Trúng số – Update Chương 13

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Trúng số – Update Chương 13

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 12

Mưa rơi nặng hạt suốt cả tuần, như thể bầu trời cũng đang trút bỏ gánh nặng thay cho Minh Thư.

Vụ việc ở công ty đã giải quyết xong, clip demo bị một nhân viên lén tung lên, chỉ là hắn đã cao chạy xa bay, tiền bồi thường cô không phải trả nhưng công việc thì cũng mất. Chồng Minh Thư như thường lệ vẫn bạt vô âm tín. Trong những ngày cô đơn đó, hình bóng của Vũ lặng lẽ len lỏi vào trong cô. Hắn rất đẹp trai, cao ráo, lại tinh tế, cô hối hận vì ngày xưa đã khinh thường hắn.

Vào một tối thứ Năm, khi cả nhà đi ngủ sớm vì mưa lạnh. Chỉ còn Minh Thư ngồi trong phòng mình, tay cầm ly rượu vang, mắt nhìn ra hành lang tối om.

Cô nghe tiếng bước chân nhẹ của Vũ từ tầng dưới lên, hắn hay thức khuya kiểm tra cửa sổ mưa. Minh Thư hít sâu, đứng dậy, mặc thêm chiếc áo khoác mỏng ngoài váy ngủ lụa đen, rồi bước ra hành lang. Cô mở cửa ra đúng lúc đụng phải hắn.

Vũ ngạc nhiên nhẹ nhưng giọng bình thản: “Chị Thư? Khuya rồi, chị chưa ngủ à?”

Minh Thư kéo hắn bước vào không ngập ngừng, đóng cửa lại sau lưng, giọng run run :”Chị… chị cần nói chuyện với em. Bây giờ.”

Vũ gật đầu, tự ngồi xuống. Phòng chỉ sáng đèn bàn mờ vàng, tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ tạo không khí riêng tư đến ngột ngạt.

Minh Thư ngồi xuống, tay siết chặt ly rượu còn lại, mắt không dám nhìn thẳng hắn lâu: “Về chuyện hôm trước…Chị cảm ơn em rất nhiều”

Vũ nhìn cô rồi mỉm cười nhẹ, giọng trầm ấm: “Không có gì, chỉ là chứng kiến cảnh đàn ông xô xát phụ nữ em không nhịn được.”

Minh Thư ngẩng lên, mắt mở to tò mò: “Em quen người kia thế nào, gã đó là giám đốc đấy”

Vũ gật đầu nhẹ: “Tình cờ trong một dự án thôi chị.”

Minh Thư cắn môi, giọng nhỏ hơn vì biết ơn xen lẫn nghi ngờ đã giảm bớt: “Vậy… sao em giúp chị nhiều thế? Chị đã từng rất khinh thường em mà, từng gây sự với em… Sao em lại…”

Vũ nhìn thẳng vào mắt cô, giọng chân thành: “Vì em coi chị là gia đình. Em không muốn thấy chị khổ.”

Lời nói ấy như một cú đánh vào lý trí Minh Thư. Cô mở lòng phần nào, giọng nghẹn ngào vì rượu và cảm xúc: “Chồng chị… anh ấy chẳng liên lạc gì nữa. Anh ấy bỏ mặc chị với nợ nần, với mọi thứ. Chị không biết phải làm sao nữa… Chị từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng giờ chị chỉ là kẻ thất bại.”

Nước mắt cô lăn dài, lần đầu tiên cô khóc trước mặt Vũ. Hắn đưa đưa khăn giấy cho cô nhưng ánh mắt tiếc rẻ nhìn chiếc áo khoác đã che đi những bộ phận riêng tư của Minh Thư:

“Chị không thất bại. Chị chỉ đang gặp khó khăn thôi. Mọi thứ rồi sẽ qua.”

Minh Thư nhận khăn, lau nước mắt, cô bỗng nhìn hắn lâu hơn, nhìn đôi mắt sâu thẳm, nhìn vai rộng dưới lớp áo phông mỏng, nhìn bàn tay mạnh mẽ đặt trên bàn. Hơi thở cô dồn dập, núm vú cương lên dưới lớp váy ngủ, cọ xát đau nhức vào lụa mỏng.

