Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 01/06/2026

Chương 4: Giấc mơ kỳ lạ

Trong phòng bếp sang trọng, thiết kế vừa tao nhã vừa hiện đại, lão Sơn, vợ thứ ba của ông – Khánh Huyền, con trai cả Trần Thanh Lâm, con dâu Diệu Linh, và con trai út Trần Thanh Nam.

Tuy là bữa ăn gia đình, nhưng bầu không khí có vẻ khá ngột ngạc, mọi người đều trầm mặc, chỉ chăm chú vào bát đũa của mình.

Khánh Huyền liếc nhìn con trai thần sắc đờ đẫn đang cặm cụi ăn, mày khẽ nhíu lại, gắp một miếng thịt kho mà con trai thích nhất bỏ vào chén, nhẹ giọng hỏi.

– Mấy hôm nay con làm sao vậy, cứ như người mất hồn ấy, ở trường có chuyện gì à?

Vừa nói, nàng vừa liếc nhìn qua Diệu Linh, ánh mắt sắc lẹm.

Không sai, nàng năm nay 34 tuổi, nhưng con trai đã 17 tuổi.

Bởi vì năm ấy, khi nàng vừa vào lớp 12, đã mang thai đứa con này…

Cho đến hiện tại, mỗi lần nhớ lại đêm hôm đó, nàng vẫn còn kinh hoàng sợ hãi, không cách nào quên được.

Mà nàng và con trai, ở trong mắt Lâm, con của vợ cả, trưởng nam trong gia đình này, tự nhiên là không cách nào hòa hợp, thậm chí là ghen ghét, cạnh tranh, đá đểu nhau là chuyện thường xuyên.

Vì vậy Lâm lập tức cười khẩy, vừa ăn vừa nói giọng đểu giả.

– Chắc là tới mùa động dục rồi, gen di truyền ấy mà, nên muốn tìm bạn tình thôi chứ có gì mà dì lo.

Mỗi khi nghĩ đến một người phụ nữ tuổi còn nhỏ hơn cả mình, lại nhảy lên đầu mình làm mẹ, Lâm liền muốn phát điên.

Nghe được lời này, ngay cả Diệu Linh là vợ của Lâm cũng nhịn không được nhíu mày, cảm thấy chồng mình hơi quá đáng.

Khánh Huyền vốn ôn nhu nhìn con trai, nghe được lời này thì lập tức kích hoạt chế độ “bảo vệ con”, ánh mắt từ ôn nhu chuyển sang lạnh lùng, khóe miệng cười lạnh nói.

– Tuổi dậy thì động dục là rất bình thường, nhưng nhiều con lợn, đã hơn 35 tuổi rồi, lại còn nhảy nái lung tung, thể loại nào cũng có thể giao phối được, đây không phải càng buồn nôn hơn sao?

– Dì…

Lâm tức đến trợn mắt, mất bình tĩnh đến muốn vỗ bàn đứng dậy, nhưng lão Sơn đã dằn đôi đũa xuống bàn, trừng mắt nhìn Lâm.

– Câm miệng, con nói chuyện với em và dì như thế hả? Nhà này không có gia giáo sao?

– Ba, con…

Mặt Lâm đỏ bừng, tay xiết lại đến mức nổi lên gân xanh.

– Anh, mau xin lỗi ba với dì đi!

Diệu Linh vội vàng kéo chồng ngồi xuống, nhẹ giọng nói.

Nhưng thấy Lâm vẫn hằm hằm nhìn Khánh Huyền, Diệu Linh biết lấy tính cách cố chấp của chồng, muốn để Lâm xin lỗi là chuyện khó như lên trời, vì vậy thở dài, đứng dậy nhìn lão Sơn và “mẹ chồng”, thần sắc áy náy nói.

– Thưa ba, thưa dì, mấy hôm nay chồng con vì việc ở công ty, tâm trạng có hơi không tốt, vừa rồi ảnh lỡ lời, con thay mặt ảnh xin lỗi ba, xin lỗi dì, xin lỗi em, mong ba, dì với em thông cảm bỏ qua!

