Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Xuân Sắc Hào Môn – Update Chương 11

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 01/06/2026

Chương 3: Ánh trăng cũng phải mờ nhạt

Diệu Linh nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu.

– Trong trường đúng là có rất nhiều nữ sinh để ý em ấy, còn đưa thư tình, nhưng trước giờ con chưa thấy Nam đặc biệt quan tâm đến bạn nữ nào…

– Thế thì lạ nhỉ…

Lão Sơn chau mày, dùng tay nhẹ xoa thái dương.

– Chiều tối rồi, bên ngoài gió lạnh, ba vào nhà nghỉ ngơi để cảm lạnh.

– Uhm, không sao, con vào trước đi, chờ dì với thằng Lâm về, cả nhà lại ăn cơm, cũng lâu rồi gia đình không ăn cơm chung đông đủ…

Nói tới đây, ông lại nhớ tới đứa con gái đã 8 năm không về nhà, quay sang nhẹ giọng hỏi con dâu.

– Vân nó có thường liên lạc với con không?

Con gái ông tên Trần Ngọc Thúy Vân, là bạn cùng ký túc xá thời đại học với con dâu, hai đứa chơi rất thân, mấy năm nay ông đều thông qua con dâu để hỏi thăm tin tức con gái.

– Dạ cũng thường, chỉ là đoạn thời gian này Vân nó có dự án trang trại ở Tiền Giang, nên hơi bận.

– À, cái trang trại sầu riêng ở quê con ấy hả?

– Dạ!

– Uhm, con để ý nó một chút, nếu thấy nó có khó khăn gì thì nói ba.

Diệu Linh hơi ngập ngừng một chút, nhưng không nói gì, chỉ gật đầu vâng dạ, sau đó xin phép vào nhà.

Lão Sơn nhìn theo bóng lưng con dâu, ánh mắt đầy vẻ hài lòng cùng trìu mến.

Về đến căn phòng riêng trên tầng hai, Diệu Linh mới khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Nói thật, dù ba chồng đối xử với nàng rất tốt, nhưng nàng xuất thân bình thường, gia đình chỉ thuộc hạng trung lưu trí thức, nên đối mặt với ba chồng, người có thể thét ra lửa trong giới kinh doanh, áp lực trong lòng vẫn rất lớn.

Căn phòng rộng lớn được trang trí tinh tế với rèm lụa màu ngọc trai, sàn gỗ thơm dịu và ban công nhìn xuống khu vườn đầy hoa trắng phía dưới. Diệu Linh đặt túi xách xuống sofa rồi đứng trước gương tháo đôi bông tai ngọc trai nhỏ.

Trong tấm gương lớn, hình ảnh người phụ nữ trẻ hiện lên đẹp đến nao lòng.

Chiếc áo dài màu kem ôm lấy thân hình mềm mại khiến đường cong càng thêm rõ nét. Cái cổ trắng thanh mảnh, xương quai xanh tinh tế cùng vòng eo nhỏ tạo nên một vẻ đẹp vừa thanh tao vừa quyến rũ.

Dáng người Diệu Linh không quá gầy, mà mang sự cân đối đầy nữ tính của một người phụ nữ trưởng thành. Đôi chân thon dài ẩn hiện sau tà áo khiến từng chuyển động của cô đều mềm mại như nước chảy.

Cô chậm rãi tháo kẹp tóc, để mái tóc dài xõa hẳn xuống tận eo. Trong khoảnh khắc ấy, vẻ đẹp của Diệu Linh như bừng nở hoàn toàn. Mái tóc đen nhánh càng làm nổi bật làn da trắng mịn, còn đôi mắt dịu dàng dưới ánh đèn lại mang theo nét quyến rũ khó diễn tả thành lời.

Lụa như tơ trượt xuống, lộ da dáng người khiến cho tất cả đàn ông trên thế gian này hóa thú…

Diệu Linh khẽ nâng bầu ngực to tròn trắng hồng rạng rỡ, nhìn mình trong gương, ánh mắt có chút u sầu khó nhận ra…

Ngoài ban công, gió đêm khẽ thổi qua khu vườn rộng lớn của biệt thự, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng.

Sau khi tắm xong, Diệu Linh bước ra ngoài, tựa nhẹ vào lan can.