Cô đứng dậy, bước lại gần hắn một bước, giọng thì thầm run run: “Tại sao hôm trước em không né ra?”

Vũ nhìn cô, ánh mắt bình thản nhưng sâu hơn: “Chị đoán xem.”

Cô ngập ngừng:

“Vậy…em giúp chị chỉ vì chị với em như gia đình thôi sao”

Vũ vẫn nhìn cô nhưng trong mắt lại nhiều hơn vẻ trêu tức, hắn lặp lại: “Chị đoán xem”.

Sau đó hắn mạnh mẽ nắm lấy cánh tay cô, khẽ kéo. Cô nghiêng người, tay chạm nhẹ vào vai hắn, rồi nụ hôn cứ thế đến, một nụ hôn chậm rãi, đầy dục vọng dồn nén, không cuồng nhiệt như lần say rượu trước mà đầy ý thức và khao khát. Vũ đáp lại nhẹ nhàng, tay vuốt ve lưng cô qua lớp áo khoác mỏng. Hắn muốn thưởng thức khoảnh khắc này thật chậm rãi.

Minh Thư rên khe khẽ, tay luồn vào áo hắn vuốt ve ngực săn chắc. Vũ kéo áo khoác cô ra, tay bóp nhẹ bầu ngực qua lớp váy ngủ, núm vú cứng ngắc dưới ngón tay. Cô cong người, hơi thở nóng hổi phả vào cổ hắn, nước nhờn rỉ ra thấm ướt quần lót.

Nhưng khi Vũ luồn tay xuống dưới váy cô, chạm vào nơi ẩm ướt nhất, Minh Thư đột ngột dừng lại, đẩy nhẹ hắn ra, giọng run rẩy: “Không… không được, tuyệt đối không”

Cô quay đi, mặt đỏ bừng vì dục vọng và xấu hổ, tay ôm ngực thở dốc. Vũ dừng lại ngay, không ép buộc: “Em xin lỗi nếu làm chị khó xử.”

Minh Thư quay lại, mắt long lanh nước mắt và khao khát: “Không… là chị… chị không kiểm soát được”

Nói rồi cô đứng hẳn dậy, ý tứ rõ ràng là muốn Vũ ra ngoài, Vũ đành phải rời đi, chỉ là trước lúc rời đi, hắn kéo cô lại, trao cho cô một nụ hôn thật sâu sau đó để cô ở lại với gương mặt ngẩn ngơ.

Ngày hôm sau, cả nhà đang nghỉ ngơi sau bữa trưa. Hồng Ngọc ngủ trưa trong phòng. Chỉ còn Minh Thư và Vũ ở nhà.

Minh Thư đã không ngủ được đêm qua. Dục vọng dồn nén sau những ánh mắt lén lút và giấc mơ khiến cô như sống trên dây đàn. Thứ suy nghĩ điên rồ đang chi phối cô, đó là hối hận vì đuổi Vũ ra ngoài. Cô xuống bếp để lấy nước, cô mặc váy ngủ lụa mỏng màu xám tro, lớp vải ôm sát thân hình cao ráo, vòng một săn chắc và eo thon lộ rõ dưới ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ bếp.

Vũ đang đứng rửa ly cà phê ở bồn rửa, mặc áo ba lỗ thể thao và quần short mỏng, thân hình săn chắc bóng nhẹ mồ hôi vì vừa tập gym nhẹ trong nhà.

Minh Thư bước vào bếp, đóng cửa bếp nhẹ nhàng nhưng không khóa. Cô đứng sau lưng hắn một lúc, hơi thở nặng nề, tay siết chặt mép váy. Dục vọng len lỏi từng chút một..

“Vũ…” giọng cô thì thầm run rẩy, bước lại gần.

Vũ ngạc nhiên nhẹ: “Chị Thư?”

