Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11
Tác Giả: Viết Để Xem
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân gia đình, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 01/06/2026
Chương 2: Con dâu hào môn
Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương trên những tầng mây đỏ nhạt phía chân trời, Diệu Linh mới rời khỏi ngôi trường nơi cô giảng dạy.
Tiếng chuông tan học đã im từ lâu, sân trường cũng chẳng còn tiếng cười đùa náo nhiệt của học sinh, chỉ còn vài chiếc lá vàng bị gió đầu thu cuốn đi lăn trên nền gạch.
Diệu Linh ôm chồng giáo án trước ngực, bước chậm qua dãy hành lang dài phủ ánh nắng nhạt màu. Dáng người cô thanh thoát và mềm mại như một nhành liễu non trong gió chiều, vừa có nét dịu dàng của một cô giáo trẻ, vừa mang khí chất đài các khó giấu của một người phụ nữ sống trong nhung lụa.
Năm nay Diệu Linh vừa tròn hai mươi sáu tuổi. Độ tuổi đẹp nhất của người con gái, khi nét thanh xuân vẫn còn nguyên vẹn, nhưng sự trưởng thành đã bắt đầu đọng lại trong ánh mắt và dáng người.
Cô không trang điểm đậm, cũng hiếm khi dùng những món nữ trang quá cầu kỳ, vậy mà đi đến đâu vẫn khiến người khác vô thức ngoái nhìn. Có lẽ bởi ở cô tồn tại một loại vẻ đẹp rất riêng, không chói lòa phô trương mà âm thầm lan tỏa, giống như hương hoa lan thoang thoảng trong đêm, càng lại gần càng khiến người ta khó quên.
Mái tóc đen dài được cô búi nhẹ phía sau từ sáng sớm, giờ đây đã hơi rơi vài sợi nơi vành tai trắng mịn. Dưới ánh nắng chiều, làn da cô mang màu trắng ngà dịu nhẹ, mịn màng đến mức tưởng như chỉ cần khẽ chạm cũng để lại dấu vết.
Đôi mắt Diệu Linh rất đẹp, sâu và trong, lúc nhìn học trò luôn mang theo nét dịu dàng kiên nhẫn của một người giáo viên, còn lúc lặng im lại phảng phất vẻ ưu nhã của tiểu thư khuê các. Sống mũi thanh tú cùng đôi môi hồng nhạt khiến gương mặt cô luôn có cảm giác thanh cao và mềm mại như tranh vẽ.
Chiếc áo dài màu kem cô mặc hôm nay ôm vừa đủ lấy thân hình cân đối. Eo nhỏ đến mức tà áo khi gặp gió liền phất nhẹ như sóng nước, để lộ đường cong mềm mại của người phụ nữ trẻ.
Bờ vai mảnh mai nhưng không yếu đuối, vòng eo thanh thoát nối xuống đôi chân thon dài tạo nên một dáng vẻ cực kỳ hài hòa. Mỗi bước chân của Diệu Linh đều nhẹ nhàng và từ tốn, tựa như đã được dạy dỗ trong một gia đình nền nếp từ nhỏ. Đám học sinh đôi lúc vẫn len lén gọi cô là “cô giáo đẹp nhất trường quý tộc”, nhưng trước những lời khen ấy cô chỉ cười dịu dàng, ánh mắt cong cong như ánh trăng đầu tháng.
Giống như lúc này, trước cổng trường vẫn còn khá nhiều nam học sinh chưa về, khi nhìn thấy cô, cả đám ánh mắt đều sáng rực, nhưng lại ngượng ngùng không dám nhìn thẳng.
Chiếc xe sang màu đen đã đợi sẵn ngoài cổng trường từ lúc nào. Nữ tài xế vội bước xuống mở cửa cho cô. Diệu Linh khẽ gật đầu cảm ơn, liếc nhìn chiếc Mercedes-maybach ở phía trước một cái rồi ngồi vào ghế sau.
Thần sắc cô hơi nghi hoặc, mấy hôm nay cứ thấy tâm trạng của học trò – cũng là em chồng mình rất lạ, nhưng trước giờ cô và đứa em chồng kia không hợp, nên rất ít khi nói chuyện, càng đừng nói đến việc hỏi chuyện riêng của đối phương.