Ánh trăng phủ lên mái tóc một lớp bạc nhạt dịu dàng. Gương mặt thanh tú nghiêng nghiêng trong gió đêm, đôi môi hồng nhạt khẽ cong lên như đang nghĩ đến điều gì đó. Dáng người mềm mại nổi bật giữa ánh sáng và bóng tối, giống như một đóa bạch trà nở rực rỡ nhưng vẫn giữ nguyên nét thanh cao kín đáo.

Từ trên cao nhìn xuống, cả khuôn viên biệt thự sáng rực như một cung điện giữa màn đêm. Thế nhưng giữa khung cảnh xa hoa ấy, người đẹp nhất vẫn là cô gái đang đứng lặng im dưới ánh trăng kia.

Bất quá bóng dáng ấy chỉ có thể đẹp nhất ở trước đó, còn lúc này…

Chiếc xe sang màu đen chậm rãi lướt qua cánh cổng sắt rộng lớn của biệt thự, ánh đèn vàng nhạt từ hai hàng trụ đá cẩm thạch phản chiếu lên lớp sơn bóng loáng như mặt nước đêm.

Khi xe dừng lại giữa khoảng sân lát đá hoa cương sạch sẽ, người phụ nữ bên trong mới nhẹ nhàng bước xuống.

Khánh Huyền xuất hiện trong làn gió đêm dịu nhẹ như một bức tranh sống động khiến cả khung cảnh quanh đó dường như trở nên yên lặng hơn vài nhịp. Ở tuổi 34, vẻ đẹp của nàng không còn nét non trẻ thanh xuân như Diệu Linh, mà mang theo sự trưởng thành, sang trọng và cuốn hút rất đặc biệt, giống một đóa hoa đã nở đến độ rực rỡ nhất.

Cánh cửa xe mở ra, đôi chân dài thanh thoát, trắng nõn của Khánh Huyền chạm xuống nền đá trước tiên. Dáng bước của nàng chậm rãi nhưng đầy tự tin, từng chuyển động đều mềm mại như đã được luyện thành thói quen của một người phụ nữ luôn sống giữa sự tinh tế và đẳng cấp.

Đôi chân thon dài dưới lớp váy ôm màu xanh càng làm nổi bật khí chất cao quý nơi nàng. Ánh đèn trong khuôn viên biệt thự phủ lên làn da trắng mịn của Khánh Huyền một lớp sáng dịu, khiến nàng trông như đang bước ra từ một xứ sở thần tiên.

Mái tóc đen óng khẽ lay động theo từng bước đi, những sợi tóc mềm mại lướt qua bờ vai thanh mảnh, tạo nên vẻ nữ tính đầy quyến rũ nhưng không hề phô trương, gương mặt nàng mang nét đẹp mê người đến mức khiến người khó rời mắt.

Đôi mắt như làn thu thủy, ánh nhìn vừa dịu dàng vừa có chút lạnh nhạt của người phụ nữ từng trải, khiến bất kỳ ai vô tình đối diện cũng phải khựng lại vài giây. Sống mũi cao thanh tú làm gương mặt thêm phần sắc sảo, đôi môi đỏ nhạt cong nhẹ như luôn giữ một nụ cười kín đáo đầy tự tin.

Khi Khánh Huyền bước khỏi xe, vóc dáng cân đối và yêu kiều ấy càng hiện rõ dưới ánh đèn sân vườn. Bờ vai mềm mại, vòng eo thon gọn cùng dáng người thanh thoát tạo nên một vẻ đẹp sang trọng rất khó diễn tả bằng lời, cho dù là Diệu Linh vẫn luôn tự tin về nhan sắc của mình, nhưng đứng trước người phụ nữ này, nàng không thể không thừa nhận, mình kém hơn nửa bậc…

Từng bước chân trên nền đá hoa cương vang lên tiếng giày cao gót nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng nước chảy từ đài phun nước giữa sân biệt thự tạo thành một khung cảnh đầy chất thơ.

