Trúng số – Update Chương 13
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trúng số – Update Chương 13
Tác Giả: vũ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, me vo, Phụ Nữ Có Chồng
Ngày Cập Nhật : 03/06/2026
Chươngc 10:
Sau khi nhận khoản tiền hỗ trợ bí mật từ Vũ, Minh Thư không còn giận dữ hay gây sự, mà là sự im lặng, kèm theo những ánh mắt lén lút mà chính cô cũng không nhận ra mình đang làm.
Cô tránh mặt Vũ trực tiếp, nhưng mỗi lần hắn xuất hiện trong nhà, cô không thể không nhìn. Không phải nhìn thẳng, mà là lén lút, qua khe cửa phòng khi hắn đi ngang hành lang, qua gương bếp khi hắn ngồi làm việc ở phòng khách, hoặc qua cửa sổ khi hắn tập thể dục khuya ở sân sau.
Ánh mắt ấy không còn là khinh thường hay giận dữ nữa. Nó pha lẫn tò mò, biết ơn, và một thứ gì đó sâu hơn, nguyên thủy hơn dục vọng đang len lỏi từng chút một, dù cô cố gắng dập tắt bằng mọi giá. Còn Vũ, mặc dù hắn cũng rất nôn nóng nhưng hắn không vội manh động, hắn biết đây là mối quan hệ loạn luân, mỗi một bước đi sai lầm có thể dẫn đến hậu quả nặng nề.
Buổi sáng, bầu trời vẫn còn nhá nhem, Minh Thư dậy từ sớm hơn để tránh chạm mặt cả nhà. Cô mặc váy ngủ lụa mỏng màu xám tro lớp vải ôm sát thân hình cao ráo, vòng một săn chắc và eo thon lờ mờ dưới ánh sáng yếu ớt chiếu qua cửa sổ. Cô đứng trước gương chải tóc, nhưng ánh mắt lại hướng ra hành lang qua khe cửa hé.
Vũ đang chạy bộ về, thân hình bóng mồ hôi dưới nắng sớm, áo phông ướt dính sát lộ rõ cơ bụng sáu múi và ngực rộng. Minh Thư đứng sau cửa, tay siết chặt lược.
Không được nhìn… Đây là em rể… là chồng em chồng mày…
Cô tự mắng mình, quay ngoắt lại gương, mặt đỏ bừng. Nhưng hình ảnh Vũ bóng mồ hôi, cơ bắp săn chắc, mùi nam tính tưởng tượng thoang thoảng, tất cả in sâu vào tâm trí, khiến cô phải hít sâu để kiềm chế cơn nóng ran đang lan từ bụng dưới lên ngực.
Buổi trưa, khi cả nhà đi vắng, Minh Thư xuống bếp lấy nước. Vũ đang ngồi ở bàn ăn với laptop, mặc áo ba lỗ thể thao lộ rõ vai rộng và cánh tay gân guốc. Hắn ngẩng lên chào lịch sự: “Chị Thư, trong tủ có thức ăn đấy ạ, để em hâm nóng cho chị?”
Minh Thư giật mình, quay đi nhanh để tránh ánh mắt hắn: “Chị tự lo.”
Nhưng Vũ vẫn đứng lên, mở tủ lạnh lấy ra vài đĩa thức ăn.
“Trông chị hốc hác lắm, chị phải ăn nhiều vào”
Minh Thư chưa kịp làm gì thì đã bị Vũ kéo ngồi xuống ghế, cô đành phải cầm lấy bát cơm chậm rãi ăn. Thức ăn vẫn như mọi ngày nhưng trong đầu cô chỉ toàn những suy nghĩ miên man. Bất chợt, một cảm giác thô ráp khẽ truyền đến từ khóe miệng. Minh Thư khẽ ngẩng đầu, thấy Vũ vừa lấy một hạt cơm còn dính trên mặt cô, hắn ta tự nhiên bỏ nó vào miệng.
