Trúng số – Update Chương 13

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trúng số – Update Chương 13

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 8:

“Alo, anh điều tra xong chưa?”

Trước hiên nhà, Vũ đứng dựa vào tường, tay cầm một ly cà phê sữa khẽ đung đưa, hắn cười nói với ai đó qua điện thoại, nghe như một người bạn lâu năm vậy.

“Rồi, haha, thằng Tân toang mẹ rồi, tao bảo mày rồi, cái nghề bất động sản đấy trừ khi mày phải quen mấy cốp to, nếu không cũng chỉ là thằng cò đất thôi”

Vũ nghe thế cũng cười hùa theo:

“Haha, nghe thế em cũng buồn lắm, à anh ơi, nhân tiện thì cái hợp đồng quảng cáo hôm trước em không hài lòng lắm, chuyển cho em sang công ty khác nhé”

“OK, chú cứ yên tâm, anh lo được.”

“Vâng, chào anh, hôm nào có thời gian rảnh em mời anh một bữa”

Vũ tắt máy, cười bí hiểm, hắn thảnh thơi chạy bộ tiếp.

“Reng…reng”

Trên căn phòng ở tầng 2, Minh Thư còn đang ngáp ngủ thì tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên.

“Alo, ai đấy?”

“Cô đến công ty ngay cho tôi”

Minh Thư giật mình khi nghe tiếng lão sếp của mình quát lớn. Cô mở điện thoại ra, thình lình là hơn 2 chục tin nhắn của lão sếp, đồng nghiệp…

“Chị ơi, video quảng cáo demo sản phẩm của công ty X bị ai tung lên mạng rồi, giờ họ đang kiện mình, phải làm sao bây giờ”

Minh Thư hoảng hồn, mặt cô tái mét đi, mặc vội bộ quần áo công sở, tóc tai cũng không kịp chải chuốt. Cô chạy vội ra ngoài, nhưng nhớ ra xe bản thân đang để ở gara sửa chữa cô đành phải gọi xe ôm. Tuy vậy có vẻ là sáng sớm nên chờ mãi chưa có tài xế.

Đúng lúc này, Vũ xuất hiện trên chiếc xe máy phân khối lớn không hiểu ở đâu ra, hắn ta mặc quần áo chỉnh tề, tóc hơi vuốt, có vẻ như đang đi công việc nào đó. Minh Thư thấy thế vội la lớn:

“Vũ, lại đây”

Vũ dừng lại trước mặt Minh Thư, tò mò hỏi:

“Sao đấy chị”

“Chở chị đến công ty, việc gấp lắm”

“Nhưng em cũng đang bận công việc”

Minh Thư nhíu mày, cô khinh miệt quát:

“Cái công việc của mày sao so được với việc của tao, chở tao mau lên”

Vũ nghe thế lườm khinh bỉ, hắn cười khẩy rồi quay đầu định phóng đi làm Minh Thư cuống lên:

“Em rể…chị xin lỗi, là chị quá lời, chuyện của chị thật sự rất quan trọng, nếu không có em giúp thì chị không biết thế nào”

Vũ nghe thế thì vui mừng trong lòng, cô chị đáng ghét này lúc túng quẫn vẫn rất đáng yêu.

“Lên xe”.

Minh Thư vui mừng định trèo lên xe thì phát hiện chỗ ngồi thực sự rất ít, cô cắn răng loay hoay. Đúng lúc này Vũ nói:

“Bám chặt vào”

Nói rồi hắn phóng vút như một mũi tên, Minh Thư hoảng hồn ôm chặt lấy Vũ. Hắn chỉ cảm thấy có hai cục bông khổng lồ áp sát vào lưng hắn, cảm giác ấm nóng truyền đến vô cùng rõ ràng

“Vãi chưởng, không mặc áo ngực”

Vũ ngứa ngáy cả người còn Minh Thư thì sợ hãi ôm chặt lấy người hắn, bộ ngực khổng lồ nảy như lò xo, không ngừng ép sát vào lưng hắn, hai đầu ti bất giác cứng lên, chọc chọc làm Vũ cực kì khó chịu, cậu em lại bắt đầu biểu tình.

“Tôi không quan tâm, lo liệu mà bồi thường đi”

Vừa đến cửa công ty đã thấy có người làm ầm ĩ, Minh Thư vội nhảy xuống, cô đang định chạy đến thì bị Vũ kéo lại, hắn chỉ chỉ vào bộ ngực của cô rồi cởi áo ngoài khoác cho cô. Minh Thư nhìn hai hạt đậu nhỏ hiện lên rõ ràng qua lớp áo, thậm chí do vải mỏng mà thấp thoáng có thể thấy chút hồng hào lấp ló, cô đỏ mặt vội khoác áo của hắn lên rồi chạy đến chỗ đám người.

“Xin lỗi anh, tôi là Minh Thư, người chịu trách nhiệm cho dự án hợp tác này, sự việc xảy ra thực sự rất đáng tiếc nhưng chúng ta hoàn toàn có thể cứu vãn, mong anh bình tĩnh, chúng ta sẽ trao đổi với nhau trên phòng họp ạ.”

