Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Nữ chủ tịch phường đạo mạo – Update Chương 9
Tác Giả: Nobody
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Máy Bay, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, Loan.luan, máy bay, ông già, tập thể, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Chương 7:
Đã hơn hai tuần trôi qua kể từ ngày Thúy “sa ngã”. Cái xóm trọ tồi tàn và công trường bụi bặm giờ đây trở thành thánh địa mà cô khao khát lui tới mỗi ngày. Nhưng có một điều thay đổi: ánh mắt của Thúy không còn chia đều cho cả 4 gã đàn ông nữa.
Trong những cuộc họp giao ban nhàm chán ở phường, khi cấp dưới đang báo cáo số liệu, Thúy thường ngồi thừ ra, tay xoay bút nhưng tâm trí lại bay bổng. Cô không nghĩ về công việc, cũng chẳng nghĩ về chồng. Hình ảnh chiếm trọn tâm trí cô là Hùng “Đen”.
Cô nhớ cái dáng vẻ phong trần, bụi bặm khi Hùng vác bao xi măng, những thớ cơ bắp đen bóng cuồn cuộn mồ hôi dưới nắng hè. Cô nhớ cái mùi hôi nách nồng nàn, hăng hắc trộn với mùi thuốc lào rẻ tiền mỗi khi Hùng ôm siết lấy cô. Cô nhớ cả sự thô bạo, cục súc khi hắn chửi thề lúc đang cao trào.
So với Hùng, lão chồng trí thức ở nhà chỉ là một con gà công nghiệp trắng bệch, vô vị. Thúy nhận ra, cô không chỉ nghiện tình dục của Hùng, mà cô đã… “yêu” hắn. Một tình yêu quái đản của người đàn bà quyền lực dành cho kẻ dưới đáy xã hội.
Trưa hôm đó, Thúy lại lái xe đến công trường. Nhưng lần này, cô không gọi cả nhóm ra “liên hoan”.
Cô bấm máy gọi riêng cho Hùng: “Anh Hùng à… Ra xe gặp em một chút nhé. Em có việc riêng muốn bàn với anh.”
Hùng lững thững đi ra, miệng vẫn ngậm điếu thuốc lá, tay gãi bụng. Hắn gõ cửa kính xe.
“Gì thế cán bộ? Hôm nay muốn ‘tách lẻ’ à? Mấy thằng kia đang đợi đấy,” Hùng nhếch mép cười đểu.
Thúy mở cửa, kéo tay Hùng lôi vào trong xe. Cô nhìn hắn với ánh mắt ướt át, chan chứa tình cảm mà cô chưa bao giờ dành cho chồng.
“Kệ bọn họ… Hôm nay em chỉ muốn phục vụ mình anh thôi… Em nhớ anh quá…”
Thúy vừa nói vừa rút trong túi xách ra một chiếc hộp nhung đỏ. Bên trong là một sợi dây chuyền vàng tây to bản, nặng trịch (loại dây xích mà dân xã hội hay đeo).
“Tặng anh… Em thấy anh vất vả quá… Đeo vào cho nó oách,” Thúy nũng nịu, tự tay đeo sợi dây vào cái cổ đen đúa, đầy ghét bẩn của Hùng.
Hùng cầm sợi dây vàng lên ngắm nghía, cười khẩy: “Ái chà… Bà chủ tịch định bao nuôi tôi đấy à? Định biến thằng thợ hồ này thành ‘trai bao’ à?”
“Không… Em thương anh thật lòng mà… Em muốn lo cho anh…” Thúy áp mặt vào lồng ngực đầy lông lá của Hùng, hít hà mùi mồ hôi như hít thuốc phiện.
“Thương cái con cặc! Mày thèm buồi tao thì có!”
Hùng phũ phàng đẩy đầu Thúy ra, nhưng không tháo dây chuyền. Hắn thích thú với sự phục tùng này.
“Đã thế thì phục vụ cho tốt vào! Hôm nay ông cho mày độc quyền cái buồi này!”
Lời nói thô tục của Hùng không làm Thúy tự ái. Ngược lại, nó khiến tim cô đập loạn nhịp vì sung sướng. Cô thích cái cách hắn chà đạp lên lòng tự trọng của cô, khẳng định vị thế “ông chủ” của hắn.
Hùng ngả ghế phụ ra sau hết cỡ. Hắn nằm gác chân lên táp-lô, ra hiệu cho Thúy.