Khánh Huyền lăn lộn thương trường bao năm, còn là giám đốc bộ phận đầu tư mảng Asset Management (Quỹ đầu tư truyền thống), bình thường vui vẻ hoạt bát, thân thiện dễ gần, nhưng đó chỉ là bề ngoài, còn tính cách ẩn sâu kia lại cực kỳ quyết đoán, ngoài mềm trong cứng.

Một khi chạm đến điểm mấu chốt của nàng, vậy thì không có gì để thương lượng cả.

Mà con trai, chính là một trong những điểm mấu chốt hiếm hoi trong lòng Khánh Huyền.

Có câu yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng. Xưa nay bà “dì ghẻ” như Khánh Huyền, cùng với con riêng của chồng là Lâm vốn chẳng hòa hợp gì, nói cho đúng hơn là “kẻ thù” chỉ còn thiếu mỗi nước cầm dao chém nhau, sinh tử tương bác mà thôi.

Nên bất kể là chuyện gia đình, chuyện công ty… cả hai đều như nước với lửa, đấu đá cực kỳ kịch liệt.

Hôm nay Lâm dám ở trước mặt nàng châm biếm con trai, còn ẩn ý nói con trai có gen di truyền từ mẹ, 17 tuổi đã động dục, Khánh Huyền làm sao có thể nhịn.

Chuyện năm đó vốn là vết nhơ trong lòng nàng, khiến nàng đến bây giờ vẫn còn ám ảnh, thậm chí mắc chứng Androphobia (chứng sợ đàn ông / sợ nam giới), trừ con trai, nàng hầu như không dám gần gũi với bất kỳ đàn ông nào.

Cũng chính vì điều này, nên tình cảm mẹ con giữa Khánh Huyền và con trai càng khắn khít, nàng đã sớm coi con trai là chỗ dựa tinh thần duy nhất trong lòng mình.

– Tâm trạng không tốt là đúng rồi, làm giám đốc mảng Prop Trading, dùng tiền của công ty đi đầu tư, mà động cái nào lỗ cái đó, cũng không biết thừa hưởng gen từ ai mà ngu xuẩn như vậy…

– Dì nói cái gì? Muốn kiếm chuyện đúng không? Đừng nghĩ dùng cái thân xác dơ bẩn kia, kiếm về cho công ty vài đồng bạc lẻ, thì dì muốn nói gì cũng được…

Rầm…

– Đủ rồi…

Lão Sơn tức đến đập bàn, mắt hằm hằm nhìn Khánh Huyền cùng con trai, thân thể run rẩy đến nói không ra hơi.

Diệu Linh thấy ba chồng như vậy thì tái mặt, vội vàng lấy thuốc trợ tim cho ông uống, lo lắng nói.

– Ba, ba đừng nóng giận mà ảnh hưởng sức khỏe. Ba mà có mệnh hệ gì, thì tụi con biết nương tựa vào ai?

Lão Sơn uống thuốc xong thì hít sâu vài hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó nhìn con trai và vợ vẫn còn hằm hằm như gà chọi, không ai để ý đến tình trạng sức khỏe của mình, lại nhìn con dâu quan tâm lo lắng, trong lòng ông thở dài, sau đó nghiêm giọng nói.

– Nếu tao còn nghe được những lời hỗn hào như hôm nay từ miệng con, thì lập tức cút xéo khỏi cái nhà này, tao coi như không có sinh ra thứ con mất dạy như vậy, nhớ chưa?

Nghe thấy lão Sơn tự xưng là tao, Lâm biết ba đã rất tức giận, mà lời ông nói ra, từ trước đến giờ đều làm được.

Tuy Lâm không tin lão Sơn sẽ từ mặt đứa con mà ông yêu thương nhất là mình, nhưng việc tiếp nhận cổ phần và quyền quản lý công ty sau này, nói không chừng sẽ bị mẹ con Khánh Huyền chia sẻ càng nhiều.

– Dạ, con xin lỗi ba, sau này con không dám nữa…

Thấy con trai xin lỗi, cảm xúc của lão Sơn cũng dịu xuống, quay sang nhìn về phía Khánh Huyền, định nói gì đó, nhưng nhìn thái độ dửng dưng của đối phương, ông cau mày, cuối cùng chỉ đành thở dài bất lực.

