Trúng số – Update Chương 13
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trúng số – Update Chương 13
Tác Giả: vũ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, me vo, Phụ Nữ Có Chồng
Ngày Cập Nhật : 03/06/2026
Chương 9:
Minh Thư, 32 tuổi, khuôn mặt V-line sắc sảo, đôi chân dài miên man, vẫn là người phụ nữ thành đạt trong mắt mọi người. Cô làm quản lý cấp trung tại một công ty quảng cáo lớn ở thành phố, lương cao, thưởng dày, chồng cô-Tân, một doanh nhân thường xuyên vắng nhà, được coi là “có số má” trong giới kinh doanh bất động sản.
Đó là những gì đúng với cô vào một ngày trước. Giờ đây cô đã bị sa thải, cô chết lặng đi lên phòng để mặc Vũ ở dưới. Cô nhìn tấm ảnh cưới trong phòng, người phụ nữ xinh đẹp như hoa đang cười, nụ cười có chút thỏa mãn, có chút ngạo nghễ, có chút như giễu cợt cô của hiện tại.
Người đàn ông bên cạnh là chồng Minh Thư – Tân. Dự án bất động sản anh ta đầu tư bị ngân hàng siết nợ, đối tác rút vốn, tất nhiên là Vũ đưa ra một miếng bánh ngon ăn cho đối tác của Tân, hắn ta chấp nhận huề vốn để dạy cho Minh Thư một bài học. Tân không gửi tiền sinh hoạt về nữa, những cuộc đấu giá vốn thuận lợi, giờ đây dường như khiến hắn rơi vào một cái bẫy âm hiểm của ai đó. Những khoản cọc đất để đẩy giá trở thành con dao 2 lưỡi, Tân phải nhờ vợ vay thêm để “xoay sở vòng cuối”. Minh Thư đã chuyển cho chồng 200 triệu từ tiền tiết kiệm riêng, khoản tiền cô dành dụm để tương lai mua 1 căn hộ nhỏ riêng tư.
Thế nhưng không những không trả được, anh ta còn mang thêm nợ ngân hàng chung tên hai vợ chồng, hơn 800 triệu đồng, lãi phạt đang tăng từng ngày. Nhưng Minh Thư đã nghĩ cô vẫn gồng được, mức lương của cô không hề thấp, lại trải qua dự án lần này, ắt hẳn sẽ có rất nhiều tiền thưởng, tuy vậy đời đâu như là mơ, cô đã bị sa thải.
Minh Thư ngồi một mình trong phòng, mặt trắng bệch nhìn hóa đơn ngân hàng trên điện thoại. Cô vô thức bấm gọi điện cho chồng nhưng chẳng có ai trả lời.
Cô vẫn giả vờ ra ngoài như mình vẫn đang làm việc mỗi ngày nhưng ánh mắt sắc lẹm giờ hay đỏ hoe vì thiếu ngủ, khuôn mặt hơi hốc hác.
Một buổi tối, khi cả nhà ăn cơm, Minh Thư nhận cuộc gọi từ ngân hàng nhắc nợ. Cô ra ban công nghe, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng run run. Khi quay vào, mặt cô tái mét.
Hồng Ngọc hỏi: “Con sao thế Thư?”
Minh Thư cười gượng: “Không sao mẹ, việc công ty thôi.”
Thế rồi cô bắt đầu bán trang sức: chiếc nhẫn kim cương ngày cưới, dây chuyền vàng chồng tặng sinh nhật. Bán lén lút qua tiệm quen, tiền thu về chỉ đủ trả lãi một tháng. Cô không dám kể mẹ chồng, không dám kể em chồng, càng không đời nào kể với Vũ. Mỗi tối về nhà, Minh Thư cố giữ vẻ ngoài bình thường. Cô cười nói với mẹ chồng, trêu Lan Anh. Nhưng khi ngồi vào bàn ăn, ánh mắt cô đôi khi vô thức lướt qua Vũ, hắn đang ăn cơm chậm rãi, phong thái ổn trọng, laptop để bên cạnh như thể công việc freelance của hắn đang rất bận rộn.
