Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 4:

Sáng hôm sau. Tại hội trường Ủy ban phường.

Thúy ngồi trên bục chủ tọa, trang điểm kỹ càng, tóc búi cao, đeo kính gọng vàng, khoác lên mình bộ áo dài lụa màu tím than sang trọng, kín đáo. Cô đang phát biểu trong hội nghị “Phụ nữ tích cực học tập, lao động sáng tạo, xây dựng gia đình hạnh phúc”.

“Thưa các chị em, đạo đức và phẩm hạnh là cốt lõi của người phụ nữ Việt Nam. Chúng ta phải kiên quyết nói không với lối sống buông thả, thực dụng…”

Giọng Thúy vang lên thánh thót, đầy thuyết phục. Bên dưới, hàng trăm cặp mắt ngưỡng mộ nhìn lên. Nhưng không ai biết, dưới lớp áo dài thướt tha kia, cơ thể Thúy đang đau nhức ê ẩm vì trận “hỗn chiến” ngày hôm qua.

Đặc biệt, ở vùng kín, Thúy cảm thấy rát nhưng lại ngứa ngáy điên dại. Dư vị của những cú thúc thô bạo từ 4 gã thợ hồ vẫn còn in hằn trong tâm trí cô. Ngồi trên ghế đệm êm ái của hội trường, Thúy lén kẹp chặt hai đùi, cọ xát nhẹ để xoa dịu cơn nứng ngầm đang trỗi dậy mỗi khi cô nhớ lại mùi mồ hôi chua loét của Hùng “Đen”.

Tối hôm trước về nhà, Huy – chồng Thúy, một giảng viên đại học gầy gò, đeo kính cận dày cộp – đã pha sẵn nước cam chờ vợ.

“Em về muộn thế? Mưa gió thế này đi thị sát vất vả quá. Để anh bóp vai cho nhé?” Huy ân cần hỏi.

Khi bàn tay trắng trẻo, mềm mại của chồng chạm vào vai, Thúy rùng mình… vì chán ghét. Cô so sánh nó với bàn tay thô ráp, chai sạn đầy vôi vữa của Nam “Đầu Bò”. Một bên là sự yếu ớt, nhạt nhẽo; một bên là sự thô bạo, đàn ông đích thực.

“Thôi! Em mệt lắm! Anh tránh ra đi, người toàn mùi sách vở hôi rình!” Thúy gạt phắt tay chồng ra, đi thẳng vào phòng tắm.

Cô đứng dưới vòi hoa sen, không tắm sạch mà đưa tay xuống móc máy “cô bé”, tưởng tượng cái vòi nước là cái buồi đen sì của đám thợ hồ, tự sướng cho đến khi lên đỉnh trong sự cô đơn của căn biệt thự sang trọng.

11 giờ 30 phút trưa. Tan sở.

Thúy không về nhà ăn cơm, cũng không đi ăn với đồng nghiệp. Cô lái xe thẳng đến khu “Xóm Liều”.

Hôm nay cô vẫn mặc bộ áo dài tím than lúc sáng (vì lười thay và cũng vì muốn tạo cảm giác kích thích mới). Cô cầm theo một phong bì dày cộp – tiền “quỹ đen” mà cô biển thủ được, lấy danh nghĩa là “hỗ trợ người lao động nghèo”.

Căn phòng trọ tồi tàn của nhóm Hùng “Đen” vẫn mở cửa khép hờ. Bên trong, 4 gã đàn ông đang ngồi ăn cơm hộp, người ngợm vẫn nguyên xi bộ đồ lao động buổi sáng: bụi bặm, lem luốc.

“Cạch.”

Thúy bước vào, chốt cửa lại. Mùi thức ăn bình dân trộn với mùi cơ thể nồng nặc xộc lên.

“Ái chà… Cán bộ giữ lời ghê nhỉ? Mới trưa đã mò xuống rồi,” Tuấn cười đểu, miệng vẫn nhai nhồm nhoàm miếng thịt mỡ.

Thúy ném cái phong bì xuống chiếu, giữa mâm cơm đạm bạc.

“Đây là 5 triệu. Tiền… hỗ trợ các anh cải thiện bữa ăn. Cầm lấy mà mua thịt cá tẩm bổ.”

Hùng “Đen” cầm phong bì lên, đếm xoẹt xoẹt rồi nhếch mép: “Cán bộ sộp thế. Tiền này là tiền thuế của dân hay tiền bán thân của cán bộ đấy?”

“Anh nói bậy bạ gì đấy! Cầm tiền rồi thì… làm việc đi!” Thúy đỏ mặt, nhưng tay đã bắt đầu tự cởi cúc áo dài bên hông.