Minh Thư không đáp, chỉ tiến sát hơn, tay chạm nhẹ vào cánh tay hắn, rồi kéo hắn quay hẳn lại. Mắt cô mờ đi vì khao khát, cô chủ động hôn hắn, nụ hôn chậm rãi ban đầu, đầy do dự, rồi nhanh chóng sâu hơn khi môi chạm môi. Lưỡi cô quấn lấy lưỡi hắn, hơi thở nặng nề hòa quyện.

Vũ mừng rỡ như điên, hắn ôm eo cô kéo sát, cảm nhận thân hình nóng ran qua lớp lụa mỏng. Minh Thư rên khe khẽ, tay luồn vào áo ba lỗ vuốt ve ngực săn chắc, móng tay cào nhẹ lên cơ bụng sáu múi. Vũ kéo váy cô lên một chút, tay bóp nhẹ bầu ngực lớp vải, núm vú hồng hào cứng lên dưới ngón tay cái miết nhẹ. Cô cong người, hơi thở dồn dập: “Anh… nhẹ thôi…”

Buổi trưa yên tĩnh, tiếng rên của Minh Thư vô cùng rõ ràng, đủ khiến cho bất kì thằng đàn ông nào nghe thấy cũng trở nên điên cuồng. Vũ dừng lại, hai tay nắm nhẹ lấy vai cô, ánh mắt chăm chú di chuyển xuống phía dưới khiến mặt Minh Thư đỏ bừng. Váy ngủ mỏng manh, lớp lụa óng ánh hơi trong suốt lộ rõ đường cong cơ thể đầy đặn, đặc biệt là bộ ngực D-cup căng tròn, lớn hơn Thu Trang một chút, đầy đặn và săn chắc như hai quả bưởi chín mọng, rung nhẹ theo từng nhịp thở, núm vú hồng hào to hơn bình thường cương cứng in hằn qua lớp vải mỏng, đầu ti nhỏ nhắn như hai hạt ngọc hồng hào lấp lánh dưới ánh nắng len lỏi, như đang mời gọi bàn tay hắn chạm vào.

Vũ từ từ đưa tay nắm lấy ngực Minh Thư. Cảm giác trái ngược lạnh buốt ướt át của nước và nóng bỏng của bàn tay truyền đến khiến cô khẽ run người. Những giọt nước dính trên tay Vũ khi rửa bát lúc này khiến cho lớp vải mỏng trên người Minh Thư hầu như không có tác dụng che chắn, bầu ngực căng tròn kết hợp gắt gao với váy ngủ làm khung cảnh càng thêm dâm dục.

Bàn tay Vũ bắt đầu hoạt động, trượt lên, rồi lại khẽ nâng bầu ngực đầy đặn, vẽ vẽ, tay kia cũng bận bịu nắm lấy một bên ngực khác:

-Ư..ư.

Minh Thư cắn chặt răng để không lộ ra tiếng rên rỉ, nhưng giữa buổi trưa vắng vẻ, tiếng rên khẽ rít qua kẽ răng lại cực kì rõ ràng khiến Vũ càng thêm hưng phấn. Minh Thư không chỉ là một cô gái xinh đẹp, quyến rũ, cô còn là chị dâu của hắn, cái khoái cảm loạn luân này khiến dương vật Vũ như muốn nổ tung. Hắn vội kéo quần xuống, để lộ ra dương vật khổng lồ, gân guốc, lúc này đã căng cứng đỏ ửng, quy đầu hơi ướt.

“Ngực chị đẹp quá, nó còn lớn hơn cả của vợ em”

Vũ thì thầm vào tai Minh Thư, hơi thở thô trọng khiến lỗ tai cô hơi ngứa. Đầu Minh Thư ong ong, những lời trái với luân thường đạo lý thế này hắn cũng có thể nói ra, mà bản thân cô thì không hề phản đối

Vũ bắt đầu bóp mạnh hơn, ngón tay miết vòng tròn qua lớp vải mỏng, hắn khẽ vân vê nhũ hoa chị dâu, chúng sưng mọng, cứng như hai hạt hồng ngọc. Vũ từ từ hướng đầu cúi xuống, thân dưới cũng khẽ hẩy từng nhịp, quy đầu trượt qua vùng đùi căng bóng, vẽ lên từng sợi nước trong suốt khiến Minh Thư xấu hổ vô cùng.