– Thôi, ăn cơm đi…

Mọi người lại tiếp tục ăn cơm, nhưng không ai để ý, trong mắt Nam khi liếc nhìn về phía Lâm, lại lóe lên vẻ oán độc sâu đến tận xương tủy.

Tuy trước đây Nam và anh trai cùng cha khác mẹ này không hợp, nhưng tối đa chỉ là không thèm nói chuyện, đá đểu nhau vài câu, Nam vốn thông minh nhanh nhạy, EQ cao, hầu như thừa hưởng toàn bộ gen tốt của cả cha lẫn mẹ, nên dù nhỏ tuổi, nhưng kẻ lép vế luôn là Lâm.

Còn hiện tại, trong mắt Nam lại mang theo oán độc giống như kẻ thù không đội trời chung.

Mà nguyên nhân, phải kể đến hôm thứ 7 mấy ngày trước.

Hôm ấy lớp có buổi dã ngoại ở khu bảo tồn Cát Tiên, đang là tuổi thiếu niên, nên đứa nào cũng rất hào hứng, nhiều lần lén trốn thầy hướng dẫn để đi “khám phá thế giới” một mình.

Nam tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Buổi trưa nhân lúc mọi người nghỉ ngơi, Nam liền lén trốn ra ngoài, một mình đi sâu vào rừng nguyên sinh để tìm cho mẹ cây sim rừng đẹp nhất.

Mẹ thích hoa sim, thích cái màu tím tinh khôi mộng mơ, mong manh nhưng lại kiên cường giữa nắng gió kia.

Trong lúc tìm kiếm, Nam vô tình gặp một ngôi miếu hoang đã xuống cấp, tượng thờ ngã đổ, nhiều chỗ còn tróc sơn, vỡ nát…

Tìm cả buổi thấy mệt, Nam cũng chả úy kị gì mà ngồi xuống bên cạnh miếu nhỏ nghỉ ngơi, còn tiện tay dựng tượng lên, bẻ cành cây phủi phủi mạng nhện và bụi trong miếu, mục đích chính là để xem có rắn rết hay gì trốn trong đó không, kỹ năng sinh tồn của Nam không tệ, bằng không cũng chả dám một mình đi vào rừng.

Vừa quét, Nam còn cười hì hì nói.

– Sơn Thần, hôm nay con quét dọn nhà giúp ông, ông giúp con tìm được cây sim đẹp đẹp để tặng mẹ nhen…

Sau khi dọn xong, Nam hơi mệt nên ngồi dựa vào miếu nghỉ ngơi, chỉ là không biết lúc nào đã ngủ thiếp đi.

Mà lúc này, một con nhện màu sắc rực rỡ, giống như đi kiếm ăn mới về, nhìn thấy “nhà mình” bị cưỡng chế tháo dỡ không đền bù, ngay cả trứng nó vừa mới đẻ cũng không thấy đâu, thì tâm trạng cực kỳ tức giận, liên tục đi loanh quanh trong miếu.

Khi bò đến chỗ Nam đang ngủ thiếp, giống như ngửi được mùi của “kẻ thù”, nó lập tức bò lên cổ Nam, há miệng cắn một cái thật mạnh.

Nam trong giấc ngủ khẽ nhíu mày, sau đó theo thời gian, thần sắc của hắn trở nên vặn vẹo, lúc thì sợ hãi, lúc thì hoảng hốt, lúc thì điên cuồng, lúc lại tuyệt vọng… mồ hôi chảy ra như tắm, người co giật như động kinh.

Không ai biết loài nhện kia là gì, cũng không ai biết Nam mơ thấy cái gì, nhưng sau khi hét to một tiếng “Mẹ ơi…” thì tỉnh lại, cả người Nam trở nên lầm lũi, mặt lạnh như tiền, ánh mắt đờ đẫn giống như mấy ngày qua…

Cho đến hôm nay, khi nghe Lâm nói bóng nói gió, ám chỉ mẹ là loại phụ nữ lăng loàng, không chỉ mới 17 tuổi đã lên giường với đàn ông lớn tuổi hơn cha mình, còn dùng thân thể xinh đẹp đi đổi lấy hợp đồng, doanh số… trong mắt Nam mới hiện lên vẻ oán độc sâu đậm.

2 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Ra tiếp đi ad ơi