Cánh cửa xe khép lại, Diệu Linh mới nhẹ nhàng tháo búi tóc, để mái tóc dài đổ xuống bờ vai mềm mại như dòng suối đen óng.
Chỉ một động tác đơn giản ấy cũng đủ khiến vẻ đẹp của cô như thay đổi hoàn toàn. Nếu ở trường, cô mang dáng vẻ nghiêm túc và đoan trang của một giáo viên trẻ, thì lúc này lại giống một thiếu phu nhân thanh quý vừa bước ra từ những gia đình danh giá.
– Nhìn mợ cả lúc nào cũng trẻ trung xinh đẹp, đến tôi là phụ nữ mà còn mê.
Nữ tài xế nhìn Diệu Linh qua kính chiếu hậu, không nhịn được khen nức nở.
Diệu Linh khẽ cười, giọng đặc chất miền Tây sông nước, đầy dịu dàng và nữ tính.
– Chị lại thế nữa rồi, em đã bảo khi không có ai thì đừng gọi mợ cả, nghe nó cứ sao sao ấy!
Nữ tài xế cười hì hì.
– Ậy, sao mà được? Gọi thế thành quen, lỡ lúc có ông chủ mà gọi tên mợ, thì chén cơm vàng này sao tôi giữ nỗi? Cả nhà tôi đều trông chờ vào công việc này, tôi mà…
– Được rồi được rồi, tùy ý chị đi, không lại nghe chị giảng giải đạo lý một tràng nữa, hì hì.
– Ha ha ha, thì đúng là thế mà… sao mấy nay cậu Nam hay ra muộn thế nhỉ, hơn nữa…
Nữ tài xế nhìn Diệu Linh qua kính chiếu hậu, thần sắc hơi ái ngại, cuối cùng không có nói nhiều.
Chuyện của gia chủ, phận người làm tuyệt đối không được can thiệp, không phán xét, không tò mò… đây là các quy tắc trọng yếu nhất phải học thuộc trước khi Hòa – nữ tài xế lâu năm ký vào hợp đồng.
Diệu Linh hơi hạ kính xe, nhìn về phía cổng trường.
Lúc này từ hướng cổng trường, một nam sinh dáng người cao lớn khỏe mạnh, vai đeo ba lô, cúi đầu lầm lũi đi về phía trước.
Có một vài nữ sinh thấy nam sinh đi ra, ánh mắt sáng rực đầy sao, khuôn mặt thẹn thùng, có vài cô gan lớn, tay cầm một tấm thiệp chạy tới, nhét vào túi áo của nam sinh rồi chạy nhanh đi, khiến mấy nam sinh khác nhìn thấy đều ghen tị.
Đấy là thư tỏ tình…
Tuổi học trò luôn đẹp như vậy…
Diệu Linh hơi mỉm cười, nhưng khi thấy bộ dáng lầm lủi như thất thần của em chồng mở cửa xe chui vào, cô lại hơi nhíu mày.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh qua những con đường lên đèn của thành phố. Ngoài cửa kính, dòng người tan tầm đông đúc và ồn ào, còn Diệu Linh lại lặng im tựa đầu bên cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm.
Ánh đèn đường lướt qua gương mặt cô từng đợt, khiến đường nét thanh tú lúc sáng lúc tối, đẹp đến mức giống một thước phim điện ảnh. Bàn tay cô đặt nhẹ trên túi xách, những ngón tay thon dài trắng trẻo như cánh hoa ngọc lan.
Hơn nửa giờ sau, hai chiếc xe lái vào một biệt thự xa hoa.
Khoảng sân trước lát đá trắng, ở giữa là đài phun nước đang tỏa hơi nước mát lạnh dưới ánh đèn dịu nhẹ. Hai hàng cây được cắt tỉa gọn gàng chạy dài đến tận bậc thềm chính, nơi vài người giúp việc đã đứng chờ sẵn.
