Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9
Tác Giả: Nobody
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Máy Bay, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, Loan.luan, máy bay, ông già, tập thể, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 5:
Mấy ngày sau, cơn nghiện của Thúy ngày càng nặng. Những bữa cơm trưa vội vã ở xóm trọ không còn đủ để thỏa mãn con thú hoang trong người cô. Cô bắt đầu thấy ngứa ngáy ngay cả trong giờ làm việc.
Hôm nay, Thúy có lịch đi kiểm tra tiến độ một công trình xây dựng nhà văn hóa phường – nơi mà nhóm của Hùng “Đen” đang nhận thầu phần thô.
Trước khi đi, Thúy vào nhà vệ sinh cơ quan. Cô không chỉnh trang lại đầu tóc cho nghiêm túc mà làm ngược lại. Cô cởi bỏ chiếc quần lót ren vướng víu, nhét vào túi xách. Bên ngoài, cô mặc một chiếc váy công sở màu đen, xẻ tà cao, kết hợp với áo sơ mi trắng tinh khôi thắt nơ ở cổ. Nhìn thì kín đáo, nhưng bên trong hoàn toàn “trống trải”, sẵn sàng cho một cuộc “kiểm tra” chớp nhoáng bất cứ lúc nào.
Thúy tô thêm chút son đỏ đậm, nhìn mình trong gương, nhếch mép cười dâm đãng: “Hôm nay bà sẽ đãi chúng mày một bữa ra trò ngay tại trận địa.”
Thúy không đi xe biển xanh của cơ quan. Cô tự lái chiếc Mercedes riêng bóng loáng đến công trường.
Vừa đến cổng, cô thấy Hùng “Đen” đang đứng đợi. Hắn cởi trần, mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng 39 độ, da đen bóng như đồng hun, trên vai vác một bao xi măng nặng trịch.
Thúy hạ kính xe xuống. Hùng nhìn thấy cô, vứt bịch bao xi măng xuống đất bụi mù mịt, rồi nghênh ngang bước tới, mở cửa ghế phụ trèo lên ngồi phịch xuống.
“Ái chà… Xe xịn, máy lạnh mát rượi. Sướng hơn cái chuồng lợn của bọn tao nhỉ,” Hùng cười hô hố, gác đôi chân đi dép tổ ong dính đầy bùn đất lên cái táp-lô bọc da đắt tiền của xe Thúy.
“Anh… Bỏ chân xuống! Bẩn hết xe tôi!” Thúy nhăn mặt xót của, nhưng mùi mồ hôi chua nồng từ nách Hùng phả ra trong không gian kín của chiếc xe lại khiến cô hít lấy hít để.
“Bẩn cái đéo gì. Xe này giờ là xe chở thợ. Mày là tài xế của tao. Lái vào trong góc khuất kia!” Hùng ra lệnh, bàn tay thô ráp thò sang, bóp mạnh vào đùi non của Thúy qua lớp váy xẻ.
Thúy ngoan ngoãn đánh lái đưa xe vào khu vực tập kết vật liệu, khuất sau những tấm tôn quây kín.
Xe vừa dừng, Hùng không đợi được nữa. Hắn chồm sang ghế lái.
“Kiểm tra xem hôm nay cán bộ có mặc sịp không nào?”
Hắn thọc tay vào giữa hai đùi Thúy.
“Ha ha! Giỏi! Ngoan lắm! Biết ý các anh đấy!” Hùng cười khoái trá khi thấy bên trong trống trơn, nước nôi đã rỉ ra ướt ghế da.
“Tôi… tôi muốn cho các anh bất ngờ…” Thúy đỏ mặt, hơi thở gấp gáp.
“Bất ngờ à? Thế thì bú ngay tại đây cho tao! Tao đang nứng vì vác nặng đây!”
Hùng tụt cái quần đùi lao động cáu bẩn xuống tận gót chân. Cây hàng đen sì, gân guốc, dài ngoằng bật ra, đập vào vô lăng xe Mercedes.
“Bú đi! Vừa bú vừa nhìn cái logo ngôi sao ba cánh này xem cái nào sang hơn!”
Thúy phải cúi gập người trong khoang lái chật hẹp, chúi đầu vào háng gã thợ hồ. Cô ngậm lấy cái buồi nồng nặc mùi hôi, ra sức mút mát. Hùng ngả ngớn trên ghế, tay ấn đầu bà phó chủ tịch phường, mắt lim dim hưởng thụ cảm giác được “người nhà nước” phục vụ trên xe sang.
“Thôi! Ra ngoài! Anh em đang đợi!”
Hùng rút buồi ra, mở cửa xe lôi tuột Thúy ra ngoài.
Hắn dẫn cô đi vào khu vực đang thi công dở dang. Bụi xi măng mù mịt. Nam, Tuấn và Minh đang trộn vữa gần đó, thấy đại ca dẫn “hàng” đến thì vứt hết xẻng bay, lao tới.
