Trúng số – Update Chương 13
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trúng số – Update Chương 13
Tác Giả: vũ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, me vo, Phụ Nữ Có Chồng
Ngày Cập Nhật : 03/06/2026
Chương 7:
“Cái gì, đưa con đàn bà khốn nạn đấy về đây ở á, ông bị điên lâu chưa, có cần tôi đưa đi bệnh viện không”
Tối hôm đó khi Vũ đang nằm ngủ cùng vợ, tiếng thét ầm ĩ của Hồng Ngọc vang lên. Cả nhà bừng tỉnh, khi xuống nhà đã thấy Hồng Ngọc thét vào điện thoại như muốn ăn tươi nuốt sống người trong đó. Hỏi ra mới biết rằng Tuấn, lão chồng đã ly hôn của bà, cũng chính là bố của Thu Trang muốn đưa vợ bé của ông ta về đây ở tạm trong lúc lão ta mua nhà mới. Ai thông minh cũng biết rằng ả ta đang lăm le cái nhà này, nếu không thì đáng lẽ ra lão ta cũng phải về ở cùng chứ. Hồng Ngọc không phải kẻ ngu, bà biết chuyển vào thì dễ nhưng chuyển ra thì rất khó, thời bà li hôn thủ tục không hề rõ ràng, vậy nên nếu ả vợ hai kia chày cối muốn chia nhà, bà cũng rất khó xử lý.
Sau khi mọi người khuyên nhủ hết lời, Hồng Ngọc mới bình tĩnh lại. Sau khi cả nhà lên lại phòng, Vũ cũng không lên theo, hắn lân la hỏi chuyện. Hôm nay bà mặc váy ngủ ở nhà, kiểu dáng bảo thủ nhưng cổ chữ V. Dù có mặc áo ngực vẫn thấy rõ khe ngực sâu hun hút và vùng da trắng ngần đầy đặn.
Mỗi khi bà động đậy, bộ ngực lại lắc lư khiến người ta hoa mắt. Vũ nhìn mà nuốt nước bọt, cảm giác dưới bụng bắt đầu cương lên.
Hồng Ngọc quay lại thấy con rể chỉ mặc quần lót, mặt hơi khó chịu mắng: “Anh cũng lôi thôi thật, nhà toàn con gái mà mặc thế này chạy lung tung.”
“Ở nhà mình thì sao gọi là chạy lung tung được.”
Vũ gan to lên, nhưng vẫn làm bộ có lỗi: “Con quên mất. Nãy đang ngủ nghe thấy tiếng mẹ con phải chạy xuống ngay đấy chứ.”
Hồng Ngọc lén liếc xuống đũng quần con rể đang hơi phồng, trong lòng hơi lạ. Bà đang nghĩ cách mở miệng thì điện thoại reo lên.
Nhìn số điện thoại, bà nhíu mày, giọng bực bội: “Lão già điên này, bám dai như đỉa đói.”
Nói xong bà ném điện thoại sang một bên, khoanh tay ngồi xuống đầy bực tức.
Cái ngồi mạnh tay khiến bộ ngực đầy đặn rung mạnh, Vũ nhìn mà hoa cả mắt. Thấy mẹ vợ vừa giận vừa không cam lòng, hắn lập tức lấy điện thoại ra.
Điện thoại bà vang lên tiếng thông báo chuyển khoản. Hồng Ngọc cầm lên nhìn, mắt trợn tròn, nhìn điện thoại rồi lại nhìn con rể đang cười.
Vũ vừa chuyển cho bà mười triệu.
Hồng Ngọc không có công việc chỉ ở nhà, thỉnh thoảng đi mua sắm nhưng cũng phải đắn đo rất nhiều. Thu Trang mỗi tháng chỉ đưa bà hai triệu, Kim Ngân thì được ba triệu nhưng tháng này lại không thấy gửi.
Nhìn con rể chuyển tiếp mười triệu nữa, tổng cộng hai mươi triệu, Hồng Ngọc rõ ràng mừng trong lòng nhưng cố không để lộ quá rõ.
Bà chối từ: “Con rể, cái này không được đâu. Tiền con kiếm khó khăn, giữ lại mà dùng”
Nhưng bà cầm điện thoại mà không bấm trả lại. Vũ hiểu ý, tiến lên ôm chầm lấy bà.
Hồng Ngọc giật thót, suýt kêu lên: “Con rể, con làm gì vậy!”
Bà thở dồn dập, căng thẳng đến nắm chặt tay. Thấy Vũ chỉ ôm chứ không làm gì quá đáng, bà hơi ngượng ngùng đẩy ra.