Minh Thư cắn môi, nghĩ thầm: Ít ra nó còn có việc làm đều đặn……
Cô hút thuốc lá nhiều hơn, đứng ở ban công khuya khoắt, gió lạnh thổi qua lớp váy ngủ mỏng. Khói trắng bay lượn trước mặt, giống như những ngày Vũ còn thất nghiệp và hút thuốc rẻ tiền ngoài sân, nhưng giờ cô mới là người trằn trọc.
Có đêm, cô nghe thấy tiếng động nhẹ từ phòng Vũ và Thu Trang sát vách, tiếng thì thầm, tiếng cười khe khẽ, rồi tiếng da thịt mơ hồ. Minh Thư siết chặt gối, một cảm giác khó chịu dâng lên, không phải ghen tị tình cảm, mà là sự bất lực khi chính mình đang thiếu thốn mọi thứ, còn cô em chồng thì vẫn có chồng bên cạnh, dù là “thằng ở rể”.
Cô tự mắng mình những lời lẽ mà chính cô cũng không tin: Mày bị điên à? So sánh làm gì? Chồng mày chỉ tạm thời khó khăn thôi. Anh ấy sẽ trở lại, giàu có hơn trước. Còn thằng Vũ… quên đi, nó chỉ ăn may thôi.
Một buổi tối giữa tuần, trời mưa phùn lạnh lẽo hiếm thấy ở Sài Gòn mùa này. Cả nhà ăn cơm trong không khí nặng nề hơn thường lệ. Minh Thư về muộn, tóc ướt vì quên mang ô, váy công sở dính sát người lộ rõ đường cong nhưng gương mặt thì mệt mỏi, quầng thâm mắt sâu hoắm.
Cô ngồi vào bàn mà không chào ai, cầm đũa gắp thức ăn với động tác cáu kỉnh. Hồng Ngọc hỏi khẽ:
“Con hôm nay sao thế Thư? Mệt à?”
Minh Thư cười gượng, giọng cao vút nhưng lạc đi: “Không sao mẹ, công ty bận thôi.”
Bà không hỏi thêm, chỉ liếc con dâu lo lắng.
Vũ ngồi đối diện, như mọi khi ăn chậm rãi và ít nói. Hắn đang nhắn tin công việc trên điện thoại dưới bàn, khuôn mặt bình thản dưới ánh đèn ăn tối vàng vọt, ánh mắt như có như không liếc nhìn tứng tấc da thịt trắng muốt khẽ lộ ra bởi nước mưa của Minh Thư. Xem ra con sói đã trở thành con cừu. Ăn xong, Minh Thư mệt mỏi đi lên phòng, bỗng cô vấp phải thứ gì đó, nhìn ra là mấy quyển sách của em chồng.
“Con Lan Anh, sách vở để lung tung thế này? Nhà không phải lớp học mà bày bừa ra!”
Lan Anh ngạc nhiên, nhặt sách lên: “Em xin lỗi chị Thư… em dọn ngay.”
Minh Thư không dừng lại, giọng cao vút: “Lần sau nhớ kỹ. Nhà này không phải chỗ để lộn xộn!”
Hồng Ngọc nghe thấy liền cau mày nhìn con dâu: “Con sao thế Thư? Sao lại mắng em nó thế?”
Minh Thư quay phắt lại, mắt đỏ hoe: “Mẹ! Con mệt mỏi rồi, mẹ đừng hỏi nữa được không? Ngày nào cũng hỏi con sao thế, con sao thế, con ổn mà!”
Bà lặng người, giọng nhỏ lại, bà không nghĩ con dâu lại có thể nói những lời đó: “Mẹ chỉ lo thôi con…”
Minh Thư không đáp, lên phòng đóng sầm cửa lần nữa. Cả nhà im lặng. Lan Anh nhìn mẹ lo lắng: “Chị Thư giận con thật hả mẹ?”
Hồng Ngọc lắc đầu: “Không phải con đâu. Chắc chị áp lực công việc thôi.”