Gã đàn ông đẩy lão sếp của Minh Thư ra, giọng khinh miệt:

“Cứu vãn? Bọn tôi đã hoàn thành thủ tục kiện tụng rồi, có gì thì liên lạc với bộ phận pháp lí bên tôi mà làm việc, tôi chả rảnh đôi co với các người”

Minh Thư quýnh lên, cô biết sự việc lần này rất nghiêm trọng, nếu để gã kia về thì thực sự là kết thúc với cô. Cô với tay kéo lấy áo hắn, cầu xin”

“Thưa anh, tôi xin thề tuyệt đối không phải bọn tôi tung bản demo, mong anh xem xét lại”

Gã đàn ông nổi khùng hất tay Minh Thư ra khiến cô kêu đau:

“Con điên này, ý mày là bọn tao tung à.”

Nước mắt Minh Thư giàn dụa, vừa vì đau, vừa vì bối rối.

“Anh Kiên à, có chuyện gì thế anh, bản demo gì thế”

Vũ giả vờ ngơ ngác tiến đến hỏi, hắn nhẹ nhàng vòng tay qua eo đỡ Minh Thư dậy, người hơi chắn phía trước cô, hắn hơi nháy nháy mắt. Kiên thấy thế liền hiểu ý:

“À, Vũ đấy à, cái bọn điên này có tung clip demo quảng cáo làm lộ hết sản phẩm bên anh rồi, giờ sang bắt đền thì chối bay chối biến”

Minh Thư quệt nước mắt, cô định tiến lên đôi co thì Vũ siết chặt tay, người cô ép sát vào hắn.

“Thế thì anh cũng không nên động tay động chân với phụ nữ chứ”

Giọng hắn nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh nhìn Kiên khiến kẻ già đời như Kiên cũng hơi giật mình.

“Haha, anh hơi mất bình tĩnh, xin lỗi cô, nếu biết cô là người quen của Vũ thì tôi đâu có dám làm thế”

Vũ dịu giọng đi:

“Vâng, chuyện này thiệt cho bên anh nhưng mong anh bình tĩnh giải quyết, coi như nể mặt em, mai anh có rảnh không, có gì em mời anh một bữa.”

“Haha, rảnh, với chú thì lúc nào cũng rảnh”

Kiên cười tươi như hoa, đâu ai nghĩ kẻ côn đồ mà không ai trong công ty quảng cáo dám đối mặt lại đang cười như một ông chú thân thiện như thế.

“Haha, đúng, đúng sếp Kiên, ngày kia tôi mời anh một bữa, anh nhớ đến nhé”

Lão sếp của Minh Thư thấy tình hình ổn liền nhân cơ hội tiến lên xun xoe

“Cút, ai rảnh đi ăn với mày”

Kiên lườm một cái khiến lão sếp co rúm người, sau đó hắn cười xin lỗi Minh Thư rồi đi mất.

“Cô giỏi lắm, cô bị sa thải, đừng có đến công ty này nữa”

Lão sếp bị quê thì tức tối trút giận lên Minh Thư. Cô định phản bác thì thấy ánh mắt ái ngại của đồng nghiệp dành cho mình, những người anh, em mà cô từng hết mực ngưỡng mộ hay che chở giờ đây ai nấy đều nhìn cô như phần tử chống đối, phút chốc cô trở thành con dê tế thần. Cô cảm thấy như nghẹt thở, cái bản tính chua ngoa của cô giờ đây chả có tác dụng, có thứ gì đó đã vỡ nát trong lòng cô.

“Liệu mà cẩn thận với cái mồm của ông”

Vũ lanh lùng nói khiến lão sếp lại co rúm người tiếp, hắn kéo tay Minh Thư đi ra xe. Nhìn thấy gương mặt thất thần của cô, hắn ta chẳng thấy có chút tội lỗi nào cả, so với những gì hắn từng chịu đựng thì chút uất ức này chả là gì. Nhưng Vũ vẫn giả vờ ân cần, hắn đội mũ cho cô rồi bế cô lên xe, sau đó hắn ngồi lên, ôm lấy bụng Minh Thư rồi đi xe rời đi.

Cho đến khi làn gió lạnh phả vào mặt, Minh Thư mới tỉnh hồn, bàn tay cứng như thép của gã em rể thất bại đang vòng qua eo cô, áp sát lên bụng nhưng cô chẳng thèm phản ứng, thậm chí cô còn cảm thấy có chút ấm áp. Giữa những ánh mắt vô tình nhằm vào mình, bỗng nhiên một hình ảnh người đàn ông cao lớn hiện lên, che đi những sự lạnh lùng soi mói ấy, hắn chẳng phải Tân-chồng cô, mà là một người cô từng coi thường như rác. Cảm giác mâu thuẫn khiến cô chết lặng, nước mắt khẽ rơi lã chã.

3.9 36 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
14 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Duy anh

Truyện có bán ko ad

hùng

hay

akaly

bán ko sop

robert

Chưa có gì thú vị, chuyện dài dòng quá.

thichcogiao

Đăng nhiều chương vào bác.