“Miệng chị dính hạt cơm này.”
Minh Thư hoảng hốt, cô lắp bắp:
“Chị ăn cơm xong rồi, em dọn giúp chị”.
Nói rồi cô vội lên phòng, khóa cửa, ngồi xuống giường thở dốc. Tay cô vô thức chạm vào ngực qua lớp váy thở hổn hển. Khung cảnh vừa nãy hiện lên, đáng lẽ ra cô phải mắng hắn thật lớn vì đã vượt qua ranh giới với cô, nhưng phản ứng của cô không khác gì thiếu nữ mới yêu thẹn thùng vậy. Cô nằm vật ra giường, tay luồn xuống dưới váy, miết nhẹ lên âm vật qua lớp quần lót đã ướt át. Hình ảnh Vũ hiện lên rõ mồn một, nụ hôn rượu say, bàn tay hắn bóp ngực cô, hơi thở nóng ấm trên môi, hình ảnh điển trai của hắn dần che mờ đi hình ảnh ông chồng dù tuổi trẻ trông đã như trung niên đáng thất vọng của cô. Cô rên khe khẽ, vùi đầu trong gối, cao trào đến nhanh và mạnh mẽ, nước mắt cô lăn dài vì xấu hổ.
Sau đó, cô ngồi dậy lau sạch, tự mắng mình nặng nề hơn: Mày điên rồi
-Kính coong…
Bỗng chuông cửa vang lên liên hồi khiến Minh Thư giật mình. Cô vội sửa sang tóc tai, khoác vội một chiếc áo dài đi ra khỏi phòng. Bên dưới nhà đã thấy Vũ mở cửa ra, ngoài cửa là một người đàn ông trung niên và hai người phụ nữ. Một người mặc sườn xám đỏ tươi, phần xẻ tà cực cao khiến phần đùi sung mãn sáng bóng hiện ra cực kì chói mắt, vòng một vòng ba to lớn đầy đặn không kém gì Hồng Ngọc, một người thì chỉ tầm tuổi Lan Anh, dáng vẻ khá nhút nhát, đứng nép sau người phụ nữ lớn tuổi.
“Thằng Vũ à, vẫn đang thất nghiệp à, liệu liệu mà ra đường kiếm việc đi, ở nhà suốt không thấy phiền à”
Người đàn ông hất hàm nói, Vũ chẳng thèm phản ứng, nhàn nhạt nói:
“Mẹ không có nhà đâu ạ, bố vào phòng khách mà chờ”
Người đàn ông bất ngờ khi thằng rể chỉ biết rúc trong bếp lại đang nói một cách lạnh lùng với mình, ông liền nổi nóng:
“A, cái thằng mất dạy này, mày hỗn láo với ai, tao không còn là chồng của con mụ kia, nhưng tao vẫn đuổi được mày đi đấy”
Đúng lúc này Minh Thư tiến tới:
“Chào bố, bố dẫn tiểu tam đến nhà đấy ạ, ấy chết, con nhầm, là mẹ hai”.
“Con mất dạy này, lại đến mày, mày tin tao gọi thằng Tân đuổi thẳng cổ mày đi không”
Minh Thư cười khẩy, vẻ mặt khinh thường đáp:
“Vâng, con đang không liên lạc được với con trai bố đấy, bố liên lạc hộ con rồi nhắn là liệu hồn mà vác cái xác về đây”
Nhìn lão Tuấn tức nổ phổi mà không biết phản bác thế nào, Vũ cười trộm, xét về mặt điêu ngoa, bà chị này chẳng thua kém ai.
“Ấy, người nhà với nhau cả mà, sao lại gây gổ thế, đây là con rể à, đẹp trai cao ráo quá, con dẫn mẹ đi xem phòng được không”
Người phụ nữ tên Kiều Trinh đến gần Vũ, tay khẽ véo bộ ngực săn chắc của hắn, người ả khẽ nghiêng, lười biếng tựa vào vai hắn như một ả hồ ly tinh. Vũ thầm nghĩ với bộ dạng lẳng lơ này, thảo nào lão Tuấn chả bị câu dẫn, mẹ vợ hắn vẫn thua một bậc ở sự lẳng lơ này.
