Trúng số – Update Chương 13
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Trúng số – Update Chương 13
Tác Giả: vũ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, me vo, Phụ Nữ Có Chồng
Ngày Cập Nhật : 03/06/2026
Chương 11:
Thu Trang tan tầm khá sớm. Khi về đến nhà, cô rất ngạc nhiên nói:
“Chồng ơi, mẹ đột nhiên gọi điện bảo em không cần mua cơm tối, còn hỏi anh thích ăn gì nữa.”
Đây quả là chuyện lạ. Phải biết từ khi cô lấy Vũ, bà đã chẳng có ấn tượng tốt gì nữa với hai người bọn họ.
“Đưa quà cho bà ấy rồi.”
Vũ vừa ngủ trưa dậy, duỗi lưng một cái, cười bí ẩn:
“Em yêu, em vào thay quần áo trước đi, sau đó anh đưa em một món quà.”
“Gì vậy, chắc lại mua hoa với mấy thứ lãng phí tiền.”
Thu Trang miệng thì oán trách, nhưng trong lòng lại rất mong chờ. Bản thân cô vốn không quan tâm chuyện lễ nghi, Vũ vốn không phải kẻ lãng mạn, lại không có tiền nên khái niệm quà tặng gần như biến mất trong đầu cô.
Thu Trang vui vẻ chạy lên lầu thay đồ. Khi cô đang chọn quần áo ở nhà, Vũ đột nhiên ném cho cô một bộ:
“Vợ, mặc cái này đi.”
Đó là một chiếc váy ngủ đen, kiểu dáng rất gợi cảm và ngắn. Mặc vào không chỉ hở khe ngực mà suýt nữa hở cả háng, thình lình đây chính là váy ngủ của mẹ vợ.
Thu Trang đỏ mặt: “Anh hâm à, anh lấy đâu đấy, mặc đồ ngủ của mẹ làm gì?”
“Nay anh phơi đồ thì thấy, em cứ mặc đi, mẹ không biết đâu.”
Dưới sự nài nỉ và ép buộc của Vũ, Thu Trang cũng không cãi lại. Dù sao tính cô rất dễ bị thuyết phục.
Vừa mặc xong, Vũ đã nuốt nước bọt, trực tiếp cởi áo ngực giúp cô:
“Ở nhà mà mặc cái này làm gì cho nóng.”
Thu Trang vừa hờn dỗi nghĩ trong nhà chỉ có mình và chồng, thôi thì không cần mặc cũng được.
Tính toán thời gian mẹ vợ tan cuộc và đi mua đồ ăn, Vũ dẫn vợ xuống lầu, ngồi trên ghế sofa đùa giỡn.
“Vợ, nhắm mắt lại!”
“Ghét thật, gì mà thần bí vậy chứ.”
Miệng thì oán, nhưng Thu Trang vẫn đầy mong chờ nhắm mắt lại. Vũ dịu dàng hôn lên, được cô nhiệt tình đáp lại bằng cái lưỡi nhỏ.
Trong nụ hôn say đắm, Vũ nắm tay vợ. Thu Trang theo bản năng luồn tay qua quần hắn sờ côn thịt. Vũ bật cười:
“Em đúng là dâm tặc, toàn nghĩ sờ mó anh.”
“Vợ sờ chồng thì có gì sai.”
Thu Trang hoạt bát nói, tay vẫn vuốt ve qua lớp quần.
Vũ rất hài lòng với biểu hiện này của vợ. Hắn nắm tay cô lại.
Bỗng cảm thấy cổ tay lạnh lạnh, Thu Trang kinh ngạc mở mắt nhìn xuống. Trên cổ tay cô đã đeo một chiếc vòng tay vàng to đẹp.
“Ồ, vòng vàng này!”
Khuôn mặt đỏ bừng của cô đầy kinh ngạc và vui mừng. Cô tựa vào lòng chồng, thích thú ngắm nghía món quà, rồi lo lắng nói:
“Chồng ơi, em thấy đồng nghiệp đeo đều là loại nhỏ. Cái này to thế chắc tốn không ít tiền?”
