Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 01/06/2026
Chương 6: Không phải là giấc mơ
Cảm nhận được mấy đầu ngón tay của con trai khẽ bóp lấy bầu vú của mình, dù biết đó chỉ là vô tình, nhưng khuôn mặt của Khánh Huyền cũng đỏ bừng, vội vàng lùi lại hai bước, ánh mắt hơi “tức giận” nhìn con trai còn đang ngơ ngác.
Vốn là muốn tức giận, nhưng nhìn bộ dáng ngơ ngác xấu hổ kia, Khánh Huyền lại không giận nổi, dù sao lỗi cũng từ chỗ nàng, con trai không có cố ý.
Nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha…
Cốp…
Khánh Huyền cốc lên đầu thằng con “đại nghịch bất đạo” một cái rõ đau, làm Nam ôm đầu nhăn mặt, ánh mắt đầy u oán nhìn mẹ.
Khánh Huyền trừng mắt.
– Nhìn cái gì, bộ oan lắm sao, ngay cả mẹ cũng dám giở trò lưu manh, muốn chết hả?
– Rõ ràng là mẹ…
– Còn cãi nữa hả?
Cốp…
Lại một cái đau điếng.
Nam lập tức ngoan ngoãn im miệng.
Tuy bình thường mẹ vui vẻ hoạt bát, hay pha trò trêu chọc với mình, nhưng hành vi vừa rồi có lẽ đã khiến mẹ giận, dù chỉ là vô tình…
Nghĩ lại thì thấy cũng phải, may là vô tình, chứ mà cố ý thì chắc đã “tan xương nát thịt” với mẹ.
Thấy con trai ngoan ngoãn chịu thua, vẻ ngượng ngùng của Khánh Huyền mới vơi đi chút ít, khẽ lườm Nam một cái, sau đó bày ra bộ dạng còn giận nói.
– Vốn định nấu cho con một bữa ra trò, giờ thì chỉ có thể ăn mì tôm thôi.
Nói xong cũng không đợi con trai phản kháng, Khánh Huyền đã ngẩng cao đầu, giống như một con thiên nga trắng kiêu ngạo rời đi.
Nhìn theo bóng dáng uyển chuyển của mẹ rời đi, trong lòng Nam bất chợt sinh ra một cảm giác khác lạ mà trước giờ chưa từng có.
Nhưng cái cảm giác vừa mới nhen nhóm ấy đã bị Nam vội vàng xua tan, thầm mắng mình biến thái, sao có thể sinh ra ý nghĩ bậy bạ với mẹ như vậy.
Ăn vội cho xong phần trứng ốp la, uống hết cốc sữa, Nam nhấn chuông để người làm lên dọn dẹp, sau đó xách cặp đi xuống lầu.
Lão già, con lợn và bà chị dâu lạnh lùng đều đi làm rồi… đây là cách Nam lén gọi ba mình, Lâm cùng Diệu Linh.
Nam cũng chẳng quan tâm họ đã đi làm hay chưa, tự mình xách cặp ra gara.
Vệ sĩ kiêm tài xế lái xe cho hắn sớm đã chờ đợi, thấy Nam tới thì cười ân cần mở cửa xe.
– Cậu Nam có ghé chỗ nào mua đồ ăn vặt không?
– Dạ không cần, chú cứ chở tới trường đi.
– Vâng!
Chiếc Mercedes-maybach chậm rãi lái ra khỏi gara, chạy về phía cổng biệt thự.
Lúc đi ngang qua cửa chính, ánh mắt Nam lơ đễnh liếc qua đám vệ sĩ, nhân viên kỹ thuật cùng quản gia đang chuẩn bị vào trong biệt thự kiểm tra định kỳ các thiết bị máy móc, các hệ thống giám sát bên ngoài cùng với bên trong xem có gắn các dụng cụ quay lén gì không.
Ở các gia tộc quyền quý, việc gắn các thiết bị camera trực tuyến trong nhà là điều tối kỵ, chỉ có ở những nơi trọng yếu được lắp camera thẻ nhớ, mỗi tuần sẽ thay mới một lần, quá trình thu hồi thẻ nhớ được giám sát rất chặt.