Minh Thư lén lút lên phòng mình, đóng cửa kín mít. Cô cởi bỏ bộ đồ bên ngoài, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng màu đen, lớp vải ôm sát thân hình cao ráo, vòng một săn chắc căng tròn khiến chiếc váy ngủ phóng khoáng thoáng trở nên chật chột, núm vú hồng nhạt như hạt bồ đào có chút chói mắt lấp ló sau lớp vải mỏng và đôi chân dài miên man giao nhau tại vùng thần bí mà cô cẩn thận bảo vệ bằng một chiếc quần lót ren. Cô ngồi trên giường, mở chai rượu vang, rót đầy ly và uống ực từng ngụm lớn.
Men rượu lan tỏa nhanh, làm má cô đỏ ửng, mắt mờ đi vì mệt mỏi và rượu. Cô lẩm bẩm một mình: “Tân… anh ở đâu? Sao anh bỏ mặc em thế này? Mình nợ nần chồng chất, công ty đuổi việc… anh còn trốn tránh?”
Tiếng lẩm bẩm dần to hơn thành chửi rủa khe khẽ: “Đồ khốn nạn… hứa hẹn bao nhiêu rồi để em gánh hết…”
Cô uống thêm, rượu tràn ra mép ly, thấm ướt váy ngủ lộ rõ khe ngực sâu lớp vải ướt dính chặt chẽ lấy bầu ngự và núm vú in hằn dưới lớp lụa mỏng khiến cô trông như khỏa thân. Minh Thư bắt đầu khóc, cứ thế từng ly từng ly. Trời bắt đầu khuya, những hạt mưa nặng hạt cũng rơi, tiếng khóc lẫn với tiếng mưa ngoài cửa sổ nghe thật ai oán.
Vũ khi đi kiểm tra các cửa sổ để mưa không hắt thì nghe thấy tiếng khóc khe khẽ từ phòng Minh Thư. Hắn đứng trước cửa, hơi lấm lét ghé tai vào. Khi nghe thấy tiếng thút thít, Vũ gõ nhẹ cửa: “Chị Thư? Chị ổn không ạ?”
Minh Thư giật mình, khi nghe thấy tiếng em rể kèm theo men rượu làm cô bùng nổ. Cô lao ra mở cửa, kéo Vũ vào phòng bằng một tay, đóng sầm cửa lại. Mắt cô đỏ hoe, giọng cao vút đầy rượu: “Mày vào đây! Vào chửi cho đã đi!”
Vũ bị kéo bất ngờ nhưng không kháng cự, đứng bình thản giữa phòng. Minh Thư đẩy hắn ngồi xuống ghế, đứng trước mặt chửi rủa như trút hết giận dữ tích tụ:
“Anh là cái thằng khốn kiếp! Ngày xưa thất nghiệp ở rể thì im thin thít, giờ có chút việc làm thì ngồi vênh váo! Anh nghĩ anh hay ho lắm hả? Chồng tôi dù khó khăn vẫn hơn anh nghìn lần, còn anh chỉ là thằng ăn bám khốn nạn! Thằng vô dụng! Đừng có nhìn tôi bằng cái ánh mắt thương hại đấy nữa, tôi ghê tởm anh!”
Cô chửi liên hồi, tay cấu nhẹ vào cánh tay Vũ không mạnh đến mức gây thương tích, nhưng đủ để móng tay in dấu đỏ. Rượu làm giọng cô lạc đi, nước mắt lăn dài trên má.
Vũ vẫn ngồi bình thản, không né tránh, không cãi lại. Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm ấm, không chút giận dữ: “Chị Thư, nếu có điều gì phiền lòng, chị không nên giấu trong lòng một mình. Nói ra sẽ nhẹ hơn.”
Sự bình tĩnh ấy như một gáo nước lạnh dội vào mặt Minh Thư. Cô dừng lại, tay buông thõng, mắt mở to nhìn hắn. Men rượu vẫn quay cuồng, nhưng lời nói ấy khiến cô đột ngột nhận ra sự vô lý của bản thân. Cô đang chửi rủa người không liên quan, đang trút giận lên em rể chỉ vì hắn… ổn định quá, trong khi cuộc đời cô đang sụp đổ.