“Mẫu đắt nhất, bảy mươi sáu triệu.”
Vũ ôm vợ, vừa hôn lên mặt cô vừa nói.
“Đắt thế…”
Thu Trang giật mình.
Vũ liền nói vàng để càng lâu càng tăng giá, cô mới không cằn nhằn nữa. Cô thích thú ngắm nghía. Vũ vỗ nhẹ mông vợ, cười nói:
“Không phải tiếc, tiếc thì cất đi, anh cũng mua một cái cho mẹ mà, hay em ghen với mẹ?.”
Thu Trang bị nói đỏ mặt, ngượng ngùng cười cười. Lúc này cửa nhà đột nhiên mở ra.
May mà hai người trên ghế sofa vẫn còn nguyên quần áo, nhưng Thu Trang vẫn hơi lúng túng. Cô vội đứng dậy chạy ra đỡ đồ ăn trên tay mẹ.
Hồng Ngọc lúc này tâm trạng cũng không yên. Bà nhìn cổ tay con gái cũng đeo một chiếc vòng to y chang, trong lòng sự lo lắng nếu con rể chỉ mua cho mình mà không mua cho con gái thì sẽ kỳ lạ cũng lắng xuống.
“Mẹ, anh Vũ mua tặng mẹ vòng tay đẹp lắm ạ!”
Thu Trang hơi ngượng ngùng cúi đầu nói.
“Con này, phải nói nó một câu chứ. Sao lại tiêu tiền hoang phí thế được.”
Miệng thì trách, nhưng Hồng Ngọc cười tươi như hoa. Bà lập tức nghiêm túc nói:
“Đúng rồi, tiền đâu ra mà nó mua được nhiều thế?”
“Mẹ, con nói với mẹ sau nhé!”
“Vào phòng nói đi, mẹ còn phải thay đồ.”
Hai mẹ con cùng vào phòng. Nhìn đôi mẹ con xinh đẹp trước mắt, Vũ không nhịn được liếm môi.
Hai mẹ con nói chuyện trong phòng một lúc mới ra. Mẹ vợ đã thay váy ngủ ở nhà. Dù đang mặc áo ngực, bộ ngực vẫn lắc lư khiến người ta hoa mắt.
Hồng Ngọc tâm tình vui vẻ đẩy con gái vào bếp. Thu Trang lè lưỡi, chạy ra ôm chặt cánh tay chồng:
“Chồng ơi, mẹ vừa hỏi sao em lại mặc đồ ngủ của mẹ. Em bảo em chưa kịp thay, suýt bị mẹ mắng chết.”
“Có gì mà sợ.”
Vũ hai tay vuốt ve mông vợ qua lớp vải mỏng, trầm giọng nói:
“Vợ, anh khó chịu rồi…”
Đã lâu không quan hệ, côn thịt hắn đã cứng ngắc từ lâu.
Thu Trang đương nhiên biết chồng đang khó chịu ở đâu. Cô luồn tay vào quần hắn sờ nhẹ một cái, đỏ mặt nhỏ giọng:
“Chồng ơi, sắp ăn cơm rồi. Hay đợi tối nay đi.”
“Em yêu, anh không chịu nổi nữa, mẹ không để ý đâu.”
Vũ giục giã.
“Vậy mình lên tầng đi!”
Thu Trang nhượng bộ nói.
“Không cần, ngay đây là được rồi!”
Vũ kéo quần mình tụt xuống, nắm tay vợ đặt lên dương vật đang cương cứng.
Thu Trang hoảng hốt giật mình, tay nắm chặt nhưng không dám động. Cô quay đầu liếc nhìn mẹ đang bận rộn trong bếp, hoảng loạn nói:
“Anh điên rồi à? Mẹ còn ở đây kia!!!”
“Sợ gì? Nếu mẹ phát hiện cũng sẽ giả vờ không biết thôi.”
“Con gái với con rể ân ái, mẹ biết chắc còn vui mừng.”
“Em xem mẹ mua nhiều đồ ăn thế, một lúc chưa làm xong đâu. Em liếm cho anh nhanh lên, anh nhịn từ sáng đến giờ khó chịu lắm.”