Giống như gia đình của Nam, trong biệt thự chỉ có lão Sơn và vợ, con cái được ở, người giúp việc và vệ sĩ đều không được phép vào khi không có lệnh, dù có vào để nấu ăn, dọn dẹp… cũng sẽ có người chuyên trách hay quản gia giám sát, phòng ngừa lén cài thiết bị quay chụp hay làm điều mờ ám gì đó.
Trong phim ngắn TQ luôn thấy cảnh chủ nhà ngồi ăn hay làm gì, người giúp việc luôn 24/24 ở bên cạnh, thậm chí còn có chuyện người giúp việc kênh kiệu, con cháu người giúp việc ở cùng chủ nhà, ăn trước chủ nhà… đó hoàn toàn là chuyện tào lao, hoặc ở nước xàm xí nào đó, chứ trong vòng tròn quyền quý mà Nam biết, chuyện như thế nghe nói thôi cũng chưa từng nghe.
Vốn Nam cũng không để ý nhiều, dù sao chỉ là công việc hàng tuần, nhưng khi ánh mắt lướt qua một thân ảnh “quen thuộc” đứng trong đội nhân viên bảo trì, cả người hắn liền chấn động, thân thể run lên, sắc mặt tái mét.
Đó là một trung niên tầm 35 tuổi, tướng mạo bình thường, bên má phải có một nốt ruồi đen lớn, khiến cho ai gặp qua đều sẽ chú ý.
Trước đây Nam chưa từng gặp người này, nhưng vì sao lại nói quen thuộc?
– Hắn… hắn…
Thanh âm của Nam trở nên run rẩy.
Trung, tài xế kiêm vệ sĩ của Nam thấy thần sắc của Nam khác thường thì giật mình, vội vàng dừng xe, hỏi:
– Cậu Nam, cậu làm sao vậy? Có chỗ nào không khỏe sao?
Mấy ngày nay trạng thái của Nam không tốt đã khiến Trung lo lắng, sáng nay thấy khí sắc tốt hơn, hắn vốn còn vui vẻ, sao giờ lại…
Nam cố hít mấy hơi để lấy lại bình tĩnh, giọng trở nên lạnh lùng hỏi.
– Chú Trung, chú có thấy người đàn ông có nốt ruồi đen giữa má kia không?
Trung hơi hạ kính xe, nhìn về phía người đàn ông có nốt ruồi đen giữa má, gật đầu nói.
– Hắn tên Thuận, nhân viên mới tuyển vào của phòng bảo trì, có chuyện gì sao?
– Có phải do con… anh Lâm giới thiệu vào không?
Trung hơi kinh ngạc.
– Sao cậu Nam biết, Thuận đúng là được cậu cả giới thiệu vào, nghe đâu là bạn thân thời trung học của cậu cả.
Nghe đến đây, Nam bất giác xiết chặt hai tay đến nổi gân xanh, những hình ảnh vốn tưởng chỉ là ảo giác đã lãng quên, nay lại hiện về rõ mồn một.
– Vì sao… vì sao lại như vậy… vì sao hắn lại tồn tại… chẳng lẽ những hình ảnh mình thấy kia đều là thật…
Nam thều thào, thanh âm chỉ đủ hắn nghe được.
Trung thấy vậy thì lo lắng hỏi.
– Cậu Nam, có cần tôi gọi bác sĩ tới kiểm tra không?
Nam xua tay, giọng lạnh lùng.
– Đi thôi.
Trung có vẻ ái ngại, nếu như thấy Nam bày ra ánh mắt khó chịu, hắn không dám nói thêm lời nào nữa, yên lặng lái xe rời đi.
Bên kia, Thuận thấy chiếc Mercedes-maybach lái đi xa thì thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi không biết làm sao, hắn cảm thấy như có một con hổ dữ đang nhìn chằm chằm vào mình, muốn xé mình thành vạn mảnh.
Loại cảm giác đó khiến Thuận rùng mình, một cảm giác bất an dâng lên, chẳng lẽ kế hoạch của Lâm bại lộ?
Cho đến khi thấy xe đi xa, Thuận mới an tâm, thầm mắng mình sợ bóng sợ gió.