“Từ từ đã. Bọn tao đang ăn cơm. Mày muốn được ‘làm việc’ thì phải phục vụ bọn tao ăn xong đã,” Minh “Hói” gạt tay Thúy ra.

Hắn chỉ vào cái bát cơm đang ăn dở: “Ngồi xuống đây. Vừa ăn vừa xem ‘phim sex’ sống thì còn gì bằng.”

Bốn gã đàn ông bắt Thúy đứng giữa phòng, ngay cạnh mâm cơm.

“Vén tà áo lên! Cởi quần ra!”

Thúy run rẩy làm theo. Cô vén hai tà áo dài tím thướt tha lên, kẹp vào nách hoặc buộc lại quanh eo. Sau đó, cô kéo chiếc quần lụa trắng ống rộng xuống.

Cảnh tượng cực kỳ đồi trụy: Nửa trên vẫn là bà cán bộ nghiêm túc với cổ cao, kính cận. Nửa dưới trần truồng, phơi bày cặp đùi trắng nõn và vùng kín đã được dọn cỏ sạch sẽ.

“Đứng dang chân ra! Để bọn tao vừa ăn vừa ngắm!”

Thúy phải đứng dạng háng ngay trước mặt 4 gã đàn ông đang và cơm. Mùi thức ăn, tiếng nhai chóp chép hòa lẫn với những lời bình phẩm thô tục về cơ thể cô.

“Ngon… Cái lồn này ăn với mắm tôm thì tuyệt…” Nam vừa gắp miếng đậu chấm mắm tôm vừa cười hô hố.

“Chủ tịch ơi, rỉ nước rồi kìa. Nhỏ cả xuống sàn nhà bẩn kìa,” Tuấn chỉ tay vào dòng nước dâm đang chảy dọc đùi Thúy.

Ăn xong, Hùng “Đen” đẩy mâm cơm sang một bên. Hắn ngả lưng ra chiếu, vỗ vỗ vào cái đũng quần đang cộm lên một khối vĩ đại.

“Cơm no bò cưỡi. Giờ đến giờ tráng miệng. Cán bộ lại đây ‘rửa mồm’ cho anh.”

Thúy như con chó cái ngoan ngoãn bò lại. Cô vẫn mặc áo dài (nhưng phần dưới trống hoác).

Hùng không tụt quần hẳn. Hắn chỉ kéo khóa, lôi con quái vật đen trùi trũi ra.

“Bú đi! Liếm cho sạch dầu mỡ dính trên mép tao đi!”

Thúy cúi xuống, ngậm lấy buồi Hùng. Cô bú say sưa, nuốt trọn cả mùi mồ hôi chua loét ở háng hắn. Ba gã còn lại cũng xúm vào.

Nam vòng ra sau lưng Thúy. Hắn vén vạt áo dài sau của cô lên, nhổ bãi nước bọt vào lỗ hậu.

“Hôm qua khai hoang lỗ lồn rồi. Hôm nay khai hoang lỗ đít nhé cán bộ!”

“PHỤT!”

Nam thúc mạnh từ phía sau. Thúy giật nảy người, miệng suýt cắn vào buồi Hùng.

“Á… ư… Đau… Nhưng sướng…”

Trong bộ áo dài truyền thống tượng trưng cho sự đoan trang, bà Phó Chủ tịch phường đang bị hai gã cửu vạn làm nhục cùng lúc hai lỗ (double penetration – nhưng là mồm và đít).

Tuấn và Minh không chịu ngồi yên. Chúng nó xé toạc hàng cúc áo ngực của Thúy. Hai bầu vú trắng ngần nảy ra khỏi lớp vải lụa tím.

“Vắt sữa đi! Xem cán bộ có sữa không!”

Minh bóp mạnh vào vú Thúy, vặn vẹo đầu ti. Tuấn thì banh rộng hai chân cô ra (dù Nam đang đụ đít), hắn thò tay vào móc lồn cô, ngoáy tít mù.

Căn phòng trọ buổi trưa hè nóng bức, ngột ngạt nhưng tràn ngập mùi vị của sự sa đọa. Thúy bị xoay vần giữa 4 gã đàn ông, chiếc áo dài xộc xệch, rách nát, nhân phẩm bị chà đạp dưới đáy nhưng khoái cảm thì thăng hoa tột đỉnh. Cô nhận ra, mình sinh ra không phải để làm lãnh đạo, mà là để làm món đồ chơi cho những gã đàn ông thô lỗ này.

4.5 10 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
KANKUNA

Mình là nam muốn tìm bạn nữ có cùng sở thích đọc truyện. Lâu kâu nhắn nói chuyện linh tinh. Ai có nhu cầu thì ib t.me/kankunachi