Cô đâu biết rằng sự bình thản đó thực ra chỉ là giả vờ, ở phía ngược lại, Vũ gian nan nuốt từng ngụm nước bọt, cậu em của hắn đã kháng nghị dữ dội khi bàn tay hắn ấn xuống. Thân hình Minh Thư hiện ra một cách hoàn hảo dưới lớp váy ngủ, phải công nhận rằng những người phụ nữ trong nhà này dù xấu tính nhưng thân hình lẫn gương mặt ai nấy đều không thể chê được. Vũ hơi dời ánh mắt khỏi bộ ngực sữa trắng muốt của chị vợ, cố nén cảm xúc muốn kéo dây áo xuống chiêm ngưỡng núm vú hồng hào e ấp phía sau lớp vải.
Minh Thư không hề biết ngồi sụp xuống giường, tay che mặt, hai chân kẹp chặt vào nhau giọng run run: “Tôi… tôi xin lỗi… tôi không biết mình đang làm gì nữa…”
Vũ đứng dậy, kéo áo sâu xuống rồi lấy ly rượu còn lại trên bàn, rót một ít cho cô rồi tự rót cho mình: “Chị uống đi, thư giãn chút. Em không giận chị đâu.”
Cô ngẩng lên, nhận ly với tay run, uống một ngụm nhỏ. Vũ ngồi xuống ghế, uống cùng, hắn khẽ nhăn mày, loại rượu này mặc dù là vang nhưng thuần là cồn chỉ có chút hương liệu công nghiệp, không ngờ Minh Thư uống nhiều đến thế, xem ra tình cảnh của cô không tốt thật. Không khí phòng im lặng hồi lâu, chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Dưới tác dụng của rượu, Minh Thư bắt đầu mở lòng. Cô kể hết: chồng thua lỗ, nợ nần chồng chất lên đến 1.2 tỷ đồng. Giọng cô nghẹn ngào: “Tôi không biết phải làm sao nữa… Tôi giấu mẹ, giấu em… Tôi không muốn ai biết tôi đang suy sụp thế này.”
Vũ lắng nghe, rồi lặng lẽ mở điện thoại, chuyển khoản 100 triệu cho Minh Thư, hắn có thể chuyển nhiều hơn nhưng không cần thiết, hắn không muốn làm ăn lỗ vốn, dự án của Tân đã là một con tàu sắp đắm mà hắn chính là người bơm đạn cho tàu đối thủ, hắn không muốn lãng phí vô ích.
Minh Thư sững sờ nhìn màn hình, tay run lẩy bẩy: “Em… Em lấy đâu ra số tiền này? Đây là…! Em đang đùa chị à? Hay em vay nợ gì đó?”
Cô bất ngờ cực lớn, tò mò dâng trào, xưng hô bất giác không còn thô lỗ. Vũ chỉ là “thằng ở rể” trong mắt cô, làm freelance online, sao có thể tỉnh bơ đưa ra trăm triệu thế này? Cô nhìn hắn như nhìn một con người hoàn toàn khác, ánh mắt pha lẫn biết ơn, nghi ngờ và một chút sợ hãi.
Vũ mỉm cười nhẹ: “Chị cứ dùng đi. Không phải vay nợ gì đâu. Em có cách của em. Chỉ là, đây coi như là bí mật nhỏ giữa hai chúng ta”
Men rượu lan tỏa mạnh hơn, làm Minh Thư nóng ran, má đỏ ửng. Câu nói “coi như bí mật nhỏ giưa hai chúng ta” cùng biểu cảm thần bí của Vũ khiến trái tim cô bỗng hẫng một nhịp. Hình ảnh Vũ ôm lấy eo cô, che chở cô lại hiện lên trước mắt. Cô ngồi sát hơn một chút, giọng mềm mại hơn lần đầu: “Em… thật sự sao? Chị… chị không biết phải cảm ơn thế nào…” Cô cứ nghĩ hắn ta phải chắt bóp mới ra được bấy nhiêu, 100 triệu không nhiều so với khoản nợ của cô nhưng nó đủ để cô có thể gồng lãi.
