Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 01/06/2026

Chương 8: Mày đang nghĩ cái gì vậy hả Nam

Về sau Nam mới biết, sở dĩ Lâm trọng dụng Thuận như vậy, trừ hai người là bạn thân thời trung học, còn vì Thuận chính là “bác sĩ” chữa bệnh rối loạn cương dương cho Lâm trong một lần tình cờ, kể từ đó, Lâm coi Thuận như thần nhân, những chuyện biến thái kia đều do Thuận sắp xếp, bố trí cho Lâm hưởng lạc.

Mà Thuận cũng rất thông minh, biết tự mình đứng ra thay Lâm gánh vác tất cả, làm những việc dơ bẩn, phạm pháp… nên Lâm càng thêm tin tưởng, giao cho những công việc đen tối quan trọng.

Nhưng hắn không biết, tên trợ thủ đắc lực của hắn, từng giúp hắn làm vô số việc, giúp hắn trở thành một “người đàn ông chân chính”, giờ đã biến thành một con dao găm sắc bén đâm vào sau lưng mình.

Sau khi thu thập xong chứng cứ, vừa ra khỏi tòa nhà bỏ hoang, điện thoại đã reo lên.

Nam lấy ra nhìn, là của chị dâu kiêm cô giáo chủ nhiệm gọi tới.

Hắn nhíu mày, nhưng vẫn bắt máy nghe.

– Có chuyện gì không?

Đầu dây bên kia vang lên thanh âm ngọt ngào nhẹ nhàng của Diệu Linh.

– Sao em lại vắng học 3 tiết buổi chiều, đi cũng không báo cho chị biết!

– Tôi có chút việc bận cần xử lý, chị không cần quan tâm.

Nói xong cũng không chờ Diệu Linh trả lời, đã tắt điện thoại, sau đó đi về phía chiếc Mercedes-maybach đang đậu ở xa xa.

Nhìn thấy Nam mở cửa xe chui vào, Trung không hề hỏi vừa rồi Nam làm gì, mà nói:

– Cậu Nam, giờ mình đi đâu?

Nam ngửa người ra sau ghế, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh và suy nghĩ bước kế hoạch tiếp theo.

Qua rất lâu, hắn mới thản nhiên nói.

– Về nhà!

– Vâng!

Sau khi về phòng, Nam đi tới bàn học, lấy giấy bút, cố gắng ghi lại những tình tiết mà trong mơ mình gặp phải trước khi nó hoàn toàn biến mất.

Sau đó lại dùng chỉ số EQ và IQ cao kinh khủng của mình, bắt đầu viết ra một bản kế hoạch trả thù cực kỳ chi tiết.

Trong đó có ba cái tên được Nam khoanh tròn, tô đậm đến rách cả giấy: Lâm, Hải và “người bí ẩn”.

Lâm đương nhiên là anh trai cùng cha khác mẹ với hắn.

Còn Hải, chính là phó tổng giám đốc Tập đoàn tài chính Thiên Tinh, cũng là chú ruột của Nam – Trần Thanh Hải.

Về phần “người bí ẩn”… cũng giống như Thuận, Nam chưa từng gặp đối phương, không biết đó là ai. Chỉ biết trong giấc mơ, người này cùng Lâm và Hải cưỡng dâm mẹ…

Đi đến ban công, nhìn chiều tà dần buông, cũng nhìn thấy thân ảnh của lão già kia như thường lệ nằm trên ghế bập bênh ở trong hoa viên, Nam nhíu mày trầm tư.

– Muốn hạ bệ Lâm và Hải, chỉ có mình và mẹ là không cách nào làm được, thậm chí có thể khiến đối phương chó cùng rứt giậu mà cắn ngược lại…

Tuy chỉ mới 17 tuổi, nhưng sinh ra trong hào môn, từ nhỏ đã được đào tạo khác hẳn với con nhà bình thường, đó là còn chưa nói tới những chuyện mắt thấy, tai nghe trong giới hào môn, khiến kiến thức xã hội và kỹ năng giao tế của Nam vượt xa bạn cùng lứa tuổi.

Lại thêm trải qua giấc mơ kỳ lạ kia, khiến cho Nam giống như trưởng thành thêm vài tuổi, ở một vài phương diện trở nên trầm tĩnh cùng sắc bén hơn.