Vũ ôm bà tự nhiên, bộ ngực no đầy của mẹ vợ chạm vào ngực anh. Dù bà nhanh chóng lùi lại, nhưng khoảnh khắc chạm vào đã khiến Vũ mê mẩn, rõ ràng cảm nhận được độ căng tràn kinh người.
Vũ cố kiềm chế dục vọng, giọng chân thành: “Mẹ, mẹ phải biết con với trẻ mồ côi không khác nhau là bao. Dù là con ở rể nhưng con thật sự coi đây là nhà mình, coi mọi người là người thân.”
Lời này khiến Hồng Ngọc vốn đang rối lòng cũng ôm lại hắn, dịu dàng an ủi: “Con ngốc, nói gì mà coi đây là nhà. Đây chính là nhà của con mà, đừng nói linh tinh nữa.”
Hai người cứ thế ôm nhau. Vũ ngửi mùi thịt chín muồi trên người bà, cảm nhận thân thể đầy đặn mềm mại.
Dục hỏa trong hắn bùng lên, nhưng hắn biết chưa phải lúc nên cố nhịn rất khó chịu.
“Mẹ, con biết mẹ thích anh rể nhà chị cả vì nhà giàu, miệng nói lại ngọt. So với anh ta thì con quả thật chẳng là gì, con lại không biết nói hay…”
Vũ biết tính bà mạnh mẽ, nên dùng cách yếu thế để kéo gần khoảng cách là tốt nhất.
Quả nhiên Hồng Ngọc nghe những lời ấy, lòng chợt dâng lên tự trách và áy náy.
Bà vội ôm chặt Vũ hơn, an ủi: “Con rể, kỳ thật lỗi là ở mẹ. Mấy ngày nay mẹ cũng nghĩ lại, trước đây mẹ đối với con khắc bạc quá…”
Vũ làm bộ không tin lắm: “Mẹ, thật không?”
Hồng Ngọc vẫn ôm hắn, tính tình nóng nảy nên bà nói luôn: “Mẹ không ngốc. Đạt nhà giàu là nhờ bố mẹ nó. Bản thân nó ngồi không hưởng thụ, ăn bám tiền bố mẹ, tiêu tiền cho con Kim Ngân thì ít lắm.”
“Vẫn là con rể nhà mình tốt. Thương vợ, lo cho vợ, mà vẫn không quên hiếu kính mẹ!”
Vũ không ngờ mẹ vợ lại lật mặt nhanh đến vậy. Hóa ra dùng tiền đập một cái là bà lập tức sáng mắt ra, biết Đạt toàn nói suông.
Quả nhiên tiền là thứ chân thành nhất, cũng là thứ khiến chỉ số thông minh của bà tăng vọt.
Vũ lòng nổi lên tà niệm. Nhìn mẹ vợ xúc động và cảm động, hắn đang nghĩ có nên làm gì thì điện thoại bà lại reo lên.
Lúc này, hai người hoàn toàn không biết có một bóng dáng đang lén trốn trên cầu thang, đôi mắt to tròn ngạc nhiên đến mức kinh hoàng nhìn cảnh hai người ôm nhau.
Mẹ ruột của mình đang ôm anh rể chỉ mặc quần lót, không biết đang nói gì nhưng trông rất thân mật.
Lan Anh cảm giác đầu óc nổ tung, thở dồn dập, hoàn toàn vượt khỏi khả năng hiểu của cô.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, hai người buông nhau ra. Lan Anh chân mềm nhũn nhưng vẫn nhanh chóng chạy vào phòng. Cô không cố ý nhìn trộm, chỉ là vì trước nay mẹ hay mắng mọi người đi lại ầm ĩ, nên cô quen đi nhẹ nhàng. Không ngờ lại chứng kiến cảnh này.
Hồng Ngọc tức giận tắt nguồn điện thoại, Vũ thấy thế liền chạy lên mang chai rượu vang mà hắn bỏ ra một số tiền khá lớn để mua.
“Mẹ thử một chút không”
“Trông nó hẳn rất đắt nhỉ”
Hồng Ngọc ngạc nhiên nhìn chai rượu, bà lại có cái nhìn mới về Vũ, xem ra hắn kiếm được khá nhiều tiền. Sẵn bực bội trong người, bà liền đồng ý.
“Pực”
Tiếng tháo nắp vang lên, mùi rượu quyến rũ thoang thoảng khiến Hồng Ngọc sáng mắt lên, Vũ lịch thiệp rót một chút cho bà.
“Rượu ngon quá”
Hồng Ngọc chỉ thấy một chất lỏng ngọt nhẹ thơm ngào ngạt lan trong khoang miệng, tuy cảm nhận rõ ràng chất cồn nhưng tuyệt đối không đắng gắt. Ban đầu còn dè dặt, nhưng sau đó cứ thế từng ly từng ly bị cạn sạch.