Diệu Linh bước xuống xe, tà áo dài khẽ lay động theo từng bước chân. Trong không gian xa hoa ấy, cô lại càng nổi bật như một đóa hoa kiều diễm vừa nở rộ giữa khu vườn đêm. Ánh đèn từ biệt thự chiếu xuống khiến làn da cô càng thêm trắng mịn, còn mái tóc dài thì óng ánh như phủ một lớp lụa mềm.
Người giúp việc cúi đầu chào cô bằng giọng kính cẩn:
– Mợ cả.
Diệu Linh chỉ khẽ mỉm cười gật đầu. Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng đủ làm gương mặt cô trở nên rực rỡ đến lạ. Một vẻ đẹp không chỉ nằm ở dung mạo mà còn ở khí chất.
Dù là con dâu của một gia đình giàu có bậc nhất xứ này, nhưng cô chưa từng tỏ ra kiêu ngạo hay lạnh lùng. Cách cô nói chuyện luôn mềm mỏng, dịu dàng, khiến ngay cả người làm trong nhà cũng thật lòng yêu quý.
Nàng theo thói quen nhìn về phía hoa viên, thấy được bóng dáng lão nhân quen thuộc, vì vậy cất bước đi về phía đó.
Mỗi bước đi của cô đều đẹp đến mức khó rời mắt. Tà áo dài mềm mại khẽ quét qua thành cầu thang, mái tóc đen dài lay động phía sau lưng, còn dáng người thì thanh thoát như cành hoa trong gió.
Có những người phụ nữ đẹp nhờ trang điểm hay nữ trang đắt tiền, nhưng Diệu Linh lại thuộc kiểu người dù chỉ đứng yên dưới ánh đèn cũng khiến không gian xung quanh trở nên dịu dàng hơn.
Đến bên cạnh lão nhân, Diệu Linh lễ phép gọi.
– Thưa ba con mới về!
Lão Sơn thu hồi ánh mắt nhìn xa xăm, quay đầu nhìn đứa con dâu xinh đẹp, lại rất hợp với tính của ông này, cười vui vẻ nói.
– Về rồi hả con…
Chợt ánh mắt ông khựng lại, nhìn về phía nam sinh đang lầm lũi tiến vào trong biệt thự kia, sắc mặt hơi trầm xuống.
Nó là đứa con út của ông với người vợ thứ ba, Trần Thanh Nam.
Nói về tình yêu thương, tình cảm mà ông giành cho đứa con út này, so với đứa con trai cả của vợ đầu, người vợ tào khang theo ông từ lúc cơ hàn, hay đứa con gái của người vợ thứ hai, tri kỷ cùng ông xây dựng sự nghiệp… thì đều thua kém một bậc.
Đứa con út này, chỉ là sản phẩm của một lần “tai nạn” mà thôi.
Cũng chính vì nó, mà khiến tình cảm giữa ông và con gái rạn nứt… đã 8 năm rồi, con gái chưa từng về nhà thăm ông, dù ông nhiều lần tìm gặp, nó đều lảng tránh, dù có nói chuyện cũng rất lạnh nhạt.
Lại thêm một số chuyện không vui, nên đối với người vợ thứ ba và đứa con trai út này, thái độ của ông luôn rất lạnh nhạt, thậm chí là khắc khe và khó chịu.
Nhưng nói đi thì phải nói lại, nó dù sao cũng là con trai của ông, sự quan tâm tối thiểu của một người cha giành cho con là vẫn có.
Lão Sơn nhìn con dâu bên cạnh, hơi trầm ngâm hỏi.
– Thằng Nam nó ở trường có chuyện gì sao?
Diệu Linh nghe ba chồng hỏi, thì nhẹ giọng đáp.
– Mấy ngày nay con có để ý tới em, nhưng thông qua quan sát, với hỏi thăm bạn bè, thì không thấy có gì bất thường, cũng không hiểu sao lại như vậy?
– Nó có để ý tới bạn nữ nào không?
Lão Sơn lại hỏi.
Đứa con út này năm nay vừa vào lớp 12, đã 17 tuổi, độ tuổi dậy thì với tò mò về giới tính, thầm để ý bạn nữ nào đó là chuyện rất bình thường.
Ra tiếp đi ad ơi