Vũ vừa nói vừa hôn vợ. Thu Trang tuy đang hoảng loạn nhưng dần bị hôn đến mê ly. Vũ quá hiểu tính vợ, biết dỗ dành một lúc là xuôi ngay.
Hôn một lúc, anh kéo váy cô lên, hai tay xoa bộ ngực đầy đặn rồi đặt cô quỳ dưới háng mình. Thu Trang xấu hổ rên khẽ một tiếng, ngoan ngoãn cúi xuống ngậm lấy côn thịt.
“Mẹ ra là em phải nhắc anh nhé!”
“Yên tâm, anh canh chừng mà.”
Thu Trang tính tình vẫn dịu dàng, ngoan ngoãn. Dù xấu hổ đỏ bừng mặt, cô vẫn cúi xuống bú liếm cho chồng.
Không có kỹ thuật cao siêu, cũng không sâu họng, nhưng sự mê ly và chú tâm của cô lúc này mang lại khoái cảm rất tuyệt vời. Vũ thoải mái rên khẽ, không dám xoa ngực cô nữa sợ ảnh hưởng.
Dưới háng là vợ đang bú liếm, trong bếp là mẹ vợ đang bận rộn. Cảm giác lén lút gần trong gang tấc khiến Vũ đặc biệt hưng phấn, suýt không kiềm chế nổi.
“Vợ, anh tự làm, anh bắn nhanh thôi!”
Thu Trang cũng khẩn trương đến mức toát mồ hôi. Vũ để cô quỳ trước mặt, đứng trên ghế sofa, đỡ đầu vợ đút ra đút vào mạnh mẽ.
Trước đây Vũ khá thô lỗ, nên Thu Trang cũng quen với kiểu bị động này. Vũ vừa đút vừa nhìn về phía bếp, mắt đỏ ngầu.
Vũ gần như nín thở chờ thời cơ.
Cuối cùng, Hồng Ngọc vừa ngâm nga hát vừa bưng mâm gà quay và thịt vịt ra. Vũ mắt đỏ bừng, ôm chặt đầu vợ xông pha mạnh mẽ.
Hồng Ngọc lúc đầu không nhìn sang, nhưng nghe tiếng lạ thì theo bản năng quay đầu.
Chỉ một cái nhìn, bà hoàn toàn ngây ra.
Trên ghế sofa, con gái bà đang quỳ quay lưng về phía mình, con rể đứng trước mặt, quần tụt xuống, ôm đầu con gái đút ra đút vào mạnh mẽ, trên mặt là vẻ khoái lạc dữ tợn.
Là người có kinh nghiệm, Hồng Ngọc đương nhiên hiểu đang diễn ra chuyện gì. Bà không ngờ hai người họ lại to gan đến mức nhân lúc bà vào bếp mà làm chuyện đó.
Hồng Ngọc không kêu lên, cũng không mắng, chỉ nghẹn họng cứng lưỡi đứng nhìn. Ánh mắt bà chạm đúng ánh mắt Vũ.
Vũ không ngờ mẹ vợ không đi mà còn đứng nhìn thẳng, kích thích đến run lên, khàn giọng:
“Vợ, anh bắn… nuốt hết đi…”
Toàn thân run lên như bị điện giật, côn thịt sâu trong miệng vợ, tinh dịch nóng hổi phun ra.
Thu Trang bị nghẹn ho khẽ nhưng vẫn hai tay ôm chặt đùi chồng, ngoan ngoãn nuốt và để chồng tiếp tục đút hết phần còn lại.
Vũ nhìn thẳng vào mẹ vợ, không kiêng nể gì nhìn chằm chằm khe ngực sâu hun hút của bà. Nhìn từ trên xuống càng thêm mê hoặc.
Hồng Ngọc hoảng loạn, hung hăng liếc Vũ một cái, sợ làm rơi mâm đánh động con gái, bà vội bưng mâm rón rén quay lại bếp.
Một lúc sau, Vũ mới rút ra khỏi miệng vợ, nằm vật ra ghế sofa thở hổn hển.