-Á.

Minh Thư kêu lên khi Vũ bất ngờ ngậm lấy đầu vú cô, một cảm giác ngọt ngào truyền khắp khoang miệng khiến hắn ta mê mẩn, lớp vải mỏng tang nhưng bao phủ lên lớp da thịt mịn màng lại có phần thô ráp, trải nghiệm kì lạ làm Vũ cứ thế mà bú mà mút, theo từng cú hút, Minh Thư cũng chẳng nhịn nổi nữa mà rên rỉ lớn hơn, tay cô cầm chặt lấy dương vật hắn, cố khiến quy đầu không đâm vào đùi nhưng càng giống như đang thủ dâm cho Vũ.

Vũ dừng lại hít thở, hắn bỗng bế thốc Minh Thư lên bồn rửa bát, hai tay hắn nắm lấy hai đùi cô tách ra, chiếc quần lót ren đen hiện ra rõ ràng. Từ góc độ của Minh Thư, cô chỉ thấy một cái dương vật khổng lồ đầy gân guốc, không biết dài bao nhiêu nhưng chắc chắn phải gấp hai gấp ba lần của chồng cô, lúc nãy cô dùng cả bàn tay cũng nắm không hết dương vật của hắn.

Vũ thở trầm trọng, hắn định đưa tay vạch chiếc quần lót kia sang một bên để chiêm ngưỡng vùng đất kì bí nhất cơ thể chị vợ.

Nhưng đột ngột, lý trí của Minh Thư lóe lên như tia chớp. Cô đẩy nhẹ hắn ra, mặt đỏ bừng, giọng run rẩy đầy xấu hổ: “Không… không được… Đây là sai… Chúng ta dừng lại đi… Tôi… tôi không biết mình đang làm gì…”

Vũ hơi bực mình, rõ ràng chị ta câu dẫn mình trước nhưng đúng lúc sắp vác thương ra trận thì lại đẩy hắn ra, lần này bỏ lỡ thì biết bao giờ mới có cơ hội.

Nhưng đúng lúc này, tiếng bước chân Hồng Ngọc vang lên ngoài hành lang. Bà bước vào bếp với giọng ngái ngủ: “Có ai dưới bếp à, sao ồn ào thế…”

Minh Thư hoảng hốt, váy ngủ xộc xệch lộ rõ khe ngực sâu và ướt đẫm một mảng lớn khiến cô gần như khỏa thân, nếu lúc này mẹ chồng tiến đến thì dù cả hai chưa làm gì cô cũng không biết giải thích thế nào. Vũ nhanh tay kéo cô chạy vòng sang một bên đẩy nhẹ đầu cô quỳ xuống dưới bàn bếp để né tầm nhìn của mẹ vợ, bàn bếp cao đủ che khuất phần dưới của hắn, Vũ khều chân kéo chiếc quần của mình rồi đá vào giữa hai chân Minh Thư để giấu.

Minh Thư quỳ gối dưới bàn, mặt sát ngay háng Vũ, tim đập thình thịch vì hồi hộp và xấu hổ. Nhưng ở khoảng cách gần thế này, cô nhìn thấy rõ dương vật hắn căng cứng, đầu khấc hồng hào nổi bật, mạch máu nổi lên, quy đầu vẫn còn chảy từng đợt nước bôi trơn vì bị kích thích, mùi nam tính nồng nàn phả vào mặt cô làm cô hốt hoảng.

Vũ vui mừng quá đỗi khi tư thế này lại đẹp đến thế, hắn ta nắm lấy đầu Minh Thư, dí sát dương vật kề lên da mặt mịn màng của Minh Thư.

Dương vật như cây gậy sắt áp lên má cô làm cô thở dốc, phần bìu như hai quả bóng nhỏ chạm ngay vào làn môi đỏ mọng. Vũ khẽ ngoáy mông làm cho dương vật không ngừng chà sát lên khuôn mặt chị dâu.