Vũ nhìn chai rượu chỉ còn một chút ở đáy, lại nhìn Hồng Ngọc đang gật gù trước mặt mà cười âm hiểm. Lúc này Hồng Ngọc mắt hơi lim dim đầy mị hoặc, đôi má đỏ hây hây vì rượu khiến bà như một quả đào chín mọng, đôi môi hồng quyến rũ thi thoảng lại khẽ liếm chút rượu còn vương lại trên khóe miệng. Vũ gian nan nuốt một ngụm nước bọt, hắn đánh bạo hỏi:
“Mẹ đã từng nghĩ đi bước nữa chưa, con thấy giờ Lan Anh cũng sắp vào đại học rồi còn gì, mẹ cũng đâu còn gì lo lắng nữa. Trong nhà có thêm người đàn ông thì bố cũng không dám đưa ả kia về”
Hồng Ngọc nấc nhẹ, bà theo bản năng nói lớn:
“Thế con không phải đàn ông à, giờ già rồi còn đi bước nữa làm gì”
Vũ cười cười: “Nhưng con là chồng Trang, vai vế kém có làm gì được đâu, nếu con là chồng mới của mẹ thì còn lên tiếng được, với lại mẹ tuyệt đối không già, trông mẹ như chị của vợ con là cùng”
Hồng Ngọc cười quyến rũ, lúc bình thường chắc chắn bà sẽ chửi mắng khi Vũ nói như vậy nhưng sẵn men say trong người, lại thêm đống thuốc bổ tích trữ lâu ngày, bà giờ chả khác gì một lò củi chỉ chờ đốt cháy.
“Bố ông, chỉ được cái khéo mồm, ai mà chịu được ông, hôm trước tôi thấy rồi đấy, nhẹ nhàng với con tôi thôi”
Vũ bất ngờ: “Mẹ nhìn lén bọn con à”
Hồng Ngọc phản bác ngay: “Ai thèm nhìn lén, tao đang xem phim tự nhiên mày bế thốc con Trang xuống rồi đụ nhau ầm ầm thế ai dám lên tiếng”
Nhìn mẹ vợ mặt đỏ vì rượu, mắt long lanh như hoa đào, Vũ lòng ngứa ngáy hỏi tiếp:
“Mẹ, Trang tính tình bảo thủ. Lần đó là lần đầu tiên chúng con đụ nhau ở phòng khách.”
“Vậy phải nói nó mới được. Vợ chồng ân ái có gì mà ngượng ngùng. Trên giường nằm im như cá chết thì có ý nghĩa gì. Phải đủ dâm đãng, đủ phóng khoáng mới được.”
Hồng Ngọc cau mày nói, Vũ suýt phun rượu ra ngoài.
Hồng Ngọc mang vẻ quyến rũ nói tiếp đầy ẩn ý: “Nhìn con làm cho con gái mẹ thỏa mãn như vậy, mẹ mới thay đổi thái độ với con.”
Vũ cười hỏi: “Thế xem con với Trang đụ nhau mẹ thấy thế nào?”
“Nứng chết đi được, mẹ thủ dâm hai lần mới ngủ được”
“Mẹ, vậy lúc mẹ thủ dâm nghĩ đến ai?”
“Loạn nghĩ thôi. Nhưng tưởng tượng đến con nhiều hơn. Cặc con to như cổ tay thế ai chả mê.”
Hồng Ngọc mê man trả lời ngắt quãng dần. Vũ đã không nhịn nổi mà kê ghế ngồi cạnh bà:
“Mẹ tựa vai con này, không ngã”
Hồng Ngọc thuận theo mà ngả lên vai hắn, Vũ chỉ thấy mùi tóc thơm ngát truyền vào mũi, nó khác cái mùi trinh nguyên, trong trắng của Lan Anh mà mang đầy tính quyến rũ, Vũ liếc nhìn khe ngực sâu hun hút của mẹ vợ mà bên dưới cương cứng.
Tà niệm trong lòng càng mạnh, hắn hỏi tiếp: “Mẹ, vậy mẹ có tưởng tượng bị con làm không?”
“Có chứ.”
“Vậy hôm nào mẹ với con làm một lần, chứ trông mẹ nín nhịn lâu ngày con xót lắm”
“Ừ, thế thì tốt quá”
Vũ suýt không nhịn được mà đè ngay Hồng Ngọc ra mà đụ khi nghe thấy mẹ vợ nói một cách thản nhiên như thế nhưng hắn nhịn được. Vũ từ từ giơ tay lên khẽ phủ lên bầu ngực của Hồng Ngọc, hắn ta chỉ cảm thấy đang nắm lấy một chiếc bánh bao khổng lồ đầy co dãn. Vũ hít sâu, ngón tay hắn xoa nắn chậm rãi qua lớp áo. Hắn cảm nhận rõ độ mềm mại nhưng rất đàn hồi, da thịt ấm nóng truyền qua lớp vải, dù cho vẫn còn áo ngực nhưng bầu ngực ấy mềm mại tới mức hắn có thể cảm nhận rõ ràng, nó to lớn khiếnmột bàn tay hắn không thể bao trọn, phải dùng cả hai tay mới có thể nâng niu.