Thúy hiểu ý, vội vàng tụt váy xuống. Hôm nay cô mặc bộ đồ lót ren đen cực kỳ gợi cảm, xịt loại nước hoa đắt tiền nhất. Tất cả chỉ để dành riêng cho người tình trong mộng.
Cô trèo qua ghế, ngồi lên người Hùng.
“Anh ơi… Hôn em đi… Em muốn hôn…” Thúy chu môi ra đòi hỏi một chút lãng mạn.
Hùng nhổ toẹt điếu thuốc lá dở qua cửa sổ, rồi chộp lấy gáy Thúy, ghì xuống. Hắn không hôn môi nhẹ nhàng. Hắn cắn mạnh vào môi dưới của Thúy đến bật máu, rồi thọc sâu lưỡi vào khoắng đảo.
“Ưm… ưm…” Thúy rên rỉ, tay vòng qua cổ Hùng, mân mê sợi dây chuyền vàng trên nền da đen cháy. Sự kết hợp giữa vàng son và bụi bặm làm cô kích thích tột độ.
Hùng xé toạc quần lót của Thúy, thúc mạnh cây hàng ngoại cỡ vào bên trong.
“PHẬP!”
Trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang, Thúy cưỡi trên người Hùng, nhún nhảy điên cuồng. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt góc cạnh, sương gió của hắn.
“Anh Hùng… Anh là chồng em… Chồng em mới là anh…” Thúy mê sảng nói trong cơn khoái lạc.
“Nói linh tinh cái đéo gì thế? Chồng mày là cái thằng giáo sư bốn mắt cơ mà?” Hùng vừa bóp vú Thúy vừa cười cợt.
“Không! Thằng đấy là đồ bỏ đi! Anh mới là đàn ông của em! Em chỉ muốn đẻ con cho anh thôi!”
Câu nói của Thúy khiến Hùng bất ngờ, nhưng rồi hắn càng hăng máu hơn. Cảm giác chiếm đoạt vợ của kẻ trí thức, biến nó thành con đàn bà si tình của mình khiến cái tôi đàn ông của hắn được vuốt ve.
“Được! Thích thì chiều! Đụ cho mày quên đường về luôn!”
Hùng tóm eo Thúy, dập mạnh từ dưới lên. Mỗi cú thúc như muốn xuyên thủng tử cung bà chủ tịch.
Đang cao trào thì điện thoại của Thúy đổ chuông. Tên người gọi hiện lên màn hình xe: “Chồng Yêu”.
Thúy liếc nhìn, không chút do dự, cô với tay tắt bụp máy.
“Kệ xác lão… Giờ em là của anh…”
Thúy cúi xuống, liếm những giọt mồ hôi mặn chát trên trán Hùng. Cô yêu từng lỗ chân lông, từng vết sẹo trên người gã thợ hồ này. Trong mắt cô lúc này, Hùng đẹp hơn bất kỳ tài tử điện ảnh nào.
Hùng gầm lên, bắn một đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong Thúy. Thúy ôm chặt lấy hắn, co thắt cơ vòng để giữ lại từng giọt tinh khí.
“Anh ơi… Đừng rút ra vội… Để em ôm anh thêm chút nữa…” Thúy nài nỉ, rúc đầu vào hõm vai hôi rình của Hùng, tận hưởng giây phút bình yên (theo cách nghĩ của cô) bên người tình.
Lúc chia tay để Hùng vào làm tiếp, Thúy nhìn thấy Hùng cười nói vỗ vai mấy cô phụ hồ trẻ tuổi ở lán trại. Trong lòng bà nữ chủ tịch 38 tuổi bỗng dâng lên một nỗi ghen tuông vô cớ.
Cô ghen với những con bé nhà quê đó vì chúng được ở bên Hùng cả ngày, được ngửi mùi mồ hôi của hắn, được hắn trêu ghẹo.
“Không được… Mình phải giữ anh ấy cho riêng mình…” Thúy lầm bầm, siết chặt vô lăng.
Trong đầu cô bắt đầu nảy sinh những ý định điên rồ hơn: Tìm cách đưa Hùng về làm tài xế riêng, hoặc thậm chí… đưa hắn về nhà mình để được nhìn thấy hắn mỗi ngày, bất chấp sự tồn tại của người chồng hợp pháp. Con quỷ dâm dục giờ đây đã khoác thêm lớp áo của sự si tình mù quáng, đẩy Thúy trượt dài không phanh.
Mình là nam muốn tìm bạn nữ có cùng sở thích đọc truyện. Lâu kâu nhắn nói chuyện linh tinh. Ai có nhu cầu thì ib t.me/kankunachi