Dục vọng, thứ vừa bị lý trí kìm nén, bùng nổ dữ dội. Cô không nghĩ gì nữa, tay run run kéo nhẹ dương vật hắn xuống, cô chăm chăm nhìn lấy cái khe hẹp của quy đầu đang không ngừng rỉ nước, cô run run thè cái lưỡi nhỏ nhắn ra, liếm nhẹ cái thứ nước dâm dục đang không ngừng quấy nhiễu cô, nó không ngon chút nào, lại có phần tanh tưởi nhưng cô lại như bị thôi miên mà nuốt hết vào, Minh Thư ngậm lấy đầu khấc nóng rực vào miệng. Lưỡi cô liếm dọc thân cặc, môi quấn chặt mút mạnh, nước bọt thấm ướt cả đám lông của Vũ

Vũ đứng che trước bàn bếp, tay vịn mép bàn siết chặt, hơi thở nặng nề đứt quãng. Hồng Ngọc đi vào, hơi bất ngờ khi thấy Vũ đứng ở bàn bếp, người hơi khom, trên trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở thô trọng, trạng thái kì lạ này lập tức khiến bà tò mò: “Vũ à con? Con làm gì mà thở dốc thế? Tập gym à con?”

Vũ cố giữ giọng bình thường dù Minh Thư đang mút sâu hơn dưới bàn, lưỡi quấn quanh đầu khấc khiến hắn run nhẹ, mồ hôi lăn dài trên trán: “Dạ… con vừa… vừa dọn bếp thôi mẹ. Nóng quá nên… thở mạnh chút ạ.”

Hồng Ngọc nhíu mày, nghi ngờ hỏi thêm: “Con sao thế? Mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, giọng đứt quãng thế kia? Ốm à con? Hay có chuyện gì?”

Vũ siết chặt mép bàn hơn, giọng run nhẹ vì Minh Thư mút mạnh, tay vuốt ve gốc cặc: “Dạ không mẹ… con… con ổn mà… chỉ nóng thôi… mẹ uống nước đi ạ…”

Minh Thư quỳ dưới, hơi thở nặng nề phả vào háng hắn, miệng đầy vị mặn của nước nhờn rỉ ra từ đầu khấc. Hồi hộp tột độ vì mẹ chồng đứng cách đó chỉ vài bước khiến dục vọng của cô càng mạnh, cô mút sâu hơn, nuốt lấy gần hết thân cặc, tay bóp nhẹ tinh hoàn khiến Vũ suýt chút nữa rú lên

Hồng Ngọc uống nước xong, đứng trò chuyện thêm vài phút về chuyện nhà cửa và thời tiết, hoàn toàn không hay biết con dâu mình đang quỳ giữa hai háng con rể, bú cu cuồng nhiệt dưới bàn bếp. Bà chỉ thấy Vũ mồ hôi nhễ nhại, giọng đứt quãng rõ rệt, mặt đỏ bừng: “Con làm cái gì thế.”

Nói rồi bà kinh nghi bước dần đến chỗ hắn.

Minh Thư run người vì sợ hãi, động tác cũng dừng lại, Vũ sao có thể dừng lại, hắn ta đưa hai tay nắm chặt đầu Minh Thư, quy đầu mạnh mẽ đâm càng ngày càng sâu, thẳng vào cuống họng khiến nước mắt cô trào ra, miệng như muốn kêu lên nhưng lại bị tàn nhẫn chặn lại

Vũ run giọng vì sắp xuất tinh: “Dạ… không có gì đâu mẹ…”

Lúc này hắn đã không kiêng nể mà không ngừng thúc hông

“Pạch Pạch”

Tiếng vang bất ngờ vang lên. Hồng Ngọc cũng không phải thiếu nữ, bà biết hắn ta đang làm gì, chỉ thấy bà mở to mắt, giọng run run:

“Mày…”.