Thu Trang ho khan nuốt sạch, vỗ nhẹ chồng một cái muốn nói gì nhưng lại thấy khó chịu, một lúc sau mới nói:
“Mặc quần vào!”
“Vợ liếm sạch sẽ rồi anh mặc.”
Vũ được voi đòi tiên. Thu Trang liếc hắn một cái, đành cúi xuống dùng miệng liếm sạch sẽ cho chồng.
Vũ theo bản năng nhìn về phía bếp, lại chạm phải ánh mắt muốn giết người của mẹ vợ, như đang trách sao hắn dám bắt con gái bà hầu hạ như vậy sau khi bắn xong.
Thu Trang dọn dẹp xong, mặc quần áo cho chồng xong thì chạy lên tầng như kẻ trộm để vệ sinh cho mình.
Vũ lúc này mới yên tâm, trong lòng lo lắng không biết lát nữa mẹ vợ có chửi không. Với tính cách mạnh mẽ của bà, bị chứng kiến cảnh này trước mặt chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Hồng Ngọc lúc này mới đi ra, đặt gà quay và thịt vịt lên bàn, cởi tạp dề xong đang định nói gì thì Thu Trang xuống lầu. Bà lại liếc Vũ một cái rồi quay vào bếp.
“Mẹ, con giúp mẹ!”
“Cầm chén đũa đi, sắp ăn được rồi.”
Bữa tối có bốn món, coi như phong phú. Vừa lên bàn, Thu Trang đã cười nói:
“Hôm nay anh có lộc ăn rồi. Mẹ kho tàu xương sườn ngon nhất nhà, ngoài tiệm bao nhiêu tiền cũng không mua được vị này.”
Cú nịnh này khiến Hồng Ngọc hài lòng:
“Không thì sao nuôi nổi mấy đứa các con. Mệt chết mẹ rồi.”
Khi cầm đũa, chiếc vòng vàng trên tay lấp lánh. Tâm trạng bà tốt lên rất nhiều, chủ động gắp cho Vũ một miếng xương sườn:
“Ăn thử xem.”
“Mẹ nấu ngon thật!”
Vũ tự nhiên nịnh theo.
Dù sao thì chiếc vòng tay cũng là hàng thật giá thật. Hồng Ngọc rối rắm một lúc, cuối cùng quyết định tạm thời không truy cứu chuyện tối nay.
“Ái chà, hôm nay anh không biết mấy bà tám kia mặt mày thế nào đâu. Tao nói tay mỏi hết, chúng nó còn trợn trắng mắt.”
Hồng Ngọc tâm tình tốt, không nhịn được cười đắc ý:
“Có người chua chát bảo hàng giả, may tờ hóa đơn còn đó”
Bữa cơm cả nhà ăn vui vẻ hòa thuận. Đây là lần đầu tiên không khí trong nhà tốt đến vậy.
Thu Trang dọn bàn rửa chén như bổn phận. Bàn chưa dọn xong thì điện thoại reo.
“Mẹ, chồng ơi, bạn con mới sinh, con vào thăm nó chút.”
“Có cần anh đưa em đi không”
Thu Trang lắc đầu: “Không cần đâu, em đi chút rồi về”
Nói xong cô thay quần áo vội vã ra ngoài.
Vừa Thu Trang chân trước bước ra, nụ cười trên mặt Hồng Ngọc chân sau biến mất ngay.
“Mẹ, con còn chút việc phải làm.”
Vũ định chạy lên lầu, Hồng Ngọc lập tức kéo mặt lại, hừ lạnh:
“Ngồi xuống!”
Lúc này ngồi xuống chắc chắn bị mắng không nhẹ. Vũ vội lúng túng nói:
“Mẹ, có chuyện gì mai nói được không? Con thật sự phải lên làm chút việc”
Nhìn chiếc vòng vàng to trên tay mình, Hồng Ngọc thái độ không cứng rắn như ban đầu, do dự một chút nói:
“Đi đi. Có việc quan trọng thì mẹ tạm không nói con.”
“Vâng ạ!”
Truyện có bán ko ad
hay
bán ko sop
Chưa có gì thú vị, chuyện dài dòng quá.
Đăng nhiều chương vào bác.