Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 19

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 14/07/2026

Chương 17:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.

Nam đi đến chiếc bàn làm việc bằng gỗ lớn ở giữa phòng, đặt chiếc máy tính xách tay xuống rồi quay sang nhìn chị dâu bằng ánh mắt đã lấy lại vẻ bình thản:

– Chị ngồi đi.

Khi cả hai đã ngồi xuống chiếc ghế sofa đôi, Nam mở máy tính, những biểu đồ tài chính với các đường chỉ số phức tạp hiện lên, phản chiếu ánh sáng xanh nhạt lên khuôn mặt góc cạnh của hắn.

Nam nhìn chị dâu, giọng nói trầm ấm theo kế hoạch đã được hắn vạch ra từ trước:

– Giờ em có hai phương án cho chị. Một là em cho chị mượn 10 tỷ, để chị trả nợ cho anh Khánh, về sau chị có tiền, thì từ từ trả lại cho em. Hai là em giúp chị đầu tư chứng khoáng, để chị tự mình kiếm tiền trả nợ cho anh Khánh.

Vốn chỉ cần cho mượn tiền là xong, nhưng như thế thì làm gì còn cơ hội để bồi dưỡng tình cảm với bà chị dâu này?

Thấy Diệu Linh hơi ngập ngừng, Nam biết chị dâu đang nghĩ gì, cười nói.

– Chị yên tâm, em có thể bảo đảm lợi nhuận, nếu lỗ, em sẽ bù lại cho chị, đến cuối tháng nếu không đủ 10 tỷ, em sẽ cho chị ứng trước. Chị chọn đi!

Cái này còn cần chọn sao?

Trong lòng Diệu Linh thầm nghĩ.

Nàng không phải là không muốn đi theo truyền thống của gia đình chồng để kiếm tiền, mà là thực sự không có năng khiếu về mảng này.

Trước đó nàng cũng học hỏi, rồi theo Lâm thử đầu tư, nhưng năng lực của Lâm thì ai cũng biết, thua nhiều thắng ít, mà xui cho Linh, gặp ngay chuỗi thua của Lâm, vì vậy chỉ mới mấy tháng đã khiến tiền ba chồng cho lúc cưới bay hết sạch, làm Diệu Linh sợ xanh mặt, từ đó về sau không dám theo Lâm chơi chứng khoáng nữa.

Còn năng lực của Nam thì ngay cả ba chồng cũng phải gật đầu, nói nó rất có thiên phú ở mảng này.

Nhiều người cứ nghĩ giao dịch tài chính chỉ chú trọng học tập kiến thức, phân tích thị trường, kinh nghiệm thực chiến, tin tức nội bộ… nhưng cái trọng yếu nhất không phải những thứ đó, mà là… linh cảm.

Linh cảm nắm bắt các chỉ số biến động, linh cảm với dòng chảy tiền tệ, linh cảm với biến động thời cuộc… phải là người có linh cảm nhạy bén, nắm bắt thời cơ chuẩn xác, mới có thể trở thành nhân tài trong giới tài chính.

Bằng không nếu chỉ cần học là chơi được ngành này, thì đã không có nhiều người tự sát như vậy.

– Em… em nói là thật?

Diệu Linh mừng rỡ, nhưng giọng còn ngập ngừng hỏi.

Nam nhìn chị dâu ngồi cạnh mình, hương thơm cơ thể dịu nhẹ tỏa ra, khiến một thiếu niên huyết khí phương cương như hắn cũng nhịn không được liếc mắt qua, lén nhìn vào bộ ngực to tròn kiêu hãnh kia.

Dương vật phía dưới cũng nhịn không được từ từ cương cứng…

Nam hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, tuyệt đối không thể để bà chị dâu này sớm nhận ra rồi đề phòng được.

Nhưng lấy cái kinh nghiệm gần như bằng 0 của Nam thì làm sao biết, phụ nữ là chuyên gia đọc vị thân thể, từng phản ứng dù là nhỏ nhất của hắn, ở dưới ánh mắt vốn đã “đề phòng” của Diệu Linh, hầu như không có chi tiết nào bị bỏ xót.

Lúc này tim Diệu Linh cũng đập thình thịch, một cảm giác hồi hộp, xao động mà 26 năm qua nàng chưa từng có đột nhiên dâng trào trong lòng.

– Đương nhiên là thật, tui lừa chị làm gì chứ?

– Vậy… vậy chị chọn cách thứ hai, em giúp chị đầu tư nhen.

Diệu Linh lập tức chọn phương án thứ hai.

Nàng cũng đâu phải thánh nhân gì mà không mê tiền bạc, nếu có thể kiếm được nhiều tiền, ở trong giới hào môn này nàng sẽ tự tin hơn, có thể giúp đỡ ba mẹ và anh chị em ở dưới quê nhiều hơn, không cần lo lắng bị người nói là đỉa hút máu, dùng tiền nhà chồng để chu cấp cho người thân.

– Chị có bao nhiêu tiền tiết kiệm?

Nam nhìn Diệu Linh hỏi.

Diệu Linh nghĩ nghĩ rồi nói.