Hắn biết xã hội này vốn không công bằng, luật pháp nhiều khi sẽ bị bẻ cong bởi tiền tài và quyền lực, lấy sức ảnh hưởng của Tập đoàn tài chính Thiên Tinh, trừ khi Lâm và Hải đích thân phạm phải những tội nghiêm trọng, bằng không pháp luật rất khó động tới bọn họ.

Mà đều là người trong giới hào môn, Lâm và Hải thừa biết những giới hạn này, cho nên mấy việc bẩn thỉu kia đều có kẻ dưới làm, bọn hắn tuyệt đối “không liên can”.

Chẳng hạn như việc Thuận giết Chí sau khi đối phương giúp Lâm lắp camera, toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối đều do Thuận làm, Lâm ngay cả ra lệnh công khai cũng chưa từng, mà chỉ ám chỉ trong lời nói.

Thuận rất hiểu ý của Lâm, lại nguyện ý vì Lâm làm những việc bẩn thỉu kia, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Lâm tin tưởng và trọng dụng Thuận.

Đáng tiếc, loại người như Thuận vốn chính là con dao hai lưỡi, có thể chém người khác thay ngươi, thì cũng có lúc quay lại đâm ngươi một nhát chí mạng…

Nam nhìn về phía lão già đang nhắm mắt dưỡng thần kia, lẩm bẩm.

– Muốn triệt hạ Lâm và Hải, chỉ có thể là lão già kia đích thân ra tay mới làm được, bằng không lấy tính cách của lão, cho dù mình có đưa ra chứng cứ, lão già kia cũng sẽ tìm cách ép xuống để cứu con trai cưng…

Nam gõ ngón tay vào lan can, động tác giống với lão Sơn khi suy tư chuyện gì quan trọng như đúc, đúng là con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh.

– Trước chờ một chút đã… xem có thể tìm được chứng cứ gì khác không…

Việc Nam bảo Thuận quay lại cảnh đối phương “giao phối”, không phải là muốn dùng cái này tung lên mạng để hủy hoại danh tiếng của đối phương, bởi vì nếu hắn dám làm như vậy, danh tiếng của Lâm và Hải chưa chắc đã bị hủy, nhưng hắn lại chắc chắn tiêu đời.

Không tin?

Vậy mọi người thử tìm xem, trên mạng có vô số clip sex quay lén của các ca nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng có clip nào của giới hào môn và tinh hoa thực sự không?

Đây chính là vùng cấm của giới tinh hoa, ai động vào người đó chết.

Mà chuyện này cũng khiến Nam khó hiểu, việc Lâm cố ý sai người lắp camera vào phòng mẹ, mục đích là để làm gì?

Dùng cái này để uy hiếp mẹ? Hiển nhiên là không thể nào, mẹ còn chưa yêu đuối hay ngu ngốc đến vậy.

Đến cùng là nguyên nhân nào, lại khiến mẹ bị bốn con súc vật kia nắm thóp?

Nam nghĩ mãi mà không ra, hắn cũng không quan tâm, chỉ cần mình diệt trừ những súc sinh này, vậy số mệnh của mẹ sẽ không còn giống như trong giấc mơ kia nữa.

Trở lại bàn học, Nam mở máy tính, muốn tìm hiểu xem tình huống mình gặp phải là như thế nào.

Sau khi tìm hiểu mới biết, hiện tại mà hắn gặp rất có thể là “giấc mơ tiên tri”, một trong số những điều bí ẩn mà khoa học không cách nào chứng minh được.

Hắn tra tìm các bài đăng về tình huống này, thấy có nhiều người kể về tình huống của bản thân, nhưng đa số đều khá đơn giản, không dài và đặc sắc như của mình.

– Chẳng lẽ còn bởi vì con nhện kia, nên khiến giấc mơ tiên tri của mình dài và rõ ràng hơn?

Nam lẩm bẩm, nhưng chuyện này hắn càng không cách nào giải thích được.

Bất quá hắn lại biết, đây là may mắn của mình, là cơ hội để mình thay đổi số phận của hai mẹ con.

Cắm thẻ nhớ vào USB, bật máy tính lên, hình ảnh trong phòng tắm của mẹ hiện ra.

Góc quay được điều chỉnh rất chính xác, hình ảnh sắc nét, có thể bao trùm gần hết phòng tắm.

Không biết vì sao, Nam lại có chút hồi hộp, có chút mong đợi, những ý nghĩ và hình ảnh mà trước giờ hắn chưa từng nghĩ liên tục xuất hiện trong đầu.