“Cút ra con hồ ly tinh”
Đúng lúc này Hồng Ngọc trở về, bà quát lớn khiến cô bé Linh Nhi giật mình.
“A, chị cả về rồi à, may quá, chị dẫn mẹ con em xem phòng với”
“Phòng cái gì mà phòng, nhà hết chỗ rồi, còn cái chuồng chó bên ngoài thôi”
Hai bên lời qua tiếng lại ỏm tỏi, Kiều Trinh không hổ là tiểu tam, ngay cả Minh Thư và Hồng Ngọc hợp sức cũng không hề kém cạnh, chỉ tội cô bé Linh Nhi không biết phải làm sao chỉ cúi gằm mặt nhìn mặt đất, ánh mắt có phần ẩm ướt. Vũ không nói gì, chỉ đưa một thỏi socola cho cô bé, cô bé giật mình nhìn hắn, ánh mắt hơi bất ngờ nhưng Vũ chỉ giơ một ngón tay làm cử chỉ im lặng.
Cuối cùng chẳng ai nhường ai, hai bên đi đến thỏa thuận một tháng sau họ sẽ dọn đến, tất nhiên là ông Tuấn sẽ phải bỏ thêm tiền sinh hoạt phí, chỉ là khi nhắc tới sổ đỏ thì lão đánh trống lảng liên tục, rõ ràng là có âm mưu.
Sau vụ việc, Hồng Ngọc tức tối rời khỏi nhà, bà đến chỗ mấy người bạn tám chuyện, nhưng chẳng vui vẻ gì, người thì khoe con giỏi, người thì khoe chồng mới mua cái này cái kia, càng nghĩ bà càng tức giận, so về nhan sắc về học vấn, bà hơn hẳn đám người ở đây, thế mà lại rơi vào cảnh bị tiểu tam đến đòi chia nhà.
“Ngọc, bà sao thế, thấy cứ ngẩn người thôi, mà dạo này kinh tế khó khăn à, sao trông bà ăn mặc đơn giản thế”
Hồng Ngọc giật mình nhìn xuống cơ thể mình, hóa ra lần trước mình cũng mặc bộ này, bà đành cười gượng cho qua.
“Ra khỏi nhà vội quá, quần áo cũng mặc bừa, mấy bà không cần để ý”
“Mà bà thấy lão Nam tôi giới thiệu thế nào, tuy hơi già tý nhưng mà giàu không kém gì chồng tôi đâu”
Hồng Ngọc nghe lời này thì mặt sạm lại, lão Nam mà bà kia nói đâu phải hơi già, mà là rất già, họm hẹm sắp xuống lỗ tơi nơi mà ánh mắt vẫn dê già, nghe bà có con gái lớn còn sáng mắt lên chứ, có điên mới quen biết loại đó.
“Mẹ, các bác, các cô, mọi người ở đây à”
Tiếng chào quen thuộc vang lên, Vũ xuất hiện với chiếc áo polo đắt tiền cũng chiếc quần tây hàng hiệu, đầu tóc chải chuốt gọn gàng làm hắn chẳng khác gì một gã nhà giàu cả. Tay hắn xách theo vài cái túi to.
Vũ kéo ghế ngồi xuống, đưa túi quà đến trước mặt mẹ vợ, thành khẩn nói:
“Mẹ, con mua cái này, mẹ xem thử có thích không?”
“Cái gì vậy?”
Hồng Ngọc hơi mơ màng. Những người khác tò mò vây lại, nhìn thấy logo trên túi xách.
Khi mở hộp trang sức ra, nhìn thấy chiếc vòng tay mơ ước kia, Hồng Ngọc kinh ngạc che miệng. Một người chen vào, giọng hơi chua chát:
“Không thể nào, đây là mẫu đắt nhất đấy.”