– Tầm hơn 3 tỷ, nếu bán cả vàng cưới và trang sức, thì tầm 4 tỷ…

Nam thừa biết vì sao tiền tiết kiệm của Diệu Linh lại ít như vậy, nhưng vẫn giả vờ kinh ngạc, thần sắc khó hiểu hỏi:

– Sao lại ít như thế? Em nhớ khi cưới, lão… ba có cho riêng chị một cuốn sổ tiết kiệm 1 triệu USD mà, hơn nữa mỗi tháng còn cấp cho chị 100 triệu chi tiêu cá nhân…

Khuôn mặt Diệu Linh đỏ bừng, ấp úng nói.

– Lúc… lúc mới cưới, chị theo anh hai em tập đầu tư, nhưng chỉ mấy tháng đã thua sạch. Hơn 3 tỷ kia là mấy năm nay chị tích góp tiền chi tiêu cá nhân hằng tháng…

Lần này thì Nam kinh ngạc thật, hắn có nghe mẹ từng nói chuyện con lợn kia dẫn vợ đầu tư, không chỉ không kiếm được một đồng, còn lỗ thê thảm, nhưng không nghĩ tới lại thua sạch.

– Vậy 3 năm qua, chị không chi tiêu gì cho cá nhân sao?

Nam nhìn Diệu Linh giống như nhìn “quái vật”.

Phụ nữ trong giới hào môn này, ai mà không tiêu tiền như nước, dù không so sánh với nhau từng cái áo, từng món trang sức hàng hiệu… thì cũng đổ vào mấy chỗ tâm linh, hoặc đi làm từ thiện…

Ngay cả mẹ, người mà Nam cảm thấy đã rất “giản dị”, mỗi tháng ở mảng chi tiêu cá nhân cũng vượt qua 500 triệu, đa số là dùng vào mảng ăn uống, mỹ phẩm, spa, quần áo, trang sức và từ thiện…

Bà thím kia của mình càng khủng bố hơn, nghe đồn tháng không tiêu hết 1 tỷ thì ăn ngủ không ngon.

Còn chị dâu, tháng có 100 triệu, lại còn y nguyên?

Đây là kiểu người “nguyên thủy” gì vậy?

Diệu Linh đỏ mặt nói.

– Chị… chị có làm gì đâu mà chi tiêu nhiều, ăn uống đi lại đều có gia đình lo, chị cũng không thích dùng các loại mỹ phẩm hay quần áo hàng hiệu…

– Con lợn kia có vợ như chị đúng là phúc khí ba đời.

Nam nhịn không được giơ ngón tay cái.

Diệu Linh nghe Nam xưng chồng mình là con lợn thì cũng không giận, dù sao nàng quen rồi, Lâm cũng hay gọi Nam là con hoang, súc sinh đấy thôi, lão Sơn thì giận lắm, nhưng dù mắng thế nào cũng không ngăn được anh em họ lén chửi nhau.

– Giờ em mở cho chị tài khoản… à, mà gia định chị hẹn khi nào trả tiền cho đám kia, cũng không thể để chúng tính lãi lung tung được, có cần tui giúp gì không?

Diệu Linh buồn bã nói.

– Chị hẹn tuần sau sẽ thanh toán cho chúng, nhưng tình huống cụ thể phải về mới biết được. Tuần sau cũng là lúc trường mình có chương trình ngoại khóa về Tiền Giang 2 ngày, nên chị sẵn tiện về luôn.

– Chỉ có 1 tuần sao… muốn từ 3 tỷ lên 10 tỷ rất khó, phải dùng đòn bẩy rất lớn, rủi ro cực cao, chị có sợ không?

– Chị… chị… chị tin em…

Diệu Linh ngập ngừng, cuối cùng nhỏ giọng nói.

Không biết vì sao, so với Lâm, nàng lại thấy tin tưởng đứa em chồng nhỏ tuổi này hơn.

– Được rồi, đừng lo lắng quá, nếu thua hết thì tui nuôi chị, yên tâm đi…

Diệu Linh đỏ mặt, giọng lý nhí.

– Ai… ai cần em nuôi chứ…

Nam không thấy dáng vẻ ngượng ngùng của chị dâu, mà cặm cụi mở tài khoản giao dịch.

– Chị vào xác nhận đi, cứ làm theo hướng dẫn là được.

– Uhm…

– Giờ mình bắt đầu, chị cứ làm theo tui nói là được…

Diệu Linh nghe như nuốt từng lời, nhưng những kiến thức tài chính vĩ mô, những thuật ngữ như margin, short sell, nến rút chân… đối với một cô giáo dạy Văn như cô hoàn toàn là một thế giới xa lạ, nhưng cách nói lại dễ hiểu hơn Lâm rất nhiều, khiến nàng tiếp thu nhanh hơn.

Để nhìn rõ hơn các đường đồ thị nhỏ xíu trên màn hình, Diệu Linh vô thức ghé sát lại gần Nam.

Sự dịch chuyển này vô tình kéo gần khoảng cách giữa hai cơ thể.