“Con..làm gì đấy”
Hồng Ngọc nói, dưới mái tóc dài mượt ấy, Vũ không thể nhìn thấy biểu cảm gương mặt bà nhưng tiếng rên rỉ ngắt quãng đã chứng minh bà đang rất sướng.
“Con thấy ngực mẹ sắp đụng vào bàn tới nơi nên con đỡ”
Hai ngón tay hắn khẽ kéo một cái làm một bên áo ngực tụt xuống, nhũ hoa căng cứng nổi lên như hạt đậu nhỏ dưới lớp áo
“Loại áo này chả đỡ được ngực mẹ, cứ phải để con đỡ thôi, mẹ vứt hết đi, hôm sau con mua cho cái xịn hơn”
Hồng Ngọc đã say khướt chỉ biết ừ một cái, ngón cái của Vũ miết nhẹ vòng tròn quanh núm vú đang cương dần qua lớp áo, hết nắn rồi gẩy, hết bóp rồi se, Vũ làm đủ mọi động tác khiến Hông Ngọc chỉ biết rên rỉ càng ngày càng to hơn.
“Ah..ah..mẹ ngứa quá”
“Để con đưa mẹ về phòng chưa ngứa cho mẹ”
Vũ cười dâm, dương vật đã đội thành cái lều giữa chân rồi, hắn nhìn gương mặt chua ngoa từng hết lời chửi rủa mình giờ đây đang ngoan ngoãn chờ hắn chơi mà lòng ngứa ngáy.
“Không hôm nay còn hôm nào”
Vũ luốn tay mẹ vợ qua vai mình, tay của hắn luồn qua lưng bà, khẽ đỡ bà dậy, bàn tay còn nhân tiện nắm lấy một bên ngực, hắn để bà ôm lấy hắn, đầu Vũ chôn sâu giữa bầu ngực khổng lồ của mẹ vợ, hai tay hắn bóp lấy hai bên bờ mông căng tròn của bà mà từ từ đi lên, tư thế rất không thuận tiện để bê người khác nhưng lại vô cùng dâm đãng.
“Lạch cạch”.
Tiếng mở cửa vang ra khiến Vũ giật này mình, hắn vội buông Hồng Ngọc ra chạy vào bếp né. Chỉ thấy từ trên tầng, Minh Thư ngáp ngủ đi xuống.
“Mẹ, sao mẹ ngủ ở đây”
Nhìn thấy mẹ vợ ngủ trên bàn, Minh Thư vội chạy tới xem xét, thấy bà chỉ là say thôi cô liền nói lớn:
“Mọi người ơi, xuống giúp chị bế mẹ lên với nào”
Vũ cay cú trèo vội qua cửa sổ chạy ra ngoài, trên tầng Thu Trang và Lan Anh đã xuống, Thu Trang còn đang lơ mơ, cô nhìn xung quang gọi Vũ.
Đúng lúc này, từ ngoài cửa chính ,Vũ bước vào, người lắm lấm tấm mồ hôi:
“Sao thế, anh vừa chạy bộ về”
Minh Thư hất hàm:
“Mau đưa mẹ lên phòng đi, nhà mỗi ông con trai thì ý thức lên, mặc cái gì đi chạy bộ thế kia”
Nói rồi cô nhìn xuống dưới, mặt bỗng nhiên hơi đỏ. Vũ giật mình che lại ngượng ngùng bảo là đêm muộn lại chạy trong sân nên không để ý. Sau khi đưa mẹ vợ về phòng, Vũ đè vợ ra mà đụ liên tục, trong đầu hình ảnh mẹ vợ lại hiện lên:
“Chó chết”
Nếu không phải Minh Thư, hôm nay hắn đã hoàn thành tâm nguyện rồi, càng nghĩ hắn càng tức, trong đầu hắn, những mưu tính trả thù lại hiện lên. Còn ở phòng Lan Anh, cô vẫn đang trằn trọc suy nghĩ, nghĩ đến hình ảnh tối nay, cái mùi rượu còn thoang thoảng trên người anh rể dù hắn ta nói rằng mình chạy bộ, khiến tâm tình cô cứ chập chờn mà không ngủ được.
Truyện có bán ko ad
hay
bán ko sop
Chưa có gì thú vị, chuyện dài dòng quá.
Đăng nhiều chương vào bác.