Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 14/07/2026

Chương 18:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.

Đêm đã về khuya, nhưng nhìn số tiền trong tài khoản liên tục tăng lên, tâm trạng của Diệu Linh lại cực kỳ tốt, hai mắt sáng rực.

Cho tới gần 12h đêm, Nam mới ngáp một cái nói.

– Hôm nay mình tới đây thôi, chị là phụ nữ, thức khuya nhiều sẽ không tốt. Chị đặt lệnh bán đi.

– Phải nghỉ rồi sao?

Diệu Linh có chút tiếc nuối.

Đến lúc này, nàng mới hiểu tại sao có nhiều người chìm đắm trong mảng này không dứt ra được như vậy.

Cái cảm giác tài khoản liên tục lên xuống kia khiến người ta sinh ra cảm giác kích thích và hưng phấn cực mạnh.

Nhìn số dư tài khoản từ 3 tỷ lên đến 3 tỷ 200 triệu, hai mắt Diệu Linh sáng rực.

Chỉ trong gần hai tiếng, nàng đã kiếm được 200 triệu?

Đây đối với nàng quả thực giống như mơ.

– Thôi tui về đây, mai mình tiếp tục…

– Mai sao? Có thể sớm hơn chút được không, khuya quá chị sợ…

– Tui chỉ rảnh giờ đó thôi, đầu buổi còn học bài nữa. Tui cũng không muốn tối hướng dẫn chị chơi Scalping, sáng lại bị chị đuổi ra hành lang vì chưa làm bài tập đâu.

Diệu Linh phì cười, nghĩ nghĩ rồi nói.

– Hay là thế này, chị giúp em ôn bài, xong em lại hướng dẫn chị chơi Scalping, được không?

Cuối cùng cũng nói ra được lời này, trong lòng Nam cười thầm, nhưng ngoài mặt lại ra vẻ đăm chiêu.

Diệu Linh thấy vậy thì nắm tay em chồng lắc lắc.

– Nhen, giúp chị được không, vừa rồi em cũng bảo con gái thức khuya không tốt mà!

Vừa nói còn vừa nháy nháy mắt làm nũng với Nam, bộ dáng cực kỳ đáng yêu.

Tim của Nam cũng đập thình thịch, nhưng còn cố nói một câu vớt vác.

– Được rồi, để tui suy nghĩ rồi nhắn cho chị!

– Cái gì mà cứ tui tui miết, nghe cứ như người dưng vậy?

– Kệ tui!

– Cái thằng này…

Diệu Linh hơi hờn dỗi, nhưng Nam không để ý, mới đầu không thể quá vồ vập được, đây là kinh nghiệm tán gái hắn học được trên mạng.

Thời điểm Nam chuẩn bị bước ra khỏi cửa, đột nhiên Diệu Linh lại hỏi.

– Vì sao lại giúp chị?

Nam hơi giật mình, nhưng chuyện này hắn sớm đã có dự đoán, vì vậy giả ra giọng thản nhiên, nửa đùa nửa thật, nói một câu đầy chất ngôn tình.

– Nhìn thấy chị khóc, tui đau lòng, như vậy được chưa?

Diệu Linh sững người, không biết nên nói tiếp như thế nào.

Cho đến khi Nam đã lên lầu, nàng mới tỉnh táo lại, khuôn mặt ửng đỏ, trái tim bất giác loạn nhịp.

Ánh sáng đầu ngày còn rất nhạt, chỉ vừa đủ len qua lớp rèm mỏng màu kem trong căn phòng yên tĩnh. Thành phố ngoài kia vẫn chưa hoàn toàn thức giấc, ngôi biệt thự xa hoa còn phủ trong làn sương sáng sớm dịu nhẹ. Đồng hồ mới hơn năm giờ, nhưng Khánh Huyền đã tỉnh dậy từ rất lâu.

Nàng nằm nghiêng trên giường thêm vài phút, đôi mắt mở to nhìn khoảng trần nhà trắng nhạt, trong đầu lại hiện lên gương mặt của con trai.

Chỉ vừa nghĩ tới thôi, tim nàng đã vô thức đập lệch đi một nhịp.

Cả tuần nay, hai mẹ con gần như không có cuộc trò chuyện nào tử tế. Sau chuyện ngoài ý muốn hôm đó, Khánh Huyền luôn cố tình tránh mặt con trai. Mỗi lần nó muốn mở lời, nàng hoặc giả vờ bận rộn, hoặc lạnh mặt quay đi chỗ khác.

Có vài lần nó đuổi theo muốn giải thích điều gì đó, nàng còn đỏ mặt trừng mắt, làm nó sợ đến mức cúi đầu, không nói được lời nào.

Nhưng càng tránh, nàng càng thấy trong lòng rối hơn.

