóc dáng cao lớn vượt xa Lâm, mặc áo thun màu xanh, để lộ ra bắp tay săn chắc, khuôn mặt còn hơi non nớt nhưng góc cạnh rõ ràng, ánh mắt của hắn trái qua giấc mơ hơn nửa tháng trước đã thay đổi, không còn vẻ ngây thơ trong sáng, mà trở nên thâm trầm sâu thẳm, khí chất vừa dương cương lại không thiếu vẻ đẹp tri thức, hoàn toàn khác với dáng vẻ hèn hèn, lại lúc nào cũng tỏ vẻ như Lâm.
Nói tới mới nhớ, nhìn em chồng lúc này, Diệu Linh cảm nhận được đây chính là phiên bản thời trẻ của ba chồng, nhưng nhìn Lâm, nàng lại cảm thấy hắn không giống ba chồng lắm, mà giống… đúng, giống chú Hải hơn.
– Nam… em tới rồi hả…
Giọng nói của Diệu Linh nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng.
Nam gật đầu, bước chậm vào phòng. Ánh mắt vô tình lướt qua bộ ngực to tròn của chị dâu sau lớp áo lụa, đồng tử hắn khẽ co rút lại, khuôn mặt hơi ửng đỏ.
Nói gì thì nói, Nam dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mới 17 tuổi, trước giờ chưa trải qua những chuyện kia, dù tính cách thay đổi, trở nên thâm trầm đầy mưu mô, già dặn trước tuổi, nhưng ở phương diện nào đó, hắn vẫn là thiếu niên chưa trải sự đời.
Diệu Linh tinh ý nhận ra, khuôn mặt cũng ửng đỏ, hô hấp bất giác nhanh hơn, nhưng lòng lại hơi thở phào nhẹ nhõm.
Nó dù sao cũng chỉ là một thiếu niên mới lớn, mình sợ cái gì chứ?
Mình không chỉ là chị dâu, còn là cô chủ nhiệm của nó đấy, có ai đời cô giáo lại sợ học sinh?
Bạn k bán truyển tren telegam ah
Có thì cho mình xin tên ních mình mua bộ này
Sao đăng truyện nó cứ xoay miết, ko đăng được vậy AD, bình luận thì bình thường
có full chưa add
đang viết tới 60 à bác
Full chưa
Ra tiếp đi ad ơi