“Chào cán bộ! Cán bộ đến nghiệm thu công trình à?” Nam cười cợt, trên người chỉ mặc cái quần sịp rách lỗ chỗ.
“Nghiệm thu cái con khỉ. Đến ‘phát lương’ cho anh em đấy!” Hùng đẩy Thúy ngã dúi dụi vào đống bao xi măng xếp chồng lên nhau ở góc tường.
“Á… Bụi… Bẩn hết áo…” Thúy kêu lên. Chiếc áo sơ mi trắng tinh và cái váy đen của cô lập tức dính đầy bụi xi măng xám xịt.
“Nằm im! Hôm nay chơi kiểu ‘công trường’!”
Hùng xé toạc cái áo sơ mi của Thúy. Cúc áo bắn tung tóe. Hắn lột luôn cái váy, để Thúy trần truồng nằm trên những bao xi măng thô ráp, cứng ngắc. Bụi bặm bám vào da thịt trắng nõn của cô, tạo nên một sự tương phản kích dục đến rợn người.
“Vào việc! Tranh thủ giờ nghỉ giải lao!”
Bốn gã đàn ông lao vào như bầy thú đói. Nam tóm lấy hai chân Thúy gác lên vai, đâm phập cái buồi dính đầy vôi vữa vào lồn cô.
“Ưm… Rát… Xi măng vào lồn rồi…” Thúy rên rỉ, cảm giác hạt cát lạo xạo cọ xát bên trong vừa đau vừa ngứa điên dại.
“Rát cho nó sướng! Lồn cán bộ dày lắm, sợ đéo gì!”
Tuấn thì ngồi lên mặt Thúy, bắt cô liếm sạch bụi bám trên hòn dái hắn. Minh quỳ bên cạnh, bóp hai bầu vú của Thúy, nhào nặn như nhào bột hồ.
“Vú to thế này trộn vữa tốt phải biết!” Minh cười, nhổ bãi nước bọt vào núm vú rồi lấy ngón tay day nghiến.
Khung cảnh công trường ngổn ngang gạch đá. Tiếng máy trộn bê tông ầm ầm ở xa không át được tiếng bạch bạch của da thịt va chạm. Bà Phó Chủ tịch phường nằm trên đống bao xi măng, người phủ một lớp bụi trắng xóa như tượng, đang quằn quại dưới sự giày xéo của 4 gã phu hồ.
“Đổi thế! Chổng mông lên! Tao muốn đụ kiểu chó!” Hùng quát.
Hắn bắt Thúy bò lổm ngổm trên nền bê tông thô ráp. Đầu gối và cùi chỏ cô trầy xước, rướm máu.
Hùng đứng sau, tóm lấy tóc Thúy giật ngược lên, rồi thúc mạnh từ phía sau.
“Nhìn cái áo trắng của mày kìa! Giờ thành giẻ lau nhà rồi!”
Hùng chỉ vào chiếc áo sơ mi đồng phục rách nát, dính đầy bùn đất và tinh dịch vương vãi dưới đất.
“Dạ… Áo của em… là để lau buồi cho các anh…” Thúy rên rỉ, hoàn toàn đánh mất liêm sỉ, hùa theo sự nhục mạ của hắn.
“Nói hay lắm! Thưởng cho mày!”
Hùng gầm lên, bắn tinh xối xả lên lưng và mông Thúy. Ba thằng kia cũng lần lượt xếp hàng, xả lũ lên người “bức tượng sống” này.
Tinh dịch trộn với bụi xi măng tạo thành một lớp hồ dính bết, keo lại trên làn da người đàn bà quyền lực.
Xong việc, Hùng ném cái váy rách lại cho Thúy.
“Mặc tạm vào mà về. Lần sau mang nhiều tiền hơn nhé. Bọn tao sắp đổ mái, cần bồi dưỡng thêm.”
Thúy lảo đảo đứng dậy, người đau ê ẩm, da dẻ trầy xước khắp nơi. Cô mặc lại bộ đồ tả tơi, lấy tay vuốt qua loa mái tóc bết bát bụi bẩn.
Cô leo lên chiếc xe Mercedes sang trọng, để lại những vệt xi măng trắng xóa trên ghế da.
Nhìn vào gương chiếu hậu, thấy khuôn mặt lem luốc như một con hề của mình, Thúy không khóc. Cô cười. Một nụ cười man dại. Cô cảm thấy mình vừa được “tẩy trần”, rũ bỏ hết cái vỏ bọc đạo đức giả tạo để sống thật với bản năng của một con cái thèm khát giống đực mạnh mẽ.
Mình là nam muốn tìm bạn nữ có cùng sở thích đọc truyện. Lâu kâu nhắn nói chuyện linh tinh. Ai có nhu cầu thì ib t.me/kankunachi