Click…

Nam vội tắt màn hình khi thấy bóng dáng của mẹ đi vào phòng tắm, thầm mắng mình khốn nạn, vội đi rửa mặt rồi ra ban công hóng gió lần hai.

Nhưng lúc này, trong đầu Nam lại hiện đầy hình bóng của mẹ, khuôn mặt, nụ cười, lời nói, dáng người hoàn mỹ… còn có bầu vú to tròn mềm mại mà lúc sáng hắn vô tình chạm phải.

Dương vật trong quần không biết cứng lên từ lúc nào, khiến Nam nhịn không được tát cho mình một cái thật mạnh.

– Mày đang nghĩ cái gì vậy hả Nam, đó là mẹ của mày… mày có còn là người nữa không?

Lại hít sâu mấy hơi, lúc này Nam mới bình tĩnh trở lại, sau đó nhìn xuống dưới cổng, nhìn thấy xe của Diệu Linh, Lâm và mẹ lần lượt trở về.

Giống như mỗi ngày, Diệu Linh và Lâm đều tới chào hỏi lão Sơn, còn mẹ thì coi lão già kia giống như không khí, đi thẳng lên lầu một mạch.

Sau khi lên phòng thay đồ, Khánh Huyền cởi bỏ bộ trang phục công sở chỉnh tề thường ngày, khoác lên người bộ pijama lụa màu kem nhạt mềm mại như ánh trăng. Chất lụa óng ánh nhẹ dưới ánh đèn vàng khiến cả thân hình nàng càng thêm thanh thoát.

Bộ đồ không cầu kỳ, chỉ là kiểu dáng đơn giản với tay áo dài và chiếc quần lụa suông mềm, nhưng khi được mặc trên người Khánh Huyền, một trong hai mỹ nhân đẹp nhất ngành tài chính, lại toát lên vẻ sang trọng rất riêng.

Từng bước đi của nàng đều tạo cảm giác uyển chuyển như mặt nước gợn sóng. Dáng người cân đối cùng bờ vai thon khiến bộ đồ ngủ tưởng chừng bình thường ấy trở nên vô cùng cuốn hút.

Khánh Huyền đứng trước gương, buộc lại mái tóc bằng chiếc dây lụa nhỏ, vài lọn tóc mềm vẫn khẽ rơi bên má làm gương mặt nàng càng thêm dịu dàng.

Làn da trắng mịn sau khi tắm càng nổi bật dưới ánh đèn, đôi môi hồng tự nhiên cong lên thành nụ cười đầy sức sống. Dù đã 34 tuổi, là mẹ của một đứa con trai, nhưng vẻ trẻ trung nơi nàng gần như không hề phai nhạt. Trái lại, sự trưởng thành và nét dịu dàng của một người phụ nữ miền Tây sông nước, khiến dung mạo nàng mang một vẻ đẹp đằm thắm rất khó rời mắt.

Từ trong phòng ngủ đi ra, Khánh Huyền vừa đi vừa khe khẽ ngân nga một giai điệu quen thuộc. Tiếng dép bông mềm vang nhè nhẹ trên nền gỗ tạo nên cảm giác bình yên của một “mái nhà ấm áp” chỉ riêng hai mẹ con nàng.

Khánh Huyền đi thẳng vào bếp với dáng vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn khác hẳn vẻ nghiêm túc ở công ty. Căn bếp hiện đại sáng rực ánh đèn phản chiếu lên mặt đá cẩm thạch sạch bóng. Chỉ trong khoảnh khắc, không gian vốn yên tĩnh như được thổi vào nguồn sinh khí mới bởi tiếng mở tủ lạnh, tiếng bát đĩa chạm nhau và giọng hát dân ca ngọt ngào.

Nàng xắn nhẹ tay áo pijama lên, để lộ cổ tay thon dài trắng mịn, con gái miền Tây làn da rất trắng, còn mịn màn, khiến ai nhìn vào cũng khó rời mắt.

Động tác chuẩn bị nguyên liệu của nàng vô cùng thuần thục, hiển nhiên rất thường tự nấu ăn.

Những ngón tay mảnh mai thoăn thoắt rửa rau, cắt cà rốt, ướp thịt rồi bắc nồi lên bếp. Mỗi cử động đều mềm mại và gọn gàng như đang thực hiện một điệu múa quen thuộc. Ánh đèn vàng trong bếp phủ lên gương mặt Khánh Huyền một lớp sáng dịu, khiến sống mũi thanh tú và đôi mắt long lanh kia càng nổi bật hơn.

2 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Ra tiếp đi ad ơi