Xung quanh nàng, khuôn viên biệt thự rộng lớn hiện lên nguy nga với những hàng cây được cắt tỉa cẩn thận, những bụi hoa trắng trải dài dọc lối đi và ánh đèn vàng hắt xuống từ ban công tầng hai. Thế nhưng giữa khung cảnh xa hoa ấy, dù trên ban công còn đứng một mỹ nhân tuyệt sắc, thì Khánh Huyền vẫn là điểm nổi bật nhất.

Người phụ nữ ấy mang theo khí chất khiến mọi thứ xung quanh dường như chỉ còn là phông nền để tôn lên vẻ đẹp của mình, kẻ cả… Diệu Linh.

Khánh Huyền khẽ đưa tay vén vài lọn tóc bị gió làm rối, động tác nhẹ nhàng nhưng thanh lịch đến lạ.

Chiếc đồng hồ bạc nơi cổ tay phản chiếu ánh sáng lấp lánh mỗi khi nàng cử động. Từ xa nhìn lại, Khánh Huyền giống như hình mẫu hoàn mỹ của một quý cô trưởng thành – xinh đẹp, điềm tĩnh và đầy sức hút.

Đôi chân dài của nàng tiếp tục sải bước trên lối đi lát đá dẫn vào đại sảnh, tà váy khẽ lay động theo từng chuyển động mềm mại. Mỗi bước đi đều toát lên sự tự nhiên của một người phụ nữ quen với sự sang trọng nhưng không hề trương phô nó ra ngoài.

Khi ngang qua hồ nước nhỏ giữa sân, ánh đèn phản chiếu hình bóng nàng xuống mặt nước yên tĩnh. Hình ảnh ấy khiến khung cảnh càng trở nên lộng lẫy hơn.

Vẻ đẹp của Khánh Huyền không chỉ nằm ở gương mặt hay dáng người, mà còn ở thần thái bình thản đầy cuốn hút, nàng không cần nói gì, cũng đủ khiến người khác cảm nhận được sự tự tin và khí chất đặc biệt kia.

Một cơn gió nhẹ lướt qua khu vườn, mang theo hương hoa thoang thoảng. Mái tóc Khánh Huyền khẽ tung bay, để lộ chiếc cổ thanh tú trắng ngần dưới ánh đèn.

Khoảnh khắc ấy khiến nàng giống như nhân vật nữ chính trong một bộ phim ngôn tình nào đó.

Khi sắp bước vào biệt thự, Khánh Huyền dừng lại vài giây trên bậc thềm trước đại sảnh, đôi mắt lặng lẽ nhìn về hoa viên ở bên phải.

Ánh đèn vàng phủ lên dáng người cao ráo và mềm mại của cô một vẻ đẹp vừa ấm áp vừa xa cách. Trong không gian yên tĩnh của khu biệt thự rộng lớn, hình ảnh người phụ nữ ấy hiện lên đầy sang trọng và rực rỡ, giống như thời gian chỉ càng làm vẻ đẹp của nàng thêm sâu sắc và hoàn mỹ hơn.

Khánh Huyền chỉ liếc nhìn lão nhân ngồi trong đình nghỉ mát một cái, sau đó tiếp tục cất bước đi về phòng của mình.

Lão Sơn mở mắt nhìn theo người vợ thứ ba của mình, bất giác lại nhớ tới cái đêm “tai nạn” ấy, rồi đến cái ngày định mệnh ở 17 năm trước…

Lão Sơn lại nhắm mắt, bàn tay bất giác xiết chặt, nỗi đầy gân xanh, sâu trong mắt hằn lên tia máu đầy thù hận.

17 năm qua, lão vẫn luôn điều tra vụ tai nạn vào 17 năm trước khi mình từ bệnh viện trở về, nhưng một mực không tìm được dấu vết.

Ông từng hoài nghi đó là đối thủ thương trường năm xưa của mình vì trả thù, nhưng sau khi điều tra và theo dõi, phân tích… lại thấy khả năng không cao.

Vậy cuối cùng là ai?

Một con rắn độc đến bây giờ vẫn còn ẩn núp trong bóng tối, đây mới là điều khiến lão Sơn vẫn luôn lo lắng, sợ một ngày nào đó mình nhắm mắt xuôi tay, cơ nghiệp khổng lồ này sẽ rơi vào tay “kẻ thù” mà mình không biết.

2 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Cuton

Ra tiếp đi ad ơi