“Ah”

Vũ rên lên sung sướng, hắn cong người bắn từng đợt tinh trùng nóng hổi vào sâu trong cổ họng Minh Thư. Cô chỉ thấy thứ chất lỏng tanh tưởi bắn mạnh làm cô muốn ho lên vì sặc nhưng cô vẫn phải nhịn lại, nước mắt tuôn ra như suối. Vũ thoải mái đứng thẳng người, rút dương vật cắm sâu trong cổ họng chị vợ ra. Hồng Ngọc đỏ mặt nhưng nhiều sự giận dữ quát lớn:

“Mày làm cái gì vậy? Ai dạy mày ở đây thủ dâm. Nhà toàn con gái mà mày làm thế, muốn tao báo cảnh sát không”

Minh Thư sợ hãi co rúm người khi nghe mẹ chồng quát, trong đầu cô hiện lên tràng cảnh đáng sợ nếu bị bắt gặp nhưng cô đã bớt khẩn trương khi nghe đoạn sau. Xem ra Hồng Ngọc chỉ nghĩ Vũ là thằng biến thái đang thủ dâm ở bếp mà thôi.

Hồng Ngọc quay đi, chạy nhanh ra khỏi bếp. Vũ vội vàng chạy theo, hắn bắt kịp bà, đưa tay nắm chặt lấy tay bà sau đó thành khẩn nói:

“Mẹ, con xin lỗi, con bấn quá nên mới làm chuyện đó, với lại con tưởng mọi người ra ngoài hết rồi”

“Mày bỏ tay ra, hôm nay tao phải cho mày một bài học”

Hồng Ngọc kiên quyết muốn chạy đi nhưng tay Vũ như chiếc kìm sắt kẹp chặt lấy tay bà.

“Không, mẹ đừng làm lớn chuyện, chẳng nhẽ mẹ muốn người ta xì xào bàn tán chuyện mẹ vợ nhìn thấy con rể thủ dâm xong làm ầm lên à”

Vũ cũng hơi hoảng, nhưng trong tình huống đó, hắn biết đây là lựa chọn tốt nhất, còn hơn để cho mẹ vợ nhìn thấy vợ của con trai mình bú cu cho chồng của em gái nó, nghĩ mà sợ.

Hồng Ngọc nghĩ cũng đã xuôi xuôi, với lại thủ dâm thì ai không thủ dâm, chỉ là bà bắt gặp cùng thái độ có phần tự phụ khi bị bắt của hắn khiến bà tức tối thôi.

Dương vật của Vũ lúc này vẫn bại lộ trong không khí, tuy có phần xìu xuống nhưng vẫn rất to lớn, nước bọt của Minh Thư cùng tinh dịch còn lại khi xuất tinh vẫn nhỏ giọt xuống đất, thỉnh thoảng còn dính lên quần Hồng Ngọc

“Dừng lại…mày mặc quần vào đã, ra cái thể thống gì.”

Hồng Ngọc ngại ngùng quát nhưng giọng đã dịu đi. Cổ bà hơi đỏ lên mắt vẫn lén nhìn dương vật to lớn của con rể. Vũ được đà lấn tới:

“Nhưng mẹ không được làm lớn chuyện”

“Tao biết rồi…mày mặc quần vào đi”

Vũ liền kéo áo xuống một cái, dương vật dựng lên như một cái lều nhưng đúng là đã che được nó

“Tao bảo mày mặc quần”

“Như nhau thôi mà mẹ, dù sao nó đang dựng đứng, mặc quần vào trông có khi còn phản cảm hơn”

Hồng Ngọc nghĩ cũng có vẻ sai sai, nhưng bà cũng sợ người ngoài nhìn thấy nên đành thôi

“Trang nó không cho mày đâu mà phải xuống tận bếp thế”

Vũ nghe thế gãi đầu

“Có, ngày nào con cũng quan hệ với Trang nhưng mà cô ấy chỉ chịu được một lần, thành ra chim con nó cứ dựng suốt”

Vũ ăn nói bạo hơn để kích thích Hồng Ngọc. Bà nghe thế cũng hơi đỏ mặt:

“Lần sau có thủ dâm thì ngồi trong phòng, nhà lắm con gái, lại nhỡ hàng xóm nhìn thấy thì sao”

“Vâng, vâng, con nghe mẹ ạ”

Thấy vậy Hồng Ngọc cũng không nói gì nữa, bà vội quay về phòng.