“Đúng rồi, vàng mười đấy!”
Mọi người xung quanh cũng phụ họa.
Vũ giả vờ không nghe thấy, cầm chiếc vòng tay đeo vào tay mẹ vợ, vừa đeo vừa nói:
“Mẹ, con vẫn luôn muốn mua cho mẹ mà không có thời gian. Hôm nay con đi xem, mẹ biết con không biết chọn, nên nhờ người ta lấy mẫu mới nhất.”
Hồng Ngọc nhìn chiếc vòng tay lấp lánh trên tay, trong mắt đầy kinh ngạc. Nhưng đàn bà là diễn viên giỏi nhất, bà nhanh chóng che giấu cảm xúc.
Vũ cố ý để hóa đơn rơi ra ngoài. Một người nhanh tay nhặt lên, mọi người chen xem. Thấy hóa đơn chính hãng của mẫu đắt nhất, ai nấy đều chua chát trong lòng.
Hồng Ngọc cũng nhìn thấy, ánh mắt lập tức dịu dàng hẳn, nhưng miệng vẫn hờn dỗi:
“Con cái thằng ngốc này, mẹ bảo mua cái gì rẻ rẻ là được, con lại mua cái này làm gì?”
Diễn kịch thì ai cũng biết. Vũ cười nói:
“Để con đeo thử xem có dị ứng không đã.”
Hồng Ngọc cười quyến rũ, nụ cười khiến Vũ thoáng ngẩn ra.
Nhưng bà nhanh chóng đổi giọng, lấy tư cách trưởng bối nói đầy ý tứ:
“Con này, lần trước mẹ đã bảo đừng mua, sao con lại không nghe lời thế?”
Cảnh “kẻ xướng người họa” này khiến Hồng Ngọc trong lòng vui như Tết. Bà không ngờ Vũ lại diễn kịch cùng mình, càng không ngờ thằng con rể ngốc ngốc này lại khôn ngoan đến vậy.
Đương nhiên, bà cũng không ngờ nổi Vũ lại mua cho bà đúng mẫu đắt nhất.
Quả nhiên, tiền là thứ mạnh nhất. Phụ nữ ái mộ hư vinh đều không cưỡng nổi.
“Con không biết chọn, nên nhờ người ta lấy mẫu đắt nhất!”
Vũ cười: “Mẹ thấy nặng thì con mua cái nhẹ hơn sau nhé.”
“Đừng có lãng phí tiền. Nếu nặng quá thì mẹ cất đi không đeo.”
“Cất cũng được, vàng càng để càng tăng giá. Mẹ nhớ ăn vitamin nhập khẩu đều đặn, đừng để tụi con phải nhắc mãi.”
“Ừ, mẹ biết rồi.”
Cảnh kẻ xướng người họa này khiến lòng hư vinh của Hồng Ngọc được thỏa mãn chưa từng có. Cái cớ “dị ứng” nhạt nhẽo ban đầu dưới sự che đậy của Vũ trở nên hợp lý hoàn hảo.
“Được rồi. Con rể về trước đi. À, bảo Thu Trang tối nay đừng mua cơm, tối mẹ về mua.”
“Vâng. Các bác các cô ngồi chơi vui vẻ, con về trước đây ạ!”
Vũ vừa đi, Hồng Ngọc cười toe toét ngắm nghía chiếc vòng tay vàng trên tay. Chiếc vòng to hơn hẳn của mấy bà bạn, lại là loại thô nhất, bà đắc ý lắm, gần như là cầm lên khoe với mọi người.
Rõ ràng cảm nhận được sự ghen tị từ xung quanh, Hồng Ngọc vui mừng khôn xiết, cảm giác tức tối sáng nay bay mất hết
Truyện có bán ko ad
hay
bán ko sop
Chưa có gì thú vị, chuyện dài dòng quá.
Đăng nhiều chương vào bác.