Đêm qua Khánh Huyền gần như không ngủ được, nàng nằm nghĩ rất lâu, cũng hỏi nhiều bác sĩ tâm lý, cuối cùng mới nhận ra nếu cứ tiếp tục như vậy thì bầu không khí giữa hai mẹ con sẽ ngày càng kỳ lạ hơn nữa. Dù sao chuyện hôm ấy cũng chỉ là ngoài ý muốn.

Ít nhất… nàng nghĩ mình nên cư xử bình thường trở lại, nên nên để tình cảm giữa hai mẹ con biến vị, rồi từ từ lạnh nhạt, xa cách.

Vì vậy sáng nay nàng mới thức dậy thật sớm.

Khánh Huyền bước xuống giường, mái tóc dài hơi rối xõa qua bờ vai trắng ngần. Nàng mở cửa tủ lấy bộ pijama lụa màu tím yêu thích rồi thay vào. Chất lụa mềm mại ôm lấy cơ thể thanh mảnh khiến vẻ đẹp của nàng càng trở nên dịu dàng sắc xảo hơn dưới ánh sáng nhàn nhạt của buổi sớm.

Bộ pijama ấy không hề cầu kỳ, nhưng khi mặc trên người Khánh Huyền lại mang một vẻ đẹp đặc biệt khó diễn tả. Màu tím nhạt làm làn da nàng càng trắng hơn, còn lớp vải lụa mềm mại thì theo từng chuyển động nhẹ nhàng, phác họa vóc dáng hoàn mỹ đầy nữ tính.

Bờ vai nhỏ cân đối, vòng eo mềm mại cùng đôi chân dài cân xứng khiến nàng giống như một hình ảnh bước ra từ những thước phim tình cảm lãng mạn.

Khánh Huyền đứng trước gương vài giây, rồi khẽ thở dài.

– Chỉ là một nụ hôn vô tình thôi… có gì đâu mà căng thẳng như vậy chứ…

Chỉ là nàng biết rõ, dù đã qua một tuần, tâm trạng của mình lại hoàn toàn không bình tĩnh như lời nói.

Nàng buộc nhẹ tóc lên bằng chiếc dây lụa trắng, để vài lọn tóc mai mềm mại rơi bên má. Gương mặt chưa trang điểm vẫn xinh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt. Đôi mắt dịu dàng còn mang theo chút ngái ngủ, đôi môi hồng nhạt tự nhiên cùng làn da trắng mịn tạo cảm giác mềm mại và thánh khiết như ánh sáng ban mai.

Khánh Huyền xuống bếp.

Không gian bếp rộng rãi vẫn còn yên tĩnh tuyệt đối. Ánh đèn vàng dịu phản chiếu lên mặt đá cẩm thạch sáng bóng. Nàng mở tủ lạnh lấy nguyên liệu do tự mình chọn mua, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.

Động tác của Khánh Huyền rất nhẹ nhàng, đôi tay trắng thon khéo léo cắt rau củ, áp chảo trứng và chuẩn bị cà phê và sữa.

Mùi bơ nóng cùng hương cà phê dần lan khắp phòng.

Nhưng dù đang bận rộn, đầu óc nàng vẫn không thể ngừng nghĩ tới con trai.

Mấy ngày nay, mỗi lần mẹ con chạm mặt, Khánh Huyền đều cảm thấy tim mình loạn lên. Chỉ cần nó nhìn nàng lâu hơn bình thường một chút thôi, nàng đã mất tự nhiên đến mức không biết đặt ánh mắt vào đâu.

Đây là cảm giác mà 34 năm nay Khánh Huyền chưa từng có, cho dù là thời cấp 3, được những bạn nam khác tặng hoa, viết thư, thậm chí công khai tỏ tình, nàng cũng chưa từng thể nghiệm.

Nó vừa hồi hộp vừa lo lắng, vừa ngọt ngào lại có chút bất an…

Nghĩ đến đó, Khánh Huyền khẽ cắn môi.

Nàng thật sự không hiểu bản thân mình nữa.

Trước đây nàng chưa từng như vậy với bất kỳ ai, vậy mà chỉ vì một lần môi chạm môi ngoài ý muốn với con trai, tâm trạng nàng lại rối loạn suốt cả tuần.

Tiếng bước chân nhẹ vang lên phía sau.

Khánh Huyền giật mình quay đầu lại.

Nam vừa thức dậy, hắn mặc áo thun màu xám đơn giản cùng quần đùi ở nhà, mái tóc còn hơi rối sau giấc ngủ, nhưng lập tức đứng khựng bởi hình ảnh trước mặt.

Mẹ đang đứng bên quầy bếp dưới ánh đèn vàng nhạt, bộ pijama lụa màu tím ôm lấy dáng người mềm mại hoàn mỹ. Mái tóc buộc hờ khiến vài sợi tóc rơi bên gương mặt trắng nõn, còn vẻ dịu dàng lúc sáng sớm ấy khiến mẹ đẹp đến mức giống như một giấc mơ yên bình.