Vũ quay lại bếp thì đã thấy Minh Thư dọn dẹp xong, chiếc váy ngủ ướt đẫm đã được cô cùng quần hắn lau khô phần nào. Vũ tiến tới nhưng cô chỉ cúi đầu nói nhỏ

“Chuyện hôm nay…coi như chị bị điên đi, em đừng cho ai biết”

Vũ thấy thế liền đưa tay bóp nhẹ ngực Mình Thư, cô cũng không đẩy hắn ra, chỉ là ánh mắt hơi ngập nước. Nhìn người chị dâu từng kiêu ngạo đến cùng cực này giờ đây như con mèo nhỏ u oán nhìn hắn, Vũ có cảm giác thành tựu ngập trời.

“Đưa em”

Minh Thư không hiểu nhìn hắn, chỉ thấy ánh mắt hắn nhìn quần lót mình chăm chú. Cô cắn răng:

“Nhưng nếu cởi ra thì lộ hết”

“Chị mặc quần lót em đi”

Minh Thư nhìn thấy chiếc quần lấm tấm dâm thủy của cô cùng tinh trùng lúc nãy cô lau chùi, nét mặt Minh Thư trở nên lúng túng:

“Quay mặt đi”

Vũ tiếc rẻ quay đi, lúc hắn định nhìn lén thì Minh Thư đã nhanh như chớp đổi xong chiếc quần. Nhìn chiếc quần lót ren ướt đẫm nước trong tay, Vũ giơ lên định liếm một cái thì Minh Thư ngăn lại.

“Không được có ý đồ với nó”

Vũ cười cười cất đi, dù sao cũng có nó trong tay, muốn làm gì chẳng được. Vũ đi ra trước, hắn đi thẳng lên phòng tắm. Minh Thư thì thấp thỏm ngồi trong bếp, cô phải chờ áo khô hơn, hơi thở bình tĩnh hơn. Cảm nhận chiếc quần bản thân đang mặc là của em rể làm cô đỏ mặt, nó hơi rộng khiến cô phải dùng tay cầm một bên cho khỏi tụt.

Khoảng 20 phút sau, đúng lúc Minh Thư đang định lên phòng thì Hồng Ngọc bước vào. Nhìn thấy con dâu mặc váy ngủ đang ngồi ở ghế, bà hơi ngơ người:

“Con làm gì ở đây thế”

“Con ngồi suy nghĩ chút mẹ ạ”

“Lên phòng mà suy nghĩ”

Hồng Ngọc nghĩ đến Vũ vừa mới thủ dâm ở đây, bà không nhịn được mà đuổi con dâu lên phòng, Minh Thư như được xóa tội vội xách váy đi lên.

“Dừng lại”

Bỗng nhiên Hồng Ngọc quát khiến Minh Thư giật thót người.

“Lần sau ăn mặc cho tử tế vào, thằng Vũ nó mà nhìn thấy thì rách việc”

Bà nhìn thấy con dâu không mặc áo ngực chỉ có một chiếc quần dưới lớp váy nên không nhịn được mà nói. Chỉ là bà không biết phương tiện có tác dụng che chắn duy nhất của con dâu lại là của em rể nó.

“Vâng, con sẽ để ý”

Nói rồi cô vội xách váy chạy lên, bộ dáng cực kì khả nghi nhưng Hồng Ngọc cũng không bao giờ có suy nghĩ Minh Thư và Vũ đang lén lút với nhau, bởi bà biết sự kiêu ngạo của Minh Thư lớn đến nhường nào. Tiếc là lần này bà đã đoán sai.

3.9 36 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
14 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Duy anh

Truyện có bán ko ad

hùng

hay

akaly

bán ko sop

robert

Chưa có gì thú vị, chuyện dài dòng quá.

thichcogiao

Đăng nhiều chương vào bác.