Sau đó dưới hiệu lệnh của quản gia, cả đội chia thành từng tóp nhỏ, đi đến từng phòng để kiểm tra, bảo trì…
Thuận đi theo hai vệ sĩ cùng hai nữ giúp việc lên lầu hai, trước khi vào phòng của Khánh Huyền, hai nữ giúp việc vào trước, kiểm tra xem có đồ dùng cá nhân gì chưa được cất kỹ không, sau khi thấy không có vấn đề, mới ra hiệu cho hai vệ sĩ và Thuận vào.
Hai vệ sĩ lấy ra công cụ chuyên dụng, đi tới từng ngóc ngách để kiểm tra sóng tín hiệu bất thường trong phòng, còn Thuận thì kiểm tra đèn điện, vệ sinh máy lạnh, máy nước nóng…
– A, cái máy nước nóng này có dấu hiệu rò điện rồi, đề nghị thay máy mới.
Thuận vừa kiểm tra máy nước nóng, vừa nói với vệ sĩ đang giám sát ở phía dưới.
Hơn nữa vì để đối phương tin tưởng, Thuận còn dùng bút thử điện chạm vào thân máy.
Nhìn thấy bút thử điện phát sáng, vệ sĩ kia giật nảy mình, vội vàng gọi bộ đàm cho quản gia.
Trong lúc chờ đợi, vệ sĩ kia lầm bầm.
– Lão Chí làm ăn chán thật, tuần trước kiểm tra ra máy bị rò điện, lại không chịu thay mới, cứ nằn nặc đòi thử tay nghề. Nếu không phải lão tai nạn mất rồi, thì chỉ vụ này thôi cũng đủ lão mất hết tiền thưởng cuối năm.
– Nói tới mới nhớ, lão Chí xưa giờ không uống rượu, không hiểu sao bữa đó lại uống say tới mức rơi xuống sông chết trôi.
Một vệ sĩ khác nói.
– Chuyện này đúng là lạ thật…
Thuận đang tháo máy nước nóng, nghe hai vệ sĩ trò chuyện, trong mắt không khỏi lóe lên vẻ khác lạ.
Một lát sau, có nhân viên kỹ thuật khác mang một cái máy mới còn nguyên trong hộp lên để cho Thuận thay.
Sau khi thay mới, các vệ sĩ lại kiểm tra một lượt, thấy không có vấn đề gì thì lui ra ngoài.
Thuận thì ôm cái máy nước nóng đã hỏng về phòng bảo trì ở sát rìa khuôn viên biệt thự.
Lúc này trong phòng chỉ có mình hắn, Thuận dùng tốc độ nhanh nhất tháo máy nước nóng, từ trong đó lấy ra một camera gắn thẻ nhớ siêu nhỏ.
Nhìn thấy cái camera này, khóe miệng Thuận không nhịn được nhếch lên nụ cười bỉ ổi.
Chỉ cần kế hoạch của Lâm thành công, như vậy hắn không chỉ được chơi mấy em sinh viên trắng trẻo xinh đẹp, hay mấy nữ nhân viên tài chính chân dài gợi tình, mà ngay cả nữ chủ nhân của Tập đoàn tài chính Thiên Tinh, một trong hai mỹ nhân đẹp nhất giới tài chính cũng sẽ rên rỉ ở dưới thân thể của hắn.
Vừa nghĩ tới viễn cảnh kia, hô hấp của Thuận nhịn không được dồn dập, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích.
Tan làm, Thuận vẫn như bình thường lái xe về nhà.
Nhưng khi đi qua đoạn đường vắng tiến về quận 12, đột nhiên có thanh niên tóc vàng đi xe máy ngược chiều chặn đầu xe của hắn.
Thuận đang định chửi, thì phía sau có người ngồi lên xe hắn, dao bấm chỉa vào lưng, nói nhỏ.
– Không muốn chết thì lái xe đi…
Thuận kinh hãi lắp bắp.
– Các… các người là ai… bây giờ là thời buổi pháp trị… oái… tôi đi… tôi đi…
– Lái về phía tòa nhà xxx bỏ hoang ở quận 12, nếu còn dám giở trò, hậu quả tự gánh…
– Vâng vâng…
Bị người khống chế, lại thấy phía sau còn có hai chiếc ô tô áp sát, Thuận không dám phản kháng nữa, vội vàng lái xe theo lời đối phương.
Ra tiếp đi ad ơi