Nam nhìn mẹ đến ngẩn người vài giây.

Từ trước tới giờ Nam đã biết mẹ rất đẹp, nhưng kể từ sau lần vô tình chạm vào vú mẹ đó, ánh mắt hắn nhìn mẹ đã khác hẳn.

Vẫn là vẻ đẹp đó, nhưng từ hiền dịu, thân thương, ỷ lại… biến thành ánh mắt của một thằng con trai nhìn thấy gái đẹp: mê người, chín mọng, hấp dẫn, kích thích, si mê…

Ánh mắt Nam dần trở nên chăm chú hơn, nhất là khi liếc qua những bộ vị nhạy cảm trên người mẹ.

Khánh Huyền bị nhìn đến mức mất tự nhiên, bàn tay đang cầm muỗng khẽ siết lại.

– Con… con dậy rồi à?

Nàng lên tiếng trước để phá tan bầu không khí kỳ lạ.

Nam vẫn nhìn mẹ.

– Dạ…

Giọng hắn khàn nhẹ vì mới ngủ dậy.

Không hiểu sao chỉ nghe vậy thôi mà tai Khánh Huyền đã nóng lên, nàng vội quay đi tiếp tục chuẩn bị đồ ăn, nhưng càng cố bình tĩnh thì tim lại càng đập nhanh hơn.

Nam giống như người bị thôi miên, bước đến gần hơn.

Khoảng cách thu hẹp khiến Khánh Huyền càng căng thẳng, khí tức dương cương trên người Nam hòa cùng mùi cà phê buổi sáng tạo nên cảm giác rất lạ.

Rồi trong một khoảnh khắc vô tình, ánh mắt nàng chợt hạ xuống.

Ngay lập tức, Khánh Huyền đỏ bừng mặt.

Nàng gần như lập tức hiểu ra phản ứng sinh lý tự nhiên của đàn ông vào buổi sáng. Chuyện vốn rất bình thường, nhưng vì người đứng trước mặt là con trai, nên đầu óc nàng lập tức trống rỗng.

Khánh Huyền vội quay mặt đi chỗ khác, cảm giác như nhiệt độ cả gương mặt đều tăng lên.

– Con… con đi rửa mặt đi…

Nàng lắp bắp.

Lúc này Nam cũng nhận ra tình huống, lập tức lúng túng đến mức không biết nên đứng yên hay bỏ đi.

– Con… con xin lỗi… con không cố ý…

Câu nói ấy lại khiến Khánh Huyền nhớ đến hôm hai người vô tình hôn nhau, còn có lần nó vô tình chạm vào vú nàng, giọng điệu bối rối này giống hệt hôm đó.

Tim nàng càng đập loạn hơn.

Trong căn bếp sáng sớm yên tĩnh, bầu không khí bỗng trở nên kỳ lạ đến khó tả. Không ai nhìn thẳng vào ai, nhưng cả hai đều cảm nhận được sự tồn tại của đối phương rõ ràng hơn bao giờ hết.

Khánh Huyền tiếp tục làm bữa sáng, nhưng bàn tay nàng hơi run nhẹ, trong đầu hỗn loạn vô số suy nghĩ. Nàng nên thấy khó xử, nên nổi giận hoặc tránh đi như mọi hôm mới đúng. Nhưng kỳ lạ là ngoài sự xấu hổ, trong lòng nàng còn xuất hiện một cảm giác rất mơ hồ khác.

Một cảm giác mềm mại nhưng mãnh liệt, như có thứ gì đó đang âm thầm nảy mầm trong tim.

Nam đứng phía sau nhìn mẹ thật lâu.

Ánh sáng buổi sáng phủ lên gương mặt đỏ bừng của mẹ, khiến mẹ đẹp đến mức khiến hắn gần như không thể dời mắt. Bộ pijama lụa màu tím mềm mại theo từng cử động của mẹ, mái tóc buộc hờ cùng dáng vẻ bối rối ấy lại càng làm người khác muốn đến gần hơn.

Khánh Huyền cảm nhận được ánh mắt của con trai nên càng không dám quay đầu lại.

– Con… đừng nhìn nữa…

Nàng lại lí nhí, nói ra một câu mà chính nàng cũng cảm thấy khó hiểu.

3.2 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
6 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Mjnb tran

Bạn k bán truyển tren telegam ah
Có thì cho mình xin tên ních mình mua bộ này

Viết Để Xem

Sao đăng truyện nó cứ xoay miết, ko đăng được vậy AD, bình luận thì bình thường

hello12

có full chưa add

Viết Để Xem

đang viết tới 60 à bác

Trần thơ

Full chưa

Cuton

Ra tiếp đi ad ơi