Vũ “vô tình” đỡ lấy eo của Minh Thư cố tỏ ra thật ấm áp:
“Được rồi, chị đi ngủ đi, nếu khó khăn gì chị nhất định phải chia sẻ đấy, em nhất định sẽ giúp chị, bởi vì chị là người quan trọng của em”
Dưới tác dụng của rượu, bàn tay thô ráp nắm lấy vòng eo mềm mại của cô, cái nói đùa táo bạo cùng dục vọng lâu ngày chưa được thỏa mãn, Minh Thư bất giác nghiêng người về phía Vũ. Cô chạm nhẹ vào tay hắn, rồi đột ngột kéo hắn lại, nhìn sâu vào mắt hắn khiến Vũ hơi ngớ người, nhìn gương mặt tinh xảo của chị dâu gần sát trong gang tấc, kẻ có tham vọng trả thù lúc này lại không biết phải làm sao. Minh Thư mạnh mẽ đưa môi dán lên môi hắn, mùi rượu sặc lên khoang mũi cùng vị ngọt ngào tràn vào khoang miệng khiến hỏa khí trong người Vũ trở nên cao nhất. Môi cô mềm mại, đầy đặn, quấn lấy môi hắn với sự cuồng nhiệt mà cô chưa từng có với chồng trong nhiều năm. Còn Vũ, hắn chỉ thấy lão chồng của Minh Thư có phúc mà không biết hưởng, cùng một cảm giác thỏa mãn đầy trong lòng. Chị dâu kiêu ngạo lúc nào cũng khinh thường hắn ra mặt lúc này lại hai tay ôm lấy mặt hắn, thân thể mềm mại ngả vào ngực hắn, cái miệng suốt ngày tuôn ra những lời lẽ khó nghe đang bị môi hắn khóa lại, tham lam như muốn hút khô mọi giọt nước trong khoang miệng.
Vũ luồn tay ra sau lưng cô, vuốt ve qua lớp váy ngủ mỏng. Minh Thư rên khe khẽ, tay cô vuốt ve ngực hắn, cảm nhận cơ bắp săn chắc. Vũ luồn tay vào áo cô, bàn tay nóng hổi bóp nhẹ bầu ngực đầy đặn, hắn nhẹ nhàng xoa nhẹ khiến bầu ngực di động lên xuống nhẹ nhàng như nhịp sóng biển, hắn ta lại vân vê rồi khẽ nắn, cuối cùng là khẽ chạm vào nhũ hoa đã sớm cương cứng của Minh Thư. Cô cong người, hơi thở dồn dập, nước nhờn bắt đầu rỉ ra giữa hai đùi.
Nhưng đúng lúc Vũ đưa tay xuống dưới, định kéo váy cô lên, thì tiếng Thu Trang gọi lớn từ dưới nhà vọng lên: “Anh Vũ! Anh đâu rồi? Em cần anh giúp cái này!”
Vũ giật mình dừng lại, ánh mắt tiếc rẻ nhìn chị vợ, hắn thì thầm vào tai Minh Thư: “Em phải xuống đây chị.”
Minh Thư đỏ mặt, ngồi thẳng lại, tay che ngực: “Ừ… em đi đi.”
Vũ đứng dậy, hơi bối rối nhìn cậu em đã dựng thành cái lều phía dưới, Minh Thư nhìn thấy thế vội quay mặt đi, mặt cô lập tức đỏ lên như quả táo chín, mặc dù đã có chồng nhưng phản ứng lúc này của cô không khác gì thiếu nữ mới học yêu. Vũ chạy ra cửa, mở cẩn thận ngó nghiêng vài cái rồi đóng cửa nhẹ nhàng. Minh Thư ngồi một mình, tim đập thình thịch, rượu vẫn làm cô quay cuồng. Cô chạm môi mình, rồi nhìn điện thoại với khoản tiền 100 triệu, sự tò mò và biết ơn dâng trào, nhưng cũng đầy xấu hổ vì nụ hôn và khoảnh khắc vừa rồi
Cô tự mắng mình: “Mình bị điên rồi… đây là em rể mà…”
Nhưng sâu thẳm bên trong, có vẻ như bản thân cô không cảm thấy tội lỗi đến vậy.
Truyện có bán ko ad
hay
bán ko sop
Chưa có gì thú vị, chuyện dài dòng quá.
Đăng nhiều chương vào bác.