Nam bắt đầu chỉ tay vào màn hình, phân tích từng điểm mua ra, điểm vào lệnh. Giọng nói trầm trầm vang lên ngay sát bên tai Diệu Linh, hơi thở ấm áp phả nhẹ vào mang tai và khuôn mặt của nàng, mang theo một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

– Chị nhìn vào đường trung bình động MA20 này…

Nam vừa nói vừa xoay người lại một chút để giải thích.

Đúng lúc đó, Diệu Linh cũng ngước lên nhìn em chồng để hỏi. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt đột ngột thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy mười phân.

Đôi môi đỏ mọng, mềm mại của Linh suýt chút nữa đã chạm vào bờ môi mỏng cương nghị của Nam. Trong một khoảnh khắc, cả hai đều sững sờ.

Diệu Linh ngửi thấy mùi nước hoa gỗ tuyết tùng hòa quyện với mùi hương đầy nam tính tỏa ra từ cơ thể Nam, một mùi hương mạnh mẽ, trầm ổn và có sức hút chí mạng, không hề giống cái mùi nước hoa nồng nặc bóng bẫy trên người chồng.

Nhận ra sự đường đột, Linh ngượng ngùng định rụt người lại, nhưng vì quá bối rối, khuỷu tay nàng quẹt nhẹ vào lồng ngực săn chắc của Nam.

Chiếc áo mỏng manh không thể ngăn cản được sự truyền nhiệt giữa hai làn da.

Nam hơi bối rối, bàn tay định cầm con chuột máy tính, lại vô tình phủ lên mu bàn tay mềm mại, nhỏ nhắn của chị dâu đang đặt trên bàn.

Xoẹt…

Giống như có tia điện chạy khắp toàn thân của hai người.

Da thịt va chạm giống như một mồi lửa ném vào đống rơm khô, tay của Nam ấm nóng, rắn chắc, đối lập hoàn toàn với làn da mát rượi, mềm mại tựa như nhung của cô giáo trẻ.

Thân thể Diệu Linh run lên, tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Gò má nàng đỏ ửng lên như ráng chiều, lan dần xuống tận chiếc cổ thanh tú trắng nõn nà.

Nàng xấu hổ đến mức không dám ngước mắt lên nhìn em chồng, hàng mi cong vút khẽ chớp liên tục, hơi thở trở nên dồn dập, hổn hển.

Bầu không khí trong phòng đọc sách bỗng chốc thay đổi, trở nên đặc quánh, ám muội và ngập tràn thứ xúc cảm nguyên thủy đầy mê hoặc.

Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường dường như cũng bị che lấp bởi tiếng tim đập của hai con người đang ngồi sát bên nhau.

Nam vốn là bên chủ động lập mưu để gần gũi với bà chị dâu xinh đẹp, nhưng lúc này, đối diện với một Diệu Linh quá đỗi mong manh, quyến rũ trong chiếc áo pijama lụa hồng, cảm nhận được sự mềm mại từ bàn tay nàng và hương hoa bưởi thanh khiết thoang thoảng từ mái tóc, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm xúc khác lạ, mạnh mẽ chưa từng có.

Đó không chỉ là ham muốn chiếm hữu và trả thù đơn thuần, mà còn có cảm giác muốn che chở, muốn bao bọc lấy người con gái đoan trang, hiền dịu này.

Không được, mình là đang trả thù, sao tự nhiên lại sinh ra cảm giác kia?

Nam không rút tay lại ngay, mà ngón tay cố ý vuốt nhẹ qua mu bàn tay trắng nõn của chị dâu một cái, trước khi từ tốn buông ra để giảm bớt sự căng thẳng.

– Chị… chị hiểu phần này chưa?

Giọng Nam hơi run run, dù sao cũng là lần đầu, ai không hồi hộp chứ.

Diệu Linh ngượng ngùng nhẹ gật đầu, giọng nói cũng hơi run rẩy, ngọt ngào như làm nũng:

– Chị… chị nhớ rồi…

– Vậy giờ mình bắt đầu giao dịch… chị mua mã này… đúng nhập lệnh đi…

– A… lên rồi… lên rồi kìa…

– Tiếp tục mã kia, tăng đòn bẩy gấp 20 lần, đúng, là cái XTS đó… bán cái kia đi…đúng rồi…

– Nam ơi em giỏi quá, sao có thể bắt biên độ chính xác như vậy…

– Cái Scalping này mình chỉ là kiếm tiền nhanh thôi, nhưng không bền, hơn nữa rủi ro rất cao, chị tuyệt đối đừng dính vào, sau đợt này, tui sẽ hướng dẫn chị mua mấy mã cổ phiếu tăng trưởng ổn định, như vậy mới bền.

– Uhm, chị nhớ rồi, không có em hướng dẫn, chị tuyệt đối không dám rớ vào mấy cái này đâu…

3.2 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
6 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Mjnb tran

Bạn k bán truyển tren telegam ah
Có thì cho mình xin tên ních mình mua bộ này

Viết Để Xem

Sao đăng truyện nó cứ xoay miết, ko đăng được vậy AD, bình luận thì bình thường

hello12

có full chưa add

Viết Để Xem

đang viết tới 60 à bác

Trần thơ

Full chưa

Cuton

Ra tiếp đi ad ơi